![]() |
Sinh Nhật Cháu
![]() |
Xin lỗi nỗi buồn!
![]() Tưởng rằng đã quên – không nhớ Nào dè cứ nhớ – không quên Cuộc đời – quên quên…nhớ nhớ Rồi thành nỗi buồn mông mênh. Xin lỗi nỗi buồn! Xin lỗi nỗi buồn đeo đẵng mấy mươi năm Làm đắng chát giết đi mầm cuộc sống Ngõ cụt tối tăm dẫu ngoài kia rất rộng Để tao với mầy cứ phải dựa vào nhau! Cũng muốn kêu trời – mà trời lại ở quá cao Nên âm vọng lời than chẳng thể nào thấu tỏ Hoa muôn sắc với đủ màu vàng, xanh, tím, đỏ… Sao buồn mầy lại chỉ phủ toàn đen? Giữa triệu triệu người biết ai thực sự thân quen Ai hiểu được…và ai không hiểu được Bao nỗi xót xa như bám theo từ kiếp trước Chắc chính là mầy Chính mầy đó – buồn ơi! Xin lỗi nỗi buồn Tao bỏ cuộc – không chơi Không đi nữa giữa dòng đời điên đảo Chỉ muốn tìm về thời nguyên sơ thơm thảo Xin vĩnh biệt mầy. Vĩnh biệt nhé – buồn ơi! Tú_Yên (28-03-2018) |
Dặn
![]() Dặn Dặn mình hãy sống vui vui Đừng đeo mang nỗi ngậm ngùi đã qua Kiếp trần thoáng chốc bay xa Bận tâm chi những chuyện ta, chuyện người Dặn mình hãy cứ cười cười Tâm tư an lạc, buồn mười hóa không Đem Xuân xóa tiết mùa Đông Đem hoa nhân ái trải dòng thời gian. Tú_Yên (14-04-2018) |
Bỏ
![]() Bỏ Bây giờ… Bỏ hết đa đoan Bỏ luôn ân nghĩa trót mang một thời Bỏ mưa_nắng Bỏ chuyện đời… Bỏ qua nhân thế lắm lời điêu ngoa Bỏ người quen (rất lạ, xa) Bỏ đi thân phận phong ba giữa trần Bỏ buồn Bỏ hết cân phân… Để cho tâm trạng…một lần – bình yên. Tú_Yên (16-04-2018) |
Tặng...
![]() |
Giữ…
![]() Giữ… Giữ cho trong trẻo tâm hồn Không màng đến chuyện dại_khôn của đời (Hơn_thua – cũng chỉ mấy lời Mà mang tâm trạng bời bời đớn đau) Giữ cho trí não thanh tao Để lòng yên tịnh đón chào tương lai (Sáng…trưa…chiều – hết một ngày Tính ra kiếp sống chẳng dài là bao) … Ví mà…như lá xôn xao Cuối mùa vẫn úa…lao chao – bỏ cành … Giữ cho nếp nghĩ hiền lành Để mai về với cỏ xanh – nhẹ nhàng. Tú_Yên (05-05-2018) |
Duy nhất một điều…
![]() Duy nhất một điều… Nhặt nhạnh một đời – tất cả những yêu thương Để khoảng cuối đầy đặn hương nhân nghĩa Đường lắm ngả – em chỉ nhìn một phía Nơi cuối cùng có bóng của người xa. Gom hết chân thành vun vén một đài hoa Mà nơi tâm nhụy luôn bùng ra sức sống Búp nõn tinh khôi ôm tròn điều ước vọng Khuất tất tận cùng mà sức sống cứ bùng lên Có một điều… Không ai có thể gọi tên Bởi choáng ngợp vì nó mông mênh, vời vợi Là nỗi chờ mong nơi cuối đường đi tới … Duy nhất một điều…rất mới – thế thôi! (Sẽ có những chiều…nắng ấm nhẹ nhàng trôi). Tú_Yên (26-08-2018) |
Cảm xúc tháng 10
Cảm xúc tháng 10 Hà Nội_tháng mười – trắng sắc Cúc Họa Mi Cũng chính là khi Đồng nước nổi Phương Nam rợp vàng bông Điên Điển Ấm áp, chân quê mà tin yêu luôn hiển hiện Từ giỏ hoa Hồng be bé đậm thân thương Chẳng biết cớ gì (?)…cảm xúc cứ vương vương Cho khóe mắt ngập ngừng niềm xao xuyến Đâu chỉ hôm nay (ngày hai mươi tím rịm… Ký ức tận cùng – là tấm lòng con hướng về mẹ quanh năm) Thì chỉ là…chút biểu hiện của những gì khuất lấp, lặng câm Mà con trai mẹ vẫn âm thầm cất giữ Từ tận trái tim. Dù tương lai hay quá khứ Mãi mãi vẫn là yêu mẹ nhất trần gian. ... Hai mươi tháng mười Một ngày…như mọi ngày Sao lại lắm miên man? Tú_Yên (20-10-2018) |
