![]() |
Xưa và Nay...
Xưa em viên đá cuôi. Rơi xuống dòng suối buồn, Ta làm cơn nước lũ Cuốn em vào yêu thương. Xưa em là kiếp hoa, Rơi dưới cội mai già, Ta là con bướm trằng Một đời thương nhớ hoa ! Xưa em là mùa hạ Ta làm kiếp ve sầu, Phượng ơi ! em hãy ngủ, Ta ru tình dài lâu. Xưa em là mây trắng, Trên đỉnh núi sương mờ, Ta làm cơn gió lạ Đưa em vào miền mơ. Xưa em là trái cấm, Ta chàng trai dại khờ, Ngây ngô ăn trái cấm Nên bây giờ ngu ngơ. Nay em là con gái, Nay Ta làm con trai. ... Xưa đến đây dừng lại ! .....Vũ Hoàng...... Trái cấm (cảm tác theo thơ XƯA VÀ NAY của Vũ hoàng) "Nay em là con gái Nay anh là con trai" Vẫn năm tháng miệt mài Đi tìm viên đá cuội Nhưng vì là dòng suối Đá cuội đâu dễ tìm Bởi ngọn suối chẳng yên Bởi do cơn nước lũ Em là hoa chớm nụ Anh chú Bướm đa tình Hoa hé nở cười duyên Bướm nhởn nhơ bay lượn Nếu em là cánh phương Anh hóa kiếp ve sầu Tỉ tê mãi lời ru Đưa Phượng vào giấc ngủ Nếu anh là đỉnh núi Em là áng sương mờ Đưa em vào cõi mơ Ru tình bằng cơn gió Trái cấm xưa đã có Mà anh quá ngu ngơ Nay lại vẫn dại khờ Bởi ăn nhầm trái cấm .........LEHONG........ |
SAY!
Cơn say nào đưa ta về dĩ vãng, Cơn mơ nào ta lạc bước đến tương lai. Men rượu nồng đêm nữa tỉnh nữa say, Rượu rót mãi như đong đầy cay đắng. Vầng nhật nguyệt sao im lìm vắng lặng! Hãy gởi dùm tình nhớ đến trăng sao. Trong đêm buồn ta muốn đến trời cao, Nhìn nhân thế tìm cố nhân năm cũ. Ta như thấy dáng ai buồn liễu rũ, Đếm thời gian trong giấc mộng đêm sương. Lệ ướt mi trong giấc ngũ đêm trường, Ôi chua xót! Trong niềm đau dĩ vãng. .....Biển Đông 077..... Uống đi anh nguyên bầu ta chuốc cạn Để quên đi những dĩ vãng đau buồn Chẳng nhớ người sao mắt lệ chợt tuôn Nhắc đến ai tâm hồn như xao xuyến Mối tình xưa vẫn mãi hoài lưu luyến Dẵu cuộc tình với bao chuyện trái ngang Cùng yêu nhau sao duyên nợ lỡ làng Cho đôi lứa cách ngăn người đôi ngã Em đau buồn bởi anh chồng xa lạ Tôi hận vì người "Được cá quên nôm" Nhưng về đêm hình ảnh cũ chập chờn Để sáng lại cô đơn trong cuộc sống .....LEHONG..... |
TỰ TÌNH
Anh hành khất mang trái tim bồ tát Thân phận hèn tình rộng lượng khoan dung Đã yêu em anh yêu đến tận cùng Dù bão tố sao dời không thay đổi Anh cất giữ những lời em trao gởi Và tim nồng giao phó chỉ riêng anh Gom mây trời anh dệt áo lụa xanh Tặng em hết trong ngày vui hội ngộ .....trungduongbienca..... Dầu đã biết anh yêu em hết cỡ Nhưng trái ngang, dang dở chuyện không thành Dù lòng nầy cũng rất thật yêu anh Nhưng đành chịu bởi trầu xanh Mẹ nhận Đã bao lần em van xin, cầu khẩn Nhưng quyết lòng Người không chịu nghe theo Bởi chê anh thân phận một kẻ nghèo Phận tầm gửi dám bám leo loài hoa quý ? Phận làm con nên em đành chiều ý Bắt buộc kia là vô lý, mất tình Chữ hiếu nhi miệng bắt buộc lặng thinh Anh đau khổ nhìn xe hoa chuyển bánh Thôi đã hết còn quanh anh hiu quạnh Anh sầu đau muốn xa lánh cõi trần Vào chùa qui y, cửa Phật nương thân Để rũ sạch nợ trần trên dương thế .....LEHONG..... |
ƯỚC GÌ TRỞ LẠI NGÀY XƯA
Ước gì trở lại ngày xưa Cái thời tóc xõa mới vừa chấm vai. Đôi mắt tựa như mắt nai Lúng la lúng liếng con trai theo liền. Kèm thêm cái lúm đồng tiền Với chút duyên dáng,dịu hiền,thông minh. Càng lớn em lại càng xinh Lắm chàng lẻo đẻo "ghẹo tình tán yêu". Trái tim em rụng một chiều Trên miền sa mạc nên nhiều đa đoan. Cũng là dâu thảo vợ ngoan Cớ sao em lại chẳng xoan tí nào? Ngồi buồn nhớ lại ngày nao Mà nghe ký ức chênh chao tuổi đời! ......Hằng Nga...... ĐỜI MÃI ƯU PHIỀN (Cảm tác thơ "Ước gì trở lại ngày xưa) Tuổi xuân nay đã mấy mươi Mà Nga sớm mất nụ cười trên môi ? Dù gì chuyện cũng qua rồi Chữ buồn, từ nhớ chỉ khơi nỗi lòng ! Ngày xưa bởi quá yêu chàng Do lời tán tỉnh ý chan chứa tình Với lời "Hải thệ sơn minh Yêu em suốt kiếp tình mình keo sơn" "Một lòng gìn giữ sắt son Còn em tiết hạnh nguyện tròn đạo dâu Yêu anh như phút ban đầu Răng long, tóc bạc dễ đâu thay lòng" Thế nên con sáo sang sông Em là dâu thảo, anh chồng hiền ngoan Trần gian là cõi thiên đàng Thỏa nguyền mơ ước mộng vàng bên nhau Ngờ đâu chỉ mấy năm sau Anh tâm phụ bạc gieo sầu cho em Ngồi buồn nhớ lại buồn thêm Đời em sao mãi ưu phiền nặng mang .....LEHONG..... |
