![]() |
GIỌT ĐẮNG NGỠ NGÀNG RƠI.
Đường trần vẫn mải miết rong chơi Đến buổi hôm nao trả gánh đời Một chút thương yêu còn sót lại Thêm niềm hạnh phúc đã đầy vơi Bởi mưa mới tạnh trên hè phố Mà nắng chưa lên ở cuối trời Để nghẹn con tim đầy cảm xúc Cho chiều giọt đắng ngỡ ngàng rơi. ....Tphạm.... THIỆN ÁC ĐÁO ĐẦU Giọt lệ đau buồn lặng lẽ rơi Ngồi đây mãi trách đất than trời Yêu kiều dáng liễu còn vương vấn Diễm lệ dóc ngà khó thể vơi Lúc thác linh hồn rời cõi thế Chết rồi thể xác lánh trần đời Hôm nay được sống nên tu tỉnh Thiện ác đáo đầu chẳng nói chơi .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
VÒ RÂU
Luật đường bóp trán nặn từng câu Khắc lục hoài lo khiến nặng đầu Có được rành thơ thời kiếm chữ Muốn làm tơi đất phải nhờ trâu Để con léo nhéo nào lo lắng Mặc vợ càm ràm chả nệ đâu Thi sĩ hư danh nhiều kẻ mộng Đêm ngày xướng họa ... bí vò râu ....Vancali 4.10.14.... BỨT RÂU Nặn óc viết bài được mấy câu Mà ta cảm thấy đã đau đầu Tuy thân lực lưỡng như bò mộng Mà trí lu mờ giống tựa trâu Dẫu biết thơ Đường làm rất khó Dù hay thi luật dễ gì đâu ! Kiên trì cố sức mà không đạt Lắm lúc buồn tình lại bứt râu .....LEHONG.....04/10/14 http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
HOÀI XƯA NGẬM NGÙI
Đâu rồi bỗng nhớ một thời xa Võng cột đòng đưa ở chái nhà Giữa buổi trưa hè bàng rụng lá Trong ngày nắng hạ phượng đơm hoa Câu hò lạc lõng nghe trầm lắng Ngọn gió đìu hiu thổi nhạt nhòa Tiếng trẻ nô đùa sau ngõ vắng Ru vào kỷ niệm buốt lòng ta. ....Tphạm.... NHỚ NGÀY XƯA Kỷ niệm hằn sâu mãi trí ta Năm xưa hình ảnh vẫn chưa nhòa Sau vườn Mận Bưởi vừa ra quả Trước ngõ Mai Đào mới trổ hoa Anh Sáu mò cua trên đám ruộng Còn tôi bắt ốc ở mương nhà Gia đình thiếu thốn đời nheo nhóc Sung sướng bây giờ nhớ thuở xa .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
TRẢ NỢ HƯ KHÔNG
Gom tình trả nợ chốn hư không Mãi giúp người vui để thoã lòng Mượn gió chan hoà trong biển cạn Căng buồm khỏa hợp giữa dòng nông Mong chi nước nỗi mà theo bến Nhớ nữa đò về cũng bám sông Đã biết trời xa còn gắng đợi Mang đời trôi dạt đến triền đông .. ....Nghĩa Nguyễn Manh.... DẠI DỘT Bao ngày vất vả vẫn tay không Thử hỏi làm sao được toại lòng Cũng bởi vì tôi người thất học Hay là tại tớ kẻ dân nông ? Khổ nghèo ngủ tạm nơi hè phố Đói rách sống nhờ ở bến sông Dại dột theo người đi vượt biển Bây giờ lưu lạc tận Trung đông .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
BUỒN
Cảm xúc chìm trong những giọt tàn Khi đời nhạt nhẽo xúi hờn chan Buồn xuyên nỗi nhớ đầy cung nhạc Khổ lấn niềm vui đẫm nhịp đàn Khắc khoải hồn đau ngày mộng vãn Âu sầu dạ xót buổi tình tan Lời thương cũng chỉ trò nhân thế Phủ tiếng nồng cay mãi ngập tràn ....THANH BÌNH.... SẦU HẬN Đêm nay lặng ngắm ánh trăng tàn Mi mắt đong đầy lệ chứa chan Bởi ả si mê chàng nghệ sĩ Vì nàng đắm đuối với cung đàn Làm cho hai đứa tình ngăn cách Khiến cả đôi mình mộng vỡ tan Đã hết còn chi mà ước vọng Đau thương sầu hận mãi dâng tràn .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
NHỚ XƯA