Như khúc niệm lòng
![]() Như khúc niệm lòng (Ngày giỗ Má) Ba mươi năm xấp xỉ nửa đời người Ngày giỗ Má bầu trời xanh ngan ngát Chiếc lá đong đưa theo gió đùa – xào xạc Như khúc niệm lòng Như lời nhắc …miên man. Kiếp con người chỉ là quyển vở lật từng trang Khi chấm hết thì nhẹ nhàng khép lại Má đã đi xa …đi xa …và đi mãi Về chốn tận cùng (nơi hoang hoải – mù tăm) Giữa cõi trần hoàn nào mấy người đạt được đến tuổi “trăm…” Bỏi sinh_tử luôn âm thầm luẩn quẩn Con luôn tự dặn mình: đừng buồn_thương_oán_giận Giữ tâm trong lành, không lấn cấn chuyện hơn_thua Sống_chết đời thường – chẳng thể bán hay mua Nên đừng thắt ngặt điều thiếu_thừa…được_mất Rồi mai mốt an lành về với đất Khép cánh cửa đời ít ngọt mật_lắm nồng cay Lúc chào đời chỉ trắng bóc đôi tay Khi nhắm mắt vẫn là đôi tay trắng Chẳng thế mang theo bao của tiền (nhẹ, nặng) Cũng không thể nào lo lắng kẻ đời sau. Ba mươi năm rồi – thời gian cứ trôi mau Nhưng nhớ Má! Âm thầm – con vẫn nhớ Đường con đi trải đủ đầy giông tố Cũng chẳng buồn. Bởi cuối cùng thì vẫn vùi mình trong nấm mộ xanh rêu Con tự dặn mình… Sống là để thương yêu Sống là để làm nhiều điều nhân ái Sống là để rạch ròi bao phải, trái Sống thật chân thành cho tâm dạ mãi bình yên. … Nơi chốn vĩnh hằng Má hãy cứ an nhiên Con của Má luôn rất hiền và thơm thảo Vẫn vững bước giữa dòng đời bát nháo Vẫn có tấm lòng đau đáu…những niềm mơ… … Con gửi tâm tình vào mỗi câu thơ Dâng tặng Má vào đúng ngày giỗ Má Đời tất bật và lắm đường, nhiều ngả Con vẫn gìn lòng tốt lành như lời Má dạy ngày xưa. Trời_đất giao hòa… Nắng sẽ rất đẹp – sau mưa. Tú_Yên (Mùng 7- 10 Mậu Tuất/13-11-2018) |
Giấc mơ em
![]() Giấc mơ em Giấc mơ em ôm giữ tự ngày xưa Dù đã trải biết bao mùa mưa nắng Ước ao vẫn nằm im trong khoảng lặng Giữa tâm hồn chứa lắm nỗi niềm riêng Cuộc đời thường cứ nghiêng ngả – ngả nghiêng Giấc mơ em (vẹn nguyên và lan tỏa) Mỗi một ngày qua – nhiêu khê dường còn đó Dẫu tháng năm dài, lòng luôn có niềm tin… Sau bão giông thì… Trời sáng ánh bình minh Đời rồi sẽ cho mình tương lai mới Đường trước mặt an vui đang chờ đợi Xin tạ ơn Người đã vun xới giấc mơ em. Tú_Yên (04-11-2018) |
Thương nhớ bên đời
![]() Thương nhớ bên đời Nhớ Ba – con nắng dường hiu hắt Thương Mẹ – hoàng hôn cũng úa màu … Hỏi rằng năm tháng đi đâu Thoáng qua tóc đã nhuốm màu tuyết sương Đàn ai dạo khúc tiêu tương Bổng_trầm chi để người vương vấn người Nhớ ai mà nắng biếng cười Thương ai mà bánh xe đời quay nhanh Rừng xanh cho núi thêm xanh Chiều nghiêng – nắng xế đành hanh bóng ngày Lá vàng rơi Tiết Thu phai Hắt hiu năm tháng, mốt…mai – để rồi… … Chiều tàn – nắng xế ngừng trôi Hoàng hôn như cũng bồi hồi…nhớ_thương. Tú_Yên (10-11-2018) |
Học quên...