NHỚ MẸ
Vu Lan tháng bảy cũng gần rồi Kính mẹ hương linh vạn đóa cười Chút ấm dường như còn phảng phất Làn hương có vẻ vẫn tàng hơi Sách đèn đều cậy trong tay mẫu Cơm áo thảy trông ở phúc người Dưỡng dục ơn này như biển rộng Xót lòng con lắm mẹ hiền ơi Xót lòng con lắm mẹ hiền ơi Biết mấy tháng năm vĩnh biệt người Nhiều dạo choàng mơ không chút dấu Có khi tỉnh mộng chẳng tăm hơi Còn đâu để nhóc lên cơn dỗi Nào dịp cho con ngắm nụ cười Mẫu tử tình thâm chưa trả hiếu Mà nay cánh hạc đã xa rồi .....HANSY..... VU LAN BUỒN NHỚ Mẹ đi ngày ấy đã lâu rồi Ngỏ trước sân sau bặt tiếng cười Nhớ thuở cháo rau chờ vận hội Thương hồi dưa muối để cầm hơi Gương xưa yêu mẹ từng bao kẻ Cảnh cũ hầu cha cũng lắm người Phải nhớ mẹ cha là tất cả Chung lòng muôn tiếng gọi ời ơi. Chung lòng muôn tiếng gọi ời ơi Dâu bể nay che mất dấu người Cuối dốc bôn ba nghiêng dáng hạc Giữa đường lận đận đuối làn hơi Tàn canh bên trẻ đêm quên ngủ Suốt sáng ru con miệng vẫn cười Mẫu tử tình thâm trăm nỗi bận Giờ đây bóng mẹ khuất đâu rồi. .....Lá chờ rơi..... BÁO HIẾU Vu Lan báo hiếu đến nơi rồi Đau thắt lòng con chẳng thể cười Thương mẹ lần hồi trong khốn khó Nhớ cha tần tảo chẳng còn hơi Thân cò ngày lội tròn tình mẫu Cánh vạc đêm mò trọn nghĩa người Tháng bảy ngày rằm con sắm lễ Giọt sầu lã chã mẹ già ơi ! Giọt sầu lã chã mẹ già ơi ! Con chắp tay nhang cúi lạy người Ngọc bích, áo quần dâng báo hiếu Mâm cơm, ngũ quả bốc thơm hơi Vĩnh hằng mẹ đến miền xa lạ Tây trúc cha về thiếu tiếng cười Ngày ấy nhà ta nghèo túng lắm Bây giờ no đủ mẹ đi rồi. .....Tuyen45..... HỒNG TRẮNG Cử lễ Vu Lan đến cận rồi Cài bông hồng trắng kéo môi cười Ngày xưa chóng mặt hay chườm đá Giờ có ê mình chẳng giác hơi Nhớ tuổi còn thơ thường gọi má Giờ thân đã lớn lại xa người Bao nhiêu kỷ niệm thời niên thiếu Giờ chỉ đau lòng gọi mẹ ơi Giờ chỉ đau lòng gọi mẹ ơi Từng đêm ngủ mộng thấy về người Vui mừng gặp bóng tròn xoe mắt Vội chạy theo hình khiến hụt hơi Cửa Phật mẫu từ vang tiếng nói Trần gian con trẻ nhớ âm người Phương trời cách biệt đường hai lối Cử lễ Vu Lan đến cận rồi .....Vancali..... MÙA VU LAN Tháng bảy vu lan lễ đến rồi Vui mừng bởi thấy Mẹ vui cười Thân già tưởng đã không còn sức Phù hộ ơn trên vẫn đủ hơi Hiếu tử phải lo tròn trách nhiệm Đó là bổn phận của con người Công ơn Cha mẹ bằng trời biển Nhớ lấy lời nầy hỡi bạn ơi ! Nhớ lấy lời nầy hỡi bạn ơi ! Sống sao cho xứng đáng là người Phải lo hiếu nghĩa khi còn sống Nào phải u buồn lúc hết hơi Trông thấy Mẹ già còn mạnh khỏe Con ngoan, cháu giỏi Má vui cười Vu lan đại lễ ngày kề cận Tháng bảy mười lăm sắp đến rồi .....LEHONG..... |
TẠI ANH ĐÓ
Tại anh đó yêu mà ko chịu nói Để người ta e ấp mãi đợi chờ Ngắm phượng hồng lòng suy nghĩ vu vơ Gom kỷ niệm chép vào trang nhật ký Tuổi học trò , ôi! Quá nhiều mộng mị Cứ mỗi chiều tan lớp đứng chờ ai ? Mưa rơi rơi lòng xao xuyến u hoài Hàng phượng vĩ ngẫn ngơ buồn trước gió Tại anh đó yêu mà không dám ngỏ Để "nhỏ" buồn thơ thẩn dạo quanh sân Để mắt nai lệ đẫm ướt bao lần Để một thời khó quên trong ký ức . ........Bóng Mây....... TẠI EM ! Tại em đó hay để tâm ngờ vực Tự nghi ngờ thao thức những canh thâu Và lòng riêng trĩu nặng mối ưu sầu Hỏi làm sao em không đau không khổ ? Anh yêu em nhưng tình chưa dám tỏ Biết tim em có mở ngõ đón chào Thốt ra lởi rồi biết sẽ ra sao Em chối từ hay gật đầu đồng ý ? Tình yêu em anh ghi vào nhật ký Như khắc ghi tâm trí một chuyện tình Chuyện buổi đầu của một gã thư sinh Thương người ta mà mơ hình tưởng bóng Để hằng đêm ru tình trong giấc mộng Còn ban ngày mong ngóng đợi người ta Cho đến ngày hàng phượng vĩ trổ hoa Cũng là lúc em xa trường xa bạn Tại em đó làm lòng anh chán nản Bởi quanh em lũ bạn cứ trêu đùa : "Cái thằng HỒNG mặt mủi thật khó ưa Chọn người yêu mầy nên chừa tên hắn" Em vui cười chẳng hề pha sắc giận "Kệ người ta vơ vẫn nghĩ làm chi Anh chàng kia cũng có chút lạ kỳ Ai thương đâu mà mặt lì đeo đuối" ! Nghe lời em anh vô cùng buồn tủi Thẹn cho mình lủi thủi cúi đầu đi Ngày bải trường hai đứa đã phân kỳ Tình chúng mình còn mong chi nối lại .......LEHONG....... |
