Vina Forums

Vina Forums (http://forums.vinagames.org/index.php)
-   Quà tặng cuộc sống (http://forums.vinagames.org/forumdisplay.php?f=193)
-   -   PhỐ ĐạI GiA...! (http://forums.vinagames.org/showthread.php?t=20526)

ML'Amour 10-12-2010 08:13 AM

Nghệ thuật sống...!
 





Yêu có cần phải Ghen không...?


Trong tình yêu...
Ghen là một trong những cảm xúc thể hiện sự yêu thương,
nhưng nhiều người ghen quá mất khôn.
Vậy làm thế nào để yêu mà không ghen?

Để ngừng ghen thì điều đầu tiên cần tìm hiểu....
là những cảm xúc ghen tuông mãnh liệt kia bắt nguồn từ đâu ?
và tại sao mình lại có những cảm xúc đó ?
Tiếp theo là thực hiện theo từng trường hợp cụ thể.

Step 1

Sau khi xem xét nguồn gốc của cảm xúc,
bạn có thể liệt kê chúng ra giấy để tận mắt thấy
một danh sách những lý do vì sao lại phải ghen và cũng để xem
liệu các lý do đó có liên quan với nhau hay không ?
Lúc xem lại các lý do cũng là lúc bạn được suy ngẫm lại,
bình tĩnh hơn một chút để được là chính mình
chứ không bị cơn ghen tuông làm lu mờ.

Step 2

Nhiều người cứ thích phức tạp hoá vấn đề bằng cách suy luận,
phóng đại vấn đề lên. Nguyên do cũng vì bạn cảm thấy bất an
nếu có đối tượng thứ ba chen vào mối quan hệ của hai bạn.
Bạn lo lắng cho tình yêu và hạnh phúc của mình.
Vì vậy tâm trí của bạn cũng không còn được tỉnh táo nữa.
Nhiều người cũng chính vì lý do này mà đẩy người yêu ra xa hơn
và cuối cùng là chia tay trong sự dằn vặn đau khổ.

Nếu sự ghen tuông của bạn có vẻ hoang tưởng,
bạn cần phải mất một chút thời gian để phân tích lý do tại sao
bạn luôn cảm thấy nghi ngờ người ấy và nghi ngờ tình cảm của mình.
Điều này cũng khá khó khăn vì nó có nghĩa là bạn
phải nhìn mình một cách chân thật nhất như soi gương.

Step 3

Bạn nghi ngờ bị phản bội,
nhưng mới chỉ tìm thấy những bằng chứng mơ hồ
chứ không có bằng chứng vững chắc.
Nhưng trong lúc tâm lý không ổn định bạn có thể to tiếng,
cãi vã thậm chí gây sự với người mình yêu.

Để giải quyết vấn đề này,
bạn hãy cố kìm nén sự bốc đồng của mình, ngồi lại với người yêu,
bắt đầu câu chuyện không phải bằng những câu hỏi tra khảo,
buộc tội họ về bất kỳ điều gì mà bạn hãy nói lên
cảm giác của mình thế nào khi thấy người yêu có biểu hiện phản bội.

Hoặc bạn có thể nói lên cảm nhận của mình về những điều
có thể xảy đến với mối quan hệ của hai người
và mong muốn người yêu cùng chia sẻ.
Tự bạn hãy để cho đối phương bộc bạch tâm sự,
thổ lộ những điều người ấy đang cố giấu đi.

Step 4

Kết quả nhận được sẽ có hai chiều hướng.
Chiều hướng thứ nhất đó là đúng những gì bạn suy nghĩ,
bạn bị phản bội và người đó cũng hết tình cảm với bạn.
Thì tốt hơn hết, đừng níu kéo người đó, hãy để người đó ra đi,
hãy yêu và tôn trọng lấy chính bản thân mình.

Chiều hướng thứ hai cũng là bị phản bội,
nhưng có thể do vô tình hoặc do hoàn cảnh
và người đó vẫn còn yêu bạn thì bạn nên trải rộng lòng mình,
tha thứ cho người đó để cả hai có thể tiếp tục mối quan hệ.
Nhưng bạn phải đảm bảo rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp trong tương lai
và cả hai sẽ không đem chuyện cũ để dày vò hay dằn vặt nhau nữa.

:hoa:

TT_LưuLyTím_TT 10-12-2010 06:58 PM

Đôi khi hổng những ghen sơ sơ mà còn " hựn " nữa sis Amour ơi :laughing:

Tiêu Dao 10-12-2010 08:25 PM

Trích:

Nguyên văn bởi TT_LưuLyTím_TT (Post 147635)
Đôi khi hổng những ghen sơ sơ mà còn " hựn " nữa sis Amour ơi :laughing:

anh bỏ bà da đen rồi, đừng "hựn" anh nghe Lì :laughing15:

TT_LưuLyTím_TT 10-12-2010 09:39 PM

Trích:

Nguyên văn bởi Tiêu Dao (Post 147636)
anh bỏ bà da đen rồi, đừng "hựn" anh nghe Lì :laughing15:



haha, còn bà da nâu mo đổng nữa :chochut: anh bỏ bà đó chưa? :singhi:

:laughing:

ML'Amour 10-12-2010 11:01 PM


:singhi: hmmm....cũng ớn dzữ a...
Thui...ổng mún dzìa nguồn...cưng...tha cho... ổng đi hén Lì...


ML'Amour 10-13-2010 10:09 PM

ML'Amour treasures...
 





Ác mộng



Niềm khát vọng, ta ghi vào huyết sử,
Dưới chân em, Thơ lạc mất linh hồn.
Ta đau xót trong mỗi giờ tình tự,
Ta khóc nhiều cả những lúc trao hôn.

Đời tàn tạ em đừng ca hát nữa
Hội thanh bình, cuộc sống gượng vui thôi
Ta muốn điên vì khóe miệng em cười,
Ta cuồng dại bởi nghìn câu em nói

Nhan sắc ấy chớ nên tàn nhẫn vội,
Tình mất rồi ! oán hận đã mênh mông.
Chớ thờ ơ ! Ta nổi giận vô cùng,
Nhiều ác mộng hằng len vào giấc ngủ.

Ta quên hết ! Ta sẽ làm Bạo Chúa,
Sống nghìn năm ngự trị một lòng em.
Cuộc ân tình ghê rợn suốt muôn đêm
Nào ai tiếc thương gì thân mỹ nữ !

Tay mỏi ôm sẽ dày vò nhung lụa,
Phấn hương nhàu, tan tác áo xiêm bay
Ta bắt em cười, nói, bắt em say,
Ta đòi lấy mảnh linh hồn bỡ ngỡ.

Ôi ! ly rượu em dâng toàn huyết đỏ,
Ta uống cùng dòng lệ chảy đêm xưa,
Để ưu tư, hờn giận với nghi ngờ
Về hiển hiện bóng ma kề bên gối

Bao hoan lạc ! sau những giờ tội lỗi,
Một mình Em sửng sốt đứng bên giường,
Ngắm ta nằm say giấc ngủ đau thương,
Trong run sợ bỗng thấy lòng tê tái


Đinh Hùng@

:hoa:



ML'Amour 10-14-2010 12:09 AM

Bước ngang đời...
 






** Reach for the sky

** Be the first to say Hello or give a Kiss

** Remain unperturbed by the unavoidable

** Choose inner joy, not power

** Stop viewing time as the enemy

** Believe that life is worth living

** Watching your body

** Watching your mouth

** Watching your mind

** Free yourself from fear

** Adopt new ways of thinking

** Live for the moment


LM@ :hoa:

TT_LưuLyTím_TT 10-14-2010 01:29 PM

Trích:

Nguyên văn bởi ML'Amour (Post 147638)

:singhi: hmmm....cũng ớn dzữ a...
Thui...ổng mún dzìa nguồn...cưng...tha cho... ổng đi hén Lì...



i' sis Amour nói cho ổng dzìa nguồn là mình mang con bọ cạp tới tặng ổng làm quà hén? :laughing:
Mùh,.... Lỳ nhớ chưa có iu ổng (mém hoy, giza` quá iu làm dzì, dzai nhách :laughing:), chẳng lẽ vì bà da đen gòy bà da nâu mo đổng mà đi tới "hựn" dzị ta? Chắc có " thù tiền kíp " ahahahaha.

ML'Amour 10-15-2010 02:07 AM

Trích:

Nguyên văn bởi TT_LưuLyTím_TT (Post 147656)
i' sis Amour nói cho ổng dzìa nguồn là mình mang con bọ cạp tới tặng ổng làm quà hén? :laughing:
Mùh,.... Lỳ nhớ chưa có iu ổng (mém hoy, giza` quá iu làm dzì, dzai nhách :laughing:), chẳng lẽ vì bà da đen gòy bà da nâu mo đổng mà đi tới "hựn" dzị ta? Chắc có " thù tiền kíp " ahahahaha.


Trùi...Má ui...
đã dzà còn thim dzai nhách......
muh ...thù tiền kíp chi cho mệt dzữ dzị huh cưng...?

ML'Amour 10-15-2010 07:02 AM

Cầu Nguyện...!
 





Con cầu Phật .....



Xin phù hộ những người thân cùng bạn hữu của con
mãi mãi được khỏe mạnh và hạnh phúc.

Phật nói: Chỉ cho 4 ngày thôi .
Chú Tiểu: Thế thì xin Phật cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc
trong những ngày mùa xuân, những ngày mùa hè,
những ngày mùa thu và những ngày mùa đông .

Phật nói: Chỉ cho 3 ngày thôi .
Chú Tiểu: Nếu chỉ được 3 ngày thì con xin họ được khỏe mạnh
và hạnh phúc trong ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai .

Phật nói: Chỉ cho 2 ngày thôi .
Chú Tiểu: Như vậy con xin cho họ được khỏe mạnh
và hạnh phúc trọn ngày hôm nay và ngày mai .

Phật nói: Chỉ cho 1 ngày thôi .
Chú Tiểu: Vâng, cũng được .

Phật thắc mắc hỏi: Như vậy là ngày nào ?
Chú Tiểu đáp: Con xin cho họ được mạnh khỏe và hạnh phúc từng ngày .

Phật mỉm cười nói: Tốt lắm. Những người thân và bạn hữu của con
bao gồm những người nào đọc được những lời này
sẽ được khỏe mạnh và hạnh phúc mỗi ngày .

:hoa:


TT_LưuLyTím_TT 10-15-2010 06:15 PM

Chú tiểu này khôn trật trời luôn sis Amour :chochut:

Thanks sis Amour for sharing all the great posts ! :tanghoa:

ML'Amour 10-17-2010 07:32 AM

Trích:

Nguyên văn bởi TT_LưuLyTím_TT (Post 147662)
Chú tiểu này khôn trật trời luôn sis Amour :chochut:

Thanks sis Amour for sharing all the great posts ! :tanghoa:


:thankyou: for enjoying them cưng...
Hihihi...
Ừa...chú tiểu nì...ma lanh thiệt...chắc là...có họ hàng mí Sis á...:cuoivuivui:

ML'Amour 10-19-2010 06:50 AM

ML'Amour collectibles...
 






" Thần dược " Aspirin...Những công dụng bất ngờ !


Nhiều người vẫn còn chưa biết hết các tính năng không ngờ tới
của loại thuốc viên aspirin...!

Aspirin (acetylsalicylic acid) chế từ mặt vỏ trong của cây liễu.
Trong nhiều thế kỷ, aspirin được coi là một trong những loại thuốc thần kỳ
có tác dụng giảm đau, giảm sốt, làm loãng máu, hạn chế một số dạng ung thư...

Tuy nhiên, nhiều người vẫn còn chưa biết hết hữu ích của aspirin.
Dưới đây là những lợi ích hàng đầu của aspirin có thể làm bạn ngạc nhiên !

Trị gàu

Đơn giản chỉ cần nghiền một vài viên thuốc thành bột trộn với một ít dầu gội
để gội đầu. Xoa xoa để tạo bọt trong vài phút, sau đó gội sạch.

Ngăn ngừa nấm đất tàn phá khu vườn của bạn


Hòa tan một ít aspirin trong một galoon (3,7 lít) nước, sau đó tưới lên cây.
Làm cách này cũng giúp ngừa nấm làm hại cây cảnh.

Giúp trị mụn

Nghiền một ít aspirin sau đó trộn với nước để làm một miếng dán trị mụn.
Dán vào mụn rồi sau một vài phút rửa sạch.

Loại bỏ vết bẩn mồ hôi trên quần áo


Hòa tan một vài viên thuốc rồi nghiền với một ít nước ấm.
Ngâm quần áo vào dung dịch này trong vài giờ.

Giảm ngứa khi bị rệp cắn

Nhúng một viên aspirin vào nước trong một hoặc hai phút,
sau đó chà aspirin vào vết cắn.

Khởi động lại xe khi hết ắc quy


Đơn giản là chỉ cần nhét hai viên thuốc aspirin vào bình ắc quy.
Với cách này bạn có thêm một chút thời gian lái xe
đến cửa hàng sửa chữa gần nhất để thay bình ắc quy mới.

Loại bỏ những cục chai ở gót chân

Nghiền 4 đến 6 viên aspirin thành bột rồi trộn với nước và nước chanh
cho tới khi thành hỗn hợp nhão. Sau đó bôi hỗn hợp đó vào cục chai.
Lấy một miếng vải ẩm phủ lên chỗ cục chai và chờ khoảng mười phút.
Các cục chai sẽ mềm ra, đủ để gọt đi một cách dễ dàng.


:hoa:


ML'Amour 10-20-2010 08:34 AM

Chuyện Cũ ... Có thể nào quên ... ?
 





Có thể nào quên ...?



Ðời người, ai cũng có những kỷ niệm, đau thương hay hạnh phúc. Kỷ niệm đôi khi chỉ thoáng qua, mờ nhạt như áng mây bay ngang bầu trời, để lại chút hình ảnh bâng khuâng. Nhưng cũng có khi hết sức sâu đậm, đến nỗi có thể coi là một biến cố, khả dĩ tạo thành khúc rẽ quan trọng cho cuộc đời. Ðó là trường hợp của tôi với câu chuyện xảy ra hơn 20 năm về trước mà giờ này ngồi ghi lại, tôi vẫn thấy hiển hiện như mới hôm qua...

Ngày ấy, miền Nam vừa đổi chủ được 3 năm, tình hình chính trị còn cực kỳ khắt khe. Tôi ở trại cải tạo, cầm tờ giấy thả vào giữa năm 78, về trình diện Sở Giáo Dục Thành Phố cho đúng thủ tục, dù biết trước sẽ không được thu nhận trở lại nghề cũ. Không có nghề nghiệp biến chế, tôi chỉ được tạm trú 3 tháng tại Sài Gòn để thu xếp đi vùng kinh tế mới. Thời gian này, miền Nam đang lên cơn sốt về phong trào vượt biên tìm tự do. Những người ở vào hoàn cảnh của tôi, bị công an khu vực theo dõi thường xuyên thì lại càng nôn nóng kiếm đường bỏ trốn. Những người bạn tù chúng tôi ngày ngày đôn đáo gặp nhau, đề tài chính đem ra bàn bạc chỉ xoay quanh một chuyện duy nhất là vượt biên.

Thời gian trôi quá nhanh, trong nháy mắt đã hết hạn tạm trú, tôi trở thành kẻ sống lậu không hộ khẩu tại thành phố. Giữa lúc lao đao tuyệt vọng, không biết ngày nào bất ngờ bị bắt lại, thì một hôm em trai tôi giới thiệu cho tôi một đầu cầu qúy giá: đó là ông Ân, một người đàn ông trí thức, tuổi vừa 50, tính tình hiền hoà và đứng đắn. Ông là nhân viên lâu đời của cơ quan viện trợ Hoa Kỳ trước 75, đồng thời góp phần chuyển âm Anh-Pháp cho hãng phim Cosunam ở Sài Gòn. Vì làm ăn chung với em tôi từ sau 75, nên ông có lòng tốt rủ em tôi cùng đi với ông trong chuyến vượt biển bán chính thức vốn dành riêng cho người Hoa đang rầm rộ đăng ký lúc đó. Thông cảm hoàn cảnh bấp bênh của tôi, em tôi giới thiệu tôi với ông, để xem ông có giúp gì được tôi chăng? Ði bán chính thức lúc ấy đắt tiền lắm, vì đang là những đợt đầu. Có người nộp tới 12 hoặc 14 cây vàng, vì phải qua nhiều trung gian. Còn gía trung bình thì ít ra cũng phải 10 lượng một ngườị. Tôi mới ở tù ra, làm gì có số tiền khổng lồ ấy!

Bà xã tôi bận con nhỏ -- khi tôi đi tù thì cháu mới hơn 1 tuổi -- cho nên chỉ buôn bán vớ vẩn, đủ nuôi con và tiếp tế cho chồng là giỏi lắm rồi. Số vốn ít ỏi của vợ tôi lại cứ vơi dần sau mấy chuyến đi chui bất thành. Con đường bán chính thức mua vé bằng cả chục lượng vàng, là điều vượt quá sự kỳ vọng của tôi, trừ khi có một phép lạ! Vậy mà phép lạ dường như đang xảy đến!

Hôm ấy, một buổi tối khoảng đầu tháng 11, gia đình em tôi đưa tôi lại quán bò bảy món Duyên Mai bên Chi Lăng, để gặp ông Ân lần đầu tiên. Tôi lúc này đang trốn chui trốn nhủi vì đã hết hạn nộp hộ khẩu từ lâu, phải xoay đủ mọi thứ giấy tờ lao động để qua mặt công an khu vực, nấn ná lưu lại thành phố được ngày nào hay ngày nấy. Trước năm 75, tôi có dạy một ít giờ tại 2 trường tư thục Công giáo là trung học Quang Minh ở nhà thờ Vinh Sơn đường Trần Quốc Toản, và trung học Saint Thomas trên đường Trương Minh Giảng. Khi tôi ở trại cải tạo về, công an có gọi tôi ra và thẩm vấn về quan hệ của tôi với hai vị linh mục này. Có thể đó chỉ là những câu hỏi thủ tục về lý lịch, nhưng cũng làm tôi hết sức lo sợ, bởi xã hội không có luật pháp rõ ràng. Một khi công an nghi ngờ, thì sớm muộn gì cũng vào tù. Bởi vậy, tôi càng nôn nóng muốn trốn đi.

Tối hôm ấy, gặp ông Ân ở nhà hàng, tôi bàng hoàng xúc động khi ông cho biết ông sẵn lòng đóng tiền cho vợ chồng tôi đi cùng chuyến với ông và em tôi. Nghĩa là ông cho tôi vay 20 lượng vàng, qua Mỹ đi làm trả lại. Vợ chồng tôi chỉ cần góp 5 lượng cho đứa con mà thôi! Tôi như người đi trên mây, buồn ngủ gặp chiếu manh, không ngờ đời mình có lúc gặp quí nhân dễ dàng như thế này! Dĩ nhiên, qua trung gian em trai tôi, ông Ân mới dám tin là tôi sẽ trả ông sau khi đến Hoa Kỳ. Nhưng dù sao đi nữa, việc ông giúp một người xa lạ như tôi, trong hoàn cảnh này, phải coi là một phép lạ mà tôi không mường tượng trước được, nhất là ở thời kỳ gạo châu củi quế năm 78. Bà Ân ngồi cạnh chồng chỉ cười hiền hoà không có ý kiến gì. Lúc đó bà 39 tuổi, thua chồng hơn 10 tuổi. Sáu đứa con, đứa nào cũng xinh xắn và ngoan hiền. Sau đó, tôi còn được biết thêm. Ông Ân cho tới 18 người vay tiền đi, tổng cộng là gần 200 lượng vàng!

Những ngày hồi hộp trôi qua rất chậm, tôi nôn nóng chỉ sợ chuyện bất trắc xẩy ra trước khi lên đường. Tôi vẫn hăng hái tham gia công tác thủy lợi tại địa phương, hoặc tự nguyện dạy lớp bổ túc văn hóa ban đêm trong tổ dân phố, để tránh sự chú ý của công an khu vực. Song song với những việc đó, tôi âm thầm mua giấy tờ, lấy tên giả, học nói dăm câu tiếng Hoa, và cuối cùng ra đi vào một ngày cuối năm khi sóng biển đang gầm thét dữ dội ngoài khơi.

Khi những chiếc ghe nhỏ đưa người ra thuyền lớn ở Kiến Hòa, thì một chuyện bất ngờ xảy ra: công an cùng với chủ ghe đọc danh sách lên tầu, và quyết định bỏ lại 17 người đã đóng tiền, trong đó có toàn bộ gia đình em trai tôi gồm 4 người. Em trai tôi là người giới thiệu tôi đi, vậy mà phút chót lại bị ở lại! Tôi lên tầu, hết sức hoang mang, ngờ ngợ linh cảm trước là sẽ có chuyện chẳng lành trên cuộc hành trình đầy sóng gió sắp tới. Tầu đi bán chính thức chỉ được một lợi thế là không sợ bị bắt ở bến hẹn, nhưng luôn luôn chở quá trọng tải, có chuyến vừa ra tới cửa biển đã chìm. Chiếc thuyền gỗ tôi đi nom rất mong manh, mà chủ tầu và công an chất lên tới hơn 300 người, cố nhét càng nhiều càng tốt để thu vàng tối đa. Họ gạch tên bỏ lại 17 người, để thay vào bằng những hành khách khác bằng lòng nộp nhiều vàng hơn. Ðây là loại tầu đánh cá có hầm chứa nước đá để ướp cá, bây giờ được dọn sạch để đưa người vượt biển. Hơn 100 nguời đàn ông chúng tôi bị dồn xuống hầm, cấm không được leo lên, và chỉ có mỗi cái cửa vuông ở giữa tầu để ngày ngày bên trên ném thức ăn xuống. Ðàn bà con nít thì được ngồi ở tầng trên cùng với thân nhân của chủ tầu và tài công. Có nghĩa là từ lúc bước chân xuống tầu, tôi không được liên lạc với vợ con nữa. Tôi không biết, trong số hơn 100 người đàn ông ngồi dưới hầm tầu, có bao nhiêu người Việt; chỉ nghe tiếng chuyện vãn chung quanh toàn là tiếng Hoa. Ông Ân với 3 cậu con trai tuổi từ 14 tới 18, ngồi dưới hầm bên cạnh tôi. Vợ ông cùng cô con gái đầu lòng 19 tuổi, đứa áp út 13 và đứa con út 3 tuổi ở trên boong cùng với vợ con tôi .Vì là người Việt, không dám tranh cãi với đại đa số người Hoa, chúng tôi bị dồn vào cuối hầm tầu, ngồi chịu trận tại chỗ, nước lúc nào cũng ngập từ thắt lưng trở xuống, và có khi lên tới ngực. Thức ăn cũng ít khi đến lượt mình, vì những người ngồi gần cửa lấy hết, lâu lâu mới quẳng vô phía chúng tôi cái bánh tét hay ổ bánh mì đã cứng như thanh củị Tuy vậy, ai cũng tự an ủi là cuộc hành trình sẽ không lâu, cố gắng chịu đựng vài ngày là tới bến, tha hồ thong dong.

Sang đến ngày thứ tư, rồi thứ năm, tất cả đều mệt mỏi vì con thuyền nhỏ bị sóng nhồi liên tục. Nước biển rỉ vào hầm tầu mỗi lúc một nhiều hơn, mà chẳng ai buồn múc từng thùng đổ ra ngoài như hai hôm đầu. Chỗ tôi ngồi càng ngày càng thê thảm hơn. Nước ngập tới ngực, mà rác rến lại nổi lềnh bềnh chung quanh, lá bánh chưng bánh tét, vỏ quít, vỏ bưởi cùng các thứ linh tinh không tên, trôi vật vờ, chẳng ai thèm vớt mà đem quăng xuống biển. Vì quá chật chội, di chuyển rất khó khăn, nên ai cũng ngồi lì tại chỗ, đứng lên không nổi, đi tiểu luôn chỗ mình ngồi cho tiện. Trong hầm tầu, chúng tôi mất hết ý niệm thời gian, không ngày hay đêm, cũng chẳng biết tầu đang chạy hay đứng tại chỗ. Ðến ngày thứ năm, vì nóng bức qúa, có người ngộp thở ngất xỉu dưới hầm, tài công mới cho khoét một cái lỗ vuông mỗi bề hơn một gang tay ngay trên đầu tôi, nghĩa là phía dưới tầu, để lấy không khí từ trên lùa xuống cho hơn 100 người phía dướị Vị ân nhân của tôi, ông Ân và các con, lúc đầu còn nói chuyện với tôi, sau mệt qúa, ai cũng nhắm mắt dựa vào nhau mà sống cho qua cuộc hành trình dài lê thê.

Bước sang ngày thứ bảy, buổi sáng tinh mơ, chắc chưa đến 6 giờ, tôi đang thiu thiu ngủ, thì nghe có tiếng gọi nhỏ:

- Anh Ngạn, Anh Ngạn ơi!

Tôi giật mình ngơ ngác ngước nhìn lên, thì thấy bà xã tôi thò mặt qua cái lỗ thông hơi để tìm tôi. Tôi không nhận ra mặt vợ tôi vì trời còn tối thẳm, nhưng nhờ giọng nói tôi biết vợ tôi cần gặp tôi có chuyện khẩn cấp. Tôi hồi hộp tìm cách đứng dậỵ Tàu chật ních, lại thêm đã gần một tuần ngồi một chỗ, hai chân tê cứng dưới lớp nước mặn, tôi loanh quanh khá lâu mới đứng lên được. May cho tôi là quanh tôi mọi người còn đang ngủ cả. Chứ nếu họ thức thì tôi khó lòng di chuyển, vì họ sẽ lôi lại và dí đầu tôi bắt ngồi xuống. Bà xã tôi giục nho nhỏ:

- Lên đi anh! Lên đại đi! Chui lỗ thông hơi này lên đi!

Tôi lo lắng nhìn quanh. Lúc ấy tôi còn gầy yếu lắm. Thời gian ở trại cải tạo bị sốt rét nặng, kéo dài 21 ngày, bước đi phải nhờ người vịn, bạn bè cùng tổ cứ tưởng tôi là sắp phải đem tôi đi chôn trên đồi tranh ở Bù Gia Mập. Giờ này vượt biển, tôi vẫn chưa lại sức, mới chỉ lên cân được chút ít. Nhà tôi lại bảo:

- Ðêm qua bão lớn. Cái áo của con bị rách tung rồi bay mất. Nó phải cởi trần cả đêm lạnh tím cả ngườị Anh lên một chút đi!

Nghe nhắc đến đứa con hơn 4 tuổi, tôi vùng đứng lên, bước đại qua vào người đang ngồi ngủ, rồi chui liền lên, cái lỗ nhỏ, phải lách người khó khăn, làm trầy sứt cả hai vai, nhưng tôi không có cảm giác gì lúc đó. Từ hôm lên tầu, tôi vẫn mặc cái jacket nylon của Không Quân ngày trước và chiếc quần tây màu vàng đục. Lúc ngồi, dĩ nhiên phải cởi hết nút quần, kéo fermeture xuống cho thoải mái. Bây giờ đứng dậy, vội vã dùng hai tay đu lên khỏi hầm tầu, có người nào đó đã nắm ống quần tôi kéo lại, làm tôi chỉ còn mỗi cái quần đùi khi lên tới tầng trên. Trời mưa không nặng hạt lắm, nhưng gió biển thổi phần phật trong không gian mờ tối. Tôi cúi xuống ôm đứa con đang run cằm cặp. Nhà tôi ưu tư bảo:

- Tầu sắp đắm mất, anh ạ!

Tôi đảo mắt nhìn quanh sau sáu ngày bảy đêm chui trong bóng tối dưới hầm. Chỉ một phút sau, tôi nhận ra ngay là mình sắp chết! Vợ tôi nói đúng. Là bởi vì, khi ở dưới hầm, tôi cứ tưởng tầu đang chạỵ Hóa ra tầu bị bỏ neo đậu tại chỗ suốt cả đêm rồi, mặc cho gió mưa và sóng dữ cuối năm vùi dập. Tuy cùng ở trên tầu, nhưng những tin tức bên trên không được thông báo cho người dưới hầm biết, sợ gây cảnh náo loạn, dẵm đạp lên nhau. Bởi vậy, tôi hoàn toàn không biết gì cả, cho đến bây giờ leo lên mới thấy kinh hoàng, Tôi nhìn lại phía buồng máy. Một cảnh tượng hãi hùng và thê lương: không có tài công, không có người phụ máy. Chiếc tầu không người lái cứ bập bềnh nghiêng ngửa theo từng đợt sóng khổng lồ đưa vào, đẩy ra, phó mặc sinh mạng mấy trăm người cho đại dương. Với sức sóng như thế này, tôi biết chắc tầu sắp vơ. Ðàn bà con nít, nguời đứng người ngồi lố nhố, quên cả cái ướt lạnh, nhớn nhác hỏi nhau, không biết phải làm gì trong hoàn cảnh tuyệt vọng nàỵ Bà xã tôi bảo:

- Tài công bỏ tầu từ nửa đêm rồi!

Bấy giờ tôi mới hiểu đầu đuôi câu chuyện. Ðêm qua, khi thuyền chúng tôi vào còn cách bờ Mã Lai khoảng nửa cây số, thì có tầu cảnh sát Mã Lai ra đuổi. Rồi họ dựng mấy cây đại liên và đèn pha trên bờ bắn ra xối xa. Mười mấy người tài công cùng với thân nhân chủ ghe đeo phao nhảy xuống bơi vào, nói là để điều đình rồi sẽ ra đưa tầu vô. Nhưng rồi họ đi luôn, không ai trở lại! Người ngoài khơi cứ đợị Người đã lên bờ thì bỏ mặc. Ðàn bà con nít trên boong không ai biết lái tầụ. Hơn 100 người ngồidưới hầm thì tưởng tầu vẫn đang chạy bình thường! Tôi biết mình sắp chết, nhưng cố làm ra vẻ bình tĩnh bảo con tôi:

- Con ơi! Ðằng nào tầu cũng sắp chìm. Bây giờ con ôm lấy cổ ba, để ba nhảy xuống biển khơi, bơi vào...

Tôi không biết bơi. Mà có biết thì cũng không còn sức, bởi bờ ở quá xa, tôi cố nhướng mắt nhìn mà chỉ thấy lờ mờ trong mưa. Ðứa con trai hơn 4 tuổi, quấn chiếc khăn quanh người ướt đẫm từ đầu xuống chân, run lẩy bẩy nhìn tôi im lặng gật đầu. Dường như nó cũng linh cảm thấy chuyện chẳng lành sắp đến, cho nên chỉ nhìn tôi chia sẻ. Quanh tôi, có vài cái bình nylon đựng nước ngọt đã uống hết, nằm lăn lóc trên sàn. Tôi nắm bàn tay lạnh ngắt của vợ tôi và bảo:

- Em lấy cái bình nylon, ôm vào người rồi nhảy xuống. May ra sóng đánh vào bờ! Thà nhẩy xuống trước, chứ để tầu vỡ thì khó lòng mà sống được, vì cả trăm người sẽ níu chặt lấy nhau và cùng chết hết!

Vợ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt ly biệt, đưa tay làm dấu đọc kinh. Tôi và con trai tôi cũng làm dấu Thánh giá và cầu xin Chúa che chở trong cơn nguy khốn. Tôi vừa đưa cho vợ tôi cái bình nylon, chưa kịp nói gì thêm thì một đợt sóng vĩ đại ấp tới, làm chiếc tầu lật ngang, vỡ tung buồng lái ở tầng trên. Tiếng người đồng thanh kêu ru lên, bị tiếng gầm của sóng át đị Buồng máy, kính cửa sổ, mui tầu, mái gỗ bọc tôn và bao nhiêu thứ ngổn ngang trên tầu đều rụng hết xuống biển, kéo theo qúa nửa hành khách gồm đàn bà và trẻ em. Tôi té lăn trên sàn tầu trong khối nước mặn khổng lồ vừa ập tới, đôi tay quờ quạng bám víu bất cứ thứ gì để sống còn. Từ giây phút ấy, tôi không còn nhìn lại được vợ tôi lần nào nữa!
Ðứa con tôi cũng vuột khỏi tay tôi và văng xuống biển. Tôi níu được một sợi giây nào đó trên tầu, nên chỉ bị văng mất đôi mắt kính cứ chưa rơi hẳn xuống nước. Nhưng ngay sau đó, tôi chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp đứng vững thì lớp sóng khổng lồ vừa đẩy vô bờ, lại rút ra mạnh hơn, làm tầu lật ngang một lần nữa ra phía ngoài, và lần này trên boong tầu không còn sót lại một ai. Tất cả đều rụng xuống biển. Những lớp ván, lớp kính và những gì chưa vỡ qua đợt sóng trước, lần này tan tành hết. Nhưng đau đớn hơn cả là chiều tầu chìm dần xuống đáy biển mà hầm tầu lại chưa bể, cho nên hơn 100 người đàn ông ngồi với tôi suốt tuần lễ vừa qua, đều chết ngộp hết trong hầm, trong đó có cả cha con ông Ân, người đã đóng tiền cho gia đình tôi đi!

Tôi rớt xuống biển, cố gắng vùng vẫy theo bản năng sinh tồn, mặc dầu không biết bơi. Trên mặt biển bao la, sóng nhồi khủng khiếp, tôi thấy từng mảng gỗ thật lớn của ván tầu, rồi thùng phuy, va li, nồi niêu, áo quần, thùng gạo và hàng chục thứ đồ lặt vặt khác trôi nổi theo triền sóng, đôi khi lao vào mặt mình. Ðàn bà con nít ngụp lên lặn xuống, bám lấy nhau mà cùng chết. Tôi uống no nước, chìm sâu xuống, đụng phải bao nhiêu xác người còn bấu chặt không rời nhau. Tôi nín hơi ngoi lên được một chút để thở, rồi lại bị sóng cuốn đi không định được phương hướng. Là người Công giáo trong lúc lâm chung, tôi cố gắng đọc kinh sám hối để chuẩn bị lìa đời. Ðọc kinh, nhưng không cầm trí tập trung được...

Tôi uất ức lắm, bởi thấy mình chết tức tưởi ở tuổi 32 sau khi đã kình qua bao nhiêu năm gian khổ. Ngày còn trong quân đội, mấy năm tác chiến, tôi đã kề cận tử thần mà tại sao không chết ngay trên chiến trường cho xong? Tôi nhớ một lần khi ở trại cải tạo Sông Bé, tôi lại bị sốt rét nặng nề đến kiệt sức, tưởng không còn sống nổi tới ngày được thả về. Vậy mà cũng không sao! tôi uất ức tự hỏi tại sao vượt biển gần đến nơi thì lại chết? Thế rồi tôi uống no nước, đuối sức không vùng vẫy nổi, đành buông xuôi tay chìm xuống đáy bể, không biết gì nữa!

Khi tôi tỉnh lại trên bờ, thấy mình nằm sấp trên đống xác chết ngổn ngang. Nước ộc từ trong bụng ra giúp tôi hồi sinh. Tôi mơ màng tưởng mình đang nằm chiêm bao. Ðứa con trai 13 tuổi của ông Ân chạy lại lôi tôi dậy và nói:

- Chú Ngạn ơi! Tỉnh dậy! Tỉnh dậy! Ðắm tầu, chú Ngạn ơi!

Tôi ngơ ngác nhìn nó, chưa nhận ra ai bởi quá đuối sức và vì không có mắt kính. Thằng bé lay tôi và nhắc lại:

- Chú Ngạn ơi! Ðắm tầu! Ba cháu, chị cháu với 3 người anh của cháu chết hết rồi! Vợ chú với con chú cũng chết cả rồi!

Tôi vùng đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh. Lính Mã Lai đang quây những gười sống sót vào gốc dừa. Họ cũng như tôi là những người được sóng đẩy vào bờ và may mắn thoát khỏi tử thần. Nhưng họ không được phép cứu những người bị ngộp nước như tôi. Nếu được cấp cứu, tôi tin chắc trong đám người nằm kia, ít lắm cũng có cả chục người sống dậy. Lính Mã Lai không cho cứu là bởi vì những kẻ xa lạ và bất nhân ấy đang lột quần áo người chết để lấy vàng và dollars giấu trong gấu quần, gấu áo, cổ áo, vạt áo. Moi của xong, họ lôi xác chết tập trung lại một chỗ chở xe mang đi chôn tập thể. Tôi từ gốc dừa bò tới, tìm trong đám 97 cái xác, thấy con trai tôi đã chết hẳn. Tôi bế cháu lên và nhận ra ván tầu hoặc ghềnh đá đã đánh vỡ trán con tôi, còn để lại một vệt dài thật rõ. Còn vợ tôi thì sóng biển đánh trôi đi mất, không tìm được xác !

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp nhoáng. Ngoài kia, biển vẫn ầm ầm gào hét, chỉ thấy sóng xô chập chùng, không còn dấu tích gì của chiếc thuyền định mệnh. Hôm sau, từ trại tạm cư, chúng tôi được đưa trở lại bãi biển, thả bộ dọc xuống hướng Thái Lan, tìm thêm được một số xác chết nữa, nhưng cũng không thấy vợ tôi. Tổng số 161 người chết, chỉ vào bờ được khoảng 100 cái xác, phần còn lại bị sóng đưa đi mất tích. Có hai nhà sư Mã Lai gốc Hoa đem vải và nhang đến làm lễ cầu siêu trước khi lính Mã Lai đem chôn tập thể.

Trên bãi biển Mã Lai dài thăm thẳm tôi dừng chân, ngồi dưới hàng dừa trông ra đại dương, nao nao mường tượng lại chặng đường đã qua. Nhớ những buổi sáng Chúa Nhật vợ tôi lên thăm ở Khu Tiếp Tân trường Bộ Binh Thủ Ðức. Rồi những lần từ thành phố xuống miền Tây chờ tôi ở hậu cứ tiểu đoàn. Khi sinh con đầu lòng, tôi từ đơn vị hành quân, không kịp thay quân phục, vội vã đón xe về thăm ở bảo sanh viện Ðức Chính trên đường Cao Thắng. Nhớ hơn nữa là những lần vợ tôi gánh quả nặng trĩu đi tiếp tế cho tôi trong trại cải tạo, băng ngang 17 cây số đường rừng từ thị xã Phước Bình vào Bù Gia Mập. Tất cả đều đã qua đi, chỉ còn lại mặt nước mênh mông xanh thẳm trước mặt, từng cuốn mất bao nhiêu xác người đồng hương trên hành trình tìm tự do!

Vợ tôi mất đi ở tuổi 26, sau những tháng ngày vất vả vì chồng. Lấy tôi khi tôi đã vào quân đội, thường xuyên xa nhà, vợ tôi cũng giống như bao nhiêu người đàn bà khác trong thời khói lửa, chẳng mấy khi được gần chồng. Khi tôi được biệt phái về lại Bộ Giáo Dục, dạy học tại Sài Gòn, đã tưởng vợ chồng có thể sống đời dân sự yên ổn lâu dài, nào ngờ chỉ hơn một năm sau thì mất nước, bắt đầu cuộc sống mới lao đao gấp bội. Ðoạn đường trầm luân ấy, có ngờ đâu rút cuộc lại kết thúc bi thảm bằng cái chết trên đại dương cùng với đứa con đầu lòng hơn 4 tuổi!

Tôi tin chắc cái chết của vợ tôi đã làm thay đổi hẳn cuộc sống của tôi. Nếu nói theo niềm tin thiêng liêng, thì chính vợ tôi đã cứu tôi vào phút chót, trước khi đắm tầu. Bằng chứng là hơn 100 người đàn ông ngồi chung với tôi dưới hầm tầu đều chết cả vì ngộp nước. Em tôi -- người giới thiệu tôi cho ông Ân -- nếu đi cùng tôi chuyến ấy, chắc chắn cũng đã bỏ xác trên đại dương. Nhờ bị bỏ lại, nửa năm sau, em tôi cùng gia đình vượt biển thành công và gặp lại tôi tại Vancouver, Canada vào giữa năm 80. Bà Ân và hai đứa con nhỏ được sóng đánh vào bờ thoát chết, đi định cư ở Texas, tôi vẫn liên lạc cho đến khi trả xong 20 lượng vàng chồng bà cho tôi vay.

Biến cố hãi hùng của chuyến tầu định mệnh làm tôi càng vững tin rằng đời người có sự sắp đặt của định mệnh, hay nói theo đức tin Công giáo, thì đó là sự an bài của Thiên Chúa. Còn đó rồi mất đó! Kiếp người mong manh như chiếc bách giữa dòng, cho nên các cụ ngày xưa thường ví là cuộc phù thế nhân sinh. Vợ con tôi chết trước mặt tôi. Hơn 160 người chết ngay bên cạnh tôi. Mà một kẻ yếu đuối như tôi lại sống sót! Ðó phải là quyền năng của Thiên Chúa chưa muốn tôi lìa trần. Lúc ngồi trên tầu, ông Ân thường tâm sự với tôi: những ngày gần mất nước, gia đình ông đã có thể đi Mỹ dễ dàng, bởi ông làm việc cho cơ quan viện trợ Hoa Kỳ suốt hai mươi năm. Nhưng ông thấy mình tuổi đã lớn, muốn ở lại quê nhà khi đất nước hết chiến chinh, nên ông từ khước quyền lợi di tản mà người Mỹ dành cho ông. Ba năm sau, đất nước quá lầm than, mà chiến tranh vẫn không dứt. Các con ông chuẩn bị bước vào tuổi nghĩa vụ quân sự phục vụ cuộc xâm lăng Kampuchia, thúc đẩy ông phải ra đi. Năm 75 ông từ chối di tản bằng máy bay. Năm 78 ông phải trốn bằng thuyền, để rồi chính bản thân ông cùng với 4 đứa con lớn đều chết cả!

Có thể do những suy nghĩ về cuộc đời sau chuyến hải hành khủng khiếp mà tôi thoát nạn chỉ trong đường tơ kẽ tóc, tôi bắt đầu có những thay đổi lớn trong tâm tư. Tôi trở nên dễ tính, ít chấp nhất và không nuôi lòng thù ghét với bất cứ ai. Tôi tâm nguyện rằng cuộc đời mình, hễ làm được điều gì cho cộng đồng, cho xã hội, cho tha nhân, tôi đều cố gắng để đền đáp lại phép lạ của Chúa đã cứu tôi trên biển.

Những ngày trống vắng ở trại tị nạn Mã lai chờ đi định cư, tôi suy nghĩ nhiều về nửa thế kỷ trầm luân của đất nước, và nhận ra một điều đơn giản rằng: trong xã hội Việt Nam người đàn bà mới chính là thành phần chịu nhiều gian truân nhất, thời chiến tranh cũng như thời hậu chiến. Cảm thông cái thực tế chua xót ấy, cùng với nỗi nhớ thương người vợ mớimất, tôi bắt đầu viết truyện dài "Những người đàn bà còn ở lại" trong 3 tháng ở trại tạm cư. Cuốn sách đầu tiên ấy, tuy kỹ thuật chưa cao, nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc. Nó là bậc thềm thứ nhất, là nấc thang khởi đầu, để rồi từ đó đến nay tôi đã có được gần 30 tác phẩm xuất bản.

Hai mươi năm đã qua, trên mặt báo chí Việt ngữ, tôi chưa hề viết lại những dòng này để mô tả tỉ mỉ cái chết của vợ tôi với đứa con đầu lòng. Tuy vậy, từ thâm sâu, tôi vẫn tin chắc một điều rằng: chính cái chết của vợ tôi đã mở ra cho tôi một cánh cửa mới tôi chưa hề dự trù trong quá khứ. Ðó là thế giới văn chương mà tôi miệt mài theo đuổi cho đến hôm nay.



Nguyễn Ngọc Ngạn@ :hoa:

Special Thanks to ...
NV. Nguyễn Ngọc Ngạn for sharing his heart-broken melancholy life story...

ML'Amour 10-21-2010 11:09 PM

Bước ngang đời...
 





Sắc màu cuộc đời....


Có bao giờ....
bạn thử ngước lên bầu trời và đếm những ngôi sao..?
Một...hai..ba...hàng trăm... hàng vạn ngôi sao
mà ta không thể nào đếm hết được.
Bản thân mỗi người cũng như một dảy ngân hà
chất chứa hàng triệu triệu ngôi sao....
nhưng không bao giờ có thể hiểu hết.

Có đôi lúc....
bạn thấy một người khóc nhưng chưa chắc là họ buồn,
niềm vui quá lớn cũng có thể làm người ta bật khóc.
Đôi khi thấy ai đó cười...
nhưng cũng có thể là họ đang rất buồn,
rất tuyệt vọng....

Con người khó hiểu như thế đấy,
những biểu hiện bên ngòai không thể
làm ta hiểu hết về một ai cả.
Nhưng còn đôi mắt thì sao...?
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn....
thế nên những tâm trạng của mỗi người
cũng được thể hiện phần nào đó qua đôi mắt,
tuy không nhiều nhưng vẫn có thể cảm nhận được.
Một ánh mắt u uất...
chứng tỏ họ cần được quan tâm,
một ánh mắt ngời sáng...
chứng minh họ đang muốn được ai đó
chung hưởng niềm vui.
Dù là lúc vui hay buồn, lúc đau khổ hay thất vọng,
ta đều cần ai đó bên cạnh sớt chia.
Đũa luôn luôn là một đôi, giày dép cũng có đôi
và con người... cũng thế thôi...
không ai là đơn độc cả bởi vì bên cạnh mình
luôn có những người bạn sẵn sàng chia sẻ
những niềm vui và nỗi buồn cùng ta.
Những người bạn thật sự sẽ cảm nhận được
tâm trạng của bạn mà không cần bạn phải nói ra,
Những người bạn thật sự là người có thể nhìn thấy được
triệu triệu ngôi sao trong dải ngân hà của bạn.

Cuộc sống được tạo nên từ những mảng màu đơn giản,
nhưng nếu biết cách kết hợp....
thì nó sẽ trở nên đa dạng vô cùng...


:hoa:

ML'Amour 10-24-2010 04:40 AM

Góc lắng...!
 





Cô đơn...

Nhìn quanh mình ... hình như, ai cũng cô đơn. Hay nói đúng hơn, ai cũng mang theo cô đơn bên mình. Tiếc rằng, bề mặt của sự cô đơn thường mang nét buồn, gợi cho mọi người một cảm giác muộn phiền và tư lự...khiến cho mọi người muốn ruồng bỏ nó.

Giờ đây, ngồi nơi này tôi chỉ có thể hỏi - phải thế không?- với những cành hoa đang hé nở chào đón bình minh. Chúng chẳng buồn trả lời, chỉ ung dung mỉm cười và uống từng những giọt sương còn đọng lại của đêm qua.

Hmm...
Tại sao sự cô đơn cứ vây lấy mọi người?
Một cảm giác buồn trong tỉnh lặng hay một cơn đau tuyệt vọng?
Một nỗi niềm riêng không chia sẻ được cùng ai?
Một vách ngăn vô hình bao bọc lấy tâm hồn?
Phải chăng, sự ngăn cách là cây cầu đưa nỗi cô đơn về với chúng ta?

Có những người cảm thấy cô đơn trong sự đợi chờ, trong giây phút ngóng trông mà không nhìn thấy nhau được, làm họ thấy đau lòng.
Đôi khi...sự xa cách lại thật là oan nghiệt .
Bởi vì...chia cách không phải vì sông biển muôn trùng mà đơn giản là
những trái tim gần bên nhau mà không đập cùng nhịp thở!
Hay...giữa đám đông mà vẫn thấy mình cô độc vì không chia sẻ được cảm giác buồn vui.
Và...có những người khi biết thời gian không thèm dừng lại, sự níu kéo là một điều tuyệt vọng .
Là những lúc...cô đơn gậm nhấm tâm hồn, tưởng chừng như không còn lối thoát !

Thật ra, sự ngăn cách chỉ là một nỗi buồn trong khoảnh khắc của cô đơn, không đơn thuần là cô đơn. Sự cô đơn là người bạn đời, vì có ai hiểu mình được trọn vẹn bằng chính mình đâu?! Chỉ trong lúc cần kề với cô đơn , ta mới thấy chính mình.

Có ai mà không nhớ thời thơ ấu của mình cũng đã từng ngồi riêng một gốc trog sân nhà hay sân trường bâng khuâng ....? Có biết bao nhiêu người đã từng thổn thức khi không có hoặc không còn vòng tay ấm ... ? Và trong một ngày nào đó, chúng ta cũng bắt gặp những người trầm tư khi tuổi xuân đã qua, chỉ mong tìm giấc ngủ bình yên....

Cô đơn là một cái bóng riêng của mình mà không ai thấy được, không thể bỏ nó hay trốn tránh. Nó không có tuổi tác hay hình dáng, nó luôn luôn hiện hữu bên mình, trong mỗi người trên thế gian này. Nỗi cô đơn mang nhiều màu sắc và đem lại cảm giác khác nhau cho từng người và cô đơn chỉ đến không hẳn là khi mình đơn độc hay đau khổ, không có một định nghĩa nào cho cảm giác này vì không ai hoàn toàn hiểu nó thật sự, một cách tuyệt đối.

Sự cô đơn không chỉ là nỗi đau triền miên của nhân loài, nó đã cống hiến rất nhiều cho chúng ta qua bao thế kỷ bằng nhiều hình thức trong nghệ thuật sống. Nó là nguồn sáng tạo, từ đạo giáo đến mỹ thuật và triết lý trong đời. Nhìn xem, có biết bao nhiêu sáng tác được hình thành trong nỗi cô đơn? Thế thì, không nên đè nén hay chối bỏ nỗi cô đơn , mà hảy cùng nó nhìn và chấp nhận cái cảm giác muộn phiền và nguyên nhân đưa đến. Vì, trong khoảnh khắc tận cùng, cô đơn cho ta nhận biết thế nào là hạnh phúc!

Hmm...
hớp ngụm cà phê cuối cùng, tôi chợt nhớ ra rằng... khi cái tách đã cạn, nó cần được rót thêm vào. Ngoài hiên, một cánh hoa tàn cũng vừa mới rụng. Điềm nhiên, tôi cũng chỉ biết cười từ giã... những gì còn và đã mất. Hiển nhiên, tôi biết mình không bao giờ mất sự cô đơn!


TL@ :hoa:

ML'Amour 10-25-2010 08:43 AM

Bước ngang đời...
 




Con Ruồi...


Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu.
Vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình.


Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!
Tôi ốm. Điều đó vẫn thỉnh thoảng xảy ra cho những người khỏe mạnh. Và vợ tôi pha cho tôi một ly sữa. Tôi nốc một hơi cạn đến nửa ly và phát hiện ra trong ly có một con ruồi. Con ruồi đen bập bềnh trong ly sữa trắng, "đẹp" kinh khủng!
Thế là mọi chuyện bắt đầu.
Tôi vốn rất kỵ ruồi, cũng như gián, chuột, nói chung là kỵ tất thảy các thứ dơ bẩn đó. Tối đang nằm mà nghe tiếng chuột bò sột soạt trong bếp là tôi không tài nào nhắm mắt được. Thế nào tôi cũng vùng dậy lùng sục, đuổi đánh cho kỳ được. Bằng không thì cứ gọi là thức trắng đêm.
Vậy mà bây giờ, một trong những thứ tôi sợ nhất lại nhảy tót vào ly sữa tôi đang uống, và đã uống, nói trắng ra là nhảy tót vào mồm tôi. Biết đâu ngoài con ruồi chết tiệt trong ly kia, tôi lại chẳng đã nuốt một con khác vào bụng. Mới nghĩ đến đó, tôi đã phát nôn.
Thấy tôi khạc nhổ luôn mồm, vợ tôi bước lại, lo lắng hỏi:
- Sao vậy anh?
Tôi hất đầu về phía ly sữa đặt trên bàn:
- Có người chết trôi kia kìa!
Vợ tôi cầm ly sữa lên:
- Chết rồi! Ở đâu vậy cà?
- Còn ở đâu ra nữa! - Tôi nhấm nhẳng - Chứ không phải em nhặt con ruồi bỏ vào ly cho anh à!
Vợ tôi nhăn mặt:
- Anh đừng có nói oan cho em! Chắc là nó mới sa vào!
- Hừ, mới sa hay sa từ hồi nào, có trời mà biết!
Vì tôi đang ốm nên vợ tôi không muốn cãi cọ, cô ta nhận lỗi:
- Chắc là do em bất cẩn. Thôi để em pha cho anh ly khác.
Tôi vẫn chưa nguôi giận:
- Em có pha ly khác thì anh cũng đã nuốt con ruồi vào bụng rồi!
Vợ tôi trố mắt:
- Nó còn trong ly kia mà!
- Nhưng mà có tới hai con lận. Anh uống một con rồi.
- Anh thấy sao anh còn uống?
- Ai mà thấy!
- Không thấy sao anh biết có hai con?
Tôi tặc lưỡi:
- Sao lại không biết? Uống vô khỏi cổ họng, nghe nó cộm cộm là biết liền.
Vợ tôi bán tính bán nghi. Nhưng vì tôi đang ốm, một lần nữa cô ta sẵn sàng nhận khuyết điểm:
- Thôi, lỗi là do em bất cẩn! Để em...
Tôi là tôi chúa ghét cái kiểu nhận lỗi dễ dàng như vậy. Do đó, tôi nóng nảy cắt ngang:
- Hừ, bất cẩn, bất cẩn! Sao mà em cứ bất cẩn cả đời vậy?
Vợ tôi giật mình:
- Anh bảo sao? Em làm gì mà anh gọi là bất cẩn cả đời?
- Chứ không phải sao?
- Không phải!
À, lại còn bướng bỉnh! Tôi nheo mắt:
- Chứ hôm trước ai ủi cháy cái quần của anh?
- Thì có làm phải có sai sót chứ? Anh giỏi sao anh chẳng ủi lấy mà cứ đùn cho em!
- Ái chà chà, cô nói với chồng cô bằng cái giọng như thế hả? Cô nói với người ốm như thế hả? Cô bảo tôi lười chảy thây chứ gì? Cô so sánh tôi với khúc gỗ phải không? Ái chà chà...
Thấy tôi kết tội ghê quá, vợ tôi hoang mang:
- Em đâu có nói vậy!
- Không nói thì cũng như nói! Cô tưởng cô giỏi lắm phỏng? Thế tháng vừa rồi ai làm cháy một lúc hai cái bóng đèn, tháng trước nữa ai phơi quần áo bị đánh cắp mà không hay? Cô trả lời xem!
Vợ tôi nhún vai:
- Anh lôi những chuyện cổ tích ấy ra làm gì? Hừ, anh làm như anh không bất cẩn bao giờ vậy! Anh có muốn tôi kể ra không? Tháng trước ai mở vòi nước quên tắt để cho nước chảy ngập nhà? Anh hay tôi? Rồi trước đó nữa, ai làm mất chìa khóa tủ, phải cạy cửa ra mới lấy được đồ đạc?
Tôi khoát tay:
- Nhưng đó là những chuyện nhỏ nhặt! Còn cô, năm ngoái cô lấy mấy triệu cho bạn bè mượn bị nó gạt mất, sao cô không kể luôn ra?
- Chứ còn anh, sao anh không kể chuyện anh đi coi đá gà bị mất xe? Rồi năm ngoái, ai nhậu xỉn bị giật mất điện thoại?
Cứ như thế, như có ma xui quỉ khiến, hai vợ chồng thi nhau lôi tuột những chuyện đời xửa đời xưa của nhau ra và thay nhau lên án đối phương, không làm sao dừng lại được. Tôi quên phắt là tôi đang ốm. Vợ tôi cũng vậy. Chúng tôi mải mê vận dụng trí nhớ vào việc lùng sục những khuyết điểm tầng tầng lớp lớp của nhau. Và thật lạ lùng, có những chuyện tưởng đã chìm lấp từ lâu dưới bụi thời gian, tưởng không tài nào nhớ nổi, thế mà bây giờ chúng lại hiện về rõ mồn một và chen nhau tuôn ra cửa miệng. Từ việc tôi ngủ quên tắt tv đến việc vợ tôi mua phải cá ươn, từ việc tôi bỏ đi chơi ba ngày liền không về nhà đến việc vợ tôi đi dự sinh nhật bạn đến mười hai giờ khuya v.v..., chúng tôi thẳng tay quậy đục ngầu quá khứ của nhau và vẽ lên trước mặt mình một bức tranh khủng khiếp về đối tượng.
Trời ơi! Thế mà trước nay tôi vẫn sống chung với con người tệ hại đó! Thật không thể tưởng tượng nổi! Tôi cay đắng nhủ thầm và bùng dậy quyết tâm phá vỡ cuộc sống đen tối đó. Tôi đập tay xuống bàn, kết thúc cuộc tranh cãi:
- Thôi, tra khảo hành hạ nhau thế đủ rồi! Tóm lại là tôi hiểu rằng tôi không thể sống chung với cô được nữa! Tôi ngán đến tận cổ rồi!
Vợ tôi lạnh lùng:
- Tùy anh!
Câu đáp cộc lốc của vợ không khác gì dầu đổ vào lửa. Tôi nghiến răng:
- Được rồi! Cô chờ đấy! Tôi làm đơn xin ly hôn ngay bây giờ!
Tôi lập tức ngồi vào bàn và bắt đầu viết đơn. Ngòi bút chạy nhoáng nhoàng trên giấy với tốc độ 100km/giờ.
Viết và ký tên mình xong, tôi đẩy tờ đơn đến trước mặt vợ. Cô ta cầm bút ký rẹt một cái, thậm chí không thèm liếc qua xem tờ đơn viết những gì.
Thế là xong! Tôi tặc lưỡi và thở ra, không hiểu là thở phào hay thở dài. Cuộc đời cứ như xi-nê-ma, nhưng biết làm thế nào được!
Ký tên xong, vợ tôi đứng lên và cầm lấy ly sữa.
- Cô định làm gì đấy?
- Đem đổ đi chứ làm gì!
- Không được! Để ly sữa đấy cho tôi! Tôi phải vớt con ruồi ra, gói lại, đem đến tòa án làm bằng cớ!
Đặt ly sữa xuống bàn, vợ tôi lẳng lặng đi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Trong khi đó, tôi hì hục lấy muỗng vớt con ruồi ra.
Tôi ngắm con ruồi nằm bẹp dí trên đầu muỗng và có cảm giác là lạ.
Tôi đưa con ruồi lên sát mắt, lấy tay khảy nhẹ và điếng hồn nhận ra đó là một mẩu lá trà...


Nguyễn Nhật Ánh@


ML'Amour 10-26-2010 06:16 AM

Khơi dậy niềm tin....
 






Nhiều người tin rằng đời sống bắt đầu vào lúc sinh ra.
Điều này có thể hợp lý vì hầu như mọi người không ai nhớ được đời sống trước khi chúng ta ra đời. Từ tuổi thơ cho đến trưởng thành, chúng ta càng ngày càng thêm vướng víu với cuộc sống ở thế giới bận rộn này. Khi thơ ấu chúng ta đi học, trưởng thành rồi thì đi làm, sau đó lập gia đình, ý nghĩ về sự hiện hữu của bất cứ đời sống nào khác ngoài thế giới này thì chúng càho đó là ảo tưởng, là tín ngưỡng viễn vông, là một điều không thể có thật. Nhưng giờ đây có hàng triệu bài tường thuật của những người đã vượt trên ranh giới của sự sống khi trở về mang theo ký ức về một đời sống bên kia cửa tử và đời sống trước khi họ được sinh ra.



Hồn Lìa Khỏi Xác...


Tôi thấy trong người yếu dần, yếu dần. Tôi muốn bấm vào nút chuông cạnh giường để gọi y tá nhưng không sao nhúc nhích được. Có một âm thanh kỳ lạ như tiếng vo ve ở đâu trổi lên, lúc đầu còn nhỏ nhưng càng ngày càng to. Bỗng nhiên tôi cảm thấy có một mãnh lực kỳ lạ thúc đẩy khiến tôi muốn ngồi bật dậy nhưng thể xác tôi tự nhiên lại cứng đơ một cách lạ lùng. Tôi cố sức vùng vẫy nhưng vô hiệu, chân tay tôi không tuân theo mệnh lệnh của tôi nữa. Dường như có một sức mạnh nào đó đang thu hút lấy tôi, tôi nghe như có tiếng ai gọi thầm đâu đây. Bất chợt có một cái gì dội mạnh vào lồng ngực khiến tôi giật mình. Cảm giác này không đau đớn nhưng kỳ lạ khiến tôi thấy trong mình bỗng nhẹ hẳn đi như vừa trút được một gánh nặng.

Tôi có cảm tưởng như mình vừa được thoát khỏi các ràng buộc, thân thể lâng lâng sảng khoái như bay bổng. Rồi một cái gì đó dội mạnh vào lồng ngực tôi lần nữa khiến tôi thấy mình dường như thoát hẳn ra ngoài. Ra ngoài? Nhưng ra ngoài cái chi đây? Đầu óc tôi hoang mang lạ lùng. Tôi cố gắng cựa mạnh và tự nhiên thấy mình đang lơ lửng trong không gian gần chạm đến trần nhà. Tôi quay đầu nhìn lại và thấy một thân thể đang nằm bất động trên giường. Chỉ một thoáng giây tôi đã ý thức ngay được đó chính là xác tôi. Không hiểu sao tôi không thấy sợ hãi chút nào. Hình như có một sức mạnh nào đó đang che chở tôi, một cảm giác bình yên khiến tôi có thể yên lặng nhìn ngắm cái xác đó mà không hoảng hốt.

Phải rồi, đó chính là xác của tôi. Nó còn tốt lắm nhưng không còn sử dụng được nữa, thật đáng tiếc vì nó chưa hư hại bao nhiêu, vẫn có thể dùng được vào nhiều việc. Đang lặng ngắm cái xác, tôi bỗng ý thức được một điều thật kỳ diệu. Lần đầu tiên tôi nhìn rõ mình dưới trạng thái của ba chiều đo. Khi trước tôi chỉ có thể thấy mình qua hai chiều đo lúc nhắm mình trong gương nhưng hiện nay cặp mắt của tôi có thể thấy rõ mọi khía cạnh của thể xác đàng trước, đàng sau, mọi phía một cách đầy đủ, toàn vẹn, từng chi tiết.

Bất chợt tôi thấy hình như mình không còn chịu áp lực của trọng lực nữa. Cơ thể tôi nhẹ nhõm, có thể cử động một cách dễ dàng thoải mái hơn trước. Dù vừa trải qua một cuộc giải phẫu nhưng tôi không thấy đau đớn, khó chịu vì vết thương. Ngay lúc đó tôi biết rằng mình đã thực sự chết rồi, đã rời bỏ thể xác mà người ta vừa giải phẫu xong. Thì ra cái xác đó không phải là tôi mà tôi mà chỉ lã một cái vỏ, một cái bóng, một bộ quần áo cũ mà tôi đã sử dụng trong nhiều năm nay. Cái xác đó nằm bất động nhưng tôi lại tự do, thoải mái và dĩ nhiên đây là một kinh nghiệm từ trước đến nay tôi không hề nghĩ đến.

Vừa nghĩ đến đó thì bỗng có ba người đàn ông ở đâu xuất hiện. Họ ở đâu đến tôi không biết nhưng chắc chắn không phải từ bên ngoài bước vào vì cửa phòng vẫn còn khép hờ như cũ. Tất cả đều mặc áo thụng màu nâu, quanh hông có cột một sợi dây màu vàng, hai đầu bỏ thõng xuống. Người họ tỏa ra một thứ ánh sáng rất dịu và đến lúc đó tôi mới nhận ra chính mình cũng đang tỏa ra một thứ ánh sáng tương tự. Không hiểu sao tôi không thấy e ngại hay sợ hãi vì sự xuất hiện của những người lạ mặt này. Thoạt trông họ chỉ trạc 70 hay 80 tuổi, nhưng tôi biết rằng tuổi thật của họ khác xa với số tuổi mà tôi phỏng đoán. Có lẽ họ đã sống rất lâu rồi, từ những buổi xa xưa lắm! Nhìn cách phục sức, tôi thấy họ giống như các tu sĩ thời cổ. Phải chăng họ xuất hiện dưới hình ảnh đó để biểu lộ một đức tính hay một minh triết lớn lao?

Một người mỉm cười cho tôi biết rằng giữa tôi và họ đã có những liên hệ “từ ngàn xưa”. Tôi không hiểu câu này có nghĩa gì? Tại sao lại có sự quen biết như vậy được? Ngàn xưa phải là một thời gian rất xa trong dĩ vãng nhưng xa thế nào được khi cuộc đời chỉ ngắn ngủi có mấy chục năm thôi? Vừa nghĩ đến đó thì tôi thấy ngay một hình ảnh xa xưa hiện ra trước mắt, một cuộc sống khác với đời sống vừa qua của tôi, và bỗng hiểu được sự liên hệ giữa tôi và những người này. Phải rồi, chúng tôi đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi và đời sống thực sự của tôi vốn không có khởi đầu hay chấm dứt mà chỉ là một diễn tiến kéo dài không ngừng suyên qua thời gian. Lúc đó tôi mới ý thức rằng những người này thực sự là những người bạn chọn lọc của tôi trong cái đời sống lớn lao, kéo dài vô tận đó, và trong kiếp sống vừa qua của tôi, họ đã đóng vai những “thiên thần hộ mạng” cho tôi.

Một người cho biết rằng tôi chết chưa đúng số và lý do họ đến đây là để trấn an tôi. Trấn an? Tôi chợt hiểu được nguyên nhân của cảm giác bình an êm ái khi vừa qua đời lúc này, một cảm giác không sợ hãi, không hoảng hốt mà ý thức rõ rệt được các diễn tiến xảy ra. Khi đó tôi mới hiểu ba người này quả thật hết sức lưu tâm đến tôi. Tôi định lên tiếng cám ơn thì chợt nhớ ra rằng từ nãy đến giờ chúng tôi không hề nói chuyện với nhau bằng miệng mà chỉ cảm thông nhau bằng tư tưởng. Đến lúc đó tôi mới ý thức được sự diễn tả bằng lời nói, ngôn ngữ mà tôi vẫn sử dụng, quả thật rất giới hạn so với cái kinh nghiệm mới mẻ về sự truyền thông bằng tư tưởng này. Tôi biết có nhiều điều họ muốn chia sẻ với tôi, cũng như tôi muốn nói với họ, nhưng tôi biết rằng lúc này còn có những việc khác quan trọng hơn cần phải làm.

Tự nhiên tôi nghĩ đến chồng và các con của tôi. Hiện nay chồng tôi đang làm gì? Mấy đứa con tôi ra sao? Làm sao một người đàn ông không bao giờ trông nom trẻ nít lại có thể săn sóc một lúc sáu đứa nhỏ đây? Không có tôi thì làm sao những đứa bé nghịch ngợm này có thể thuận hoà với nhau được? Không chừng chúng đã bày đồ chơi bừa bãi khắp nhà rồi. Tôi phải gặp chúng ngay thì mới yên tâm được.

Tôi nhìn ra cửa sổ. Có lẽ tôi phải đi ra ngoài bằng cửa sổ rồi. Tự nhiên tôi hiểu rằng tôi có thể đi xuyên qua mọi vật một cách dễ dàng và tôi có thể đi bất cứ đâu mà tôi muốn. Tuy nhiên tôi không có thì giờ suy nghĩ nhiều về cái kinh nghiệm mới mẻ này, tôi chỉ nghĩ đến gia đình của mình. Sao bao năm làm lụng vất vả để gây dựng một mái ấm gia đình, tự nhiên tôi cảm thấy sợ hãi khi có thể mất đi cái mà tôi vừa có, cái hạnh phúc mà tôi đã nhọc sức bao lâu nay để vun vén, săn sóc, tạo dựng nên.

Vừa nghĩ đến nhà thì tôi đã thấy mình đứng trước cửa nhà. Tôi vội vã bước vào phòng khách và thấy chồng tôi đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế bành quen thuộc, lũ nhỏ đang đùa nghịch chạy lên chạy xuống cầu thang, la hét ầm ĩ. Quả thật hết chỗ nói! Tôi vẫn thường dặn chúng không được chạy ngảy như vậy kia mà. Mẹ vừa vắng nhà một ngày mà lũ nhỏ đã tác oai tác quái rồi. Tôi chăm chú quan sát từng đứa một, và tự hỏi chúng sẽ ra sao khi thiếu người mẹ vẫn thường chăm sóc cho chúng. Không hiểu vì một lý do nào đó, tôi đồng thời ý thức được phần nào cuộc đời của mỗi đứa một cách mầu nhiệm.

Tôi biết mỗi đứa đều có một nhiệm vụ riêng, một đời sống riêng, và sẽ phải học hỏi để có những kinh nghiệm khác nhau. Thật là một lầm lẫn lớn khi tôi nghĩ rằng chúng là “con của tôi” trong khi thực ra chúng cũng như tôi, đều là những thực thể tâm linh, có cá tính, sự thông minh, hay các nghiệp quả riêng biệt trước khi đầu thai vào cõi sống này. Mỗi đứa đều có tự do ý chí và sẽ chọn một cuộc sống riêng. Chúng có đời sống của chúng cũng như tôi có đời sống của riêng tôi. Chúng được giao phó cho tôi để chăm sóc, trông nom và giáo dục trong một thời gian nhất định nào đó thôi, sau đó chúng sẽ đi con đường riêng mà chúng đã chọn. Đây là một chương trình được hoạch định bởi những định luật cao cả, và dĩ nhiên khi chúng đã hoàn tất nhiệm vụ này thì đời sống trong kiếp này của chúng cũng sẽ chấm dứt. Tôi nhình thấy những thử thách lớn lao và đầy khó khăn mà chúng sẽ gặp phải, nhưng đồng thời cũng biết rằng những việc này là điều cần thiết cho sự phát triển của chúng. Tất cả đều chỉ là những phần rất nhỏ trong một chương trình giáo dục lớn lao, được sắp đặt bởi những quy luật hết sức hoàn hảo.

Tôi thấy mình như trút được gánh nặng rất lớn. Từ trước đến nay tôi thường quá lo lắng cho chúng. Sức tôi thì yếu ớt, vòng tay tôi thì bé nhỏ, làm sao có thể lo liệu chu toàn được mọi thứ? Thế nhưng tôi đã sắp đặt, hoạch định và mơ ước những điều thật viễn vông. Tôi đã thầm mơ rằng những đứa con tôi phải trở nên những người nổi tiếng, hay thương gia giàu có. Quả thật tôi đã lầm lẫn rất lớn khi nghĩ rằng mình có thể sắp đặt, hoạch định những chương trình to tát như vậy. Nhưng nay thì mọi việc đã giải quyết vì cuối cùng thì cuộc đời của chúng cũng đều tốt đẹp cả. Cuộc sống của gia đình tôi cũng thế, cái hạnh phúc mà tôi hằng lưu tâm trước sau gì cũng sẽ xảy ra trong một tiến trình tất yếu...

Tôi cảm thấy thoải mái và sung sướng khi kinh nghiệm được các điều này, có lẽ nhờ thế mà tâm hồn tôi trở nên an tĩnh hơn. Những nỗi lo lắng, sợ hãi dường như tan biến khiến tôi cảm thấy hết sức thoải mái trong đời sống mới mẻ này. Tôi trở lại bệnh viện mà không nhờ mình đã về bằng cách nào. Tôi thấy thể xác mình vẫn nằm yên bất động trên giường, ba người bạn của tôi vẫn đứng đợi cạnh đó. Tôi cảm nhận ngay được tình thương của họ và cả niềm vui nho ngỏ của họ nữa. Hình như họ biết tôi vừa trở về nhà và đã kinh nghiệm được điều mà tôi cần phải biết. Tôi muốn nói với họ nhiều điều nhưng một người cho biết đã đến lúc tôi phải tiếp tục cuộc hành trình và họ sẽ không cùng đi với tôi.....


BE@ :hoa:


ML'Amour 10-28-2010 01:22 AM

Bước ngang đời ...Có những lúc sao cuộc đời buồn quá đổi...
 





Ăn rau không chú ơi...?


Chỉ cần mất 3 phút để đọc nhưng phải mất cả cuộc đời để suy ngẫm…


Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

- Ăn hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn.
Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh:
Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn.
Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh.
"Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.

- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.

Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất,
gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?

- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế?

- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời,
gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

- Nghỉ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã.
Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm.
Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế. Gã ghé qua quán trà đá ven đường,
nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:

- Bà bán rau chết rồi.

- Bà cụ hay đi qua đây hả chị ? - chị bán nước khẽ hỏi.

- Tội nghiệp bà cụ ! một giọng người đàn bà khác.

- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán
(vì nghe đâu bà ta bán cho người khác rồi và người mua nhờ giữ hộ để họ sẽ đến lấy), rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!


Ref: Calitoday :hoa:


ML'Amour 10-29-2010 01:09 AM

Vọng...
 





Hoài Vọng Quê Hương....



Ta về đếm lại vì sao
Bao nhiêu nỗi nhớ lại trào dâng lên
Lá ơi thôi rụng bên thềm !
Cho sầu lắng khúc nhạc êm phím đàn

Nhìn sao đứng cạnh trăng vàng
Thoáng mơ dáng nhỏ bên hàng dải Ngân
Gió lùa mây đến gần dần
Hợp rồi lan tỏa lần lần tan xa

Rằm, trăng sáng tỏ Hằng Nga
Gốc đa còn đó Cuội ra kiếm tìm
Buồn thương nhạc khúc nỗi niềm
Riêng ai có nhớ dáng hiền thuớt tha

Trăng lên đỉnh núi trăng già
Non xanh nước biếc mơ hoa mấy mùa
Vi vu tiếng gió mãi lùa
Lá vàng rơi rụng chuông chùa ngân vang

Mấy Thu rồi lại Đông sang
Tiểu thiền gom nhặt lá vàng rụng bay
Đàn lên khúc nhạc nhớ ai
Hòa cùng kinh kệ ngân dài vang vang

Tình thơ lở nhịp dở dang
Cung đàn lạc phím lời than nghẹn ngào
Chim trời lã cánh vòm cao
Em về nơi ấy kiếp nào gặp nhau

Nhớ em lệ ứa tuôn trào
Mưa ngâu tuôn đổ thác gào biển lay
Buồn thương tím cả trời mây
Trăng vàng lặn khuất sao lây nỗi sầu

Chim trời mỏi cánh về đâu
Sóng xô thuyền ngược giang đầu xa xôi
Nhìn con sóng nước bồi hồi
Nhớ về quê cũ dạ ôi vạn sầu !

Mây trời biển biếc một màu,
Lòng sầu cố quốc in sâu bóng hình
Tháng Ba là tiết Thanh Minh
Nén hương lan tỏa tụ hình người xưa

Nhớ thương nói mấy cho vừa
Tình hoài cố quốc nắng mưa mấy mùa
Ru hời tiếng võng đu đưa
Cho tròn giấc ngủ nhạc trưa quê nhà

Bướm vờn mở cánh vườn hoa
Bao nhiêu hoa lá nhớ nhà bấy nhiêu
Tiếng yêu dạo khúc tương chiều
Sông Hương, núi Ngự tình yêu mãi chờ...


DH@ :hoa:


ML'Amour 10-30-2010 05:31 AM

Holiday....
 




Nguồn gốc lễ hội Halloween


Từ Halloween xuất phát từ Đêm các Thánh ...
Một lễ kỷ niệm của Thiên chúa giáo diễn ra vào đêm trước Ngày lễ các Thánh.

Tuy nhiên, lễ hội này lại có nguồn gốc tôn giáo cổ xưa, cho đến nay cũng vẫn là ngày lễ thiêng liêng của người Wicca - một tôn giáo cổ mà tín đồ của nó chỉ làm điều thiện.

Giống như rất nhiều ngày lễ có cùng nguồn gốc từ tôn giáo khác, Nhà thờ đã tiếp cận điều này theo kiểu: "Nếu con không thể đánh thắng được nó, thì hãy kết thân với nó". Điều này rất giống với Mardi Gras ở chỗ người ta có thể quan sát từ rất nhiều nơi trên trái đất, đặc biệt là ở Rio de Janeiro và New Orleans.

Những người tham gia một cách phóng túng cả về thể chất và tinh thần, thậm chí chẳng hiểu được tại sao họ lại tổ chức kỷ niệm, lý do là họ không nhận thấy rằng Mardi Gras là sự tôn kính tuần chay sắp đến, khi đó các con chiên ngoan đạo sẽ từ bỏ những thỏa mãn trần tục như biểu hiện của sự hy sinh cho 40 ngày dẫn tới lễ kỷ niệm Bữa tiệc cuối cùng của chúa Jesus.

Theo truyền thống, lễ tạ mùa vào cuối hạ của những người Celt cổ đại được gọi là Samhain, cũng diễn ra vào ngày 1/11 hằng năm. Người ta tin rằng trong ngày đó, toàn bộ thế giới các vị thần có thể tới thăm loài người. Và đó cũng là thời gian linh hồn của người chết sẽ về thăm nhà, để lại những lời nhắn nhủ trong giấc mơ. Nhiều thày bói còn cảm thấy đó là thời gian tốt nhất để dự đoán về những sự kiện trong tương lai.

Các tu sĩ Druid thừa nhận lễ hội này có quan hệ chặt chẽ với vụ mùa, trăng tròn và những thay đổi về thiên văn. Rồi sau khi xâm chiếm nước Anh, người La Mã đã kết hợp phong tục của người Celt với lễ tạ mùa của chính họ có tên là Cerelia diễn ra vào 4/10.

Kết quả, có một số truyền thống bị thay đổi, một số khác thì được duy trì, điều này cũng giống như niềm tin đối với những hồn ma và phù thủy. Người chỉ lối tâm linh cho biết, phong tục để thức ăn cho người chết xuất phát từ cảm nghĩ của người cổ xưa cho rằng, những hồn ma có thể bị đói sau một năm thiếu thốn. Khi người sống đem thức ăn cho những linh hồn ấy, họ sẽ để cho mọi người được yên ổn. Cũng từ đó, "trick or treat" ra đời. (Câu nói của trẻ em trong ngày lễ Halloween khi đi các nhà xin bánh kẹo và dọa sẽ phá phách nếu không cho).

Halloween là thời điểm có thể liên lạc với người chết dễ nhất do khi đó bức màn ngăn cách được coi là ở độ mỏng nhất. Nhưng vẫn có những người muốn được dẫn lối cho họ trong ngày lễ này.


LM@ST :hoa:


ML'Amour 10-30-2010 07:41 AM

Khơi dậy niềm tin ...
 




Sự Trở Về ...

Ký ức tôi tự nhiên mở rộng. Tôi có thể thấy được những kỳ công của đấng Sáng Tạo từ những thái dương hệ xa xưa đến những giải thiên hà nằm ngoài sự hiểu biết của chúng ta. Tôi cảm thấy như có một mãnh lực nào đó thúc giục, lòng ham hiểu biết trổi lên và tôi thấy mình đang đi trong một khoảng không gian vô tận.

Mặc dù chung quanh tối đen nhưng tôi không hề thấy sợ hãi. Tôi thấy người nhẹ nhõm có thể bay bổng hay làm tất cả những gì tôi muốn. Tôi tự do vùng vẫy trong khoảng không gian thênh thang này và bất chợt ý thức rằng ngay cả khoảng trống dường như không có gì này cũng tràn đầy tình thương của Thượng Đế.

Tôi nghe thoang thoảng đâu đay một âm thanh êm dịu, vui tươi và thấy hết sức thoải mái. Nó giống như lời an ủi thiêng liêng, biểu lộ một tình thương không bờ bến có thể hàn gắn mọi đổ vỡ tâm linh. Đến lúc đó tự nhiên tôi hiểu biết về sức manh của âm thanh với các công năng mầu nhiệm của nó. Nếu một nhạc sĩ cảm xúc được nguồn sáng tạo cao cả này, họ có thể soạn được những bản nhạc tuyệt vời, có thể hướng dẫn tâm hồn người nghe rung động với nhịp sống của vũ trụ; nhưng nếu một nhạc sĩ thiếu lòng tin, không biết mở rộng tâm hồn, sẽ soạn ra những nhạc điệu tiêu cực khiến tâm trí người nghe bị xáo trộn, xác thân thêm bênh hoạn vì các nhịp điệu có tính cách hủy hoại này.