![]() ![]() Học quên… |
Một thoáng
![]() Một thoáng Chợt thấy lòng thanh thản tợ làn mây Giữa cao rộng luôn dâng đầy, phóng khoáng Điều đã mất bỗng hoàn nguyên – một thoáng… Một thoáng nhẹ nhàng Một thoáng thật bình yên. Ta lại trở về cùng cái thuở an nhiên Không danh lợi Không bạc tiền Không đua chen hối hả Chiêm nghiệm đời riêng – không gì là tất cả Một chút tự trầm... (...Giã biệt nỗi đau đau!) Một thoáng cuộc đời như là của xưa, sau Thôi quên hết Bắt đầu trang vở mới Đường phía trước cứ một mình thong dong đi tới Khoảng ngắn sau cùng không phải đợi chờ ai. … Ôi! Thật ngọt ngào Kìa… Ánh nắng ban mai. Tú_Yên (29-03-2019) |
Sinh Nhật Đình Duy
Chúc Mừng Sinh Nhật Đình Duy ![]() |
Tìm lại bình yên
![]() Tìm lại bình yên Ta bước đi qua khúc rẽ cuộc đời Để tìm lại cái thời luôn thanh thản Dù vốn biết chẳng còn bao năm tháng Vẫn thấy mình còn có khoảng bình yên. Tú_Yên (09-04-2019) |
Điều muốn nói...?
![]() (Gửi về ...SN 22/4) Điều muốn nói…? Có nhiều điều muốn nói ở hôm nay Nhưng nghĩ lại dông dài thì cũng vậy Điều muốn thấy chẳng bao giờ được thấy Lời muốn nghe – không nghe được bao giờ. Muốn gửi lòng vào với mấy vần thơ Sợ con chữ đau buồn đành giấu kín Sợi nắng trầm tư cúi đầu dường bịn rịn Cơn gió giao mùa Xuân_Hạ chợt rát da Bóng thời gian là ngày lại ngày qua Năm tháng mãi thật thà vô tư lự Thì cũng bởi vì lòng luôn do dự Cho nên làm quá khứ giận tương lai. Hôm nay qua rồi sẽ lại đến ngày mai Nên xui khiến tương lai hờn quá khứ Thì cũng bởi vì lòng luôn do dự Làm nhọc nhằn quá khứ lẫn tương lai? … Có những điều rất muốn nói hôm nay Thôi dành lại – chờ đợi ngày tương hội?? Tú_Yên (22-04-2019) |
Nhớ.
![]() Nhớ. Chị ơi! Em nhớ Chị nhiều Chị đi mất biệt như Diều đứt dây Nỗi buồn đếm đã đầy tay Nỗi đau trút xuống tháng ngày chênh chao. Chị đi về phía mây cao Bỏ em ở lại dạt dào nhớ mong. … Ước gì chuyện có thành không Để cho Em_Chị ấm nồng như xưa. Tú_Yên (30-03-2019) |
Thong dọng
![]() Thong dong Thong dong đếm những ngày sau cuối Năm tháng chừng như hóa nhẹ nhàng Chẳng mơ danh hão – tình hư ảo Quên hết khoảng đời lắm trái ngang. Thong dong ngồi ngắm chiều phai nắng Mây tím dàn nghiêng một góc trời Không gian yên ắng Lòng thanh tịnh Nghe thoáng hương đời lan khắp nơi. … Thong dong…cứ thế mà đi tiếp Thơ thới, bình yên đến cuối đời Sáng trông chim hót Chiều nghe nhạc Gia đạo an hòa – tâm thảnh thơi. Tú_Yên (30-04-2019) |
Nghe thơ nhắn lời...