VƯƠNG TÌNH
Hình như lâu lắm có đôi lần Mới biết tên người đã thấy thân Đất Việt quan hà bao hiểm cách Vietsuns tương hội bước chùng chân Ta nàng chung cảnh sống tha phương Gặp gỡ nhau đây giữa dặm đường Gió lạnh tàn đông ve vuốt má Môi hồng phơn phớt tỏa nồng hương Hoa lòng rực rỡ nắng xuân sang Ai biết, tình ai có trái ngang Mộng ướm vườn thơ còn mộng mãi Như mây ôm ấp ánh trăng vàng Đường sương vạn dặm cố tìm nhau Một khoảng sông ngân mấy nhịp cầu Lệ đẫm hoen sầu trong khóe mắt Nỗi niềm chôn kín những đêm sâu Ai người xuôi ngược, kẻ chờ mong ? Lối mộng xa xăm có hạnh phùng ? Ghép chữ yêu thương, lòng trọn gởi !... Nàng ơi !-Nhận lấy, chớ ngại ngùng Lòng ta nguyện giữ mối tơ tình Cho dẫu ngày dài cứ lạnh tanh T ương hội nhau chi, rồi tống tiễn ? Ta đây, nàng đấy cũng thôi đành .....VIỄN PHƯƠNG.... CŨNG THÔI ĐÀNH Dẫu chỉ gặp nhau có mấy lần Mà sao cảm thấy quá tương thân Ngập ngừng đưa tiễn rơi dòng lệ Nước mắt ân tình níu bám chân Chí cả tung hoành khắp bốn phương Dù là nguy hiểm trải trên đường Vượt qua gian khổ anh thề quyết Chung thủy với người chốn cố hương Đông đến xuân về đón hạ sang Ngày mai em cất bước sang ngang Quên ân quên ái quên tình nghĩa Chỉ có trong em chữ bạc vàng Anh nhớ bao lần bước cạnh nhau Dìu em tay dắt bước qua cầu Người xưa cảnh cũ đâu còn nữa Nhưng mãi trong lòng khắc đậm sâu Thôi chẳng còn gì để đợi mong Còn chi mơ ước chuyện tương phùng Trời xui đôi lứa buồn ngăn cách Nếu phải gặp nhau chớ ngượng ngùng Không nợ ba sinh lỡ chữ tình Vì anh xấu xí lại hôi tanh Đâu còn xứng đáng cho em chọn Dang dở thì thôi cũng phải đành .....LEHONG..... |
TRAI NGHÈO
Người ơi thấu hiểu phận trai nghèo Lủi thủi riêng mình nỏ bóng theo Gác vắng nằm mơ mong kẻ réo Canh thâu ngủ mộng thấy ai đèo Rượu vào bớt hận nhìn hoa héo Chén cạn vơi buồn ngắm suối reo Tủi phận nam nhi đời bạc bẽo Du hồn nguyệt cảnh lạnh lùng teo Vancali 12.26.13 QUA CƠN BĨ CỰC Trót lỡ sinh ra số kiếp nghèo Khó khăn cực khổ nối đuôi theo Cháu thơ bụng đói kêu eo éo Con dại chân đau bắt phải đèo Được chút bạc tiền thôi léo nhéo Thêm nhiều bánh trái lại hò reo Nên nay bà xã trông nheo nhẻo Thon thả thân mình hết thấy teo .....LEHONG..... |
LỆ SẦU
Tang bồng hồ thuỷ biệt đôi nơi Bèo dat, mây trôi luống ngậm ngùi Chốn cũ em về, sầu đắng ngắt Lối xưa anh đến, tủi chơi vơi Ngàn trùng mờ mịt, buồn sông cạn Vạn dặm lạnh lùng, hận biển khơi Dang dở nhân duyên tình héo hắt Sa chân lỡ bước lệ tuôn rơi. BÙI ĐỨC THỊNH 1/1/2014 CÁCH BIỆT Vạn dặm quan hà kẻ một nơi Người đi dạ luống những bùi ngùi Xa nhau ngày đó ai còn nhớ ? Cách biệt hôm nào tớ khó vơi Lúc trước đôi mình chung điếu thuốc Bây giờ anh đã chốn ngàn khơi Chia tay thương xót tuôn dòng lệ Cố giữ sao mà nó vẫn rơi ! .....LEHONG..... |
HẬN BIỆT LY
Ngán nỗi chia lìa hận biệt ly Đau lòng kẻ ở với người đi Thu tàn mưa gió, tình dang dở Đông đến tuyết sương, duyên lỡ thì Vạn dặm xa xôi, đời khổ não Ngàn trùng cách trở, kiếp sầu bi Nhân duyên dang dở muôn đời hận Hạnh phúc dạt dao được mấy khi. .....BÙI ĐỨC THỊNH.....2/1/2013 BUỒN DANG DỞ Ngậm ngùi đôi lứa khóc chia ly Em ở còn tôi kẻ phải đi Thôi đã hết rồi thời áo trắng Có còn chi nữa tuổi xuân thì ! Hôm nay gặp mặt là lần cuối Mai mốt nhìn nhau chắc ít khi Dang dở làm sao không khổ luỵ Cam lòng tủi hận dạ ai bi .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
![]() CHIỀU ĐÔNG THƯƠNG NHỚ Đông về buốt lạnh rã duyên đầu Lỡ bước trời xa tưởng xứ Âu Hồi nẳm mới quen nôn đợi gặp Bây giờ làm lạ nản chờ nhau Nụ hôn vụng trộm đêm từ giã Bẹo má bất ngờ sáng nhói đau Thắm thoát mấy năm hình cách bóng Bão giông trăng gió vẫn thương sầu ....NGUOITRUONGPHU....03.01.14 NGĂN GIỌT LỆ SẦU Còn nhớ không anh giây phút đầu Chúng mình tương ngộ tận trời Âu Hân hoan vui vẻ khi đoàn tựu Hoan hỉ cười đùa lúc gặp nhau Cách trở đôi đường đây đã khóc Chia ly hai ngã đó buồn đau Bao ngày vắng bóng nay sum họp Sung sướng đừng rơi giọt lệ sầu .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
VỌNG ĐÊM XUÂN
Vẫn ước bên đời một dáng mơ Bâng khuâng thao thức đếm canh giờ Đưa hương dưới ngõ chùm hoa dại Tỏa sắc trong mây ánh nguyệt mờ Nhung nhớ cho lòng ngơ ngẩn đợi Thương yêu khiến dạ vẩn vơ chờ Nghe xuân lạnh lẽo ngoài khung cửa Chất ngất sương buồn ướt đẫm thơ. Tphạm SAO EM KHÔNG TỪ GIÃ ? Mộng ước vợ chồng chỉ giấc mơ Chờ em cho đến mãi bao giờ ? Duyên xưa ngày cũ chưa phai lãng Tình cũ hôm nay chửa nhạt mờ Vì cớ làm sao em chẳng đợi Lý do nào khiến bậu không chờ ? Ra đi lại tiếc lời từ tạ Khiến kẻ si tình dạ thẩn thơ .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/. |
HƯƠNG THỜI GIAN
Chiều rơi nắng khẽ rọi xuyên mành Chợt thóang hương về rất mỏng manh Mây nhẹ mơ hồ vừa chuyển tím Lá màu rạng rỡ hãy còn xanh Vấn vương hoa úa nằm trên dậu Lặng lẽ sương tan đọng dưới cành Vội vã thời gian nhuộm mái tóc Xuân nồng mới thoảng vội qua nhanh Tphạm CHỈ CÒN KỶ NIỆM Duyên nợ ba sinh tựa chỉ mành Tình yêu tựa khói tỏa mong manh Chưa làm thỏa nguyện thời son trẻ Chẳng được phỉ nguyền lúc tuổi xanh Lúc sáng cùng em đi dạo phố Buổi chiều nhìn Sáo đậu trên cành Đường xưa kỷ niệm còn in dấu Nhưng tiếc tuổi đời vội thoáng nhanh .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/. |
MƯA NỬA ĐÊM
Nửa đêm thức giấc Nghe cơn mưa rớt. Em biết chăng Anh nhớ em không !? "Thuê bao quí khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được" Mưa ngoài trời sao ướt lạnh trong lòng! Có khi nào !? "Thuê bao quy khách vừa gọi... Đang nằm trong vòng tay thuê bao khác! Có lẽ nào ... Có lẽ nào ta đã mất nhau ! ......Vũ Hòang...... NGHI NGỜ Nửa đêm trăn trở khó ngủ yên Ngoài trời đang phủ một màu đen Tí tách giọt mưa rơi trên lá Nhớ em, "phone" bấm anh gọi tên Bên kia đầu máy vẫn im lìm Thanh lạ thay tiếng nói dịu êm : "Thuê bao quí khách đang bị bận" Chắc là ai đó cũng đang lên ? Bên ngoài vẫn nặng hột mưa đêm Lòng anh chợt nỗi buồn không tên Lẽ nào ta mất nhau thực sự Khi hẹn đúng giờ em lại quên ? Em đang lên máy để gọi ai ? Người ấy thế nào gái hay trai ? Bao lâu hai người tình thân thiết ? Sao chẳng gọi nhau lúc ban ngày ? ........LEHONG....... http://lehong-lehong.blogspot.com/. |
![]() TÌNH LỠ... Hạnh phúc như mưa rào trong nắng, Em - khoảng trời xanh ở trên cao. Ta ngu ngơ con tim khờ khạo Ngẩn ngơ nhìn tình cũng qua mau Về lối cũ, thương người năm cũ Em xa xăm ...tay bế tay bồng. Nước ngược xuôi đi về biển rộng... Hiểu ta chi cát lạnh rêu phong ! Thôi nhé ! em phân vân hai ngã Đời buồn ai chỉ một lần thôi Chỉ tiêc ngày xưa...môi hôn vội... Nên bâng quơ ..chợt nhớ xa xôi ! .....Vũ Hoàng..... [b]BỞI VÌ CHỮ HIẾU Duyên ta nay dở dang rồi Thì thôi anh hỡi đôi nơi chia lìa Từ nay đành phải cách chia Anh nơi phố cũ, em về nhà ai ! Tình đầu nào dễ phôi phai Em luôn thương nhớ những ngày bên nhau Tưởng là trầu thắm duyên cau Nào ngờ Cha mẹ ham giàu buộc em Người ta quan tước quyền trên Khi anh cuộc sống bồng bềnh đó đây Tuy không quên được những ngày Nụ hôn môi vội làm say đắm lòng Thời gian phủ lớp rêu phong Lúc em có chồng ly biệt cố hương Bao năm gặp lại người thương Con em tay bế tay bồng bên ai Má hồng giờ đã nhạt phai Chỉ xin anh chớ đắng cay nặng lời Mong người hãy hiểu giùm tôi Bởi vì chữ hiếu (em) vâng lời mẹ ba .....Lehong...... |
HẾT GIẶC CÒN TÀ
---*--- Đất mẹ quê cha tưởng hợp hòa Nào ngờ hết giặc vẫn còn tà Bạch xà lùng bắt mà chưa hết Mã xám đuổi theo đến nẻo nhà Lắm ngách qủy ma đà tẩu thoát Nhiều đường quái vật đã chui qua Tật mang tiền mất dân lành chịu ? Giàu mạnh mục tiêu ở tít xa. Tuyen45 CHỮ LỢI DANH Cùng là dân Việt chẳng dung hòa Giành giựt tranh nhau với ý tà Chẳng nghĩ giặc thù đang lấn biển Nào hay kẻ địch đã vào nhà Tính toan ổm của xong rồi trốn Dự định lo tiền để lọt qua Nay phải rời quê hương đất tổ Mưu cầu cuộc sống ở phương xa .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/. |
CHUNG XÂY MỘNG ĐẸP..
Năm canh thao thức vén màn đêm Xóa hết ưu tư đẹp dáng mềm Kẻ ở hậu phương vun mộng đẹp Người nơi trận tuyến dệt tình êm. Hoa ơi cứ nở bao thăm ngõ Tuyết hỡi thôi Đông phủ lạnh thềm Hạnh phúc đôi ta cùng đắp nhé. Dẫu cho xa cách vẫn đầy thêm.! .... .(gửi người nơi hậu tuyến..) HKĐT.... SAO EM KHÔNG ĐẾN Thao thức đợi chờ quá nửa đêm Sương khuya thấm lạnh ướt vai mềm Vì ta tha thiết nên nôn nóng Còn họ nồng nàn giấc ngủ êm Đứng suốt canh dài ngồi trước ngõ Ngóng trông mấy tiếng dưới hiên thềm Nhưng rồi quá hẹn người không đến Chợt thấy nỗi buồn trĩu nặng thêm .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/. |
LẠNH LÙNG
Thơ thẩn vào ra gửi áng thơ Chờ ai xa vắng mỏi mong chờ Mộng tình lai láng từng đêm mộng Mơ nghĩa dài lâu cả tháng mơ Phụng phịu cho nhau vì đã phụng Thờ ơ đôi ngả bởi cho thờ Lạnh lùng ai biết ai cam lạnh Giờ nỗi cô đơn tính phút giờ ....HOCHAT.... ĐẾN BAO GIỜ ? Thương em tôi lên NET làm thơ Mong mỏi hằng đêm để đợi chờ Năm canh khắc khoải ru giấc mộng Sáu khắc băn khoăn ngủ vào mơ Trông nàng quá đẹp tôi ngơ ngác Ngắm bạn xinh tươi họ thẫn thờ Ước được cùng nàng chung dạo phố Nhưng mà sự thất đến bao giờ ? .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
MỘT THỜI ĐÃ SAY
Có phải cuộc tình ta đã say Mà hoa cỏ lá cũng hao gầy Hương thơm một dạo còn mê mải Sắc nhạt bao thời mãi ngất ngây Do bởi lời yêu chờ mỗi phút Làm cho nỗi nhớ đợi từng ngày Chia ly gởi lại muôn trùng đó Nuối tiếc không dời cứ ở đây. Tphạm NGƯỜI TÌNH MỘT THUỞ Người tình một thuở tớ mê say Vóc dáng hôm nay đã héo gầy Hồi đó tâm hồn còn vụng dại Bây giờ tình cảm hết thơ ngây Vắng xa chỉ mới tròn ba tháng Mà cách mặt nhau tưởng vạn ngày Vâng lệnh song thân em xuất giá Tôi buồn chờ đợi mãi nơi đây .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com... |
ĐÓN TẾT
Tết chẳng gì vui giữa cuộc đời Nằm mình hụt hẫng ngó ngày trôi Mai vàng đâu nở khi lòng rối Pháo đỏ nào vang lúc mộng rơi Viết đẹp bài thơ không kẻ gởi Chia nồng chén rượu chẳng ai mời Trời quê cách trở xa vời vợi Mơ tưởng càng thêm ruột rối bời Thanh Huy XUÂN CỦA MUÔN NGƯỜI Xuân ơi em mãi đẹp muôn đời Trải mầy ngàn năm lặng lẽ trôi Dẫu phải giầm mình khi nắng rọi Hay là đầu đội lúc mưa rơi Thăm anh chẳng phải vì kêu gọi Viếng bạn nào do bởi thỉnh mời Tất cả mọi nhà nàng sẽ tới Làm ăn lương thiện hoặc chơi bời .....LEHONG..... Xuân Ơi Xuân đem hạnh phúc tỏa xanh đời Ruột quặn nhắc ngày thân nổi trôi Nhớ mẹ nhớ cha lòng đắng trỗi Thương anh thương chị lệ buồn rơi Quê hương duyên lạc không người đợi Xứ lạ rượu ngon chẳng kẻ mời Nghĩ lại phận mình thêm bối rối Tình tan thân lẻ khổ đau bời Thanh huy XUÂN BUỒN Sóng gió triền miên đến với đời Mà thời gian mãi lạnh lùng trôi Người vui rộn rã lòng phơi phới Tớ khổ âm thầm lệ thắm rơi Nghèo túng không ai thèm réo gọi Giàu sang lắm kẻ lại chào mời Xuân nầy chắc hẳn mình tôi với.... Nghĩ đến làm đây dạ nát bời .....LEHONG..... Xuân Chán Đời Xuân vui tôi thấy chán cho đời Thui thủi bóng mờ lạc bước trôi Nhìn đến quê nhà tình cảnh đổi Nằm nơi đất khách gió mưa rơi Tình ơi đã biệt ngày mong đợi Mộng hỡi đà xa kẻ đón mời Ròng rã thân chìm trong bóng tối Xót xa bão táp phủ tơi bời Thanh Huy THƯƠNG XIN ĐỪNG NÓI Xuân về mà tuyết vẫn còn rơi Tết đến buồn tênh chán nản đời Thấy vợ ốm đau lòng chới với Nhìn con bệnh hoạn ruột gan bời Cơm cùng kho quẹt ăn sao nỗi Cháo với đường phèn nuốt khó trôi Bởi vậy bà con thương chớ nói Tôi không hoan hỉ đón hay mời .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com.. |
THI SĨ
Cởi hạc chầu trời vác bút theo Hỏi xin bổn mạng tại sao nghèo Nam Tào bói quẻ cho duyên khó Bắc Đẩu xem bài nói phận teo Thượng Đế phì cười lăn rớt ghế Thiên Lôi nổi giận đá rơi đèo Phán rằng thi sĩ trăng vờn nguyệt Đón gió đan tình mộng ảo treo Vancali 1.15.12 Đâu ngờ thấy “ bự ” bạn vờn theo Hai cái “ tiền ”, “danh ” bởi phận nghèo Tiền vét đáy bao không nổi tẹo Danh dồn lưng túi phải đành teo ! Nghê thường tha thướt nay phân chéo Áo mũ lươm nhươm cũng cố đèo Cam chịu lạnh lùng thôi níu kéo Đem dây tơ buộc để tình treo ....HOCHAT.... KHI CHỒNG LÀ THI SĨ Lỡ rồi đành cuốn gói đi theo Dẫu biết thi nhân thật quá nghèo Buồn bã hai chân nằm gác tréo Lạnh lùng co gối vẫn người teo Lang thang xóm vắng băng qua xẽo Thơ thẩn non cao bước xuống đèo Mòn mỏi vợ nhà gầy mặt héo Chờ chồng trở lại Cám còn treo .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com.. |
