![]() |
Cột đồng chưa xanh (tt)
Mạc Quân Tử nhờ chủ quán mua dùm một con ngựa to khoẻ để đỡ chân cho Thuỷ Bình. Từ Phong mau mắn nói: _ Tưởng gì chứ trong chuồng ngựa nhà tôi cũng có sẵn vài con, xin được phép mang ra cho quý ân nhân dùng. Rồi ông ta liền vô phía sau dắt ra một con ngựa khá cao lớn lông tuyền đỏ, tướng tá cũng oai phong, sức chắc cũng đủ đi một ngày vài trăm dặm. Hai người cảm tạ và gửi tiền trả cho chủ quán nhưng ông ta nhất định không nhận. Quân Tử bèn móc trong bọc ra một viên minh châu to màu xanh, ánh sáng chiếu lóng lánh rất đẹp. Chàng đưa Từ Phong nói là tặng cho Từ tiểu thư làm của hồi môn sau này đi lấy chồng. Cô gái nghe nói hai má đỏ bừng, mặt cúi xuống giấu vẻ thẹn thùng bẽn lẽn. Hai người lên ngựa khởi hành, cha con chủ quán đứng ở cửa đưa tiễn, mắt lưu luyến nhìn theo cho đến khi khuất dạng. Mạc Quân Tử và Lý Thuỷ Bình cưỡi ngựa song song nhau đi qua mấy chục dặm đường thì thấy mây đen vần vũ, gió thổi mạnh, đất cát mịt mù. Chẳng mấy chốc trời đất tối sầm, mưa ào ào trút nước. Hai người khoác áo tơi che mình nằm rạp trên ngựa phóng như bay tìm chỗ ẩn trú, nhưng nơi đây đồng không mông quạnh không thấy quán xá. Thuỷ Bình cảm thấy hơi lạnh thấm vào cơ thể nàng và bắt đầu run rẩy. Quân Tử chỉ vào nơi xa xa bảo: _ Phía kia có ánh đèn ắt là có nhà ở. Mình đến đó xin trú nhờ qua mưa. Thuỷ Bình thầm nghĩ là chàng ta phải có cặp mắt hết sức tinh tường bởi vì trời rất tối và màn mưa dày đặc che khuất tầm nhìn khiến nàng không thể nào nhận ra mọi vật ở cách xa hơn năm bước. Quả nhiên đi độ chừng hơn nửa dặm thì đã thấy một ngôi làng nhỏ với những căn nhà rải rác đang thu mình nằm yên tĩnh dưới cơn mưa đang dần dần ngớt hạt. Hai người dừng ngựa trước căn nhà nhỏ ngay đầu làng, còn đang lưỡng lự thì nghe có âm thanh là lạ như là tiếng van vỉ của phụ nữ lẫn tiếng xô đổ đồ đạc và tiếng cười ngạo thô lỗ của nam nhân từ trong nhà vọng ra. Ngần ngại giây lát, Quân Tử gõ mấy cái vào cửa. Trong nhà chợt im bặt, nhưng không có ai trả lời. Chàng gõ thêm một lúc lâu vẫn không thấy động tĩnh. Thuỷ Bình nói: _ Chủ nhà ngủ say thế, mình phải gõ mạnh hơn chăng? Nàng liền dộng chân ầm ầm vào cửa liên tiếp, cánh cửa và vách gỗ rung động như muốn bật ra dưới cú đá khá mạnh của nàng. Có tiếng chửi thề bên trong rồi tiếng bước chân người ra phía cửa. Khi cửa mở, một người đàn ông gầy gò với khuôn mặt choắt cheo bước ra mắng: _ Đêm hôm gõ cửa nhà người ta làm gì vậy hử? Định ăn cướp hay sao? Có cút ngay đi không? Rồi gã toan khép cửa quay vào. Quân Tử ngăn lại hỏi nhanh: _ Nhà này của nhân huynh ư? Gã buông một tiếng chửi đổng rồi nói: _ Nhà của ta, mắc mớ gì đến ngươi chứ? Quân Tử vẫn điềm tĩnh hỏi tiếp: _ Còn cô gái kia là chi của nhân huynh? Gã cộc cằn trả lời: _ Vợ ta, được không? _ Thế thì tiểu sinh xin phép vào thưa chuyện với quý phu nhân. Gã đàn ông lồng lên, tay đưa nắm đấm dứ dứ đe doạ: _ Có xéo ngay không, rõ khéo nhiều chuyện! Hay muốn ăn đòn? Thấy đôi mắt hắn có vẻ gian giảo, Thuỷ Bình cũng không muốn trú nhờ trong nhà. Nàng bảo Quân Tử: _ Thôi chúng ta qua nhà khác đi vậy! Rồi kéo tay chàng định lui ra. Thình lình, người thiếu phụ trong nhà chợt vùng dậy la lên: _ Cứu tôi với! … Hắn … Gã đàn ông lật đật chạy vào đánh nàng tới tấp, miệng la hét: _ Muốn chết này! Định bỏ chồng theo giai hử? Lý Thuỷ Bình phóng tới chặn tay người đàn ông lại không cho đánh người thiếu phụ. Hắn giơ tay kia đấm vào ngực nàng. Nàng đưa hai tay giữ hai tay hắn, nhấc bổng thân người hắn lên cao một cách nhẹ nhàng rồi ném ra cửa ngã huỵch trên sân, nước bùn văng lên tung toé. Hắn chộp lấy cây song hồng gài cửa, vận hết sức bình sinh phang vào đầu Thuỷ Bình. Quân Tử khẽ giơ chân gạt một cái khiến hắn té sấp, mặt đập xuống đất, máu mũi chảy dầm dề. Hắn rên la đau đớn, rồi loay hoay một lúc mới lồm cồm bò dậy được. Thuỷ Bình trỏ vào mặt hắn mắng: _ Mi bỏ ngay cái thói bắt nạt phụ nữ yếu đuối nghe chưa? Còn tái phạm thì đừng trách ta sao độc ác! Cổ ngươi liệu có cứng bằng thanh cài cửa này chăng? Nàng cầm hai đầu thanh song hồng, vận sức bẻ gập lại, chỉ nghe một tiếng rắc, thanh gỗ to bằng cườm tay đã gãy làm đôi. Nàng quăng hai khúc cây về phía gã đàn ông rồi quay lại an ủi thiếu phụ: _ Cô đừng sợ. Chồng cô chắc không còn dám ngang ngược nữa đâu! Người thiếu phụ còn trẻ, dù áo quần xốc xếch, đầu tóc còn rối bù nhưng gương mặt vẫn lộ rõ vẻ xinh đẹp và hiền lành. Nàng vội đáp: _ Hắn không phải là chồng tôi. Xin cảm ơn nhị vị đã ra tay cứu giúp! Ái Hoa (còn tiếp) |
Thanks for...viết típ...
|
Merry Xmas
![]() Amour thương chúc "Thầy" AiHoa một mùa Giáng Sinh tràn ngập niềm vui và hạnh phúc... Một năm mới...muốn gì được nấy nhen... It was nice to hear from cưng á...Thx..! ![]() |
Cột đồng chưa xanh (tt)
Lý Thuỷ Bình đưa mắt nhìn về phía người đàn ông. Hắn đã lủi đi mất tự lúc nào. Nàng dịu dàng nói: _ Sự tình như thế nào, cô vui lòng thuật lại chúng tôi nghe. Người thiếu phụ lấy tay áo chùi mấy giọt lệ rươm rướm trào ra từ đôi mắt huyền xinh đẹp, cúi đầu nhỏ nhẹ kể: _ Tiện thiếp họ Đỗ, xuất thân từ gia đình thanh bạch. Năm lên mười sáu được cha mẹ gả về cho phu quân là Trần Mộng Cao là một nho sinh nghèo nhưng học giỏi nổi tiếng ở vùng này. Sau đó ít lâu thì song thân đều qua đời, tiện thiếp một mình hôm sớm tảo tần nuôi chàng ăn học. Cách đây chừng bảy tám tháng có người quen biết khuyên chàng vào kinh ghi danh học trường Quốc Tử Giám để dễ bề tiến thân nên thiếp gom cả số tiền dành dụm trao chàng lai kinh lập công danh. Từ bấy đến nay chưa nghe tin tức gì. Còn người đàn ông khi nảy vốn là hàng xóm tên là Trương Đại. Hắn thừa cơ phu quân vắng nhà qua đây chòng ghẹo thiếp, định giở trò đê tiện. May nhờ có nhị vị ân công cứu giúp, tiện thiếp không biết lấy gì đền đáp ân sâu này. Nghe tới tên Trần Mộng Cao, tiểu thư Thuỷ Bình giật thót người, nàng hỏi: _ Có phải Trần Mộng Cao mặt trắng trẻo, lông mày rậm, tuổi chừng hăm ba hăm bốn, dưới cằm trái có một nốt ruồi son không? Nàng thiếu phụ cũng ngạc nhiên: _ Dạ diện mạo phu quân đúng như thế, sao ân công biết được? Trầm ngâm nghĩ ngợi một lát Thuỷ Bình mới trả lời: _ Lúc ở Kinh thành tôi có nhìn thấy người ấy. Hắn thi đỗ, được Lý thượng quan cất nhắc đỡ đầu, giới thiệu vào Quốc Tử Giám. Nay tuy vẫn còn trắng tay nhưng tương lai rất là rực rỡ. Thiếu phụ lộ vẻ mừng: _ Tạ ân Trời Phật độ trì, chàng thật chẳng phụ lòng kỳ vọng của thiếp. Nhưng làm sao tiện thiếp có thể liên lạc với chàng được? Thuỷ Bình có vẻ đăm chiêu: _ Chưa hẳn chàng ta muốn gặp cô đâu. Trần Mộng Cao nói với Lý Thượng quan là y vẫn còn độc thân nên Thượng quan hứa gả tiểu thư cho y rồi. Nghe tin như sét đánh ngang mày, Đỗ Thị cắn môi tránh bật tiếng khóc. Mắt nhoà lệ, nàng ráng trấn tĩnh, nghẹn ngào nói với Thuỷ Bình: _ Tiện thiếp nhất định phải vào Kinh gặp chàng. Xin ân công chỉ giúp làm cách nào có thể tìm được chàng nơi phố hội đông người ấy? Thuỷ Bình lắc đầu thở dài: _ Gặp mặt cũng vô ích thôi! Vả lại, nàng có một mình thân gái dặm trường xa xôi thật muôn vàn khó khăn hiểm cực. Chốn Kinh thành vốn nhiều cạm bẫy, lòng người tráo trở khó mà tin cậy. Thiếu phụ nằn nì: _ Suốt ba năm làm vợ, thiếp chưa bao giờ làm gì lỗi đạo. Dù chàng bạc tình, thiếp cũng nhất quyết phải gặp chàng lựa lời khuyên ngăn, biết đâu chàng nhớ lại tình cảm mặn nồng bấy nay mà nghĩ lại cho thiếp, để cho châu về Hiệp Phố, phu phụ được sum vầy. Thuỷ Bình lắc đầu quầy quậy, thiếu phụ lại năn nỉ. Mạc Quân Tử cười xen vào: _ Hay là Lý huynh đưa Đỗ cô nương vào Kinh đi. Có Lý huynh bảo vệ còn sợ gì đường xa hung hiểm nữa. Ái Hoa (còn tiếp) |
Trích:
|
Trích:
![]() |
Trích:
Muốn cho khỏi phải hao gầy Rinh về giấu ở nơi này chắc ăn ![]() |
Trích:
Trùi...Ạc nhỉ... |
Trích:
Kề vòi anh xả nước vô tràn trề ... ![]() |
Trích:
|
haha, xin lủi chịu hông nủi :laughing:
|
Cột đồng chưa xanh (tt)
Rồi chàng hạ thấp giọng chỉ vừa đủ cho Thuỷ Bình nghe: _ Nếu gương vỡ chẳng lành thì có khi lại trở thành mối lương duyên tiền định cũng nên. Lý Thuỷ Bình đỏ mặt lườm bạn: _ Mạc huynh chỉ quen nói bá láp. Thế thì Mạc huynh nhận đưa nàng đi để mà thành mối lương duyên tiền định. _ Lý huynh thông thuộc đường xá trong Kinh thành. Hơn nữa, tiểu đệ quê mùa cục mịch, những điều nhu yếu của phụ nữ tiểu đệ mù mờ không thể lo toan được. Thuỷ Bình cảm thấy lúng túng, hai má nóng bừng. Nàng đoan chắc đến bảy phần chàng ta đã biết mình là con gái nên cố tình trêu chọc. Nàng chỉ phản đối yếu ớt: _ Tiểu đệ cần phải đi tìm Thập di nương, không thể vào Kinh lúc này. Thấy hai người thì thầm với nhau, Đỗ Thị ngơ ngác đưa mắt nhìn như dọ hỏi. Mạc Quân Tử vội nói: _ Chúng tôi trao đổi cùng nhau thấy để cô nương đi một mình là không thể được. Đỗ Thị quỳ sụp xuống, nghẹn ngào van xin: _ Dù gì tiện thiếp cũng không còn có thể ở đây được nữa. Nếu một mai nhị vị ân công đi rồi, Trương Đại trở lại thì thân đào liễu không chống nổi cuồng phong, để tránh cho hoa lá dập vùi, miệng đời mai mỉa, thiếp chỉ còn một thác đi để bảo toàn danh tiết. Thấy người thiếu phụ tội nghiệp như vậy, hai người cũng nao lòng. Suy nghĩ một lát, Mạc Quân Tử nói: _ Tiểu đệ có quen biết một nhóm anh em chuyên làm việc nghĩa. Để tiểu đệ nhờ họ đưa Đỗ cô nương vào Kinh tìm chồng, nhưng chúng ta phải trở lại thị trấn Sơn Tây. Xong việc mới lên Kinh Bắc tìm Thập di nương của Lý huynh được. Đỗ Thị mừng rỡ tạ ơn. Bàn bạc xong hai người bảo nàng lo thu xếp chuẩn bị hành trang rồi vào phòng trong ngủ lấy sức để sáng hôm sau lên đường. Vì phòng ngoài chỉ có một chiếc chõng tre nhỏ nên Quân Tử nhường cho Thuỷ Bình nằm nghỉ lưng. Nàng hỏi: _ Thế còn Mạc huynh thì sao? Chàng cười nhẹ: _ Tiểu đệ quen sống giang hồ, chỉ cần ngồi dựa vách cũng đủ qua đêm rồi. Thuỷ Bình không chịu, nhường lại chiếc chõng cho chàng. Dằn co một lúc, hai người cùng ngồi xuống đất, không ai chịu nằm trên chõng. Quân Tử liếc nhìn Thuỷ Bình tủm tỉm cười làm nàng mắc cỡ, vờ quay mặt đi để che giấu sự lúng túng của mình. Đêm thanh canh vắng, chỉ nghe tiếng côn trùng rả tích bên hiên và thỉnh thoảng vang vọng vài tiếng ếch kêu ồm ộp ngoài đồng. Không quen với tư thế ngồi ngủ nên hồi lâu Thuỷ Bình cảm thấy hơi mỏi. Nhìn sang cạnh thấy Quân Tử đã nhắm mắt, nàng lại bắt đầu suy nghĩ mông lung. Ánh nắng ban mai luồn qua khe cửa rọi vào mắt làm Thuỷ Bình thức giấc. Thì ra nàng vừa chợp mắt một thời gian không biết bao lâu. Cảm thấy có gì khác lạ, nàng định thần nhớ lại hôm qua cùng với Mạc Quân Tử ngồi dưới đất ngủ, sao bây giờ thân mình lại nằm trên chõng. Nàng kinh hoảng soát lại thân mình thì thấy đầu tóc quần áo vẫn chỉnh tề mới hơi yên tâm ngó sang chỗ Mạc Quân Tử ngồi. Chàng ngồi dựa vách nhắm mắt y hệt hồi đầu hôm dường như chưa hề động đậy. Dĩ nhiên là trong lúc nàng ngủ chàng đã mang nàng lên chõng bởi vì trong nhà chỉ có ba người và nàng biết Đỗ Thị không dám và cũng không đủ sức làm việc này. Trong lòng nàng nổi lên một cảm giác phức tạp, vừa xấu hổ, vừa dễ chịu. Lúc đó Mạc Quân Tử cũng bừng mở mắt. Chàng nói: _ Lý huynh thức giấc lâu chưa? Xin lỗi, tiểu đệ ngủ say quá, mãi giờ mới dậy. Thuỷ Bình toan căn vặn chàng, nhưng rồi nàng lại đổi ý giả lơ, nói sang chuyện khác: _ Chúng ta vào xem Đỗ cô nương chuẩn bị xong chưa thì lên đường. Đỗ Thị đã nấu sẵn nồi cháo gà mời hai người ăn điểm tâm. Sau đó ba người lên đường. Mạc Quân Tử gọi thuê xe đưa Đỗ Thị về thị trấn, chàng và Lý Thuỷ Bình cỡi ngựa kèm theo sau. Suốt thời gian đi dọc đường không xảy ra việc gì, xế trưa thì đã gần tới thị trấn. Ba người dừng lại một quán ven đường dùng bữa. Ái Hoa (còn tiếp) |
Cột đồng chưa xanh (tt)
Hai con ngựa được buộc vào gốc cây to trước cửa quán, người phu xe nhảy xuống đất và bước ra sau giúp Đỗ Thị xuống xe. Nhìn mấy bọc hành trang to nặng chứa toàn châu báu, Thuỷ Bình đang phân vân không biết tính sao thì Quân Tử như hiểu ý nàng đã nói trước: _ Chúng ta hãy vào đi. Nhờ bác phu xe ở ngoài này trông chừng dùm đồ đạc. Ba người bước vào trong chọn một bàn nhỏ ngồi nhìn được ra cửa. Quân Tử gọi món ăn và bảo người hầu bàn mang một phần cơm ra cho phu xe. Chàng không quên dặn nó mang thức ăn và nước uống cho mấy con ngựa. Bàn bên kia có mấy thực khách mặc quần áo kiểu giang hồ đang ăn nhậu. Trên bàn bày la liệt bát đũa rượu thịt. Họ cười nói oang oang, mặt mày đỏ lựng, dường như người nào cũng đã quá chén. Một đại hán to béo, râu ria xồm xoàm to giọng nói: _ Nghe nói huyện đường Từ Liêm hôm qua bị cướp, quan Phủ cho quân binh đánh dẹp, bắt được mấy tên đồ đảng. Gã gầy gò ngồi đối diện bĩu môi nói: _ Thời buổi này trộm cướp đầy dẫy khắp nơi, dẹp chỗ này chúng lại nổi lên chỗ khác, biết bao giờ dứt được? Bây giờ các con nhà hiền lương, nhất là đàn bà con gái ra đường thật là nguy hiểm! Gã thứ ba mặt vuông, mũi tròn to và bóng, nắm tay giơ dứ dứ lên cao, miệng cười ngạo mạn: _ Lũ quan binh toàn đồ ăn hại, biếng nhác tập tành cung kiếm, chỉ lo nhũng nhiễu thay vì bảo vệ lê dân. Phải mà được võ nghệ cao cường như anh em chúng ta đây thì còn sợ gì giặc cướp? Vừa nói hắn vừa nhìn Đỗ Thị, ra chiều khoe khoang. Gã thứ tư mặt mày trắng trẻo, đầu chít khăn the, dáng điệu học trò. Hắn nhìn theo mắt tên đồng bọn thì hiểu ý, cười theo phụ hoạ: _ Đại ca là bậc anh hùng, tài cao xuất chúng, bọn tiểu đệ chỉ mong nương nhờ ân đức, dựa vào uy danh cũng đủ làm lũ cường đạo nể sợ. Thấy cả bọn chòng chọc nhìn mình một cách sỗ sàng, người thiếu phụ e dè cúi mặt không dám ngước lên. Thuỷ Bình hơi cau mày khó chịu, nhưng nàng lẳng lặng không nói gì. Mặt Quân Tử tỏ vẻ dửng dưng, chàng thản nhiên mời: _ Mời Lý huynh và Đỗ cô nương ăn đi nào kẻo thức ăn nguội mất ngon. Thình lình ngoài cửa sáng hực lên, thấp thoáng ba bóng hồng tha thướt bước vào trong quán. Người thứ nhất là một thiếu nữ tuổi chừng đôi mươi, mặc áo dài sang trọng bằng nhiễu đen ra vẻ quý phái, yếm lụa trắng, thắt lưng cũng trắng, quần lĩnh trắng, hài nhung đen. Nàng thiếu nữ mắt sáng mày thanh, da trắng má hồng, môi đỏ như hoa đào, dáng đi yểu điệu. Theo sau nàng là hai đồng nữ khoảng mười ba mười bốn, mặt mũi cũng trắng trẻo dễ thương, tóc búi hai trái đào, một đứa mặc áo màu thanh thiên còn đứa kia mặc áo vàng tươi như hoa cúc. Bọn thực khách ban nảy trố mắt ra nhìn, há hốc cả mồm. Có lẽ chúng chưa bao giờ thấy những cô gái xinh đẹp như vậy trên đường phố. Những thực khách khác thì kín đáo hơn, tuy cũng bị thu hút bởi nhan sắc kiều diễm của ba người nhưng họ không dám tỏ thái độ sống sượng, chỉ thỉnh thoảng liếc mắt qua xem trộm. Thiếu nữ xinh đẹp dường như quá quen thuộc với những cặp mắt háo hức đắm say của đám giang hồ thô lỗ bị nhan sắc mình mê hoặc nên không thèm đếm xỉa chi đến bọn chúng. Nàng tiến thẳng tới bàn của Quân Tử và Thuỷ Bình, nghiêng mình chào, miệng cười như hoa nở: _ Kính chào nhị vị công tử và cô nương. Không dám nào các vị có thể cho chị em tiểu nữ ngồi tạm chung bàn ở đây, chẳng hay có gì bất tiện chăng? Ba người cũng lật đật vái chào. Quân Tử trả lời: _ Dạ không sao, bàn cũng còn rộng chán, mời các tiểu thư cứ tự nhiên. Chàng kéo ghế ra mời. Ba người vừa vén áo ngồi xuống thì mấy đại hán bàn bên kia đã nhao nhao nói vọng qua: _ Mời các quý nương qua bên đây. Anh em tại hạ rất hân hạnh đón tiếp. Một tên quay qua quát tháo: _ Hầu bàn đâu? Còn chưa mau chóng mang thêm hai bình rượu Nữ Nhi Hồng và thức ăn ngon nhất ra đây hử? Quân Tử lờ như không nghe thấy. Chàng tự giới thiệu: _ Tiểu sinh họ Mạc, huynh đây họ Lý, còn cô nương này họ Đỗ. Chẳng hay quý vị danh tính là chi xin cho biết để bọn tiểu sinh tiện xưng hô? Thiếu nữ trả lời: _ Thiếp họ Giang, tên là Tiểu Nguyệt, còn hai đứa nhỏ này tên gọi Thanh Y và Hoàng Y. Ái Hoa (còn tiếp) |
chít tía hôn, hôm qua bồng lên dzõng, hôm nay xút hịn thêm 3 cô nữa, bồng cho mà mỏi tay Lính Chết luôn :laughing:
Lâu ngày hông gặp, thầy fe? hôn? thầy đi vầy cấy sờn dzui hôn? có mắc dzõng nhiều hôn? có..... hôn? :laughing: |
Trích:
Đi qua Mỹ chơi không gặp Lỳ làm sao mà... hôn? :choccuo: |
Trích:
|
Trích:
mún... hôn? :chocuoI: |
Trích:
|
Trích:
Lỳ dzưới tủi dzị thành....ma, thầy post tùm lum :ykien: Sis Amour, thanh tán thầy Lỳ dzùm cí :cuoivuivui: |
Cột đồng chưa xanh (tt)
Thuỷ Bình nửa tin nửa ngờ. Những tên này nghe ra xa lạ, không biết đó có phải là họ tên thật của ba người. Mặt Quân Tử không lộ vẻ gì khác lạ, chàng cất tiếng: _ Thì ra là Giang tiểu thư và hai tiểu cô nương Thanh, Hoàng. Tiểu thư có cái tên rất đẹp, quả thật xứng với người mang nó. Ba vị muốn dùng chi để tiểu sinh gọi hầu bàn dọn ra? Nghe lời khen, thiếu nữ nhoẻn miệng cười: _ Mạc công tử khéo đùa quá, Giang Tiểu Nguyệt chỉ là một vầng trăng bé lẻ loi trên sông thôi! Xin quấy quả công tử gọi giùm cho bình trà thơm với mấy tấm bánh nhỏ. Hầu bàn vừa mới bưng mâm ra thì gã mặt vuông đã gọi giật lại: _ Ngươi mang thức ăn qua bàn này cho quý nương. Gã hầu bàn ngơ ngác nhìn có vẻ sợ sệt chưa biết tính sao thì gã mặt vuông đã quát: _ Còn chần chờ gì nữa? Hay là muốn ăn nắm đấm của lão gia? Thấy vẻ hung hãn của mấy gã đại hán, tên hầu bàn run rẩy định mang mâm đi. Thuỷ Bình kéo hắn lại: _ Mi cứ dọn mâm ở đây xem ai dám làm gì cho biết? Gã mặt vuông nghe vậy thì rống lên: _Thằng này láo! Mày chưa nghe danh Sơn Nam tứ kiệt sao? Hết muốn sống rồi hử? Vừa nói gã vừa đứng dậy, bước tới kéo cổ áo tên hầu bàn lôi lại. Tên này luống cuống ngã bổ chửng về phía sau, mâm thức ăn rớt ra khỏi tay. Thiếu nữ phất nhẹ tay áo, tức thời một luồng gió âm nhu nhẹ nhàng phát ra cuốn lấy cái mâm đưa về bàn sáu người đang ngồi. Các đĩa thức ăn và bộ ấm trà chỉ hơi tròng trành một chút rồi đứng yên, nước trong bình không nghiêng đổ ra ngoài một giọt. Mạc Quân Tử giơ ngón tay cái lên khen: _ Thật là tuyệt kỹ công phu! Thiếu nữ mỉm cười: _ Chút xảo thuật này có đáng gì đâu, sao sánh bằng tài nghệ của nhị vị công tử, chỉ hai người trong một đêm trổ oai thần dẹp tan sào huyệt của bọn Linh Sơn thập hổ, chiêu hàng gần trăm tên cướp, đại danh đã vang dậy cả Bắc Thành. Lý Thuỷ Bình hơi thót ruột, nàng liếc nhìn Mạc Quân Tử thăm dò phản ứng. Chàng vẫn điềm tĩnh khiêm nhường nói: _ Anh em tiểu sinh gặp may mắn mà dẹp yên bọn cướp cứu nạn mọi người, cũng nhờ phúc trời còn thương chúng dân lành vô tội. Việc xảy ra nơi rừng núi thâm sâu mà Giang tiểu thư cũng biết tường tận, quả là tai mắt hơn người. Ngay lúc ấy, gã mặt vuông đã hùng hổ bước tới chỉ vào mặt thiếu nữ xinh đẹp quát lớn: _ Con yêu nữ này dùng tà thuật gì mà mắt chúng ta? Sơn Nam tứ kiệt đường đường là đệ tử danh môn chính phái, không để yên cho bọn yêu quái lộng hành. Đồng nữ áo xanh vội vàng đứng lên nói: _ Xin đại gia bớt giận. Đại gia đã quá bộ qua đây thì kính xin cùng ngồi với chúng cháu cho chúng cháu rót rượu mời tạ tội ạ! Cô kéo một cái ghế bên cạnh ra, lấy tay áo phủi qua một lượt rồi mời gã ta ngồi. Gã mặt vuông thấy cũng lấy được phần nào thể diện với người đẹp nên không còn ấm ức, khệnh khạng ngồi xuống ghế. Không ngờ mọi người nghe một tiếng la "oái" thật lớn, rồi thấy gã mặt vuông té lăn kềnh xuống sàn cái rầm. Thì ra gã vừa chạm mông vào mặt ghế thì chiếc ghế sụm gãy xuống nên gã mất đà ngã lăn ra. Tất cả thực khách chứng kiến cảnh hoạt kê này không nén được đều cười ầm cả lên. Thủy Bình ngấm ngầm kinh hãi. Dĩ nhiên là lúc lấy ghế ra mời gã đại hán cô bé đã sử dụng công phu để chơi khăm gã. Chiếc ghế bằng gỗ trắc rất cứng, người vạm vỡ trai tráng vận sức bẻ cũng còn khó huống chi là cô bé chỉ phất áo qua mà bên trong chân ghế gãy vụn, bề ngoài thấy như vẫn còn nguyên. Một cô gái nhỏ chỉ mới 13, 14 tuổi mà tài nghệ đạt tới mức thượng thừa như vậy cũng là hiếm có. |
Trích:
Trùi ui....mém chút xíu là...mún rùi...:choccuo: Trích:
Ừa...Hihihi... |
Trích:
|
Hem ngờ, từ năm ngoái đến năm nay mà ngừi ta chưa phát hịn ra gái giả trai nữa. Chời wơi.
|
Cột đồng chưa xanh (tt)
Cô bé áo xanh vờ kinh sợ nói: _ Ôi chao, cháu đã tạ lỗi rồi, cớ sao đại gia vẫn còn giận, vận dụng thần công Chiết Kỷ Toạ mà làm gãy mất chiếc ghế ngồi của cháu thế! