Vina Forums

Vina Forums (http://forums.vinagames.org/index.php)
-   Quà tặng cuộc sống (http://forums.vinagames.org/forumdisplay.php?f=193)
-   -   PhỐ ĐạI GiA...! (http://forums.vinagames.org/showthread.php?t=20526)

ML'Amour 04-25-2011 11:35 PM

Bước ngang đời...
 





Trăng là gì ?



Gia đình tôi với gia đình “hắn” là chỗ thân tình. Cách đây khoảng chục năm, nhân dịp tôi đến khám mắt tại bệnh viện hắn làm việc, hắn say sưa khoe với tôi về nguồn thu nhập hậu hĩnh kiếm thêm từ việc khám và giải phẫu mắt ngoài giờ của mình.
Bất ngờ, tôi đặt ra một câu hỏi, chẳng ăn nhập gì đến câu chuyện hắn say sưa:

- Có bao giờ ông dành thời gian ngắm trăng với vợ, con không ?

Đến lượt tôi bất ngờ vì câu trả lời của hắn:

- Trăng là gì ?

Về nghề nghiệp hắn là bậc cao thủ trong làng chuyên khoa mắt của Sài Gòn. Bệnh nhân của hắn thuộc loại “thứ dữ”. Hắn có nhiều mối quan hệ xã hội “có số, có má”. Do vậy đồng nghiệp và Ban giám đốc bệnh viện, nơi hắn làm việc, nể hắn một phép. Tên tuổi của hắn đã giúp bệnh viện ăn nên làm ra, chuyên khoa mắt lúc nào cũng chật cứng người chờ đợi. Ai muốn được hắn trực tiếp khám và mổ, phải đăng ký trước, rất lâu. Số tiền chi ra cho những lần khám hoặc mổ đó, so với mặt bằng giá ở các bệnh viện khác, cao hơn rất nhiều. Thế nhưng lịch khám của hắn lúc nào cũng dày đặc. Người ta nói với nhau, “được bác sĩ (hắn) đụng tay vào thì dù mắt đang không thấy đường cũng sáng lại”.

Hồi còn đi học phổ thông, tôi với hắn ở chung một quận, quận Nhì. Giải phóng vô, khu vực này sát nhập vào quận Nhất. Tôi với hắn bằng tuổi nhau, nhưng hắn sanh sau tôi tám tháng, vì vậy sau này khi hắn lập gia đình và có con, hắn dạy tụi nhỏ gọi tôi bằng bác, bác gái. Nhưng trong giao tiếp hắn gọi tôi bằng “bà”, tôi gọi hắn bằng “ông” và chúng tôi xưng “tui” với nhau.

Tôi quen hắn và vợ hắn lúc chúng tôi cùng sinh hoạt trong Ban liên lạc học sinh cùng lớp, hắn làm trưởng ban, tôi làm phó ban, vợ hắn (lúc bấy giờ nó chưa quen) là một trong những thành viên. Sáng thứ bảy nào Ban liên lạc của chúng tôi cũng gặp nhau tại một nhà hàng cà phê trên đường Điện Biên Phủ, quận Ba. Chủ nhà hàng này cũng là thành viên trong Ban liên lạc, nhờ vậy chúng tôi ăn uống ít khi phải trả tiền, nếu trả cũng chỉ là tượng trưng.

Cô gái (mà sau này là vợ hắn) đẹp một cách mong manh, vì vậy chúng tôi đặt tên là “cô gái mong manh”. Cô là con gái duy nhất của một gia đình công chức thường thường bậc trung, nhà ở quận Nhất. Cô gái hay đi họp Ban liên lạc bằng cách ngồi trên chiếc xích lô đạp cho người ta chở, thân mình lúc nào cũng diện bộ áo dài lụa màu nhạt, lung linh như mây khói (cho tăng thêm phần mong manh?).
Gái Sài Gòn chúng tôi có thói quen đi lại trên chiếc xích lô (5 năm sau ngày giải phóng vẫn giữ thói quen này). Khi ngồi trên xe chúng tôi chú ý giữ cho người thẳng bằng cách lưng không tựa vào thành ghế, tóc buông xõa và tay không giữ tà áo, cố ý để gió luồn vào thổi tung bay. Hình ảnh ấy góp phần làm phố xá mỹ miều. Tại sao gái Sài Gòn không đi bộ hoặc đạp xe đi học như quý cô nương khác trên cả nước ? Có lẽ do diện tích Sài Gòn rộng, đi bộ không tới, đi xe đạp ngại mỏi chân. Nhưng còn một lý do tế nhị khác mà chỉ có gái Sài Gòn mới hiểu, ngồi xe xích lô cho người ta chở mới là tiểu thư chính hiệu !

Hắn là con của ông bà chủ hãng xuất nhập khẩu. Nhà hắn có ba anh em trai, cả ba học cùng trường với chúng tôi, chỉ có lớp là khác. Khi đi học, ba anh em hắn có tài xế đưa đón, học xong là về nhà, không la cà phố xá. Những lần hắn tổ chức sinh nhật mời Ban liên lạc tới nhà, tôi thấy gia đình hắn, nhất là bà má, nề nếp qui củ lắm.
Trong lớp, chúng tôi bầu hắn làm lớp trưởng vì hắn uy tín, học giỏi và tác phong nghiêm túc. Trong sinh hoạt tập thể hắn luôn là ngọn cờ dẫn dắt chúng tôi. Về ngoại hình thì khỏi chê, chúng tôi hay gọi hắn là “Alain Delon” (tài tử lừng danh của Pháp thời1950-1980) nhưng nếu muốn hắn nổi sung thì thêm chữ “beng” (A len đờ lông beng) đằng sau nữa. Nhiều tiểu thư nhà giàu đạt danh hiệu hoa khôi trường này trường khác mết hắn lắm, nhưng hắn chẳng thèm để ý đến cô nào.

Tới giờ tôi cũng không sao nhớ ra, bằng cách nào cô gái mong manh “lọt” được vào Ban liên lạc của lớp, nơi quy tụ những người “xuất chúng”. Về sắc diện, hình thức, học lực, tài vặt, thành phần xã hội, so với những tiểu thư trong trường, cô thuộc loại trung bình. Về công việc tập thể, Ban liên lạc giao cô phụ trách, cô thực hiện lúc được, lúc không. Nói chung, ngoài cái khoản mong manh làm người ta động lòng, còn thì cô chẳng tạo được một dấu ấn gì cho Ban liên lạc ghi nhớ sự hiện diện của cô.
Thế mà đùng một cái chúng tôi thấy cô gái không đi họp bằng xe xích lô nữa mà ngồi trên chiếc xe Vespa Sprint màu xanh da trời, loại 150 phân khối do hắn chở. Thời đó, chỉ có công tử nhà giàu mới sắm nổi chiếc xe hách xì xằng như vậy. Chẳng bao lâu sau Ban liên lạc nhận được thiệp hồng. Ngày hai người cưới nhau tôi thấy hạnh phúc đầy tràn trong mắt tân lang và giai nhân. Khách tới dự tiệc cưới chúc vợ chồng hắn trăm năm hạnh phúc; tôi nghĩ, phải chúc ngàn năm hạnh phúc mới xứng. Thế mà, chỉ hơn hai mươi năm sau đó, vợ chồng hắn rẽ thúy chia uyên.

Lần gặp khoảng chục năm trước, mặc cho bệnh nhân chờ, hắn luôn miệng kể lể với tôi, đã có với cô gái mong manh hai mặt con, một trai một gái, cả hai theo nghề của cha, học chuyên khoa mắt bên Mỹ.
Hắn nói:

- Tụi nhỏ đứa nào cũng đẹp, học giỏi, thông minh, tụi Tây mết lắm, giống tui ngày xưa vậy

Nói xong hắn cười sang sảng. Tôi hỏi:

- Cuộc sống của ông bây giờ thế nào ?

Chỉ chờ có vậy hắn huyên thuyên:

- Sáng trước khi tới bệnh viện (Nhà nước), tui mổ hai ca, nếu mổ một con mắt thì hai mươi triệu, nếu mổ hai con mắt thì bốn mươi triệu, sau đó mới đi làm; trưa, tui tranh thủ làm một hoặc hai ca nữa; chiều, khám bệnh ngoài giờ ở dưỡng đường do tui làm chủ, đến tối mịt mới về nhà.

- Còn bà xã thì sao ? Tôi hỏi tiếp

Hắn trả lời:

- Tui xây cho bà ba cái dưỡng đường, mổ xong, tui chuyển cho bả chăm sóc. Chưa kể tiền thuốc, khám sau mổ, chỉ tiền phòng không thôi bà cũng thu được năm triệu một người/ngày. Bả bây giờ trẻ, đẹp hơn xưa. Đó là nhờ tui cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Mỗi ngày bà chỉ có việc ngồi trên chiếc xe đời mới nhất (xe cũ tui thay liền) cho tài xế lái đi từ dưỡng đường này qua dưỡng đường khác, xem sổ sách, thu tiền, là hết việc. Chung quanh bả lúc nào cũng có hàng chục người hầu hạ, sung sướng như bà hoàng.

Đúng đoạn hào hứng này tôi hỏi hắn “chuyện ngắm trăng”. Và tôi nhận được câu hỏi lại của hắn “Trăng là gì ?”, kèm theo một nụ cười ngạo nghễ.


***


Hôm rồi cửa sổ tâm hồn của tôi lại trở chứng, nhìn xa bị mờ, nhìn gần mờ hơn nhìn xa. Thấy vậy, bạn bè người khuyên đi mổ, người can ngăn. Tôi chợt nhớ đến hắn, liền đến gặp, tôi cần ở hắn một lời khuyên.

Lần gặp lại này, nếu hắn không chủ động chào tôi trước, tôi sẽ không nhận ra. Trước mắt tôi là ông bác sĩ già khọm, tóc bạc trắng, mặt buồn rười rượi, nước da tối sạm. Đâu mất rồi một ông bạn có gương mặt phơi phới, hình thức lịch lãm và nụ cười ngạo nghễ ?
Thấy vậy tôi quên mất mục đích đến là để khám mắt, vội hỏi:

- Làm ăn thất bát hả ?

Hắn im lặng rất lâu rồi nói một câu chẳng ăn nhập gì đến câu tôi hỏi:

- Cô gái mong manh đã bỏ tôi đi lấy chồng khác rồi ! Bỏ vội vã đến nỗi không thèm chia gia tài bà ạ.

Tôi giật mình:

- Bỏ luôn ba cái dưỡng đường to đùng sao ?

Hắn nghẹn ngào:

- Ừ, bỏ luôn, thế mới điên.

Tôi nhẹ nhàng ngồi bên cạnh, cầm tay hắn, im lặng.

Hắn bắt đầu chia sẻ:

- Bà có nhớ cái thằng cù lần trong lớp mình không ? Cái thằng hâm hâm đi học bằng chiếc Mô bi lết (Mobylette) cà tàng, con của ông già sửa xe đầu đường gần trường tụi mình học đó.

Hắn nói tiếp, mắt hắn như có nước:

- Thằng đó coi vậy mà học giỏi, tụi mình không nhằm gì với nó đâu, bây giờ nó làm giáo sư của một số trường Đại học. Nghe nói, tình duyên nó trục trặc sao đó (không chừng hồi nhỏ nó thương thầm vợ tui à nghen) nó ở vậy luôn cho đến giờ. Hôm rồi làm thủ tục ly dị với tui xong, bả kết hôn với nó liền. Thằng đó nghèo rớt mồng tơi, lương thầy giáo nuôi bả gì nổi. Hiện nay bả phải nhận may quần áo thêm cho khách, hai người mới đủ sống. Vậy mà gặp lại tui mặt bả tươi rói, chưa bao giờ ở với tui mà mặt bả tươi rói như vậy.

Rồi hắn nói, như nói với chính mình:

- Đàn bà nhiều người kỳ cục lắm, chồng cung phụng cho đủ thứ, nuông chìu hết mực mà vẫn đành lòng bỏ đi lấy người không bằng một góc của chồng mình. Thật không thể hiểu nổi…

Chờ hắn vơi bớt nỗi ấm ức tôi hỏi thăm hai đứa nhỏ. Tôi nghe từ hắn một giọng thiểu não hơn:

- Tưởng hai đứa nối nghiệp cha, ngờ đâu, từ lâu tụi nó đã chuyển qua học nghề khác, đứa học thiết kế thời trang, đứa học phóng viên báo chí. Đã thế tui gọi về để giao tài sản mà chẳng đứa nào chịu về. Tụi nó nói “Ba mê tài sản hơn má và chúng con thì ba cứ giữ lấy”.

Tôi động lòng thương cảm, hỏi:

- Bây giờ ông sống như thế nào ?

Hắn nói:

- Tui ở luôn trong bệnh viện, về nhà ở một mình, buồn lắm.

Không thể không hỏi thêm:

- Thế căn nhà lớn ở quận Nhất và ba cái dưỡng đường ai ở, ai trông coi ?

Hắn nói, giọng nhẹ như gió thoảng:

- Lâu lắm rồi tui chẳng ghé về nhà, còn ba cái dưỡng đường đang treo bảng bán hoặc cho thuê.

Thói quen nghề nghiệp, tôi đánh giá:

- Ba cái dưỡng đường đó, bán cũng bộn tiền ông ạ.

Hắn ngẩng lên nhìn tôi, mắt hắn sâu thăm thẳm:

- Của đó vô thường lắm, không có thật đâu bà.

Giá mà, mười năm trước hắn nhận ra sự vô thường đó thì đoạn kết của đời hắn đâu đến nỗi buồn như bây giờ ?

Tự nhiên tôi nhớ gương mặt phơi phới với nụ cười ngạo nghễ khi hắn hỏi ngược lại tôi “Trăng là gì ?”.

Trăng là gì ư ?
Trăng là ly nước mát của vợ trao tận tay mà hắn quên uống.
Trăng là cái bình hoa vợ chăm chút cắm mong chồng để mắt tới, thế mà hắn đành lòng không màng.
Trăng là tiếng cười reo của hai đứa con đón hắn sau những giờ làm việc nhưng vì mệt, hắn đã cằn nhằn, quạu quọ.
Trăng là những bữa cơm nóng mà khi hắn về thì đã nguội lạnh, rồi cả nhà nhịn ăn theo hắn.

Trăng còn là cái nắm tay âu yếm mà từ rất lâu hắn quên trao cho vợ.
Trăng còn là những đêm vì sợ con lạnh, hắn rón rén bước qua phòng kéo mền đắp cho con mà sau này vì mệt mỏi, ngủ vùi, hắn quên.
Trăng còn là tất cả những mây và gió, những hương và hoa trong cuộc sống mà do tâm không an, thân không lạc cho nên hắn không thể cảm nhận được.

Trăng là gì nữa ?
Là người vợ đã bỏ chồng giàu đi lấy chồng nghèo; là những đứa con thà kiếm tiền từ sức lao động và trí tuệ của mình chớ không nhận tài sản của người cha để lại.
Trăng còn là kết cục của đời hắn, bỏ mặc căn nhà lớn ở quận Nhất và đóng cửa ba cái dưỡng đường to đùng vào ở trong bệnh viện vì, ở một mình buồn lắm.

Những người chồng bận rộn ơi, nhớ dành thời gian ngắm trăng với vợ và con, đừng để trăng lặn mất, rồi tiếc như hắn, bạn của tôi...


Ngọc Thảo@ :hoa:


ML'Amour 04-27-2011 04:16 AM

Thirty-six years after...Is it time...?
 




Mất Gốc....

Tháng 4 năm nay kỷ niệm đúng 36 năm ngày tôi rời SàiGòn. Ngày 29-4-1975 gia đình tôi bứng gốc, bứng rễ bỏ hết tất cả để thoát khỏi Việt Nam trong sự hãi hùng. Khủng hoảng lo sợ đến nỗi nếu cái toilette không có ốc vặn chặt xuống đất thì chắc nó cũng đứng dậy chạy theo. Giây phút đặt chân lên chiến hạm của Đệ Thất Hạm Đội Mỹ, tôi vui mừng đã đến một bến bờ tự do mới, không quan tâm đến gốc rễ của tôi nữa. Định cư ở quê hương thứ hai, thỉnh thoảng có dịp nói chuyện với bạn bè hay người quen, vài người khuyên nhủ tôi đừng nên mất gốc, hoặc khi đề cập đến vấn đề con cái, khuyến khích chúng tôi dậy con cái tiếng Việt để chúng nó đừng mất gốc. Cho đến bây giờ tôi không bàn cãi để yên cửa yên nhà, thế nhưng mấy tuần nay vợ tôi than phiền tôi viết lách làm quái gì vì chả mang thêm một đồng xu phụ trội cho ngân quỹ gia đình làm tôi hơi quê xệ. Chỉ còn một cách để bảo tồn danh dự của tôi là tự sát, viết bài này để trình bày quan điểm của tôi.

Viết xong tôi bảo đảm thành phần người Việt quá khích sẽ xin tôi tí huyết. Tôi chết đi vợ tôi sẽ lãnh bảo hiểm nhân thọ một triệu đô-la, chứng tỏ cho nàng là lời tiên tri của tôi từ xưa đến nay là đúng: rồi sẽ có một ngày nghiệp viết lách của tôi sẽ làm cho nàng giàu.

Mất gốc là gì ?
Tự điển Tiếng Việt của Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, Trung Tâm Từ Điển Học ấn bản năm 1994, (xuất bản ở Hà Nội) và Từ Điển Tiếng Việt, Vietlex, 2009 của một nhóm biên soạn, nhà xuất bản Đà Nẵng (cũng xuất bản ở Hà Nội), cả hai cùng định nghĩa:

Mất gốc: Không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình do nguồn gốc dân tộc, giai cấp.

Theo tự điển tiếng Việt 1997-2004 The Free Vietnamese Dictionary Project,
informatik.uni-leipzig, và vdict.com, cả hai in cùng một giải thích:

Mất gốc: Cắt đứt quan hệ với tổ tiên, nòi giống, cơ sở. Thí dụ: Mấy tên mất gốc sống nhờ vào đế quốc Mỹ.

Cùng một chữ “mất gốc” mà tự điển xuất bản ở Hà Nội định nghĩa khác hẳn với tự điển trên Internet ở hải ngoại. Tôi bảo đảm nếu trưng cầu dân ý hay đến những ông bợm nhậu hỏi “mất gốc” là gì thì sẽ có thêm nhiều định nghĩa khác nhau. Nếu tôi nói định nghĩa này đúng, định nghĩa kia sai thì thể nào tôi cũng chết, không vì đạn bên này thì cũng vì lưỡi dao bên kia nên tôi để cho tùy mọi người xét xử “mất gốc” có nghĩa là gì.

Để xem tôi có mất gốc hay không, trước nhất tôi phải tìm hiểu tôi là người gốc gì trước đã. Tôi đang sống ở California, Hoa Kỳ, thế nhưng tôi người da vàng mũi tẹt. 100% tôi không phải là người cùng một gốc với John Wayne, Clint Eastwood hay Brad Pitt. Tôi là An Nam Mít, không cãi vào đâu được. Rất nhiều dữ kiện chứng tỏ tôi là người Việt Nam:

- Tôi sinh ở nhà thương Đức Chính, trên đường Cao Thắng. Lần cuối cùng tôi xem trên bản đồ, đường Cao Thắng chưa bị động đất chạy sang Mỹ mà vẫn còn cắt ngang con đường Nguyễn Đình Chiểu và Điện Biên Phủ (Phan Đình Phùng và Phan Thanh Giản cũ).

- Tên trong căn cước, giấy hôn thú bên Mỹ của tôi vẫn là tên Việt Nam Nguyễn Tài Ngọc (ngay cả con của tôi, dù rằng sinh ở Mỹ, tôi vẫn đặt chúng nó tên Việt Nam). Đáng lẽ ra chính tôi là người nên đổi sang tên Mỹ, không phải vì tôi muốn người khác tưởng tôi là George Clooney, nhưng vì tên tôi người Mỹ khó đọc. Họ gọi “Ngọc” là “Gờ-Nóp”, “Nóc”. Bao nhiêu tài tử, ca sĩ Mỹ muốn nổi tiếng phải đổi tên của mình như Charles Bronson người gốc Lithuania, tên mẹ đẻ là Karolis Dionyzas Bučinskis. Kirk Douglas, người gốc Nga-Sô, tên mẹ đẻ là Issur Danielovitch. Demi Moore, người Mỹ, tên cúng cơm là Demetria Guynes.

- Nhiều người Hoa ở SàiGòn nói tiếng Việt có sõi đến đâu nhưng khi mình nghe biết ngay họ không phải là người Việt vì họ nói tiếng Việt lơ lớ. Ngày xưa khi vừa mới qua Mỹ, tôi nhủ thầm trong mười năm tôi sẽ nói tiếng Anh như gió. Ấy thế mà 36 năm sau, tôi nói tiếng Anh với giọng… Việt Nam, phát âm đã dở mà viết lách hay đàm thoại cũng chẳng xong, không thua gì một chị ngày xưa trong xóm tôi lấy một anh chàng Mỹ đen. Tôi vẫn còn nhớ khi về nhà nếu cửa bị đóng, chị gõ cửa, miệng nói lớn cho anh ấy nghe: “Hó-nì, ốp bần đo!” (Honey, open door!). Giọng Mỹ siêu việt của tôi hiện thời cũng không hơn chị ấy là bao nhiêu.

Qua ba lý do trình bày trên, cho dù tôi sống ở Mỹ đến hơn trăm tuổi, gốc nòi
giống của tôi là Việt Nam không chạy vào đâu được. Có giải tôi vào Khám Chí Hòa hay nhà tù Hỏa Lò HN nếu tôi nhận tôi là người Việt Nam thì tôi sẽ chẳng mướn luật sư biện hộ. Trước vành móng ngựa, tôi long trọng tuyên bố: gốc của tôi là Việt Nam.

Tôi không chối cãi gốc của tôi, thế nhưng tôi sống ở Mỹ 36 năm, hơn gấp đôi thời gian sống ở SàiGòn. Như thế thì tôi có mất gốc hay không ?

Trước khi nói đến tôi, tôi muốn nói về con cái của tôi trước. Bạn bè khuyên tôi
nên dậy chúng nó tiếng Việt để khỏi bị mất gốc. Lời khuyên dậy chúng nó tiếng Việt thì tôi đồng ý, nhưng lý do thì tôi không đồng ý. Lý do để mai sau nó về Việt Nam tìm vợ thì hữu lý hơn là khỏi mất gốc. Chúng nó sinh ở Mỹ, giữ cái gốc Việt Nam có lợi gì cho chúng nó ? Để mai sau nếu nó xin làm công dân nước Việt Nam ? Giữ phong tục tập quán Việt Nam làm gì ? Dùng nước mắm thay vì muối, ăn hột vịt lộn thay vì hột gà luộc ? Tụi nó nói tiếng Anh như người Mỹ, nói tiếng Việt như người Mỹ nói tiếng Việt Nam (cậu con trai tôi chỉ biết có vài chữ tiếng Việt: “chết m..rooi”). Tuy rằng một phần gốc của nó là da vàng mũi tẹt, nhưng một phần gốc khác của nó là người Mỹ vì chúng nó sinh ra và lớn lên trong tập quán nước Mỹ. Mất cái gốc nòi giống Việt Nam không quan trọng bằng mất cái gốc sinh ra ở Mỹ vì ưu tiên của
chúng nó sẽ dành cho quốc gia nó mở mắt chào đời, quốc gia bảo đảm an ninh và nhân quyền, quốc gia cho chúng nó tất cả mọi cơ hội sinh sống từ bé đến lớn. Quốc gia đó không phải là Việt Nam.

Giờ thì đến phiên tôi. Tôi có mất gốc hay không ?
Nếu theo định nghĩa mất gốc là cắt đứt quan hệ với cơ sở, tôi đã mất gốc. Cơ sở, nhà cửa của tôi bây giờ là ở Mỹ. Căn nhà số 16/38/25 NguyễnTT vĩnh viễn không còn là của gia đình tôi nữa. Nó đã có chủ mới. Gia đình tôi không bao giờ lấy nó lại được vì không ai điên dại nhận thức mình phạm lỗi tước đoạt tài sản người khác rồi trả lại cho chúng tôi. Lần đầu tiên trở lại SàiGòn vào xem nhà, tôi công nhận có bùi ngùi và có cảm tưởng mình đã trở về nhà cũ. Nhưng rồi lần thứ hai, thứ ba, thứ tư, càng ngày tôi càng cảm thấy xa lạ, nhất là lần cuối cùng người chủ hiện thời đã phá xập hoàn toàn, xây lại một căn nhà mới. Đứng nhìn căn nhà hình dạng không còn như xưa, ngay cả bảng số nhà cũng thay đổi, tôi không còn cảm thấy liên hệ với nơi tôi khôn lớn nữa. Ngược lại khi trở về Mỹ, máy bay đáp xuống phi trường LAX, lái xe về nhà thấy bóng dáng căn nhà ở Simi Valley, tôi mừng rỡ đã về nhà. Nhà của tôi là ở Mỹ, cơ sở của tôi là ở Mỹ. Tôi đã mất gốc cơ sở ở Việt Nam.

Nếu nói mất gốc là cắt không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình thì tôi xin phân tích bản chất tốt đẹp hay không của người Việt Nam mà tôi đã chứng kiến, có kinh nghiệm tiếp xúc, trong ba giai đọan:

1. Thời gian tôi ở SàiGòn từ lúc sinh đẻ cho đến ngày 30-4-1975.

2. Thời gian tôi sống và sinh hoạt chung với người Việt tỵ nạn từ ngày 30-4-1075 đến ngày 11-7-1975, khi tôi rời trại tỵ nạn ra sống trong xã hội Mỹ.

3. 36 năm tôi sống ở Hoa Kỳ , từ ngày 11-7-1975 cho đến ngày hôm nay.

1/ Thời gian tôi ở SàiGòn từ lúc sinh đẻ cho đến ngày 30-4-1975:

Tôi rời SàiGòn năm lên 17 tuổi. Ở Mỹ, 17 tuổi vẫn còn là con nít, vẫn còn dưới tuổi trưởng thành. Hai người 18 tuổi trở lên liên hệ tình dục không luật pháp nào ngăn cấm, nhưng nếu người trên 18 tuổi liên hệ tình dục với người dưới 18 tuổi thì sẽ bị ghép vào tội dụ dỗ trai/gái dưới tuổi vị thành niên, dù rằng người dưới 18 tuổi thỏa thuận. Dưới 18 tuổi chưa được đi bầu. Dưới 18 tuổi chưa được phép uống bia rượu. Tóm lại, dưới 18 tuổi đầu óc vẫn còn non nớt. Ấy thế mà tôi đã mục kích bao nhiêu sự xấu xa ở quê hương tôi:

- Một anh lính tài xế trong xóm tôi mang xe Jeep về nhà hút xăng trong xe ra rồi bán lại cho người trong xóm với giá rẻ.

- Gia đình nào có con cái đến tuổi quân dịch chạy tiền thì sẽ được miễn dịch.
Trong khi người Mỹ đổ máu cho tự do của miền Nam, tướng Mỹ có con đi lính chết ở Việt Nam thì một số tướng lãnh và người giầu có cho cho con cái ra nước ngoài. Chỉ có lính nghèo là đổ máu.

- Tôi đi gác nhân dân tự vệ phải gác thế cho người đóng tiền trong khi các cấp chỉ huy hệ thống NDTV lấy tiền thu.

- Tổng Thống và Phó Tổng Thống VNCH đều là những bậc tướng lãnh. Khi trận chiến CS thôn tính miền Nam đến mức quyết liệt, TT lên trước quốc dân tuyên bố sẽ chiến đấu sát cánh bên dân, Phó TT lên tuyên bố trước quân đội VNCH và cả thế giới là “Tôi thích ăn nước mắm, tôi quyết sẽ ở lại với quê hương tôi tử thủ đến mức cuối cùng”. Ấy thế mà trước khi xe tăng CS phá vỡ cửa sắt Dinh Độc Lập, TT và đại gia đình đã yên lặng đi ngoại quốc mang theo cả một máy bay đầy của cải, Phó TT cũng rời khỏi SàiGòn bay đến một chiến hạm Đệ Thất Hạm Đội của Hoa Kỳ. Một quốc gia với dân tình tham nhũng là một lối sống. Một quân đội cá tính từ Binh Nhì đến Trung Tướng chỉ lo cho cá nhân của mình thì cái tốt đẹp vốn có của mình do nguồn gốc dân tộc không còn hiện hữu.

- Miền Bắc dùng võ lực thôn tính miền Nam gây ra bao nhiêu tử vong.

2. Thời gian tôi di tản từ 30-4-1075 đến ngày 11-7-1975:

Bài “Chí Nam nhi” của Nguyễn Công Trứ có bốn câu thơ như thế này:

Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.
Đã chắc rằng ai nhục ai vinh,
Mấy kẻ biết anh hùng thời vị ngộ.

(Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh có nghĩa là Từ xưa đến nay hỏi có ai không chết ? Hãy để lòng son chiếu sử xanh. Hai câu thơ tiếng Hán này là của Văn Thiên Tường, một tướng lãnh của Trung Hoa).

Hai câu thơ sau, ý của tác giả là người ta chỉ biết anh hùng sau khi thời thế xẩy ra. Tôi kém may mắn tìm hiểu được bản chất của người đồng hương trong cơn ly loạn:

- Hỗn loạn dành đường sống cho riêng mình.

- Ăn cắp chai tương ớt, xì dầu ở nhà ăn trong trại tỵ nạn đem về phòng ngủ
barrack của mình dù rằng người Mỹ nói như van lạy thức ăn không thiếu thốn.

- Nếu có dịp là lừa gạt nhau bằng những trò gian dối như dụ mua vàng bạc giả, đồ giả, khi bị trách cứ thì tỉnh bơ, không biết xấu hổ.

- Lấy hết chăn trên máy bay, khi vào trại mang chăn ra cắt may thành áo
lạnh, đến nỗi người Mỹ không mang chăn trên những chuyến máy bay sau nữa.

- Những người muốn trở lại Việt Nam (dùng con tầu Trường Xuân) đã nổi loạn, đốt cháy cơ sở vì người Mỹ quá chậm trong việc cung cấp lương thực và sửa sang máy móc cho con tầu.

- Orote Point: dân tỵ nạn ở trong lều quân đội, đôi lúc phải giặt quần áo rồi
phơi ở bên ngoài lều. Phơi mà không có người nhà canh chừng thì bao nhiêu quần áo cũng bị mất cắp.

-Cũng ở Orote Point, người Mỹ họ cắt nửa thùng phi làm thùng giữ phân và nước tiểu ở những toilette gỗ, xây dã chiến. Lính G.I. là người đi đổ và lau rửa toilette. Không hiểu tại sao mà người Việt tỵ nạn không đi tiêu vào
thùng phi mà tiêu tiện đầy lên chỗ phản ngồi bằng gỗ. Cuối cùng, họ bắt người tỵ nạn chia phiên nhau lau rửa và đổ thùng phân vì họ nói mãi nhưng chẳng ai nghe.

- Người gạt người, thân hay lạ, trong việc đóng tiền vượt biên.

- Và sau cùng, một cảnh gia đình tôi mãi không bao giờ quên. Bên cạnh chỗ ngồi của gia đình tôi trên chiếc tầu chiến Mỹ đi từ Vũng Tầu đến Subic Bay là một gia đình khá giả. Họ đã chuẩn bị sẵn nên mang theo lương thực, nước uống, sữa Guigoz…đầy đủ cho người lớn và trẻ em trong gia đình. Một chị trên tầu có con nhỏ, không có sữa cho con mình bú nên đến xin một người đàn bà trong gia đình này cho chị ta một chút ít sữa cho con. Người đàn bà nhìn chị ta, nói rằng không cho sữa không, nhưng sẽ bán nếu chị ấy trả tiền bằng sợi dây chuyền vàng đeo trên cổ. Chị kia tháo sợi dây chuyền để đổi sửa cho con!

3. 36 năm tôi sống ở Hoa Kỳ, từ ngày 11-7-1975 cho đến ngày hôm nay:

Vào năm 1994, khi trận động đất ở Northridge gây thiệt hại trầm trọng cho nhiều thành phố, kể cả Simi Valley, FEMA (Federal Emergency Management Agency- Cơ Quan Quản Lý Khẩn Cấp Liên Bang) đến Simi Valley thiết lập trụ sở cứu giúp. Vợ tôi làm cho County, tình nguyện làm giúp FEMA. Một trong những sự trợ giúp khẩn cấp là thức ăn. Động đất gây ra cúp điện, thức ăn trong tủ lạnh do đó sẽ bị hư. Nhà ai thức ăn bị hư thối đến điền giấy tờ (chỉ có một vài chi tiết: tên tuổi và địa chỉ) thì FEMA sẽ phát cho một thẻ phiếu trị giá $120 dollars. Cầm thẻ phiếu này đến bất cứ siêu thị nào mua sắm thức ăn dùng nó để trả tiền, siêu thị sẽ lấy vì họ sẽ tính tiền lại với chính phủ. Vợ tôi thấy một người đàn bà Việt Nam đến xin hai lần. Lần thứ nhất một mình nhưng lần thứ hai mang theo một lô người Việt Nam nữa. Vì không biết vợ tôi là người Việt Nam, bà ta vừa cầm giấy ghi tên phân phát cho những người đó vừa nói: “Tụi bay cứ đề tên vô, địa chỉ thì ghi đại số nào cũng được, không ai xét hết. Tủ lạnh nhà mình không bị cúp điện, thức ăn không hư, họ cũng cho mình $120 vì không cách nào mà họ xét được”.

Ai có đọc báo Mỹ thỉnh thoảng sẽ thấy người Việt Nam bị bắt vì tội gian lận.
Nhân viên an sinh xã hội khai gian chính phủ bỏ tiền giúp người nghèo vào quỹ riêng của mình, hơn một triệu đô-la. Một bà khai sổ sách cho một hãng xe ở Van Nuys biển thủ bạc triệu. Người làm giấy tờ cho mượn tiền mua nhà khai gian với nhà băng mấy triệu. Văn phòng y khoa khai gian Medical cả trăm nghìn. Một số người có cơ sở thương mại trốn thuế. Không lúc nào mà không có tin xấu. Người Mỹ đã làm ơn, cho người Việt chúng ta một cơ hội sống trong tự do. Thay vì trau giồi nhân bản đạo đức của mình để họ hãnh diện đã không lầm khi cho phép người mình sang đây, chúng ta làm ngược lại. Tôi biết một ông Việt Nam lớn tuổi, lúc nào cũng cay cú người Mỹ là nguyên nhân làm cho VNCH sụp đổ (hoàn toàn không phải lỗi vì người Việt tham nhũng hay không có tinh thần chiến đấu !), một lần nói với tôi là: “?#@”. Đây là một cá tính tôi thấy của người Việt: không bàn cãi một vấn đề với lý luận, trí thức nhưng với bướng bỉnh. Khi sai không nhận là mình sai, chụp mũ người khác, dùng từ ngữ hạ cấp chửi đối phương, và đôi lúc còn dọa đánh người ta nữa. Đây là gốc Việt Nam, tôi không nên mất gốc ?

Cách đây vài tháng, tôi có viết một bài phê bình “Xem PBN 99: Tôi là người Việt Nam” , đăng trong Saigonocean.com. PBN hay ASIA là những chương trình nhạc được người Việt hải ngoại ưa chuộng, và như thế ít ra cũng phản ảnh một phần nào dư luận của người Việt. Chủ đề của DVD này là hãnh diện vì tôi là người Việt Nam. Tôi tóm tắt ba nhận xét chính sau đây:

1. Hầu hết những người Việt Nam được vinh danh trong DVD này cảm ơn bố mẹ họ, gia đình họ… làm việc siêng năng cần cù để bây giờ họ được thành công. Không một ai cám ơn chính phủ Mỹ, dân tộc Mỹ đã cho họ có một cơ hội sang đây. Bố mẹ hay chính bản thân họ có cần cù đến đâu mà nếu họ vẫn còn ở Việt Nam, không ở Mỹ thì họ có thành công như bây giờ không ? Bài học “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” quá đơn giản nhưng rất ít người nhớ.

2. Ông “Vua Nail” QT tuyên bố là ông ta ước ao những người làm Nail đoàn kết để nâng cao giá cả. Tôi ngồi nghe há hốc miệng kinh hoàng trong khi cả hí viện vỗ tay ầm ầm, kể cả người hướng dẫn chương trình. Chỉ có chính thể CS xưa cũ mới ấn định giá cả hàng hóa. Giá cả do nhà nước ấn định như trong các nước CS ngày xưa (và cả Việt Nam trước khi đổi mới vào năm 1986) đưa tới kinh tế sụp đổ, dân tình đói kém. Từ khi khối CS Nga-Sô sụp đổ, Nga không còn ấn định giá cả. Đặng Tiểu Bình sau khi sang Mỹ viếng thăm TT Jimmy Carter vào năm 1979, kinh hoàng trước sự giàu có của nước Mỹ, về Trung Hoa áp dụng chính sách free market, thị trường cạnh tranh ấn định giá tin. Kết quả: không ai có thể phủ nhận Trung Hoa tiến vượt bực chỉ trong vòng 30 năm nay. Việt Nam bắt chước Trung Hoa, áp dụng chính sách Đổi Mới vào năm 1986, nhà nước không còn áp dụng giá cả. Chỉ cần hỏi một người sống ở Việt Nam so sánh sự khác biệt trước Đổi Mới và bây giờ để xem chính sách nhà nước ấn định giá cả có hữu hiệu hay không. Thế mà khi nghe ông “Vua Nail” QT nói, không một ai chửi bới mà vỗ tay ầm ầm ! Đây là một “tốt đẹp” trong giòng máu Việt của tôi mà tôi không nên mất gốc ?

3. PBN là một cơ cấu thương mại, tổ chức ca nhạc thu tiền bán vé, bán DVD để lấy lời. PBN tạo ra một chủ đề kích thích dân tộc tính để thu hút khán giả, bán DVD. Khi bắt đầu DVD phần 2, Nhà văn NNN còn nhân cơ hội để quảng cáo bán sách viết mới nhất của mình. Dùng một niềm tự hào chung - hãnh diện tôi là người Việt Nam - để làm tiền gây lợi riêng mà không một ai thấy ngứa tai gai mắt ?

Theo tự điển Tiếng Việt của Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, “mất gốc” là không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình. Nếu những kinh nghiệm với người Việt Nam trên đây tôi đã chứng kiến trong cuộc đời được gọi là tốt đẹp,
thì vâng, xin cho tôi mất gốc.


Nguyễn Tài Ngọc
Tháng Tư 2011 :hoa:

:singhi:
Suy ngẫm....30 tháng Tư
Some edited to be appropriate !

ML'Amour 05-07-2011 06:11 PM

Happy Mother's Day !
 




ML'Amour thân chúc toàn thể members at Vina forum
một cuối tuần Lễ Mẹ thật hạnh phúc và vui vẽ...

Please Treasure Mom...!!!!


ML'Amour 05-12-2011 11:14 AM

ML'Amour Treasures
 



Hiện Tại

* Không có thời điểm nào tốt đẹp bằng hiện tại,
vì cuộc sống của mọi người luôn bị quay cuồng
bởi các thách đố, các đòi hỏi và nhu cầu.

* Một thời gian rất lâu,
tôi cứ ngỡ rằng cuộc đời của tôi sắp bắt đầu.
Một cuộc sống thật sự.
Nhưng rồi lúc nào cũng có nhiều việc xảy đến,
một thử thách phải vượt qua,
vài công việc còn phải hoàn tất,
vài việc khác cần phải phân chia,
còn vài hóa đơn phải thanh toán.
Sau đó thì cuộc sống của ta sẽ bắt đầu…

* Cuối cùng tôi mới khám phá ra rằng
chính những sự việc này...
là một phần của đời sống chúng ta.
Từ cái nhìn này, tôi nhận ra
không có con đường nào đi đến hạnh phúc cả.
Hạnh phúc chính là con đường chúng ta đang đi…

* Hãy trân quý và hưởng mọi phút giây mà chúng ta đang có !
Không nên chờ đợi nữa,
chờ đợi tốt nghiệp ra trường,
chờ đợi việc làm mới,
chờ đợi xuống bớt vài ký, lên thêm vài ký,
chờ đợi ngày kết hôn, có con cái,
mong đợi đến tối thứ Sáu, sáng chủ nhật,
một chiếc xe mới, đợi trả nợ xong,
trông chờ xuân đến hạ về,
đợi đến đầu tháng, cuối năm,
chờ ngày từ giả cõi đời, ngày tái sinh…
trước khi quyết định sống thật hạnh phúc.