Ven đường cỏ rối bước chân nhau Lá rụng lan man dưới bóng cầu Buổi ấy đồi hoang đờ đẫn nắng Hoa buồn khi đó ngó đâu đâu Tình lay con nước vờ trôi nhẹ Tâm động nhành cây giả lắc mau Nắng giục chim chuyền leo lẻo hót Sao người chẳng nói một đôi câu??? ....Thuyfnhien.... CHẲNG TRÒN CÂU Thuở ấy đường về ta có nhau Nay em đơn lẽ bước qua cầu Gặp người quen thuộc làm ngơ mặt Thấy kẻ yêu mình lại ngó đâu ! Sợ Mẹ rầy rà nên vội bước Lo con la khóc phải đi mau ? Cùng nàng muốn ngỏ lời tâm sự Mở miệng e dè chẳng trọn câu . ....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
Họa thơ : TRƯỚC BIỂN của Lương Tú
LỪA TÌNH Xem gương giống hệt gái minh tinh Vỗ ngực xưng danh tánh của mình Lắm gã đeo em vì thấy đẹp Nhiều chàng mê ả bởi trông xinh Làm cao hỏi chuyện không thèm nói Tự đại kêu tên vẫn nín thinh Gặp phải Sở Khanh lời dịu ngọt Lầm yêu nên bị hắn lừa tình .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
Hoạ thơ : BÓNG TỐI LÊ THÊ
của ĐĂNG PHƯƠNG CHỦ QUÁN CÀ PHÊ Đậm đặc như vầy uống mới phê Uống xong một tách mới đi về Không tiền ăn sáng thôi đành chịu Chẳng có điểm tâm cũng chẳng hề Quán của bà Năm sao quá tê Cà phê cô Thắm khó ai chê Hôm kia đông khách Gas bùng nổ Chủ tiệm nào ngờ chết thảm thê .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
TÌNH RỒI CHỢT ĐẾN CHỢT ĐI !
Vai gầy guộc nhỏ dáng hình xưa Áo lụa là bay đã mấy mùa Phố đợi mây trôi bao tháng nắng Cây chờ lá rụng những ngày mưa Yêu thương chẳng được gì thêm nữa Luyến nhớ còn đây lại quá thừa Hò hẹn đời nhau như quán xá Cho sầu chín đỏ mãi về đưa. ....Tphạm.... SAO EM CHẲNG NGHĨ Lưu luyến trong lòng bóng dáng xưa Em đi vàng lá đúng ba mùa Nước da đen sạm vì gian nắng Thân thể gầy gò bởi hứng mưa Khuyên giải bao lần em chẳng nghĩ Cản ngăn mấy lượt cũng bằng thừa Dù là được sống đời nhung gấm Đi đứng có người đón kẻ đưa . ....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
Hoạ thơ : Tpham
CHƯA AN LÒNG Người ta đà nệm ấm chăn bông Hương lửa yêu đương quá mặn nồng Trước mắt cả khung trời tím ngắt Sau lưng vầng biển nước xanh trong Gia tài biệt thự chừng chục cái Sự sản vài trăm mẫu ruộng đồng Cũng bởi ỷ giàu, chồng phóng túng Thế nên nàng chẳng được an lòng .....LEHONG..... http://lehong-lehong.blogspot.com/ |
XUÔI THEO SÓNG NƯỚC
Đời dường như vách đá rêu phong Từng vết xanh xao đến buốt lòng Khi giọt nắng tàn rơi trước ngõ Lúc cơn mưa muộn rớt ngoài song Mang về chút ít niềm hi vọng Kéo đến vô vàn nỗi ước mong Mà những xôn xao từ dạo ấy Vẫn trôi theo sóng nước xuôi dòng dp NGƯỢC DÒNG BẾN ĐỔ Nức nỡ khi nàng được tấn phong Quân Vương thỏa chí gã đau lòng Bao đêm hò hẹn bên sông vắng Những buổi giao tình qua chắn song Hình ảnh tàn phai theo ước vọng Dư âm mờ nhạt với cầu mong Chẳng còn cơ hội ta xum họp Bởi lẻ thuyền yêu chẳng thuân dòng LEHONG |
GIỌT NẮNG TRONG MƠ
Nhiều khi tôi cứ ngắm hoàng hôn Với nỗi ưu tư ngập đáy hồn Bờ cát âm thầm ôm sóng vỗ Chân trời lặng lẽ hé môi hôn Âm ba góc phố lời hò hẹn Vọng lại trong tim tiếng trống dồn Chưa kịp rót vào mơ giọt nắng Thì dêm dài đã vội vùi chôn dp NẤM MỒ CHÔN Tôi sợ lắm rồi cảnh tái hôn Bên em tựa thể xác vô hồn Thiết tha âu yếm lời ngon ngọt Say đắm măn nồng với nụ hôn Tất cả bởi tình duyên ép buộc Chung qui hoàn cảnh bị vây dồn Hôn nhân phát khởi do tiền bạc Hạnh phúc gia đình nấm mộ chôn LEHONG |
CHUYỆN CỦA TÔI !