CÒN MÃI YÊU THƯƠNG
Thôi về bỏ lại cõi trời Đông Một thuở đôi vai đã gánh gồng Tháng của xa kia là ảo mộng Hôm nào gần đó chỉ hư không Vân xưa mắc cạn bên đầu núi Nguyệt khuyết hao gầy tận cuối sông Riêng ai thơ thẩn miền hiu quạnh Để mối thương yêu mãi chất chồng Tphạm LẠNH LẼO MÌNH EM Thôi hết từ đây nghĩa vợ chồng Tình yêu ngày ấy kể bằng không Vượt biên anh đã đi xa lắc Trễ chuyến em còn ở bến sông Nuôi đám con thơ thân nặng gánh Lo cho tụi nhỏ trĩu vai gồng Quê người chàng sống đời sung sướng Lạnh lẽo mình nàng lúc gió đông .....LEHONG...... http://lehong-lehong.blogspot.com.. |
DỰ HỘI NGUYÊN TIÊU
Trăng thanh đèn rạng thỏa mong chờ Dự hội Nguyên Tiêu thỏa ước mơ Nhụy tõa hoa khoe hoa lộng nguyệt Sao ngời gió thoảng gió hòa thơ Thi nhân diễn tấu càng say đắm Trời đất giao hòa nỡ hửng hờ Sôi động tưng bừng xuân Giáp Ngọ Thông qua thưởng thức kết duyên tơ ....DINH THU.... TÓC TƠ Tháng một mười lăm mãi đợi chờ Nguyên tiêu đáo hội toại niềm mơ Giao duyên tân nhạc cùng ca cổ Xướng họa thi Đường lục bát thơ Thỉnh bạn vào chơi đứng ái ngại Mời em tham dự khỏi phòng hờ Biết đâu Nguyệt lão tình xe kết Trai gái duyên lành thỏa tóc tơ .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com.. |
CŨNG CHỈ LÀ HƯ KHÔNG
Đầu xuân ngó tết lặng lờ qua Lại thấy mang thêm cái tuổi già Giọt nắng hanh hao mây vội vã Cành mai héo hắt gió la đà Gian trần tính tháng còn nhiêu nữa Cõi thế bao ngày phải cách xa Chợt bỗng hồn sao man mác quá Hư không đời ấy có chăng là ! Tphạm CHUYỆN KHÔNG NGỜ Xuân đến mời em chẳng ghé qua Người ta có lẽ thấy tôi già Là do tình cũ không tha thiết Cũng bởi duyên xưa hết đậm đà Mong mỏi gì đâu mà gặp gỡ Thì thôi Nàng tính chuyện lìa xa Không ngờ mấy tháng sau tao ngộ Vợ của bạn tôi đúng chính là..... .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com.. |
TÁ ÁO XƯA
Lâu quá không về đến phố đông Cho ta nhớ vạt áo hương lồng Vẫn còn ấm áp niềm tao ngộ Để mãi ươm đầy nỗi đợi mong Mây trắng xưa qua giăng đỉnh núi Hoa vàng nay đã ngập bờ sông Tìm đâu dáng nhỏ gầy hao ấy Nhoi nhói vào sâu tận cõi lòng Tphạm TÌM ĐÂU NGÀY CŨ Em sống sang giàu chốn chợ đông Nhưng thân như cá chậu chim lồng Không còn có thể vui hò hẹn Chỉ biết ôm sầu để nhớ mong Thuở ấy nàng bên cầu giặt áo Lúc xưa chàng gánh nước ven sông Tìm đâu hình ảnh thân thương đó Nghĩ đến buồn đau thấu đáy lòng .....LEHONG...... http://lehong-lehong.blogspot.com |
VALENTINE
Va phải tình nên khổ mọi điều Lỡ rồi tự hỏi sướng bao nhiêu Em thời học Mỹ chờ khen tặng Người lại theo Âu muốn được chiều Tắt tiếng khô tiền thôi nói đại Im hơi nhọc sức cứ làm liều Non cao thề thốt vần trăng mộng Êm ái trao lời mãi dấu yêu Vancali 2.14.14 ĐƯỢC CHỒNG YÊU Vấp vào tình ái khổ muôn điều Lỡ phước vô phần gặp Lão nhiêu*** Em ước mong sao chàng quí mến Nhưng nông dân ấy chẳng nuông chiều Thôi thì liệu thế mà vui sống Im lặng nghe theo chớ dại liều Nếu đã không duyên thì cũng nợ Êm đềm gia đạo được chồng yêu .....LEHONG..... |
YÊU
Hoa bướm vờn say nắng hạ hồng Mơ người thiếu nữ đẹp bên song Vuốt ve tóc mượt tay êm ái Trau chuốt má đào mộng trắng trong Nghĩa trả ơn đền đầy nghĩa thắm Tình trao thơ gởi nặng tình nồng Yêu nhau đời mãi yêu say đắm Thương nhớ lòng mang chẳng phụ lòng! Thanh Huy Phôi pha Gác lạnh sầu vương lụy má hồng Trăng vàng óng ả chiếu qua song Tình xưa đã biến vào mây khói Bến cũ nay còn đợi nước trong Mãi ước tương lai cùng dáng ngọc Hoài thương dĩ vãng với men nồng Cho hồn khát vọng ngày thân ái Kỷ niệm phôi pha chợt mủi lòng Vancali 2.15.14 Chờ Duyên Cô gái xinh xinh tựa đóa hồng Miệng cười dáng đứng ngó ngoài song Thịt da trắng mịn đôi tay múp Môi má đỏ tươi cặp mắt trong Đợi bóng anh hùng xây mái ấm Trao thân đào liễu dệt duyên nồng Sắt son đôi lứa thề nguyền giữ Chồng nói vợ nghe chẳng dối lòng Thanh Huy BUỒN TÌNH Cô em đẹp tựa cánh hoa hồng Giương mắt cố nhìn kẽ chấn song Cứ ngỡ người yêu đang trước cửa Đâu ngờ anh đã lén vào trong Vớ giày dơ bẩn bay mùi thúi Quần áo hôi tanh ngửi nặc nồng Có lẽ buồn tình chàng uống rượu Khiến nàng tan nát cả tim lòng .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com |
