Vina Forums

Vina Forums (http://forums.vinagames.org/index.php)
-   Truyện Ma (http://forums.vinagames.org/forumdisplay.php?f=38)
-   -   Dracula (http://forums.vinagames.org/showthread.php?t=7557)

vui_la_chinh 05-04-2005 03:24 AM

Chương 12


NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD




Ngày 18 tháng Chín. – Tôi thuê xe đến Hillingham ngay và đến nơi rất sớm. Để chiếc xe ngựa thuê ngòai cổng, tôi đi một mình vào lối đi. Tôi nhẹ nhàng gõ cửa và cố rung chuông thật khẽ, vì tôi sợ đánh thức Lucy hoặc mẹ nàng, và hy vọng rằng chỉ có người hầu ra mở cửa. Sau một lúc, vẩn không có ai trả lời, tôi gõ cửa và rung chuông lần nữa, vẩn không ai trả lời. Tôi chửi rủa thói lười biếng của những người hầu, lúc này đã mười giờ, vậy mà họ hình như vẩn còn nằm trên giường. Tôi gõ cửa và rung chuông lần nữa, sốt ruột hơn, nhưng vẩn không có ai trả lời. Đến lúc này, tôi không còn chỉ đổ lỗi cho người hầu nữa, mà bắt đầu cảm thấy có một nỗi sợ hãi xâm chiếm mình. Chẳng lẽ đây lại là một mắc xích nữa của chuỗi xích khủng khiếp đang bao quanh chúng tôi, xiết chặt chúng tôi vào sự đau khổ? Chẳng lẽ tôi đã đến quá trễ và đây chỉ còn là một ngôi nhà của cái chết? Lúc này tôi biết rằng chỉ một phút, thậm chí một giây chậm trễ cũng có nghĩa là làm cho tình cảnh của Lucy càng thêm nguy hiểm gấp bội, nếu như nàng đang ở trong một tình trạng khủng khiếp, nên tôi chạy vòng quanh ngôi nhà để tìm một ngõ đột nhập vào. Tôi không tìm thấy một lối đi nào cả. Các cửa chính và cửa sổ đều được khóa và cài then cẩn thận, và tôi trở về lại lối đi chính dưới vòm cửa. Ngay lúc đó, tôi nghe thấy một tiếng xe ngựa gấp gáp đang đến. Chúng dừng lại ngay cổng, và vài giây sau tôi gặp Van Helssing đang chạy đến trên lối đi. Khi ông thấy tôi, ông ta hổn hển, "Vậy là anh cũng vừa mới đến? Cô ta thế nào? Chúng ta đã trễ rồi sao? Anh có nhận được điện của tôi không?"



Tôi cố trả lời thật nhanh và mạch lạc rằng tôi chỉ vừa nhận được nó sáng nay và ngay lập tức đến đây ngay, không bỏ qua một phút nào, nhưng không có ai trong nhà nghe thấy tiếng tôi. Ông dừng lại, nhấc mũ lên và trầm giọng nói, "Tôi sợ là chúng ta đã trễ, đó là ý Chúa!"



Với khả năng phục hồi năng lực quen thuộc của mình, ông ta tiếp tục, "Đến đây. Nếu như không có một một con đường nào mở ra cho chúng ta đi vào, thì chúng ta phải tự tạo ra một lối. Thời gian là tất cả đối với chúng ta lúc này."



Chúng tôi vòng xuống phía sau căn nhà, nơi có một cánh cửa sổ dưới bếp. Giáo sư lấy ra một dụng cụ phẫu thuật nhỏ trong va ly, và đưa nó cho tôi, chỉ về phía những thanh thép đã đang chắn ngang cửa sổ. Tôi cắt chúng ngay, và cắt được ba thanh rất nhanh. Sau đó chúng tôi dùng một con dao dài và mỏng đẩy bật được then cài của khung cửa và mở được nó. Tôi giúp giáo sư được vào, và đi theo ông. không có ai trong nhà bếp hay trong phòng của người hầu, các cửa phòng này đều đóng chặt. Chúng tôi thử đi tìm trong tất cả các phòng, và trong phòng khách, với thứ ánh sáng lờ mờ chiếu qua cửa chớp, chúng tôi thấy bốn người hầu gái đang nằm dài trên nền nhà. Họ chắc chắn là chưa chết, bởi vì họ đang thở mạnh, và không khí bốc lên mùi chua của thuốc phiện đã chỉ rõ lên tình cảnh của họ hiện giờ.



Van Helsing và tôi nhìn nhau, và khi chúng tôi quay đi ông ta nói "Chúng ta có thể chăm sóc cho họ sau." Và chúng tôi đi vào phòng của Lucy. Chúng tôi ngừng lại một thóang ngay cửa để lắng nghe, nhưng không thể nghe thấy một âm thanh nào cả. Với những cánh tay run rẩy và khuôn mặt trắng bệch, chúng tôi mở cửa nhẹ nhàng và đi vào phòng.



Tôi phải tả lại cảnh tượng mà chúng tôi thấy như thế nào? Nằm trên giường là hai người phụ nữ, Lucy và mẹ nàng. Người sau nằm xa hơn, được bao phủ bởi tấm vải trải giường trắng, cạnh bị thổi tung lên bởi cơn gió từ khung cửa sổ vỡ, lộ một khuôn mặt đau khổ, trắng bệch, mà vẻ hãi hùng còn đọng lại trên nó. Nằm cạnh bà là Lucy, mặt nàng cũng trắng bệch và trông còn đau khổ hơn. Những bông hoa bao quanh cổ nàng thì bây giờ được đặt trên ngực mẹ nàng, cổ họng nàng để trần, với hai vết thương nhỏ mà chúng tôi đã thấy trước đây, nhưng trông trắng và nham nhở một cách kinh khủng. Không nói một lời, giáo sư cúi xuống bên giường, đầu ông gần như chạm vào ngực của Lucy tội nghiệp. Rồi ông quay đầu lại rất nhanh, tuồng như vừa nghe thấy cái gì đó, và kêu lớn lên với tôi, "Chưa phải là quá trễ! Nhanh! Nhanh lên! Mang rượu mạnh tới đây!"



Tôi lao xuống cầu thang và mang rượu lên ngay, tất nhiên là cẩn thận ngửi và nếm thử để bảo đảm là nó không bị tẩm thuốc mê giống như cái bình thon cổ trên bàn. Những người hầu vẩn còn thở, nhưng đã bắt đầu cửa động, và tôi đóan là thuốc mê đã gần như tan hết. Tôi không ở lại xem xét, mà chạy về ngay chỗ Van Helsing. Giống như những lần trước, ông chà rượu lên một và lợi nàng, rồi xoa cổ tay và bàn tay nàng. Ông nói với tôi, "Tôi có thể lo ở trên này được, còn những thứ khác phải sẳn sàng. Anh xuống đánh thức những người hầu dậy. Lau mặt họ bằng những khăn ướt, và lau mạnh lên. Nói họ chuẩn bị lửa, lò sưởi và một phòng tắm nóng. Linh hồn tội nghiệp này đã lạnh lẽo như sắp rời khỏi thể xác mình. Cô ta cần phải được sưởi ấm trước khi chúng ta làm những cái khác."



Tôi đi ngay, và sau một hồi loay hoay đã đánh thức được ba người phụ nữ. Người thứ tư là một cô gái trẻ, và ảnh hưởng của thuốc mê lên cô ta mạnh hơn, nên tôi để cô lên xofa và cho cô ngủ tiếp.



Những người khác đờ đẩn lúc đầu, nhưng khi trí nhớ đã trở lại, họ gào và khóc tóang lên một cách kích động. Tuy nhiên, tôi lạnh lùng bảo họ hãy ngừng lại.Tôi nói rằng hãy còn một sự sống đang chập chờn sắp tắt, và nếu họ chậm trễ tức là họ sẽ hy sinh cô Lucy. Do vậy, dù vẩn khóc và nấc, họ vội vã lao đi làm công việc của mình, mặc cho áo quần vẩn còn xộc xệch, chuẩn bị nước và lửa. May thay, nhà bếp và nồi đun vẩn còn nguyên, và nước nóng thì có sẳn. Chúng tôi chuẩn bị nhà tắm và đưa Lucy vào, đặt nàng vào nước nóng. Trong khi chúng tôi còn đang chà xát tay chân nàng thì có tiếng gõ cửa ở cửa chính. Một người hầu chạy ra, vội vã thay quần áo và mở cửa. Một lát sau cô ta quay vào thì thầm với chúng tôi rằng có một quý ngài đến với một thông điệp của ông Holmwood. Tôi nói cô ta ra nói với người đàn ông đấy rằng ông ta phải đợi, vì chúng tôi không thể tiếp ai lúc này. Cô ta chạy đi chuyển lời này, còn chúng tôi bận túi bụi với công việc của mình, tôi gần như quên bẵng anh ta.



Trước đây tôi chưa bao giờ thấy giáo sư làm việc với sự tận lực như vậy. Cũng như ông, tôi biết là chúng tôi đang giao chiến trực diện với thần chết, và tôi nói ông hãy tạm nghĩ. Ông trả lời tôi theo một cách mà tôi không hiểu nỗi, nhưng với cái nhìn nghiêm khắc nhất đọng lại trên khuôn mặt ông.



"Nếu như đấy là tất cả thì tôi có thể dừng ở đây và để cho cô ta ra đi trong an bình, bởi vì tôi không còn thấy một tia sáng nào của sự sống nào ở đường chân trời định mệnh của cô ta." Ông ta tiếp tục công việc, tiếp tục với những nỗ lực tột cùng không ngừng nghỉ.



Cuối cùng thì dưới những nỗ lực của chúng tôi, cái nóng đã bắt đầu có tác dụng. Đã có thể nghe thấy nhịp tim yếu ớt của Lucy và phổi nàng bắt đầu cửa động. Khuôn mặt Van Helsing trở nên rạng rỡ, và khi chúng tôi mang nàng ra khỏi nhà tắm, cuộn nàng trong tấm chăn khô, ông nói với tôi, "Kết quả đầu tiên của chúng ta! Thần Chết đã bị chặn lại!"



Chúng tôi mang Lucy vào một căn buồng khác đã chuẩn bị sẳn, để nàng nằm lên giường và nhỏ vài giọt rượu mạnh lên cổ họng nàng. Tôi chú ý rằng Van Helsing quấn một cái khăn tay mềm chung quanh cổ họng nàng. Nàng vẩn còn bất tỉnh, và trông rất yếu đến nỗi trước đây chưa bao giờ chúng tôi thấy nàng tệ hơn mức ấy.


Van Helsing gọi một trong số những người hầu, nói cô ta ở đây với nàng và không rời mắt khỏi nàng cho đến khi chúng tôi quay lại, và ra hiệu cho tôi ra khỏi phòng.



"Chúng ta phải bàn xem phải làm gì?" ông ta nói khi chúng tôi xuống cầu thang. Trong tiền sảnh, ông ta mở cửa phòng ăn, chúng tôi đi vào, và ông cẩn thận đóng cửa lại. Cửa chớp vẩn mở, nhưng bóng tối vẩn dày đặc, tuân theo nghi thức về cái chết của một phụ nữ Anh quốc mà những người hầu đã triệt để tuân theo. Vì vậy căn phòng trông tối lờ mờ. Tuy nhiên, vẩn đủ sáng để nói chuyện. Vẻ cương nghị của Van Helsing đã có phần giảm đi bởi sự bối rối. Ông rõ ràng đang lúng túng với một vấn đề nào đó, và sau khi tôi đợi một lúc, ông lên tiếng.



"Chúng ta làm gì bây giờ? Chúng ta phải cầu cứu với ai đây? Chúng ta phải truyền máu ngay cho cô gái, và phải làm sớm, nếu không thì cuộc sống của cô gái tội nghiệp kia sẽ không còn quá một giờ nữa. Anh đã truyền hết số máu có thể cho cô ta. Tôi cũng vậy. Tôi không dám tin vào những người phụ nữ kia, ngay cả khi họ được khuyến khích để tự nguyện. Chúng ta làm gì được cho một người để bảo họ hãy mở rộng huyết mạch của mình cho cô ta?"



"Thế còn tôi thì sao?"



Giọng nói này vọng qua phòng từ chiếc ghế xofa, và âm sắc của nó khiến tôi trở nên an ủi và vui mừng, vì đó là giọng của Quincey Morris.



Khi mới nghe giọng nói này, Van Helsing nổi giận, nhưng khuôn mặt ông trở nên dãn ra và mắt ông ánh lên vẻ vui mừng khi tôi kêu lên, "Quincey Morris!" và chạy vội đến chỗ cậu ấy với đôi tay dang rộng.



"Cậu làm gì ở đây?" Tôi nói khi tay chúng tôi chạm nhau.



"Chắc là do Art."



Cậu ấy đưa tôi tờ điện tín. – ‘Đã ba ngày nay chẳng nghe Seward nói gì cả, và tớ rất lo sợ. Tớ không đi được. Cha tớ vẩn chưa khá hơn. Hãy cho tớ biết Lucy ra sao. Đừng chậm trễ. – Holmwood.’



"Tớ nghĩ là tớ đến đúng lúc đấy. Cậu chỉ cần bảo cho tớ biết tớ cần làm gì."



Van Helsing bước đến, nắm lấy tay cậu ấy, nhìn thẳng vào mắt cậu ta và nói, "Máu của một người đàn ông can đảm là thứ mà người phụ nữ cần nhất khi gặp khó khăn. Anh là người đàn ông không có gì đáng phàn nàn. Tốt, bọn ma quỷ đang chống lại chúng ta với tất cả thế lực của chúng, nhưng Chúa đã gửi đến cho chúng ta người mà chúng ta cần."



Một lần nữa chúng tôi lại thực hiện cuộc phẫu thuật ghê rợn kia. Tôi không tâm trí đâu để mô tả nó chi tiết. Lucy đã trải qua một cơn sốc kinh hoàng, và lần này tác dụng của nó mạnh hơn các lần trước, nên dù máu đã chạy tuôn vào huyết mạch nàng, nàng vẩn không có sự phản ứng tốt đẹp như những lần trước. Cuộc vật lộn để trở về cuộc sống của nàng là một cái gì đó rất ghê gớm để thấy và nghe. Tuy nhiên hoạt động của tim và phổi nàng đã được cải thiện, và Van Helsing lại tiêm dưới da nàng một liều thuốc mê, và nó lại có tác dụng tốt như lần trước. Cơn đau của nàng đã trở thành một giấc ngủ sâu. Giáo sư chăm sóc nàng trong khi tôi xuống cầu thang với Quincey Morris, và nói một người hầu gái ra trả tiền cho những người đánh xe ngựa vẩn còn đứng đợi.



Tôi để Quincey nằm nghỉ sau khi uống một cốc rượu vang, và nói đầu bếp chuẩn bị một bữa sáng giàu dinh dưỡng. Rồi với những ý nghĩ thôi thúc, tôi đi trở lại căn phòng mà đêm trước Lucy đã nằm. Khi tôi nhẹ nhàng đi vào, tôi thấy Van Helsing đang cầm trong tay một hoặc hai tờ giấy ghi chép. Ông rõ ràng là đang đọc nó, và đang suy nghĩ về nó khi tay ông gác lên lông mày. Có một vẻ thỏa mãn dữ tợn trên khuôn mặt ông, như là khi một người tìm ra được một lời giải cho một vấn đề đáng nghi. Ông đưa cho tôi những tờ giấy và chỉ đơn giản nói, "Nó rơi ra khỏi ngực Lucy khi chúng ta mang cô ta vào nhà tắm."



Khi tôi đọc nó xong, tôi đứng sững nhìn giáo sư, và sau một lúc, tôi hỏi ông, "Nhân danh Chúa, những cái này có nghĩa là gì? Hoặc là nàng đã, hay đang điên, hoặc những sự khủng khiếp nguy hiểm này là gì?" Tôi quá khích động đến nỗi không nói nên lời. Giáo sư đưa tay ra lấy những tờ giấy, nói,



"Đừng làm rộn lên chuyện này lúc này. Bây giờ thì hãy quên nó đi. Anh sẽ biết và sẽ hiểu tất cả khi đúng lúc, nhưng sẽ là sau này. Bây giờ thì anh đến gặp tôi để nói về chuyện gì?" Câu hỏi này đem tôi trở về với thực tại, và tôi quay lại với chính mình.



"Tôi đến để bàn với ông về giấy báo tử. Nếu chúng ta không tiến hành nó một cách khôn ngoan và khéo léo, thì sẽ khiến cho người ta mở cuộc điều tra, và sẽ gây ra những phiền tóai giấy tờ khác. Tôi hy vọng rằng chúng ta sẽ không cần một cuộc điều tra nào cả, vì nếu chúng ta làm như vậy thì đó là một cách chắc chắn để chúng ta giết Lucy. Tôi biết, ngài biết và tất cả các bác sĩ khác đã chữa trị cho bà ấy đều biết rằng bà Westenra bị bệnh tim, và chúng ta có thể xác nhận rằng bà chết vì căn bệnh này. Vậy chúng ta hãy điền những mục cần thiết vào tờ giấy xác nhận này, và tôi sẽ mang nó đến phòng lục sư, và tiếp đó là dịch vụ mai táng."



"Đúng lắm, anh bạn John! Những ý nghĩ đúng lắm! Cô Lucy trung thực, nếu như cô ta đau buồn bởi những điều khổ đau đang vây lấy cô, thì hẳn cô ta cũng hạnh phúc khi có được những người bạn yêu cô đến thế. Một, hai, ba, và tất cả đều mở rộng huyết mạch của mình vì cô, ngòai ra còn thêm một ông già vào số đó nữa. A, phải, tôi biết, anh bạn John ạ. Tôi đâu có mù đâu! Tôi yêu anh hơn tất cả vì đức tính này! Nào, tiến hành đi."



Trong tiền sảnh tôi gặp Quincey Morris, với tờ điện tín cho Arthur để kể cho cậy ấy rằng bà Westenra đã chết, còn Lucy đang ốm nhưng bây giờ thì đã khá hơn, và hiện giờ Van Helsing và tôi đang chăm sóc cô ấy. Tôi nói với cậu ấy về mục đích chuyến đi của tôi, và cậu ấy vội vã đuổi theo, vì tôi vừa đi vừa nói, "Khi cậu trở lại, Jack, tớ có thể hỏi cậu một hai từ về tất cả mọi chuyện của chúng mình không?". Tôi gật đầu để trả lời và đi luôn. Tôi chẳng gặp rắc rối gì ở phòng lục sự, và sắp xếp với dịch vụ mai táng địa phương để họ đến đo áo quan vào buổi tối và chuẩn bị tang lễ.



Khi trở về, tôi thấy Quincey đang đợi. Tôi nói với cậu ấy rằng tôi sẽ gặp cậu ta ngay sau khi tôi thăm Lucy, và đi vào phòng nàng. Nàng vẩn còn đang ngủ, và giáo sư đang ngồi bất động trên cái ghế cạnh giường nàng. Thấy ông đặt tay lên môi, tôi hiểu rằng ông đã chờ đợi nàng tỉnh dậy sau một lúc lâu và đang lo lắng về tình trạng mê man của nàng. Vì vậy tôi xuống chỗ Quincey và cùng với cậu ta đi vào phòng ăn sáng, nơi mà bóng bối không dày đặc, và nó trông vui vẻ hơn, hoặc đúng hơn là ít buồn bã hơn những phòng khác.



Khi chỉ còn lại chúng tôi, cậu ấy nói với tôi, "Jack Seward, tớ không muốn đẩy mình vào những nơi mà đáng lẽ tớ không nên có mặt, nhưng đây là trường hợp đặc biệt. Cậu cũng biết là tớ yêu cô gái này và muốn lấy nàng làm vợ, mặc dù đấy chỉ là chuyện quá khứ và mọi chuyện đã qua, nhưng tớ vẩn không thể ngăn mình không cảm thấy lo lắng cho nàng trong lúc này. Điều tồi tệ nào đã xảy ra với nàng? Cái ông người Hà Lan ấy, theo tớ thì đấy là một ông già tốt bụng, đã nói khi cả hai người bọn cậu bước vào phòng rằng bọn cậu cần phải làm một đợt truyền máu tiếp cho nàng, và cả cậu lẩn ông ấy đều đã truyền tất cả số máu có thể được cho nàng, Bây giờ, tớ biết rằng trong cuộc sống cậu là một con người của y khoa, một con người mà người ta không nên chờ đợi sẽ nói ra về những gì thuộc phạm vi chuyên môn riêng tư. Nhưng trường hợp này không phải là một vấn đề chung chung, và dù nó là cái gì đi nữa, tớ cũng đã làm phần của tớ. Phải thế không?"


vui_la_chinh 05-04-2005 03:25 AM

"Đúng vậy." Tôi trả lời, và cậu ấy tiếp tục.

"Tớ biết rằng cả cậu lẩn Van Helsing đều đã làm công việc mà tớ đã làm hôm nay, đúng không?"

"Đúng vậy."

"Và tớ đóan là Art cũng đã làm như vậy. Khi tớ thấy cậu ta bốn ngày trước ở chỗ cậu ấy trông cậu ta rất yếu. Tớ chưa bao giờ thấy một cái gì làm cho con người ta mau xuống sắc đến như vậy trừ cái lần tớ ở Pampas với một con ngựa cái đã cùng tớ chu du trên thảo nguyên suốt cả đêm. Có một con vật thuộc họ dơi khổng lồ mà người ta gọi là ma cà rồng đã hút máu nó trong đêm, đến nỗi sáng hôm sau con ngựa của tớ không còn sức để đứng vững nữa, và tớ phải cho nó một viên đạn khi nó ngã gục. Jack, nếu cậu có thể nói với tớ mà không ngại là tiết lộ những chuyện riêng tư, thì Arthur là người đầu tiên, có đúng không?"
Trong khi nói, người đàn ông trẻ tội nghiệp trông đau khổ khủng khiếp. Cậu ấy hẳn là rất đau buồn khi chậm trễ hiến dâng cho người phụ nữ mà cậu ta yêu, và việc cậu ấy hoàn toàn không biết gì về những nỗi phiền muộn đang vây lấy nàng càng làm vết thương của cậu ta thêm đau xót. Trái tim cậu ấy rỏ máu, mang đi những nét nam tính của cậu ta, và chỉ có những nét vương giả tự nhiên của cậu ta mới giữ cho cậu ta không ngã quỵ. Tôi ngập ngừng trước khi trả lời, vì tôi cảm thấy tôi phải phản bội việc giáo sư yêu cầu tôi phải giữ kín, nhưng khi mà cậu ấy đã biết nhiều chuyện như vậy, khi mà cậu ấy đã đóan được nhiều chuyện như vậy, và vì không có lý do gì để không trả lời, tôi trả lời với cùng một giọng.

"Đúng vậy."

"Và chuyện đó đã xảy ra bao lâu rồi?"
"Khỏang mười ngày."
"’Mười ngày!Và tớ đóan rằng, Jack Seward ạ, rằng trong suốt thời gian ấy cái tạo vật dễ thương tội nghiệp mà tất cả chúng ta đều yêu dấu đã được truyền vào huyết quản máu của bốn người đàn ông khỏe mạnh. Cơ thể của nàng, của một người sống, không thể chứa hết chúng được." Và đến gần sát với tôi, cậu hạ giọng nhưng âm sắc đầy mãnh liệt. "Cái gì đã lấy nó đi?"
Tôi lắc đầu. "Đấy là một điều nan giải" tôi nói" Van Helsing đã đau đầu với nó, và tớ cũng không thể giải quyết được. Tớ cũng không thể đóan một cách may rủi được. Có hàng loạt những sự kiện đã vượt ra ngòai sự tính tóan của chúng tớ khi trông chừng cho Lucy. Nhưng nó sẽ không xảy ra lần nữa. Chúng tớ sẽ ở đây cho đến khi mọi chuyện đều kết thúc, theo nghĩa này hoặc nghĩa khác."
Quincey đưa tay ra. "Cho tớ tham gia với." cậu ta nói. "Cậu và ông Hà Lan kia sẽ nói tớ những việc cần phải làm, và tớ sẽ làm."
Khi tỉnh dậy khá trễ vào buổi chiều, việc làm đầu tiên của Lucy là là tìm trong ngực mình, và lấy ra tờ giấy mà Van Helsing đã đưa cho tôi đọc, trước sự ngạc nhiên của tôi. Giáo sư đã chu đáo đặt nó lại và chỗ cũ, để nàng khỏi giật mình khi tỉnh dậy. Khi nàng nhìn thấy Van Helsing và thấy cả tôi, nàng lộ vẻ vui mừng. Đoạn nàng nhìn khắp phòng, và rùng mình khi nhận ra mình đang nằm ở đâu. Nàng thốt lên một tiếng kêu lớn, và đưa những bàn tay gầy guộc lên khuôn mặt trắng bệch của mình.
Cả hai chúng tôi đều hiểu rằng nàng đã biết hết về cái chết của mẹ mình, vì vậy chúng tôi cố an ủi nàng. Dù rằng nàng nhận thấy dễ dàng sự cảm thông này, nhưng nàng vẩn rất đau buồn, nàng lặng lẽ và yếu ớt khóc một lúc lâu. Chúng tôi nói với nàng rằng một trong hai chúng tôi sẽ luôn ở bên nàng, và điều này làm nàng có phần vui lên. Đến chạng vạng thì nàng lơ mơ ngủ. Lúc này diễn ra một sự việc rất lạ lùng. Trong khi vẩn đang ngủ, nàng lấy tờ giấy ra khỏi ngực mình và xé làm đôi. Van Helsing bước đến và giật lấy những mẫu giấy này.Tuy nhiên, trong lúc đó nàng vẩn tiếp tục làm động tác xé, giống như những mẫu giấy vẩn còn trong tay nàng. Cuối cùng nàng giơ tay lên và mở rộng bàn tay giống như đang tung những mảnh vụn lên. Van Helsing trông khá ngạc nhiên, lông mày nhíu lại như đang suy nghĩ, nhưng ông ấy không nói gì cả.



Ngày 19 tháng Chín. - Cả đêm nàng ngủ chập chờn, và luôn có vẻ rất sợ giấc ngủ, và nàng trở nên yếu hơn khi tỉnh dậy. Giáo sư và tôi thay phiên nhau thức canh, không lúc nào không có người chăm sóc nàng. Quincey Morris chẳng nói gì về mục đích của cậu ta, nhưng tôi biết cả đêm cậu tra đi tuần tra vòng vòng quanh ngôi nhà.


Khi đến ban ngày, những tia nắng sáng đã soi rõ sự hủy hoại đối với sức khỏe của Lucy. Nàng rất khó cử động nổi đầu mình, và số thức ăn ít ỏi mà nàng cố ăn cũng chẳng làm nàng tốt hơn. Khi nàng ngủ, cả Van Helsing và tôi đều chú ý đến những sự khác nhau của nàng, giữa lúc thức và lúc ngủ.Trong khi ngủ, nàng trông khỏe mạnh hơn, dù hốc hác hơn, và hơi thở của nàng nhẹ nhàng hơn. Môi nàng mở rộng để lộ hàm lợi trắng dần lên từ răng, và hàm răng nàng rõ ràng là dài hơn và sắc nhọn hơn thường lệ. Khi thức giấc, nàng tự nhìn lại chính mình, như là đang hấp hối. Vào trưa nàng yêu cầu gọi Arthur, và chúng tôi đánh điện cho cậu ta. Quincey đi đón cậu ấy tại nhà ga.



Khi cậu ấy đến thì đã gần sáu giờ, trời vẩn còn sáng và ấm áp, những tia sáng chiếu qua cửa sổ và mang lại một chút sinh khí trên đôi má trắng bệch. Khi nhìn thấy nàng, Arthur chỉ đơn giản là chết lặng đi, và không một ai trong số chúng tôi có thể nói lên lời. Hàng giờ trôi qua, và những giấc ngủ mê man cứ đến rồi đi với chu kỳ mỗi lúc một gần hơn, khiến cho những cuộc nói chuyện lại càng ngắn đi. Arthur ngồi đấy, nhưng cứ như là không còn lý trí nữa. Nàng trấn tĩnh được một lúc, và nói với cậu ấy rằng nàng rất vui mừng khi thấy chúng tôi đến. Cậu ấy cũng cố trấn tĩnh mình, và nói với tất cả sự vui mừng có thể tạo ra được rằng mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến.



Lúc này đã gần một giờ, và cậu ấy cùng Van Helsing vẩn ngồi với nàng. Tôi cố an ủi họ khỏang mười lăm phút, rồi ghi lại những điều này bằng chiếc máy quay đĩa của Lucy. Đến sáu giờ thì họ cố nghĩ ngơi một lát. Tôi sợ rằng đến sáng mai thì cuộc họp mặt của chúng tôi sẽ chấm dứt, và cú sốc này thật là khủng khiếp biết bao. Linh hồn trẻ tội nghiệp ấy không thể bình phục được. Xin Chúa hãy giúp tất cả chúng con.



THƯ CỦA MINA HARKER GỬI LUCY WESTENRA



(Thư đã không được mở bởi người nhận)



Ngày 17 tháng Chín



Lucy thân,



"Đã lâu rồi kể từ khi mình nhận được thư bạn, hay đúng ra là từ lần mình viết trước đây. Bạn hẳn sẽ tha lỗi cho mình, khi mình bắt bạn phải nghe đủ thứ chuyện linh tinh của mình. Thế đấy, mình và chồng mình đều khỏe cả. Khi chúng mình đến Exeter, đã có sẳn một chuyến xe ngựa đợi mình, và ngồi bên trong nó là ông Hawkins, dù ông ấy đang bệnh. Ông ấy đưa chúng mình về nhà ông ta, ở đấy chúng mình đã được dành sẳn những căn buồng xinh đẹp và tiện nghi, và chúng mình ăn tối với nhau. Sau bữa ăn, ông Hawkins nói,



"Các bạn trẻ thân mến, tôi muốn mừng cho sức khỏe và sự thịnh vượng của các bạn, và chúc mừng cho sự có mặt của các bạn ở nơi đây. Tôi biết cả hai bạn từ khi các bạn còn nhỏ, và đã vui mừng cùng kiêu hãnh theo dõi các bạn lớn lên. Bây giờ tôi muốn các bạn hãy ở cùng một nhà với tôi. Tôi chẳng có con cháu gì cả. Tất cả đã được sắp đặt, và tôi sẽ để lại mọi thứ cho các bạn." Mình khóc đấy, Lucy ạ, khi Jonathan và người bạn già siết tay nhau. Đó là một buổi chiều rất, rất hạnh phúc đối với chúng mình.



"Thế là chúng mình ở đây, trong một ngôi nhà cổ xinh đẹp, và từ cả phòng ngủ lẩn phòng khách mình đều có thể nhìn thấy một cây du khổng lồ của một nhà thờ gần đó, với thân cây lớn đen vươn lên từ hướng đối diện với lớp đá vàng cổ kính của nhà thờ, mình có thể nghe thấy lũ quạ ngồi lê đôi mách phía trên cãi cọ nhặng xị suốt cả ngày, và tiếp theo bọn quạ ấy là đến con người. Không cần phải nói chắc cậu cũng biết là mình rất bận rộn với công việc nhà và nội trợ. Jonathan và ông Hawkins làm việc suốt ngày, vì bây giờ anh Jonathan đã trở thành người hùn vốn, ông Hawkins muốn nói cho anh ấy biết về những khách hàng.



"Mẹ của bạn dạo này thế nào? Ước gì mình có thể phóng về thị trấn thăm bạn một hai ngày nhỉ, nhưng mình không dám, vì hiện giờ có quá nhiều công việc đang đổ xuống vai mình, và anh Jonathan vẩn trông còn yếu lắm. Anh ấy bắt đầu có da có thịt hơn, nhưng anh ấy trông vẩn còn xanh xao lắm sau một căn bệnh dài như vậy. Thậm chí đến bây giờ đôi khi anh ấy vẩn bật dậy đột ngột trong giấc ngủ và run bần bật cho đến khi mình có thể dỗ ngọt anh ấy quay về với sự tĩnh lặng bình thường. Tuy nhiên, tạ ơn Chúa, những chuyện như vậy xảy ra ngày càng ít đi, và ngày tháng dần qua, có vẻ như những chuyện khủng khiếp của quá khứ đã trôi qua hẳn rồi, mình tin là như vậy. Còn bây giờ sau khi mình đã kể cho bạn nghe về chuyện của mình, đến lượt mình hơi bạn. Khi nào bạn sẽ cưới, ở đâu, và ai sẽ thực hiện nghi lễ, bạn sẽ mặc cái gì, và bạn định làm đám cưới công khai hay riêng tư? Hãy kể với mình về chúng đi, bạn thân yêu, kể với mình về mọi thứ, bởi gì không có gì bạn thích mà mình lại không thích cả. Anh Jonathan nói mình gửi cho bạn sự ‘tấm lòng kính trọng’ của anh ấy, nhưng mình không nghĩ như thế là đủ đối với người hùn vốn trẻ tuổi của hãng Hawkins&Harker. Và bây giờ, khi mà bạn yêu mình, anh ấy yêu mình, và mình yêu bạn ở mọi cách và thì của động từ, mình chỉ đơn giản gửi cho bạn ‘tình yêu’ của anh ấy thay vào. Tạm biệt nhé, Lucy thân yêu, và chúc bạn mọi điều tốt lành." Bạn của bạn, Mina Harker



BÁO CÁO CỦA PATRICK HENNESSEY, MD, MRCSLK, QCPI, ETC, ETC, CHO JOHN SEWARD, MD



Ngày 20 tháng Chín,



Kính thưa Ngài:



"Theo yêu cầu của ngài, tôi ngài bản báo cáo về tình hình mọi chuyện xảy ra khi tôi coi sóc viện. Về phần bệnh nhân Renfield, thì vẩn còn có chuyện để nói. Ông ta lại có một đợt lên cơn nữa, và có thể dẩn đến một kết cục kinh khiếp, nhưng may thay cuối cùng không có một kết quả không vui nào. Đến trưa thì có một chuyến xe bò với hai người đàn ông đỗ lại tại căn nhà hoang nằm tiếp giáp với vùng đất của chúng ta, ngôi nhà mà ngài hẳn còn nhớ là bệnh nhân đã hai lần chạy đến đó. Những người đàn ông dừng lại tại cổng viện của chúng ta để hỏi đường, như vậy họ là những người lạ.



"Tôi đang đứng nhìn từ cửa sổ của phòng nghiên cứu, đốt một điếu thuốc sau bữa chiều, thì thấy một người đàn ông trong số họ tiến lại gần căn nhà. Khi anh ta đi ngang cửa sổ phòng của Renfield, bệnh nhân bắt đầu tỏ ra hung hãn với anh ta, và gọi anh ta bằng những từ ngữ xấu xa nhất mà ông ta có thể tuôn ra trên đầu lưỡi. Người đàn ông kia, tỏ ra một người đàn ông được giáo dục tử tế, chỉ dừng lại ở việc nói bệnh nhân hãy ‘câm cái miệng ăn mày hôi hám lại’, trong khi người bệnh của chúng ta buộc tội anh ta đã ăn cướp của ông, muốn ám sát ông và nói rằng ông ta sẽ làm mọi chuyện để ngăn cản điều đó. Tôi mở cửa sổ và ra hiệu cho người đàn ông kia đừng chú ý, anh ta sau khi nhìn quanh để tự ước lượng vùng đất mà anh ta sẽ đi, an ta trả lời ‘Chúa sẽ phù hộ cho ngài, thưa ngài. Tôi không để bụng những lời được nói từ một nhà thương điên đâu. Tôi thông cảm cho ngài và những người khác phải sống trong một nhà với những con thú dại như vậy.’


"Đoạn anh ta hỏi đường tôi một cách nhã nhặn vừa đủ, và tôi chỉ cho anh ta cổng của ngôi nhà hoang. Anh ta lên đường, và đuổi theo anh là những lời đe dọa, nguyền rủa cùng xỉ vả của ông bạn của chúng ta. Tôi đi xuống để thử tìm hiểu nguyên nhân của cơn giận dữ này, vì rằng ông ta là một người đàn ông dễ tính, trừ phi những cơn hung bạo bộc phát bất ngờ của ông nổi lên. Tôi khá là ngạc nhiên khi thấy ông ta đã trở nên bình tĩnh và có một dáng vẻ gần như là hoàn toàn thân ái. Tôi thử nói với ông ta về vụ rắc rối vừa qua, nhưng ông ta dịu dàng hỏi tôi rằng tôi đang nói về cái gì vậy, và làm ra vẻ rằng ông ta đã hoàn toàn quên biến hết những chuyện vừa rồi. Tuy nhiên, tôi xin được thứ lỗi phải nói rằng, đó chỉ một trong những trò xảo trá của ông ta, vì mới cách đây nữa giờ tôi còn nghe ông ta eo sèo. Ngay lúc đó ông ta phóng qua cửa sổ phòng mình, và chạy vội ra đường lớn. Tôi gọi những người phục vụ đi theo mình, và chạy theo ông ta, vì tôi sợ rằng ông ta lại định gây ra một trò phiền tóai khác. Sự lo sợ của tôi đã được xác nhận khi tôi thấy chiếc xe bò khi nãy đang đi xuống đường ở phía trước, chở theo một cái thùng gỗ lớn. Những người đàn ông đang chùi trán và lau mặt, như thể vừa làm xong một công việc nặng nhọc. Trước khi tôi bắt kịp bệnh nhân, ông ta đã lao đến chỗ họ, lôi một người đàn ông ra khỏi xe bò và bắt đầu nện đầu anh ta xuống đất. Nếu tôi không kịp tóm lấy ông ta ngay, tôi tin là có thể ông ta đã giết chết người kia. Những người khác nhảy xuống và đánh ông ta bằng cán của những cái roi ngựa lớn. Đó là những đòn nặng, nhưng ông ta dường như không cảm thấy gì, vẩn giữ chặt người đàn ông kia, và lắc lư giằng co với cả ba chúng tôi, đẩy chúng tôi văng lung tung như thể chúng tôi là những con mèo con. Ngài cũng biết rằng tôi đâu phải là người nhẹ ký, còn những người khác thì đều là những tay lực lưỡng cả. Thọat tiên ông ta chiến đấu một cách thầm lặng, nhưng khi chúng tôi bắt đầu khống chế được ông ta, và những người phục vụ bắt đầu quàng áo trói lên người ông, thì ông ta bắt đầu gào to lên, "Tôi sẽ chống lại họ! Họ không thể cướp của tôi! Họ sẽ không thể giết tôi từ từ như vậy được! Tôi sẽ chiến đấu vì Ông Chủ và Chúa Tể của tôi!" cùng với những lời gào thét khác không ra đầu ra đũa đại loại như vậy. Khó khăn lắm họ mới lôi ông ta về lại nhà và ném ông ta vào phòng cách ly. Một trong những người phục vụ, Hardy, bị gãy ngón tay. Tuy nhiên, tôi thì không sao, và ông ta thì ổn cả.



"Hai người trên xe bò lúc đầu la lối, dọa là sẽ trả đũa những hư hại này, rằng sẽ buộc chúng tôi phải trả lời trước pháp luật về những sự việc vừa qua. Tuy nhiên, sự dọa nạt tức giận của họ cũng trộn lẩn với sự xấu hổ ngấm ngầm khi hai người như họ lại bị bại trận trước một người điên yếu ớt. Họ nói rằng nếu bữa nay họ không phải hao tốn sức khỏe để vận chuyển và nâng cái hộp nặng chình chịch kia lên xe, họ sẽ giải quyết ông ta nhanh :Dng. Họ còn đưa thêm lý do cho sự bại trận của họ rằng họ bị khát cháy cổ trong những công việc nặng nhọc của mình, và phải di chuyển trên những quãng đường xa lắc để hòan thành những dịch vụ công cộng của mình ở bất kỳ hang hốc nào. Tôi hiểu được mục đích của họ, và sau khi đã nốc một cốc rượu Groc, và thêm vào đó mỗi anh được dúi vào tận tay một đồng xôvơranh, họ đã dịu đi, và họ thề rằng họ khi họ gặp lại cái thằng cha điên hung hăng kia ở bất kỳ chỗ nào, hắn cũng sẽ không thể khỏe mạnh như hôm nay được. Tôi ghi lại tên và địa chỉ của họ, phòng trường hợp có thể cần thiết. Họ là: Jack Smollet, Khu Dudding, Đường Vua George, Great Wlwarth, và Thomas Snelling, Phố Peter Farley, Hạt Guide, Bethnal Green. Cả hai người bọn họ là nhân viên của Công ty Vận chuyển và Chuyên chở Harris và Các con trai, Orange Master Yard, Soho.
"Tôi sẽ gửi báo cáo cho ngài về bất kỳ những chuyện đặc biệt nào xảy ra ở đây, và sẽ đánh dây thép ngay cho ngài khi có chuyện gì đặc biệt quan trọng.

"Xin hãy tin tưởng tôi, thưa Ngài,

"Trân trọng,

"Patrick Hennessey."

THƯ CỦA MINA HARKER GỬI CHO LUCY WESTENRA

(Thư không được mở bởi người nhận)

vui_la_chinh 05-04-2005 03:26 AM

Ngày 18 tháng Chín



"Lucy thân,



"Tai họa đã đột ngột đổ ập xuống đầu chúng mình. Ngài Hawkins đã qua đời bất ngờ. Điều này thật là quá đau buồn đối với chúng mình, bởi vì cả hai chúng mình đều rất yêu ông và thật sự cảm thấy như mình mất một người cha. Mình không hề biết mặt cha mẹ mình, và vì vậy cái chết của một người đàn ông già thân thương thật sự là một cú sốc với mình. Jonathan buồn ghê gớm. Anh ấy không chỉ cảm thấy đau buồn, đau buồn sâu sắc, vì người đàn ông đã làm bạn với anh ấy trong suốt cuộc đời anh ấy đến nay, mà còn đó là sự chấm hết việc anh ấy được xem như một con trai mà phải gánh hết gia tài, một việc mà những người trong thời đại chúng ta thường mơ ước về sự giàu có đằng sau những giấc mơ tham lam, nhưng Jonathan lại cảm thấy khác. Anh ấy nói rằng những trách nhiệm mà anh ấy đang phải gánh lấy khiến anh ấy căng thẳng. Anh ấy bắt đầu nghi ngờ chính mình. Mình cố làm anh ấy vui lên, và niềm tin của mình đối với anh ấy sẽ giúp anh ấy trở nên tự tin với chính mình. Nhưng đây là một cú sốc trầm trọng nhất mà anh ấy trải qua. Ôi, thật là khó để một con người dịu dàng, đơn giản, cao thượng và khỏe mạnh một cách tự nhiên như anh ấy, những bản chất tự nhiên đã khiến cho người bạn thân yêu của chúng mình nâng đỡ anh ấy từ một nhân viên trở thành một ông chủ chỉ trong vài năm, hồi phục lại khỏi những chấn thương khi mà những tính chất ấy mất đi. Bỏ qua cho mình nhé, bạn thân yêu, khi mà mình lại quấy rầy bạn trong khi bạn lại ngập tràn trong hạnh phúc, nhưng Lucy thân yêu ơi, mình phải có ai đó để tâm sự, trong khi phải căng thẳng giữ cho anh Jonathan trở lại can đảm và vui vẻ, và ở đây chẳng có ai mà mình tin tưởng. Mình đang phải gấp rút đến London, và chúng mình phải có mặt ở đó ngày mốt, vì ngài Hawkins tội nghiệp muốn được chôn cất chung một khu mả với cha ngài. Vì ngài chẳng còn thân nhân, anh Jonathan sẽ đứng ra chủ trì tang lễ. Mình sẽ cố đến thăm bạn, bạn thân yêu, nếu như có được dù chỉ dăm phút rảnh rỗi. Bỏ qua cho mình đã quấy rầy bạn nhé. Với những lời chúc tốt lành,



Bạn thân



Mina Harker



NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD



Ngày 20 tháng Chín. – Chỉ có nghị lực và sở thích mới khiến tôi tiếp tục viết tiếp những dòng này. Tôi đã quá đau khổ, quá mất tinh thần, quá chán ngán với thế giới và những gì bên trong nó, bao gồm cuộc sống của chính tôi, và tôi chẳng buồn quan tâm nếu như trong lúc này tôi nghe thấp tiếp đập cánh của thần chết. Và hắn đang đang đập những cái cánh u ám của hắn rất trúng đích dạo gần đây, mẹ Lucy và cha Arthur, và bây giờ… Hãy để tôi tiếp tục công việc của mình.



Tôi đến đổi canh với Van Helsing để trông chừng Lucy theo đúng lịch định. Chúng tôi muốn Arthur cũng đi nghỉ, nhưng cậu ấy từ chối. Chỉ đến khi tôi nói với cậu ấy rằng chúng tôi muốn cậu ấy giúp đỡ chúng tôi vào ban ngày, rằng chúng tôi không được để mình kiệt sức vì mất ngủ, để Lucy khỏi thêm đau lòng, cậu ấy mới chịu đi.