![]() Nghe thơ nhắn lời… Thơ luôn êm ái, dịu dàng Cho ta những phút nhẹ nhàng mênh mông Thơ là…tiếng gió bên sông Thơ là…đếm lá vàng trông lối chiều Thơ là…đôi chút hắt hiu Miên man dỗ bóng Sáo_Diều – hoàng hôn. Tú_Yên (15-06-2019) |
![]() |
Khộng
![]() Không. Không ham danh vị, bạc tiền Tháng năm sẽ chẳng ưu phiền đa mang Trí tâm yên tịnh, nhẹ nhàng Lòng riêng thanh thoát Dạ càng thảnh thơi. Kiếp người là chuyến dạo chơi Tranh đua chi để miệng đời chê bai Nào đâu quân tử, hiền tài… Thắng…thua… Rồi cũng như loài thiêu thân. … Một mai rời chốn bụi trần Biết câu thương tiếc – một lần… Có? Không? Tú_Yên (28-06-2019) |
Hình như...
![]() Hình như… Tôi đi khép giấc mơ đời Khép trang thơ đã một thời nồng say … Tôi về đếm mốt, đếm mai Đếm năm tháng vốn trải dài gian nan Ngày xưa là giấc mộng tàn Ước ao cũng chỉ ngập tràn…hình như… Hình như…đời rất huyễn hư Hình như tôi đã…không… Ừ! Không mơ. Tú_Yên (15-07-2019) |
So...
![]() So… Sống cho vẹn nghĩa, trọn tình Đừng đem tiền bạc tanh rình mà so… … So đời áo ấm, cơm no Mà quên lòng cứ co ro, mệt nhoài So câu ngắn So tiếng dài Mà quên ngôn ngữ chát tai, phủ phàng So danh vọng So giàu sang Mà quên nhân_nghĩa tuềnh toàng nhiêu khê … Đời là cõi tạm, bến mê So đo chi để bộn bề lòng nhau. So chi cao, thấp…thấp, cao Rồi ra tất cả cũng vào hư không. Tú_Yên (04-08-2019) |
Giấc mộng tà huy
![]() Giấc mộng tà huy Trang thơ Lục Bát thì thầm Tạ ơn người đã viếng thăm gửi lời… Thơ như là chút hương đời Thơ như làn gió bên trời ghé qua Thơ là quà tặng phương xa Chữ_câu ướm giấc mộng tà huy rơi. Tú_Yên (04-10-2019) |
Chỉ còn Tình thơ
* Trích Thi tập "Vu vơ Tình thơ"
![]() Chỉ còn Tình thơ Anh là sông trăm nhánh Chảy tràn về muôn phương Gieo cho người mật ngọt Bằng bao lời yêu thương. Em như con suối nhỏ Lạc giữa rừng bao la Trong veo điều ước vọng Tinh khôi niềm thiết tha. … Anh – dòng sông trăm nhánh Em – suối nhỏ hiền hòa Hai mảnh đời chia biệt Nghìn trùng…nghìn trùng xa. Em và anh – hai nẻo Hai hướng nhìn khác nhau Hai tâm hồn nghịch lý Nên tình phai – phai mau. … Đời – trăm năm huyễn mộng Lời yêu như giấc mơ Khi đêm dài qua mất Chỉ còn bài tình thơ. Tú_Yên (17-10-2019) |
Hỏi...
![]() Hỏi… Hỏi người nơi ấy có bình an Thu đã về chưa – lá có vàng Có còn nhớ những vần thơ cũ Có đợi Đông tàn – Xuân mới sang? Hỏi người nơi ấy có còn thơ Gói ghém hoài mong lẫn nỗi chờ Mười năm rồi sẽ mười năm nữa Chắc cũng quên dần cả ước mơ? Ước mơ ngày ấy chẳng tròn nguyên Như biển nghìn năm vắng bóng thuyền Thuyền đi xa khuất Thuyền đi mất Để lòng biển rộng cứ cô miên! … Xuân, Hạ, Thu rồi Đông quẩn quanh Thời gian nào có thể riêng dành Làm sao níu được ngàn con sóng Cũng chẳng mong gì lá mãi xanh?! Chuyện của mười năm nay đã xa Ký ức mong manh chắc cũng nhòa Mai nầy nếu nhớ thì xin hãy… Xem đấy như là mộng thoáng qua. … Mong người nơi ấy trí hân hoan Thu sớm trôi mau – Phúc ngập tràn Đông tàn, Xuân đến – nhiều may mắn Năm rồi năm nữa mãi an khang. Tú_Yên (10-07-2020) |
Thà...