Tôi tiếp tục tăm viếng những hành tinh, những giải thiên hà, những thế giới khác với thế giới của chúng ta nhưng trong đó cũng có dân cư, sinh vật và tôi biết rằng tất cả đều là con của Thượng Đế cũng như chúng ta, nhưng không hiểu sao tôi không nhớ rõ chi tiết những chốn này mà chỉ còn các ấn tượng mà thôi.

Sau này khi trở lại cõi trần tôi thấy mình dường như bị lừa gạt vì đã không nhớ được nhiều về các cõi giới mà tôi đã đi qua, nhưng tôi biết rằng sự kiện này thực ra rất có ích cho tôi. Nếu có thể ghi nhớ những nơi chốn tốt đẹp ấy biết đâu tôi lại chẳng chán ngán cuộc sống hiện tại và có thể làm cho đời sống mất đi cái ý nghĩa đích thực của nó...

Tự nhiên tôi thấy mình đang bước đi trong một đường hầm tối đen và tôi biết rằng đã đến lúc tôi phải trở về. Tôi nghe văng vẳng đâu đây cả ngàn tiếng ca hát khuyến khích. Lời ca hết sức hùng mạnh và tràn đầy một tình thương cao cả vô bờ bến. Trái tim tôi rung động hòa nhịp với tình thương bao la đó khiến tôi cảm động muốn òa lên khóc.

Tôi không bao giờ tin được một người tầm thường như tôi lại có diễm phúc được hưởng một ân phước lớn lao như vậy, nhưng tôi cũng biết rằng trong cõi vĩnh cửu không có ai là tầm thường cả. Mọi linh hồn đều có một giá trị vô cùng cao cả vì tất cả đều bắt đầu từ đấng Sáng Tạo.

Tôi thấy mình đang đứng trong căn phòng bệnh viện, cửa vẫn khép hờ, ngọn đèn trên bồn rửa mặt vẫn leo lét sáng và thể xác tôi vẫn nằm yên trên giường. Tôi nhìn cái vỏ vật chất lạnh lẽo bất động đó và có cảm tưởng dường như đó là một bộ quần áo cũ mà người ta vừa lượm ở đâu về. Tôi đang được tắm gội trong biển ánh sáng đẹp đẽ biết bao mà nay phải mặc lại bộ quần áo nặng nề, lạnh lẽo như thế này sao?
Tuy nhiên tôi ý thức được nhiệm vụ giao phó và lời đấng Cứu Thế đã dặn dò nên đành phải trở lại với nó. Tôi cảm thấy như có một luồng điện giật mạnh khiến toàn thân tôi rung động và chợt ý thức được sự đau đớn của vết thương trên da thịt.

Ba người bạn thân đã xuất hiện ngay bên cạnh giường. Họ nhìn tôi âu yếm như chia sẻ với tôi về sự đau đớn mà tôi đang trải qua. Tôi cố gắng nói với họ nhưng sao cứ thều thào không thành tiếng. Tôi muốn cảm tạ họ về tình bằng hữu bất diệt. Tôi muốn thốt lên “Tôi thương các bạn” nhưng không sao nói nên lời. Tôi đành nhìn họ bằng cặp mắt chan chứa lệ và họ cùng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thiện cảm, dường như họ hiểu điều tôi muốn nói. Tự nhiên tôi nghe văng vẳng một lời chúc lành, đồng thời một sức mạnh kỳ diệu, êm ái, bình an đưa tôi chìm dần vào một giấc ngủ đẹp.

Khi tôi tỉnh dậy thì đồng hồ trên bàn chỉ đúng 2 giờ sáng. Như vậy tôi đã “chết” được hơn 4 tiếng đồng hồ. Trong bốn giờ đó tôi đã kinh nghiệm được biết bao nhiêu điều. Tôi nằm im, ôn lại những chuyện đã xảy ra, cảm thấy lòng tràn trề sung sướng vì đã được gặp đấng Cứu Thế và ở trong vòng tay của ngài. Tôi cảm thấy khỏe khoắn hơn và biết rằng ánh sáng của ngài sẽ tiếp tục soi sáng tôi, đem lại cho tôi sự che chở và an ủi khi cần. Tôi cũng biết rằng Thượng Đế chính là tình thương, và xuyên qua tình thương của ngài, niềm vui lớn lao nhất sẽ đến.

Tôi đã nhìn thấy các phần thưởng tuyệt diệu của nó, đã kinh nghiệm được rằng chết không phải là điều đáng sợ. Điều quan trọng của cuộc đời là không phải là tìm cách tránh né sự chết hay quá lo sợ vì nó nhưng để sống, sống một cách thoải mái, trọn vẹn trong tình thương của Thượng Đế. Các kinh nghiệm mà tôi ghi nhận lại đây chỉ có ý nghĩa khi nó có thể giúp con người thay đổi thái độ của họ đối với cuộc sống, hiểu rằng mục đích của đời sống chính là để yêu thương, mọi việc khác chỉ là phụ thuộc.

Tôi nghe văng vẳng đâu đây lời dặn dò cuối cùng của Thượng Đế, một thông điệp rất giản dị mà Ngài vẫn nhắc đi nhắc lại nhiều lần: “Các con hãy yêu thương lẫn nhau...”.


** Chết không phải là hết. Nói một cách đơn giản là chúng ta chỉ đi ra khỏi thể xác vật chất để bước vào địa hạt tâm linh, đó là ngôi nhà thật của chúng ta. Chúng ta chỉ trở về nhà mà thôi. (Stephen Christopher)


BE@

ML'Amour 10-30-2010 03:41 PM

Happy Halloween ...
 





ML'Amour
thân chúc Admin. crew và toàn thể Vina forum
một Halloween weekend vui vẽ ...rùng rợn


:hoa:

Join the costume contest
Take the kids out for trick or treat
Party like mad
or simply...hihihi...be like Amour
dress up the house ...myself...
put on some music from the dead ...
and scare the ...h...out of all visitors...
...hihoha...

:D::D::D:

I'm all set ...





ML'Amour 11-01-2010 01:24 AM

Ngày Lễ Ma...kể chuyện Ma...
 





....AAA...AAAA...AAAA ...AAA...



Câu chuyện bắt đầu từ đâu ...?

Thuở xưa...

Chính xác là vào thế kỷ thứ 18, tại 1 ngôi làng xa xôi ở thị trấn Matrix, Ý Nhĩ Lan.
Có 1 cô bé tên là Alice. Alice sinh ra trong 1 gia đình nghèo khổ.
Mẹ mất ngay khi sinh ra cô bé, 10 năm sau cha cũng mất do lâm trọng bệnh.
Sinh ra đã bị câm, và kể từ khi cha mẹ mất cô bé càng trở nên lầm lì,
không bao giờ tiếp xúc với người lạ và có những hành động rất kỳ lạ.
Cô bé thường hái hoa, chơi đùa ngòai nghĩa địa một mình.
Mọi người trong làng luôn tránh né và hắt hủi cô bé.
Và họ gọi cô là “đứa con của quỷ” !!!
Do mấy năm nay mùa màng thất bát nên cả làng rất khốn khổ, cái chết đói thì đã gần kề.
Dân làng mời thầy pháp về để cầu mưa khấn gió.
Thầy pháp phán rằng làng bị quỷ ám. Dân làng liền nghĩ ngay đến cô bé :

“Chính nó rồi”
“Chính nó đã ám làng chúng ta”
“Giết, giết nó đi…Giết !”

Cả dân làng xúm lại đi tìm cô bé,
và họ tìm thấy cô bé nằm co ro ở 1 ngôi mộ nhỏ nằm sâu trong nghĩa địa.
Họ trói cô bé lại và lôi đi, mặc cho cô bé giẫy dụa và thét lên từng tiếng nấc oan nghiệt.
Họ quyết định treo cổ và thiêu sống cô bé.
Vào thời đấy, đó hình phạt nặng nhất dành cho các phù thủy.
Khi cô bé chết ....
đôi mắt vẫn mở trừng trừng như muốn nhìn rõ những kẻ đã giết hại mình…

“Ta sẽ trả thù”

Câu nói cuối cùng như 1 lời nguyền trước khi chết của cô gái.
Mọi chuyện đã xảy ra rất lâu rồi. Nhưng linh hồn cô ta vẫn ở đây …
Mọi chuyện sẽ còn tiếp diễn, Alice sẽ đi tìm 1 linh hồn mới để hồi sinh và tiếp tục trả thù.
Để tránh lời nguyền này.
Vào “Đêm của quỷ” mọi người đều phải hóa trang thật ghê tởm, kinh dị để đánh lừa Alice,
nếu không sẽ bị cô ta bóp cổ đến chết và bị cướp mất linh hồn.

Và rồi cái chết chỉ là 1 sự khởi đầu....
Hãy nhớ đấy !!!

Halloween năm nay ...
khi tất cả ma quỷ sẽ tụ họp về cùng 1 nơi ...
cô ta sẽ trở về…

Ai sẽ là người kế tiếp…vào đêm nay...???

Hãy tự cứu lấy mình đi…


Save your Soul tonight....!


ML'Amour 11-01-2010 09:49 PM

Sưu tầm đó đây...
 





Cái ghen cực đoan của Đàn Ông



Một người đàn ông ghen cực đoan sẽ trở nên đáng sợ bởi tính ích kỷ, thích chiếm hữu và ưa kiểm soát. Những cô gái không may yêu phải kiểu người này thường có cảm giác như tù giảm lỏng. Xử trí thế nào?

Trước hết, cần nhận diện người đàn ông yêu ích kỷ:

Chàng luôn kiểm soát bạn

Hỏi xem người yêu đang đi đâu, bao giờ về nhà là điều rất bình thường, bởi ai cũng muốn biết một nửa yêu thương đang làm gì khi không có mình bên cạnh.

Tuy nhiên, nếu anh chàng của bạn gọi điện 15 lần/ngày để hỏi bạn ở đâu, đang đi với ai thì không hay chút nào. Đàn ông với cơn ghen không còn kiểm soát được thường muốn biết chính xác bạn đang ở đâu mọi thời điểm trong ngày. Họ không chỉ muốn biết bạn đi với ai mà còn muốn biết bạn nói gì với người đó. Đây chính là hành vi kiểm soát người khác, khiến người khác mất tự do.

Chàng không bao giờ sai

Đàn ông hay ghen thường được tạo hóa “tặng” thêm cả tính hiếu thắng. Họ khó lòng thừa nhận rằng mình sai. Paul A. Hauck, bác sĩ tâm lý, tác giả cuốn sách “Vượt qua tính ích kỷ và chiếm hữu” cho rằng, người hay ghen thường muốn tỏ ra “ta đây rất tự tin”, song thực chất đó là biểu hiện của sự tự ti và cảm giác bấp bênh cao độ.

Bạn mất dần quan hệ

... bởi anh chàng luôn muốn kiểm soát việc bạn đi đâu, đi lúc nào và gặp gỡ ai, cứ như thể được phép quyết định người sẽ giao tiếp với bạn. Ngay cả người thân hay bạn bè của bạn, nếu không “được” anh chàng thích, đều có thể bị loại ra khỏi danh sách gặp gỡ bạn hàng ngày. Bạn bè là phái mạnh chắc chắn sẽ bị loại đầu tiên bởi chàng không chịu nổi ý nghĩ bạn đang trò chuyện với một gã trai nào khác.

Đây chính là kiểu ghen tuông vô cớ - ghen tuông không dựa trên những gì bạn đã làm mà chỉ do tưởng tượng của đối tác. Một cô gái trót vướng vào anh chàng này, nếu không cẩn thận sẽ mất hết bạn bè, thậm chí đến ngày còn bị “ra lệnh” không được phép qua lại với chính gia đình mình nữa.

Chàng nổi điên khi không được bạn nhắc đến

Đàn ông ghen cực đoan thường muốn liên quan đến mọi việc bạn làm. Đó cũng là lý do họ tra hỏi người phụ nữ suốt về một ngày của cô ấy. Vì thế, nếu bạn lên kế hoạch của riêng mình mà không có chàng, chàng sẽ phát điên và tổn thương ghê gớm.

Ghen tuông dẫn đến bạo lực


Đàn ông hay ghen thường đi cùng với sự hồ đồ. Tất cả cũng bởi họ không kiểm soát nổi cơn ghen, cùng lúc không kiềm chế được cơn xúc động của mình. Họ dễ dàng nổi nóng, la hét vào mặt đối phương, không ngần ngại cãi nhau, thậm chí dùng bạo lực. Và nếu người đàn ông của bạn có xu hướng đập phá đồ vật hay tấn công người khác khi ghen, bạn gặp vấn đề nghiêm trọng rồi đấy.

Đối phó với cơn ghen của chàng


Ghen tuông cực đoan gây ảnh hưởng rất xấu thậm chí phá hỏng mối quan hệ, do đó cần tìm cách kiểm soát. Các chuyên gia khuyên bạn, gặp phải trường hợp như thế này, hãy nói chuyện nghiêm túc với người đàn ông của mình, cho anh ấy biết bạn không thích thái độ “quản lý” của anh ấy. Hãy nói anh ấy nghe bạn cảm thấy thế nào, nhấn mạnh rằng bạn luôn yêu anh ấy, nhưng sự ghen tuông kia gây khó khăn cho tình cảm hai người.

Song nhớ rằng, nếu bạn muốn chàng tin mình, đừng giấu giếm điều gì cả. Hãy là một “cuốn sách mở”. Hãy tôn trọng người ấy, đủ để nói cho anh ta biết bạn đi đâu, đang làm gì và bao giờ quay lại.

Một điều quan trọng là đừng nhượng bộ những yêu cầu vô lý. Người ấy có thể “hồi tâm” mỗi lần được bạn trấn an, mỗi lần bạn trả lời điện thoại để “báo cáo” mình đang ở đâu. Song nếu chàng gọi tới 10 lần, hãy trả lời điện thoại 1 lần thôi, cho chàng biết thông tin cần biết, rồi tắt máy.

Cần biết lúc nào nên nói không. Thái độ phục tùng và luôn cố gắng làm đối phương hài lòng sẽ chỉ thêm khuyến khích hàng động ghen tuông của họ.


LM@ST :hoa:

ML'Amour 11-02-2010 10:12 AM

Bước khẻ....
 


Mùa Thu nào...



Nàng lang thang dọc theo con đường mòn, dẫn tới cánh rừng đã bắt đầu đổi màu thay lá, báo hiệu mùa Thu đã trở về. Gió Thu lành lạnh, nhè nhẹ thổi, những chiếc lá lạnh lùng thờ ơ rơi phủ kín con đường. Nàng đạp lên đám lá khô, nghe tiếng lá vỡ dưới chân như tiếng kêu than rên rỉ âm thầm ở một nơi nào đó thật xa xôi...! Nàng dừng lại nhìn về cuối chân trời, nắng chiều đang nhạt dần, hoàng hôn bắt đầu trở lại sau một ngày dài mệt mỏị "Bình minh rồi hoàng hôn"..."hoàng hôn rồi bình minh"...ngày nào cũng thế, một ngày như mọi ngày, "bình minh" ra đi rồi trở lại vào ngày hôm sau, mọi người đều chờ đợi "bình minh", không ai có thể sống mà từ chối một ngày không có "bình minh". Và vạn vật cũng thế, Xuân, Hạ, Thu, Đông, bốn mùa thay đổi, hoa nở rồi tàn, lá xanh rồi lá úa, Đông giá rồi tuyết tan, trăng tròn rồi trăng khuyết ...Cứ thế, từ năm này qua năm khác, từ thế kỷ này qua thế kỷ khác không gì thay đổi được, ra đi rồi trở lại..."không chờ mà đến, không đợi mà đi, bốn mùa thay lá, bốn mùa thay hoa...thay cả đời ta..." có thật thay cả đời ta chăng ? nàng nghe mà chua xót...Tình yêu, có chờ đợi ai chăng ? tình đến không ngờ, tình đi không níu kéo, có muốn giữ lấy cũng không được, có than thở, có van xin thì tình cũng dứt áo ra đi...ra đi mà không bao giờ trở lại...

Mùa Thu ra đi rồi trở về, không chờ đợi thì mùa Thu vẫn đến theo luật tuần hoàn của đất trời, nhưng...anh thì đã vĩnh viễn ra đi...anh đã ra đi theo mùa Thu của năm xưa mà bây giờ trong trí nhớ của nàng đã không còn ghi nhận được tháng năm. Thời gian đã làm phai màu tóc, hương thời gian đã tạo những vết nhăn trên khóe mắt, trên nụ cười đã nhuốm bao muộn phiền của cuộc đời. T. ơi, em chẳng còn là một cô gái ngây thơ như ngày nào tung tăng, nhí nhảnh vui đùa bên anh. Em bây giờ là một thiếu phụ tuổi già mòn mỏi hơn nữa đời người, mà có lẻ em không khác nào là nàng Tô Thị trong kiếp đá Vọng Phu...!

Mỗi một mùa Thu tới, nàng đều trở lại cánh rừng này, chờ...đợi...ngóng ...trông...mà người đi, đi mãi...đi mãi...Nàng đứng nơi cửa rừng, nhìn sâu vào con đường mòn hun hút giữa hai hàng cây, một cơn gió thoảng, một chiếc lá rơi, hai chiếc lá rơi, rồi nhiều chiếc lá rơi, cứ thế ..gió thổi...lá rơi...năm nào cũng thế, không có gì thay đổi...chỉ có nàng, không còn là nàng của năm nào, của ngày tháng nào, của mùa Thu nào khi anh ra đi...Nàng xòe đôi bàn tay, những vết đồi mồi nổi lên trên màng da của hai bàn tay báo hiệu tuổi già đang xồng xộc đến. Mỗi ngày nàng đứng đối diện với chiếc gương để ngắm, để soi một chiếc bóng mà nàng đã không ngờ là chính nàng đang hiện ra trong chiếc gương ấỵ Nàng cười, nàng nói, nàng chê bai, nàng xỉ vã, mỉa mai cái con người trong gương ấy, nàng muốn hỏi hắn là ai, hắn từ đâu tới, tại sao hắn che mất hình ảnh xinh đẹp ngày nào của nàng...nàng nghiêng qua bên phải, nàng trườn qua bên trái, nàng chồm qua vai hắn để mong thấy nàng đang núp đâu đó phía sau lưng hắn, thế mà hắn vẫn cứ lì lượm, nàng nghiêng tới đâu thì hắn nghiêng tới đó, nàng chồm tới thì hắn cũng chồm theo cho đầu hắn chạm với đầu nàng, nàng tức giận thì hắn cũng giận không kém nàng tí nào, nàng cười châm chọc hắn thì hắn cũng cười ghẹo trả đũa lại nàng. Nàng đã ôm mặt để nước mắt tự do rơi, đau khổ cho hình bóng ngày xưa của nàng đã ra đi mất rồi, nàng không thể tìm thấy lại nàng ở trong bóng gương soi ấy, cũng như hình bóng của anh, ngày nào đã đứng cạnh bên nàng, hai đứa đã soi chung, đã cùng cười đùa với nhau trong gương. Anh cao hơn nàng một cái đầu, nàng phải nhón chân cho được cao bằng anh thì mới chịu, mỗi lần như thế thì anh lại bế nàng lên để được cao như ý muốn, hoặc là khom người xuống cho vừa bằng nàng, khi được anh bế bỗng giơ lên cao, nàng đã vui sướng cười lên khanh khách. Hình ảnh ấy không còn nữa, bây giờ nàng chỉ còn thấy trong gương một thiếu phụ tóc đã lốm đốm bạc, có những vết nám đen tràn lên trên da mặt, nụ cười héo hắt, ánh mắt u buồn. Nàng sợ hãi và muốn chạy trốn cái hiện hữu của sự già nua đang tới, nàng đã phải nhuộm lại mái tóc để lấp liếm cái tàn tạ của nhan sắc đang dần tàn phai theo năm tháng. Nàng sợ khi anh trở về sẽ thấy cái xấu xí, già nua của nàng. Nàng đánh phấn, nàng thoa son để tìm lại đôi gò má hồng, đôi môi mọng đỏ ngày mà tuổi xuân chưa bỏ nàng ra đi...Tuổi xuân của nàng đã bỏ nàng ra đi theo anh...theo anh đi biền biệt...không nuối tiếc, không nhớ nhung, không một phút nào nghoảnh lại nhìn nàng lần cuốị Ôi! tuổi xuân của nàng như chiếc lá mùa Thu hững hờ rơi rụng, mục nát rồi tan dần trên mặt đất vô trị Còn anh, anh như một bóng mây vô xứ vô tình bay đi mãi mãi...

