![]() |
Chú Thích
Sông chú thích: núi nghìn năm góa bụa Trái đất tròn thâu nhỏ những vòng vây Củi, than người nỏ, bén lửa chia tay Chiều chú thích: đời ai không hữu hạn? Mẹ chú thích: mai này em xuất hiện Những bàn tay nội chiến; gọi mưa về Nắng phân trần vai lá đợi sông, đi Môi chú thích: những điều khôn nói hết Gỗ chú thích: bao cánh rừng mất tích Thú tuyệt giòng: hoang, rợn lớn dâng lên Suối tân kỳ ? - Treo ngược cổ thiên nhiên Đêm chú thích: em / miếng trời / sót lại Cây chú thích: nhân gian rừng nấm, dại Khom lưng tìm vô hạn giữa trăm năm Những con đường nhăn, nếp xếp vuông khăn Đã footnote mối sầu ta đốn mạt 5-94 |
Cũng Mục Lá Xương Phơi
Tôi sống suốt bốn mươi năm khật khưởng và trên đầu chỉ một cánh dơi hồn tôi chảy trong giòng sông đã lấp cây nửa đường cũng mục lá xương phơi. |
Đáy Khuya
gửi Trần Cao Lĩnh và Nguyễn Đức Cung Tôi trở lại đáy khuya ngồi với bóng những chiếc bàn trật khấc nỗi cô đơn em nên biết cuộc đời tôi đã hết có thương nhau lo hộ nhúm xương tàn |
Cõi Tôi
cõi tôi, cõi nát, cõi tàn cõi hoang mang, vội, cõi bàng hoàng, qua cõi vui thân thể cỗi già cõi lang thang mượn mái nhà hư không cõi xanh, cõi lạnh, cõi cùng cõi con muốn bỏ, cõi chồng vợ, xa cõi em muốn dạt chân về cõi đau nhân thế, cõi thề thốt, quên cõi nào, cõi thật ? Tôi riêng? cõi đêm máu chảy, cõi thương nhớ trùng cõi tôi, cõi mịt, cõi mùng thôi em có ghé xin đừng nghỉ lâu cõi đời đó, có chi đâu! |
Đêm nhớ trăng Sài Gòn
Đêm về theo vết xe lăn Tôi trăng viễn xứ hồn thanh niên vàng Tìm tôi đèn thắp hai hàng Lạc nhau cuối phố sương quàng cỏ cây Ngỡ hồn ta xứ mưa bay Tôi chiêng trống gọi mỗi ngày mỗi xa Đêm về theo bánh xe qua Nhớ em xa lộ nhớ nhà Hàng Xanh Nhớ em kim chỉ khứu tình Trưa ngoan lớp học chiều lành khóm tre Nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè Nắng Trương Minh Giản trưa hè Tự Do Nhớ nghĩa trang quê hương bạn bè Nhớ pho tượng lính buồn se bụi đường Đêm về theo vết xe lăn Tôi trăng viễn xứ sầu em bến nào ? |
Dốc Đá
*gửi T. cũ em bây giờ đã hết những ngày trông thư xa tôi từ lâu cũng mất những chiều về ven sông ngó hoài con nước muộn hồn vật vờ bến xa kè xưa bờ đá xám mái đỏ tường vôi nâu nắng soi chân cầu gẫy đêm nào mưa bay ngang cảnh đời em khép vội còn ai nghe giọng tôi nghêu ngao bài hát cũ tuổi xuân treo ngọn cờ từng manh buồn rách rưới khi chúng ta làm người cửa thiên đường đã đóng đời sống sẽ còn gì lúc cuộc tình cũng lụn ví thử em sống đủ đời mình chắc đã được bao ngày hạnh phúc tôi gian dối vì lòng tôi quá đỗi thương xót mình nai lưng tìm hạnh phúc khi giây đời đã trói chặt hai tay bây giờ con nước cũ dẫn mùa mưa đi qua bây giờ bờ đá xám có hồn ai dật dờ ta sống rất tình cờ cớ sao buồn lúc chết ai cũng thế mà thôi kéo đời lên dốc đá nhìn chưa rõ mặt mình đã mơ về cõi khác. |
Đời Mãi Ở Phương Đông
Anh đã hứa em an lòng hỡi nhỏ ta sẽ về tới chốn của thương yêu nơi sương sa như sữa suốt buổi chiều nơi mưa bụi xuống lòng nhau lấm tấm Nơi đêm bước những bàn chân rất chậm và dãy đèn xấu hổ sẽ quay đi riêng hàng cây vẫn đứng đó lầm lì khi anh bỗng hôn em (trời lu, sao tỏ) Anh đã hứa em an lòng hỡi nhỏ ta sẽ về tới chốn của riêng nhau nơi nhục nhằn bị bỏ lại phía sau nơi đau khổ không cách gì lấn tới Nơi hạnh phúc ắp đầy trong mỗi túi để lúc buồn em khẽ nhón, ăn chơi để vô tình em có lỡ đánh rơi thì cũng chẳng bao giờ vơi hết được Nơi giờ khắc như kết thành bởi mật sẽ tan dần trên đầu lưỡi tham lam nơi hẹn hò (ôi chốn của trăm năm) cõi để sống (sau một thời đã chết) Em bình tĩnh dù gì khoan thảm thiết trước hay sau ta cũng sẽ quay về cây có khô cành lá có chia lìa lòng-có-lạnh và hồn-xưa-có-tối