![]() |
Con Chó Vện
![]() |
Con Chó Vện
![]() |
Quên!
![]() |
Nợ...
![]() Nợ... Ta nợ trần gian những tiếng cười Bởi vì buồn mãi chẳng hề vơi Tâm tư nặng trĩu điều u uất Trí tợ ba đào giữa biển khơi. Ta nợ trần gian những tiếng cười Bởi vì uẩn khúc vẫn chưa nguôi Nợ lời nhân nghĩa – không ai nhận Nợ áng thơ buồn những chữ vui. ... Trả hết – cho xong nợ cuộc đời Rồi làm gió thoảng với mây trôi Hay làm hạt bụi hòa sông nước ... Không muốn làm người. Chỉ thế thôi! Tú_Yên (24-03-2021) |
Dẫu...
![]() Dẫu... Dẫu muốn gần mà mãi vẫn chia xa Là uẩn khúc cuộc đời ta trắc trở Cũng đôi lúc cánh cửa lòng rộng mở Mà dường như vẫn không gặp tâm giao. Đãi thế nhân bằng dịu ngọt tiếng chào Người đáp trả bằng bao lời gian dối Đường lắm ngả giữa vòng xoay vạn lối Biết về đâu để có được tri âm? Tú_Yên (26-03-2021) |
Thôi!
![]() Thôi! Thôi! Không còn mơ mộng nữa đâu Cũng chẳng trầm tư Cũng chẳng sầu Mười năm trả lại phương trời đó Một thoáng thơ buồn tặng bể dâu. Thu sang bên ấy lá vàng không Xuân ở nơi tôi nắng rất hồng Hai mùa xa cách Đời chia ngả Nên đã quên rồi – chẳng ngóng trông. Thôi! Hãy vô tình như gió mây Khoảng rộng trên cao cứ lấp đầy Thời gian thoáng chốc vèo qua mất Thu ở bên người Xuân ở đây. Tú_Yên (30-03-2021) |
Khoảng không mùa
![]() |
Biết...
![]() Biết... |
Như gió bay đi
![]() |
Ký ức!
![]() Ký ức! Ký ức buồn! Không nhớ nữa làm chi Khi quá khứ là những gì chua chát Quãng đường qua đã quá nhiều mất mát Nên hãy cười để đón lấy ngày mai Ký ức buồn! Xem như đã tàn phai Không nhớ nữa Quyết lòng không nhớ nữa Ta cứ vui Và sẽ vui từng bữa Năm tháng rồi – nhất định sẽ trôi qua Ký ức buồn! Giờ là những phôi pha Nên quên hết để lòng ta thanh thản Đời rốt lại cũng chỉ là một thoáng Thoáng muộn phiền Thoáng mong nhớ xa xôi. Ký ức buồn! Quên thật hết đi thôi. Tú_Yên (20-06-2021) |
Như làn gió
![]() |
Về...
![]() Về... Về cuối bãi – nhặt giùm Ta ký ức Lỡ đánh rơi từ cái thuở xa nào Cây Bất Tử đã không còn bất tử Khi tình đời mờ nhạt tợ chiêm bao. Về cuối bãi – nhặt giùm Ta chút nắng Đậu bờ rêu nơi bến vắng không thuyền Tin yêu mất nên đợi chờ cũng mất Một kiếp trần...cô độc – lại hoàn nguyên. Về cuối bãi ...làm gì? Ta không biết Người vô tâm như sỏi đá vô tâm Thôi quên hết những gì là quá khứ Về hư vô...xin một chổ - Ta nằm. Tú_Yên (01-08-2021) |
Hoa nhà Tôi - Dừa trắng
![]() |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:37 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.