* Hạnh phúc là hành trình, chứ không phải là điểm đến.
Không có một giờ phút nào quý cho bằng Hiện Tại !
Hãy sống và tận hưởng từng giây phút.


LBS@ :hoa:

Hmm...
Nhưng...dường như có rất ít (quá ít !) người bằng lòng với...Hiện Tại...!
Không ai...Hạnh Phúc sao ? :singhi:


ML'Amour 05-13-2011 11:36 PM

Sưu tầm đó đây ...
 




Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện...
thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trăm bóng đèn điện.
Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười,
cũng không ai đủ để sống mà không cần đến nụ cười của người khác.
Một nụ cười...
vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi rất nhiều...
nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề
làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi.
Ngược lại... có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ.

Không ai đủ giàu mà bỏ qua không nhận lấy một nụ cười.
Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình.
Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái.
Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu.
Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang.
Nếu có một lúc nào đó trong đời,
bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận...
thì bạn quảng đại mà nở một nụ cười với người đó.
Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ cười.


ML@ST :hoa:
Hmm... I'm smiling :D: Have a great weekend Everyone ! :D:


ML'Amour 05-16-2011 09:19 PM

Calm ...
 




Simmer a small amount of cloves...
cinnamon...and orange peel
in two cups of water on top of the stove.
The soothing fragrance will fill your home....

:hoa:
"Every day is a birthday;
Every moment of it is new to us;
We are born again
Renewed for fresh work and endeavor"
Issac Watts@

Happy Monday Everyone !


ML'Amour 05-17-2011 03:17 AM

Tô phở 5 ngàn dollars
 


Tô phở 5 ngàn dollars






Phở ở Hà nội giá 850.000 đồng một tô thì có nghĩa lý gì,
mời bạn xơi thử tô phở giá 5.000 (năm ngàn) đô la một tô


Lúc trước khi một Việt Kiều mở nhà hàng bán 1 tô phở "bò Kobe" giá đến 850,000 đồng một tô (khoảng 42 đô la) ở Hà Nội, ai cũng tưởng đùa, hóa ra là thật.
Giờ đây ngay tại California có tiệm bán 1 tô phở giá 5,000 đô la thì cái tin loan ra "nhằm ngày thứ sáu 13 này" chắc phải là tin vịt, vậy mà nó cũng là thật nốt, thế mới lạ !

Thường thì khắp Hoa Kỳ, 1 tô phở giá trung bình từ 5 đô la đến 10 đô la, nhưng tiệm phở Tiato ở Santa Monica, California, giới thiệu tô phở "cao sản" giá sơ sơ có 5,000 đô la một tô. Nhiều Web site trên thế giới đã đồng loạt loan tin "chấn động" này.
Tô phở cho Hoàng Đế dùng này phải có những chất cấu thành không bình thường. Thì đây, nó gồm những lát nấm truffle alba trắng loại thượng hảo hạng, thị bò A 5 Wagyu (loại bò Kobe) siêu đẳng, nước dùng nấu bằng gan ngỗng béo.
Còn gì nữa ? Còn chứ, có thêm tôm hùm xanh cực hiếm dùng để chế biến vào cọng phở. Dường như giá sống cũng phải là loại đặc biệt (không rõ khi trồng giá này người ta có cho chúng… nghe nhạc hay không ?)

Giờ đây cái mục cắt nghĩa giá tô phở bắt đầu có lý. Thì ra nhà hàng không bỏ túi số tiền 5 ngàn đô này, nó được dùng để tặng cho hai bệnh viện UCSF Benioff Children’s Hospital và bệnh viện Nhi Khoa Los Angeles.
Chủ nhân quán Tiato tỉnh rụi khi nói là bà sẽ thêm vào menu cái "món phở 5 ngàn đô" này ở quán thứ nhì của gia đình ở Beverly Hills, California và tiền bán được cũng sẽ sung vào chuyện từ thiện cho hai bệnh viện nói trên.
Thôi cũng được, đã có người bỏ ra 35,000 đô la mua một vé ăn tối với TT Obama thì bây giờ bỏ ra "tiền lẻ" 5 ngàn đô xơi tô phở cũng chả đắt, nhất là ăn xong trả tiền còn có ý nghĩ vui thú là tiền mình giúp cho các em bé bệnh hoạn tội nghiệp.

Chỉ tội nghiệp cho cụ Nguyễn Tuân. Cụ mà nghe nói có loại phở mà cụ hằng yêu quý "có nước dùng là gan ngỗng bèo và thêm thịt tôm hùm vào", có thể cụ bổ ngữa ra chết lần thứ nhì !



Ref: Cali Today News
Hmm...
Hình như ...thiếu đĩa rau húng quế mí ngò gai
(trồng trong đất có trộn vàng mịn 24K ?) :singhi:


ML'Amour 05-18-2011 10:23 PM

Anh tài xế và gã tâm thần !
 




Anh tài xế và gã tâm thần !



Một anh tài xế xe tải làm công việc thường ngày giao hàng cho một bệnh viện tâm thần, đang đậu xe bên cạnh một ống cống nước.
Lúc chuẩn bị rời bệnh viện, anh nhận thấy có một bánh xe bị xì hơi. Anh kích chiếc xe tải lên và tháo bánh xe xì hơi để thay vào đó một bánh xe dự phòng. Lúc sắp sửa gắn bánh xe mới vào, đột nhiên anh làm rơi cả bốn chiếc bù lon xuống ống cống nước.
Anh không thể nào vớt những chiếc bù lon ra khỏi ống cống được, và bắt đầu hoảng lên vì không biết phải làm gì.
Ngay lúc đó, một bệnh nhân đi ngang qua và hỏi anh tài xế tại sao trông anh có vẻ hốt hoảng như vậy.
Người tài xế tự nghĩ, bởi vì mình mà còn không làm được huống gì cái gã điên này, nên để gã ta đi cho khuất mắt, người tài xế xe tải nói sơ qua tình hình và đưa một cái nhìn thất vọng.
Người bệnh nhân cười anh tài xế và nói:
"Chỉ mỗi cái việc đơn giản như vậy mà anh còn không cách nào làm được. Không lạ gì anh sinh ra chỉ còn cái nghề tài xế xe tải để sống".
Người tài xế lấy làm ngạc nhiên khi nghe lời nhận xét như vậy từ một gã tâm thần.
"Đây là cái anh có thể làm", gã tâm thần nói..
"Tháo một cái bù lon từ mỗi trong ba bánh xe kia và gắn vô cái bánh xe này. Rồi lái xe xuống cửa tiệm gần nhất và thay những cái bù lon còn thiếu vô. Đơn giản quá phải không anh bạn ?"
Người tài xế quá cảm kích với lối giải quyết nhanh chóng này liền hỏi người bệnh:
" Anh quá giỏi và thông minh như vậy sao lại có mặt ở cái bệnh viện tâm thần này nhỉ ?"
Người bệnh trả lời:
"Anh bạn ạ! Tôi ở đây bởi vì tôi khùng chứ không phải tôi ngu."

********

Chẳng có gì ngạc nhiên, có nhiều người, thái độ chẳng khác anh tài xế xe tải, cứ nghĩ rằng người khác toàn là ngu.
Bởi vậy, các bạn ạ, mặc dầu tất cả các bạn được học hành và thông minh, nhưng cứ nhìn cho xem, có thể có nhiều gã điên quanh đời sống cá nhân và chỗ làm của chúng ta, họ có thể cho chúng ta nhiều cách giải quyết nhanh chóng và vượt qua cả sự khôn ngoan của chúng ta.

ST@


ML'Amour 05-19-2011 11:50 PM

Sưu tầm đó đây ...
 


A fabulous quest...


A "paraprosdokian" is a figure of speech in which the latter part of a sentence or phrase is surprising or unexpected in a way that causes the reader or listener to re-frame or reinterpret the first part.

It is frequently used for humorous or dramatic effect, sometimes producing an anticlimax.
For this reason, it is popular among geniuses, comedians and satirists.

It also helps decrypt the frequent, and probably usually unintended, irony of many pompous pronouncements of bloviating politicians.


:vo2tay:

** I asked God for a bike, but I know God doesn't work that way, so I stole a bike and asked for forgiveness.

** Going to church doesn't make you a Christian any more than standing in a garage makes you a car.

** The last thing I want to do is hurt you, but it's still on the list.

** If I agreed with you, we'd both be wrong.

** We never really grow up, we only learn how to act in public.

** War does not determine who is right - only who is left.

** Knowledge is knowing a tomato is a fruit; Wisdom is not putting it in a fruit salad.

** Evening news is where they begin with 'Good evening', and then proceed to tell you why it isn't.

** To steal ideas from one person is plagiarism; To steal from many is research.

** A bus station is where a bus stops. A train station is where a train stops. On my desk, I have a work station.

** Dolphins are so smart that within a few weeks of captivity, they can train people to stand on the very edge of the pool and throw them fish.

** I thought I wanted a career, turns out I just wanted pay checks.

** A bank is a place that will lend you money, if you can prove that you don't need it.

** Whenever I fill out an application, in the part that says "In an emergency, notify:" I put "DOCTOR".

** I didn't say it was your fault, I said I was blaming you.

** Why does someone believe you when you say there are four billion stars, but check when you say the paint is wet?

** Why do Americans choose from just two people to run for President and 51 for Miss America ?

** A clear conscience is usually the sign of a bad memory.

** You do not need a parachute to skydive. You only need a parachute to skydive twice.

** The voices in my head may not be real, but they have some good ideas!

** Always borrow money from a pessimist. He won't expect it back.

** A diplomat is someone who can tell you to go to hell in such a way that you will look forward to the trip.

** Money can't buy happiness, but it sure makes misery easier to live with.

** I discovered I scream the same way whether I'm about to be devoured by a great white shark or if a piece of seaweed touches my foot.

** I used to be indecisive. Now I'm not sure.

** I always take life with a grain of salt, plus a slice of lemon, and a shot of tequila.

** You're never too old to learn something stupid.

** To be sure of hitting the target, shoot first and call whatever you hit the target.

** Nostalgia isn't what it used to be.

** A bus is a vehicle that runs twice as fast when you are after it as when you are in it.

** Change is inevitable, except from a vending machine.


ML@ST :watsup:


ML'Amour 05-21-2011 05:23 PM

Bước ngang đời...
 




Những bài học quan trọng của cuộc đời...



** Bài học về sự tự giác


Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: "Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây". Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.



** Bài học về sự quan tâm


Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp...


Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.

Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.


** Bài học về sự giúp đỡ


Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.


Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: "Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà."

Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành - Bà Nat King Cole”.


** Bài học về lòng biết ơn


Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này:

Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi.
Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.


** Bài Học Về Sự Hy Sinh


Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh...

Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.


ML@ST
Ref: Afamily :hoa:

TT_LưuLyTím_TT 05-22-2011 02:58 PM

Hỗm rày đi chơi đã quá, tối nay xí xọn trèo vô hỏi thăm sis Amour nè.
Thanks sis for sharing all the wonderful posts !

ML'Amour 05-24-2011 06:50 PM

Trích:

Nguyên văn bởi TT_LưuLyTím_TT (Post 151562)
Hỗm rày đi chơi đã quá, tối nay xí xọn trèo vô hỏi thăm sis Amour nè.
Thanks sis for sharing all the wonderful posts !

Thanks for ghé thăm Sis nhen...
Em nhận hoa búa xua chưa nè?
Ủa quên, r u traveling alone dear? :D:
Giai HN galang mí cua đào số 1 đó :watsup:

Relax...and enjoy your vacation á cưng..
Nhớ ăn thử all món bún ở Hà Nội 36pp nhen
One of the kind ko đó em cưng..:chochut:


TT_LưuLyTím_TT 05-24-2011 08:43 PM

Đi cả gd ah sis ơi, vui mà mệt, mệt mà vui. :p
Lần này đi 1 tháng nên không đủ thời gian đi đâu nhiều, nhưng ra được ngoài HaNoi, đi Vịnh Hạ Long, Chùa Hương và vài nơi khác. Vui ! Còn 1 tuần nữa về lại rồi, mau quá :p
Đi xung quanh phố cổ, ăn bún suốt người như cọng bún :p JK Lần này em định mang iphone cho tiện ai dè chụp hình kg dc đẹp lắm, nhưng hổng sao, vui là okay rùi. Mai mốt đưa hình lên cho sis và cả nhà xem.

ML'Amour 05-24-2011 10:03 PM

Hihihi...
Đi cả gia đình là quá vui complete rùi...Ai cũng vui đều hít...:chochut:
Ai muh "lỡ dại" travel home alone là khi dzìa sẽ bị...
chew out cả tháng cũng chưa hít chiện á...:D:

Em ăn bún được ngon miệng muh còn mỏng manh như sợi bún là...
double pleasures rùi á...:jj:
Có liều thử món famous Phở Bò (Kobe) đ850.000 một tô chưa em cưng ?
Hỏng bít ăn xong có trở thành tiên...hay instantly nở ngang nở dọc gì ko ta? :singhi:

Ya... IPhone4 chỉ chụp hình scenic daytime only...nhưng rất đẹp !

Chúc em và g/đ enjoy the last week in heaven (Sis felt so every time) thật trọn vẹn nhen...

ML'Amour 05-25-2011 06:49 PM

Lift....
 





Every second that you live
you are never going to get back
you are never going to get to change
What you said... didn't say... did... or didn't do...!
Live how you want to live
Act how you want to be remembered
because you never know how long or short
you are going to be here...


Emily Doberstein@

:hoa:


ML'Amour 05-27-2011 09:08 PM

Happy Memorial Day!
 







ML'Amour thân chúc BDH và toàn thể thành viên tại diển đàn Vina
a long Holiday weekend vui vẽ và hạnh phúc cùng gia đình



ML'Amour 05-29-2011 01:09 PM

Ai sẽ là “tôi” cho tôi ?
 




Ai sẽ là “tôi” cho tôi ?


Tôi là một người sống độc thân (và không có con), năm nay tôi 50 tuổi. Tôi sinh sống ở Virginia thuộc Hoa Thịnh Ðốn, sức khỏe đầy đủ và tôi có một việc làm vững chắc. Tôi có một người cha 85 tuổi, sống tại Houston , Texas .

Ôi bao dặm đường xa cách. Từ ngày mẹ tôi mất cha tôi sống một mình, ông không chịu rời căn nhà với những năm tháng của quá khứ và tôi không thể bỏ việc để dọn về nhà cha. Mùa Xuân năm ngoái cha tôi bị ngã bể xương hông và dập một bên sườn. Bây giờ cha tôi phải vào viện dưỡng lão dành cho người già ốm yếu và cha tôi được xếp vào danh sách phải săn sóc đủ một vòng tròn của chiếc đồng hồ treo trong phòng ông. Từ ăn uống, nằm ngồi, đi đứng, làm vệ sinh, nhất nhất đều có y tá. Cái điều đáng buồn là trong khi nhận tất cả phục dịch cho thân thể thì đầu óc của cha tôi vẫn còn cái minh mẫn của một ông giáo sư dậy toán cách đây mấy chục năm.

Tôi không thể thường xuyên bỏ công việc để đi xuống thăm cha, nhưng mỗi ngày tôi phải điện thoại, điện thư liên lạc với bác sĩ, dược sĩ, y tá và những người săn sóc cho cha tôi tại viện dưỡng lão. Tôi cố gắng thu xếp để mỗi hai tháng đến với cha tôi một cái cuối tuần, và mỗi năm về một tuần vacation vào dịp lễ Tạ Ơn hay Giáng Sinh. Tôi biết là cha tôi rất mừng mỗi lần thấy con đến thăm. Cái ánh mắt của cha tôi khi nhìn tôi chào ra về bao giờ cũng theo tôi suốt chuyến bay. Hôm nay cũng thế, khi ngửa cổ ra sau ghế để tìm một giấc ngủ ngắn trên phi cơ, tôi nhìn rất rõ lại hai con mắt của cha tôi. Bất giác tôi tự hỏi "Khi tôi vào tuổi già yếu. Ai sẽ là 'TÔI' để tới lui săn sóc hỏi han tôi thường xuyên?".

Một người độc thân không có anh chị em và những người già không có con, những người có con sống không cùng một tiểu bang, hay xa hơn nữa ở tận một quốc gia khác thì sẽ rơi vào hoàn cảnh nào khi tuổi già lặn xuống như mặt trời lặn trên biển (bạn đã ngắm mặt trời lặn trên biển bao giờ chưa? Nó mất vào nước nhanh vô cùng).

Cái thùng thư ba, bốn ngày không có người lấy, hay đống báo thành chồng trước hiên nhà, cỏ không cắt, lá không cào, các cửa sổ không mở là dấu hiệu cho hàng xóm biết nên báo cho cảnh sát vì chủ nhân trong căn nhà đó ở một mình và là một người già.
Nỗi lo âu của một người không có thân bằng quyến thuộc ở gần lúc tuổi già không phải là nỗi lo âu "quá đáng". Ðó là một điều chúng ta nên nghĩ đến khi còn có thể tìm hiểu và thu xếp cho chính mình.

Bà Barbara Gordon có mẹ già 92 tuổi sống ở Florida, trong khi bà làm việc ở New York bà đã đặt ra câu hỏi "Who will be ME for me." Bà đem câu hỏi đó hỏi những người bạn độc thân như bà, không con hay có con tản mác mười phương, họ cùng nhau bàn bạc, đặt ra những câu hỏi cho tuổi già:

- Tôi sẽ sống ở đâu?
- Tôi sẽ sống như thế nào?
- Tôi có đủ tiền không?
- Ai sẽ săn sóc tôi nếu tôi mất khả năng hoạt động?
- Nếu tôi ngã (lúc già yếu) nằm dưới đất hai, ba ngày thì sao?
- Một ngày nào đó liệu tôi có phải rời căn nhà tôi đang ở ?

Những câu hỏi trên đưa đến những câu trả lời khác nhau mà câu nào cũng rất mơ hồ. Cuối cùng họ đi đến kết luận: Cái cách mình đang sống bây giờ sẽ ảnh hưởng rất nhiều vào đời sống của mình lúc về già. Họ làm cái danh sách sau đây như một kim chỉ nam.

"Có bạn bè ở mọi lứa tuổi." Ðừng bao giờ nghĩ mình chỉ có thể thân với những người cùng lứa tuổi hay cùng hoàn cảnh như mình. Ðồng ý là họ hiểu mình hơn nhưng đồng thời cũng chỉ nghe những than thở của nhau, không có gì mới lạ. Giao thiệp với những người trẻ hơn mình cũng trẻ lại với cách suy nghĩ và ứng xử với đời sống "Mới" này. Giao thiệp với người già hơn mình để được hưởng sự khôn ngoan của họ.

"Kết thân với hàng xóm." Chắc bạn không muốn ngã xuống sàn nhà, nằm dưới đất hai ngày rồi mà không có ai đến vực lên. Một tiếng gọi cửa của hàng xóm có khi cứu được sinh mệnh của bạn đấy. Chạy qua chạy lại nhà hàng xóm lúc còn khỏe là một điều rất nên làm. Có hàng xóm tin và thân nhau còn giao cho cả chìa khóa nhà nữa. Người lớn tuổi đâu còn sợ mất mát gì về vật chất, cái quý nhất chính là bản thân mình thôi. Nếu hai gia đình cùng trẻ cùng có con nhỏ ở cạnh nhau mà thân thiện được là một điều rất quý. Tránh được rất nhiều va chạm về con cái và hữu ích cho nhau khi về già.

"Một bác sĩ thân thiện và có lương tâm" rất cần. Ông bác sĩ này phải là một người sẵn sàng cho bạn khi bạn cần tới. Một người không bao giờ từ chối cắt nghĩa một câu hỏi xem ra không được chính xác mấy của bạn. (Những câu hỏi không có kinh nghiệm gì của người trẻ tuổi và quá lẩm cẩm của người già.)

"Dược sĩ trẻ hơn mình nhiều tuổi." Mua thuốc với những người này, bạn được họ cắt nghĩa rõ ràng và thân thiện hơn. Người bệnh ở lứa tuổi nào cũng cần những dược sĩ trẻ trung.

"Tiêu ít, để dành nhiều." Người trẻ để dành cho ngày mai. Người già để dành cho hậu sự.
Cần kiệm luôn luôn là một đức tính.

"Ăn uống cẩn thận hơn." Thức ăn luôn luôn là một nguyên nhân chính cho sức khỏe. Người dân nước nào cũng tự hào về văn hóa ẩm thực của nước họ. Nhưng cái bao tử của cả bàn dân thiên hạ chỉ muốn tiêu thụ những thức ăn nhẹ nhàng, ít dầu mỡ và bổ dưỡng. Bạn cứ lắng nghe xem cơ thể bạn phản ứng thế nào sau mỗi bữa ăn khác nhau, thì bạn sẽ hiểu ngay nó muốn nói điều gì.

"Thể thao nhiều hơn" Ai cũng biết cơ thể cần vận động thì mới khỏe mạnh và đầu óc mới minh mẫn. Cứ cả ngày ngồi gõ cọc cọc (như chính tôi đây) ở máy vi tính, hay xem phim bộ như phần đông người Việt lớn tuổi, chắc chắn là không đúng rồi. Hãy đứng lên. Người trẻ có thể thao của người trẻ, người lớn tuổi có những sinh hoạt thể thao cho tuổi của mình. Nếu không đi xa được thì loanh quanh trong khu xóm, hoặc vung tay, khua chân ngay trong nhà mình. Ðừng ngồi yên một chỗ. Chim chóc ngoài vườn đang gọi bạn.

Ngay bây giờ phải là "MÌNH". Có người đặt câu hỏi: "Ai thương tôi nhất"

Câu trả lời: "Mình thương chính mình nhất" Vì chồng, (vợ) hay con mình cũng không thương mình bằng chính mình thương mình. Chồng, (vợ) hay con không thể chịu trách nhiệm về thân thể bạn được. Họ chỉ chia sẻ một phần nào. Nếu bây giờ bạn thực hiện được những điều trên thì khi về già chính bạn đã lo được cho bạn khá nhiều. Vì có ai đó, không phải bà con mình (người bạn hàng xóm) sẽ nhắc cho bạn "Tối nay lúc 9:00 giờ có mục đọc truyện của đài phát thanh (tiếng Việt) hay lắm.

Hoặc: "Ngày mai Chủ Nhật bà có đi chùa không? Sẽ có xe đón đấy."

TrầnMộngTú@ :hoa:


ML'Amour 05-31-2011 02:04 AM

Về Mẹ...
 




Đừng Bao Giờ...


Tôi ngồi ẩn mình dưới tàng cây rậm rạp sau sân Chùa, tránh cái nắng oi ả của mùa hè. Hôm nay ngày thường, mọi người đi làm cả, cảnh Chùa im lặng một cách trang nghiêm. Nhân tiện có công việc đi ngang qua Chùa, tôi tạt vào viếng cốt và thắp cho ông Bác một nén hương để tưởng nhớ đến Bác mình. Tôi thường thích ngồi một mình yên lặng như thế, đầu óc như thể hồi mới sinh, mắt thấy cảnh, cảm nhận được hình ảnh nhưng chưa biết nói, trong đầu chưa có những biểu tượng tạo thành ý nghĩ hay tư tưởng ! Những lúc như thế, tôi thấy tâm hồn có phần nào an lạc bình yên hơn.

Ngồi lơ đãng như vậy một lúc lâu, tôi chợt thấy bóng người đang lui cui dọn dẹp phía hông mé nhà kho. Để ý kỹ, tôi nhận ra đó là người đàn ông khoảng lứa tuổi ngoài 30 mà tôi thỉnh thoảng vẫn gặp làm công quả cho Chùa. Mồ hôi người đàn ông đổ nhễ nhại dưới cái nóng bức của mùa hè, nhưng anh ta vẫn lẳng lặng làm không tỏ vẻ một chút nào khó chịu cả. Tôi ngồi nhìn anh ta làm việc, lòng thầm cảm phục.
Người đàn ông bất chợt nhìn thấy tôi. Anh ta cười, vẫy tay chào.
Tôi nói lớn:
- Nghỉ tay, uống miếng nước đã !
Người đàn ông khựng lại, ngẫm nghĩ, cúi xuống xách chai nước suối dưới đất rồi đi lại phía tôi ngồi.
Tôi đứng lên, bắt tay tự giới thiệu tên mình.
- Chào anh, tôi là Minh.
- Dạ, tôi tên Hiếu.
- Hôm nay anh không phải đi làm à ?

Tôi ngắm Hiếu trong khi chờ đợi câu trả lời. Tuy với làn da hơi rám nắng, cùng với một mái tóc cắt ngắn, Hiếu có một khuôn mặt sáng sủa dù ẩn hiện nhiều nét suy tư. Đôi bàn tay gầy gầy thanh nhã chứng tỏ không phải làm việc lao động nhiều.
- Thưa anh không. Tôi nghỉ thứ Ba, không làm việc. Còn anh, sao hôm nay không đi làm à ?
- Tôi có vài công việc riêng cần phải làm nên lấy ngày nghỉ hôm nay. Xong việc, đi ngang Chùa nên ghé vào đây thăm cốt ông Bác. Tôi thỉnh thoảng đi Chùa vẫn thấy anh. Anh chắc thường làm công quả ở đây đã lâu ?
- Dạ, cũng được vài năm, thưa anh. Sắp tới lễ Vu Lan rồi, tôi soạn lại nhà kho lấy những vật dụng cần thiết, để sẵn đó cho họ. Mỗi người một tay.
- Ừ nhỉ. Anh không nhắc thì tôi cũng quên khuấy đi mất, rằm tháng 7 sắp tới rồi ! Trông anh còn trẻ, chắc còn bà cụ ?
Hiếu chợt khựng lại, giọng nhỏ đi.
- Thưa anh không. Mẹ tôi mất cách đây được vài năm.
- Tôi xin lỗi.
- Dạ, không hề chi.

Tôi ngẫm nghĩ, miệng nói thầm "Hiếu, Hiếu ...". Tôi đã có nghe ai đó nói tới cái tên này, và đang cố nhớ là đã nghe ở đâu.
- A ! Tôi có nghe Mẹ tôi thỉnh thoảng nói ở Chùa có một anh Bác sĩ trẻ hay đến làm công quả, cho Chùa tiền và chữa bệnh cho người đồng hương lấy tiền rất rẻ, gặp người nghèo thì chữa miễn phí, không biết có phải là anh không?
Hiếu cười ngượng ngập.
- Dạ, bà Cụ anh nói quá lời. Tôi chỉ làm những gì khả năng cho phép.
Tôi tiếp lời:
- Mẹ tôi và mọi người ở đây quý mến anh lắm. Được một người trẻ công danh thành toại trong cộng đồng cũng là điều quý rồi, huống hồ thay vì hưởng thụ, vinh thân phì gia, anh còn nghĩ đến cộng đồng, giúp đỡ cộng đồng thì quá tốt. Tôi nói điều này bằng cả thực lòng, chẳng phải nói cho anh vui.
- Dạ, cám ơn anh. Tôi cũng chỉ xin đóng góp phần nào mà thôi. Một mình tôi thì cũng chẳng làm gì được nhiều nếu không có những sự tiếp tay và góp sức của những người khác. Người cho $100, người cho $5 đồng, $10 đồng ... người làm trong nhà bếp, người chăm lo vườn, người lo giấy tờ thủ tục hành chánh v.v... một người thì chắc chắn không thể nào làm xuể được từng ấy công việc.
Tôi đổi đề tài đối thoại, để cho Hiếu được thoải mái, hỏi về những khóa tu thiền sắp tới do Chùa tổ chức, những lớp học tiếng Việt v.v...
Ngồi nói chuyện được một lát, Hiếu xin phép quay trở lại làm tiếp công việc dang dở, tôi bảo để tôi phụ một tay khuân dọn cho nhanh chóng, thêm phần có hai người vừa làm vừa nói chuyện đỡ nhàm chán hơn. Hiếu vui vẻ cám ơn tôi.
Công việc xong thì cũng khoảng 5 giờ chiều. Tôi từ giã Hiếu và hẹn gặp lại trong ngày Vu Lan.

***

Khi tôi chở Mẹ tôi tới thì Chùa cũng đã có khá đông người. Một cô bé nhỏ tuổi mà tôi thường thấy trong gia đình Phật Tử của Chùa chạy lại, chẳng cả hỏi, cài trên ngực áo tôi một bông đỏ rồi nhoẻn một nụ cười thật dễ thương chúc tôi may mắn còn Mẹ. Tôi mỉm cười sung sướng.
Mẹ tôi dặn dò tôi vài điều như sẽ về lúc mấy giờ, nếu muốn kiếm Mẹ tôi thì có thể kiếm bà ở đâu... rồi vội vã đi về hướng nhà bếp để tiếp tay với những người bạn trong Ban Hộ Niệm của bà trong đó.
Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, có những người mang đóa hoa đỏ cài trước ngực và có những người cài đóa hoa trắng, những người mà thân mẫu đã qua đời. Tôi chợt nhớ đến Hiếu, nhớ đến người bác sĩ trẻ hay làm công quả cho Chùa. Tôi định bụng sẽ để ý kiếm Hiếu. Tôi đi vội về phía khán đài để giúp ban Tổ chức văn nghệ khuân ghế ra cho khán giả ngồi và sắp đặt chương trình.
Không khí nhà Chùa hôm nay đâu đâu cũng nhộn nhịp, mọi người cười nói vui vẻ. Tiếng thầy trụ trì đang sang sảng thuyết pháp vọng lại từ chính điện. Các em nhỏ trong ban vũ tíu tít gọi nhau để chuẩn bị cho chương trình văn nghệ. Những tà áo dài đủ mầu sắc thỉnh thoảng có dịp gì đó trong năm mới được mang ra mặc. Mọi người rạng rỡ trong ngày báo hiếu.
Khi trời trở chiều, tôi kiếm Mẹ tôi, chở bà về lo nấu nướng để cúng bái ở nhà. Tôi vẫn chưa thấy Hiếu. Tôi chợt nhớ là người hẹn gặp nhau ở Chùa là tôi và Hiếu chỉ cười, không nói.

***

Sau ngày Vu Lan tôi gặp Hiếu đôi lần ở Chùa, những lúc như thế, chúng tôi thường thảo luận về các kinh điển nhà Phật. Hiếu có một trí nhớ rất dai, thuộc làu làu những câu kinh hoặc đoạn kinh. Tôi vốn thuộc loại "dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm", thuộc loại ưa ngủ chứ chẳng phải tướng học trò gì cả, chẳng nhớ gì nhiều. Nhưng có điều khi nghe Hiếu đọc các câu kinh, tôi hiểu thế nào nói ra như vậy khiến nhiều lúc Hiếu kinh ngạc và thường khen tôi là người có căn cơ, chắc những kiếp trước có tu tập gì rồi. Chúng tôi lại tưởng tượng ra những kiếp trước ra sao để trêu chọc nhau và ngày càng trở nên thân nhau hơn. Thú thật tới lúc đó, tôi cũng chẳng biết gì nhiều về bản thân cũng như gia đình của Hiếu. Tính tôi vốn không tò mò, ai thích kể cho mình nghe thì kể, tôi không hỏi và cũng không lấy đó làm điều quan tâm. Cho đến một hôm...
- Chiều thứ Bảy này ông có rảnh không?
Ngẫm nghĩ một chốc, tôi trả lời Hiếu:
- Rảnh. Có chuyện gì không?
- Tôi định mời ông đến nhà ăn giỗ bà Cụ.
- Ừ, nhưng ông phải chỉ đường cho tôi hay cho tôi địa chỉ. Ông định mấy giờ?
- Khoảng 7 giờ chiều được không? Sáng tôi còn ở phòng mạch. Để tôi vẽ đường đến cho ông sau.
- Ừ, cứ định như vậy đi.

Chiều thứ Bảy tôi đến nhà Hiếu, một căn nhà nhỏ tọa lạc trong một khu vực yên lặng, hơi xa thành phố. Khi tôi tới, Hiếu đã cúng bái xong rồi, đang ngồi chờ tôi. Tôi đến bàn thờ, thắp nén nhang tỏ lòng tôn kính người quá cố. Nhìn di ảnh, Mẹ của Hiếu là một người đàn bà khắc khổ, trông có vẻ lam lũ dù tấm ảnh chụp lúc còn khá trẻ. Duy chỉ có cặp mắt, cặp mắt thật buồn, cặp mắt của một người chịu đựng và hy sinh. Kế bên di ảnh là một bức ảnh của một người đàn ông mặc quân phục, da sạm nắng mà tôi đoán là Cha của Hiếu. Điểm làm tôi ngạc nhiên, tôi là người khách duy nhất mà Hiếu mời ! Không một người nào khác, ngoài tôi và Hiếu ! Ngoài hai bức di ảnh trên bàn thờ, trong nhà không treo một tấm hình nào khác. Đồ đạc bầy biện rất đơn sơ nhưng gọn gàng và sạch sẽ. Nhìn qua, ai cũng có thể đoán được phần nào tâm lý của người chủ nhà.
Trong bữa ăn, Hiếu vui vẻ cười nói huyên thuyên nhiều hơn bình thường. Không biết có phải vì chút rượu vang hay đã lâu trong bữa ăn mới có người cho Hiếu nói chuyện, hoặc vì một lý do nào đó mà Hiếu cố che dấu để quên đi ?
Dùng cơm xong, chúng tôi ra phòng khách ngồi uống cà phê, nói chuyện. Lúc này Hiếu lại trở nên ít nói, có vẻ trầm ngâm tư lự, thành thử tôi cứ phải khơi chuyện.
- Ông ở một mình, sao không lấy vợ cho có không khí gia đình ? Tôi đi làm về còn có Cha Mẹ, anh em, ông định ở như vầy đến bao giờ ? Vả lại, cỡ người như ông đâu phải là khó lấy vợ !
Hiếu im lặng một hồi lâu rồi trả lời:
- Tôi cũng đã từng lập gia đình rồi.
Tôi nhìn Hiếu không nói. Hiếu tiếp tục kể:
- Tôi lấy vợ cách đây ba năm, ăn ở với nhau được gần một năm thì chúng tôi xa nhau. Chẳng phải lỗi tại Thy, lỗi tại tôi thì đúng hơn. Dầu sao đi nữa thì chúng tôi cũng đã ly dị. Như có dịp để tâm sự, Hiếu miên man kể cho tôi nghe.
- Bố của tôi là một sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ông thuộc đơn vị tác chiến nên nay đây mai đó, vì vậy ông không muốn Mẹ tôi theo. Khi tôi ra đời, lớn lên trong tình thương của Mẹ, ít khi thấy mặt Cha. Gia đình bên Nội cũng như bên Ngoại, tôi đều không biết vì Bố Mẹ tôi thương nhau không có sự đồng ý của cả hai gia đình vốn ghét nhau từ lâu. Mẹ tôi bị gia đình mình từ và gia đình Bố tôi không nhận, nhưng vì thương yêu nhau nên Bố Mẹ tôi bất chấp tất cả để được gần nhau.

Lấy nhau một thời gian ngắn thì Bố tôi nhập ngũ, Mẹ tôi bắt đầu cuộc sống xa chồng, một thân một mình và có mang tôi. Không nói thì ông cũng có thể tưởng tượng được lúc đó Mẹ tôi khổ sở đến thế nào. Bên Nội, bên Ngoại ngoảnh mặt nhất định không chịu nhìn. Chỉ tội bà Ngoại tôi, thương con nhưng sợ chồng, lâu lâu lén lút gặp Mẹ tôi và dấm dúi cho ít tiền. Mẹ tôi phải buôn thúng bán bưng để tự nuôi thân và chờ ngày sinh con.
Ngày tôi ra đời, tôi là nguồn sống của bà. Tôi lớn lên trong sự hy sinh cơ cực của Mẹ tôi, nhưng ngày đó tôi còn quá nhỏ để nhận thức được sự hy sinh của Mẹ mình. Tôi không biết phải diễn tả thế nào để nói lên được sự vui sướng của Mẹ tôi mỗi khi Bố tôi về phép, không còn gì sung sướng hơn cho người đàn bà khi thấy chồng mình, con mình và mình được quây quần chung một nhà. Đôi khi Mẹ tôi đi xe đò, mang tôi lên đơn vị thăm chồng. Bố tôi vừa mừng vì được gặp vợ con, vừa lo vì đường xá xa xôi, mất an ninh.
Sau khi Cộng Sản chiếm miền Nam, Bố tôi bị chúng bắt đi cải tạo hay đi tù thì đúng hơn ! Họ chuyển Bố tôi ra Bắc. Mẹ tôi lặn lội ra ngoài đó thăm chồng nhưng họ cho biết Bố tôi đã bị bệnh chết ! Một người đồng tù đã lén cho Mẹ tôi biết là Bố tôi đã bị hành hạ đến chết và cho Mẹ tôi biết ngày Bố tôi bị giết !

Trở vào Nam, đau đớn vì Bố tôi bị giết, Mẹ tôi lại phải chứng kiến cảnh tôi bị ngược đãi ở trường học vì có Cha là lính Ngụy. Mẹ tôi tìm cách vượt biên vì tương lai của tôi. Tôi vốn hiếu học lại có trí nhớ dai. Sau khi bán hết tất cả đồ đạc, tom góp được một khoản tiền, Mẹ tôi đưa tôi xuống Rạch Giá để tìm đường đi.
Dừng lại, Hiếu nuốt nước bọt một cách khó khăn rồi kể tiếp:
- Trời cũng thương nên chuyến đầu đi lọt dù trải bao gian nan trên biển cả. Nếu không lọt thì cũng chẳng bao giờ còn tiền để đi những chuyến sau. Cuối cùng Mẹ tôi và tôi đến Mã Lai. Không một nước nào nhận, nước sau cùng là Mỹ, họ nhận Mẹ con tôi, một họ đạo Tin Lành bảo trợ cho vào Mỹ.

Đến Mỹ, không có nghề chuyên môn, tiếng Anh lại không biết, Mẹ tôi vào làm phụ bếp trong một nhà hàng. Ai sai gì làm đó, một tuần bảy ngày. Tối về Mẹ tôi lại gò lưng may, ráp những tay áo, lấy tiền theo từng cái. Còn tôi chẳng phải lo lắng gì ngoài việc ăn học. Tôi học dễ dàng, từ Trung học lên Đại học rồi thi vào trường thuốc, ra trường và đi thực tập. Trong thời gian thực tập, tôi gặp Thy cũng thực tập cùng một nhà thương. Chúng tôi quen nhau và tình cảm nẩy sinh.

Cha Mẹ của Thy cũng là bác sĩ từ Việt Nam, qua đây thi lại, thực tập lại rồi ra hành nghề. Nói chung gia đình Thy thuộc giai cấp trưởng giả. Họ biết cách ăn nói, xã giao rất lịch thiệp. Gia đình Thy rất quý mến tôi, mọi người ai cũng mong chúng tôi thành vợ thành chồng cả. Đời tôi thật sung sướng. Năm cuối thực tập, chúng tôi quyết định lấy nhau. Tôi đưa mẹ tôi đến nhà Bố Mẹ Thy dùng cơm tối để nói chuyện chung thân cho hai đứa tôi. Trong bữa cơm với gia đình Thy ...
Giọng Hiếu trở nên khó khăn, ngập ngừng:
- Tôi chợt nhận thấy sự quê mùa của Mẹ tôi khi ngồi chung bàn với gia đình Thy. Từ cái tóc, cách ăn mặc, lối ăn uống... Khi Bố Mẹ Thy nói chuyện, hỏi Mẹ tôi những chuyện thông thường, mặt Mẹ tôi ngớ ra, trắng bệch, giọng nói trở nên run rẩy, sợ hãi... Tôi... Hiếu nói nhỏ nhỏ, giọng run run trong cuống họng:
- Tôi... lúc đó cảm thấy xấu hổ. Tôi xấu hổ vì sự quê mùa, thiếu kiến thức của Mẹ mình khi so sánh với người khác. Tôi trở nên tức giận Mẹ tôi và có nhiều cử chỉ hỗn láo với Mẹ trong suốt bữa ăn ! Mẹ tôi im lặng, lúc về nhà bà luôn miệng xin lỗi tôi, đã làm tôi mất thể diện.

Đám cưới chúng tôi diễn tiến như dự định. Tôi càng tức tối trong ngày cưới khi thấy sự quê kệch, luống cuống của Mẹ mình. Khách toàn là khách sang trọng. Lúc đó, tôi giận Mẹ tôi vô cùng, tại sao những việc đơn giản như thế mà cũng không biết. Tôi gay gắt với Mẹ tôi đến nỗi có lúc Mẹ tôi vừa run vừa chảy nước mắt vì sợ không vừa ý tôi !
Mẹ tôi về ở với vợ chồng chúng tôi. Thy có nhiều lúc khiếm nhã với Mẹ của tôi, những lúc đó tôi lại tức tối Mẹ tôi, tại sao những chuyện như vậy mà cũng không biết để người khác coi thường. Mẹ tôi trở nên sợ hãi, bà cố tránh chúng tôi, cả ngày bà trốn trong phòng. Chỉ những lúc ăn cơm bà mới phải ra, ăn vội ăn vàng rồi lại vào phòng. Mà đồ ăn nào vừa ý bà ! Mẹ tôi ăn không có cơm đâu được. Đồ ăn thường là đồ kho, đồ xào. Thy lớn từ bé ở đây, lại thích ăn như người Mỹ. Tôi thì sao cũng được nhưng lúc đó tôi lại muốn tập cho Mẹ tôi thay đổi ! Chúng tôi đã bắt Mẹ tôi nghỉ làm trước khi lấy nhau. Không lẽ cả hai vợ chồng là bác sĩ mà Mẹ thì làm phụ bếp !

Ở như vậy được vài tháng thì Mẹ tôi bỏ đi. Bà đi vì sợ, vì sự quê kệch của bà mà vợ chồng tôi sẽ mất hạnh phúc. Tôi không hiểu lúc đó tôi là con người hay là con vật ! Tôi không mảy may quan tâm. Tôi nghĩ Mẹ tôi đã từng tự lập từ hồi trẻ đến giờ, không có tôi Mẹ tôi cũng không sao, nhất là Mẹ tôi nói Mẹ tôi dọn về ở với một người bạn. Thy cũng vậy. Chẳng trách Thy được. Tôi là con mà đối xử với Mẹ mình như vậy, trách sao được người con dâu ! Tôi có hỗn láo với Mẹ tôi thì Thy mới dám coi thường Mẹ tôi chứ !
Mấy tháng sau...
Giọng Hiếu trở nên run rẩy, cố kìm hãm sự xúc động. Mắt ngấn lệ ngước lên nhìn hình Mẹ.
- Mấy tháng sau, một nhân viên cảnh sát đến gõ cửa báo cho tôi biết Mẹ tôi đã qua đời. Như tiếng sét đánh ngang tai, tôi không tin ! Tôi vội vã chạy đến nhà xác. Xác Mẹ tôi nằm đó, những nét nhăn hằn trên trán, những sự khổ cực hy sinh của Mẹ tôi mà tôi cho là dấu tích của sự quê mùa. Tôi đã lầm ...
Hiếu nức nở khóc.
- Làm sao Mẹ tôi có thể sống thiếu tôi ! Tôi là nguồn sống của bà mà ! Tất cả sinh lực, ý chí phấn đấu trước kia là vì tương lai của tôi, là vì tôi ! Không có tôi bên cạnh, không có đứa con trai thương yêu của bà bên cạnh, bà chẳng còn thiết gì ! Tinh thần bà suy sụp, thể xác khô kiệt. Mẹ tôi lại sống một mình, chẳng phải với người quen như tôi tưởng. Trong khi đó vợ chồng tôi mải mê làm việc, lo làm giầu !

Tội này tôi làm sao rửa hết được ! Tại sao tôi không nghĩ những lúc Mẹ tôi khổ cực ở xó bếp để tôi được ăn miếng ngon, đến trường mặc những bộ quần áo mới ! Tại sao tôi không nghĩ Mẹ tôi còng lưng may những buổi tối để tôi có cái xe, thay vì bà ngồi đọc sách báo để tăng kiến thức như tôi mong muốn, cho tôi khỏi xấu hổ. Mẹ tôi chịu ngu dốt để cho tôi khôn, Mẹ tôi quê mùa để tôi được thanh lịch mà tôi lại coi thường, khinh chê Mẹ tôi ! Sau khi chôn cất Mẹ tôi. Tôi và Thy ly dị nhau chẳng bao lâu sau đó vì thấy Thy tôi lại nghĩ đến Mẹ tôi.

Tôi dọn về tiểu bang này để khỏi phải thấy những cảnh quen cũ. Ông thấy đó, ngày lễ Vu Lan tôi không dám lên Chùa vì sợ thấy cảnh hiếu thảo của người con đối với Mẹ của họ, sợ thấy cảnh những người còn các bậc từ mẫu. Tôi làm công quả hy vọng hương hồn Mẹ tôi vui lòng, những công việc mà bà rất muốn làm nhưng đã không làm được vì dành hết thời giờ cho tôi. Tôi bố thí, cúng dường với tâm ý hồi hướng công đức cho Mẹ tôi dù biết rằng nên hồi hướng công đức cho tất cả chúng sinh. Công ơn Mẹ tôi sâu dầy, lúc sống tôi đã không trả được, ít ra cũng làm nguôi ngoai phần nào hương hồn người khi đã mất.
Hiếu nhìn ảnh Mẹ mình, nước mắt dàn dụa, miệng lẩm bẩm:
- Mẹ ơi, tội này con làm sao rửa hết được.

Tôi ngồi chảy nước mắt nhìn Hiếu. Một tâm hồn đau khổ, đang quằn quại trước mặt tôi. Hiếu tiễn tôi ra cửa, miệng nói khe khẽ:
- Đừng bao giờ để hối hận như tôi ông nhé. Phúc thay cho những ai còn Mẹ !

Tôi không trả lời, nắm tay Hiếu bóp mạnh.


TrầnDzũngMinhDân@ :hoa:


ML'Amour 06-01-2011 10:48 AM

Hoa đẹp nhưng cực độc !
 


Những loài Hoa đẹp mà cực độc !


Có sự góp mặt của một số cái tên khá quen thuộc
như Thủy Tiên, Loa kèn hay Đỗ Quyên...tất cả đều đẹp nhưng lại rất độc.

Hoa Thủy Tiên – Narcissus



Đây là loại cây có củ và hoa giống như cây Thủy Tiên quen thuộc ở nước ta,
tuy nhiên nó không được trồng trong nước và đặc biệt là rất độc.
Hoa và thân cây thì an toàn còn “nguồn cơn tội lỗi” là ở phần rễ củ.
Tinh chất chiết xuất từ củ Narcissus khi bôi lên các vết thương hở
có thể làm tê liệt hệ thần kinh cũng như hệ tim mạch.

Bushman’s poison



Thoạt nhìn, cây Bushman’s poison này giống như một loại cây bụi thông thường
với những bông hoa trắng muốt có mùi thơm rất dễ chịu
và quả mọng có vị giống như trái mận
nhưng chất nhựa trong thân cây đặc biệt nguy hiểm.
Loại chất độc này thường được những người Khoisan ở Nam Phi
sử dụng để bôi lên đầu mũi tên.
Lá cây thì ngược lại có tác dụng chữa bệnh rất tốt.

Hoa Loa Kèn – Angel’s Trumpet



Chất độc chiết xuất từ lá và hoa Loa Kèn có thể được sử dụng
giống như một chất gây ảo giác hiệu quả trong y tế
nhưng khi dùng quá liều sẽ dẫn đến tử vong.
Thành phần gây tác động bao gồm atropine, hyoscyamine và scopolamine
gây nên triệu chứng mê sảng, điên loạn.

Thông đỏ - English Yew



Cây thông đỏ hay Taxus baccata (“taxus” có nghĩa là độc)
là loại cây bụi lớn thường thấy trong các khu rừng ở châu Âu, có lá xanh quanh năm.
Trái cây mềm, màu đỏ chín mọng trông rất bắt mắt
nhưng chứa hột màu nâu đen có độc tính rất mạnh,
đến nay vẫn chưa có thuốc giải loại độc này.
Người nào ăn phải hột cây sẽ chết ngay trong vài phút.
Vì chất độc này gây nên chứng co thắt, tê liệt nên nó từng được
dùng làm thuốc phá thai tuy nhiên phần lớn trường hợp thường dẫn đến tử vong.

Độc Cần Nước – Water hemlock



Theo báo cáo của Bộ nông nghiệp Mỹ
thì cây độc Cần Nước là loại thực vật độc hại nhất ở Bắc Mỹ.
Hoa và thân cây thì an toàn nhưng phần rễ cây
lại chứa chất nhựa chết người dù chỉ hấp thụ một lượng rất nhỏ,
với thành phần chính là chất cicutoxin gây nên chứng co giật, tai biến mạch máu não.

Snakeroot



Loài cây Snakeroot nổi tiếng được dùng để chữa rắn cắn này
lại đặc biệt nguy hiểm với các loài gia súc như bò và cừu.
Khi bò nhấm nháp những bông hoa trắng tuyệt đẹp hay thân cây snakeroot
thì xương và nguồn sữa của chúng sẽ nhiễm chất tremetol độc hại.
Khi chúng ta uống phải những sản phẩm sữa
từ những con bị nhiễm độc thì sẽ dẫn đến ngộ độc cấp tính.
Bà Nancy Hanks, Mẹ của vị Tổng thống Mỹ nổi tiếng Abraham Lincoln
cũng là nạn nhân của chứng ngộ độc sữa “quái ác” này.

Cây Thụy Hương - Daphne



Thụy Hương là một loại cây bụi để trang trí trong vườn nhà rất được ưa thích ở châu Âu.
Rợp mát với tàn lá xanh mướt rậm rạp cùng với những chùm hoa ngát hương,
ít ai nghĩ đây là một loại cây độc hại vô cùng với chất mezerein có độc tính rất cao.
Nếu vô tình ăn phải lá hay quả cây thì triệu chứng lúc đầu là buồn nôn và ói mửa dữ dội,
theo đó là xuất huyết trong, hôn mê rồi dẫn đến tử vong.

Cây Strychnine



Nữ hoàng Cleopatra nổi tiếng trong lịch sử
thường buộc người hầu của mình tự tử bằng hạt của trái cây Strychnine này.
Sử dụng với liều rất nhỏ có tác dụng kích thích thần kinh
nhưng quá mức sẽ dẫn đến buồn nôn, co thắt dữ dội và tử vong.

Trúc Đào - Oleander



Đây có thể coi là một loại cây có độc tính mạnh nhất trên thế giới.
Chỉ cần một chiếc lá của nó thôi cũng đủ gây chết người.
Ngay cả hoa, quả hay mật hoa của nó đều nguy hiểm khôn lường.
Đốt củi nấu ăn bằng cành cây hay dùng cành
để găm thức ăn nướng đều mang khả năng nhiễm độc cao.
Nạn nhân phổ biến của nó là ngựa và các loại gia súc khác nhau.
Sau khi ăn, loại cây này sẽ gây ra những tác động nghiêm trọng
đồng thời ở hệ thần kinh, hệ tim mạch và đường tiêu hóa.

Đỗ Quyên - Rhododendron



Với nhiều tên gọi khác nhau như sơn thạch lựu, báo xuân hoa, sơn trà hoa,
Đỗ Quyên là loại cây bụi tuyệt đẹp với những chùm hoa rực rỡ sắc màu,
được trồng rất phổ biến ở vùng Tây Bắc Thái Bình Dương
và còn là loài hoa biểu trưng của bang Washington.
Tất cả các bộ phận trên cây đều có thể gây chết người, trầm cảm,
dẫn đến buồn nôn, tê liệt toàn thân hay hôn mê sâu.

Nightshade



Còn gọi là Anh Đào đen, loại cây này vô cùng độc hại.
Quả cây rất ngọt và bắt mắt nên đặc biệt nguy hiểm với trẻ nhỏ
vì chúng thường dễ bị hấp dẫn bởi các loại quả dại.
Những người chỉ ăn một ít quả cây thôi cũng bị mất giọng, hô hấp khó khăn hay bị co giật.
Tuy nhiên, chứng ngộ độc này có thể chữa trị được nếu gây nôn kịp thời.
Điều đáng ngạc nhiên là ngựa, chim, cừu, dê và lợn
lại dường như miễn dịch với chất độc của loại quả này.

Moonseed



Phân bố tại Đông Bắc nước Mỹ,
loại cây thuộc giống Nho với cái tên rất ấn tượng Moonseed
(Hạt giống của Mặt trăng) này cũng rất độc hại.
Chùm quả trĩu nặng với những quả cây căng bóng đỏ rực này
ăn ít thì chỉ gây tình trạng tê liệt nhưng quá nhiều thì sẽ dẫn đến chết người.

Lan chuông – Lily of the valley



Hoa lan chuông với những bông hoa trắng
nhìn giống như những chiếc chuông bé xinh này
là một loại hoa đẹp rất được ưa thích ở châu Âu.
Hoa có hương thơm dịu dàng, dễ chịu.
Thuở xưa, người ta tin rằng chà hoa lên trán
sẽ giúp ta cảm thấy thư thái, dễ chịu hơn.
Tuy nhiên chớ dại mà đùa nghịch với loại hoa này
vì cả cây hoa nhất là những trái nhỏ chứa chất độc rất mạnh,
chỉ vài giọt ép thôi cũng đủ gây chết người rồi.


ML@ST

:hoa:


ML'Amour 06-04-2011 11:34 PM

ML'Amour Treasures
 





Nghệ thuật Tha thứ



Cuộc sống thường nhật có bao điều bạn bực mình:
Tiếng ồn, thất bại, lo sợ, bệnh tật, cơm áo gạo tiền, thời tiết, nỗi buồn, công việc, tình yêu gia đình, giao tiếp, xóm giềng, học hành, giao thông, thị trường, dịch bệnh… Bạn phải chịu đựng nhiều thứ. Để không cằn nhằn người khác và có thể chịu đựng sự khó tính của người khác, quả thật không dễ chút nào. Vậy làm sao có thể tự giải thoát mình?
Các bậc cha mẹ thường hay chỉ trích con cái. Các chủ nhân luôn trách mắng và nhìn công nhân của mình bằng con mắt xoi mói. Vợ chồng cũng thiếu tôn trọng nhau, ưa áp đặt và nghi ngờ nhau. Các mối quan hệ khác cũng gặp nhiều phức tạp. Họ làm mất lòng nhau bằng nhiều cách. Thậm chí có những vết thương lòng vẫn nhức nhối sau nhiều năm. Giữa chúng ta có nhiều dạng ác cảm, làm những điều ác cho nhau, nói xấu nhau đủ điều, thậm chí là trả thù nhau. Có người còn biết nghĩ lại, hối hận, nhưng có người không hề tỏ ra hối tiếc vì lương tâm đã chai lì.
Cách tốt nhất để thanh thản tâm hồn là luôn chống lại ý nghĩ trả thù, luôn tâm niệm ba chữ “Tôi tha thứ” (nguyên tắc 3T). Đó là biện pháp tuyệt vời có thể giúp bạn chịu đựng những gì làm bạn phiền lòng. Tha thứ có giá trị tuyệt đối trong cuộc sống.
Tha thứ không có nghĩa là đầu hàng, chịu thua, chịu lép vế, mà là “bỏ qua”. Robin Casarjian giải thích: “Khi tha thứ, bạn không còn lệ thuộc vào người đã làm bạn đau lòng”. Tha thứ kéo bạn ra khỏi sự giận dữ của người khác và cho phép bạn sống thanh thản.
Nêu sự tha thứ là điều tốt như vậy mà tại sao vẫn có nhiều người tích lũy cơn giận trong lòng? Đó là muốn trả thù để chứng tỏ mình không yếu thế. Chẳng qua là thua kém người khác nên mới hùng hổ lên cơn tức giận. Thế nhưng, chính sự tha thứ mới tạo nên sức mạnh thực sự, kiểu “mưa dầm thấm sâu”. Khi tha thứ, người ta cân nhắc kỹ lưỡng. Dù cho người kia có xứng đáng được tha thứ hay không thì vẫn không thành vấn đề, mà chỉ vì mình xứng đáng tự do. Đây còn là động thái cao thượng của một công tử. Chịu đựng để có thể tha thứ. Một lý do khác mà chúng ta có thể từ chối tha thứ là cảm thấy bạc nhược hoặc quy phục. Có người cho rằng tha thứ là nhận mình sai và người kia đúng. Nhưng tha thứ không là miễn trừ cơn giận đổ lên người khác mà là “rút dao ra khỏi vết thương”. Tha thứ là “bỏ qua” các lỗi lầm mà người khác đã làm cho mình, nhưng phải “bỏ qua” với cả lòng tự trọng và tôn trọng – kèm theo lòng yêu thương chân thành. Nhưng cũng có khi người khác không hề biết nỗi đau lòng của bạn mặc cho bạn phải âm thầm chịu đựng. Nếu biết tha thứ, bạn sẽ không phải khổ sở nữa. Tha thứ vẫn hữu ích cho các trường hợp như thất tình, bị hiểu lầm, bị ghen ghét,…

Tha thứ tốt cho cả thể lý lẫn tinh thần.

Trong cuốn Anger Kills, tiến sĩ Reddford Williams viết: “Cứ nhớ mãi về nỗi đau quá khứ thì sức khỏe sẽ suy yếu. Đơn giản như nhớ mãi một chuyện bực mình thì bạn sẽ căng thẳng và tim bị ảnh hưởng”. Về tình yêu tan vỡ, đại văn hào R. Tagore nói: “Khôn ngoan gì mà đau khổ mãi vì một người đã mang trái tim họ đi xa!”. Các ý nghĩa tiêu cực cũng có liên quan tới cao huyết áp, động mạch vành và dễ bị chứng bệnh khác. Sống cởi mở và thanh thản có thể làm tăng hệ miễn nhiễm. Chỉ cần một giây để xúc phạm người khác, có khi gây tổn thương trầm trọng, nhưng sự tha thứ lại cần nhiều thời gian. Mới đầu, bạn cảm thấy các tình cảm tiêu cực như tức giận, buồn bã, và xấu hổ. Sau đó bạn biến chúng thành tích cực hoặc làm giảm dần “mức căng”. Đặc biệt là học cách nhìn người khác bằng ánh mắt khác trong sáng hơn. Người hại mình sẽ trở thành yếu thế, bị động, như ngồi trên đống lửa. Người Việt Nam có câu: “Chưa đánh được người thì mặt đỏ như vang, đánh được người rồi thì mặt vàng như nghệ”. Cổ nhân cũng đã minh định: “Hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu” (Ngậm máu phun người, trước tiên bẩn miệng mình). Chí lý lắm thay!

Có người lại không thể đạt tới chặng cuối của sự tha thứ. Đó là những người bị tổn thương từ thuở ấu thơ, bị sỉ nhục bởi chính những người mà họ yêu thương và tin tưởng – như bị lạm dụng tình dục, bị bạo hành thể lý hoặc tâm lý, bị cưỡng dâm, bị khinh miệt,… Dù không có sự tha thứ trọn vẹn, họ vẫn có lợi nhờ biết tha thứ một phần. Nếu cảm thấy khó tha thứ, hoặc muốn tha thứ mà không biết bắt đầu từ đâu, xin bạn hãy thử áp dụng 7 cách này:

1. Vi mô.

Luyện tập tha thứ những lỗi nhỏ của người xa lạ - chẳng hạn bị tính gian mất vài ngàn đồng, bị “chơi gác” một chút… Dần dần, bạn sẽ có thể tha thứ những lỗi lớn hơn một cách dễ dàng hơn.

2. Giải thoát.

Tự vượt qua nỗi thất vọng và kiềm chế cơn giận đối với người thân và bạn bè, hoặc những người mà mình tín cẩn. Nhờ vậy, bạn thấy “mạnh mẽ” hơn và rồi bạn cũng sẽ được nhận biết. Bạn vẫn có thể để tình cảm của mình tự do mà không hề giận dữ, không dùng ngôn ngữ hoặc ngữ điệu “khó nghe”, và bạn sẽ không phải hối tiếc về sau. Phương pháp “hả giận” cũng có hiệu quả - như đấm vào gối bông, bỏ đi chỗ khác, những tuyệt đối không đập phá đồ đạc hoặc “đá mèo, khoèo rế”. Nếu không tức giận tột độ, bạn hãy đọc sách báo. Đừng “giận cá chém thớt” như phóng xe bạt mạng, chửi “đổng” (chửi cho hàng xóm nghe, cho trời đất nghe)… Đó là cách biểu lộ tiêu cực và “hạ cấp”, nên tránh!

3. Chứng minh.

Nếu thực sự cần thiết, bạn hãy viết thư hoặc gởi email (nếu ở xa), hoặc gặp trực tiếp để tìm hiểu sự thật bằng cách nói ôn hòa và tích cực xây dựng, chứ không nguyền rủa hoặc chỉ trích “đối phương”. Chẳng hạn, “Tôi cảm thấy…” hoặc “Tôi không hiểu…”. Hãy diễn tả sự ảnh hưởng đối với bạn vì cách xử sự của người kia, đồng thời bày tỏ thiện chí “đàm phán” để có thể giải quyết vấn đề ổn thỏa, gọi là “dĩ hòa vi quý”.

4. Mặc nhiên.

Đối với tội loạn luân, cưỡng dâm và các tội phạm khác, nạn nhân có thể tránh né tha thứ trực tiếp, vì việc gặp nhau để “đối chất” sẽ… không an toàn! Thật vậy, không cần “đối diện”. Đó là sự tha thứ mặc nhiên. Người được tha thứ có thể không nhận ra lỗi và không bao giờ biết mình được tha thứ. Ví như người say rượu không biết mình nói gì hoặc nghe gì. Điều quan trọng là bạn đừng để cho cơn giận dữ lộng hành, vì không ai ngu dại đến nỗi căng buồm ra khơi khi trời đang giông tố!
5. Lắng nghe. Nếu đối diện với người làm tổn thương mình, bạn hãy lắng nghe và chỉ nói về những gì bạn đã nghe. Làm như vậy, bạn sẽ bắt đầu có cách nhìn khác và dễ dàng tha thứ hơn. Im lặng và lắng nghe, đó là cửa mở rộng đưa bạn thanh thản bước vào vùng bình yên của sự tha thứ tuyệt vời.

6. Suy tư.

“Nhân vô thập toàn”. Con người luôn bất túc và bất trác. Hãy đợi đến lúc lòng mình lắng xuống, chọn khung cảnh yên tĩnh và suy tư. Chắc chắn bạn sẽ đủ sáng suốt để có thể quyết định đúng đắn, không gì tốt hơn là yêu thương và tha thứ. Suy tư là cách hữu hiệu để nhận biết chính mình và thông cảm với những người xung quanh. Đừng bao giờ quên: “Tâm phẫn xí tắc bất đắc kỳ chính”.

7. Hướng thiện.

Nhờ hướng tới Chân-Thiện-Mỹ và tương lai, bạn có thể sớm đạt tới “đích” tha thứ. Hai chị em tị nạnh nhau về việc chăm sóc người mẹ bệnh tật. Cô ở gần than phiền về gánh nặng vất vả và hàng ngày phải lo cơm nước và thuốc thang cho mẹ, đích thân làm đủ thứ. Cô ở xa chỉ gửi tiền về, lâu lâu mới đến thăm được. Cô ở gần thì bực tức và luôn gắt gỏng. Cô ở xa thì chỉ biết im lặng và bỏ qua tất cả để giữ tình chị em. Một câu nhịn, chín câu lành. Thời gian là bằng chứng hùng hồn nhất.
Sự hướng thiện sẽ dẫn tới sự tha thứ, và sự tha thứ dẫn tới sự bình an tâm hồn. Sidney Simon nói: “Sự tha thứ làm cho bạn cười nhiều, có thể cảm nhận sâu xa, và trở nên liên kết với người khác nhiều hơn”. Chính sự tha thứ là thần dược mau chữa lành vết thương lòng. Vả lại, chính lúc mình tha thứ là lúc mình được thứ tha.

Tuy nhiên, tưởng cũng nên xác định rằng “tha thứ không có nghĩa là quên”. Có lẽ hơi… “khó nghe” chăng? Không đâu. Chúng ta không thể quên nỗi đau hoặc điều thiệt hại, và cũng không nên quên, vì bị lừa lần một thì không do lỗi mình, nhưng bị lừa lần hai thì do lỗi mình. Chính những “kinh nghiệm đau lòng” đó dạy chúng ta đừng bị lừa thêm lần nữa – còn được gọi là “kinh nghiệm xương máu”. Ở một góc độ nào đó, giống như “một sự bất tín, vạn sự chẳng tin” là vậy. Con chim bị bắn hụt một lần rồi thì nó sẽ khôn hơn.
Không để bị lừa lần nữa và không lừa ai, đó là những người khôn ngoan. Tha thứ là việc khó nhưng vẫn khả thi, càng khó thực hiện thì việc đó càng có giá trị cao. Bị khiêu khích mà không giận thì hoặc là kẻ tiểu nhân, hoặc là người quân tử và cao thượng. Sự tha thứ luôn luôn cần thiết, vì có tha thứ thì mới có thể tái lập hòa bình và bình thường hóa quan hệ – ở mọi cấp độ khác nhau.
Đôi khi rất cần một lời xin lỗi ! Xin mượn lời Kinh Thánh để kết:
“Không chỉ tha bảy lần mà tha bảy mươi lần bảy”, nghĩa là tha thứ mãi mãi. Không tha thứ, đó là người ích kỷ ! Xin chúc mừng nếu bạn là người vị tha. Nếu chưa, cố gắng thêm thì rồi bạn sẽ thành công – và chắc hẳn được mọi người nể trọng.

ML@ST :hoa:

ML'Amour 06-06-2011 08:40 PM

Nghệ thuật sống...
 




A Smile

Trong tiếng Anh từ “Smile” có nghĩa là nụ cười
thế bạn có biết nụ cười được tạo nên từ những yếu tố nào không ?

* Sweet: ngọt ngào.

* Marvellous: tuyệt diệu.

* Immensely likeable: vô cùng đáng yêu.

* Loving: đằm thắm.

* Extra special: thành phần phụ quan trọng.

Nụ cười tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại là món quà vô giá
mà tạo hóa đã hào phóng ban tặng cho loài người.
Chúng ta sẽ sống thế nào khi không biết cười ?
Chúng ta sẽ biểu lộ sự vui mừng bằng cách nào nếu không có nụ cười ?

Nụ cười có thể xua tan mọi đau buồn
hàn gắn mọi vết thương
làm dịu đi nỗi cô đơn
và quan trọng hơn hết là mang mọi người đến gần nhau hơn…
Nụ cười là thứ tài sản quí giá mà không phải ai cũng dễ dàng có được
nếu chẳng chịu mở rộng lòng mình để đón nhận nó…
Hãy tạo cho mình nụ cười bằng những việc làm có ý nghĩa
bạn sẽ thấy cuộc đời này tuyệt diệu biết chừng nào !

Bạn có thể làm cho bản thân mình trở thành một con người mới :
buổi sáng thức dậy mỉm cười
mỉm cười bước ra khỏi nhà
mỉm cười khi gặp gỡ người khác
khi làm việc mỉm cười
khi nghỉ ngơi cũng mỉm cười
tất cả điều này là một thói quen tốt.
Mỉm cười là một niềm vui mà tự bạn có thể thực hiện được.

Khi bạn tặng nụ cười cho người khác,
bạn có thể sẽ cảm nhận được niềm vui chân chính
người khác có được sự cổ vũ khích lệ của bạn
tâm tình của họ cũng có thể vì thế mà phấn chấn.
Bạn hãy nhanh chóng tìm niềm vui đến cho người khác
vì một thế giới thêm tươi đẹp
vì một trái tim muốn biểu lộ niềm vui
chúng ta hãy mỉm cười !


ML@ST :hoa:

ML'Amour 06-09-2011 09:39 AM

Lift....
 



Hạnh Phúc....

Chó con hỏi chó mẹ :
- Mẹ ơi hạnh phúc là gì ?
Chó mẹ bảo :
- Hạnh phúc là cái đuôi con đấy !
Và thế là chó con quay lại tóm cái đuôi của mình,
nhưng không tài nào tóm được, chú ngồi xuống oà khóc và lại hỏi mẹ :
- Tại sao con không thể nào bắt được hạnh phúc hả mẹ ?
Chó mẹ mỉm cười và nói rằng :
- Con trai, tại sao con không tiến về phía trước và hạnh phúc sẽ theo sau con.

Ngày xưa, tập đoàn yêu tinh tập hợp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người.
Sau khi bàn bạc, chúng quyết định sẽ giấu đi hạnh phúc của con người,
lúc đầu, chúng định giấu ở đỉnh núi cao nhất,
nhưng rồi lại lo lắng vì con người vốn rất khoẻ mạnh,
có thể trèo lên bất cứ đỉnh núi nào.
Chúng lại định giấu hạnh phúc con người dưới đáy biển sâu,
nhưng lại chợt nhận ra rằng con người rất thông minh,
có thể tìm cách xuống tận đó để lấy hạnh phúc.
Cuối cùng...
Chúng quyết định giấu hạnh phúc ngay trong chính bản thân con người
vì chúng cho rằng, đa số mọi người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc
ở khắp mọi nơi và bao giờ cũng nhìn thấy người khác hạnh phúc hơn mình,
bản thân họ thì họ chẳng quan tâm.
Và quả thật, rất nhiều người mải mê đi tìm hạnh phúc
mà không biết nó đã được giấu ngay trong tâm hồn mình.


Hạnh phúc qua những áng thơ của Byron


Hạnh phúc là khi đêm thanh vắng

Ta nằm nghe từ phía xa văng vẳng

tiếng những người đánh cá hát trong đêm

Hay hạnh phúc là khi ta im lặng

nghe lá vàng rơi trong gió rất êm

Và hạnh phúc cũng là khi ta thấy

sau cơn mưa chiếc cầu vồng lộng lẫy

Hạnh phúc là khi nghe tiếng chó

sủa rất vui khi ta trở về nhà

Hạnh phúc cũng là khi ai đó

khẽ mỉm cười âu yếm nhìn ta

Và hạnh phúc là

sáng con chim trước ngõ

rất yêu đời lên tiếng líu lo ca

Hạnh phúc là khi ta mệt mỏi

được từ thành phố về chốn đồng xanh


Vậy tại sao cứ phải đi tìm cho mình hạnh phúc ?
Khi hạnh phúc luôn đi theo mình ?
Hãy sống, hãy cảm nhận hạnh phúc mà cha mẹ đã cho ta.
Hạnh phúc vì được sống bên những người bạn tốt.

Đó chính là hạnh phúc !

ML@ST :hoa:


ML'Amour 06-10-2011 10:19 AM

Vọng về....
 


Những điều cũ kỹ...



Thỉnh thoảng tôi vẫn hay ngồi nhớ và nghĩ về những điều cũ kỹ,
những điều xa lắc xa lơ.
Nhớ về những điều xưa cũ để định vị mình của hiện tại,
để trân quý những gì đã qua, để biết ơn những người đã ở bên mình,
là động lực cho mình, và để không quên nguồn cội, quê hương, xứ sở…





Những điều cũ kỹ như là…
bà ngoại tôi lưng còng, tóc bạc, da mồi,
thời tôi bé ngoại nhường cơm tôi ăn, còn sắn ngoại dùng.
Nhớ… ngoại cứ quần quật trên đám rẫy,
hết trồng khoai lang đến trồng cải, chuối để chạy chợ.
Mưa chiều mùa hạ, trời giông, sấm sét
ngoại cũng ráng trầm mình trong mưa,
cắt mớ rau lang để ngày mai đi chợ sớm.
Tôi ở nhà, thấy sấm, thấy mưa cứ run lên bần bật,
lo và tưởng tượng những điều kinh khủng.
Đến lúc ngoại về, nặng trĩu gánh rau lang tôi mới thở phào…

Những điều cũ kỹ…
như là tôi đi buôn bời lời, buôn gạo, buôn bưởi, bán bông vạn thọ.
Hồi đó mới cấp hai chứ mấy.
Con đường làng và cả con đường liên tỉnh ra chợ quê lởm chởm đá,
vậy mà tôi vẫn băng băng đạp xe chở mấy ang gạo, mấy chục bưởi đi ra chợ ngồi bán.
Hồi đó không biết dị (quê, mắc cỡ) là gì bởi tôi thương má, thương ngoại nên…
làm đại, làm tới rồi quen.

Những điều cũ kỹ…
như là khi những con đường có hàng phượng nơi quê tôi rực màu đỏ
cũng là lúc tôi cùng với thằng bạn thân ở xóm đón chuyến xe đò
vượt đèo Le đi ra Đà Nẵng đạp ba gác, chạy bàn,
làm đủ thứ để kiếm tiền đi học, mua sách.
Và nhớ lúc tôi đi, lúc tôi về má ngoại tôi đều móm mém khóc, vì thương con, thương cháu…




Những điều cũ kỹ…
như là chị Hai Chung tôi có ba (là cậu tôi) đi núi về,
mỗi tháng vài ba chuyến núi là mỗi lần chị nhảy chân sáo
chạy xuống đường làng đón ba.
Kèm theo sau tiếng reo vui ấy là “Ba về đó, ba về đó…”,
cậu tôi móc ra một bịch kẹo Nuga đưa cho chị.
Tôi ngẩn ngơ nhìn, ngẩn ngơ mong ước:
“Giá mà mình có ba…để được nhảy chân sáo đón ba đi về sau những chuyến núi”.
Dù tôi vẫn được nhận kẹo của cậu nhưng chỉ là ăn…ké,
làm răng bằng kẹo của ba ?

Những điều cũ kỹ…
như là khi tôi nghịch ngợm, má tôi đánh có lằn trên mông,
ngoại tôi xuýt xoa xức dầu rồi cứ chép miệng, thương cháu và dặn dò:
“Má con thương nên mới đánh, lần sau đừng rứa nữa nghe…”.
Và tôi móm mém: dạ!
Tôi nhớ cái móm mém hồi má đánh, đau, nhưng chỉ là đau trên da thịt, không bằng lần móm mém tiễn ngoại tôi “về đất”. Đau quặn cả lòng !




Màu ký ức


Những điều cũ kỹ…
như là chiếc cặp hồi cấp một má mua là tiền bán hai ang lúa và một con gà.
Rồi bộ đồ mới năm lớp 11 tôi bận đi tựu trường là của thầy dạy Hoá tặng cho tôi.
Mớ bánh thuẫn mà cô Diên dạy tôi hồi lớp 4 gửi để làm quà tết
trong nhiều năm sau khi cô rời trường cũ, có chồng, có con…
Những tình yêu thương và cả tấm lòng
mà những người thân-thương-quen biết cũ đã dành cho tôi,
tất cả đã hun đúc nên một thằng tôi như bây giờ…

Tôi nhớ… thỉnh thoảng thôi… như một cách ôn bài,
để mình đừng phụ những tấm lòng,
đừng quên mình lớn lên trên gốc rạ ân tình !


Mạnh Khôi@ :hoa:


ML'Amour 06-12-2011 06:26 AM

Bước ngang đời...
 
 

Hãy làm những gì có thể....
 
Bạn có từng nghĩ rằng một ngày nào đó những người thương của bạn sẽ không còn sống bên bạn nữa không ? Chúng ta không một ai có thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Thậm chí chúng ta cũng không thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào một giờ sắp tới đối
với những người thân của chúng ta, hay thậm chí đối với bản thân mình.
 
Có thể bạn ta mới đến thăm ta ngày hôm qua, mà hôm nay ta được báo tin là người đó đã không còn sống trên cõi đời này nữa. Nhận được tin ấy mà lòng ta bồi hồi xúc động, và ta dường như không thể tin vào những gì mà tai mình vừa mới nghe thấy. Ta nói với người đến báo tin với ta rằng "tôi mới nói chuyện với anh ấy ngày hôm qua mà" , hay "chị ấy mới đến thăm tôi và còn tặng quà cho tôi nữa mà". Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Người bạn ấy của ta đã không còn sống trên cõi đời này nữa. Và có rất nhiều, rất nhiều trường hợp tương tự như thế. Người ta mới thấy đó nhưng giờ đây đã không còn nữa.
 
Khi chúng ta giao tiếp, cư xử với người xung quanh với ý thức rằng có thể ngày mai ta sẽ không có cơ hội nghe được giọng nói của người đó nữa. Có thể ngày mai ta sẽ không còn thấy được nụ cười tươi trên khuôn mặt người đó nữa. Thì tự nhiên ta sẽ trân quí sự có mặt của người đó, và ta sẽ không nỡ nói hay làm những gì có thể gây tổn thương cho người đó.
 
Người đó có thể là ba mẹ chúng ta. Người đó có thể là chồng hay là vợ của chúng ta. Và người đó cũng có thể là con cái chúng ta… Chúng ta sống với ý thức về sự vô thường, ngắn ngủi của một kiếp người càng sâu sắc, thì cách sống của chúng ta, cách hành xử của chúng ta cũng sâu sắc và yêu thương hơn.
 
Mỗi người trong chúng ta hay có khuynh hướng nghĩ rằng những người thương của chúng ta sẽ sống với chúng ta hoài, sẽ sống với chúng ta mãi. Chúng ta ít có khi nào nhớ rằng có thể chỉ sau một đêm thôi thì ta sẽ mãi mãi không còn gặp người ấy nữa. Ta muốn nói những lời xin lỗi của ta với người ấy, ta muốn nói lòng biết ơn của ta với người ấy hay ta muốn thể hiện tình thương của mình cho người ấy - nhưng đã trễ rồi. Người đó đã không thể nghe, và mãi mãi sẽ không thể nghe những gì ta muốn nói dù chỉ một lời.
 
Vì vậy bạn hãy vui lên đi, bạn hãy cười tươi lên đi khi bạn vẫn có ba, có mẹ còn sống bên bạn. Bạn hãy hạnh phúc lên đi khi những người thương của bạn vẫn còn đó cho bạn. Và bạn hãy can đảm để nói cho người thương của bạn những gì sâu kín nhất trong lòng của mình. Vì có thể bạn sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa nếu bạn không nói ra điều ấy. Và bạn hãy tha thứ cho tất cả những ai đã từng làm hại bạn, làm tổn thương bạn vì có thể ngày mai bạn cũng sẽ không còn có mặt trên cõi đời này nữa.
 
Điều mà tôi khám phá ra trong cuộc đời của mình cho đến tận bây giờ, điều mà làm cho tôi hạnh phúc đó là tình thương, sự tha thứ, bao dung. Có thể tôi thực tập yêu thương còn kém, có thể sự
tha thứ, bao dung trong tôi còn kém nhưng đó là con đường mà tôi sẽ nguyện đi trên ấy mỗi ngày. Tôi tự nói với chính mình "hãy thương yêu khi có thể, hãy tha thứ, bao dung khi có thể, bởi vì chỉ một giây phút thôi thì những điều này sẽ trở thành không thể."
 
Và điều mà làm cho tôi hạnh phúc nhất không có gì khác hơn sau khi bạn đọc những dòng chữ này, thì sự thương yêu, tha thứ, bao dung trong bạn được biểu hiện. Và bạn đến nói với ba bạn, mẹ bạn, những người thương của bạn rằng bạn yêu họ lắm. Rằng ba mẹ vẫn còn sống bên bạn là hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời bạn. Rằng bạn sẽ không cần gì hơn những điều như vậy. Rồi nụ cười hạnh phúc sẽ nở trên môi của bạn và khi đó bạn cũng biết rằng nụ cười hạnh phúc ấy cũng đang nở trên môi của tôi.


ML@ST :hoa:

ML'Amour 06-13-2011 09:10 AM

Bất chợt...
 




Bay Đi Tìm Nhau....

Đêm...
Có những linh hồn trở mình.
Thức dậy.
Bay đi tìm nhau.

Vài câu ấy đến trong lúc tôi đang tưới mấy cái cây nho nhỏ trong nhà.
Mùa này, trời đã bắt đầu ấm dần lên.
Khi ở nhà, tôi thường để cửa sổ và cửa ra vào mở rộng.
Đôi khi có một con côn trùng bay vào, kêu vo vo.
Mấy câu thơ ấy giống như một con côn trùng
bay vào không gian đang mở của tôi.
Tôi lấy bút chì, ghi xuống phong bì của tấm hoá đơn thu tiền điện.
Ghi lại, thế thôi. Chẳng biết để làm gì.

Buổi tối, khi phải viết mấy cái ngân phiếu trả tiền bill,
tôi lại có dịp chạm mặt với mấy câu đã ghi hồi sáng.
Các cánh cửa đã khép lại hết, nhưng một con côn trùng
vẫn còn quanh quẩn trong nhà. Nó kêu vo vo. Kêu gì mà kêu!
Tôi không định bắt đầu một bài thơ với những câu ấy đâu.
Làm thơ, bây giờ, là một công việc nặng nhọc.
Thà là phải làm một việc mà tôi rất ngại,
như lau nhà, rửa chén, còn đỡ vất vả hơn làm thơ.
Nhưng con côn trùng ấy không yên,
nó kêu vo vo từ phòng khách xuống nhà bếp.
Nó như một cô gái mà tôi lỡ nắm tay rồi, sẽ không để cho tôi yên thân.

Hôm thứ bảy, tôi đã đưa vấn đề này ra với cô ấy.
Tôi bảo, đố em dịch lời bài hát “Anh còn nợ em”
sang tiếng Anh sao cho người Mỹ họ hiểu được.
Anh còn nợ em:
công viên ghế đá, nụ hôn vội vàng, con tim bối rối...
Cô cười. Một nửa Mỹ trong cô gái Việt ấy đồng ý với tôi.
Nợ nần gì nhau cơ chứ !

Tôi mở một cánh cửa sổ, cuốn tròn tờ báo,
huơ qua huơ lại, cố đuổi con côn trùng ra khỏi phòng.
Để nó qua đêm với tôi cũng được, nhưng thỉnh thoảng
nó lại bay vòng vòng, kêu vo vo, khiến tôi không yên.
Tiếng vo vo của nó diễn dịch ra thế này:
Đêm...
Có những linh hồn trở mình. Thức dậy. Bay đi tìm nhau.
Nó mè nheo tôi phải làm thơ.
Rồi nó trở giọng: Don't start what you can't finish!
Trời ấm, tôi mở cửa, và con côn trùng bay vào. Thế là tôi mắc nợ nó.
Tôi tưới cây, vài chữ bay vào đầu, thế là tôi mắc nợ cả một bài thơ.
Trong lúc chạy vòng vòng theo con côn trùng trong nhà,
vài chữ nữa thừa lúc tôi không đề phòng, bay ngay vào đầu tôi:
Em có để tâm hồn mình mở cửa ?
Tôi đứng sững lại.
Con côn trùng đã ngừng kêu vo vo.
Không thấy bóng dáng nó đâu, chắc nó đã bay ra ngoài rồi.
Tôi ngó ra bóng tối bên ngoài khuôn cửa sổ,
và thầm so sánh tâm hồn với linh hồn.
Chắc là tâm hồn lớn hơn linh hồn.
Mỗi tâm hồn chứa đựng một linh hồn trong đó.
Không phải sao ?
Khi một người chết đi thì tâm hồn họ cũng chết theo,
và linh hồn thoát ra, bay lên trời.

Một tia sáng loé lên trong đầu.
Tôi bấm số, gọi cô. Chỉ để hỏi một câu:

Em có để tâm hồn mình mở cửa ?


VTT@ :hoa:


ML'Amour 06-17-2011 12:11 PM

ML'Amour Treasures
 



Thế gian này...cái gì quý giá nhất ?


Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện giăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, Ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện:
- Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, Ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không ?

Nhện gặp được Phật mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi:
- Thế gian cái gì quý giá nhất ?

Nhện suy ngẫm, rồi đáp:
- Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi !.
Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện:
- Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của Ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng ?

Nhện nói:
- Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ !

Phật bảo:
- Ngươi cứ nghĩ nữa đi, Ta sẽ lại tìm ngươi.




Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày nào nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, Ngài hỏi:
- Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất ?

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật:
- Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.

Phật nói:
- Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc:
- Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng ?

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi:
- Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng ?

Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng:
- Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.

Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi:
- Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất ?

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật:
- Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ !

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ !”

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu ?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.


LM@ST :hoa:

ML'Amour 06-19-2011 12:36 AM

Happy Father's Day !
 





ML'Amour mến chúc toàn BDH và thành viên tại diển đàn Vina
một ngày Lễ Father's Day vui tươi và hạnh phúc !

Treasure Dad...
Spoil him for the weekend !

:tanghoa:


ML'Amour 06-22-2011 12:53 PM

Bước ngang đời...
 




Cuộc đời đó có bao lâu mà hửng hờ....



Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công ?
Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu...?

Bạn tự nhủ rằng từ giờ sẽ sống ích kỷ hơn,
cho đi ít hơn và nhận từ người khác nhiều hơn.
Nhưng... thực tế khi bạn thay đổi cách sống mới này,
bạn nhận ra chẳng phải vì mình cho ít đi, mà nhận được nhiều hơn lên.

Vấn đề thực ra rất đơn giản.
Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế,
đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được.

Bạn thắc mắc rằng tại sao khi người khác buồn...
thì bạn luôn ở bên cạnh họ để xoa dịu vết thương lòng cho họ,
rồi đến khi họ tìm lại được niềm vui họ sẽ lại quên bạn.
Còn bạn, khi bạn buồn....
ai sẽ là người lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của bạn đây ?

Cuộc đời này là một vòng tròn.
Thật ra không có sự bất công nào ở đây hết, có hay chăng
sự nhận lại từ người khác chỉ là đến sớm hay muộn với bạn mà thôi
và cái quan trọng là bạn có mở rộng lòng mình để nhận nó hay không ?
Tất cả chúng ta sinh ra và tồn tại trên đời này đều mắc nợ nhau.
Cho đi... nhận lại là hình thức luân phiên để trả nợ lẫn nhau.

Khi bạn cho đi những điều tốt đẹp
thì bạn sẽ nhận được sự bình yên trong tâm hồn.
Bạn phải hiểu rằng cho đi không có nghĩa là có sự toan tính ở đây.
Bạn càng tính tóan thì bạn lại càng cảm thấy bị dồn nén,
bạn cho đi mà tâm bạn không tịnh.
Khi ấy bạn vừa phải cho mà vừa không được nhận
niềm vui vô hình từ chính bản thân cái cho đi của bạn.

Tất cả mọi thứ chúng ta làm cho nhau đều có sự vay trả.
Đôi khi là sự vay trả hữu hình
và đôi khi cũng là một sự vay trả vô hình.
Mỗi người chúng ta quen biết nhau, yêu nhau,
ghét nhau, căm thù nhau... âu cũng là cái duyên.
Có duyên mới biết, mới quen, mới yêu, mới ghét !

Cái duyên ban đầu là do trời định nhưng để gắn bó lâu dài,
muốn biến cái duyên ấy thành tình yêu thương
thì là do chúng ta quyết định, nhờ vào cái cho đi của mỗi người.
Nhưng trong tình yêu không có sự trông mong được nhận lại,
bởi tình yêu luôn luôn là một thứ điều luật không công bằng của trái tim,
không có định nghĩa cũng chẳng có lý lẽ.
Có hay chăng cái nhận được là hạnh phúc.
Không thì bạn nhận được sự chán chường, đau khổ !

Tất cả đều trong một vòng tròn luẩn quẩn.
Nhưng dù biết đôi khi cuộc sống không được như ý muốn của ta,
thì hãy cứ cho đi.
Cho đi là bạn đã tự yêu thương lấy chính bản thân mình.
Bạn đã hòa vào dòng chảy của cuộc sống, của đời người.

Đời người như đời sông, như cuộc sống hoà tan với thời gian,
luôn trôi đi nhưng không ngừng đổi mới,
mãi biến chuyển nhưng muôn đời vẫn thế.
Tất cả dòng sông rồi sẽ đi về biển,
từ biển bao la sẽ rót vào những lòng sông mênh mông tràn đầy,
mạch luân lưu không ngơi nghỉ ấy là cuộc sống.
Sẽ không bao giờ có cái chết
vì nơi tận cùng cũng là khởi thủy cho những mầm sống mới...

Ừ...cứ cho đi !

:hoa:
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng
Được...mất...bại...thành bỗng chốc hóa hư không...!





ML'Amour 06-24-2011 03:01 PM

ML'Amour Treasures
 




Ngụ Ngôn về cây Bút Chì...

Khi ra đời, một cây bút chì luôn thắc mắc rằng cuộc sống bên ngoài xưởng làm bút chì sẽ ra sao bởi thỉnh thoảng nó nghe những người thợ nói chuyện với nhau. Bút chì băn khoăn mãi, anh em của nó cũng ko biết gì hơn. Cuối cùng, trước hôm được mang đến các cửa hàng, bút chì hỏi người thợ làm bút rằng nó và anh em của nó sẽ ra sao ở bên ngoài cuộc sống rộng lớn kia.

Người thợ làm bút mỉm cười. Ông nói:

- Có 5 điều cháu và các anh em của cháu nên nhớ khi bắt đầu cuộc sống. Nếu cháu nhớ và làm được thì cháu sẽ trở thành cây bút chì tốt nhất.

Thứ nhất:
Cháu có thể làm được những điều kỳ diệu nhất nếu cháu nằm trong bàn tay một người nào đó và giúp họ làm việc.

Thứ hai:
Cháu sẽ cảm thấy đau đớn mỗi khi bị gọt, nhưnng phải như thế cháu mới tốt hơn và có thể tiếp tục cuộc sống của mình.

Thứ ba:
Nếu cháu viết sai một lỗi cháu hãy nhớ để sửa lại được.

Thứ tư:
Điều quan trọng nhất đối với cháu và những người dùng cháu ko phải là nước sơn bên ngoài cháu mà là những gì bên trong cháu đấy.

Và cuối cùng...
Trong bất cứ trường hợp nào, cháu cũng phải tiếp tục viết.
Đó là cuộc sống của cháu, cho dù cháu gặp tình huống khó khăn như thế nào cũng vẫn phải viết thật rõ ràng, để lại những dấu ấn của mình.


LM@ST :hoa:

ML'Amour 06-26-2011 09:14 PM

Beautiful things in life....
 





A Birth Certificate shows that we were born !
A Death Certificate shows that we died !
Pictures show that we lived !

I Believe....




I Believe...
That just because two people argue,
It doesn't mean they don't love each other.
And just because they don't argue,
It doesn't mean they do love each other



I Believe...
That we don't have to change friends if
We understand that friends change.



I Believe....
That no matter how good a friend is,
They're going to hurt you every once in a while
And you must forgive them for that.



I Believe...
That true friendship continues to grow,
Even over the longest distance.
Same goes for true love.


I Believe...
That you can do something in an instant
That will give you heartache for life



I Believe....
That it's taking me a long time
To become the person I want to be.



I Believe...
That you should always leave loved ones with
Loving words. It may be the last time you see them.


I Believe....
That you can keep going long after you think you can't.


I Believe....
That we are responsible for what
We do, no matter how we feel.



I Believe...
That either you control your attitude or it controls you.


I Believe...
That heroes are the people who do what has to be done when it needs
To be done, regardless of the consequences.


I Believe....
That my best friend and I can do anything or nothing and have the best time.



I Believe....
That sometimes the people you expect to kick you when you're down
Will be the ones to help you get back up.


I Believe...
That sometimes when I'm angry
I have the right to be angry,
But that doesn't give me the right to be cruel.



I Believe....
That maturity has more to do with what types of experiences you've had
And what you've learned from them and less to do with how many
Birthdays you've celebrated.


I Believe....
That it isn't always enough,
To be forgiven by others.
Sometimes, you have to learn to forgive yourself.


I Believe...
That no matter how bad your heart is broken
The world doesn't stop for your grief.


I Believe....
That our background and circumstances
May have influenced who we are,
But, we are responsible for who we become.



I Believe...
That you shouldn't be so eager to find
Out a secret. It could change your life Forever.


I Believe....
Two people can look at the exact same
Thing and see something totally different.


I Believe...
That your life can be changed in a matter of
Hours by people who don't even know you.


I Believe...
That even when you think you have no more to give,
When a friend cries out to you -
You will find the strength to help.



I Believe...
That credentials on the wall
Do not make you a decent human being.



I Believe...
That the people you care about most in life
Are taken from you too soon.



The happiest of people
don't necessarily have the best of everything
They just make the most of everything they have !

:hoa:


ML'Amour 06-30-2011 01:43 AM

Góc lắng...!
 





2$/1H


Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không ?

- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ?

Ông bố hết kiên nhẫn.

- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.

- Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.

- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không ?

Ông bố rất bực mình:

- Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế ! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!

Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ ?

Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con:

- Con ngủ chưa ?

- Chưa ạ, con còn thức ! - cậu bé nằm trên giường đáp.

- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.

Cậu bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy đồng tiền lẻ nữa.

Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:

- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi ?

- Vì con chưa có đủ ạ !

Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng:

- Bây giờ thì con có đủ rồi ! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không ?


:hoa:


ML'Amour 07-02-2011 07:58 PM

Happy Fourth...
 





ML'Amour thân chúc toàn thể BDH và thành viên tại diển đàn Vina
một cuối tuần Lễ Fourth of July thật vui vẽ và hạnh phúc

:hoa:

ML'Amour 07-06-2011 10:38 PM

ML'Amour Treasures
 





Bức Tranh Tuyệt Tác...


Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi.

Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.

Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác.
Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.

:hoa:


ML'Amour 07-09-2011 12:22 AM

Sưu tầm đó đây ...
 



Uống cà phê: 8 lợi - 1 hại
Cà phê ngon, thơm và gợi nhớ, đến mức nhiều người nếu sáng ra mà chưa “chạm môi” vào ly cà phê thì cứ vẩn vơ như thiếu một điều gì.
Thế nhưng nó còn là một thứ mà các nhà khoa học đã nêu ra 8 lý do để lựa chọn.

Cái lợi của cà phê:

1. Cà phê làm cho chúng ta thoải mái và dễ tính hơn

Hoạt chất trong cà phê là caffeine - một chất tác động vào hệ thần kinh trung ương, gây hưng phấn. Điều này chắc ai cũng nhận thấy sau 10-15 phút uống chút cà phê. Sự sảng khoái ấy tác động đến cả tâm lý, khiến người ta dễ tính, sẵn sàng bỏ qua những chuyện vặt vãnh, sẵn sàng gật đầu.
Trong cuộc khảo sát của các nhà khoa học Úc, ĐH Queensland trên 400 người tình nguyện vốn có quan điểm chống lại việc nạo thai và “chết êm ái”. Cùng uống một ly nước giống như nhau, rồi đọc một bài báo của phe chống đối hai quan điểm ấy.
Sau đó hỏi ý kiến họ, đa số người uống nước cam pha chút caffeine thay đổi quan điểm, đồng tình với bài báo vừa xem.
Còn những người uống nước cam đơn thuần vẫn “giữ vững lập trường”. Chẳng phải cà phê là loại nước uống mang đầy tính hòa giải và thuyết phục sao?

2. Cà phê làm tiêu mỡ

Một bí mật: Cindy Crawford thoa bã cà phê lên người để... giữ được một cơ thể săn chắc với những đường cong tuyệt mỹ. Đó là lý do vì sao trong các loại kem thoa để tiêu lớp mỡ dưới da đều có chứa caffeine.
Chuyên gia thẩm mỹ Tiến sĩ Elisabeth Dancey cho biết: “Khi chúng ta dùng một chế phẩm caffeine hòa trong alcool, caffeine sẽ thấm qua da và kích thích các tế bào tiết ra axid béo, nhờ vậy giảm được lớp mỡ đọng. Uống trà và cà phê dưới 2 ly mỗi ngày sẽ giúp bạn đẩy mạnh được sự chuyển hóa chất béo”.
Nhưng cà phê cũng là một con dao hai lưỡi tại chính nơi đọng mỡ. “Nếu bạn dùng trên 2 ly, nó thúc đẩy sự tuần hoàn cục bộ làm tích tụ các chất độc ở đây”. TS Dancey nói thêm.

3. Cà phê làm giảm nguy cơ mắc bệnh suyễn và chữa được dị ứng

Nhiều tài liệu y học nói đến tác dụng của caffeine làm những người bị suyễn thở dễ dàng hơn và giảm nguy cơ bị lên cơn. Từ cuối thế kỷ 19, nhà văn Pháp Marcel Proust, bị bệnh suyễn, đã viết “Khi còn nhỏ, chính caffeine đã giúp tôi thở được”. Nhiều công trình nghiên cứu hiện nay đã khẳng định điều này.
Một công trình ở Ý, theo dõi trên 70.000 người đã khẳng định caffeine là “khắc tinh” của bệnh suyễn. Nếu uống từ 2 đến 3 ly cà phê mỗi ngày, nguy cơ bị các cơn suyễn tấn công giảm được 28%.
Cà phê rất có ích trong việc chế ngự các phản ứng dị ứng của những người hay bị triệu chứng này. Vì nó có tác dụng làm giảm sự điều tiết histamin vào trong máu, vốn là nguyên nhân gây dị ứng.

4. Cà phê giúp giảm đau

Những loại thuốc giảm đau thường chứa caffeine. Bởi cà phê đẩy nhanh tác dụng của các chất làm giảm cơn đau bằng cách giúp cho chúng được hấp thụ nhanh chóng.
Một tách trà hoặc cà phê nóng có thể làm bạn khỏi đau đầu là điều mà ai cũng biết. Quả vậy, nếu những chất làm giãn mạch thường gây đau đầu thì caffeine lại làm cho mạch máu co lại. Những thuốc giảm đau chứa caffeine thường giảm được liều lượng sử dụng và như vậy có nghĩa là giảm sự phụ thuộc vào thuốc (vì thuốc là hóa chất, chẳng bao giờ nên dùng nhiều).
Tại Mỹ, một công trình nghiên cứu của các nhà khoa học ĐH Georgia cho biết rằng uống java (một loại giải khát chứa caffeine) có tác dụng làm giảm đau cho cơ bắp của các vận động viên trong những bài tập nặng tốt hơn uống aspirin.

5. Cà phê bảo vệ khỏi các bệnh về gan

Một công trình nghiên cứu năm 2005 trên 10.000 người tình nguyện do Viện Nghiên cứu Quốc gia về bệnh gan, thận và tiêu hóa đã chứng minh rằng caffeine trong cà phê và trà giảm được nguy cơ tổn thương gan do các đồ uống “nặng” và hiện tượng béo phì gây ra.
Một nghiên cứu trước đó ở Na Uy đã kết luận ba ly cà phê mỗi ngày có thể giảm tỷ lệ tử vong do xơ gan.

6. Cà phê kích thích hoạt động trí óc

Cà phê có tốt cho não không? Nhóm nghiên cứu của GS Andrew Scholey, Trung tâm Nghiên cứu Nhận thức và Khoa học neuron thuộc ĐH Northrumbia (Anh), khẳng định là rất tốt.
Những người tình nguyện chia thành nhóm uống cà phê hằng ngày và nhóm không hề uống cà phê. Mỗi nhóm dùng một lượng caffeine như nhau và trắc nghiệm về nhận thức. Kết quả đều tốt như nhau.GS Scholey nói: “Kết quả của chúng tôi cho thấy rằng caffeine trong một ly cà phê làm tăng được sự tỉnh táo, minh mẫn và tập trung trong các hoạt động về trí tuệ, làm tăng được tốc độ tư duy.
Nó còn tăng được khả năng sáng tạo. Nhà văn Pháp Honoré de Balzac, tác giả bộ “Tấn trò đời” khổng lồ đã uống cà phê đặc để sáng tác thâu đêm. Ông thường bảo
ông uống cả một ao cà phê không đường để làm nên tác phẩm để đời này.

7. Cà phê làm tăng sức mạnh của cơ bắp

Cà phê làm tăng sức mạnh khiến người ta có thể nhảy cao hơn, xa hơn, chạy nhanh hơn. Đó là lý do tại các Thế vận hội quốc tế có quy định giới hạn hàm lượng caffeine trong máu các lực sỉ trong thi đấu.
Năm 2003 một nhóm nghiên cứu tại Viện Thể dục Thể thao Úc tại Canberra nhận thấy các vận động viên uống một chút caffeine trước khi luyện tập có thể tăng thành tích từ 3 đến 30% so với người không uống.
Các nhà nghiên cứu giải thích rằng caffeine kích thích sự đốt cháy chất béo chứ không phải chất đường trong bắp thịt để sinh năng lượng. Các nghiên cứu khác chứng minh caffeine làm giảm sự mệt mỏi.

8. Cà phê chống lại bệnh tiểu đường type II

Từ lâu người ta đã nghi ngờ có một sự liên quan nào đó giữa caffeine và đường glucoze. Một công trình nghiên cứu trên 160.000 cả nam lẫn nữ đăng trên tạp chí Annals of Internal Medicine xuất bản tại Mỹ cho rằng những ai uống nhiều caffeine (tất nhiên không lạm dụng) thường mắc ít bệnh tiểu đường type II hơn những người uống ít hoặc không uống.
Ngay trong số những người “ghiền cà phê”, ai uống cà phê đã khử caffeine có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường type II cao hơn người uống cà phê thường. Một công trình nghiên cứu tại Nhật năm 2005 có cùng kết luận này.

Cái hại của cà phê:

Sẽ không công bằng nếu chỉ nói đến cái lợi của cà phê. Nó cũng có hại! Nói cho đúng, chỉ là một trong hơn 300 hợp chất thiên nhiên có trong cà phê, nhưng lại là hợp chất chính – caffeine - là đáng kể.
Caffeine là tinh thể trắng, vị đắng, có trong hạt, lá và quả của một số cây (dĩ nhiên phải kể đến cây cà phê trước tiên). Nó có thể làm người ta dùng luôn như một thói quen khó bỏ giống như một chất gây nghiện. Liều lượng cao, nó gây nhức đầu, mất ngủ, nôn mửa, run chân tay...
Dùng lâu dài, caffeine gây táo bón và phụ nữ có thai có thể sinh con nhẹ cân, thậm chí sảy thai.
Tuy cà phê không gây nghiện trầm trọng, nhưng chữa nghiện cà phê cũng khó chịu, làm người ta lo âu, trầm cảm một thời gian. Đối với một số người, thật lạ lùng, cà phê lại là chất gây ngủ. Càng uống nhiều, càng buồn ngủ.
Vậy đấy. 8 cái lợi và 1 cái hại của cà phê (mà chủ yếu là của caffeine khi dùng quá liều). Uống hay không, tùy bạn, Vấn đề là nếu biết khống chế liều lượng thì chỉ có lợi.

:hoa:


ML'Amour 07-09-2011 12:46 AM

Nghệ thuật sống...
 




Nghệ thuật thưởng thức cà phê


Uống cà phê là cái thú dù là ở nhà, ở quán cũng như ở văn phòng.

Uống cà phê cũng có luật của nó, không bắt buộc nhưng nên tuân thủ,
để làm cho thức uống thần diệu này thêm ngon hơn.
Trước hết cà phê dường như sẽ có hương vị ngon hơn nếu bạn dùng chén sứ (porcelain cup) và nếu bên cạnh có bình đựng sữa cũng bằng sứ cùng với một đĩa nhỏ đồ ngọt hay bánh bích quy.

Cà phê trong phòng khách

Khi bạn mang cà phê ra mời khách, nên mời khách thưởng thức cà phê trong phòng khách chứ đừng mời bên bàn ăn hay bàn làm việc.
Nên mời thêm bánh cake hay bánh bích quy. Nên bày ra một bộ chén uống cà phê bằng sứ, sau đó rót cà phê cho khách sau khi đã hỏi khách xem người đó muốn uống cà phê như thế nào.
Sau khi rót, nếu khách uống cà phê có đường, thì mới thêm đường, và đẩy chén về phía khách. Khuấy đường thì nên khuấy nhẹ theo hướng từ trên xuống dưới và ngược lại chứ không khuấy theo vòng tròn.

Gốm hay sứ ? (Ceramic or porcelain)

Chén gốm cũng tạm được, nhưng nếu có chén sứ thì nên dùng hơn, và chén nên dùng kèm với tách (đĩa nhỏ để dưới chén). Luật cà phê khuyên người ta tráng chén bằng nước nóng trước khi serve và chỉ rót cà phê đến 2/3 chén. Thìa cà phê nên dùng thìa nhỏ hơn thìa bình thường (gọi là demitasse spoon). Khi uống nếu dùng tay phải nâng chén lên môi, tay trái đỡ cái tách thì thật là duyên dáng.

Ấm cà phê (coffeepot)

Khi chỉ là "trong nhà với nhau" thì cà phê có thể được rót thẳng từ cái ấm pha cà phê mocha vào chén. Tuy nhiên, khi nhà có khách, nên dùng ấm đựng cà phê bằng gốm, sứ, bạc, đồng đỏ, đồng thau hay bằng thép không rỉ, tùy thuộc vào màu sắc của bộ chén cà phê của bạn. Dù làm bằng chất liệu gì đi nữa thì ấm cà phê phải được tráng bằng nước nóng để cà phê không bị nguội trước khi được rót ra chén.

Bát đựng đường (sugar bowl)

Bạn nên mời khách dùng cà phê với vài loại đường khác nhau, đường trắng hay đường nâu (gọi là Demerara sugar) đựng trong những cái bát nhỏ, thường là một phần trong bộ đồ cà phê. Có thể là bằng bạc hoặc bằng sứ. Bát đường có thìa riêng để xúc đường, tục gọi là "sugar shell".

Cốc đựng sữa (cream pitcher)

Vì nhiều người thích pha sữa vào cà phê, nhât thiết bạn nên có một cốc đựng sữa tươi hay cream khi mang cà phê mời khách. Pitcher này có thể bằng pha lê, thủy tinh, sứ hay bạc tùy bạn. Nên tránh dùng sữa đặc có đường vì sữa này chất lượng không cao và lại quá ngọt cho một số người.

Thế còn đồ ngọt ?

Có nhiều loại đồ ngọt có thể mời cùng với cà phê, tùy thuộc vào thời điểm thưởng thức. Ví dụ vào buổi sáng bạn nên mời khách bánh brioches (bánh ngọt có nhiều bơ và trứng) hoặc bánh sừng bò (croissants).
Sau bữa trưa hay bữa tối thì nên dùng chocolates, bánh bích quy hoặc vài lát bánh cake. Người Anh thích uống cà phê với kẹo chocolate bạc hà. Nếu bạn mời khách bánh cake hay biscuits, nên bày thêm khăn ăn (napkins) cho khách dùng.

Lỗi nên tránh

Đây là một danh sách ngắn những lỗi thường gặp của những người không sành uống cà phê:
* cho đường vào cốc rồi mới rót cà phê;
* khuấy cà phê theo vòng tròn (dù là ngược hay xuôi chiều kim đồng hồ) làm ra tiếng lanh canh lanh canh bên trong chén;
* trong khi uống vẫn để thìa cắm trong chén;
* khi nâng ly cà phê lên môi uống lại vểnh ngón tay út lên;
* dùng thìa xúc cà phê lên uống, dù chỉ là một chút để xem cà phê đã đủ ngọt hay chưa.

Phép lịch sự ở quán cà phê

Dù là bạn đến uống ở một quán quen hay là mới thử đến một quán mới lần đầu tiên, nên chào người bán hàng khi vào và ra, it nhất là một từ "hi" đơn giản.
Khi gọi cà phê, nên dùng những từ như "please" và "thank you". Nếu đi uống với bạn là nữ giới, nên hỏi xem họ có muốn dùng đường và sữa không, và giúp họ cho thêm đường và sữa nếu họ muốn. Nếu vô tình gặp bạn, nên offer trả tiền cà phê cho bạn (dù họ là nam hay nữ).
Một lỗi cần phải tránh bằng mọi giá là đừng bao giờ chấm bánh quy, hay bất cứ loại bánh gì vào cà phê và vừa uống vừa ăn, như thế trông rất bần tiện.
Đừng uống cà phê kiểu húp sùm sụp. Ghé môi uống thật êm từ chén. Đừng dùng thìa xúc cà phê lên uống dù là ở tiệm hay ở nhà. Uống cà phê xong thì đừng cắm vào trong cốc cà phê, có thể để thìa trên tách, đĩa.
Khi ở quán cà phê, đừng đặt túi xách hay khuỷu tay của mình lên quầy khi gọi cà phê.


:hoa:

ML'Amour 07-20-2011 06:54 AM

ML'Amour Treasures
 





Lời khuyên của một người Cha ...


** Có ai khen con đẹp, con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy.

** Có ai bảo con ngoan, hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa.

** Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang,
con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy.

** Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ, con hãy đến bên và kề vai gánh giúp .

** Người chìa tay và xin con một đồng. Lần thứ nhất con hãy tặng họ hai đồng.
Lần thứ hai con hãy biếu họ một đồng. Lần thứ ba con phải biết lắc đầu.
Và đến lần thứ tư con hãy im lặng, bước đi.

** Con hãy biết khen, nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền ra cửa sổ. Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.

** Nụ cười cho người, con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm.

** Nỗi đau, con hãy nén vào trong.

** Nỗi buồn, hãy biết chia cho người đồng cảm.

** Đừng khóc than - quỵ lụy - van nài.

** Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến - có bầu trời, gió lộng thênh thang.

** Con hãy đưa tay khi thấy người vấp ngã.

** Dù phần con chẳng ai nhớ để dành.

** Cần lánh xa kẻ thích quan quyền.

** Bạn là người biết đau hơn nỗi đau mà con đang có.

** Thù là người quặn đau với niềm vui đang có ở trong con.

** Chọn bạn sai, cả đời trả giá. Bạn hóa thù, tai họa một đời.

** Con hãy cho và quên ngay.

** Đừng bao giờ mượn dù chỉ một que tăm, sợi chỉ.

** Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ.
Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm .

** Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.

** Đừng vui quá, sẽ đến lúc buồn. Đừng quá buồn, sẽ có lúc vui .

** Tiến bước mà đánh mất mình, con ơi dừng lại !
Lùi bước để hiểu mình, con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao !

** Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp.
Nhìn xuống thấp, để biết mình chưa cao.

** Con hãy nghĩ về tương lai, nhưng đừng quên quá khứ.
Hy vọng vào ngày mai, nhưng đừng buông xuôi hôm nay.

** May rủi là chuyện cuộc đời,nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may.

** Hãy nói thật ít để làm được nhiều những điều có nghĩa của trái tim.
Nếu cần, con hãy đi thật xa, để mang về những hạt giống mới.
Rồi dâng tặng cho đời, dù chẳng được trả công.

** Những điều cha viết cho con - được lấy từ trái tim chân thật.
Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn.
Từ bao ngày vất vả long đong.

** Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.

** Cha gửi cho con chút nắng, hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào
cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn.
Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ !

** Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn.
Con hãy chậm bước dù là người đến muộn.

** Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân.
Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.


ML@ST :hoa:

ML'Amour 07-20-2011 05:35 PM

ML'Amour treasure...
 






Ra Đi Không Lời Từ Biệt ...



Chim sơn ca vất vả
Làm chiếc tổ thật xinh.
Đẻ ra bốn trứng lớn
Nằm ấp rất tận tình.
Đói quên mình !

Bốn chim con nở ra
Cha mẹ lo mệt lả
Tìm mồi cho con ăn
Trông thật là vất vả
Bay hối hả !

Bốn tuần đã trôi qua
Con mọc đủ lông cánh.
Rồi bay đi thật xa
Không một lời từ giã.

Chẳng xót xa !

Mẹ tha mồi bay về
Tổ trống - con bay mất.
Mẹ ngỡ ngàng nhả mồi
Không đành lòng ăn được.
Ôi ! cuộc đời...!

Chuyện chim giống tình người
Nuôi các con khôn lớn.
Chúng tìm việc đi xa
Không thích gần cha mẹ.
Bị rầy la !

Tự do thời văn minh
Không chú trọng đạo đức.
Tuổi già thật bất bình
Hy sinh rất khổ cực.
Buồn - tủi thân !

Nên hiểu biết tâm linh
Sống đời là trả quả.
Họa phúc cũng do mình
Không giận hờn ai cả...
Tu tâm ta !

Minh Lương Trương Minh Sung@




http://vimeo.com/moogaloop.swf?clip_...F&fullscreen=1



Xem đoạn video, tôi mới thấy như đã nghe "Chim đủ lông, đủ cánh là bay".
Tôi không khỏi cảm một nỗi buồn và xúc động sâu xa khi nhìn con chim mẹ
mang mồi đem về tổ cho con, nó mới chợt thấy tất cả chim con của nó đều đã bay đi, không chờ một lời từ biệt, bỏ lại chiếc ổ trống.
Ngỡ ngàng con chim mẹ thả mồi xuống ổ, vụng về mổ vào ổ rồi bay đi, bỏ lại mồi.

Cuộc đời... tâm tư của người và chim chắc cũng có điều tương hợp.



ML@ST

TT_LưuLyTím_TT 07-22-2011 05:46 PM

Tình MẫuTử thiêng liêng há sis !
Thanks sis for sharing ! Muahz

ML'Amour 07-23-2011 11:40 PM

Trích:

Nguyên văn bởi TT_LưuLyTím_TT (Post 152943)
Tình MẫuTử thiêng liêng há sis !
Thanks sis for sharing ! Muahz


Anytime cưng...
Yes...câu chuyện thật xúc động há...:cuoivuivui:

ML'Amour 07-26-2011 10:11 PM

ML'Amour Treasures
 





SỐNG VÀ CHẾT

Trên bàn làm việc của tôi có một tập lịch nho nhỏ. Mỗi trang lịch được in hai mặt: một mặt in ngày tháng năm, mặt bên kia in mười hàng kẻ để trống cho người dùng có thể ghi chép những việc cần làm trong ngày; bên dưới mười hàng kẻ trống đó, mỗi ngày có một câu danh ngôn được in sẵn.

Hàng ngày, trước giờ làm việc, tôi thường hay lật một tờ lịch, viết vắn tắt vài dòng cho công việc mỗi ngày, đọc câu danh ngôn in bên dưới, ngồi ngẫm nghĩ một chút rồi bắt tay vào làm việc. Có những câu danh ngôn hay làm tôi suy nghĩ suốt ngày hôm đó. Thậm chí thỉnh thoảng có một câu danh ngôn rất hay, khiến tôi phải ngừng lật lịch vài hôm sau, để tiếp tục suy nghĩ cho cặn kẽ ý tưởng mà câu danh ngôn ấy muốn nhắn nhủ cho tôi.

Dưới đây là một câu đã làm cho tôi ngẫm nghĩ một thời gian dài.

" You don’t get to choose how you’re going to die
Or When?
You can only decide how you’re going to live
Now ! "
(Joan Baez)

" Bạn không được chọn lựa để chết thế nào
hay khi nào ?
Bạn chỉ có thể quyết định bạn sẽ sống thế nào
Bây giờ !"


Từ lúc phát hiện bị bệnh ung thư, chỉ hơn hai năm sau thì Thầy tôi mất, sự ra đi của Thầy làm cho tôi càng suy nghĩ nhiều hơn về sống và chết. Mọi biến chuyển về sức khoẻ của Thầy tôi diễn ra thật nhanh chóng. Từ một người vui tươi, khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, hoạt bát, thích đi đây đi đó, thích học hỏi thêm những điều mới lạ, sau hai năm bị bệnh, Thầy tôi phải nằm một chỗ, và rồi, ông đã ra đi vĩnh viễn. Ông đã phải chịu mệt mỏi và đau đớn rất nhiều vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo.

Giờ đây, sau khi Thầy tôi đã qua đời, các học trò và bằng hữu của ông đã tỏ lộ sự thương tiếc thành lời qua các bài văn xuôi và các bài thơ. Thầy tôi đã không có được cái quyền để chọn lưa cái chết cho ông, nhưng ông đã có sự chọn lựa cách sống mỗi ngày. Thầy tôi ra đi nhưng ông vẫn còn để lại những kỷ niệm đẹp đẽ; ông là một tấm gương để chúng tôi noi theo; ông sống mãi trong lòng chúng tôi.

Vài năm gần đây, tôi thường hay suy nghĩ về sống và chết. Tôi cũng không có quyền chọn lựa cái chết, nhưng tôi được quyền chọn lựa cách sống cho mình. Tôi vẫn cứ suy nghĩ, mỗi ngày mình nên sống như thế nào cho đẹp?

***

Ngày bắt đầu bằng tia sáng mặt trời. Mặt trời đem ánh sáng, hơi ấm và nhựa sống đến cho vạn vật. Dưới ánh sáng mặt trời, cây cỏ reo vui, đua nhau vươn cao lên, đâm những chồi non, nở những nụ hoa muôn màu muôn sắc. Trẻ con chạy nhảy vui đùa, lớn lên, tràn đầy sức sống. Cuộc sống với những sôi nổi, tưng bừng, rộn rịp, hân hoan diễn ra dưới ánh mặt trời rực rỡ.

Ngày rồi cũng sẽ kết thúc khi màn đêm buông xuống. Ngày đã ra đi. Thay vào đó là màn đêm yên ả, sâu lắng, được trang điểm bởi vầng trăng và những ánh sao. Đêm tĩnh lặng đã ban cho vạn vật sự yên nghỉ dịu êm

Ngày và đêm — sống và chết.

***

Trên một bức tranh tuyệt đẹp, người hoạ sĩ pha trộn những màu sắc xanh da trời, đỏ, xanh lá cây và vàng để tạo nên những màu mới. Màu rực rỡ của niềm vui, màu tươi thắm của sự yêu thương, màu dịu ngọt của hạnh phúc, màu ảm đạm của nỗi cô đơn, đó là những màu sắc của sự sống.

Để làm nổi bật lên vẻ đẹp của những màu sắc kia, người hoạ sĩ đã dùng màu đen. Màu của sự sâu thẳm, màu của sự lắng đọng, màu của cái chết.

Màu sắc lộng lẫy và đen thẫm — sống và chết.

***

Âm nhạc bắt nguồn từ những âm thanh trong cuộc sống, nó phản ánh tình cảm của con người. Những nốt nhạc trầm bổng Đô, Rê, Mi, Fa, Sol, La, Si. Những nốt tròn, nốt đen, nốt móc đơn, nốt móc kép... tạo nên trường độ nhanh chậm. Âm nhạc có cao độ, trường độ, cường độ và âm sắc như nhịp sống của vạn vật. Nốt cao, nhanh và mạnh cho ta cảm giác của niềm vui, niềm hân hoan, niềm hạnh phúc. Nốt thấp, chậm và nhẹ cho ta cảm giác buồn, cô đơn.

Và trong âm nhạc còn có những dấu lặng. Những dấu lặng tròn, lặng trắng, lặng đen, lặng đơn, lặng kép... cho ta những ngưng nghỉ, không âm thanh, im lặng.

Trầm, bổng, nhanh, chậm và lặng im — sống và chết.

***

Trong cuộc sống hàng ngày, tôi và những người thân trong gia đình và bạn bè thường hay chia sẻ những niềm vui và những nỗi buồn lo với nhau. Chúng tôi khuyến khích, an ủi, khuyên bảo nhau. Tôi yêu thương, chăm sóc những người thân và bạn bè; và những lúc nào tôi cần có sự giúp đỡ, họ luôn có mặt bên cạnh tôi (trực tiếp hoặc gián tiếp), và ngược lại. Một cách nôm na, tôi gọi mối quan hệ hàng ngày này của tôi là “sống”.

Khi đối diện với một hoàn cảnh bế tắc, không có lối nào thoát, khi những gì mà cuộc sống không còn giúp được cho mình nữa, người ta nghĩ đến cái “chết”. Không phải là người ta tự tử để tìm lối thoát đó sao? Hoặc trong trường hợp người ta bị những cơn đau của bệnh tật hành hạ mà các bác sĩ không thể giúp được nữa, cuộc sống không còn có giá trị gì nữa, thì người ta tìm đến cái chết, để chấm dứt những đau đớn kia, phải không?

Tôi nghĩ rằng “chết” là cứu cánh cho một số trường hợp, và “chết” cũng nên được xem như một người bạn. Vì một người bạn chân tình là người sẽ hiện diện bên ta khi ta gặp hoạn nạn, giúp cho ta những lúc ta cần.

Có nhiều người sợ hãi khi nghe đến cái “chết”, nhưng tôi đã bắt đầu làm quen với người bạn này, và dần dà tôi không cảm thấy sợ hãi khi nghe nói đến cái chết nữa.

Hàng ngày, tôi vẫn luôn yêu thương, trân trọng, quý giá người bạn “sống” của tôi, nhưng người bạn “chết” vẫn luôn đồng hành với tôi. Một ngày nào đó, khi tôi đưa tay ra, người bạn “chết” sẽ ân cần nắm tay tôi như tôi đang được người bạn “sống” ân cần với tôi vậy.


HoàngNgọcTrâm
22/07/2011



Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:33 AM.

Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2025, Jelsoft Enterprises Ltd.