Đường có đổi căn nhà hoang sương khói ta vẫn về như giữa một cơn mơ ta vẫn về dù lúc tóc bạc phơ chân run rẩy và mắt lòa chẳng thấy Em đừng tủi bởi nếu cần khi ấy ta dùng tay để tìm lấy thềm nhà ta dùng môi để giữ lấy ngọt ngào và những thứ mất đi từ thuở nhỏ Ta sẽ thở bằng trầm hương của gió lắng nghe xa chân thú bước mơ hồ núi muôn năm còn ở đó thẫn thờ rừng vẫn rộng tay mời ta trở lại Đêm vẫn để dành ta muôn của cải suối vẫn chờ nên suối chẳng đi xa thông héo gầy bởi thông nhớ nhung ta chim sẽ rủ nhau về đôi mắt biếc Hoa vẫn nở ối vàng hồn-tưởng-tiếc ngày vẫn xanh kỷ niệm sẽ lên mầm chim sáo vui đem tình cũ về gần ta ở đó tới khi thành cát bụi Ta ở đó đời ta không có tuổi em sẽ thành cánh bướm lúc mơ vui em sẽ thành con dế lúc khuya nguôi cất tiếng hát ... phân ưu tình ai dang dở |
Đưa Nhau Đi : Dựng Một Giáng Sinh, Nàng
ai nhan sắc? - In khắp cùng trái đất chỗ tôi ngồi: tên một tùy tinh quay thảm thiết quanh mặt trời: tháng chạp hạt mưa còn trong mắt một mai, chinh . ai nhan sắc? - Cả cánh rừng dấy bão suối hư không! Người hát? - Giọng như chim tình không thật, giống biển môi mặc khải chiều tịnh tâm: tê, gắt mật ưu phiền . ai nhan sắc? - Từng mũi kim xí gạt tiếp thu tôi. Tim lớn trọng như cây đêm không gió! Lấy gì cho lá vẫy em không qua! Muông thú phải xa bầy . ai nhan sắc? - Để tôi về bối rối với chính mình: Tôi hỏi khẽ: -Vui không? tôi thấp thỏm. Tôi đìu hiu quá đỗi tôi lăng xăng, tìm kẻ trốn trong lòng . ai nhan sắc? - Âm âm ngày khuất, lấp những con đường quên cất hộ mùi hương em tan tác trên lưng mùa xám hối tôi áo, cơm! Thu, quén lửa, đêm, tàn . ai nhan sắc? - Cầm trên tay Thánh Giá trả Giáo Đường câm lặng, tắt theo kinh đôi hàng ghế uy nghiêm chờ hối cải cửa tôi buồn. Bưng bít. Phúc Âm . ai nhan sắc? - Như một lời chúc phúc giữa-chiều-em: quân dữ bỗng quy hàng tên ngoại giáo gửi xác, hồn lại Chúa đưa nhau đi: dựng một Giáng Sinh, nàng. Du Tử Lê |
em về thăm thẳm núi non
em về trong bão giông tôi que diêm Đông Hải, dáng ngồi vọng phu lệ còn trên gối, tôi thu bàn tay ngón út giam tù tháng năm em về thăm thẳm núi non hồn sông lòng suối, thịt xương chốn nào? mai quên nhau, mất lời chào hôm nay chăn gối vẫn ngào ngạt hương em về trong một đêm sương có tôi thất trí ngồi thương bóng còi da người, dấu cắn răng tôi đó em, giây phút mở đời đã ghi góc trời mai mốt em đi nhớ đem tháng-chạp-tôi về nghĩa trang em về trên chiếu chăn tôi mùi hương tháng chín, nụ cười cuối năm xót nhau bật máu chỗ nằm vết răng tháng chạp, dấu bầm tháng hai em về trong quạnh hiu tôi trái tim cứu rỗi, mắt ngời bóng cây rừng mù lối tóc chim bay bớt son, môi cỏ, buồn lay lá người |
Giao Khúc Tháng Sáu
tôi từ đó nhỏ nhoi như chấu chấu như cào cào vỗ cánh chả bay xa người yêu tôi là thảm cỏ mượt mà khi tôi đậu nàng uốn mình cảm động tôi từ đó rêu xanh ôm đá tảng khinh loài người nên chọn kiếp vô tri người yêu tôi con suối nhỏ thầm thì âu yếm mãi nỗi sầu tôi một đời chín ủng tôi từ đó dật dờ như bóng mộng như chuồn chuồn cánh rã một đêm mưa người tôi yêu con dế biết đợi chờ biết nghe hát và thường ưa than thở tôi từ đó bơ vơ như chiếc lá cơn gió lùa tôi se sẽ rung rinh người yêu tôi là tượng đá chung tình thấy tôi rụng nhìn theo mà chả khóc tôi từ đó khật khừ như bọ ngựa tình đam mê không dấu nổi mọi người hồn đắm đuối làm sao che sự thật tôi từ đó ải dòn như củi mục như mảnh bom miếng đạn vỡ trên không người tôi yêu đêm nước mắt đanh tròng tôi chợt nhớ từ lâu đã già trước tuổi (trích "tình khúc tháng mười một" 1963 - 1966) |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:30 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.