DUYÊN LỠ
Đường xa dặm thẳm suối sông sâu Tình đã ra đi vỡ mộng sầu Gío lạnh sương sa duyên lỡ dở Tuyết tan mây tản phận cơ cầu Ngàn trùng cách trở, sầu cay đắng Vạn dặm chia lìa, hận xót đau Nguyệt khuyết não nùng đời bão tố Lương duyên tan vỡ xuân trôi mau. ....Bùi đức thinh....18/2/2014 ANH SẼ ĐẾN CÙNG EM Nàng đã chết rồi dưới biển sâu Lòng tôi mang nặng khối thương sầu Trời xui Ngưu Chức sông Ngân cách Mẹ khiến đôi ta gãy nhịp cầu Âm cảnh em không còn biết khổ Dương trần anh vẫn mãi buồn đau Người ơi chờ đợi tôi chốn ấy Trả dứt nợ trần sẽ đến mau .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com |
TÌNH BUỒN
---*--- (NGŨ ĐỘ THANH) * Hoàng hôn gió nhẹ đã rơi đầy Thuở ấy hương tình vẫn đậm say Trải nghiệp đêm ngày da xẫm nắng Tàn phai ngọc thể mã xanh gày Tình riêng hạnh phúc lòng thanh thản Nghĩa phụ gia đình gió chẳng lay Vụt tắt đâu ngờ duyên đổ vỡ Thuyền nan rẽ lối bỏ nơi này. * ...Tuyen45...16/02/14 ĐÀNH PHẢI RA ĐI Lối cũ đường xưa xác pháo đầy Rượu gì mà uống mãi chưa say ? Tâm hồn thanh thản thành hoen ố Thân thể mập to biến héo gầy Năn nỉ hết lời không đổi ý Ỉ ôi tắt tiếng chẳng lòng lay Đành thôi mộng ước nay tan vỡ Thì phải ra đi khỏi chốn nầy .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
CUNG ĐÀN XƯA
Khúc nhạc xa xưa vọng nỗi sầu Cung đàn vẫn gói trọn niềm đau Căn phòng ngập ắp hương mùa cũ Chăn gối đầy nguyên giấc mộng đầu Úa dạ như làm cay mắt ngọc Tan lòng thêm xót nặng hàng châu Hoài mong tưởng nhớ chi thêm nữa Son thắm bờ môi đã nhạt màu. Tphạm CHẲNG PHAI MÀU Cung đàn réo rắc tiếng tơ sầu Trổi dậy trong lòng nỗi khổ đau Bởi đã dở dang tình một thuở Và đang chia cách mối duyên đầu Còn thương khiến mắt rơi dòng lệ Vẫn nhớ nên mi đọng giọt châu Dù phải ly tan người một ngã Dấu xưa kỷ niệm chẳng phai màu .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
CHUNG XÂY MỘNG ĐẸP..
Năm canh thao thức vén màn đêm Xóa hết ưu tư đẹp dáng mềm Kẻ ở hậu phương vun mộng đẹp Người nơi trận tuyến dệt tình êm. Hoa ơi cứ nở bao thăm ngõ Tuyết hỡi thôi Đông phủ lạnh thềm Hạnh phúc đôi ta cùng đắp nhé. Dẫu cho xa cách vẫn đầy thêm.!.... .(gửi người nơi hậu tuyến..) HKĐT SAO EM KHÔNG ĐẾN Thao thức đợi chờ quá nửa đêm Sương khuya thấm lạnh ướt vai mềm Vì ta tha thiết nên nôn nóng Còn họ nồng nàn giấc ngủ êm Đứng suốt canh dài ngồi trước ngõ Ngóng trông mấy tiếng dưới hiên thềm Nhưng rồi quá hẹn người không đến Chợt thấy nỗi buồn trĩu nặng thêm .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
NỖI ĐAU CÒN LẠI
Có nỗi niềm đau tới tận cùng Đưa về tím ngắt cả không trung Sương mờ phố vắng trông êm ả Gió thổi mây bay hóa chập chùng Buổi sớm mùa xuân sao quạnh quẽ Ban chiều nắng ấm lại rưng rưng Cho ta ngập mãi trong hồi ức Để bước tương lai cứ ngập ngừng. Tphạm NỖI SẦU KHÔNG NGUÔI Người ơi tôi xâu hổ vô cùng Cũng bởi chưa tròn chữ hiếu trung Cãi lệnh nên đường tình rắc rối Bất tuân khiến chữ ái tơ chùng Mẹ ba buồn bã rơi dòng lệ Riêng tớ muộn phiền nước mắt rưng Bổn phận làm con nào trọn đạo Mai sau nuối tiếc sẽ không ngừng .....LEHONG..... |
LỠ HẸN
Người sao ngóng đợi mãi chưa về Để kẻ mang sầu ở chốn quê Nguyệt khuyết soi mình đêm quạnh quẽ Liễu gầy đối bóng sáng lê thê Đầu mùa vẫn mải ru cơn mộng Giữa vụ thêm tàn vỗ giấc mê Nơi ấy buồn vui đời lữ thứ Xuân xưa bỏ lỡ một câu thề?! Tphạm QUÊN THỀ Biền biệt người đi chẳng trở về Để nàng thôn nữ chốn miền quê Mong chờ mòn mỏi lòng đau đớn Ngóng đợi lâu ngày dạ thảm thê Mỗi tối chập chờn vì mất ngủ Hằng đêm thao thức bởi nằm mê Ngày đi chàng hứa mau quay lại Chẳng lẽ vội quên những hẹn thề .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com |
HOA NÚI - HƯƠNG ĐỒNG