Chiều xuống, bóng tối bắt đầu lan dần bao phủ cánh rừng thưa, có bầy chim đang kéo nhau vội vã trở về tổ ấm. Nhìn thấy bầy chim bay, nàng chợt nhớ đến năm nào nàng cùng anh nhặt cánh chim đã bị bắn rơi trước cửa rừng. Nàng đã đoán với anh, chim đã bị thương ở đâu đó rồi đã cố gắng bay về cánh rừng nơi nó xây tổ để trú ẩn, có lẻ khi về đến nơi thì kiệt sức và rơi xuống dưới gốc cây mà chết. Nàng tìm thấy được xác chim là vì nghe tiếng một con chim kêu thảm thiết trên cành cây gần đó, có lẽ là con chim mái đã kêu khóc vì lẻ bạn chăng ? nàng đã lần mò đi tới và thấy một con chim đang nằm giãy giụa dưới đất, nàng đã hoảng hốt gọi anh, anh đến nhặt xác con chim lên, để nó nằm trong lòng bàn tay, kéo chiếc cánh nhỏ bé, một vết đạn đã xuyên qua lồng ngực, máu đã chảy cạn và chớm khô...!

Nàng hỏi anh:
-Có cứu nó sống được không anh?
Anh cười:
- Được một bữa chim quay
Nàng giận nói với anh:
-Người chi mà ác thế! ai quay mình mà mình đòi quay người ta ..!
-Ơ kìa, em quay anh chứ ai!
Anh trợn mắt nói đùa với nàng, nàng bật cười đỏ mặt nhưng lại hờn dỗi, đứng giậm chân thình thịch xuống đất, anh ôm nàng vỗ vai dỗ dành:
-Thôi nó chết rồi, không cứu được đâu, đem chôn nha cưng!
Nàng nhìn lên cành cây cao, vẫn thấy con chim bạn kêu gào, lòng chợt thấy rưng rưng
- Nó lẻ bạn rồi, nàng nói khẽ.
Anh nghiêng đầu ghé tai sát vào mặt nàng hỏi lại:
- Em nói gì ?
Nàng chỉ lên cành cây, anh nhìn lên rồi quay lại nhìn nàng, anh đưa mũi khẽ đụng vào má nàng như an ủi, nàng im lặng, anh hỏi:
- Bây giờ cưng muốn anh làm gì với con chim này đây!
- Đem chôn nó dưới gốc cây này đi anh, nó chết là an phận của nó rồi chỉ tội nghiệp cho con chim kia, đang khóc than...nàng nói trong tiếng thở dài.
Anh quay lại nhìn nàng:
- Chim làm gì biết khóc mà em lại than vắn thở dài như thế, sao cưng dễ mũi lòng quá vậy ?
- Chim cũng giống như người thôi anh à! tại anh không biết tiếng chim đấy thôi, nếu anh biết thì sẽ hiểu chim đang kể lể về loài người đã ác độc như thế nào, giống như anh đó, người ta đã chết rồi mà còn hoan hỉ đem quay để nhậu...!, nàng nói với vẻ hờn dỗi.
- Trời ạ! cưng ơi, anh chỉ nói đùa cho cưng đừng có mà khóc nhè ra đó thôi mà, con chim chứ có phải con người đâu mà cưng khổ sở dữ vậy !
Nàng lườm anh, rồi quay đi không thèm nói, anh vội vã chạy theo:
- Nè! nói giỡn có chút xíu mà cũng giận, làm sao đây, chỉ cho anh, anh sẽ làm theo ý em không dám làm sai một ly ông cụ nào hết ...!

Anh vừa nói, vừa cười, tay đưa xác con chim chết trước mặt nàng, nàng cười chúm chím quay lại nói:
- Em đi tìm cái gì để đào huyệt cho nó chớ bộ ai mà thèm giận anh cho mệt.!

Anh cười cười, cúi xuống nhặt một cành cây, đưa chân đá đám lá khô trên mặt đất, đẩy những xác cây khô sang một bên để tìm đất chôn xác con chim. Anh dùng cây đào hố, cây khô nên dễ gãy, anh phải dùng tay để cào bới đất thành cái hố nhỏ, nàng nghe tiếng anh nói lầm bầm:
- Một xị đế là chôn kín trong bụng ngay, không phải đào bới cực khổ như thế này.
Nàng làm như không nghe, quay mặt chỗ khác mỉm cười. Anh đào xong hố, nàng hái nhánh lá tươi lót xuống rồi đặt xác chim trong những chiếc lá còn tươi như chiếc áo quan gói kín đời chim bạc phước, đất đã lấp lại, nàng hái những cánh hoa dại ven rừng đắp lên cái nấm mồ, đứng lên phủi bụi cát trên tay thấy hài lòng cho công việc của mình, nhìn lên cành cao "con chim lẻ bạn" vẫn còn đứng đấy, nó đã ngưng kêu than, có lẽ vì đã mệt hay vì không còn thấy xác bạn nó còn nơi đó nữa. Nàng bẻ một nhánh cây nhỏ cắm lên mô đất nhỏ xíu ấy, anh trợn mắt hỏi nàng:
- Em làm gì vậy? định đi cúng mỗi ngày hả? Cưng ơi là cưng đừng có khùng vừa thôi. Anh muốn làm vừa lòng em nên mới chôn, chứ một đêm đến sáng là không còn nữa đâu mà thăm với viếng.
Nàng quay lại nhìn anh, ngạc nhiên hỏi:
- Sao vậy? Anh ra lấy nó đem đi quay hả?
- Trời đất, anh mà dám làm như vậy à! Em không tin anh thì cứ đi theo anh cả ngày cả đêm nhen không, rời anh là...là...anh ăn mất con chim của em đó...

Nói xong anh bật cười khanh khách, nàng đỏ mặt thấy quê ơi là quê! Tức giận, nhặt cây ném vào người anh, anh vừa cười vừa bỏ chạy xuống con dốc nhỏ ra khỏi rừng.

Hôm sau anh và nàng trở lại, cái nấm mồ hôm qua không còn nữa, đã bị đào bới, thấy có dấu như dấu chân mèo, anh bảo nàng:
- Em thấy không anh đã nói mà, mèo rừng nó ra lôi lên ăn, không phải anh đâu nha cưng !

Nàng đấm khẽ vào lưng anh không nói, lại nhìn lên cành cây thấy "con chim lẻ bạn" vẫn còn đứng bơ vơ nơi ấy, nàng khẽ nắm tay anh và nói:
- Con chim nó chung tình ghê chưa anh! nó vẫn chờ bạn...
Anh ôm nàng vào lòng, xoa nhẹ tay trên vai nàng, khẽ nói:
- Đừng suy nghĩ nhiều quá cưng, em cứ suy tư vẩn vơ ở đâu đâu rồi đem vận vào người, rồi lại đau khổ vô lý, em đa sầu, đa cảm quá! hãy vứt bỏ nó và hãy xem như tất cả là mọi sự tự nhiên của trời đất. Trời thì phải có đất, âm thì phải có dương, sống thì phải có chết, đàn ông thì phải có đàn bà, giống như anh thì phải có em như vầy nè!
Nói xong anh dí sát mặt vào má nàng, nàng quay người né tránh, nhưng không thoát, anh ôm chặt lấy nàng, hôn lên má, lên mắt mũi, âu yếm nhẹ nhàng, anh nắm tay nàng vuốt ve và hôn lên bàn tay gầy của nàng khẽ nói:
- Anh không bao giờ rời xa em đâu, nếu định mệnh bắt anh phải chết trước em thì anh đành chịu vậy. Nếu trời bắt em ra đi trước anh thì anh cũng sẽ như con chim lẻ bạn kia mà kêu khóc cho đến chết, chịu chưa cưng ?

Thế rồi anh ra đi vào một buổi chiều Thu, lá xanh đổi màu vàng, rồi sang đỏ, gió heo may chuyển mùa lành lạnh, rừng chiều xao xác lá rơi ngập lối mòn. Anh đưa nàng ra ngồi nơi ven rừng, nhìn lên trời cao xanh thăm thẳm, ngó xuống thung lũng hoa nở vàng không thấy màu xanh của cỏ cây, chung quanh cỏ lau úa vàng, làm cho lòng nàng buồn hiu hắt. Anh nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của nàng, đưa lên môi hôn rồi áp vào má của anh, cả hai đều im lặng, không gian cũng lặng yên, thời gian như ngừng trôị Một cơn gió thoảng nhẹ qua làm cho nàng khẽ rùng mình, anh choàng tay ôm chặt lấy nàng, giữ cho nàng thật ấm trong đôi tay anh. Bỗng nhiên nàng òa khóc nức nở, tất cả những nghẹn ngào sâu kín bây giờ được dịp trào lên tuôn chảy như suối, như thác đổ không có gì ngăn cản được những giọt sầu tương... anh để cho nàng khóc, anh biết nếu khóc được thì nàng sẽ vơi đi một chút sầu trong lòng. Rút chiếc khăn mù-soa mà nàng đã thêu tặng cho anh, anh chậm nhè nhẹ những giọt nước mắt đọng trên mắt, trên môi của nàng, đôi môi xinh đẹp với chiếc cằm xinh xắn này, anh sắp phải xa nó rồi. Lòng anh nằng nặng, nhưng không khóc được, giá mà được khóc như nàng, ừ mà đàn ông ai lại khóc bao giờ, anh nghĩ như vậy, rồi lại nghĩ lung tung đến những chuyện không đâu vào đâu, ở lại hay đi, đi hay ở lạị Ngày mai anh phải đi đường rừng, không đi đường biển, đã mấy lần anh và nàng đã tìm cách vượt đường biển nhưng không lọt, bây giờ tính vượt đường rừng, nhưng đi đường rừng thì anh lại sợ cho nàng ốm yếu sẽ không chịu đựng được những đoạn đường gian nan, nên anh đành để nàng ở lại mà ra đi một mình...! Vợ chồng lấy nhau chưa tròn một năm, cứ hết trốn chỗ nọ, rồi nấp chỗ kia, ái ân chưa được trọn vẹn trong những tháng ngày ấy, nhưng hạnh phúc thì tràn đầy khi anh được ở bên nàng...ôm chặt nàng trong vòng tay anh khẽ nói:
-Anh sẽ về đón em, không sao đâu, anh sẽ thoát hiểm, anh sẽ về đón em, hãy chờ anh...anh sẽ trở về...

Anh sẽ trở về...câu nói ấy lúc nào cũng văng vẳng bên tai nàng, nó luôn ở trong gió và nhắc nhở nàng hãy chờ đợi anh trở về...một năm đi qua, năm năm lại tới, rồi mười năm, hai mươi năm, rồi mỗi ngày là một sự mòn mỏi đợi trông, ngày nào nàng cũng ra ngồi nơi ven rừng để đợi anh. Người thì nói anh đã mất tích, kẻ bảo anh đã chết, người bảo anh đã sang tới Mỹ và lấy vợ khác rồi, đừng chờ nữa...Mặc cho người ta nói theo nhiều cách nói của thiên hạ, nàng vẫn chờ, vẫn tin rằng anh sẽ trở về, nàng tin anh như tin chính nàng. Nếu anh chết thật thì nàng cũng sẽ như "con chim lẻ bạn" khóc cho đến khi nào tim ứa máu rồi chết theo người bạn tình chung, nhưng nàng vẫn tin rằng anh chưa chết vì nàng chưa được chôn xác anh, nàng chưa được gói anh trong lá, chưa được ủ anh với hoa rừng. Anh nói rằng nếu anh chết hãy chôn anh nơi cánh rừng này, để mỗi độ Thu về anh sẽ cùng nàng dạo bước dưới rừng Thu...

Mùa Thu thì vẫn trở lại, lá vẫn rơi, hoa vẫn nở vàng thung lũng, sương vẫn giăng mờ khắp núi đồi, nhưng còn anh thì như cánh chim trời ra đi biền biệt ....


MD@ :hoa:

ML'Amour 11-02-2010 08:45 PM

Vote Day !
 


Did you vote today ?
Go...Go...Go
It's your Rights !

:hoa:


ML'Amour 11-03-2010 10:30 AM

Private thoughts...!
 




Thật và Ảo....



There is a real life, full of tasks and obstacles that we all have to conquer...
and of course, a dreams world is on the opposite.
When your body and soul tend to be off balance.
You're seeking for a place to escape in your own comfort zone.
Net is a perfect answer...!
And if you happen to run into the other lost soul... right on your path...!

Khi tâm hồn mình đang yếu đuối, mất thăng bằng trong đời sống.
Một chút yếu lòng, một chút cô đơn, một chút sợ hãi, mình có thể moi tim...
cho ra hết, không cần giữ lại...dù chỉ là một chút vì mình nghĩ rằng...
cũng chỉ là một trò chơi cút bắt mà thôi.
Vì cuối cùng...dù muốn hay không...
Cuộc cút bắt này không bao giờ có một định nghĩa rõ ràng...
một điểm khởi đầu...một quy luật...một giải thưởng.... một điểm đến...
hay đơn thuần...một lời hứa cuối đường cho nhau..."


Balance our life is an art of living...



The question is how discipline are you ? Where do you draw the line for yourself ?
We do not think that people are off balance and seeking for comfort on the net.
Not everyone is a drama queen or also king !
Personally, We think that nothing is wrong with them who allowed themselves to be vulnerable sometimes, who need a shoulder to cry on... at the end of the day if this way helps them to soothe their pain then what is wrong with that, anyway ?
We guess that we could call it a "self therapy"...
whether it's for pleasure or sharing or healing....
It's a reflection of your own ego !

Sometimes it's good to take a real look of ourselves in the mirror
in order to change or to keep our own image.
People do not go to the net for the same reason. Oh no, not at all !
It's the same way of people go to the market,
not everyone buy the same grocery, right ?
Each has his/her own needs... Let them choose what they need,
let them be whatever...whoever that they want to be...
even if it was for a moment in their own world.
We should respect that moment... Give everyone... his/her own space.

But what triggers in the first place to display your thoughts/ feelings/ views ?
** Weakness ?
** Courage ?
** Pleasure ?
** Sharing ?
** Seaking ?
** Or perhaps....?
Walking on the net, have the material to display...the matter is just pressing the button ... same way of having a gun and bullet ready to pull the trigger.
But what is the motive, where is the driving force ?

Is it the same way of playing game ? We do not think so...!
Why ? Because whether it is a bullet or a thought....
Once it is there...it is there, the wound has been infected
and the thought has been shared .... We cannot erase the scar nor people's mind !

Battles between con tim và lý trí...
Love on net...!
ML@ :hoa:

be_nghich18 11-04-2010 06:00 AM









Hình Bé Quỳnh Hương 26 ngày tuổi

Cho bé gửi vài tấm babi của bé vào đây nhá chị Amour của bé :inlove2:

Mấy sis thấy babi giống bé chổ nào hông dạ :laughing:

ML'Amour 11-04-2010 06:41 AM

Congrats...
 




Bé Nghịch on the arrival of your new baby...Quỳnh Hương
Chúc mừng Mẹ tròn Con vuông nhen Bé...


:chitaycuoi: Mới ngày nào còn...tưng tưng quậy phá...muh giờ thành gái một con rùi...

Baby dể thương lắm...mũỉ thật cao nè...
Nice name....Quỳnh thơm hay môi em thơm...!

Xem có giống ai ko huh..? Hihihi...
Có cho Sis Amour post pic của Mẹ lin để...so sánh cho chắc ăn ko dzị ta...?? :singhi:


ML'Amour 11-05-2010 08:58 AM

Entertainment....
 



Wow...!! Amazing...!!

Chinese Entertainers-Bike Acrobatics


http://www.youtube.com/watch?v=oerSs...layer_embedded


This is incredible...magnificent performance...Two-thumbs up...!

:hoa:

be_nghich18 11-05-2010 10:14 AM

Trích:

Nguyên văn bởi ML'Amour (Post 147910)




Bé Nghịch on the arrival of your new baby...Quỳnh Hương
Chúc mừng Mẹ tròn Con vuông nhen Bé...


:chitaycuoi: Mới ngày nào còn...tưng tưng quậy phá...muh giờ thành gái một con rùi...

Baby dể thương lắm...mũỉ thật cao nè...
Nice name....Quỳnh thơm hay môi em thơm...!

Xem có giống ai ko huh..? Hihihi...
Có cho Sis Amour post pic của Mẹ lin để...so sánh cho chắc ăn ko dzị ta...?? :singhi:


:thankyou: :hoa: Chị Amour của Bé nhen , hình của Bé đã úp trong phòng BQt rùi á , Bé đang chup6 hình 2 tháng tuổi rùi úp lẹn nà nhưng chắc chị Amour phải vào phòng " Bí mật " xem nhen , Bé sợ mọi người bật ghế á Smod chị ui :chaimaocam: :laughing15:

ML'Amour 11-05-2010 12:00 PM

Trích:

Nguyên văn bởi be_nghich18 (Post 147928)
:thankyou: :hoa: Chị Amour của Bé nhen , hình của Bé đã úp trong phòng BQt rùi á , Bé đang chup6 hình 2 tháng tuổi rùi úp lẹn nà nhưng chắc chị Amour phải vào phòng " Bí mật " xem nhen , Bé sợ mọi người bật ghế á Smod chị ui :chaimaocam: :laughing15:


Trùi ui...
em tôi...quên là Sis có nguyên môt file... album của chàng và nàng...
khi resized pics dùm Bé à....:cuoivuivui:

:chaimaocam: thỉnh thoảng cũng ko sao muh...
Sis thấy Ông chủ nhà mình...bị chảy quài muh...sống nhăn đó bé...

ML'Amour 11-07-2010 06:06 PM

Giọt mưa trên tóc...
 






Giọt mưa trên tóc...



Đường Hai Bà Trưng. Chiều. Một trai một gái tuổi độ 17, 18, đạp xe về hướng Tân Định, đi song song. Bỗng, trời nổi gió ào ào rồi mây đen kéo về vần vũ. Mọi người đều hối hả, đi như chạy, để tránh mưa. Đứa con trai giục:

- Đạp lẹ lên Kim! Qua khỏi đoạn này mới có chỗ đụt.

Đứa con gái gật đầu, chồm lên nhấn mạnh bàn đạp, nhưng chỉ vài phút sau mưa đã rơi lắc rắc xuống hai đứa làm chúng nó cười lên hăng hắc, cái cười hồn nhiên thanh thoát khi thấy mình bị mưa đuổi kịp, cái cười còn nguyên nét trẻ con trong trò chơi “cút bắt”! Chúng nó vội tấp vào mái hiên một tiệm giày. Sau khi dựng xe đạp lại ngay ngắn, Kim nhìn bạn, hơi ân hận:

- Tại Nghĩa đợi Kim mới bị mưa ướt đó. Phải hồi nãy Nghĩa đạp đi trước thì đâu có sao?

Đứa con trai tên Nghĩa vừa nhìn quanh vừa trả lời, người hơi lắc qua lắc lại giống như cành cây đong đưa trong cơn gió thoảng:

- Mình đi chung mà Kim.

Nghe bạn nói, Kim yên lặng nhìn ra mưa mà nghe lòng thật ấm cúng. Sự nhạy cảm của người con gái ở tuổi đó đã giúp Kim nhận thấy một tình yêu nho nhỏ đang nhen nhúm giữa hai đứa, một “cái gì” vừa nhẹ nhàng vừa tinh khiết, mà lại vừa thật là rung động. Một “cái gì” cứ bắt phải cần có nhau; một “cái gì” cứ bắt phải nghĩ đến nhau. Một “cái gì”... Một “cái gì”... Không biết nữa! Kim cảm thấy nóng hai vành tai. Kim nhìn xuống chiếc áo bà ba trắng đang dán vào người từng mảng nhỏ. Tự nhiên, Kim khoanh tay lại che ngực, rồi tự trách thầm: “Phải nghe lời má đội nón thì bây giờ đã có cái gì để ôm cho đỡ ngượng. Con gái gì mà đi đâu cũng đầu trần! Cho đáng...”. Thật ra, Kim thấy đội nón bực bội quá, cứ nghe ngứa ngáy trên đầu như mấy ngày chưa gội và sau đó khi lấy nón ra tóc cứ như bị dán keo nằm nhẹp xuống coi thật chướng mắt. Cho nên, thảng hoặc có đi đâu với má thì Kim cầm theo cái nón lá cho khỏi bị rầy, kỳ dư là đi đầu trần – dù đi học hay đi lao động cũng vậy. Thành ra, tóc Kim bồng lên thật đẹp, đen huyền xõa xuống ngang vai, chao qua chao lại khi Kim nghiêng đầu và lúc nào cũng tự do phất phơ theo chiều gió. Mấy thằng bạn cùng lứa – nhứt là Nghĩa – thường hát ghẹo: “Nắng lên, gió lên cho tóc em bồng...” Và Kim thấy hãnh diện với “mái tóc em bồng” đó.