Van Helsing rất thương cậu ấy. "Đến đây, con trai," ông nói. "Đi với ta. Anh đang đau ốm và yếu ớt, anh đang buồn bã và chấn động tâm thần, với tất cả những gánh nặng đang đổ xuống sức khỏe của anh mà chúng ta biết rõ. Anh không được đơn độc, bởi vì sự đơn độc sẽ càng khiến con người thêm sợ hãi và hỏang hốt. Hãy đi đến phòng khách, ở đó có một lò sưỡi lớn, và cũng có hai cái ghế xofa nữa. Anh sẽ ngủ trên một cái, và tôi ngủ trên cái còn lại, chúng ta sẽ cảm thông và an ủi cho nhau, ngay cả khi chúng ta không nói chuyện, ngay cả khi chúng ta đang ngủ."



Arthur đi ra với ông ấy, ném một cái nhìn dài và thương cảm về khuôn mặt của Lucy, vẩn đang nằm trên gối, trắng hơn cả một tấm vải. Nàng nằm bất động, còn tôi nhìn quanh phòng để xem xét mọi thứ. Tôi nhận thấy giáo sư đã mang vào phòng này, giống như căn phòng khác, những sản phẩm của tỏi mà ông ấy đã dùng. Tòan bộ các khung cửa sổ đều được thoa tỏi, và chung quanh cổ Lucy, trên một cái khăn tay lụa mà Van Helsing đã bao quanh cổ nàng, là một bó lớn của loại hoa này.



Lucy vẩn nằm thở hổn hển, và mặt nàng trông yếu hơn bao giờ hết, với đôi môi mở rộng phơi ra hàm lợi trắng. Răng nàng, trong bóng tối lờ mờ, sáng trắng lên, trông dài và bén nhọn hơn lúc sáng. Đặc biệt, chắc là do ảo giác của ánh sáng, răng nanh của nàng trông dài và sắc bén hơn những chiếc còn lại.



Tôi ngồi cạnh nàng, và lúc đó nàng chuyển động với vẻ nặng nhọc. Cùng lúc đó có tiếng đập hay vỗ nhè nhẹ ở cửa sổ. Tôi đi đến thật nhẹ nhàng, và nhìn trộm qua góc màn. Đó là một đêm trăng rằm, và tôi có thể thấy những tiếng động ấy gây ra bởi một con dơi khổng lồ, đang lượn vòng vòng, rõ ràng là bị hấp dẩn bởi ánh sáng, dù là rất yếu, thỉnh thỏang lại đập vào cửa sổ bằng cánh của mình. Khi tôi trở về chỗ, tôi thấy Lucy đang cử động rất nhẹ nhàng, xé toạc vòng hoa tỏi trên cổ mình. Tôi thay thế nó với tất cả sự khéo léo của mình, và ngồi quan sát nàng.



Ngay lúc đó nàng tỉnh dậy, tôi cho nàng ăn, như Van Helsing căn dặn. Nàng ăn một ít, với vẻ uẻ oải. Hình như đối với nàng lúc này đang diễn ra một cuộc đấu tranh trong giấc ngủ vì sự sống, mà những sức khỏe dành lại được đến lúc này chỉ càng xác nhận sự đau ốm của nàng. Có một điều làm tôi tò mò là khi nàng tỉnh giấc nàng lại kéo vòng hoa tỏi về sát cổ mình. Rất lạ lùng vì bất cứ lúc nào khi nàng mê man, với những hơi thở hổn hển, nàng đẩy những vòng hoa tỏi ra, nhưng khi tỉnh giấc thì nàng lại kéo chúng về. Rõ ràng là không thể sai lầm về việc này, vì vào những giờ dài đằng đẳng tiếp theo, nàng nhiều lần lặp lại chu kỳ thức ngủ với những cử động y như vậy.



Đến sáu giờ sáng, Van Helsing đến thay tôi. Arthur vẩn còn chìm trong giấc ngủ lơ mơ, và ông già hiền từ ấy để cậu ta ngủ tiếp. Khi ông ấy nhìn thấy mặt Lucy tôi có thể nghe thấy một tiếng hít thở dồn nén yếu ớt, và ông thì thầm với tôi lanh lảnh. "Kéo tấm màn ra. Tôi muốn ánh sáng!" Đoạn ông cúi xuống, mặt ông gần như cạm vào mặt Lucy, xem xét nàng kỹ lưỡng. Ông lấy những bó hoa ra, và nâng chiếc khăn tay lụa trên cổ họng nàng lên. Vừa làm như vậy, ông nhảy ngược về phía sau và tôi nghe ông ấy thốt lên, "Mein Gott!" như thể nó đang được nén lại trong cổ họng ông. Tôi cũng cúi người và quan sát, và tôi đột ngột cảm thấy ớn lạnh khắp cơ thể. Vết thương trên cổ họng nàng đã biến mất.



Có đến năm phút liền Van Helsing đứng nhìn nàng, với vẻ lạnh lùng nhất trên khuôn mặt ông. Đoạn ông quay sang tôi và nói một cách bình thản, "Cô ta đang chết. Việc này sẽ đến, không còn lâu nữa đâu. Với tôi, có một sự khác biệt rất quan trọng về việc cô ta chết trong lúc tỉnh táo hay trong lúc ngủ. Hãy đánh thức cậu bé tội nghiệp kia dậy, kêu anh ta đến đây để chứng kiến những giây phút cuối cùng. Anh ta đã tin tưởng chúng ta và chúng ta đã hứa với anh ta."



Tôi đi vào phòng khác và đánh thức cậu ta. Cậu ta vẩn còn đờ đẩn, nhưng khi nhìn thấy những luồng sáng mặt trời xuyên qua cạnh của cánh cửa chớp, cậu ta nghĩ rằng đã quá trễ, và biểu lộ sự sợ hãi của mình. Tôi bảo đảm với cậu ta rằng Lucy vẩn còn ngủ, nhưng cố hết sức nhẹ nhàng để nói với cậu ta rằng cả Van Helsing và tôi đều sợ rằng phút tận cùng đã cận kề. Cậu ta giơ tay che mặt, quỵ gối xuống trên ghế xofa mà lúc này cậu vẩn nằm trên đó, có thể cả phút, đầu cúi thấp, cầu nguyện, trong khi vai cậu ấy run lên trong đau khổ. Tôi nắm tay cậu ta, nâng cậu ta dậy. "Đi nào," tôi nói, "anh bạn già thân yêu, hãy tập trung tất cả sự chịu đựng của mình lại. Đó là điều tốt nhất và dễ dàng nhất cho nàng."



Khi chúng tôi đi vào phòng Lucy, tôi thấy Van Helsing đang ở trong đó, với sự chu đáo quen thuộc của mình, đang sắp đặt mọi việc cho chúng càng trông dễ chịu càng tốt. Ông thậm chí còn chải lại tóc cho Lucy, để chúng trải ra thành những gợn sóng trên gối một cách quen thuộc. Khi chúng tôi vào phòng, nàng mở mắt, và khi nhìn thấy Arthur, nàng thì thầm dịu dàng, "Arthur! Ôi, anh yêu, em mừng vì anh đã đến!"



Cậu ấy muốn cúi xuống hôn nàng, thì Van Helsing kéo nàng lại. "Không," ông thì thầm, "chưa phải lúc! Nắm lấy tay cô ta, nó sẽ làm cô ta dễ chịu hơn."



Khi Arthur nắm lấy tay và quỳ gối cạnh nàng, nàng trông đẹp hơn bao giờ hết, mắt nàng lóng lánh lên dịu dàng đẹp như một thiên thần. Rồi từ từ nàng nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ. Một lúc nào hơi thở nàng trở nên nhẹ nhàng hổn hển, nàng hít vào và thở ra như một đứa trẻ mệt nhọc.



Và rồi sự thay đổi mà tôi đã thấy trong đêm diễn ra một cách vô cảm. Hơi thở của nàng hổn hển hơn, đôi môi mở rộng, lợi trắng bệch, co về phía sau, khiến cho hàm răng trông dài hơn và sắc bén hơn bao giờ. Giống như một hiện tượng mộng du, nàng mở mắt một cách lờ đờ, vô thức, mắt nàng bây giờ trông mờ đục và cứng nhắc, rồi nàng cất tiếng, với một giọng nói khêu gợi mà trước đây chưa bao giờ tôi nghe trên môi nàng, "Arthur! Ôi, anh yêu, em mừng là anh đã đến! Hôn em đi nào!"



Arthur vội vã bước tới, cúi xuống để hôn nàng, nhưng ngay lúc đó Van Helsing, cũng giật mình vì giọng nói của nàng như tôi, nhào tới chỗ cậu ta, siết lấy quanh cổ cậu ta bằng cả hai tay, kéo lê cậu ta về sau với một sức mạnh cuồng nộ mà tôi chưa bao giờ nghĩ là ông có được, thật sự ông đã ném cậu ấy văng ngược gần tới giữa phòng. "Không, vì cuộc sống của anh!" ông ta nói, "không, vì linh hồn đang còn sống của anh và của cô ta!" Và ông đứng giữa họ như một con sư tử giữa trận chiến.



Arthur bị ngạc nhiên đến mức trong một thóang cậu ấy không thể biết nói hoặc làm gì, rồi trước khi cơn hung bạo bốc đồng của cậu ta dâng lên, cậu ấy kịp nhận thức được cậu ấy đang đứng ở đâu, trong hòan cảnh nào, và cậu ta đứng đợi, lặng yên.



Tôi vẩn quan sát Lucy, và giống như Van Helsing, chúng tôi thấy một cơn giận dữ ập đến như một bóng đen phủ lên mặt nàng. Đôi răng sắc bén nghiến lại. Đoạn nàng nhắm mắt và thở một cách nặng nề.



Một thóang sau đó nàng mở mắt với tất cả sự dịu dàng của mình, và đưa cánh tay gầy guộc, trắng bệch đáng thương của mình nắm lấy bàn tay to lớn rám nắng của Van Helsing, kéo lại gần nàng, và hôn nó. "Người bạn thật sự của tôi," nàng nói, với một giọng nói yếu ớt, nhưng ẩn chứa một sự xúc động khó có thể nói lên thành lời, "Người bạn thật sự của tôi, và của anh ấy nữa! Ôi, hãy bảo vệ anh ấy, và trả lại cho tôi sự bình yên!"



"Tôi thề sẽ làm điều ấy!" ông ta nói một cách trịnh trọng, quỳ xuống cạnh nàng, giơ cao một tay, như cách người ta vẩn thường cất lời thề. Đoạn ông quay sang Arthur, và nói với anh ta, "Đến đây nào, con trai của ta, hãy nắm lấy tay cô ta, và hôn lên trán cô ấy, chỉ nơi đấy thôi."



Mắt họ chạm nhau thay cho môi họ, rồi sau đó chúng rời xa. Mắt Lucy khép lại, và Van Helsing, người vẩn đang cẩn thận quan sát gần đó, nắm lấy tay Arthur, kéo cậu ấy ra sau.



Rồi hơi thở của Lucy trở lại hổn hển, và ngay sau đó tất cả chấm dứt.



"Tất cả đã xong," Van Helsing nói. "Cô ta đã chết!"



Tôi nắm lấy tay Arthur, dẩn cậu ấy trở về phòng khách, để cậu ấy ngồi đấy, che mặt bằng hai tay. Tôi nhìn cậu ấy nấc lên mà cảm thấy tim mình tan nát.



Tôi quay trở lại phòng, và thấy Van Helsing vẩn đứng nhìn Lucy tội nghiệp, mặt ông ta càng lạnh lùng hơn bao giờ hết. Đã có sự thay đổi trên cơ thể nàng. Cái chết đã đem trả lại cho nàng một phần vẻ đẹp, lông mày và má nàng phục hồi vẻ hồng hào thanh tú. Thậm chí môi nàng cũng đã mất đi vẻ nhợt nhạt chết :Dc. Giống như thể những dòng máu, khi không cần phải phục vụ cho nhịp đập của con tim nữa, đã đồn lên mặt nàng để tạo một vẻ khiếm nhã cục cằn của cái chết với những cảnh tượng như thế này.



"Chúng ta nghĩ rằng cô ta đã chết trong khi cô ta đang ngủ, và cô ta giống như đang ngủ khi cô ta đã chết."



Tôi đứng bên cạnh Van Helsing, và nói, "A, thôi được, cô gái tội nghiệp, cuối cùng sự an bình đã đến với em. Đấy là sự chấm dứt."



Ông ta quay sang tôi, và nói với vẻ trang nghiêm trịnh trọng, "Ôi, không, than ôi! Không phải thế. Nó chỉ là sự bắt đầu mà thôi!"



Khi tôi hỏi ông xem ông muốn nói gì, ông ta chỉ lắc đầu và trả lời, "Chúng ta không còn gì để làm nữa. Hãy chờ đợi và quan sát."

vui_la_chinh 05-04-2005 03:26 AM

Chương 13


NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD – tt


Đám tang được tổ chức vào những ngày tiếp theo, và Lucy cùng với mẹ nàng được chôn cất cùng với nhau. Tôi đã chứng kiến tất cả những nghi thức buồn thảm này, và dịch vụ mai táng thành phố đã chứng tỏ rằng nhân viên của họ cũng rất đau buồn và mong muốn người chết được an nghỉ, với sự ngoan ngõan khéo léo của họ. Ngay cả người phụ nữ thực hiện công việc chuẩn bị cuối cùng cho người chết cũng nói với tôi với tư cách riêng tư đồng nghiệp với nhau, khi bà ta vừa đi ra khỏi nhà xác,



"Cô ta đẹp tuyệt. Thật là hạnh phúc khi được chăm sóc cho cô ấy. Nói không có gì quá là cô ấy đã mang lại vẻ vang cho chúng tôi."



Tôi để ý là Van Helsing chẳng quanh quẩn đâu xa. Điều này thật ra không khó với tình trạng lộn xộn trong nhà. Họ không còn thân nhân, và do Arthur đã trở về sau đó để lo đám tang cho cha cậu ấy, chúng tôi có thể thông báo về cuộc đấu giá cho bất kỳ ai tham gia. Để đưa ra quyết định này, Van Helsing và tôi tự mình xem xét các loại giấy tờ. Ông ta khăng khăng đòi tự mình xem xét các giấy tờ của Lucy. Tôi hỏi ông ta nguyên nhân, bởi vì tôi sợ rằng ông ấy là một người ngoại quốc, và có thể không rành lắm các yêu cầu pháp lý của Anh quốc, và sự hiểu lầm này có thể gây ra những rắc rối không cần thiết.



Ông ta trả lời tôi, "Tôi biết, tôi biết. Anh quên rằng tôi làm một luật sư cũng giỏi không kém làm một bác sĩ. Nhưng đây không phải là vấn đề luật pháp. Anh cũng biết điều đó, khi anh cố né tránh các nhân viên công lực. Tôi còn cố tránh họ hơn nữa. Và những tờ giấy này, lại càng không để rơi vào tay họ, thế đấy."



Trong khi ông ta nói, ông ta lấy ra khỏi túi những bản ghi còn lại trong ngực Lucy, nàng đã xé nó trong giấc ngủ.



"Khi nào anh tìm thấy một cố vấn pháp luật nào đại diện cho bà Westenra quá cố, anh hãy niêm phong tất cả những giấy tờ của cô ấy và gửi cho anh ta. Còn tôi, suốt tối nay tôi sẽ xem xét trong căn phòng này và trong căn phòng cũ của cô Lucy. Sẽ không hay nếu như những tâm tư của cô ấy lại rơi vào tay người lạ."



Tôi tiếp tục phần còn lại của công việc, và nữa giờ sau đã tìm thấy tên và địa chỉ cố vấn pháp luật của bà Westenra và viết thư cho ông ta. Tất cả giấy tờ của người đàn bà tội nghiệp đã được sắp xếp lại. Có sự chỉ dẩn rõ ràng về nơi bà được chôn cất. Tôi đang nặng nề niêm phong bức thư thì Van Helsing đi vào trước sự ngạc nhiên của tôi, cất tiếng,



"Tôi có thể giúp anh được không, bạn John? Tôi đang rảnh đây, và nếu tôi có thể thì tôi sẳn sàng phục vụ anh."



"Ông đang tìm cái gì đó thì phải?" tôi hỏi.



Ông ta trả lời, "tôi không tìm kiếm một cái gì đặc biệt. Tôi chỉ hy vọng tìm thấy, và tôi đã tìm thấy, tất cả chúng đây, chỉ là một số bức thư, vài bản ghi còn lại, và một quyển nhật ký mới bắt đầu. Nhưng tôi có đem chúng theo đây và chúng ta sẽ không nói gì về nó lúc này. Tôi gặp cậu bé tội nghiệp tối nay, và với sự chấp nhận của anh ta, tôi sẽ sử dụng chúng."



Khi chúng tôi chấm dứt công việc, ông ta nói với tôi, "Còn bây giờ, bạn John, tôi nghĩ là chúng ta có thể đi ngủ. Cả anh và tôi đều buồn ngủ rồi, và giấc ngủ sẽ giúp chúng ta hồi phục. Ngày mai chúng ta sẽ có nhiều việc để làm, nhưng tối nay thì không cần đến chúng ta. Than ôi!"



Trước khi đi, chúng tôi quay lại thăm Lucy tội nghiệp. Những nhân viên lễ tang đã làm xong công việc của mình, và căn phòng bây giờ giống như một nhà thờ nhỏ lung linh. Có những bông hoa dại trắng rực rỡ, và cái chết lại càng bộc lộ vẻ kinh tởm của nó. Có một tấm vải mỏng phủ lên mặt người chết. Khi giáo sư cúi xuống và nhẹ nhàng kéo nó ra sau, chúng tôi đều giật mình trước vẻ đẹp đang hiện ra trước mình. Ngọn nếp sáp ong đủ sáng để quan sát. Tất cả vẻ yêu kiều của Lucy đã trở về với nàng trong cái chết, và hàng giờ đã trôi qua, thay vì diễn ra quá trình ‘bắt đầu thối rửa’, thì lại càng phục hồi vẻ đẹp cho nàng, đến nỗi tôi không thể tin vào mắt mình khi nhìn vào thi hài.



Giáo sư trông rất lạnh lùng và bình tĩnh. Ông ta không yêu nàng như tôi, và vì vậy mắt ông không mờ đi bởi lệ. Ông ấy nói với tôi. "Ở lại đây đến khi tôi trở lại" và rời khỏi phòng. Ông ta trở lại với một nhúm tỏi dại trong chiếc hộp ở tiền sảnh đã mở sảnh, đặt những bó hoa tỏi giữa những thứ khác lẩn lộn trên và chung quanh giường. Rồi ông lấy từ trong cổ, bên trong cổ áo, một cái chữ thập nhỏ bằng vàng, đặt nó lên miệng Lucy. Ông lấy khăn che mặt nàng lại như cũ, và chúng tôi đi ra.



Tôi đang thay quần áo ở phòng mình, thì với một tiếng gõ cửa báo trước, ông ta đi vào và lập tức nói ngay.



"Tối mai tôi muốn anh đi với tôi, trước khi trời tối, với một số dao mổ."



"Chúng ta phải thực hiện một cuộc mổ xác à?"



"Đúng và sai. Tôi muốn thực hiện một cuộc phẫu thuật, nhưng không như anh nghĩ. Tôi sẽ nói với anh ngay bây giờ, nhưng không thêm một từ nào khác. Tôi muốn cắt rời đầu cô ta và lấy tim cô ta ra. A! Anh là một bác sĩ phẫu thuật, và đừng có sốc như thế! Anh, người mà tôi đã từng thấy chẳng hề run tay hay dao động tim mình, từng thực hiện những cuộc phẫu thuộc giữa sự sống và cái chết khiến cho mọi người phải rùng mình. Ôi, nhưng tôi không được quên rằng, anh bạn John thân yêu, rằng anh yêu cô ta, và tôi sẽ không quên điều đó nên tôi sẽ thực hiện cuộc phẫu thuật mà anh không được nhúng tay vào. Tôi muốn làm nó tối nay, nhưng tôi sẽ không làm vì Arthur. Anh ta sẽ được tự do sau đám tang của cha anh ta ngày mai, và anh sẽ đến để gặp cô ta, để gặp nó. Vậy thì, khi cô ta đã được chôn cất xong xuôi vào ngày mai, anh và tôi sẽ đến khi tất cả đã đi ngủ. Chúng ta sẽ gỡ nắp quan tài, sẽ thực hiện cuộc phẫu thuật của mình, và để tất cả lại như cũ, và sẽ không ai biết gì về việc chúng ta đã làm."



"Nhưng tất cả những chuyện đó để làm gì? Cô gái đã chết. Vì sao phải cắt xén cơ thể tội nghiệp của nàng làm gì? Và có cần thiết không khi phải thực hiện cuộc phẫu thuật mà chẳng mang lại được gì, không lợi ích gì cho nàng, cho chúng ta, cho khoa học, cho kiến thức con người, vì sao phải làm thế? Nó là một việc quái gỡ."


Để trả lời, ông ta đặt tay mình lên vai tôi, và nói với một vẻ rất dịu dàng, "Bạn John, tôi rất thông cảm với trái tim đau khổ đáng thương của anh, và tôi càng yêu anh hơn khi biết trái tim ấy đang đau khổ như thế nào. Nếu có thể được, tôi sẽ sẳn sàng gánh chịu thay anh những gì mà anh đang phải chịu đựng. Nhưng có những điều mà anh chưa biết, nhưng rồi anh sẽ biết, may mắn rằng tôi đã biết được những điều này, dù chúng chẳng phải là những chuyện dễ chịu. John, con trai, anh đã là bạn tôi nhiều năm nay, và anh có bao giờ thấy tôi làm chuyện gì mà không có mục đích tốt đẹp chưa? Có thể tôi sai lầm, tôi là con người mà, nhưng tôi tin vào tất cả những chuyện tôi làm. Đó phải chăng chính là lý do mà anh đã gọi tôi đến khi anh gặp phải một câu chuyện rắc rối lớn? Phải! Phải chăng anh đã không hỏang sợ, không kinh hoàng khi tôi không cho Arthur hôn người yêu của anh ấy, dù cô ta đang chết, và kéo anh ta lại bằng tất cả sức lực? Phải! Và phải chăng anh không thấy cô ta cám ơn tôi, với đôi mắt đẹp tuyệt vời đang sắp tàn lụi, với giọng nói cũng vô cùng yếu ớt, và cô ta hôn bàn tay già nua thô ráp của tôi và chúc phúc cho tôi? Phải! Và phải chăng anh không nghe tôi thế với cô ta, và cô ta đã nhắm mắt với vẻ biết ơn như thế nào! Phải!



"Vâng, tôi có những lý do vững chắc cho những chuyện mà tôi muốn làm. Anh đã nhiều năm tin tưởng tôi. Anh đã tin tưởng tôi những tuần qua, khi mà có những chuyện lạ lùng khiến anh hết sức nghi ngờ. Hãy tin tôi thêm một chút nữa, bạn John. Nếu anh không tin tôi, thì tôi phải nói với anh tất cả những gì tôi nghĩ, nhưng không phải như thế là hay. Và nếu công việc tôi đã làm, cũng như công việc tôi sẽ làm, không có vấn đề tin tưởng hay không, mà là không có một người bạn tin tưởng mình, tôi sẽ làm với một trái tim nặng trĩu và tràn ngập cô đơn đến nỗi tôi cần đến tất cả những sự giúp đỡ và an ủi trên cõi đời này!" Ông ta ngừng lại một chút và nói tiếp rất nghiêm túc, "Bạn John, trước mặt chúng ta sẽ là những ngày kỳ lạ và kinh hòang. Đừng để chúng ta bị phân cách thành hai, mà hãy hòa nhập làm một, và chúng ta sẽ đi đến một kết cục tốt đẹp. Liệu anh có tin tưởng tôi không?"



Tôi nắm lấy tay ông ta, và hứa với ông. Tôi để cửa mở khi ông đi, nhìn theo ông đi vào phòng mình và đóng cửa lại. Khi tôi đứng yên lặng nhìn như vậy, tôi thấy một người hầu gái nhẹ nhàng đi trên hành lang. Cô ta quay lưng về phía tôi, nên không thấy tôi, và đi vào phòng Lucy nằm. Điều này làm tôi xúc động. Sự tận tâm ngày nay đã trở nên hiếm hoi, và chúng ta rất biết ơn những con người đã thầm lặng bộc lộ điều này với những người mà chúng ta yêu mến. Đây là một cô gái tội nghiệp đang đến bên một nơi mà hẳn là cô sợ chết khiếp, để đơn độc ngồi canh bên đám tang của cô chủ mà cô yêu mến, để cho tấm thân tội nghiệp kia không còn đơn độc đến khi nằm ở nơi an nghỉ cuối cùng.



Tôi đã ngủ ngon và lâu, đến khi Van Helsing đi vào phòng đánh thức tôi thì nắng đã chiếu rực rỡ khắp phòng. Ông ta đi đến bên giường tôi và nói, "Anh không cần phải lo về những con dao mổ. Chúng ta sẽ không phải dùng đến nó."



"Vì sao?" Tôi hỏi. Vì vẻ nghiêm trọng của ông ta tối qua đã gây cho tôi ấn tượng rất mạnh.



"Bởi vì," ông ta lạnh lùng trả lời, "nó đã quá trễ, hoặc quá sớm. Nhìn đây!" Đoạn ông ta giơ lên chiếc thập tự bằng vàng nhỏ.



"Nó đã bị trộm đêm qua."



"Trộm như thế nào," tôi hỏi trong kinh ngạc, "vì sao ông lại có nó lúc này?"



"Bởi vì tôi đã lấy lại nó từ cái kẻ đáng khinh đã trộm nó, từ người đàn bà đã cướp khỏi người chết sự sống. Sự trừng phạt của ả là tất yếu, nhưng không phải do tôi. Ả không biết là ả đang làm cái gì, việc ả làm có ý nghĩa gì, ả chỉ lấy trộm nó thôi. Bây giờ thì chúng ta phải chờ đợi." Ông ta đi ra sau khi buông ra những lời này, để tôi lại với một điều bí ẩn để suy nghĩ, một bài tóan đố để vật lộn.



Buổi sáng hôm ấy là một khoảng thời khắc ảm đạm, nhưng khi đứng bóng thì người cố vấn pháp luật đến, ông Marquand, của Wholeman, Các con trai, Marquand & Lidderdale. Ông ta rất cởi mở và đánh giá rất cao những gì chúng tôi đã làm, đảm nhận việc giải quyết chi tiết các công việc còn lại cho chúng tôi. Trong buổi trưa ông ta nói với tôi rằng bà Westenra đã có dự đóan trước về cái chết thình lình do bệnh tim của mình, và đã sắp đặt mọi chuyện rất chu đáo. Ông ấy báo cho chúng tôi biết rằng, trừ ra phần tài sản thuộc về cha Lucy được biết cho đến nay, sẽ được chuyển cho chi nhánh trong gia đình ông, còn lại tất cả tài sản động sản và bất động sản cũng như cá nhân, sẽ được để cho Arthur Holmwood. Và ông ta tiếp tục nói rất nhiều,



"Thật sự là chúng tôi đã làm hết sức mình để ngăn cản một chúc thư như vậy, và chỉ ra một sự ngẫu nhiên có thể sẽ khiến cho con gái bà hoặc trở nên không một xu dính túi hoặc không còn tự do khi mà bà gắn chặt mọi sự vào một cuộc hôn nhân như vậy. Thật sự, chúng tôi nhấn mạnh vấn đề đến nỗi gần như đã đi đến xung đột, khi mà bà ta hỏi tôi xem chúng tôi có định chuẩn bị thảo lại những điều ước nguyện của bà hay không. Tất nhiên, chúng tôi không có sự thay đổi nào ngòai sự chấp thuận. Về căn bản thì chúng tôi đúng, bởi vì đến chín mươi chín trên một trăm lần, sự lôgic của sự kiện đã cho thấy sự tiên đoán của chúng tôi chính xác như thế nào.



"Tuy nhiên, thật sự mà nói, tôi phải xác nhận rằng trong trường hợp này chỉ cần mọi chuyện diễn tiến khác đi một chút thôi thì những ước nguyện của bà ấy đã không thể thực hiện được. Do bà ta chết trước con gái mình, nên cô con gái sẽ được thừa kế tài sản, và dù thậm chí nếu cô ấy chỉ sống hơn mẹ mình năm phút thôi, thì trong trường hợp này xem như không có chúc thư, và chúc thư cũng sẽ không được thi hành trong trường hợp như vậy, và tài sản của bà sẽ được pháp luật xem như là không được phân phối lại bằng di chúc. Và những người thừa kế, dù có quan hệ rất xa, cũng sẽ không bỏ qua quyền lợi của mình, bởi những lý do rất nhạy cảm khi một người hoàn toàn xa lạ nhận lấy gia tài. Tôi quả quyết với các ngài, thưa các ngài, rằng tôi rất hài lòng với kết quả, hoàn toàn hài lòng."



Ông ta là một người tốt, nhưng niềm vui của ông ta trong một câu chuyện rất bi thảm, mà xem ra ông ta thích thú một cách trịnh trọng, khiến cho sự thông cảm của người nghe bị hạn chế rất nhiều.


Ông ta không ở lại lâu, mà nói rằng ông sẽ trở lại trong ngài và đi gặp huân tước Goldaming. Tuy nhiên, sự có mặt của ông ta dù sao vẩn làm chúng tôi tương đối dễ chịu, vì nó bảo đảm rằng chúng tôi sẽ không có những sự chống đối thù địch nguy hiểm với những việc làm của mình. Arthur sẽ đến lúc năm giờ, và trước đó một chút chúng tôi đi thăm lại phòng để xác. Thật vô cùng buồn thảm, vì lúc này cả hai mẹ con đều nằm trong đấy. Người phụ trách tang lễ, theo đúng nghề nghiệp của mình, đã cố gắng sắp đặt mọi thứ phù hợp nhất, và không khí tang lễ nơi đây đã làm tinh thần chúng tôi xuống rất thấp.



Van Helsing cố thu xếp trước mọi thứ, ông ấy giải thích rằng, khi huân tước Godalming đến, ông ta sẽ bớt đau buồn hơn khi được ở lại một mình với người hôn thê của mình.



Người phụ trách lễ tang có vẻ rất ngu xuẩn khi ông ta tỏ ra sốc và Van Helsing làm mọi cách để phục hồi lại nguyên trạng giống như hồi đêm qua, khi chúng tôi rời khỏi phòng, và vì vậy khi Arthur đến, cậu ấy sẽ có được những phút giây chìm đắm trong cảm xúc riêng tư mà chúng tôi đã cố thu xếp cho cậu ấy.



Anh bạn tội nghiệp! Cậu ấy trông buồn tê tái và tan vỡ. Thậm chí cái vẻ lực lưỡng nam tính của cậu ta cũng như co lại dưới những cảm xúc đang dâng trào cuồn cuộn trong mình. Tôi biết rằng cậu ấy rất gắn bó và chân thành với cha cậu ta, và lúc này, chỉ mỗi việc mất đi người cha cũng đã là một một đòn mạnh vào cậu ấy. Cậu ta chân thành với tôi như mọi khi, và với Van Helsing cậu rất điềm đạm và nhã nhặn. Giáo sư cũng nhận thấy được mọi chuyện, và ra hiệu cho tôi dẩn cậu ấy lên gác. Tôi làm điều ấy, và để cậu lại bên cửa phòng, vì tôi cảm thấy rằng cậu ấy sẽ muốn ở một mình với nàng, nhưng cậu ta nắm lấy cánh tay tôi, và nói bằng một giọng khàn khàn,


vui_la_chinh 05-04-2005 03:27 AM

Cậu cũng yêu nàng vậy, anh bạn tội nghiệp. Nàng đã đã nói với tớ tất cả, và không có một người bạn nào thân thiết với nàng hơn cậu. Tớ không biết phải cám ơn cậu như thế nào về tất cả những chuyện cậu đã làm cho nàng. Tớ không thể tưởng tượng được là…"



Thình lình cậu ấy gục xuống, chòang tai qua vai tôi, gục đầu vào ngực tôi, kêu lên, "Oh, Jack! Jack! Tớ sẽ làm gì bây giờ? Tòan bộ cuộc sống đã đồng lọat từ bỏ tớ mà đi, và tớ chẳng còn gì để mà sống trên cái thế giới rộng lớn này."



Tôi cố gắng an ủi cậu ta bằng mọi cách tôi có thể. Trong những trường hợp như thế này, giữa người với người cần chi phải có những sự biểu lộ. Một cái xiết tay, một động tác chòang tay lên vai thật chặt, một tiếng nức nở chung, để biểu lộ sự thông cảm thân thương giữa trái tim con người. Tôi đứng trong lặng lẽ cho đến khi những tiếng nức nở thầm của cậu ấy dần qua, và tôi nhẹ nhàng nói với cậu ta, "Nào, chúng ta đi thăm nàng."



Chúng tôi cùng đi đến bên gường, và tôi nâng tấm khăn che mặt nàng. Chúa ơi! Nàng thật là đẹp. Hàng giờ trôi qua như càng làm gia tăng vẻ kiều diễm của nàng. Nó làm tôi cảm thấy hỏang sợ và kinh hãi. Còn đối với Arthur, cậu ta bắt đầu run rẩy, và sau hết thì run bần bật như trong cơn sốt rét với sự nghi ngờ. Cuối cùng, sau một lúc im lặng, cậu ta quay sang tôi, thì thầm yếu ớt, "Jack, nàng đã thật sự chết chưa?"



Tôi buồn bã xác nhận với cậu ấy rằng điều đó đã xảy ra, và vì nghĩ rằng không nên để cho một sự sống mà tôi vẩn còn có thể giúp đỡ chìm đắm trong một sự nghi ngờ kinh hãi như thế, tôi giải thích tiếp rằng vẩn thường xảy ra trường hợp sau khi chết khuôn mặt người sẽ trở nên mềm mại và thậm chí trở lại vẻ đẹp trẻ trung của họ, đặc biệt khi cái chết diễn ra sau một chuyển biến cấp tính hay một cơn đau kéo dài. Hình như tôi đã xua tan được sự nghi ngờ, và sau khi quỳ bên trường kỷ một lúc, ngắm nhìn vẻ đẹp đáng yêu của nàng một lúc lâu, cậu ấy quay sang một bên. Tôi nói với cậu ấy rằng đã đến lúc phải tạm biệt, khi mà áo quan đã chuẩn bị xong. Cậu ấy bước lại, cầm lấy bàn tay chết lạnh của nàng trong tay mình, hôn nó, rồi cúi xuống và hôn lên trán nàng. Cậu ta đi ra, và cứ quay người lại nhìn nàng qua vai mình suốt trong khi đi.



Tôi để cậu ta ngồi lại trong phòng khách, đến nói với Van Helsing rằng cậu ta đã nói lời tạm biệt, và giáo sư đi xuống bếp để nói những người phụ trách tang lễ tiến hành chuẩn bị công việc đóng nắp quan tài. Khi ông ra khỏi phòng, tôi nói lại với ông lần nữa câu hỏi của Arthur, và ông trả lời, "Tôi không ngạc nhiên. Chỉ từ lúc này tôi e rằng đã đến thời của chính tôi!"



Chúng tôi ăn tối với nhau, và tôi có thể thấy rằng Art tội nghiệp cố gắng để để mọi việc được diễn ra tốt nhất. Van Helsing yên lặng suốt bữa ăn, và khi chúng tôi bắt đầu đốt xì gà, ông lên tiếng, "Huân tước…, nhưng Arthur đã cắt ngang ông



"Không, không, đừng như thế, vì Chúa! Đừng làm như thế dù bất kỳ giá nào. Hãy thứ lỗi cho tôi, thưa ngài. Tôi không muốn nói chuyện một cách khó chịu như vậy. Đó chỉ là vì những sự mất mát của tôi hãy còn nóng hổi."


Giáo sư trả lời rất dịu dàng, "Tôi chỉ dùng cách nói ấy bởi vì tôi còn nghi ngờ. Tôi không phải gọi anh là ‘thưa Ngài’ và tôi càng yêu anh hơn, vâng, con trai tôi, yêu anh như là yêu một Arthur ngày nào."



Arthur vươn tay ra và nồng nàn nắm lấy tay người đàn ông già. "Hãy gọi tôi bằng cách gì ngài thích," cậu ấy nói. " tôi hy vọng là tôi có thể luôn là bạn của ngài. Và tôi còn muốn nói rằng tôi có từ ngữ nào đủ để diễn tả lòng biết ơn của tôi đối với những gì mà ngài đã làm cho người con gái thân yêu của tôi." Cậu ấy ngừng lại một chút, rồi tiếp tục, "Tôi biết rằng nàng đánh giá được những việc làm của ngài chính xác hơn tôi. Và nếu tôi có làm điều gì khiếm nhã trong khi ngài cư xử như vậy, xin ngài hãy nhớ," – giáo sư gật đầu – "Ngài phải tha thứ cho tôi."



Ông ta trả lời với một vẻ trịnh trọng, "Tôi biết là đòi hỏi nhiều ở anh khi yêu cầu anh phải tin tưởng tôi, tin để hiểu về một sự hung bạo như thế nào đang diễn ra, và đôi khi tôi làm những chuyện mà khi anh gần như là không thể tin tưởng khi mà anh không thể hiểu gì cả. Và sẽ còn nhiều lần nữa, tôi sẽ yêu cầu anh tin tưởng tôi trong khi anh không thể, và có thể là không được hiểu. Nhưng khi đúng lúc thì anh phải hoàn toàn và tuyệt đối tin tưởng nơi tôi, và rồi anh sẽ hiểu rõ mọi chuyện giống như ánh dương đang rọi sáng ánh sáng xua tan màn đêm. Và anh sẽ biết rằng mọi chuyện tôi làm đều chỉ vì lợi ích của anh, và vì lợi ích của những người khác, vì lợi ích của cô gái thân yêu mà tôi đã thề sẽ bảo vệ."



"Vâng, đúng vậy, dúng vậy, thưa ngài," Arthur trả lời nồng nàn. "Tôi sẽ luôn luôn tin tưởng ngài. Tôi biết và tin rằng ngài có một trái tim rất cao quý, ngài là bạn của Jack, và ngài đang làm điều tốt cho nàng. Ngài hãy làm những gì ngài cần."



Giáo sư xoa cổ họng vài lần, nhưng thể chuẩn bị nói, rồi cuối cùng lên tiếng, "Tôi có thể hỏi anh đôi điều được không?"



"Tất nhiên."



"Anh có biết là bà Westenra đã để lại cho anh tất cả gia tài của bà không?"



"Không, tội nghiệp. Tôi chẳng bao giờ nghĩ về nó."



"Và bây giờ tất cả đã thuộc về anh, anh muốn làm gì với nó thì làm. Tôi muốn anh cho phép tôi đọc tất cả giấy tờ và thư từ của cô Lucy. Hãy tin tôi, đây không phải là sự tò mò nhảm nhí đâu. Tôi có động cơ để làm việc này, và tôi tin chắc rằng cô ta sẽ chấp thuận điều này. Tôi có mang tất cả chúng theo đây. Tôi lấy chúng trước khi chúng tôi biết được rằng nó thuộc về anh, vì vậy chưa có một bàn tay lạ nào chạm đến nó, chưa có một con mắt lạ nào đọc được những ý nghĩ sâu thẳm trong tâm hồn cô gái. Tôi sẽ giữ nó, nếu như tôi có thể. Thậm chí khi anh có thể không cần đọc nó, thì tôi cũng sẽ bảo quản chúng cẩn thận. Sẽ không mất đi một từ nào, và đến lúc nào đó tôi sẽ trả lại nó cho anh. Tôi đang đòi hỏi một điều khó khăn đấy, nhưng anh có chấp nhận nó hay không, vì lợi ích của Lucy?"



Arthur trả lời một cách nồng nhiệt, giống như con người xưa của cậu ấy, "Bác sĩ Van Helsing, ngài hãy làm tất cả những gì ngài thích. Tôi cảm thấy rằng cô gái thân yêu của tôi sẽ chấp nhận điều này. Tôi sẽ không quấy rầy ngài với những câu hỏi cho đến khi nào đúng lúc."



Vị giáo sư già đứng dậy và nói trịnh trọng, "Và anh làm đúng đấy. Đây là một nỗi đau cho tất cả chúng ta, nhưng chưa phải là tất cả, , hoặc nó chưa phải là nỗi đau cuối cùng. Các anh cũng như tôi, mà phần chính là các anh, những chàng trai thân yêu, sẽ phải vượt qua bao nhiêu ghềnh thách hung dữ trước khi chúng ta về đến đích. Nhưng chúng ta phải có những trái tim can đảm và không ích kỷ để làm bổn phận của mình, và tất cả cuối cùng sẽ tốt đẹp!"



Tôi ngủ trên ghế xofa trong phòng Arthur đêm đó. Van Helsing suốt đêm không ngủ. Ông ấy đi đi lại lại, như thể tuần tra quanh khu nhà, và không bao giờ rời mắt khỏi căn phòng nơi Lucy đang nằm trong chiếc quan tài của nàng, được rắc đầy đầy những bông hoa tỏi dại, tỏa lên một mùi vị nặng nề đánh dạt đi mùi hương thoang thỏang của hoa loa kèn và hoa hồng lan tỏa trong đêm khuya.



NHẬT KÝ CỦA MINA HARKER



Ngày 22 tháng Chín. – Trên chuyến xe lửa đi Exeter. Jonathan đang ngủ. Hình như tất cả mọi chuyện chỉ mới diễn ra vào ngày hôm qua, và một lần nữa, mọi thứ ngăn cản giữa Whitby và phần còn lại của thế giới lại hiện ra trước tôi. Jonathan ra đi và chẳng còn tin tức gì về anh ấy, rồi lúc này, làm đám cưới với anh Jonathan, một Jonathan cố vấn pháp luật, một người góp vốn, một ông chủ kinh doanh giàu có, ngài Hawkins chết và được chôn cất, khiến cho Jonathan lại phải đương đầu với một nỗi đau mới. Đôi khi anh ấy có thể gợi lại tôi về chuyện này. Hãy lắng mọi chuyện xuống. Tôi cáu kỉnh ghi lại những dòng nhật ký về sự giàu sang bất ngờ đến với chúng tôi cũng như một lần nữa chúng tôi lại phải đương đầu với những thử thách mới.



Những công việc của chúng tôi rất đơn giản theo nghi thức. Ở đây chỉ có chúng tôi và những người phục vụ, một hoặc hai người bạn của ông ta từ Exeter, những nhân viên từ London của ông, và một người đại diện cho ngài John Paxton, chủ tịch của Hội Luật gia. Jonathan và tôi đứng cạnh nhau, tay trong tay, chúng tôi cảm thấy một cách sâu sắc rằng người bạn thân thiết và tốt nhất của chúng tôi đã thật sự rời bỏ chúng tôi rồi.


Chúng tôi lặng lẽ đi về thị trấn, đón chuyến xe đi đến Công viên Góc phố Hyde. Jonathan nghĩ rằng có lẽ xuống những hàng ghế ngồi chơi sẽ khiến tôi vui lên, và chúng tôi ngồi xuống. Nhưng có rất ít người ở đây, và những dãy ghế trống vắng càng khiến cảnh tượng thêm buồn bã và hiu quạnh. Nó làm chúng tôi nghĩ đến cái ghế trống ở nhà. Vì vậy chúng tôi đứng dậy và đi bộ xuống Piccadily. Jonathan nắm tay tôi, anh ấy vẩn thường làm như vậy trước khi tôi đến trường. Tôi cảm thấy hơi bối rối, vì khi mà bạn đã được dạy trong suốt bao nhiêu năm trời về phép xã giao, về sự đoan trang dành cho các cô gái thì tự nhiên bạn sẽ bị cái thói thông thái rởm ấy làm cho bạn có cái cảm giácnhư vậy. Nhưng đây là anh Jonathan, anh ấy là chồng tôi, và chúng tôi không biết có ai đang quan sát chúng tôi hay không, chúng tôi cũng không cần quan tâm đến điều đó, và chúng tôi cứ tiếp tục đi. Tôi đang quan sát một cô gái đẹp trong một cái nón cao bồi ngồi trên một chiếc xe ngựa mui trần ở ngòai Guiliano, thì chợt tôi cảm thấy đau vì Jonathan siết chặt tay tôi và anh ấy kêu lên thảng thốt, "Chúa ơi!"



Tôi luôn lo cho anh Jonathan, vì tôi sợ rằng sự căng thẳng sẽ quay lại hành hạ anh ấy một lúc nào đấy. Vì vậy tôi nhanh :Dng quay sang anh và hỏi xem có điều gì làm anh xúc động như vậy.



Anh ấy trông trắng bệch đi, mắt anh lồi ra, nữa hỏang sợ nữa kinh ngạc, anh ấy nhìn chằm chằm về một người đàn ông cao gầy, với cái mũi cao, ria mép đen và râu cằm nhọn, người cũng đang chăm chú quan sát cô gái dễ thương kia. Ông ta chăm chú nhìn theo cô ta đến nỗi ông ấy không nhận thấy chúng tôi, và tôi có thể quan sát ông ta kỹ lưỡng. Khuôn mặt ông ấy không gợi lên sự tốt bụng. Đó là một khuôn mặt cứng rắn, độc ác, đầy nhục dục, với hàm răng to màu trắng, nhìn lại càng trắng hơn khi mà môi ông ta thật là đỏ, và chúng nhọn hoắt như răng thú. Jonathan vẩn nhìn ông ta chằm chằm, đến nỗi tôi sợ là ông ta có thể nhận ra. Tôi sợ rằng ông ta sẽ gây sự, vì ông ta trông thật là hung ác và thô tục.Tôi hỏi xem vì sao Jonathan xúc động như vậy, và anh ấy trả lời, rõ ràng là anh ấy nghĩ rằng tôi cũng biết mọi chuyện như anh ấy, "Em có thấy ai kia không?"

vui_la_chinh 05-04-2005 03:27 AM

"Không, anh yêu," tôi nói. "Em không biết ông ta, ai vậy anh?" Câu trả lời của anh ấy làm mình sốc và run lên, Mina ơi, bởi vì anh ấy nói với một người mà hình như anh ấy không biết đấy là mình. "Đấy chính là người đàn ông ấy!"



Anh chàng tội nghiệp rõ ràng là đang sợ một cái gì đó, rất là kinh sợ. Tôi tin là nếu không có tôi một bên để anh ấy dựa vào thì anh ấy đã ngã lăn ra rồi. Anh ấy vẩn đang nhìn chằm chằm . Người đàn ông kia đi ra khỏi cửa hàng với một gói bưu kiện nhỏ, và đưa nó cho người phụ nữ, cô ta đánh xe đi. Người đàn ông mặc đồ đen vẩn nhìn theo cô ta, và khi chiếc xe ngựa đi về hướng Piccadilly ông ta vẩn đi theo cùng một hướng, và gọi một cỗ xe hai ngựa. Jonathan nhìn theo ông ta và nói như thể nói với chính mình,



"Tôi tin rằng đó chính là bá tước, nhưng hắn đã trẻ lại. Chúa ơi, phải chăng là hắn! Ôi, lạy Chúa! Lạy Chúa! Nếu như chỉ có mình tôi biết được! Nếu chỉ có mình tôi biết được!" Anh ấy rõ ràng là hỏang loạn đến nỗi tôi sợ không dám quay lại chủ đề này bằng bất kỳ câu hỏi nào, và vì vậy tôi quyết định im lặng. Tôi dắt anh ấy lặng lẽ bỏ đi, và anh ấy, nắm chặt tay tôi, ngoan ngõan đi theo. Chúng tôi đi một đỗi xa, rồi đến ngồi một lúc ở công viên Xanh. Đó là một ngày mùa thu nóng bức, và có một chỗ ngồi lý tưởng trong bóng râm. Sau vài phút nhìn chằm chằm vào hư không, mắt Jonathan nhắm lại. rồi anh ấy nhanh :Dng ngủ thiếp đi, đầu dựa vào vai tôi. Tôi nghĩ rằng đó là điều tốt nhất cho anh ấy, nên không quấy rầy anh. Chừng hai mươi phút sau anh ấy thức dậy, và nói với tôi với vẻ hoan hỉ,



"Ôi, Mina, sao mà anh lại lăn ra ngủ thế này! Ôi, tha thứ cho anh về sự bất nhã này nhé. Đi nào, chúng ta đi uống một tách trà ở đâu đó nào."



Anh ấy rõ ràng là đã quên đi tất cả về người đàn ông lạ mặt vận đồ đen kia, và với sự bệnh tật của mình, anh ấy quên đi tất cả những gì vừa xảy ra với mình. Tôi không thích hiện tượng quên lãng này. Nếu tiếp tục thì nó có thể gây hại cho não. Nhưng tôi không được hỏi anh ấy, vì tôi sợ việc này sẽ có hại nhiều hơn lợi, tuy nhiên tôi phải tìm cách để biết những gì xảy ra trong chuyến đi của anh ấy mới được. Tôi sợ đã đến lúc tôi phải mở cái gói kia ra, và đọc những gì viết trong đấy. Ôi, Jonathan, em biết là anh sẽ tha thứ cho em nếu như em có làm điều gì sai sót, nhưng tất cả cũng chỉ vì lợi ích của anh mà thôi.



Đêm khuya – Nỗi buồn có mặt ở khắp nơi trong căn nhà, khi mà nó không còn một tâm hồn thân thiết đã rất tốt với chúng tôi. Jonathan chợt trắng bệch người và hoa mắt do một cú sốc đánh vào bệnh bật của anh ấy, khi mà anh ấy nhận được một bức điện tín của ông Van Helsing nào đó, ông ta là ai thế nhỉ. "Các bạn sẽ rất đau buồn khi biết được rằng bà Westenra đã mất năm ngày trước, và Lucy cũng vừa qua đời cách đây hai ngày. Cả hai cùng được chôn cất hôm nay."



Ôi, những dòng chữ ngắn ngủi như vậy lại chứa đựng một sự đau khổ vô cùng! Bà Westenra đáng thương! Lucy đáng thương! Họ đã ra đi, đi mãi, không bao giờ quay về với chúng tôi nữa! Và anh Arthur tội nghiệp, thật tội nghiệp đã mất đi một người thật thân thiết dịu ngọt trong đời! Chúa hãy giúp chúng con chịu đựng những nỗi đau khổ của mình.


NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD – TIẾP THEO



Ngày 22 tháng Chín. – Tất cả đã qua. Arthur đã trở về Ring, và mang Quincey Morris đi cùng. Cái cậu Quincey tốt bụng ấy! Tôi tin chắc trong tim mình rằng cậu ta cũng đau khổ không kém bất kỳ ai trong chúng tôi về cái chết của Lucy, và cậu ta cố vượt qua nỗi đau của mình như là một thủy thủ Viking thời xưa. Nếu như nước Mỹ đã có thể dưỡng nuôi được những con người như vậy, nhất định nó sẽ trở thành một cường quốc trên thế giới. Van Helsinh đang nằm ngủ dưỡng sức cho cuộc hành trình của mình. Ông ta sẽ trở về Amsterdam tối nay, nhưng ông ta nói rằng tối mai sẽ quay lại, ông ta chỉ muốn giải quyết một số công việc riêng tư. Nếu được thì ông ta ghé tôi. Ông ta nói rằng ông ta có một số công việc ở London và có thể phải mất một số thời gian. Ông già tội nghiệp! Tôi sợ rằng những tuần lễ căng thẳng vừa qua đã đánh quỵ thậm chí với một sức mạnh thép như vậy. Trong suốt thời gian chôn cất tôi có thể thấy ông ta cố gắng kìm nén mình một cách đáng sợ. Khi tất cả đã xong, chúng tôi đứng cạnh Arthur, và chàng trai tội nghiệp nói về phần đóng góp của mình trong cuộc phẫu thuật máu cậu ta đã được truyền vào huyết mạch của Lucy. Tôi có thể thấy mặt Van Helsing trắng đi và chuyển sang màu tía. Arthur nói rằng cậu ấy cảm thấy cả hai đã thật sự cưới nhau, và nàng đã thật sự là vợ cậu ấy dưới sự chứng kiến của Chúa. Không một ai trong số chúng tôi nói về những cuộc phẫu thuật khác và sẽ chẳng bao giờ chúng tôi nói ra. Arthur và Quincey đã cùng nhau ra ga, còn Van Helsing và tôi đi về đây. Lúc mà chỉ còn hai chúng tôi trong xe ngựa, ông ấy chợt có biểu hiện giống như là lên cơn động kinh. Ông ấy không cho tôi khẳng định rằng đấy là một dạng động kinh, mà khăng khăng cho rằng đấy chỉ là một trong những phản ứng hài hước của cơ thể để lấy lại thăng bằng trong những tình huống tệ hại mà thôi. Ông ta cười phá lên cho đến khi ông quay sang khóc, và tôi phải kéo tấm màn xuống để không một ai thấy được chúng tôi rồi sinh ra hiểu nhầm. Đoạn ông ta khóc lóc, cho đến khi ông bật cười trở lại, sau đó thì quay ra vừa khóc vừa cười, giống như một người phụ nữ vậy. Tôi cố trấn tĩnh ông ta, giống như trấn tỉnh lại một người phụ nữ trong những tình huống tương tư, nhưng vô hiệu. Đàn ông và đàn bà khác hẳn nhau về bản chất khi thần kinh căng thẳng hoặc khi đau yếu! Cuối cùng thì vẻ mặt ông ta trở lại bình tĩnh và nghiêm trọng trở lại, tôi hỏi ông vì sao ông lại nô giỡn như vậy. Ông trả lời rằng đó là một trong những tính cách của ông, rằng điều đó hợp lý, mạnh mẽ và bí ẩn. Ông ta nói,



"A, anh không hiểu đâu, anh bạn John. Anh nghĩ rằng chắc là tôi không buồn, vì tôi đang cười. Nhìn đây này, tôi đã khóc thậm chí đến khi cái cười làm tôi nghẹt thở. Nhưng khi tôi khóc, tôi cũng không thể buồn hơn thế, khi mà cái cười đến cùng lúc. Hãy tưởng khi mà có một tiếng cười vừa đến gõ cửa nhà anh và nói ‘Tôi có thể vào được không?’, thì nó không phải là một tiếng cười thật sự đâu. Không! Tiếng cười là một vị vua, nó đến khi nào nó thích. Nó không cần phải xin phép con người, nó không cần phải lựa chọn thời điểm thích hợp. Nó chỉ cần nói ‘Ta đây.’ Hãy quan sát đi, trong trường hợp này, con tim tôi đã vô cùng đau buồn cho cô gái dễ thương kia. Tôi đã cho cô ta máu của mình, dù tôi đã già yếu rồi. Tôi đã cho đi thời gian, năng lực và giấc ngủ của mình. Tôi còn sẳn sàng chịu đựng thêm nữa để cô ta được bình phục. Và một lần nữa tôi có thể cười với cô ta một cách lạnh lùng, cười khi mà lưỡi mai của người nhân viên nhà thờ phủ đất lên cái áo quan bao bọc cơ thể cô ta, và để nghe những tiếng "Thình thịch, thình thịch," vọng đến tận tim mình, đến khi nó trả về dòng máu trên má tôi. Trái tim tôi rỉ máu đau buồn vì cậu bé thân yêu tội nghiệp kia, vì cái tuổi trẻ của chính cậu ta mà tôi chúc cho cậu ta còn được sống, với mái tóc và đôi mắt của mình.



"Thế đấy, anh biết là vì sao tôi yêu cậu ta đến như vậy. Và khi cậu ta nói lên những điều khiến trái - tim – người – chồng của tôi rung động, và làm cho trái – tim –người – cha của tôi càng thương mến anh ta hơn bất kỳ ai khác, hơn cả anh, bạn John, bởi vì chúng ta còn có những mối quan hệ còn hơn cha và con, thì ngay lúc đó Vua Cười đến với tôi, gào lên dưới tai tôi, "Ta đây! Ta đây!" đến khi máu trong người tôi nhộn nhạo trở lại, và nó mang lại ánh sáng lên đôi má của tôi. Ôi, bạn John, đây là một thế giới kỳ lạ, một thế giới buồn thảm, một thế giới đấy những đau khổ, tai ương và phiền muộn. Và khi Vua Cười đến, nó bắt mọi thứ phải nhảy múa theo điệu nhạc của nó. Những trái tim đang sầu thảm, những nắm xương khô trong nghĩa địa, những dòng lệ cháy bỏng khi tuôn rơi, tất cả đều nhảy múa theo điệu nhạc mà nó tạo ra từ đôi môi không biết đến nụ cười của nó. Hãy tin tôi đi, bạn John, nó là một người tốt bụng và tử tế đấy. A, tất cả chúng ta, đàn ông và đàn bà, đều giống như những xâu chuỗi được buộc chặt với những sự căng thẳng tác động chúng ta theo những nẻo khác nhau. Và những dòng lệ tuôn ra, rơi như mưa trên những xâu chuỗi đó, nối chúng lại với nhau, khiến cho sự căng thẳng càng trở nên mãnh liệt, và chúng ta ngã quỵ. Nhưng Vua Cười đã đến, nó giống những những tia nắng mặt trời, làm dịu đi sự căng thẳng, và chúng ta lại có thể tiếp tục công việc của mình, làm những gì mà chúng ta có thể làm được."



Tôi không muốn làm ông phật ý, nên giả vờ như hiểu được ý ông, nhưng khi tôi không thể nỗi hiểu nguyên nhân cho cái tiếng cười của ông ta, tôi hỏi ông ta. Khi trả lời tôi, mặt ông ta trở nên nghiêm khắc, và ông ta đổi giọng khi nói,



"Ôi, thật là một sự trớ trêu tàn nhẫn, khi mà người phụ nữ đáng yêu trang điểm bằng những vòng hoa, trông thật đẹp như là đang sống, đến nỗi ai trong chúng ta cũng đều tự hỏi xem cô ta đã thật sự chết chưa, khi mà cô ta đã nằm trong một ngôi nhà xinh xắn bằng đá cẩm thạch trong một khu nghĩa trang cô tịnh, nơi an nghỉ của nhiều người thân khác của cô ta, cô ta nằm đó với mẹ mình, người rất yêu cô ta và cô ta cũng rất yêu bà ấy, và rồi tiếng chuông thiêng liêng vang lên "Toong! Toong! Toong!", thật buồn thảm và nặng nề, rồi có những con người mộ đạo , với những bộ đồ trắng như những thiên thần, giả vờ đọc những cuốn sách, trong khi suốt lúc đó mắt họ đâu hề để trên những trang sách, và tất cả chúng ta cúi đầu. Và tất cả những điều đó để làm gì? Cô ta đang chết, hừ! Có đúng thế không?"



"Vâng, nhưng với cả cuộc đời của tôi, thưa giáo sư," tôi nói, "tôi chẳng thấy cái gì đáng cười lúc này cả. Có thể là do những kinh nghiệm của ông khiến nó trở nên một bài tóan khó giải hơn lúc trước. Nhưng thậm chí khi mà những dịch vụ tang lễ cũng trở nên khôi hài, thì còn Arthur và nỗi đau buồn của anh ấy thì sao? Vì sao trái tim của anh ta tan vỡ?"



"Cũng thế. Phải chăng anh ta đã nói rằng anh ta đã truyền máu cho cô ta và khiến cô ta trở thành vợ thực sự của mình?"



"Vâng, điều đó là một điều an ủi êm dịu cho anh ta."



"Có lẽ vậy. Nhưng chúng ta có khó khăn đấy, bạn John. Nếu mà như vậy, thì còn những người khác thì sao? Hô hô! Vậy thì cô thiếu nữ ấy là một cô gái nhiều chồng, và tôi, với người vợ tội nghiệp đã chết cho tôi, nhưng vẩn còn sống bởi những luật lệ của Giáo hội, dù chẳng cần mưu kế gì cả, với cái cách như vậy, thì thậm chí tôi, một người chồng chung thủy và lúc này không có vợ, cũng đã trở thành một kẻ hai vợ mất rồi."



‘Tôi không thấy điều gì đáng để đùa cợt trong chuyện này cả!" tôi nói, và tôi cảm thấy rất không bằng lòng khi ông ta nói ra những điều như vậy. Ông ta đặt tay lên tay tôi, và nói,



"Bạn John, xin lỗi nếu tôi làm anh giận. Tôi sẽ không bày tỏ những tình cảm của mình cho bất kỳ ai nếu điều đó làm anh ta tổn thương, nhưng chỉ làm với anh, người bạn cũ, người tôi có thể tin tưởng. Nếu anh có thể hiểu được trái tim tôi khi mà tôi muốn bật cười, nếu anh có thể làm được như vậy khi mà cơn cười đến, nếu anh có thể làm được như vậy lúc này, khi mà Vua Cười đã từ bỏ vương miện của nó, và tất cả những gì thuộc về nó đã đi xa, rất xa khỏi tôi, nó sẽ rời xa tôi một khỏang thời gian dài, rất dài, thì anh có thể thương hại cho tôi về tất cả."



Tôi bị xúc động với giọng điệu xa vắng của ông, và hỏi lý do.



"Bởi vì tôi biết mọi chuyện!"



Và bây giờ chúng tôi đã mỗi người một nơi, để cho những ngày dài cô tịch lại phủ quanh mái nhà chúng tôi với những nỗi sầu thăm thẳm. Lucy đã yên nghỉ trong nhà mộ của dòng họ nàng, một ngôi nhà của cái chết nguy nga trong một nghĩa trang vắng lặng, cách xa khỏi London náo nhiệt, nơi có không khí trong lành, nơi có thể thấy mặt trời vươn lên trên đỉnh ngọn đồi Hampstead, nơi mà những đóa hoa dại tự do sống cuộc đời vô tư lự của mình.



Vậy là tôi chấm dứt quyển nhật ký của mình ở đây, và chỉ có Chúa mới biết là tôi có còn viết thêm quyển nhật ký nào nữa hay không. Nếu tôi làm điều đó, hoặc thậm chí nếu tôi mở lại quyển nhật ký này, thì sẽ để kể về câu chuyện của những con người khác và những đề tài khác, còn với chuyện này thì đến đây là chấm dứt cho một câu chuyện lãng mạn đã diễn ra trong đời tôi, trước khi tôi quay lại để tiếp tục đếm từng trang trong quyển sách cuộc đời của mình, tôi cất tiếng một cách buồn bã và tuyệt vọng, "HẾT"



NHẬT BÁO WESTMINSTER, NGÀY 25 THÁNG CHÍN, MỘT ĐIỀU BÍ ẨN Ở HAMPSTEAD



Những cư dân ở vùng lân cận Hampstead lúc này đang rất kích động với một loạt các sự kiện diễn ra liên tục được biết đến với một số tựa báo như là "Điều kinh dị ở Kensington," hoặc "Người đàn bà bị đâm nát," hoặc "Người đàn bà vận đồ đen." Trong hai hoặc ba ngày gần đây đã xảy ra hiện tượng một số đưa trẻ bị lạc khỏi nhà hoặc bị sao nhãng mất khi chơi đùa ở Heath. Trong tất cả các trường hợp, những đứa bé này đều còn quá bé nên không thể đưa ra những lời giải thích rõ ràng cho trường hợp của mình, nhưng chúng đều đưa ra những lời bào chữa liên ứng nhau là chúng đã ở chơi với một "người phụ nữ máu." Chúng luôn bị mất tích vào lúc rất khuya trong đêm, và có hai trường hợp mãi đến sáng hôm sau mới tìm thấy được. Điều ghi nhận chung qua dư luận ở đây là, đứa bé đầu tiên mất tích đã nói lý do là nó đi chơi với một "người phụ nữ máu", cô ta đã đề nghị nó dạo chơi một lúc, và đứa kia thì vin luôn vào cớ ấy. Có lẽ tự nhiên hơn nếu ta cho rằng đây là một trò chơi cá nhân của một đứa trẻ nào đó khi muốn nhử những đứa khác ra ngòai chơi bằng những mẹo mực. Một phóng viên đã vẽ cho chúng tôi bức tranh một số đứa trẻ giả vờ làm "người phụ nữ máu" một cách ngộ nghĩnh cao độ. Anh ta nói rằng một số nhà biếm họa của chúng tôi có thể thuyết một bài về sự châm biếm tính kệch cỡm bằng cách so sánh giữa sự thực và tranh vẽ. Chỉ có điều là mọi người tuồng như đều thỏa thuận với nhau một cách bản năng khi "người phụ nữ máu" trở thành vô cùng quen thuộc trong những hoạt động hội họa ở đây. Anh chàng phóng viên ngây thơ của chúng tôi còn nói rằng thậm chí Ellen Terry cũng không thể chiến thắng sự hấp dẩn của những khuôn - mặt – bụi – bặm của những đứa trẻ đang giả vờ tạo nên, và sẽ cũng phải vẽ lại chúng thôi.



Tuy nhiên, vấn đề có một khía cạnh nghiêm trọng là, tất cả những đứa trẻ bị mất tích trong đêm, đều có vết rách hoặc vết thương nhỏ ở cổ họng. Những vết thương giống như bị chuột hay một con chó nhỏ tấn công, và mặc dù không gây nên hậu quả đặc biệt nào, chúng cho thấy rằng đã có một con vật nào đó tấn công chúng một cách có hệ thống hoặc có phương pháp riêng. Cảnh sát đã chia nhau chỉ dẩn cho mọi người chú ý đề phòng trường hợp trẻ bị lạc, đặc biệt là với những đứa rất bé, và trông chừng những con chó đi lạc khắp chúng quanh Hampstead.



NHẬT BÁO WESTMINSTER, NGÀY 25 THÁNG CHÍN, SỐ PHỤ TRƯƠNG ĐẶC BIỆT



ĐIỀU KINH DỊ Ở HAMPSTEAD



MỘT ĐỨA TRẺ KHÁC BỊ THƯƠNG



CHUYỆN "NGƯỜI PHỤ NỮ MÁU"



Chúng tôi vừa nhận được một tin cấp tốc về một đứa trẻ khác, vừa mất tích đêm qua, chỉ mới được tìm thấy rất trễ sáng nay dưới một bụi kim tước ở ngọn đồi Shooter nằm bên Hampstead Heath, có thể là do nơi này ít được lui đến hơn những vùng khác. Cũng những vết thương li ti nơi cổ họng như những trường hợp khác. Nhưng trường hợp này đứa trẻ trông yếu lả và hốc hác vô cùng. Khi đã bắt đầu hồi tỉnh, nó cũng nói về câu chuyện quen thuộc là một "người phụ nữ máu" đã quyến rũ nó.

vui_la_chinh 05-04-2005 03:27 AM

Chương 14


Nhật ký của Mina Harker




Ngày 23 tháng Chín. – Jonathan đã đỡ hơn sau cái đêm tồi tệ đó. Tôi mừng khi thấy anh ấy có nhiều công việc phải làm, và điều đó khiến anh không còn phải bận tâm về những điều khủng khiếp khác, và ôi, tôi còn hãnh diện là anh ấy không bị những trách nhiệm trên cương vị mới mẻ của mình làm ngã quỵ. Tôi biết rằng bấy giờ anh ấy đã thật sự trở thành chính mình, và bây giờ tôi tự ào biết khi khi thấy Jonathan đang vươn mình lên trong sự thành đạt của anh ấy và cuốn mình vào sự nhộn nhịp của công việc đang vây quanh anh. Anh ấy luôn luôn đi làm đến tận khuya, và anh ấy nói rằng không thể ăn trưa ở nhà. Công việc nội trợ của tôi thế là xong, và tôi sẽ lấy một cuốn nhật ký về chuyến đi nước ngòai của anh ấy, khóa mình trong phòng và đọc nó.



Ngày 24 tháng Chín. – Tối hôm qua tôi không còn tâm trí để viết nữa, những điều ghi chép khủng khiếp của Jonathan đã làm tôi kinh hòang. Tội nghiệp anh thân yêu! Anh ấy đã đau khổ như thế nào, và đó là sự thực hay chỉ là sự tưởng tượng. Tôi không biết rằng trong tất cả những chuyện đó có chuyện nào là thực hay không. Anh ấy đã bị một cơn sốt não, và viết lên những điều khủng khiếp này, hay là anh ấy có những nguyên nhân thật sự để viết nên chúng? Tôi nghĩ là mình sẽ chẳng bao giờ biết, vì tôi không dám nói với anh ấy về chủ đề này. Còn người đàn ông mà chúng tôi đã thấy hôm qua nữa! Ông ấy rõ ràng là tác động đến anh, anh chàng tội nghiệp! Tôi nghĩ

rằng đám tang đã làm anh ấy phiền muộn và gửi anh ấy về với những sự kiện trong tiềm thức.



Anh ấy rõ ràng là tin vào tất cả những chuyện này. Tôi còn nhớ rõ trong ngày cưới của chúng tôi anh ấy đã nói, "Trừ khi thật sự có những nghĩa vụ bắt buộc nào đó khiến anh buộc phải quay lại những giây phút kinh hòang này, lúc anh đang thức hay ngủ, tỉnh hay điên…" Và có vẻ những tất cả những chuyện này vẩn tiếp tục. Cái tên bá tước kinh khủng kia đã đến London, và nếu như hắn đã đến London, thì nó sẽ tạo ra hàng triệu… Đấy có thể là một nghĩa vụ bắt buộc, và nếu nó đến thì chúng tôi không được phép lùi bước. Tôi sẽ chuẩn bị. Tôi sẽ lấy cái máy chữ của tôi ngay và bắt đầu sao chép lại. Và chúng tôi sẽ sẳn sàng cho những cặp mắt khác muốn được đọc nó. Và nếu cần, thì có thể là, nếu như tôi sẳn sàng, còn anh Jonathan có thể sẽ không phiền, thì có thể tôi sẽ nói với anh mà không bao giờ làm anh ấy phải bối rối hay lo lắng về chúng. Nếu thậm chí Jonathan có thể vượt qua sự căng thẳng, anh ấy có thể muốn nói chuyện với tôi về tất cả, tôi có thể hỏi anh và tìm hiểu mọi chuyện để an ủi phần nào cho anh ấy.



THƯ VAN HELSING GỬI BÀ HARKER



Ngày 24 tháng Chín



(Tâm sự riêng)



"Thưa bà,



"Tôi mong bà tha thứ cho lá thư mà tôi đã tỏ ra quá thân mật khi gửi đến bà tin buồn về cái chết của cô Lucy Westenra. Với sự tử tế của huân tước Godalming, tôi được phép đọc như thư từ và giấy tờ của cô, vì tôi đang phải giải quyết một vấn đề quan trọng cấp bách. Trong số chúng tôi có thấy những lá thư của bà, cho thấy bà là một người bạn cao quý và bà rất yêu cô ta.Ôi, thưa bà Mina, với sự yêu quý đó, tôi mong bà hãy giúp tôi. Cho một mục đích tốt đẹp khác, tôi cần phải sữa chữa lại một sai làm tai hại, để chấm dứt những điều rắc rối kinh khiếp và to lớn, có thể nó còn lớn hơn bà biết nhiều.Tôi có thể gặp bà được không ạ? Bà có thể tin tôi. Tôi là bạn của bác sĩ John Seward và huân tước Goldaming (đó chính là anh Arthur của cô Lucy). Tôi phải giữ kín cho mình mọi chuyện lúc này. Tôi sẽ đến Exeter và gặp bà ngay khi bà cho tôi đặc ân được gặp bà, cũng như thời gian và địa điểm. Tôi mong bà tha lỗi, thưa bà. Tôi đã đọc những lá thư bà gửi cho cô Lucy tội nghiệp, được biết là bà tốt như thế nào cũng như chồng bà đau ốm như thế nào. Vì vậy tôi mong bà, nếu có thể, đừng cho ông ấy biết mọi chuyện vào lúc này, có thể điều đó sẽ làm hại anh ấy. Một lần nữa mong bà thứ lỗi và bỏ qua mọi chuyện cho tôi.



"Van Helsing"



ĐIỆN TÍN CỦA BÀ HARKER CHO VAN HELSING



Ngày 25 tháng Chín. – Hãy đến hôm nay bằng chuyến tàu mười giờ mười lăm nếu kịp. Có thể gặp ngài bất cứ lúc nào ngài muốn.



"WILHELMINA HARKER"





NHẬT KÝ CỦA MINA HARKER



Ngày 25 tháng Chín. – Tôi không thể không cảm thấy vô cùng xúc động khi gần đến giờ hẹn đến của bác sĩ Van Helsing, và tôi cũng mong muốn là nó sẽ phần nào rọi chút ánh sáng lên một quãng quá khứ buồn thảm của anh Jonathan, và vì ông ấy có mặt bên Lucy tội nghiệp thân thương ở những khỏanh khắc ốm đau cuối cùng của bạn ấy, ông ấy có thể nói với tôi tất cả về bạn ấy. Và thật ra lý do chuyến đến thăm của ông ấy là thế này đây. Ông ấy quan tâm đến Lucy và chứng mộng du của bạn ấy, chứ không phải là về Jonathan. Và lúc này thì tôi chưa có cách nào biết được sự thật là thế nào! Tôi thật là ngu ngốc. Cuộc hành trình kinh khủng kia đã chiếm hết mọi suy nghĩ của tôi và đối với tôi lúc này bất cứ việc gì hình như cũng mang theo màu sắc của nó. Tất nhiên là ông ấy đến vì Lucy. Tật mộng du kia lại quay trở về với cô bạn thân thương tội nghiệp của tôi, và chính cái đêm kinh khiếp trên vách đá kia đã khiến bạn ấy ốm. Tôi đã gần như quên bẵng đi mất rằng bạn ấy đã trở nên đau yếu như thế nào sau việc ấy. Bạn ấy chắc đã nói với ông ấy về cuộc du hành trong cơn mộng du trên vách đá, và đó là tất cả là những điều tôi biết, và lúc này ông ấy muốn tôi nói với ông ấy những điều tôi biết, để ông ấy có thể hiểu được vấn đề. Tôi hy vọng là tôi đã làm đúng khi không nói gì với bà Westenra. Tôi không bao giờ tha thứ cho mình nếu có bất kỳ hành động nào của mình, dù không phải chủ định, mang đến tai họa cho Lucy tội nghiệp. Tôi cũng hy vọng rằng bác sĩ Van Helsing sẽ không trách cứ tôi. Tôi trở nên quá bối rối và kinh hoảng đến nôi tôi cảm thấy không sao chịu đựng thêm nữa vào lúc đó.



Tôi nghĩ rằng khóc một chút sẽ có lợi cho tôi hơn và lúc này, nó sẽ giống như một cơn mưa sẽ làm cho khí trời quang đãng hơn. Có thể là cuốn nhật ký hành trình kia đã khiến tôi bối rối sau khi đọc nó, và khi Jonathan lên đường vào sáng nay, anh ấy sẽ xa tôi cả suốt cả ngày và đêm, đó là lần đầu tiên chúng tôi chia cắt sau ngày cưới của mình. Tôi hy vọng rằng anh chàng đáng yêu đó biết cách tự chăm sóc mình, và không có điều gì phiền muộn xảy đến cho anh. Đã hai giờ rồi, và bác sĩ sẽ sắp đến bây giờ đấy. Tôi sẽ không nói gì về cuộc hành trình của anh Jonathan trừ khi ông ấy hỏi đến tôi. Tôi lấy làm hài lòng là đã đánh máy lại cuốn nhật ký của chính mình, và vì thế trong trường hợp ông ấy hỏi về Lucy, tôi có thể đưa nó cho ông. Nó sẽ thay thế cho nhiều câu hỏi.



Đêm khuya. – Ông ta đã đến và lại đi. Ôi, thật là một cuộc gặp gỡ kỳ lạ, và nó làm đầu óc tôi quay mòng mòng. Tôi cảm thấy nó là một giấc mộng. Chuyện ấy có thể xảy ra được sao, hoặc thậm chí chỉ một phần câu chuyện cũng được? Nếu tôi không đọc cuốn nhật ký của Jonathan rồi, tôi sẽ thông bao giờ chấp nhận là có những chuyện như vậy. Ôi, anh Jonathan tội nghiệp, thật tội nghiệp! Anh ấy hẳn đã phải vô cùng đau khổ. Xin Chúa nhân từ phù hộ, để những điều phiền muộn ấy đừng quấy rầy anh ấy nữa. Tôi sẽ bảo vệ anh ấy chống lại chúng. Nhưng dù sao cũng có điều an ủi và nâng đỡ anh ấy rằng, là mặc dù những chuyện như vậy thật là khủng khiếp, thì cuối cùng mắt, tai và khối óc đã không đánh lừa anh ấy. Có thể là sự nghi ngờ vẩn làm anh ấy dằn vặt, và bây giờ, khi mà sự nghi ngờ đã bị loại bỏ, không còn vấn đề rằng mọi chuyện là thực hay mộng nữa, mà có thể chứng minh rằng đấy chính là sự thật, thì anh ấy sẽ dễ chịu hơn và có thể chịu đựng cú sốc tốt hơn. Bác sĩ Van Helsing đúng là một con người tốt bụng, một người bạn thông minh của anh Arthur và bác sĩ Seward, đúng là con người mà họ đã nhờ cậy từ Hà Lan đến để chăm sóc Lucy. Khi gặp ông tôi cảm thấy rằng ông ấy thật là tốt và có bản chất cao thượng bẩm sinh. Ngày mai khi ông đến tôi sẽ hỏi ông về Jonathan. Và, xin Chúa phù hộ cho tất cả những câu chuyện bi thảm và phiền muộn này có một kết cục tốt đẹp. Tôi đã từng mơ rằng tôi sẽ thực hiện một cuộc phỏng vấn. Bạn của anh Jonathan ở tờ "Tin tức Exeter" nói với anh ấy rằng trí nhớ là điều chủ yếu trong công việc này, rằng bạn phải có khả năng ghi lại chính xác mọi lời nói đã được nói ra, thậm chí sau này bạn phải điều chỉnh lại chúng. Đây là một cuộc phỏng hiếm hoi. Tôi sẽ cố ghi chép lại chúng thật chính xác.


Tiếng gõ cửa vang lên lúc hai giờ rưỡi. Tôi lấy hết can đảm chờ đợi. Vài phút sau Mary mở cửa, và thông báo "Bác sĩ Van Helsing".



Tôi đứng dậy và cúi chào, và ông ta đi thẳng về phía tôi, đó là một người tầm thước, vai ông ấy nhô rộng về phía sau biểu lộ một thể lực khỏe mạnh, ngực sâu, cổ trông rất hợp để đỡ lấy cái đầu phía trên. Tư thế đĩnh đạc của đầu ông khiến tôi ngay tức khắc cảm thấy đây là một con người thâm trầm và mạnh mẽ. Đầu ông trông quý phái, cân đối, rộng, và nở lớn ra phía sau tai. Khuôn mặt được cạo nhẵn nhụi, đưa ra một chiếc cằm rộng, nghiêm nghị, một sự cương quyết cao độ, đôi môi linh hoạt, một cái mũi cân đối, rất thẳng, nhưng với những lỗ mũi linh hoạt, nhạy cảm, có vẻ rộng hơn khi đôi lông mày dày rậm rũ xuống và đôi môi mím chặt. Trán rộng và đẹp, phần dưới vươn lên thật thẳng rồi chảy ngược ra phía sau chia cắt thành hai phần với phần :Dp, với một cái trán như vậy thì mái tóc đỏ của ông ta không thể tìm thấy chỗ dung thân trên đó, nhưng nó rẽ một cách tự nhiên về phía sau và sang hai bên. Đôi mắt to, xanh đậm mở rộng, trông nhanh nhẹn và trông nhạy cảm hoặc nghiêm khắc đầy nam tính. Ông ta nói với tôi,



"Bà Harker, có phải không ạ?" Tôi nhún người đồng ý.



"Trước đây là cô Mina Murray, phải không ạ?" Tôi lại một lần nữa xác nhận.



"Mina Murray, người mà tôi đã đến gặp chính là bạn của cô bé tội nghiệp thân yêu Lucy Westenra. Thưa bà Mina, tôi đến vì một vấn đề sinh tử."



"Thưa ông," tôi nói, "có lẽ ông không cần phải nói với tôi rằng ông chính là bạn và người cứu giúp Lucy Westenra." Và tôi chìa tay ra. Ông ta nắm lấy và nói bằng một giọng xúc động,



"Ôi, thưa bà Mina, tôi biết rằng bạn của cô gái bé nhỏ đáng thương ấy tất nhiên phải là người tốt, nhưng tôi vẩn chưa thể lường hết được…" Ông ta chấm dứt câu nói với một cái cúi chào nhã nhặn. Tôi hỏi ông ấy xem ông ấy muốn gặp tôi về chuyện gì, và ông ta bắt đầu ngay.



"Tôi đã đọc thư của bà gửi cho cô Lucy. Xin hãy thứ lỗi cho tôi, nhưng tôi phải bắt đầu câu chuyện tại một nơi khác, bởi vì ở đây không có gì để nói cả. Tôi biết rằng bà đã ở với cô ta ở Whitby. Cô ta đôi khi cũng ghi nhật ký, nên bà không cần phải trông đầy kinh ngạc thế đâu, bà Mina. Cô ấy bắt đầu ghi chép lại sau khi bà đi, cô ấy bắt chước bà ấy mà, và trong nhật ký đó cô ấy đã suy luận lại rõ ràng là cô ta đã có một cơn mộng du mà bà đã cứu cô ta. Đó là một vấn đề rất phức tạp, và tôi đến gặp bà cũng chính vì chuyện đó. Mong bà hãy hết sức vui lòng kể lại cho tôi tất cả những gì mà bà có thể nhớ được."



"Tôi nghĩ là tôi có thể kể lại với ông, thưa bác sĩ Van Helsing, tất cả mọi chuyện."



"A, tức là là bà có một trí nhớ tốt đủ để nhớ chi tiết từng sự kiện? Điều này không thường thấy ở những người phụ nữ trẻ đâu."



"Không, thưa bác sĩ, nhưng tôi ghi lại mọi chuyện ngay lúc đó. Tôi có thể đưa cho ông xem nếu ông muốn."



"Ôi, thưa bà Mina, tôi rất biết ơn bà. Bà đã cho tôi thật nhiều ân huệ."



Tôi không thể nào cưỡng lại sự quyến rủ bởi sự bí ẩn mà ông tỏ ra, tôi cảm thấy như trên đôi môi của chúng tôi vẩn còn đọng lại hương vị của những quả táo đầu mùa, và tôi đưa cho ông ấy quyển nhật ký được ghi tốc ký. Ông ta cầm lấy nó với một cái nhún người cám ơn, và nói, "Tôi có thể đọc nó chứ ạ?"



"Nếu ngài muốn," tôi trả lời với tất cả sự từ tốn của mình. Ông ta mở nó ra, và ngay sau đó khuôn mặt ông ấy dãn ra. Đoạn ông đứng dậy và cúi người.



"Ôi, bà thật là một người phụ nữ thông minh!" ông ta nói. "Tôi biết rằng ngài Jonahan là một người đàn ông với những phẩm chất tốt đẹp, nhưng tôi thấy rằng vợ ông ta cũng có những đức tính đó. Liệu bà có thể ban ơn và giúp đỡ cho tôi bằng cách đọc lại cuốn sách này cho tôi được không ạ? Than ôi! Tôi không biết cách đọc những ký hiệu tốc ký."



Lúc này trò đùa của tôi đã quá lố, và tôi cảm thấy rất xấu hổ. Vì vậy lấy bản sao được đánh máy lại từ rổ làm việc của tôi và đưa nó cho ông.



"Xin thứ lỗi cho tôi," tôi nói. "Tôi không thể làm được điều đó, nhưng tôi đã nghĩ rằng vì Lucy thân yêu, nhất định ông sẽ yêu cầu tôi điều đó, và vì ông không có thời gian để chờ đợi, đây không phải là chuyện của tôi, nhưng tôi biết là thời gian của ông thì rất quý giá, nên tôi đã đánh máy lại chúng cho ông."



Ông ta cầm lấy nó và mắt ông sáng rực lên. "Bà thật là quá tốt," ông ta nói. "Và tôi có thể đọc nó ngay được không ạ? Tôi muốn hỏi bà một số điều khi tôi đọc xong."



"Xin tự nhiên," tôi nói. "ông hãy đọc nó trong khi tôi chuẩn bị bữa trưa, và ông sẽ hỏi tôi trong khi chúng ta ăn."



Ông ta cúi người và buông người xuống chiếc ghế, quay lưng về phía ánh sáng, và bắt đầu ngốn ngấu những tờ giấy, trong khi tôi đi xem xét bữa trưa, chủ yếu là để ông ta không bị quấy rầy. Khi tôi trở lại, tôi thấy ông ta đang hăm hở đi đi lại trong phòng, khuôn mặt ông sáng rực lên đầy kích động. Ông ta chạy vù đến chỗ tôi và nắm lấy tôi bằng cả hai tay.



"Ôi, thưa bà Mina," ông ta, "làm sao tôi nói được tôi nợ bà như thế nào? Những tờ giấy này là ánh sáng. Nó mở ra một cánh cổng trước mặt tôi. Tôi đã bị :Di mắt, bị lóa mắt với những ánh nắng rực rỡ chiếu xuống khi mà mây mù đã bị xua tan trước những ánh dương :Di lọi. Nhưng bà không, không thể hiểu hết được. Ôi, nhưng tôi rất biết ơn bà, bà là một người phụ nữ thật thông minh. Thưa bà," ông ta nói rất trịnh trọng, "nếu như Abraham Van Helsing có thể làm được bất kỳ điều gì cho bà hoặc những bạn bè của bà, xin bà hãy cho tôi biết. Tôi vô cùng hài lòng và vui sướng nếu như tôi có thể phục vụ bà như một người bạn, như một người bạn, nhưng tất cả những gì tôi đã nghiên cứu, tất cả những gì tôi có thể làm, sẽ dành cho bà và những người bà thương yêu. Một bên là những phần tối tăm của cuộc sống, và một bên là ánh sáng. Bà là một trong những ánh sáng ấy. Bà sẽ có một cuộc sống hạnh phúc và một cuộc sống tốt đẹp, và chồng bà cùng hạnh phúc với bà."



"Nhưng, thưa bác sĩ, ông đã ca tụng tôi quá lời, và ông chẳng cho tôi biết gì cả."


"Không, thưa bà, tôi sẽ không cho bà biết đâu, tôi, một lão già, một người đã học suốt cả đời mình về đàn ông và đàn bà, tôi là người đã làm cho bộ não mình trở nên đặ c biệt, phụ thuộc hoàn toàn vào nó và đi theo sự chỉ dẩn của nó! Và tôi đã đọc cuốn nhật ký mà bà đã tốt bụng trao cho tôi, trong đó mỗi dòng chữ đều làm sáng tỏ thêm sự thật. Tôi, người đã đọc những bức thư êm đềm của Lucy tội nghiệp về đám cưới của bà và lòng trung thực của bà, sẽ không cho bà biết đâu! Ôi, thưa bà Mina, những người phụ nữ tốt bụng đã kể lại trong suốt cuộc đời mình, hàng ngày, hàng giờ và hàng phút, những điều mà những thiên thần có thể đọc được. Và chúng tôi, những người đàn ông, chúng tôi ước ao biết được là chúng tôi có được những gì trong những đôi mắt thiên thần ấy. Chồng bà là một người cao quý bẩm sinh, và bà cũng là một người cao quý, vì lòng trung thực của bà, lòng trung thực không thể xuất hiện ở đâu ngòai bản tính tự nhiên của con người. Và còn về chồng bà nữa, hãy kể cho tôi nghe về ông ấy. Ông ấy có khỏe không. Ông ấy đã khỏi những cơn sốt chưa, và ông ấy đã khỏe mạnh và cường tráng trở lại chưa?"

vui_la_chinh 05-04-2005 03:28 AM

Tôi đang ngồi đây để tìm cách hỏi ông ta về Jonathan, và vì thế tôi nói, "Anh ấy gần như đã bình phục hoàn toàn, nhưng anh ấy rất phiền muộn vì cái chết của ông Hawkins."



Ông ta ngắt lời, "Ồ, vâng. Tôi biết. Tôi biết. Tôi có đọc hai lá thư cuối cùng của bà."



Tôi tiếp tục, "Tôi cho rằng điều đó khiến anh ấy đau buồn, và vào thứ năm mới đây khi chúng tôi vào thị trấn, anh ấy đã bị một cơn sốc."



"Một cơn sốc, ngay sau một cơn sốt não! Điều này không tốt đâu. Cơn sốc ấy là như thế nào?"



"Anh ấy nghĩ là anh ấy đã gặp một người gợi anh ấy nhớ về một cái gì rất khủng khiếp, một cái gì đó khiến cho não anh ấy lên cơn sốt." Đến đây thì có một cái gì đó làm tòan thân tôi run lên. Tình thương với anh Jonathan, câu chuyện khủng khiếp mà anh ấy đã trải qua, cả quyển nhật ký bí ẩn kinh hãi của anh ấy, và nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong tôi từ bấy nay, bây giờ ập đến cuồng loạn. Hình như tôi quá kích động, nên tôi quỳ gối xuống và đưa tay về phía ông ta, van xin ông ta hãy làm chồng tôi khỏe trở lại. Ông ta nắm lấy tay tôi và nâng tôi lên, để tôi ngồi trên ghế xofa, rồi ngồi bên tôi. Ông ta cầm tay tôi, và nói với tôi với, ôi, với một giọng dịu dàng vô bờ bến,



"Cuộc sống của tôi là những chuỗi ngày cằn cỗi và cô đơn, nó tràn ngập những công việc đến nỗi tôi không có nhiều thời gian để dành cho bạn bè, nhưng tôi đã được gọi đến đây bởi anh bạn John Seward, và tôi đã được biết nhiều người tốt và những tình cảm cao thượng mà tôi chưa bao giờ cảm thấy trong suốt những năm dài đằng đẳng trong cuộc đời đơn độc của mình. Hãy tin tôi, tôi đến đây với sự ngưỡng mộ bà, và bà đã cho tôi sự hy vọng, sự hy vọng, không phải là cái tôi đang tìm kiếm, nhưng hãy còn một con người phụ nữ tốt bụng để làm cho cuộc sống trở nên hạnh phúc, một người phụ nữ mà cuộc sống và lòng trung thực của người ấy đã trở thành một bài học tốt cho những đứa trẻ sau này. Tôi rất, rất vui, khi tôi có thể hữu dụng cho bà ở đây. Về căn bệnh của chồng bà, căn bệnh của ông ấy thuộc về một lãnh vực tôi nghiên cứu và có kinh nghiệm. Tôi hứa là tôi sẽ rất vui lòng được làm tất cả cho anh ấy những gì mà tôi có thể, làm tất cả để anh ấy trở nên khỏe mạnh và vững vàng, và cuộc sống của bà trở nên hạnh phúc. Bây giờ thì bà phải ăn đi đã. Bà đã làm việc quá sức và có thể là đã âu lo quá sức nữa. Người chồng Jonathan sẽ không bằng lòng khi thấy bà xanh xao như vậy, khi mà cái ông ta thích lại không có trên chỗ mà ông ta yêu, điều đó sẽ không tốt cho ông ấy. Vì lợi ích của ông ấy, bà phải ăn và cười lên. Bà đã nói với tôi về Lucy, và bây giờ chúng ta sẽ không nói về chuyện đó nữa, hãy để câu chuyện buồn ấy lắng đọng đi. Tôi sẽ ở Exeter tối nay, vì tôi muốn suy nghĩ nhiều về những gì bà đã nói với tôi, và khi tôi nghĩ xong tôi sẽ hỏi bà một số câu hỏi, nếu tôi có thể. Và cũng là lúc, bà sẽ nói với tôi về những nỗi phiền muộn của ông Jonathan chồng bà, nhưng lúc này thì chưa. Lúc này bà phải ăn đã, sau đó thì bà sẽ nói với tôi tất cả."



Sau bữa ăn trưa, khi chúng tôi trở về phòng khách, ông ta nói với tôi, "Và bây giờ hãy nói với tôi tất cả về chồng bà."



Khi nói chuyện với một con người học thức như vây, tôi bắt đầu sợ rằng ông ta sẽ nghĩ tôi là một kẻ ngốc nghếch bệnh hoạn, còn anh Jonathan thì là một người điên, vì cuộc hành trình quá lạ lùng như vậy, nên tôi ngần ngừ một thóang. Nhưng ông ta thật dịu dàng và tốt bụng, và ông ta hứa sẽ giúp đỡ, và tôi tin ông ta, nên tôi nói,



"Bác sĩ Van Helsing, những gì tôi nói với ông sẽ rất lạ lùng nên ông không được cười nhạo tôi hoặc chồng tôi. Từ ngày hôm qua tôi đã tràn ngập nghi ngờ. Ông phải tin tưởng tôi, đừng nghĩ rằng tôi là một con ngốc khi tôi thậm chí mới nữa tin nữa ngờ những chuyện kỳ lạ như vậy."



Ông ta lại trấn an tôi bởi cái cách mà ông ấy nói ra như thế này, "Ôi, người bạn thân, nếu bà chỉ cần biết rằng chính vì những câu chuyện kỳ quặc như vậy mang tôi đến đây, thì chính bà mới là người cười nhạo. Tôi đã được biết rằng không bao giờ nghi ngờ đức tin của bất cứ ai, dù rằng nó lạ lùng như thế nào đi nữa. Tôi luôn giữ một tâm hồn rộng mở, mà những câu chuyện bình thường trong cuộc sống không đóng nó lại, mà chính là những điều lạ lùng, những câu chuyện kỳ lạ, những điều khiến mọi người, dù tỉnh hay điên đều nghi ngờ, sẽ đi vào tâm hồn tôi."



"Cám ơn ông, ngàn lần cám ơn ông! Ông đã làm tâm hồn tôi nhẹ nhõm. Nếu ông cho phép, tôi sẽ trao cho ông một số tài liệu khác để đọc. Nó rất dài, nhưng tôi đã đánh máy lại. Nó sẽ kể lại cho ông những nỗi phiền muộn của tôi và anh Jonathan. Tôi không dám nói gì về nó cả. Ông hãy đọc và tự suy nghĩ lấy. Và khi tôi gặp lại ông, có thể ông sẽ rất tốt để nói cho tôi biết ông nghĩ gì về nó."



"Tôi xin hứa," ông ta nói khi tôi đưa cho ông tập tài liệu. "Tôi sẽ cố đến vào buổi sáng, vào lúc sớm nhất có thể, để gặp bà và chồng bà."



"Jonathan sẽ có mặt ở nhà lúc mười một giờ rưỡi, và ông phải đến ăn trưa với chúng tôi để gặp anh ấy nhé. Ông có thể đón chuyến xe nhanh vào lúc 3:34, nó sẽ đưa ông đến Paddington trước tám giờ." Ông ta tỏ ra ngạc nhiên trước kiến thức của tôi về giờ giấc xe lửa, nhưng ông ấy không biết là tôi đã thuộc hết giờ giấc tất cả các chuyến tàu đến và đi Exeter, để tôi có thể giúp Jonathan trong trường hợp anh ấy vôi.



Cuối cùng ông ta lấy xấp tài liệu và đi ra, còn tôi ngồi suy nghĩ, mà chính tôi cũng không biết mình đang nghĩ gì.



THƯ (chuyển tay), VAN HELSING GỬI CHO BÀ HARKER



Ngày 25 tháng Chín, 6 giờ tối



"Thưa bà Mina,



"Tôi vừa đọc xong cuốn nhật ký tuyệt diệu của chồng bà. Bà có thể yên tâm mà ngủ ngon chẳng cần nghi ngờ gì nữa. Những điều kỳ lạ và kinh khiếp được viết lại trong đó, chính là sự thật! Tôi sẵn sàng đánh cược cả đời mình về chuyện này. Có thể là nó rất tệ đối với những người khác, nhưng đối với ông và bà thì không có gì đáng kinh sợ đâu. Ông ấy là một người cao thượng, và cho phép tôi được nói với bà với những kinh nghiệm của con người rằng, người nào đã làm được những công chuyện như ông ấy đã từng làm, tuột xuống từ những bức tường như vậy và từ căn phòng như vậy, ối dà, lại còn làm lại lần thứ hai nữa, thì sẽ thể bị tác dụng vĩnh cửu của một cú sốc. Bộ não và trái tim của ông ấy hoàn toàn khỏe mạnh, tôi xin thề điều đó, trước khi tôi đến gặp ông ấy, hãy để nó nghỉ ngơi. Tôi sẽ hỏi ông ấy về nhiều vấn đề khác. Tôi ước sao hôm nay tôi có thể đến gặp bà, bởi vì tôi vừa được biết thêm nhiều điều khiến một lần nữa tôi bừng sáng, bừng sáng hơn bao giờ, và tôi phải suy nghĩ.



"Người bạn chân thành,



"Abraham Van Helsing."


THƯ, BÀ HARKER GỬI VAN HELSING



Ngày 25 tháng Chín, 6:30 chiều.



"Bác sĩ Van Helsing thân mến,



"Ngàn lần cám ơn lá thư tuyệt vời của ông, nó đã trút đi trong tôi cả một sức nặng ngàn cân đang đè trĩu tâm hồn. Và, nếu như đó là sự thật, những điều khủng khiếp ấy tồn tại trên thế giới, thì thật là kinh khủng khi con người ấy, con quái vật ấy, đang thực sự có mặt ở London! Tôi sợ không dám nghĩ đến nữa. Trong lúc tôi viết thư này, thì Jonathan có đánh điện về, nói rằng anh ấy vừa đón chuyến tàu lúc 6:25 tối nay từ Launceston và sẽ đến nơi lúc 10:18, vì vậy tôi sẽ không phải run sợ đêm nay. Do đó, thay vì ăn trưa với chúng tôi, liệu ông có thể đến ăn sáng với chúng tôi vào lúc tám giờ không ạ, nếu như lúc đó không quá sớm với ông? Ông có đi ngay, nếu ông đang vội, ông có thể đi bằng chuyến tàu 10:30, nó sẽ mang ông đến Paddington lúc 2:35. Đừng trả lời thư này, vì nếu như tôi không nhận được hồi âm thì tôi hiểu rằng ông sẽ đến ăn sáng."



"Hãy tin tôi,



"Người bạn trung thực và rất biết ơn ông,



"Mina Harker."



NHẬT KÝ CỦA JONATHAN HARKER



Ngày 26 tháng Chín. – Tôi đã nghĩ là không bao giờ mình lại viết nhật ký nữa, nhưng đã đến lúc rồi. Khi tôi về đến nhà tối hôm qua Mina đã chuẩn bị sẳn bữa ăn khuya, và trong khi chúng tôi ăn thì nàng nói với tôi về chuyến thăm của Van Helsing, rằng nàng đã đưa cho ông ấy hai bản sao của hai quyển nhật ký, và về việc nàng đã lo lắng cho tôi như thế nào. Nàng cho tôi xem bức thư của bác sĩ nói rằng tất cả những gì tôi ghi lại đều là sự thật cả. Điều này khiến tôi dường như đã trở thành một con người khác. Những điều nghi ngờ về tính xác thực của tòan bộ câu chuyện đã đánh quỵ tôi. Tôi đã cảm thấy yếu ớt, và trong bóng tối thì cảm thấy bất an. Nhưng, bây giờ thì tôi biết, và tôi sẽ không lo sợ, ngay cả gã bá tước ấy. Hắn đã thực thi thành công kế hoạch, và hiện nay đang ở London, tôi đã nhìn thấy hắn. Hắn đã trẻ lại, bằng cách nào? Van Helsing là người đã lột mặt nạ hắn và săn đuổi hắn, nếu ông ta là người như Mina đã nói. Chúng tôi ngồi lại rất trễ và nói về mọi chuyện. Mina đi thay quần áo, tôi gọi đến khách sạn và vài phút sau họ đã mang ông ta đến.



Tôi nghĩ là ông ta đã khá ngạc nhiên khi thấy tôi. Khi tôi đi vào phòng nơi ông ngồi sẳn, giới thiệu mình, ông ta nắm lấy vai tôi, quay mặt tôi ra chỗ sáng, và nói sau khi đã chăm chú quan sát kỹ lưỡng,



"Nhưng bà Mina nói với tôi là ông đang bệnh mà, rằng ông đang bị sốc."



Thật là buồn cười khi nghe thấy vợ tôi được gọi là ‘Bà Mina’ bởi một người đàn ông già tốt bụng và quắc thước như vậy. Tôi mỉm cười, và nói, "Tôi đã ốm, tôi đã bị sốc, nhưng ông đã vừa chữa trị cho tôi xong."



"Bằng cách nào?"



"Bởi bức thư ông gửi cho Mina tối hôm qua. Tôi đã rất nghi ngờ, mọi thứ của tôi mang đầy sắc hoang đường, và tôi không biết sự thật là như thế nào, thậm chí không vững tin vào các giác quan của mình. Không biết được sự thật như thế nào, tôi không biết phải làm gì, và chỉ có cách cắm đầu làm việc, cho đến nay đã trở thành một thói quen trong cuộc sống của tôi. Khi tập quán dó không còn có lợi cho tôi, tôi không tin vào chính mình. Bác sĩ ạ, ông không thể biết cái cảm giác nghi ngờ mọi việc, thậm chí cả chính mình, nó như thế nào đâu. À không, ông không biết được đâu, đôi lông mày của ông đã cho tôi biết điều đó."

vui_la_chinh 05-04-2005 03:28 AM

Ông ta có vẻ dễ chịu, và phá lên cười khi cất tiếng, "Thế đấy! Thì ra ông là một thầy tướng. Mỗi giờ ở đây đều giúp tôi biết thêm một cái gì đó mới. Tôi rất mừng khi đến ăn sáng với ông, và ôi, thưa ông, xin ông vui lòng nghe một lời tán tụng từ một ông già rằng ông thật là hạnh phúc vì có một người vợ như thế."



Tôi sẳn sàng nghe ông ấy tán tụng Mina cả ngày, vì vậy tôi chỉ đơn giản gật đầu và tiếp tục đứng yên.



"Bà ta là một người phụ nữ của Chúa, một cái cách mà Người đưa tay cho ta, cho những người đàn ông và đàn bà khác thấy cái thiên đường mà chúng ta có thể vươn tới, cho chúng ta thấy ánh sáng :Di lọi trên quả đất này. Thật là trung thực, thật là dịu dàng, thật là cao thượng, không hề ích kỷ, trong khi mà, cho phép tôi nói với ông rằng, có rất nhiều người ngày nay họ rất hòai nghi và tư lợi. Và ông, thưa ông… tôi đã đọc tất cả những bức thư gửi đến cho cô Lucy tội nghiệp, và chúng đã nói về ông khá nhiều, tôi biết ông từ lâu qua những người khác, và tối nay tôi đã được thấy con người thật của ông. Liệu ông có thể đưa tay mình cho tôi không, thưa ông? Và chúng ta sẽ là bạn suốt đời của nhau."



Chúng tôi xiết tay nhau, ông ấy thật hăm hở và thật tốt bụng khiến tôi gần như ngạt thở.



"và bây giờ," ông ta nói, "liệu ông có thể giúp đỡ tôi một chút được không? Tôi có một câu chuyện lớn phải làm, và bắt đầu bằng cách tìm hiểu mọi chuyện. Ông có thể giúp tôi chuyện này. Liệu ông có thể cho tôi biết những chuyện xảy ra trước khi ông đi Transylvania không? Sau này tôi có thể yêu cầu ông giúp đỡ chuyện khác, và bằng cách khác, nhưng hãy cứ bắt đầu như thế."



"Hãy nhìn đây, thưa ông," tôi nói," có thật là ông đang quan tâm đến bá tước phải không ạ?"



"Đúng vậy," ông ta trả lời trịnh trọng."



"Vậy thì tôi sẽ giúp ông bằng tất cả trái tim và tâm hồn. Vì ông sẽ đi chuyến tàu 10:30, ông sẽ không có nhiều thời gian để đọc chúng, tôi sẽ đóng gói những giấy tờ này lại cho ông. Ông có thể mang nó đi và đọc nó trên xe lửa."



Sau bữa sáng chúng tôi đi ra ga. Khi chúng tôi chia tay ông ta nói, "Ông có thể đến thị trấn khi tôi gửi thư cho ông không, và đem cả bà Mina theo cùng."



"Chúng tôi sẽ cùng đến khi ông yêu cầu," tôi nói.



Tôi đưa cho ông ấy báo buổi sáng và những tờ báo London tối qua, trong khi chúng tôi đứng nói chuyện qua cửa sổ toa tàu, chờ khi xe lửa khởi hành, ông ta liếc qua chúng. Mắt ông ta thình lình chú ý ngay đến một cái tựa trong số chúng, "Tờ Nhật báo Westminster", tôi biết qua sắc mặt, vì ông ta thình lình trắng bệch đi. Ông ta đọc chăm chú, gầm gừ với chính mình, "Mein Gott! Mein Gott! Sớm quá! Sớm quá!" Tôi không nghĩ là lúc đó ông ta còn nhớ gì đến tôi nữa. Đoạn còi tàu cất lên, và đòan tàu chuyển bánh. Điều đó làm ông thức tỉnh, ông trườn qua cửa sổ và vẫy tay, gọi to "Hãy chuyển lời chào thân ái đến bà Mina. Tôi sẽ viết cho các bạn ngay khi có thể."


NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD



Ngày 26 tháng Chín. – Sự thật thì mọi chuyện chưa phải đã kết thúc. Chưa đầy một tuần sau khi tôi cất lên từ "Hết," và tại nơi đây tôi đang bắt đầu lại một lần nữa, hoặc đúng hơn là tiếp tục với các tài liệu của mình. Đến tận trưa nay tôi vẩn chưa có lý do để cho rằng sẽ diễn ra một cái gì đặc biệt. Renfield, với tất cả sự chú ý của mình, đã trở nên tỉnh táo hơn bao giờ. Ông ta lại tiếp tục bắt ruồi, và cũng tiếp tục thu thập nhện, và không gây rắc rối gì cho tôi cả. Tôi nhận được thư của Arthur, được viết vào thứ bảy, và nó giúp cho tôi biết là cậu ấy đã chịu đựng rất tuyệt vời. Quincey Morris ở cùng với cậu ấy, điều này đã giúp đỡ cậu ta rất nhiều, bởi vì bản thân Morris có khả năng vực dậy tinh thần rất tốt. Quincey cũng viết cho tôi vài dòng, và cậu ta cho tôi biết là Arthur bắt đầu phục hồi lại tinh thần hăng hái quen thuộc vốn có của cậu ấy, và tất cả những chuyện này làm tâm hồn tôi thư thái. Về bản thân mình, tôi cũng đã ổn định công việc của mình với sự hăm hở trước trước đây, và tôi đã có thể nói một cách thẳng thắn rằng vết thương mà Lucy tội nghiệp gây ra cho tôi đã bắt đầu liền sẹo.



Tuy nhiên mọi chuyện đã lại bắt đầu, và chỉ có Chúa mới biết nó sẽ chấm dứt như thế nào. Theo tôi thì Van Helsing nghĩ rằng ông ta cũng biết mọi chuyện, nhưng ông ta đã để thời gian đẩy đưa khiến chúng tôi càng thêm tò mò. Ông ta đã đến Exeter hôm qua, và ở đó suốt đêm. Hôm nay ông ta trở về, và lao vào phòng tôi lúc năm giờ rưỡi, nhét vào tay tôi tờ "Nhật báo Westminster" ra tối hôm qua.



"Anh nghĩ gì về chuyện này?" ông ta hỏi trong khi vẩn đứng và khoanh tay lại.



Tôi đọc tờ báo, nhưng tôi thật sự chưa hiểu ông ta muốn nói về chuyện gì, nhưng ông ta cầm lại tờ báo từ tôi và chỉ ra một đoạn nói về những đứa bé bị dụ dỗ ra ngòai ở Hampstead. Nó vẩn chưa lại cho tôi được gì nhiều, cho đến khi đọc đến đoạn mô tả những vết thương nhỏ thủng trên cổ họng chúng. Một ý nghĩ đập ngay vào tôi, và tôi nhìn lên.



"Sao?" ông ta nói.



"Nó giống như Lucy đáng thương."



"Và anh suy ra được điều gì?"



"Đơn giản là chúng phải có cùng nguyên nhân. Cái gì đã làm nàng bị thương cũng làm chúng bị thương." Và tôi không hiểu lắm câu trả lời của ông ta.



"Điều đó đúng một cách gián tiếp, nhưng không đúng trực tiếp."



"Ông muốn nói điều gì vậy, Giáo sư?" tôi hỏi. Tôi có ý muốn làm cho cho sự căng thẳng của ông ấy nhẹ đi, vì, sau bốn ngày nghỉ ngơi và tách rời khỏi những điều phiền muộn, đau khổ và mãnh liệt ấy sẽ giúp cho con người phục hồi tinh thần, nhưng khi tôi nhìn vao mặt ông, tôi cảm thấy tỉnh cả người. Chưa bao giờ, thậm chí trong lúc chúng tôi chìm ngập trong đau khổ về Lucy đáng thương, ông ấy lại trông lạnh lùng như vậy.



"Hãy nói cho tôi biết!" tôi nói. "Tôi không thể mạo hiểu đưa ra ý kiến nào. Tôi không biết phải suy nghĩ về cái gì, và tôi không có dữ liệu để đưa ra lời phỏng đóan."



"Anh muốn nói với tôi rằng, anh bạn John, rằng anh không nghi ngờ gì về cái chết của Lucy tội nghiệp, sau khi tôi đã cung cấp những điều gợi ý, chứ không đơn thuần ở những sự kiện, là do nguyên nhân gì ư?"



"Về tình trạng kiệt sức sau khi đã mất hoặc cạn đi một khối lượng máu lớn."



"Và số máu đó đã mất hoặc cạn đi như thế nào?" Tôi lắc đầu.



Ông ta bước đến và ngồi bên tôi, và nói tiếp, "Anh là một người thông minh, anh bạn John. Anh có lý trí tốt, và trí thông minh của anh thì rất tuyệt, nhưng anh quá định kiến. Anh không cho phép mắt mình nhìn hoặc tai mình nghe những điều vượt ra ngòai những gì diễn ra ngòai cuộc sống sống thường ngày. Anh không nghĩ rằng vẩn còn những điều mà anh không thể hiểu, và đó là những điều một số người nhìn thấy mà một số người không? Nhưng vẩn có những điều, mới và cũ vượt ra ngòai tầm kiểm sóat của mắt người, bởi vì họ biết, hoặc nghĩ rằng họ biết những gì mà người khác nói với họ. A, một điều sai lầm của giới khoa học chúng ta là muốn giải thích tất cả mọi chuyện, và khi không giải thích được, thì nói rằng ở đây không có gì để giải thích. Nhưng chúng ta cũng thấy là quanh chúng ta mỗi ngày mỗi mọc lên những tín ngưỡng mới, tự cho rằng mình là mới mẻ, nhưng thực chất chúng đã già cỗi rồi, mà vẩn cố giả vờ là trẻ trung, giống nhưng những quý bà ở nhà hát vậy. Tôi nghĩ rằng lúc này anh không tin vào sự chuyển hóa vật chất. Không? Hoặc sự vật chất hóa. Không? Hoặc về các thiên thể. Không? hoặc về khả năng đọc các ý nghĩa. Không? Hoặc về thuật thôi miên…"



"Có," tôi nói "Charcot đã chứng minh điều này rất chặt chẽ."



Ông ta mỉm cười khi nói tiếp, "Và anh thỏa mản với chúng ư. Vâng? Tất nhiên vì anh hiểu được các hoạt động diễn ra, và có thể theo được tư tưởng của Charcot vĩ đại, than ôi ông ta lại không có gì hơn để đi sâu vào tâm hồn của những bệnh nhân chịu tác dụng của ông. Không? Thế đấy, bạn John, tôi cho rằng anh chỉ đơn giản chấp nhận sự kiện, và sự thỏa mãn sẽ dẩn những lý thuyết được thảo luận đến con số không? Không? Vậy hãy nói với tôi, vì tôi là một nhà nghiên cứu não bộ, làm cách nào mà anh có thể chịu sự thôi miên loại bỏ những suy nghĩ của mình. Để tôi nói cho anh biết nhé, anh bạn, hãy xem những điều mà người ta ngày nay đã được hưởng thụ với nghành khoa học điện trong khi ngày xưa con người vĩ đại phát minh ra điện lại được coi là vô cùng xấu xa, không lâu trước đây chính họ đã thiêu sống người ấy vì coi là phù thủy. Luôn luôn có những điều bí ẩn trong cuộc sống. Vì sao mà Methuselah lại sống được chín trăm năm, và có con "cá hồi già" sống được một trăm sáu mươi chín năm, trong khi Lucy đáng thương, với số máu của bốn người đàn ông chảy trong huyết mạch, lại không thể sống thêm dù chỉ một ngày? Bởi vì, nếu cô ta sống thêm được một ngày, chúng ta đã có thể cứu cô ta. Anh đã biết tất cả những điều bí ẩn của sự sống và cái chết chưa? Anh đã biết về sự tương đối của giải phẫu học và từ đó đó có thể áp dụng một số tính chất giải phẫu của động vật lên người, vậy còn những chuyện khác? Liệu anh có thể nói cho tôi biết vì sao, khi mà có những con nhện nhỏ và chết sớm, thì lại có một con nhện khổng lồ sống đến hàng thế kỷ trên tháp canh của một nhà thờ Tây Ban Nha cổ kính và mỗi lúc một lớn thêm, đến nỗi khi nó tuột xuống, nó có thể uống cạn dầu trong tất cả những ngọn đèn ở nhà thờ? Liệu anh có thể nói cho tôi biết vì sao trong những thảo nguyên, đâu đó trên thế giới, những những con dơi trong đêm đi khai thông những mạch máu của gia súc và ngựa, và hút cạn huyết mạch của chúng, trên một số hòn đảo ở bờ biển phía Tây có những loại dơi treo mình trên cây suốt cả ngày, và chúng được mô tả giống như những hạt dẻ hoặc quả đậu khổng lồ, rồi đến khi những người thủy thủ nằm ngủ trên boong tàu, chúng trở nên nóng rực, sà nhẹ nhàng xuống chỗ họ, và đến sáng thì người ta chỉ còn những người chết, trắng bệch như cô Lucy đã từng bị?"



"Chúa nhân từ, giáo sư!" tôi nói, bật dậy. "Ông muốn nói với tôi rằng Lucy đã bị cắn bởi một con dơi như vậy, và một con vật như vậy lại có thể sống ở London trong thế kỷ mười chín à?"


Ông ta đưa tay ra hiệu im lặng, và tiếp tục, "Liệu anh có thể nói cho tôi biết vì sao có những con rùa sống lâu hơn cả sự có mặt của lòai người, vì sao có những con voi có thể sống để chứng kiến sự tồn tại của biết bao triều đại, vì sao có những con vẹt không bị chết nếu như không :D mèo cắn hay những căn bệnh khác? Liệu anh có thể nói cho tôi biết vì sao con người dù ở thời đại nào và ở mọi nơi đều tin rằng có những người đàn ông và đàn bà không bao giờ chết? Chúng ta biết những điều này vì khoa học đã xác nhận bằng những sự kiện, người ta đã tìm thấy những con cóc sống khép kín trên những vách đá hàng ngàn năm, trong những cái hốc đã che chở cho nó từ lúc thế giới hãy còn hoang sơ. Liệu anh có thể nói cho tôi biết vì sao những tu sĩ Indian có thể tự làm cho mình chết và được đem chôn, mộ của ông ta được niêm kín, sau đó người ta gieo bắp trên đó, đến khi bắp chín được thu hoạch về, lại được gieo và thu hoạch thêm lần nữa, sau đó người ta đến, bẻ dấu niêm đi, và bên trong là tu sĩ Indian nọ, không chết, vẩn đứng dậy và đi lại bình thường giữa mọi người như trước?"



Đến đây thì tôi ngắt lời ông ta. Tôi đã quá hoang mang. Ông ta đã đã ấn vào suy nghĩ của tôi hàng tràng những sự kiện kỳ dị trong tự nhiên, và những điều không thể lại có thể đó khiến trí tưởng tượng của tôi hừng hực như lửa đốt. Tôi lờ mờ nhận ra rằng ông ấy một dạy tôi một số bài học, theo cái cách ông ấy ngày xưa vẩn làm tại Amsterdam. Nhưng ông ấy dùng nó để nói với tôi các sự kiện, để tôi có một đối tượng mà tập trung suy nghĩ suốt. Nhưng bây giờ tôi không thể không có sự giúp đỡ của ông, tôi muốn theo kịp ông, nên tôi nói,



"Giáo sư, hãy để tôi làm học trò cưng của ông lần nữa. Hãy cho tôi biết luận điểm, để tôi có thể hiểu được những kiến thức mà ông tiếp tục nói ra. Lúc này trong tâm trí của tôi, tôi theo dõi ý tưởng của ông từ điểm này qua điểm khác như một người điên chứ không phải như một người tỉnh. Tôi cảm thấy giống như một người phụ việc đang lần mò trong một vũng lầy đầy sương mù, nhảy từ bụi cỏ này sang bụi khác trong khi hoàn toàn mù tịt về việc xác định xem mình đang ở đâu và định đi đâu."



"Đó là một sự liên tưởng tốt," ông ta nói. "Được, tôi sẽ nói cho anh biết. Luận điểm của tôi là như thế này, và tôi muốn anh phải tin."



"Tin vào cái gì cơ?"



"Để tin vào cái mà anh không thể tin. Hãy để tôi minh họa. Có một lần tôi nghe một người Mỹ đã định nghĩa niềm tin như thế này, ‘đó là cái cho phép chúng ta tin vào một cái gì mà chúng ta biết là nó sai.’ Trong trường hợp này, tôi sẽ làm như người đàn ông đó. Ông ta muốn chúng ta phải mở rộng lòng mình, và đừng dùng một sự mẩu sự thật nhỏ để tìm kiếm một sự thật lớn hơn, giống như một viên đá nhỏ có thể làm lật đòan xe lửa. Trước tiên thì chúng ta có cái sự thật bé nhỏ ấy. Tốt! Chúng ta đã có nó, chúng ta định giá nó, nhưng chỉ vậy thôi, chúng ta không dùng nó để để nghĩ đến sự thật trong vũ trụ."



"Ông muốn tôi đừng dùng những sự nhận thức quen thuộc trước đây của tâm hồn để hấp thu những thứ mà sự kiện lạ lùng này đem lại. Tôi hiểu bài học của ông đã đúng chưa?"



"A, anh vẩn tiếp tục là một người học trò xuất sắc của tôi. Thật là đáng công dạy dỗ anh. Nào, bây giờ khi anh đã sẳn sàng để hiểu, anh có thể tiến hành bước đầu tiên để hiểu. Anh nghĩ là những lỗ nhỏ trên cổ họng lũ trẻ được gây ra bởi chính cái thứ đã gây ra những lỗ thủng ấy trên cổ cô Lucy?"



"Tôi nghĩ là vậy."



Ông ta đứng dậy và trịnh trọng nói, "Vậy thì anh lầm rồi. Ôi, đúng là như vậy! Như than ôi! Không. Nó rất là tệ, tệ hơn nhiều, nhiều lắm."



"Nhân danh Chúa, giáo sư Van Helsing, ông muốn nói gì thế?" tôi kêu lên.



Ông ta buông mình trong một dáng điệu tuyệt vọng lên ghế, đặt khủyu tay lên bàn, lấy tay che mặt khi ông ta cất tiếng.



"Chúng được gây ra bởi cô Lucy!"

vui_la_chinh 05-05-2005 03:09 PM

Chương 15


NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD – tt




Trong một thóang một cơn giận dữ tuyệt đối bao trùm lấy tôi. Như thể là ông ấy đã xúc phạm đến cuộc sống của Lucy một cách nặng nề. Tôi vỗ mạnh bàn, đứng dậy và nói với ông ấy, "Bác sĩ Van Helsing, ông điên rồi chăng?"
Ông ta ngẩng đầu lên và nhìn vào tôi, và ngay lập tức vẻ dịu dàng trên mặt ông đã khiến tôi trấn tĩnh lại phần nào. "Ước sao tôi như vậy!" ông ta nói. "Trở nên điên dại sẽ khiến người dễ dàng chịu đựng hơn một sự thật như thế này. Ôi, bạn tôi, có lúc nào, anh thử nghĩ đi, tôi đã đi đi lại lại như thế nào, vì sao tôi phải chờ một thời gian dài như vậy để chỉ nói với anh một điều đơn giản như thế? Chẳng lẽ vì tôi ghét bỏ anh và tôi đã ghét bỏ anh trong suốt cuộc đời? Chẳng lẽ vì tôi muốn anh bị tổn thương? Cái điều mà tôi muốn, đến lúc này vẩn chưa phải là quá trễ, chẳng phải là để đáp lại cái lần mà anh đã cứu cuộc sống của tôi không một cái chết kinh khủng? A, không!"
"Hãy tha thứ cho tôi," tôi nói.
Ông ta tiếp tuc, "Bạn tôi, tại vì tôi muốn cho anh tiếp nhận một sự thật như thế một cách dễ chịu nhất có thể, bởi vì tôi biết anh đã yêu cô tiểu thư dịu dàng ấy như thế nào. Nhưng thậm chí tôi vẩn không buộc anh phải tin. Thật khó mà chấp nhận ngay bất kỳ một sự thật mơ hồ nào, và chúng ta có thể sẽ nghi ngờ suốt một điều mà chúng ta luôn tin rằng nó "không" phải như vậy. Thật khó mà chấp nhận một sự thật cụ thể buồn thảm như vậy, và với một người như cô Lucy. Tối nay tôi sẽ đi chứng minh nó. Anh có dám đi với tôi không?"
Điều này làm tôi do dự. Byron đã loại một người không thích chứng minh sự thật ra khỏi phạm trù ghen tỵ.
"Và ông ta rất ghét việc chứng minh đến tận cùng một sự thật."
Ông ta nhận thấy vẻ chần chừ của tôi, bèn nói, "Logic rất đơn giản, lúc này thì không phải là lúc áp dụng cái logic của người điên, nhảy từ bụi cỏ này sang bụi cỏ khác trong một vũng lầy mơ hồ. Nếu nó không đúng, thì công việc chứng minh sẽ mang lại niềm an ủi. Ít nhất nó cũng không làm hại gì cả. Còn nếu như nó đúng! Ah, đó chính là điều khủng khiếp. Mọi điều khủng khiếp nữa đều làm rõ mục đích của tôi, và nó cần đến niềm tin. Để tôi nói với anh điều tôi đề nghị.Trước tiên chúng ta sẽ đi đến thăm đứa bé trong bệnh viện. Bác sĩ Vincent, ở Bệnh Viện Miền Bắc, nơi mà báo chí nói đứa bé đang được điều trị ở đó, là bạn của tôi, và tôi nghĩ rằng đó là bạn của anh khi anh học ở Amsterdam. Anh ta sẽ chấp nhận hai nhà khoa học quan sát công việc của anh ta, nếu như anh ta không chấp nhận hai người bạn. Chúng ta sẽ không nói với anh ta điều gì, ngoại trừ rằng chúng ta muốn biết thêm. Và rồi…"
"Và rồi?"
Ông ta lấy ra một cái chìa khóa và đưa nó lên. "Và rồi chúng ta, tôi và anh, sẽ qua đêm trong nghĩa địa nơi chôn cất Lucy. Đây là chìa khóa hầm mộ. Tôi lấy nó từ người làm áo quan để đưa cho Arthur."
Tim tôi đập thình thịch, và tôi cảm thấy rằng chúng tôi sắp phải đương đầu với một thử thách khủng khiếp. Tôi không thể làm gì, nhưng tôi lấy hết can đảm tôi có thể có và nói rằng chúng tôi nên gấp lên, vì đã quá trưa rồi.
Chúng tôi thấy đứa trẻ đã tỉnh. Sau khi ngủ dậy và ăn một chút, thì mọi việc có vẻ đã tiến triển tốt. Bác sĩ Vincent lấy băng ra khỏi cổ đứa trẻ và chỉ cho chúng tôi những lỗ thủng. Không nghi ngờ gì nữa, nó giống như những lổ thủng trên cổ họng Lucy. Chúng nhỏ hơn, và có cạnh sắc nét hơn, thế thôi. Chúng tôi hỏi Vincent xem anh ta nghĩ gì về điều này, anh ta trả lời chúng hẳn là gây ra từ vết cắn của một lòai thú nào đó, có thể là chuột, nhưng về phần mình, anh ta giả định rằng có thể là từ một lòai dơi có rất nhiều ở vùng bắc London."Trừ ra một số lòai vô hại," anh ta nói, "có một số lòai hoang dại đến từ miền Nam thì rất độc. Một số thủy thủ có thể đã mang nó về nhà, và nó tìm cách trốn thóat, hoặc thậm chí có thể một con còn trẻ đã thóat khỏi Vườn Thú, hoặc là nó đã được nuôi bởi một con ma cà rồng. Những chuyện này có thể xảy ra, các ông đã biết rồi đấy. Chỉ mới mười ngày trước một con sói đã trốn thóat, và tôi tin là nó đã lần theo hướng này. Sau một tuần, những đứa trẻ vẩn còn chơi đùa vô sự tại Red Riding Hood, tại Health và tại mọi lối mòn khác cho đến khi ‘người phụ nữ máu’ cô độc đáng sợ kia xuất hiện, đến khi nó bắt đầu vui đùa cùng đám trẻ. Thậm chí đứa bé đáng thương này, khi sáng nay tỉnh dậy, còn hỏi y tá xem nó có thể ra ngòai được không. Khi cô ta hỏi nó để làm gì, nó nó nói muốn chơi đùa với ‘người phụ nữ máu.’"
"Tôi hy vọng là," Van Helsing nói, "khi anh gửi đứa trẻ này về nhà anh phải khuyến cáo cha mẹ nó phải đặc biệt trông chừng nó. Những chuyện vui đùa rồi lạc mất này nguy hiểm vô cùng, và nếu đứa trẻ này lại bị lạc ra ngòai thêm một đêm nữa, thì đó sẽ là một kết cục bi thảm. Nhưng trong bất kỳ trường hợp nào tôi nghĩ rằng anh cũng không cho nó ra ngòai trong vài ngày nữa chứ?"
"Tất nhiên là không rồi, ít nhất là một tuần nữa, lâu hơn nếu vết thương kia không lành lại."
Cuộc viếng thăm của chúng tôi tại bệnh viên lâu hơn là chúng tôi dự kiến, và khi chúng tôi đi ra thì mặt trời đã lặn rồi. Khi Van Helsing thấy trời đã tối, ông ta nói,
"Không cần phải vội đâu. Tôi nghĩ là đã quá trễ rồi. Đi nào, chúng ta hãy tìm một chỗ nào đó để ăn, và rồi chúng ta sẽ đi tiếp."
Chúng tôi ăn tối tại ‘Lâu đài Jack Straw’ với một đám đông những người đi xe đạp và những người khác cười nói ồn ào. Khỏang mười giờ chúng tôi bắt đầu đi ra từ quán ăn. Lúc này trời rất tối, và những ánh đèn rải rác càng làm bóng tối thêm dày đặc khi chúng tôi di ra khỏi vùng tỏa sáng giới hạn của nó. Giáo sư rõ ràng đã rất chú ý đến con đường mà chúng tôi đã đi, vì ông ấy đi không hề ngập ngừng, còn tôi, tôi hơi bị lẩn lộn về vị trí. Khi chúng tôi đi xa hơn, chúng tôi càng gặp ít người hơn, cuối cùng chúng tôi hơn ngạc nhiên khi gặp phải những đội cảnh sát đi ngựa đang tuần tra quanh khu đất của mình. Sau hết chúng tôi đến những bức tường bao quanh nghĩa địa và leo qua. Hơi khó khăn một chút, vì chung quanh rất tối, và chúng tôi không quen với cảnh vật ở đây, nhưng chúng tôi cũng tìm thấy khu mộ của Westenra. Giáo sư lấy chìa khóa, mở cánh cửa kêu cót két, và đứng lùi lại một cách lịch sự nhưng có phần vô thức, khiến tôi đi lên phía trước ông. Có một mùi hương thoang thỏang một cách trớ trêu ở một nơi ghê rợn như thế này. Người bạn đồng hành của tôi nhanh :Dng bám theo tôi, và cẩn thận khép cửa lại, sau khi cẩn thận bảo đảm là khóa đã được cài và không có ai chung quanh. Nếu trường hợp sau, thì chúng tôi sẽ rơi vào một tình cảnh rất tồi tệ. Đoạn ông ấy lục lọi trong túi của mình và lấy ra một hộp diêm cùng với một mẫu nến và thắp sáng lên. Ngôi mộ này ngày ấy, khi được bao phủ bởi hoa tươi, trông chỉ sầu thảm và ghê rợn phần nào, nhưng nay, sau khi ngày tháng đã dần trôi, khi những cánh hoa đã héo tàn và chết rũ, khi mà sắc trắng của nó đã chuyển sang màu gỉ sắt, khi mà sắc xanh của chúng đã chuyển sang màu nâu, khi mà nhện và gián đã phục hồi sự thống trị quen thuộc của chúng, khi mà thời gian đã làm phai màu đá, và phủ lên tất cả một lớp vữa đầy bụi, khi thép đã han rỉ và nhám nhúa, khi mà đồng thau đã mờ xỉn đi, những cái đĩa bạc lờ mờ phản chiếu lại ánh sáng lập lòe của ánh nến, thì càng khiến cho cảnh vật trở nên sầu thảm và bẩn thỉu hơn sự tưởng tượng nhiều. Nó mang đến một ý nghĩ không thể cưỡng lại được là cuộc sống, cuộc sống của xác thịt không chỉ là một thứ có thể ra đi.
Van Helssing làm việc rất có phương pháp. Ông ấy giữ cây nến sát lại để có thể đọc được tấm biển quan tài, dầu sáp rơi xuống đọng thành một vũng trắng khi nó chạm vào kim loại, ông ta muốn bảo đảm rằng đó là quan tài của Lucy. Rồi ông ấy lại tìm trong túi và lấy ra một cái nậy đinh.
Ông định làm gì vậy?" tôi hỏi.
"Để mở nắp quan tài. Anh sẽ được làm cho tin tưởng."
Rồi ông ta nạy những cây đinh lên, sau đó nâng cái nắp lên, để nhìn thấy cái hộp chì phía dưới. Chuyện này đã quá sức chịu đựng của tôi. Nó là một sự lăng nhục người quá cố giống như khi ta cởi quần áo cô gái trong khi nàng đang ngủ lúc còn sống. Tôi giật mạnh tay ông ta để ngăn ông ta lại.
Ông ta chỉ nói, "Rồi anh sẽ thấy," và một lần nữa lấy từ cái túi của mình ra một cái cưa nhỏ đã bị mòn. Ông ta lấy cái nạy đinh đánh mạnh trên tấm chì tạo thành một đường nứt mạnh xuống, việc này khiến tôi nhăn mặt, ông ta tại ra một cái lỗ nhỏ, tuy nhiên dủ lớn để có thể nhìn. Tôi chờ đợi một luồng hơi ga bốc lên từ một xác chết đã chết cả tuần. Chúng tôi là bác sĩ, những người đã trải qua nhiều nguy hiểm, đã bắt đầu quen thuộc với những cảnh này, và tôi bước lui một bước. Nhưng giáo sư không hề ngừng lại một khỏanh khắc nào. Ông ta cưa xuống một chút dọc theo cạnh của cái quan tài chì, rồi cưa ngang, và cưa xuống ở cạnh bên kia. Nắm lấy cái cạnh đã được cưa rời ra, ông ta đẩy mạnh nó vào trong quan tài, rồi giơ nến về phía lổ hổng, để tôi có thể nhìn.
Tôi bước đến và nhìn vào. Quan tài trống rỗng. Điều này làm tôi rất ngạc nhiên, và khiến tôi vô cùng sốc, nhưng Van Helsing vẩn bất động. Ông ta bây giờ đã chắc chắn hơn lúc nào về những giả thuyết của mình, và vì thế càng có động lực để tiến hành công việc. "Anh đã thỏa mãn chưa, bạn John?" ông ta hỏi.
Tôi cảm thấy mình đang tranh cãi một cách bướng bĩnh theo bản năng khi tôi trả lời ông ta, "Tôi thỏa mãn rằng xác Lucy không nằm trong quan tài, nhưng nó chỉ chứng minh một điều."
"Điều đó là gì, bạn John?"
"Rằng nó không nằm ở đây."
"Rất logic," ông ta nói,"đến lúc này thì nó đã đi mất. Nhưng anh đánh giá như thế nào, anh có thể đánh giá như thế nào, về việc nó không ở đây?"
"Có thể là có ai đã lấy nó," tôi nói."Có thể một trong số những người làm dịch vụ tang lễ đã lấy nó." Tôi cảm thấy là tôi đang nói những điều ngu ngốc, nhưng đó là là nguyên do gần với sự thật duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra.
Giáo sư thở dài. "Thôi được!" ông ta nói, "chúng ta phải có những sự chứng minh khác. Đi với tôi."
Ông ta đậy nắp quan tài trở lại, thu nhập những dụng cụ của mình và để chúng vào túi, thổi tắt nến, và cũng để nến vào túi trở lại. Chúng tôi mở cửa và đi ra. Sau khi đi ra ông ta đóng cửa và khóa nó. Ông ta đưa tôi chìa khóa và nói, "Anh giữ nó chứ? Tốt hơn là anh nên đảm bảo việc này."
Tôi cười, nhưng không phải là tiếng cười vui vẻ. Tôi nhất định muốn ông ta giữ nó và nói. "Một chiếc chìa khóa chẳng là gì cả," tôi nói, "nó có thể có nhiều bản sao, và mặt khác không khó để để nạy một cái khóa như thế này."
Ông ta không nói gì, và nhét chìa khóa vào túi. Rồi ông ta nói tôi quan sát một bên nghĩa địa trong khi ông ta quan sát một bên khác.
Tôi đứng đằng sau một cây thủy tùng, và tôi thấy cái bóng đen của ông ấy chuyển động đến khi những bia và cây cối che khuất ông. Bây giờ tôi đang cô đơn trong đêm vắng. Sau khi đứng được một lúc tôi nghe thấy xa xa vẳng về tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng, và lúc này đã quá khuya. Tôi cảm thấy ớn lạnh và run rẩy, và tôi giận rằng giáo sư đã giao cho tôi một chuyện như thế và để tôi tự mình thực hiện. Tôi đã quá lạnh và và quá buồn ngủ để có thể quan sát được rõ ràng, nhưng sự buồn ngủ lại không giúp tôi tự đánh lừa mình về sự thật , nên tôi đứng đó với sự sợ hãi và đau khổ.
Thình lình tôi quay phắt lại, vì tôi cảm thấy tôi vừa nhìn thấy một cái gì giống như một cái vệt trắng di chuyển giữa hai cây thủy tùng tối tăm ở góc xa nhất của nghĩa địa nếu nhìn từ ngôi mộ. Đúng lúc đó đó có một bóng đen di chuyển từ chỗ giáo sư đứng và nhanh nhẹn đi về phía nó. Đoạn tôi cũng đi, nhưng tôi phải đi quanh những bia mộ và những tay vịn của những ngôi mộ và tôi ngã nhào vào một cái mả. Bầu trời đã bắt đầu rạng và đã nghe thấy những tiếng gà gáy sớm. Ở con đường nhỏ phía xa, sau những hàng cây bách xù rải rác, tạo thành một con đường đến nhà thớ, cái bóng trắng thấp thóang đang tiến thẳng về phía ngôi mộ. Bản thân ngôi mộ lại khuất sau những hàng cây, nên tôi không thể thấy cái bóng ấy biến mất như thế nào.Tôi nghe thấy tiếng chuyển động sột soạt tại chỗ mà tôi nhìn thấy bóng trắng lần đầu, bèn chạy vội đến, thì thấy giáo sư đang ẳm trên tay mình một em bé nhỏ. Khi thấy tôi, ông ấy giơ đứa bé ra và hỏi, "Bây giờ anh đã thỏa mản chưa?"


Múi giờ GMT. Hiện tại là 07:19 AM.

Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.