---*--- Lặng gió ban mai cảnh vật yên Cháu tôi trang điểm đẹp đường duyên Chắc là đi hội nguyên tiêu đấy Lại thấy cười tươi giống tựa tiên Trăng sáng đêm rằm soi má núm Nguyệt treo tối tết tỏ đồng tiền Da hồng phản chiếu màu hoa núi Pha quện hương đồng thật khó quên. ...Tuyen45... CHẲNG HỀ QUÊN Biển còn chuyển động sóng nào yên Người đẹp sao mà chẳng có duyên Dữ tợn y như loài ác quỷ Hung hăng đâu phải kẻ thần tiên Cô em chỉ biết mùi danh lợi Các Ẻn đam mê có bạc tiền Gặp gỡ một lần đà nản chí Hình nàng nhớ mãi chẳng hề quên .....LEHONG..... |
CHÌM TRONG NỖI NHỚ
Nỗi nhớ chùng theo chén rượu sầu Chim trời biền biệt kiếm người đâu Ánh trăng nghiêng ngả trên con sóng Bóng nguyệt bâng khuâng dưới mái lầu Bất chợt một chiều nghe giọt đắng Nào ngờ giữa cuộc thấy lòng đau Tình xa đày đọa thêm chi nữa Sao lại chia ly để nát nhàu ....Tphạm.... AI XUI TÌNH NGĂN CÁCH Mang nặng trong tim một khối sầu Người tôi thương mến ở nơi đâu ? Lang thang vất vưởng nơi hè phố Hớn hở bình an chốn phố lầu ? Nghĩ chuyện không may mà xót dạ Tưởng về việc xấu khiến hồn đau Ai xui hai đứa tình ngăn cách Để mái đầu xanh sớm úa nhàu .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
NỖI ĐAU XƯA
Về qua phố lạ dấu chân người Kỷ niệm sao hoài lại chẳng nguôi Nỗi nhớ trào dâng như sóng biển Niềm yêu lãng đãng tựa mây trời Hoa vàng mới rụng nằm khe suối Lá úa vừa bay xuống cuối đồi Những nụ Tường Vi xưa đã khép Sầu đau vẫn đó cạnh bên đời. ....Tphạm.... EM MÃI TRONG TÔI Thương nhớ ngàn năm chỉ một người Trong hồn vương vấn mãi không nguôi Hình hài nằm xuống nơi hoang đảo Thể xác vùi chôn tận góc trời Cánh Bướm nhởn nhơ trên đỉnh núi Hoa thơm rạng rỡ giữa lưng đồi Trần gian thiếu mất cô em gái Nhưng sống trong tôi đến cuối đời .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
DANG DỞ
Thôi nhé từ đây lỗi nhịp đàn Cung sầu kỷ niệm phủ thời gian Hương xưa đã nhạt vùng hoang nát Bóng cũ đành phai cõi phế tàn Gác thuý rêu phong tình mục rữa Thềm mai bụi kín mộng lìa tan Tri âm khuất bóng mùa yêu lạc Người hỡi duyên tơ tủi lệ tràn ....NA.... ĐỪNG BUỒN KHI DANG DỞ Sai tơ chùn phiếm một cung đàn Cũng bởi vì ai đã dối gian Mộng ước ái ân đành đổ nát Mối duyên nồng thắm sớm phai tàn Người đi đã khóc tình dang dở Kẻ ở ngậm ngùi chuyện họp tan Thôi nhé đừng buồn khi cách biệt Đau thương luỵ đổ sẽ dâng tràn .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com |
TÌNH KHÚC ĐÊM XUÂN
Nghe tình khúc chảy điệu buồn xuân Não nuột tương tư giọt lệ ngần Mạch tứ mơ màng rơi phím vọng Nguồn thơ lặng lẽ rụng cung ngân Niềm yêu đã mất ngàn phương gió Nỗi nhớ về đâu vạn nẻo trần Bóng cũ tơ sầu duyên kiếp lạc Nghe tình khúc chảy điệu buồn xuân ....TTN.... NHỚ NÀNG XUÂN Tết đến trong lòng chợt nhớ Xuân Sinh viên gốc Huế đẹp vô ngần Nàng là tiên nữ sa gian thế Hay đó Hằng Nga giáng xuống trần ? Xinh xắn như hoa khôi Mộng Thuý Dịu dàng tựa ca cổ Thanh Ngân Nửa khuya tiếng pháo giao thừa nổ Tết đến trong lòng chợt nhớ Xuân .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
TỦI DUYÊN
Thương nhớ làm chi thêm bạc đầu Dòng đời trôi dạt biết về đâu Sầu tuôn lai láng, duyên cay đắng Lệ chảy chan hoà, tình xót đau Bốn khắc mơ màng, sầu úa sắc Năm canh trằn trọc, hận phai màu Lương duyên lỡ dở buồn ly biệt Ngàn dặm xa xôi vỡ mộng sầu. ....Bùi đức Thịnh....10/3/2014 TÌNH SẦU Vì đâu dang dở mối duyên đầu Hiện tại nàng đang sống ở đâu ? Khiến kẻ yêu em mang tuyệt vọng Làm người mến bạn gánh thương đau Thời gian gần gũi hoài nhung nhớ Năm tháng cách xa chẳng nhạt màu Chỉ sợ cuộc đời nhiều sóng gió Để ta ôm mãi khối tình sầu .....LEHONG..... |
DƯ ÂM CÒN TIẾNG THỞ DÀI
Năm tháng dư âm vẫn miệt mài Cho mùa Thu ấy chẳng nguôi ngoai Tìm về quán nhỏ bâng khuâng mãi Bước đến vườn thưa khắc khoải hoài Cứ ngỡ tình xưa tròn nguyện ước Đâu ngờ mộng cũ để tàn phai Vầng trăng nay đã mờ hay tỏ Đêm vắng còn nghe tiếng thở dài. ....Tphạm.... THỞ VẮN THAN DÀI Tháng ngày kinh sử cố dồi mài Những tưởng đau buồn có thể ngoai Thao thức canh dài lòng khắc khoải Thẩn thờ gối chiếc dạ u hoài Câu thề ước nguyện như còn đó Tình cũ duyên xưa chửa nhạt phai Hôn sự mẹ ba đồng chấp thuận Cớ sao bậu thở vắn than dài !??? .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 10:53 PM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.