Kiệu đỏ mơ thầm được sánh đôi Hồng hoa mến tặng ở chân đồi Bao nhiêu thệ ước làm sao chối Là bấy ân tình khó thể thôi Cũng bởi kim tiền thu hút quá Đành cho gót ngọc cách xa rồi Còn đâu kỷ niệm người yêu dấu Lưu bút thương hoài ... chuyện của tôi Vancali 12.10.17 CHUYỆN ĐỜI TÔI Chúng mình duyên nợ chẳng thành đôi Quên nhé chuyện xưa chốn núi đồi Dẫu nhớ em nhiều cam lỗi hẹn Dù yêu anh lắm cũng đành thôi Song thân bất ý tình dang dở Ba mẹ chẳng ưng nghĩa tận rồi Tạo hóa bày chi điều trắc trở Hôn nhân tan vỡ chuyện đời tôi LEHONG |
NẮNG SẼ BỪNG LÊN
(TNBC biến cách,phóng tác từ NắngChiềuĐãTắt/DP) Nắng đã tắt rồi vẫn nhớ nhung Quê hương yêu dấu cách muôn trùng Bao nhiều hình ảnh thân thương ấy In đậm trong ta đến tận cùng Nhớ nước nhớ nguồn tim héo hắt Thương làng thương xóm cảnh lao lung Mong sao nắng sớm bừng lên lại Cho nỗi sầu vơi xứ tạm dung Dp SAO NỠ DẬP VÙI Phai tàn hương sắc cánh Hồng nhung Cũng bởi là do lũ kiến trùng Gậm nát thân cây : thương biết mấy ! Đục tợi hoa lá : tiếc vô cùng ! Trẻ thơ thích thú chôm vài lá Nít dại giỡn đùa nhặt phá lung Trang điểm cho đời luôn rực rỡ Sao đành vùi dập chẳng bao dung LEHONG |
MỘT NÉT SẦU
Lượn sóng nào mà chẳng bạc đầu Và lòng người khó biết nông sâu Bởi đường đời vẫn thường xuôi ngược Nên kiếp sống còn mãi bể dâu Sương sớm dần dà tan biến mất Nắng chiều vội vã ngã về đâu? Vô tư chiếc lá vàng rơi xuống Để diểm trang thêm một nét sầu dp MỘT CÕI SẦU Già yếu cũng rồi trắng tóc đầu Mỏi mòn đời kiếp thấy nông sâu Xa gần dốc cuối lần theo mãi Lạ vẫn tình xưa nuối biển dâu Hoa úa cánh tàn ngày vẫn đợi Hạ chờ đêm nối mộng là đâu Là đây cảnh nhớ vùng hư ảo Tha thiết lệ thương phút vọng sầu ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 4.2018 AI NGƯỜI THÔNG CẢM ? Lơ thơ tóc bạc phủ trên đầu Dò biển đo sộng biết cạn sâu Lưa chọn ông bà ta kén rễ Kiếm tìm phụ mẫu lựa nàng dâu Động phòng nó lặn đi đâu mất Hợp cẩn Ả ta biết trốn đâu? Dòng họ đôi bên đều thắc mắc Có ai thông cảm chúng đau sầu LEHONG |
NIỀM VUI QUA NHANH
(ntd-mltn 967) Hôm nào rủ bạn ghé nhà chơi Khỏi vác quà nghen, nặng lắm trời Rượu đổ tràn ly xanh mực viết Thơ hòa ngập giấy đỏ vần bơi Vui đêm mộng đến, vừa chung nhịp Giận buổi mơ về, đã cách nơi Chớp mắt xuân đi, buồn ở lại Lòng còn vương vấn mãi người ơi! ntd VỀ THĂM BẠN Đã mấy năm rồi chẳng lại chơi Từ khi anh cách biệt phương trời Chẳng còn chạy bộ bên bờ vắng Vẫn thích ngâm mình dưới bể bơi ? Lang bạc giang hồ đi tứ phía Rủi dông Nam Bắc chẳng còn nơi Muôn đời sống mãi tình cô lẻ Lâu lắm nay về ghé bạn chơi LEHONG |
ĐỜI PHÙ DU
Mình cả đời tìm một hướng đi Vượt qua vũng cạn tuổi xuân thì Niềm vui rạng rỡ chừng đôi lúc Hạnh phúc tràn trề được mấy khi? Khoảnh khắc phù du tia mắt chởp Trăm năm ngắn ngủi tiếng cười khì Mới ngày nào sánh vai chung bước Giờ đã thành người bạn cố tri! dp * CON ĐƯỜNG NHÂN ÁI Làm thầy nếu có chút lương tri Nuôi nấng bệnh nhân chớ ngủ khì Chớ có vô tâm người chế nhạo Đừng làm việc ác họ nhờn khi Lương y bất cẩn mong gì sống Bác sĩ tận tâm khỏe tức thì Nếu đã theo nghề nên cố gắng Chọn đường nhân ái để mà đi LEHONG |
ƯU TƯ CHỒNG CHẤT
Từ lúc ước mơ tắt tiếng cười Trăng khuya tàn nắng chẳng còn tươi Rồi dâu bể đổi thay bao lượt Hỏi cuộc đời dài ngắn mấy mươi...? Sương trắng đọng đầy tràn khóe mắt Đá xanh chen lẫn bước chân người Những ưu tư cứ dần chồng chất Từ lúc ước mơ tắt tiếng cười dangphuong 4.2018 THƯƠNG VỀ EM Thương vọng tiếng em giọng nói cười Đón cùng hoa mới sắc màu tươi Vườn sau cảnh hạ hương ngàn gió Mộng với trăng vàng tuổi mấy mươi Vươn nhẹ liễu mơ hồn lữ khách Lặng thầm đêm dựa bóng đôi người Đường bên dốc đứng tôi chờ đợi Thương vọng tiếng em giọng nói cười ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 28.4.2018 KHÔNG THẤY EM CƯỜI Không bao giờ thấy được em cười Nghèo túng nên đời thấy kém tươi Mẹ mất khi vừa lên chín tuổi Lìa chồng đúng lúc mới hai mươi Khó khăn chồng chất hơn thiên hạ Cực nhọc phủ vây khó có người Tội nghiệp cảnh tình sao quá khổ Không bao giờ thấy được em cười LEHONG |
CHO QUA THÁNG NGÀY
Chỉ để mà chơi giết tháng ngày Tâm tình cùng gió thổi mây bay Đâu cần trần thế ham dâu bể Mặc xác cuộc đời thích đổi thay Nắng dẫu hong khô thân phận đó Mưa dù đẫm ướt cõi lòng này Màu vàng vẫn nhạt nhòa hiu hắt Rơi xuống một vần điệu đắm say...! dp HÃY CÙNG SAY Sao em lỗi hẹn tới hai ngày ? _ Vì lỡ ngủ quên trễ chuyến bay Trông đó u buồn mà tội nghiệp _ Nhìn đây tiều tụy cảm thương thay Em mong cho đến nhanh hôm đó Anh đợi liền mau hết tháng nầy Hôn lễ cử hành ta toại nguyện Vui mừng hạnh phúc hãy cùng say LEHONG |
TUỔI HOÀNG HÔN 2
Giáp Ngọ năm nay tuổi đã già Bách niên giai lão vẫn còn xa Con mắt hoen mờ mây khói toả Mái đầu phủ đậm tuyết sương pha Cốt xương rệu rã, thân run rẩy Trí óc lơ mơ, miệng ớ à Nếu được Trời cho thêm một giáp Thì xin bệnh tật tránh xa ta. CN/H.N.T. Jan.15.2014 AI CÒN NGHĨ ĐẾN Đinh hợi bảy hai cảm thấy già Đau chân mỏi gối ngỡ đường xa Tiểu đường đôi lúc tăng cao quá Áp huyết nhiều phen tuột lắm pha Còn sức nói năng hơi lớn giọng Hơi tàn nhỏ nhẹ tiếng ơi à Bao giờ mới được theo thầy mẹ Vợ mất ai còn nghĩ đến ta LEHONG |
MỘT TÔI
Hiểu thấu thì nay cũng muộn rồi Bây giờ lạnh lẽo chỉ mình thôi Nhờ trăng xóa buổi sầu vương dạ Mượn gió xua thời tủi dẫm môi Nợ nghĩa ngày xưa lùa nước chảy Ân tình thuở ấy lặn dòng trôi Cho từng khắc khoải vùi chôn được Trở giấc canh trường một ngõ tôi tonnuthihanh Thuở Xưa Thuở đẹp ngày xưa đã hết rồi Ghim lòng mộng cũ xót đời thôi Yêu lần khổ dạ lu mờ mối Nhớ buổi tàn duyên lạt lẽo môi Ngõ rủ chia tình chân ướt lội Đường đi đoạn nghĩa kiếp sầu trôi Thôi thì đã hết ngày vui đợi Nhắc nhở thêm buồn bã phận tôi Thanh Huy CHÍNH LÀ TÔI Yêu thương ngày ấy đã qua rồi Đơn độc một mình phải thế thôi Họ nói thuỷ chung qua chót lưởi Tôi nghe gian dối ở đầu môi Bây giờ em sống đời phiêu bạt Hiện tại anh đang kiếp nổi trôi Xó chợ đầu đường thân lận đận Kẻ nghèo túng ấy chính là tôi LEHONG |
DANG DỞ
Tình tôi với bậu chẳng hề vơi Chẳng có cái duyên sống trọn đời Dẫu phải đôi mình sầu cách biệt Dù là hai đứa giận chia phôi Do vì nghịch cảnh em quê lạ Cũng bởi trái ngang tớ cuối trời Luyến nhớ một thời ta sát cánh Thương buồn lã chã hạt châu rơi .....LEHONG..... |
CHUNG DÙ
Thành thật lòng nầy em hiểu chưa ? Tôi đâu có ý định gian lừa Tương lai tươi sáng là điều mới Quá khứ đau buồn chuyện thuở xưa Lúc trẻ biết bao người ngắm nghé Ngày nay duy nhất có anh đưa Cổng trường phía trước đang chờ đợi Tan học chung dù ta tránh mưa .....LEHONG..... |
BUỒN KHÔNG TÊN
Trời Sàigon chợt mưa, chợt nắng Tóc em vàng trong ánh chều buông Mắt nai đã biết vấn vương... Cho anh hỏi nhỏ...đã thương ai rồi?! .. ............ Trời Sàigon mưa buồn ũ rũ Anh ngang về phố cũ ngày xưa Tóc bay trong gió lưa thưa Em giờ đã có người đưa đón về... .........Bongmay....... Trời Sàigon không mưa chẳng nắng Mây giang buồn ảm đạm thê lương Tóc xanh giờ đã pha sương Nên nay em đã chán chường chữ yêu Trời Sàigon trăng thanh sáng chiếu Đôi nhân tình dưới Liễu hẹn hò Tình anh là một con đò Đưa em về bến chớ lo, thôi sầu Đêm Sàigon chợt nghe tiếng sáo Giọng bổng trầm áo não thiết tha Nhà ai có một đám ma Vẳng nghe tiếng khóc xót xa lòng người Ngày Sàigon tưng bừng lễ cưới Mọi người vui lời nói tiếng cười Mừng cho lứa tuổi đôi mươi Vui ngày hạnh phúc cuộc đời nở hoa .......LEHONG....... |
NGỌN THỦY TRIỀU
Tiếng khóc tiếng cười chỉ bấy nhiêu Cái nào là ít cái nào nhiều? Sông sâu cứ cợt đùa năm tháng Biển rộng luôn than thở sáng chiều Chả mấy lúc đường đời phẳng lặng Đâu bao giờ sóng gió đăm chiêu! Cho nên dù ngược xuôi trăm hướng Cũng chẳng hơn chi ngọn thủy triều dp NHƯ SÓNG DÂNG TRIỀU Chồng em thương vợ biết bao nhiêu Chiều chuộng nâng niu thật rất nhiều Cuốc đất nhọc nhằn không kể tối Cày bừa vất vã nghĩ chi chiều Để con vui vẻ : tìm muôn cách Muốn vợ khỏi buồn : phải dỡ chiêu Tất cả mọi người đều hạnh phúc Cuộc đời như sóng nước dâng triều LEHONG |
DUYÊN TÌNH HAI ĐỨA
Tình yêu khiến tớ thấy yêu đời Chấm dứt bao ngày sống lẽ loi Sáng sớm dìu em đi dạo phố Hoàng hôn dắt bạn ngắm trăng chơi Nếu mà đàng gái bẳng lòng chịu Chắc hẳn bên trai thuận ý rồi Hôn lễ cử hành chờ tháng tốt Cho hai đứa nhỏ được tròn đôi LEHONG |
BÊN DÒNG SÔNG CŨ
Rượu không uống thuốc chẳng thèm chơi Tất cả quẳng đi chán mớ đời Đôi lúc nhấp men nồng nửa ngụm Lắm khi nhìn khói lượn từng hơi Để mong ngất ngưởng trời giông bão Mà đợi nồng nàn giọt nắng rơi Cũng chỉ thấy vô vàn nuối tiếc Và dòng sông nước vẫn đầy vơi...! dp KHÔNG THỂ THIẾU Chẳng rượu không trà bạn khó chơi Men vô một tí sẽ yêu đời Cà phê nhấm nháp chừng vài muỗng Điếu thuốc hít vào phải mấy hơi Mấy chục năm trời luôn gắn bó Vài năm sau cuối chớ buông rơi Thôi thì cố gắng đừng buông thả Thiếu nó nỗi buồn khó thể vơi LEHONG |
ĐỂ ĐỜI THƯƠNG ---
Đọc thơ lão đệ nắn xinh đường Tựa uốn cây trồng não vấn vương Dạ thích dò kinh nhiều ý kiểm Lòng ưa tập cú mỗi câu lường Yêu Thầy nhặt chữ so nhiều chốn Kỉnh Phật gom lời trải lắm phương Tính trẻ hay đùa vui ở lớp Vun từ phú gởi cả tình thương ---- Đào Liên tkn 10.05.2018 MÃI NHỚ THƯƠNG Học tập cùng chung một giảng đường Cố tri tình bạn mãi tơ vương Tình cờ gặp lại đâu ngờ được Bất chợt xa nhau thật khó lường Bởi lẽ em về nơi phố thị Cũng vì tôi lạc bước tha phương Dù là cách trở muôn ngàn dặm Vẫn mãi trong lòng nỗi nhớ thương LEHONG |
TUỔI THƠ
Nay già lại bảo lúc còn thơ Đã hiểu chi mà họ nói lơ Dẫu mẹ chê rằng tham của vớ Dù ông dạy phải nhớ cơm chờ Chơi bời cạn sức nào than thở Ngủ ngáy yên dằm vẫn mộng mơ Một lũ thằng ranh đùa úp mở Nàng kia chuẩn bị lấy anh khờ./. TXS 12/5/2018 SẦU VIỄN XỨ Nhịp võng ru hời lúc tuổi thơ Xa rồi kỷ niệm tiếng hò lơ Còn đâu bạn cũ con đò nhớ Đã hết ngày xưa buổi mẹ chờ Trỗi đủ huyền xinh hòa khúc nợ Gom đầy đỏ thắm dệt tình mơ Buồn thân viễn xứ hoài than thở Nắng ủ sầu riêng dạ bỗng khờ Vancali 5.12.18 TUỔI DẠI KHỜ Kỷ niệm ngày nào tuổi ấu thơ Đòi ăn mà Mẹ vẫn làm lơ Là do buổi sáng ăn khoai mỡ Vì vậy cơm trưa phải đợi chờ Nằm ngủ thấy như đang ở chợ Tỉnh rồi mới rõ đã nằm mơ Ngày còn bé nhỏ nên không nhớ Mẹ chẳng trách con bởi dại khờ LEHONG 5.13.18 |
CHUẨN BỊ
Gói ghém hành trang chuẩn bị rời... Gian trần giã biệt cuộc đời ơi Mùa xưa vẫn nuối từng câu gọi Lối cũ còn vương những giọng mời Hạnh phúc thèm ôm chừng đã trợt Yên bình tưởng giữ lại vừa lơi Thì ra tất cả là duyên phận Nếu mộng nhiều hơn cũng chẳng hời tonnuthihanh HỐI HẬN Từ nay đôi lứa phải xa rời Đau khổ lòng nầy lắm YẾN ơi Khi mới quen nhau còn đón đợi Bây giờ thân thiết phải chào mời Với tôi em tỏ ra hời hợt Vì họ nàng cười cợt lã lơi Thôi thế chia tay là tốt nhất Bởi tôi đánh giá bạn hơi hời LEHONG |
CÔ ĐƠN
bây giờ gặp lại chỉ buồn thôi. đã mấy xuân sang chẳng trở hồi lặng lẽ một mình qua ngõ tối âm thầm chiếc bóng bước đơn côi. rồi đông lại tới mây thầm rổi. buốt giá theo về gió lặng trôi ngắm cánh chim trời bay mệt mỏi đường qua một chiếc bóng riêng tôi. NGUYÊNHOANG ĐỂ MẶC TÔI Nhắc nhớ làm gì chỉ khổ thôi Đau thương ngày đó cũng qua hồi Giờ nầy anh vẫn thân lầm lỗi Hiện tại em còn phận cúc côi Cuộc sống u buồn hoài biến đổi Thời gian lặng lẽ cứ dần trôi Người chờ, kẻ đợi nay mòn mỏi Thôi nhé âu sầu để mặc tôi LEHONG |
TIÊN SƯ NÓ
Tôi giống như là gã tử tù Cả đời lạc lối vụng đường tu Bình minh trước mặt chưa hừng sáng Bóng tối sau lưng đã mịt mù Ánh mắt vẫn hồ đồ thế sự Bàn chân đà lấp lửng thiên thu Tiên sư cái tuổi già cà chớn Nửa muốn quay đi nửa gật gù. dp KIẾP ĂN XIN Mình như khổ kiếp số đi tù Sợ chẳng yên lòng muốn tịnh tu Kinh kệ giọng quên như nghiệp chướng Cảnh Tây nơi khuất ẩn sương mù Tình xuân luyến mãi hồn vương lệ Phố chợ mòn trôi hạ với thu Thêm mỏi bước đời soi gậy trúc Xin ăn kiếp khổ với lưng gù ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 5.2018 CÁI LƯNG GÙ Bảy năm đi lính sáu năm tù Có lẽ do mình quá vụng tu Trước mắt đường tương lai khép chặt Trên đầu ánh sáng phủ mây mù Bán buôn cần mẫn thì thua lỗ Làm ruộng siêng năng lại thất thu Số kiếp khổ nghèo cam gánh vác Chất chồng trĩu nặng tấm thân gù LEHONG |
YÊU CHỒNG
Tuổi hạc lòng em vẫn kính chồng Hơi chàng sưởi ấm ngại gì đông Lời trao dạo ấy hoài bay bổng Ý gởi giờ đây mãi đượm nồng Hạ tiễn trăng thề ôi khoái khổng Thu chào biển hẹn ấy bùi không Vườn thơ rộn rã cung đàn phóng Ngọn lửa tình yêu ... giữ sắc hồng Vancali 5.30.18 NỂ CHỒNG Phận vợ phải nên kính nể chồng Nhất là đám tiệc chốn người đông Không nên chửi hắn đồ hư hỏng Chẳng thể chê anh rượu nực nồng Thiên hạ coi chàng như kẻ bóng Xem mình nghĩ lại có buồn không? Thế nên tức giận đừng ong óng Phải biết gìn câu phận má hồng LEHONG 31/05/2018 |
VÀNG BAY LÁ ĐỔ
Chưa chi mà đã ngóng mùa thu Khi khói sương kia vẫn mịt mù Nắng hạ chỉ ươm mầm tuyệt vọng Mưa xuân thường nẩy nụ phù du Chớ chôn ánh mắt vào tăm tối Đừng nhốt con tim giữa ngục tù Hãy cứ như vàng bay lá đổ Dù còn trong giá rét âm u...! dp ĐÀNH PHẢI Chờ đợi người về đã mấy thu Tương lai là những áng mây mù Anh về khi nảy là điều thật Em đến lúc nầy đã mộng du? Những tháng thu mình trong ngục lạnh Bao năm giam hảm chốn lao tù Cuộc đời chẳng có niềm hi vọng Đành phải cam lòng chổ tối u LEHONG |
HÃY TẬP CHO MÌNH ---
Xem này nghiệp trổ vóc gầy rang Chẳng được ngày no mượn xóm làng Muốn thiện không bồi sinh cảnh khó Ưa lành chả tạo mất đời sang Tâm phàm nghĩ đến danh tài bạc.. Tánh Phật tìm ra đức lộc vàng.. Khéo tập cho mình xa nghiệp não Nhân hiền tựa suối chảy nào ngang ---- TKN Đào Liên 21.05.2018 KẺ ĂN CHƠI Đâu biết bạn mình quá rảnh rang Sớm hôm chĩ chọc phá thôn làng Gia đình cơm bữa chưa đầy đủ Còn hắn ăn xài thật chảnh sang Cưới vợ tốn tiêu vài triệu bạc Đá banh cá độ mấy cây vàng Vay tiền thiên hạ xong không trả Hứa hẹn để rồi lại nói ngang LEHONG 21/05/2018 |
GÁI NGOAN HIỀN
Thương trẻ nhà nghèo lại giỏi dang Năm nào thi cử chiếm đầu hàng Mẹ nay mất sớm thân cơ cực Ba sớm lìa trần dạ thở than Nếu đã vợ hiền tròn phận thiếp Trót thân con gái vẹn thương chàng Bên chồng nhỏ lớn đều yêu mến Ơn nghĩa cao dày mãi nặng mang LEHONG |
TẶNG CÀNH HỒNG
Tìm đâu cho được một ông chồng Xui khiến gặp người giữa phố đông Bọn chúng gây nhau đang nỗi nóng Còn chàng tức giận lại dằn lòng Hiểu ra anh đóng phim hành động Mới biết thằng kia tập võ công Nhường nhịn phương châm làm lẽ sống Thương anh em tặng đóa hoa hồng LEHONG |
THÍCH THỜ
Sếp tưởng mình ên chữ bị mờ Vy này cũng vậy khác gì mơ Đường thi gởi bạn lời luôn ngớ Lục bát chào huynh vở vẫn chờ Ý tủi gieo hoài không vẹn cỡ Ngôn buồn dệt mãi chẳng tròn thơ Nhiều hôm xướng họa bao lần nhỡ Rõ khổ vì đâu dạ cứ thờ. Hồng Vy 03-06-2018 BÍ QUYẾT ( Họa hoán vận ) Họa đã ngàn câu ý chửa mờ Do ngài tiến sĩ dặn Nàng Thơ Đừng theo ngọn lửa xui thầy nhớ Bỏ hẹn vầng trăng khiến lão chờ Mãi cận cho từ nô nức mở Luôn kề để trí sẵn sàng mơ Khi người chẳng dám so bì cỡ Cụ sẽ thường xuyên cổ xúy thờ. HỒNG THOẠI 04.6.18 SẦU VIỄN XỨ Nghĩa gởi trời xa bóng nhạn mờ Canh dài ấp ủ những dòng thơ Trường xưa phượng đỏ triền miên nhớ Bạn cũ đầu xanh óng ả chờ Điểm tới thời gian mà mãi sợ Lui về kỷ niệm cứ hoài mơ Thuyền nơi viễn xứ sầu muôn thuở Vũ khúc tình yêu trải mộng thờ Vancali 6.4.18 CÒN ĐÂU NỮA Bóng hình người ấy đã phai mờ Hai đứa giã từ tuổi ấu thơ Dẫu nói dù phân ly vẫn nhớ Dù thề chia cách vẫn mong chờ Duyên tơ đứt đoạn tình dang dở Chỉ thắm rối bời hết ước mơ Cũng tại ông Tơ chơi cắc cớ Còn gì đâu nữa để tôn thờ LEHONG |
KÍNH GỬI BẠN HỌA THƠ TÔI :
Cám ơn quý vị họa thơ tôi , Thơ của anh chàng Lạc Thủy tồi lép bép chuyên quen nghề rắc rối , Xềnh xoàng lại lắm truyện lôi thôi ! Leo teo may được huynh tha lỗi Luẩn quẩn hên ghê tỷ tặng xôi Bát tự đồng âm liều viết vội Cùng nhau xin được phép giao bôi Trân trọng LTĐQB NÀO DÁM ĐÃI BÔI Chớ ngại khi là bạn với tôi Tớ đâu dám nghĩ đó thơ tồi Đường thi bảy chữ không lầm lỗi Tứ tuyệt bốn câu đúng hết thôi Tính nết hiền hòa nào lớn lối Tâm tình dịu ngọt ngại nhiều lời Tuy là bản chất mình bê bối Góp ý chân thành chẳng đãi bôi LEHONG |
THÍCH THỜ
Sếp tưởng mình ên chữ bị mờ Vy này cũng vậy khác gì mơ Đường thi gởi bạn lời luôn ngớ Lục bát chào huynh vở vẫn chờ Ý tủi gieo hoài không vẹn cỡ Ngôn buồn dệt mãi chẳng tròn thơ Nhiều hôm xướng họa bao lần nhỡ Rõ khổ vì đâu dạ cứ thờ. Hồng Vy 03-06-2018 BÍ QUYẾT ( Họa hoán vận ) Họa đã ngàn câu ý chửa mờ Do ngài tiến sĩ dặn Nàng Thơ Đừng theo ngọn lửa xui thầy nhớ Bỏ hẹn vầng trăng khiến lão chờ Mãi cận cho từ nô nức mở Luôn kề để trí sẵn sàng mơ Khi người chẳng dám so bì cỡ Cụ sẽ thường xuyên cổ xúy thờ. HỒNG THOẠI 04.6.18 SẦU VIỄN XỨ Nghĩa gởi trời xa bóng nhạn mờ Canh dài ấp ủ những dòng thơ Trường xưa phượng đỏ triền miên nhớ Bạn cũ đầu xanh óng ả chờ Điểm tới thời gian mà mãi sợ Lui về kỷ niệm cứ hoài mơ Thuyền nơi viễn xứ sầu muôn thuở Vũ khúc tình yêu trải mộng thờ Vancali 6.4.18 CÒN ĐÂU NỮA Bóng hình người ấy đã phai mờ Hai đứa giã từ tuổi ấu thơ Dẫu nói dù phân ly vẫn nhớ Rằng thề chia cách mãi còn chờ Duyên tơ đứt đoạn tình dang dở Chỉ thắm rối bời hết ước mơ Cũng tại ông Tơ chơi cắc cớ Còn gì đâu nữa để tôn thờ LEHONG |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 02:13 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.