Cơn mưa thật lớn. Vỉa hè, mặt đường... đều lai láng nước. Làm như là nước từ dưới đất dâng lên!

Bên kia đường là nhà thờ Tân Định với bức tường cao kéo dài. Bên này, chỗ nào có mái hiên là có người đứng đụt. Cách chỗ hai đứa đứng vài căn phố là tiệm nước mà phía trước là chiếc xe mì với hàng ghế đẩu đứng trong mưa chờ khách.

Mái hiên chỗ hai đứa đụt bỗng nghiêng triền qua một bên, đổ ào nước xuống như một dòng thác. Không bảo nhau mà cả hai đứa cùng nhảy lùi vào trong và cùng đứng về phía mái hiên không đổ nước. Khoảng trống không bị ướt dưới mái hiên bây giờ thu hẹp lại chỉ còn một góc nhỏ vừa đủ cho hai đứa đứng. Không đứng sát vào nhau, nhưng đứng thật gần nhau...

Nghĩa quay nhìn phía sau: cửa lưới sắt tiệm giày đóng im lạnh ngắt. Bên trong tủ kiếng, kệ hàng trống bốc, bụi đầy. Nhìn sang Kim, Nghĩa nói:

- Kim biết không? Ông chủ tiệm giày này đã đưa gia đình vượt biên cách đây ba bốn tháng...

- Sao Nghĩa biết?

Kim ngạc nhiên, bởi vì nhà Nghĩa ở xóm Chi Lăng, còn đây là chợ Tân Định.

Nghĩa chỉ tay sang nhà thờ:

- Con nhỏ em của Nghĩa học ở trường nhà thờ bên kia. Chiều nào Nghĩa cũng tới đón nó. Trong khi chờ đợi, nghe mấy anh xích lô nói chuyện với nhau mới biết.

- Họ đi thoát không?

- Không biết nữa. Mà không phải có tiệm giày đi thôi đâu. Cả dãy phố này đều lần lượt chui hết. Cho nên nhà nào nhà nấy đóng cửa im ỉm, Kim thấy không? Nhà Nước tịch thâu lâu rồi sao không thấy cấp cho ai hết.

Kim nhìn ra mưa, bâng khuâng:

- Không biết họ đi có thoát không?

Im một lúc, bỗng Nghĩa ngập ngừng hỏi nhỏ:

- Gia đình Kim có định... có định... đi không Kim?

Kim nhìn bạn, nửa ngạc nhiên, nửa dò xét. Rồi khi thấy không có gì khác lạ trên gương mặt của người bạn trai, Kim thở dài nhìn ra mưa:

- Gia đình Kim mà đi đâu, Nghĩa! Chạy gạo hằng ngày thì lấy vàng đâu mà đi chui?

Nghĩa bối rối, người hơi lắc lư:

- Thì... hỏi là hỏi vậy thôi, chớ Nghĩa cũng biết...

Ba của Kim làm thầy giáo. Hồi thời “ngụy”, bị động viên, rồi chạy chọt được biệt phái trở về đi dạy học – để khỏi đi đánh giặc. Hai chữ “biệt phái” đã làm cho họ nghi là CIA nên bắt đi học tập từ đó đến giờ. Ở nhà, má và chị Hai của Kim chạy ngược chạy xuôi lảnh đồ về may để nuôi năm miệng ăn và góp nhóm chút đỉnh để lâu lâu đi thăm ba của Kim một chuyến. Cho nên, nói chuyện “lo đi vượt biên” cũng như chuyện xuống biển mò trăng...

Bên gia đình Nghĩa cũng không hơn. Ngày xưa, ba Nghĩa làm kế toán ngân hàng, bây giờ đan giỏ chầm nón ở tổ “Mây Tre” Phú Nhuận với má Nghĩa. Hai ông bà sáng đi tối về, đèo nhau trên xe đạp. Nghĩa và con nhỏ em đi học, tối về dán bao giấy bỏ mối cho mấy bà ngoài chợ gói hàng. Bữa cơm gia đình thường là tương chao hoặc ba cái trứng luộc dầm nước mắm. Chuyện “vượt biên” đúng là chuyện mò trăng đáy biển!

Bỗng Kim nhìn Nghĩa, một thoáng tinh ranh nằm trong ánh mắt:

- Còn Nghĩa? Có tính đi không?

Nghĩa phì cười, miệng rộng huệch:

- Kim trả thù hả?

Kim cười bằng mắt, nhái lại câu của Nghĩa khi nãy, người cũng nhẹ lắc lư:

- Thì... hỏi là hỏi vậy thôi.

Không bảo nhau mà cả hai cùng phá lên cười, cái cười che giấu sự sung sướng bên trong của mỗi đứa, cái cười của những người cùng cảnh ngộ gặp nhau, cái cười không phải của niềm vui mà là của sự an ủi. Rồi chúng nó nhìn nhau một thoáng, trước khi quay nhìn đi nơi khác để cảm thấy thật gần gũi nhau vô cùng.

Mưa thôi ồ ạt nhưng vẫn chưa dứt hột thì nửa vùng trời đã hé nắng ở đằng kia. Ánh nắng xiên xiên thật sáng, thật trong làm như vừa được mưa lau sạch bụi! Nắng chiều mà giống như nắng sáng.

Nắng xuyên mưa đổ xuống chỗ Kim và Nghĩa, giống như vệt đèn pha sân khấu. Nghĩa nhìn Kim đứng trong vùng ánh sáng đó bỗng nhớ tới vở kịch thần thoại Liên Xô mà hai đứa đóng trong trường cách đây mấy tháng, trong đó Nghĩa làm người cùng khổ còn Kim là bà tiên áo trắng, mái tóc đầy kim tuyến lấp lánh như kim cương. Bây giờ, những giọt mưa đọng lại trên tóc Kim cũng lấp lánh như kim cương trong tia nắng chiều nghiêng chụp xuống. Đẹp quá!

Kim chợt bắt gặp cái nhìn ngây dại của bạn, nóng bừng hai tai.

- Nhìn gì kỳ vậy Nghĩa?

Nghĩa giật mình, người hơi lắc lư:

- Nghĩa đang nhìn mấy giọt nước trên tóc Kim. Nó... Nó...

Kim mỉm cười, lắc mạnh đầu mấy cái rồi đưa hai tay vuốt tóc tém vào ót. Tóc được gom lại, dính vào nhau thành một cái đuôi cong cong.

Nghĩa tiếp:

- Nó giống như kim cương. Thật giống kim cương. Uổng quá!

- Cái gì uổng?

Kim ngạc nhiên hỏi. Nghĩa đang tiếc rẻ hình ảnh đẹp của Kim khi nãy với những giọt mưa trên tóc, bất ngờ bị hỏi vặn, không biết phải trả lời làm sao. Nghĩa đưa tay gãi ót, chặc lưỡi:

- Thì...

Mắt Nghĩa bỗng sáng lên, mặt hí hửng. Một ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu, Nghĩa chụp lấy như người sắp chết đuối chụp lấy cái phao:

- Uổng quá chớ! Nếu là kim cương thiệt thì Kim dư sức đưa gia đình đi vượt biên rồi.

Rồi Nghĩa cười lên ha hả, cái cười của người vừa thoát nạn. Kim cũng cười theo bạn, nhưng cười vì cái ý nghĩ ngộ nghĩnh bắt nguồn từ những giọt mưa trên tóc.

Trời cũng vừa hết mưa. Đường phố khi nãy vắng tanh, bây giờ đầy người trở lại. Làm như mưa ngừng cho nước rút xuống để rừng người mọc lên! Nghĩa và Kim nhập vào đoàn người đạp xe về ngã Phú Nhuận. Không khí sau mưa mát rượi. Hai đứa đều có cảm giác như mặt mũi mình vừa được rửa sạch trong cơn mưa.

Đến ngã tư Phú Nhuận, Nghĩa vẫy tay chào bạn:

- Thôi, “bye” nghe Kim.

Rồi cắm đầu đạp nhanh về hướng Gia Định trong lúc Kim quẹo sang trái để về cổng Phi Long.


***

Sau bữa cơm tối, ba gọi Nghĩa và con nhỏ em vào buồng, kéo ngồi xuống chiếc chiếu trải dưới đất, vẻ nghiêm trọng, thấp giọng nói:

- Hổm rày ba má giấu tụi con. Bây giờ, tới lúc phải cho tụi con biết. Khuya nay mình vượt biên.

Nghĩa cảm thấy choáng váng mày mặt, mồ hôi đổ ra như tắm. Trước mắt Nghĩa bỗng là một khoảng trống không mơ hồ. Nghĩa không còn thấy ba. Nghĩa không còn thấy em. Nhưng Nghĩa còn loáng thoáng nghe tiếng ba nửa xa nửa gần:

- Ba sẽ chở má. Nghĩa chở em. Mình đạp xuống cầu Kinh, bỏ xe ở nhà bác Tám rồi băng ruộng ra bờ sông cách đó chừng năm trăm thước. Ghe chờ ở đó. Tụi con đừng đem gì theo hết. Cứ đi tay không như mình đi thăm bác Tám vậy. Hiểu chưa?

Nghĩa gật đầu như người máy, nhưng Nghĩa không hiểu. Thật tình không hiểu! Ba má vẫn hay than vắn thở dài: “Phải chi nhà mình có chút đỉnh gì để liều một chuyến vượt biên như thiên hạ coi ra sao”. Khi gặp bạn bè, ba thường chép miệng: “Tôi mà biết bị kẹt lại như vầy, tôi đã đưa gia đình di tản cha nó hồi bảy mươi lăm rồi! Bây giờ thì thôi. Đành muôn năm ở lại !”. Vậy mà bây giờ... bây giờ... Nghĩa không hiểu! Thật tình không hiểu! Mới hồi nãy đây, còn đứng đụt mưa chung với Kim, còn đùa nhau về chuyện vượt biên – lý do để hai đứa thấy gần nhau hơn nữa – còn đạp xe song song trên đường dài – dù đường dài có dài thăm thẳm chắc hai đứa lúc nào cũng đạp xe song song... Vậy mà bây giờ... bây giờ... Sao nó giống như ngã tư Phú Nhuận, mỗi đứa đi về một hướng, hai hướng ngược nhau trên một đường thẳng, nghĩa là chẳng bao giờ gặp lại nhau dù có kéo mãi về vô tận. Và những giọt mưa trên tóc. Ờ... những giọt mưa trên tóc! Những gì hồi nãy mới thấy đây, mới hiện diện đây, những rung động, những cảm nhận thật rõ ràng mới đây, hồi nãy, khi đứng đụt mưa với Kim dưới mái hiên tiệm giày... bây giờ sao giống như giọt mưa trên tóc, chỉ một cái lắc đầu đã rơi mất trong không gian! Còn Kim?... Kim?... Kim sẽ làm sao? Một câu hỏi thật ngớ ngẩn nhưng nói lên chiều sâu của tình yêu vừa chớm, thứ tình yêu chưa rõ nét như bước chân chập chững của trẻ thơ, thứ tình yêu còn thơm mùi giấy mực học trò, còn thật thà như đọc cửu chương hai! Nghĩa bỗng thấy cần phải gặp Kim. Gặp ngay bây giờ. Không biết để làm gì, nhưng phải gặp. Không biết sẽ nói cái gì, nhưng cứ gặp trước cái đã. Có một cái gì thúc đẩy từ bên trong. Có một cái gì kêu gọi từ bên ngoài. Nghĩa không hiểu nữa. Cảm thấy thật cần thiết, thật cấp bách!

Nghĩa bước ra phòng khách, với tay lên kệ lấy đại hai quyển sách gì đó rồi nói với ba đang soạn giấy tờ trên bàn:

- Con đem trả sách cho thằng Tuân.

Khi thấy ba nhìn mình soi mói, Nghĩa tiếp:

- Trả cho nó học.

Ba gật đầu:

- Ờ... Nhưng ba cấm con nói “chuyện đó” với bất cứ ai, dù là bạn thân cũng vậy. Nghe chưa?

Nghĩa gật đầu, đẩy xe đạp ra sân. Ba nói với theo:

- Trả rồi về ngay nghe con, Nghĩa.

Nghĩa "dạ" rồi phóng lên xe, đạp thật nhanh. Trên đường Phan Đăng Lưu (Chi Lăng cũ), Nghĩa ném hai quyển sách vào một đống rác rồi đi thẳng.

Nhà Kim ở xóm cổng Phi Long. Nghĩa vẫn quen lui tới. Vậy mà bây giờ sao thấy nó xa thăm thẳm. Mặc dù xe đã lao nhanh nhưng Nghĩa vẫn có cảm tưởng như hãy còn quá chậm. Nghĩa vừa nhấn mạnh bàn đạp vừa nghĩ miên man: “Không biết phải nói làm sao đây? Ba đã cấm thì mình làm sao nói? Mà không nói làm sao Kim hiểu? Không biết mình đi có thoát không? Rồi cuộc đời sẽ ra sao? Không có Kim mình sẽ ra sao? Còn Kim? Kim sẽ ra sao? Ra sao?... Ra sao?...”. Thật nhiều câu hỏi để không có được một câu trả lời. Người con trai đó cảm thấy thật chơi vơi, tất cả đều vuột khỏi tầm tay, tất cả đều vượt khỏi tầm suy luận của nó, nó không hiểu được gì hết, không chủ động được chuyện gì hết! Lần đầu tiên, người con trai đó nhận thấy cuộc đời này quá nhiều rắc rối chớ không đơn giản như những bài toán ở trong trường, mà mình thì giống thằng học trò dốt nhìn tấm bảng đen thấy nó rộng bằng cái sân banh...

Khi Nghĩa vừa thắng xe trước cổng nhà Kim thì con chó chạy ra sủa mấy tiếng rồi chồm lên cửa sắt vẫy đuôi mừng. Có tiếng má của Kim hỏi vọng ra:

- Ai đó?

- Dạ thưa cháu.

Nghĩa trả lời.

- Nghĩa hả? Đi đâu tối vậy?

Rồi đèn dưới hiên được bật lên, một bóng đèn nhỏ xíu tỏa ánh sáng vàng vọt như ánh sáng cây đèn dầu. Má của Kim bước ra mở cổng:

- Cháu ngồi chơi. Em nó tắm rồi ra bây giờ. Bác còn phải vô may tiếp mớ đồ để mai giao...

Nghĩa “dạ”, rồi dựng xe vào tường rào. Con chó chạy lại quắn quýt mừng rồi chạy vào trong sủa mấy tiếng như để báo là nhà có khách! Nghĩa nhìn quanh: nhà vắng teo, chỉ nghe có tiếng máy may xành xạch đều đều. Nghĩa nghĩ: “Chắc mấy đứa nhỏ về dưới quê hết rồi. Chớ không thì đã chạy ào ra mừng như mọi khi”. Sân nhà Kim tuy nhỏ nhưng tráng xi măng sạch sẽ. Ở góc sân có cây mận khá lớn, tàng gie ra phủ lấy sân như cây lộng. Dưới gốc mận, có mấy gộc củi to đặt đứng để làm ghế ngồi. Trên thân cây mận, hãy còn treo mấy giỏ phong lan mà ba của Kim trồng hồi đó.

Khi Nghĩa vừa ngồi xuống cạnh gốc mận thì Kim cũng vừa bước ra hiên nhà. Tóc Kim chải ngược về phía sau, để lộ khuôn mặt đều đặn với đôi mắt ngời tinh anh. Kim dừng ở hiên một chút... như để định hướng, rồi mới bước tiếp ra sân. Chỉ trong một thoáng đó thôi – một thoáng dừng lại của Kim – Nghĩa bỗng thấy không gian chìm mất chỉ còn lại gương mặt của người bạn gái là hiện hữu, là sinh động, là rạng rỡ... Nghĩa thấy gương mặt đó thật rõ, thật sáng. Thấy mái tóc hãy còn láng nước, tóc mai còn dán vào má vào tai. Thấy vầng trán rộng, thấy đôi mày dài. Thấy ánh sao trong mắt, thấy nét cười phớt nhẹ làn môi... Chỉ trong có một giây thật ngắn ngủi – như một chớp mắt – mà sao ngần đó nét, ngần đó chi tiết được Nghĩa nhìn thấy hết, thâu nhận rõ hết. Phải chăng đó là hình ảnh của Kim mà Nghĩa muốn ghi lần cuối cùng vào tim vào óc? Ghi lấy để giữ lấy mãi mãi, bởi vì, sẽ không còn có lần nào khác nữa để Nghĩa được nhìn Kim như bây giờ...

Kim vừa bước về hướng Nghĩa, vừa hỏi:

- Ủa? Đi đâu mà tối vậy Nghĩa?

Yên lặng. Từ cái thoáng dừng lại khi nãy của Kim, từ cái thoáng đặt hết tâm tư vào gương mặt của người bạn gái, Nghĩa không còn cảm nhận được sự hiện diện của mình. Tiếng của Kim, Nghĩa nghe loáng thoáng như trong chiêm bao.

Nghĩa chỉ sực tỉnh khi Kim đã ngồi đối diện. Người con gái đó có dáng ngồi thật thẳng, thật ngoan, thật dễ thương với hai bàn tay đặt nằm thoai thoải trên đầu gối. Ở Kim, toát ra một cái gì vừa tươi mát vừa tinh khiết, lại vừa trầm lặng với sức sống căng đầy. Nghĩa cảm thấy bối rối, không biết phải nói cái gì, nói làm sao, rồi miên man nghĩ: “Chắc Kim sẽ buồn lắm khi nghe mình nói. Chắc Kim cũng sẽ... cũng sẽ đau khổ lắm khi biết mình đi. Bây giờ còn ngồi đây với nhau chớ lát nữa đây, rồi ngày mai, rồi mãi mãi sẽ không còn gặp nhau nữa. Vĩnh viễn không gặp nhau nữa. Vĩnh viễn... Vĩnh viễn...”. Nghĩa thấy thương Kim. Nghĩa thấy thương Nghĩa. Nghĩa thấy thương hai đứa. Nghĩa muốn khóc! Nghĩa không dám nhìn thẳng mặt Kim. Nghĩa nhìn đôi bàn tay thon nhỏ của Kim, đôi bàn tay ngoan hiền nằm trên đầu gối. Đôi bàn tay đó đã từng vẫy gọi Nghĩa trong đám đông, đã từng vỗ vào nhau thành nhịp khi Nghĩa đàn, và một hôm, đã từng kết lại giùm Nghĩa cái nút áo, sau một lần vật lộn với bầy em của Kim. Đôi bàn tay đó, rồi đây, suốt cuộc đời về sau, Nghĩa sẽ không còn được cầm lấy, nắm lấy, hay nhìn thấy, dù là trong giấc mộng. Không tự chủ được, Nghĩa nghiêng người tới cầm lấy hai bàn tay của Kim. Một cử chỉ thật đột ngột làm Kim sửng sốt định rút tay về, nhưng khi thấy Nghĩa chẳng có nét gì sỗ sàng nên để yên. Nghĩa giữ tay Kim trong tay mình như giữ một vật gì đẹp nhứt, quí nhứt của cuộc đời này. Như hơi thở. Như nhịp tim. Như tình yêu... tình yêu... tình yêu...

Yên lặng. Nghĩa ngồi như pho tượng. Lưng khom khom, đầu chúc xuống, cùi chỏ chống lên đùi làm hai vai nhô lên. Kim không nhìn thấy mặt Nghĩa, nhưng Kim “nhìn” thấy tâm tư của Nghĩa trong đôi bàn tay và trong dáng ngồi của bạn. Đôi bàn tay muốn nắm thời gian ngừng lại và dáng ngồi nói lên niềm thống khổ vô biên...

Yên lặng. Rồi có tiếng Kim hỏi, thật trầm tĩnh: "Nghĩa đi hả?"

Không có tiếng trả lời. Nhưng Nghĩa gật gật đầu, cái đầu đã ở sẳn tư thế cúi thấp xuống của một người nhận chịu số phận! Rồi vai Nghĩa bỗng run run, Nghĩa gục xuống tay nấc lên khóc. Bấy giờ – và chỉ bấy giờ – những ngón tay của hai đứa mới đan vào nhau, tự nhiên đan vào nhau, giữ lấy nhau, giữ chặt lấy nhau. Không biết tại sao? Không biết để làm gì? Mà cần gì phải biết, khi tất cả đều vô nghĩa? Vô nghĩa!

Yên lặng. Không gian không còn nữa. Thời gian không còn nữa. Vũ trụ bây giờ nằm trọn trong lòng tay hai đứa, một vũ trụ rách nát, đau thương. Ở đó, giữa những ngón tay đan chặt vào nhau, tình yêu vừa mới sinh ra, còn măng non nhưng sao đã thấy già nước mắt....

Yên lặng. Kim không khóc. Kim vẫn ngồi thẳng, nhìn thẳng, tuy tâm hồn đã tê dại. Phải một lúc lâu sau, thật lâu sau, Kim mới trở về với chính mình để nhận thấy rằng bỗng nhiên mình già đi mười mấy tuổi! Kim nhìn xuống Nghĩa, chỉ thấy cái đầu tóc ngắn, cái ót gầy gầy, đôi vai nhô cao. Hình ảnh cuối cùng của Nghĩa là đây chăng? Người con trai có đôi mắt xếch xếch, có cái cười rộng huỵch làm cho một bên má lúm đồng tiền, người con trai đã làm Kim rung động, người con trai đã làm Kim xao xuyến, người con trai đó, bây giờ, Kim chỉ nhìn thấy được có cái ót và đôi vai thôi! Rồi mai mốt... mai mốt... Một chua xót đang trạo trực dâng lên. Kim cắn môi kềm lại. Yên lặng...

Một lúc sau, Kim hỏi, giọng lạc đi:

- Chừng nào?

Nghĩa ngồi thẳng lên, tay vẫn không rời tay Kim, mặt còn đầy nước mắt, giọng cũng lạc đi:

- Khuya!

Kim nhìn gương mặt méo mó vì đau khổ của Nghĩa bỗng nghe xúc động dạt dào. Kim muốn chồm tới ôm lấy Nghĩa, ôm lấy gương mặt đầy nước mắt đó áp vào má mình, ôm thật chặt, xiết thật chặt, để mọi niềm đau được cùng chia sớt, để mọi nỗi hận được cùng xẻ đôi. Nhưng Kim gượng lai, gượng lại vì lễ giáo, và gượng lại vì sợ không rời nhau ra được nữa... Trào lòng dâng dậy miên man, Kim nhắm nghiền mắt lại, siết những ngón tay của Nghĩa, siết với hết sức mình, siết thật mạnh, siết thật đau, siết như để nén một trời thống khổ, siết như để bóp vỡ một cái gì uất nghẹn trong tim, siết như đang cố gắng nuốt một liều thuốc đắng, siết như... siết như để chia tay lần cuối trước khi lìa đời… Kim cắn răng để đừng bật khóc!

Yên lặng. Lâu sau, Nghĩa buông tay Kim đứng lên, lủi thủi lại lấy xe đạp. Kim bước theo, nhẹ như một cái bóng. Kim mở cổng, tiếng cổng rỉ sét rên lên. Nghĩa dẫn xe ra, không dám nhìn lại cũng không dám nói một lời, chỉ phóng lên xe đi thẳng. Kim đóng cổng, cổng sắt lại rên lên trước khi kêu cái rầm khô khan. Kim có cảm tưởng như mình vừa bị nhốt trong tù. Ngoài kia, đã là một thế giới khác.

Khi Kim bước lên cầu thang để lên gác – cái gác lửng ba làm cho Kim ngủ và học riêng một mình trên đó – Kim bỗng nghe hai chân mình yếu đi, chẳng còn chút sức lực nào hết. Kim cố bám từng nấc thang, mồ hôi đổ ra như tắm. Lên đến bên trên, Kim chỉ còn đủ sức gieo mình xuống giường, úp mặt xuống gối, khóc ngất... Bao nhiêu nước mắt trần gian xin gởi hết cho Kim, người con gái mang tâm trạng người góa phụ.


***

Trời mưa Paris. Ở đây không có “mưa rồi chợt nắng” như ở Sàigòn. Ở đây, mưa không ngập tràn cống rãnh, mưa không đưa rác trôi quanh phường phố. Cũng không có trẻ con cởi truồng chạy giỡn trong mưa. Cho nên, chẳng có gì để gợi nhớ như mưa Sàigòn...

Nghĩa ngồi một mình uống cà phê trong một bar ở khu Maubert. Hai cô đầm tránh mưa kéo vào ngồi bàn trước mặt. Những giọt mưa trên mái tóc vàng gợi nhớ những giọt mưa trên mái tóc đen của Kim hồi đó. Hồi đó, nghĩa là đã hơn bảy năm. Bảy năm không một tin tức gì hết của Kim, mặc dù đã gởi không biết bao nhiêu thơ, đã nhắn không biết bao nhiêu lời qua bạn bè của hai đứa! Cứ im lìm trống rỗng, làm như những chuyện gì đã xảy ra hồi đó chỉ là một ảo ảnh, một giấc mơ...

Những giọt mưa trên tóc hai cô đầm trước mặt vẫn lấp lánh dưới ánh đèn trong bar càng gợi lại hình ảnh Kim trong lần đụt mưa hồi đó với những giọt mưa trên tóc, rõ ràng như Nghĩa đang nhìn bây giờ. Vậy mà bây giờ….

Nghĩa đốt điếu thuốc. Hít một hơi dài bỗng nghe khói thuốc thật đắng và làm cay chảy nước mắt !


Tiểu Tử@ :hoa:


ML'Amour 11-09-2010 05:26 AM

Becky Bui
 


Becky Bui


Một phụ nữ Mỹ (chồng người Việt Nam) hát
"Rừng lá thấp".... "Làng Tôi".... "Mùa Thu Lá Bay"


http://www.youtube.com/watch?v=x2oSY8WPcVY


She is great...!
Hope you all will enjoy this as much as I do..!

:hoa:


ML'Amour 11-09-2010 05:49 AM

Một chút suy tư
 





Một chút suy tư : Chuyện người Samurai...




Một hôm, một vị Samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói :

“Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả Ngài.” Vị Samurai nổi nóng, toan rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói :

“Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”

Vị Samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống.

“Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đó chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”

Vị Samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo Samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai :

“Ðừng hành động khi đang giận dữ.” Vị Samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là Mẹ của ông.

Ông gào lên :
“Chuyện này là sao vậy ? Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi !”

Vợ ông giải thích :
“Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho Mẹ mặc quần áo của chàng để dọa chúng.”

Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị Samurai.

“Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho Ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.

“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị Samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”


:hoa:


ML'Amour 11-09-2010 07:02 PM

ML'Amour collectibles...
 





Như ánh mặt trời...




Mọi người cần được yêu thương

Tiếng cười là mặt trời của cuộc sống

Tất cả nụ cười đều có chung một ngôn ngữ

Để thoát khỏi gian nan...chỉ có cách đi xuyên qua nó

Hãy yêu thương đi...rồi bạn chắc chắn sẽ được đáp lại

Ai ai cũng đẹp...có điều không phải ai cũng nhận ra nó

Yêu thương là từ duy nhất có thể chia mà không bị giảm

Nổi giận là trạng thái cái lưỡi làm việc nhanh hơn cái đầu

Điều quan trọng cho cha mẹ là sống theo những gì họ dạy

Dành thời gian để cười...bởi đó chính là điệu nhạc của tâm hồn

Điều tốt nhất cha mẹ có thể làm cho con cái là yêu thương nhau

Sự lựa chọn của bạn ngày hôm nay sẽ có tác động đến ngày mai

Nếu có ai nói xấu bạn...hãy sống làm sao để không ai tin điều đó

Người bình thường trong hình thức...có thể là người thông thái ở nội tâm


:hoa:


ML'Amour 11-10-2010 07:33 PM

Sharing...
 




New way of STEALING...CREDIT CARDS..!


SCENE 1.

A friend went to the local gym and placed his belongings in the locker. After the workout and a
shower, he came out, saw the locker open, and thought to himself, 'Funny, I thought I locked the locker...

Hmm...
He dressed and just flipped the wallet to make sure all was in order.

Everything looked okay - all cards were in place...

A few weeks later his credit card bill came - a whooping bill of $14,000!

He called the credit card company and started yelling at them, saying that he did not make the transactions.

Customer care personnel verified that there was no mistake in the system and asked if his card had been stolen...
'No,' he said, but then took out his wallet, pulled out the credit card, and yep - you guessed it - a switch had been made.

An expired similar credit card from the same bank was in the wallet.

The thief broke into his locker at the gym and switched cards.

Verdict: The credit card issuer said since he did not report the card missing earlier, he would have to pay the amount owed to them.
How much did he have to pay for items he did not buy?

$9,000! Why were there no calls made to verify the amount swiped?
Small amounts rarely trigger a 'warning bell' with some credit card companies. It just so happens that all the small amounts added up to big one!

SCENE 2.
A man at a local restaurant paid for his meal with his credit card.

The bill for the meal came, he signed it and the waitress folded the receipt and passed the credit card along.

Usually, he would just take it and place it in his wallet or pocket. Funny enough, though, he actually took a look at the card and, lo and behold, it was the expired card of another person.

He called the waitress and she looked perplexed.

She took it back, apologized, and hurried back to the counter under the watchful eye of the man.

All the waitress did while walking to the counter was wave the wrong expired card to the counter cashier, and the counter cashier immediately looked down and took out the real card.

No exchange of words --- nothing! She took it and came back to the man with an apology..

Verdict: Make sure the credit cards in your wallet are yours.

Check the name on the card every time you sign for something and/or the card is taken away for even a short period of time.

Many people just take back the credit card without even looking at it, 'assuming' that it has to be theirs.


FOR YOUR OWN SAKE, DEVELOP THE HABIT OF CHECKING YOUR CREDIT CARD EACH TIME IT IS RETURNED TO YOU AFTER A TRANSACTION!

SCENE 3:

This one is a new one....Quite interesting...!
People sure stay busy....Trying to cheat us, don't they ?


Yesterday I went into a pizza restaurant to pick up an order that I had called in.

I paid by using my Visa Check Card which, of course, is linked directly to my checking Account.

The young man behind the counter took my card, swiped it, then laid it on the counter as he waited for the approval, which is pretty standard procedure.

While he waited, he picked up his cell phone and started dialling.

I noticed the phone because it is the same model I have, but nothing seemed out of the ordinary. Then I heard a click that sounded like my phone sounds when I take a picture.

He then gave me back my card but kept the phone in his hand as if he was still pressing buttons.

Meanwhile, I'm thinking: I wonder what he is taking a picture of, oblivious to what was really going on.

It then dawned on me: the only thing there was my credit card, so now I'm paying close attention to what he is doing..

He set his phone on the counter, leaving it open.

About five seconds later, I heard the chime that tells you that the picture has been
saved.

Now I'm standing there struggling with the fact that this boy just took a picture of my credit card.

Yes, he played it off well, because had we not had the same kind of phone, I probably would never have known what happened.

Needless to say, I immediately canceled that card as I was walking out of the pizza parlor.

All I am saying is, be aware of your surroundings at all times.

Whenever you are using your credit card take caution and don't be careless.

Notice who is standing near you and what they are doing when you use your card.

Be aware of phones, because many have a camera phone these days.

Never let your card out of your sight.....check and check again...!

Scary isn't it.....?


Also ... Check this out ...! Caution and Be aware at all time...!

http://www.wimp.com/goodsamaritan/


ML'Amour 11-11-2010 07:23 AM

Góc lắng...
 




...Hơi thở của một linh hồn...

Không gian đã chìm sâu trong giấc ngủ, một cánh chim chợt bay xé tan màn đêm mà hình như đêm cũng sắp tàn. Ta ngắm và nghe cái không gian giữa ngày và đêm thật tỉnh lặng. Có phải, ta chỉ nghe và thấy nơi đây không có gì khác hơn ngoài hơi thở của chính mình ?

Hơi thở của một linh hồn mang đầy cảm xúc và khát khao !

Thật lạ, khi ta thấy rằng có một sự liên kết kỳ diệu giữa ba chữ này
hơi thở-linh hồn-cảm xúc
.
Qua một hơi thở, một linh hồn vừa mới khai sinh,một tiếng khóc chào đời mang một cảm xúc lạ lùng ban sơ...và giờ đây, trong một giây khắc ta nghĩ đến một ngày nào đó sẽ giã từ hơi thở, linh hồn giải thoát, không còn cảm xúc nào nữa...Có phải thế không ?

Câu hỏi chưa được trả lời.

Thiết nghĩ, giây phút đó hiện giờ chưa đến sao ta lại đắn đo tuy rằng chuyện ấy có thể xẩy ra trong chốc lát , khi vệt nắng đầu tiên khai mở bầu trời trong xanh trước mắt. Thế nhưng, thực tế mình vẫn còn đang thở đây mà...!

Hmm...
Ta lại nghe tiếng vang văng vẳng đâu đây rằng hãy sống thật đầy sức sống dù là trong khoảnh khắc, cái giây phút chứa chan tràn đầy dù nhỏ nhoi kia nhưng rất quý. Tại sao ta cứ mãi quên ? Tại sao lại không quan tâm đến điều này khi mà mình phải bõ thời gian ra đi học và tập luyện cho cái mà rất ư là tự nhiên và cố định trong sự sống ?!

Cố nhớ xem mình đã quên lắng nghe hơi thở tự bao giờ ? Mình đã quên rằng hơi thở là điều cốt yếu cho cuộc sống như thế nào, tại sao mình không hít thở thật sâu, nhẹ nhàng và từ tốn ? Thay vào đó, hầu như mình thường thở quá nhanh, thở vội vàng và vội vã theo nhịp sống hàng ngày như chạy đua với một cái bóng vô hình mà đôi khi quên rằng nếu đứt hơi thì chuyện gì sẽ xẫy ra?! Và chính cái hổn hển, ngắt nhịp đó làm cho mình khó chịu biết dường nào ?!

Trong những nhịp thở như vậy, ta cầm hơi thật nhiều vì ta cầm theo những thứ muộn phiền mà có lẽ nên từ bỏ, buông và quên đi ! Giữ những điều không vui, những mối quan hệ chua xót chỉ thêm đau lòng và đồng thời ta cũng bóp chặt đến nghẹt thở những gì quý giá của mình đang có.

Lại nghe người thầy trong ta nhắc nhỡ ...hãy thở đi, những hơi thở thanh nhàn trong không khí trong lành, bầu khí quyển này còn rất nhiều sự tinh hoa mà ta cần hít sâu vào và thở ra cho muôn loài cùng được thụ hưởng. Hãy chia xớt !

Cứ làm theo định luật trời ban: cho và nhận.

Theo hơi thở trong lành, những ý nghĩ trong sạnh cũng hướng theo đó mà hòa vào vũ trụ. Vạn vật đều ảnh hưởng với nhau, những điều mình nghĩ và mong ước cũng không khác một sự nguyện cầu mà sớm muộn gì khi phát ra từ tâm nó sẽ quay về với mình. Khoa học ngày nay cũng cho ta thấy điều đó, khi mình đang sống trong một trạng thái nào đó, nó ảnh hưởng tới tư cách và thái độ của mình khiến người chung quanh sẽ đối xử với mình bằng thái độ đó. Như người Ấn Độ có câu châm ngôn rất hay
" nụ cười mình gởi đi, sẽ quay về trên môi của mình..."


Bởi thế, Phật cũng dạy rằng phải chăm chú tới cái Ý của mình, tất cả những suy nghĩ sẽ đưa đến hành động, hành động mang lại kết quả.

Có lẽ vậy mà mình nên học chấp nhận hoàn toàn sự hiện hữu của thực tế, một thứ thử thách mà mình trắc nghiệm trong khoảnh khắc tưởng chừng như thật đơn giản nhưng thật ra lại rất khó. Định kiến trong đầu mình đã chồng chất quá nhiều. Có phải chăng, ta nên trút bỏ tất cả thì mới lưu tâm được những gì bổ ích mà thôi ?!

Một thiền sư có nói :
" Khi chén nước đầy, không thể rót vào thêm được nữa thì nó sẽ trở thành vô dụng...".
Thế thì, những tư duy và ý nghĩ trong tâm trí con người cũng vậy, mình có nghĩ rằng đó là những gì mình cần lưu giữ lại hay nó đang nằm bừa bộn chẳng giúp ích cho mình hơn là làm cho mình quẩn trí ? Những tâm khảm cũ trong quá khứ, có lẽ cần dẹp bỏ tất cả.

Hít sâu - thở nhẹ ... lắng nghe sự khao khát của một linh hồn. Buông !

Hơi thở giờ đây bay thật xa, ta nghe tiếng chiếc lá rụng trong lòng thật thầm kín nhẹ nhàng như trút bỏ một cơn buồn vào thâm sâu lặng lẽ. Thả hồn về với sự cân đối tuyệt vời, sống trong giây phút đầy trắc ẩn với chính mình. Ngay lúc này, chỉ có ta với mình đang hòa trong nhịp thở của thế gian.


SzT@ :hoa:
Đêm tĩnh mạc, 09.26.10

ML'Amour 11-12-2010 09:35 PM

Sống khỏe....
 





TRÁI HỒNG


Thường chúng ta thích ăn trái tươi, trái hồng ngon ngọt và có vài chất bổ thật, nhưng phải chú ý những điều sau đây:

1.- Không nên ăn khi bụng đói. Lý do là nó có chất "tannin" (hoặc có thể gọi là "mủ", một chất trong vỏ trái cây) và chất "pectin" (hóa chất
trong trái cây), hai chất này tác hợp với axít dạ dầy (gastric acid) sẽ kết hợp lại rồi tạo ra những cục(lumps) lớn nhỏ, cuối cùng được gọi là "sạn
trái hồng trong dạ dầy" (gastric persimmon stone). Khó mà tống xuất tự nhiên sạn này và phải đi giải phẩu. Triệu chứng sẽ là đau bụng, ói và có thể ói ra máu, và có thể có các triệu chứng khó chịu khác.

2.- Không nên ăn luôn vỏ vì lớp vỏ trái này quy tụ rất nhiều "tannin" (mủ ), gây tác hại nói trên.

3.- Không ăn tráng miệng trái hồng (dessert) sau khi ăn cua, tôm, cá hoặc thực phẩm có high protein. Theo Đông y, trái Hồng và cua (hải sản) thuộc Hàn (âm khí, "lạnh bụng").

4.- Tiểu đường, phải tránh ăn trái hồng.
Độ đường trái này cao 10.8% mà là loại đường "ăn hại" (surcose, fructose, glucose, tuy rằng Glucose (đường) vẫn rất cần thiết cho tế bào), sẽ bị tăng đường trong máu (Hyperglycemia).

5.- Chất tannin (tannic acid) của trái hồng khi gặp và hợp chung với Calcium, Zinc, Magnesium và vài khoáng chât khác, nó sẽ trở thành một hợp chất (compound) mà cơ thể ta không tiêu hóa được. Không tiêu hóa các khoáng chất thì cơ thể bị thiếu khoáng chất. Chung quy là không nên ăn qúa 200 grams trái hồng mỗi ngày.

6.- Nhớ đánh răng súc miệng sau khi ăn hồng.
Lý do cũng là "tannic acid" nơi các mảnh hồng nhỏ còn kẹt lại giữa kẽ răng sẽ làm sâu răng (tooth decay).

Nhiều gia đình VN thích vườn sau có một cây hồng dòn, xin nhớ những chi tiết này ....


LM@ST :hoa:



Múi giờ GMT. Hiện tại là 05:17 AM.

Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.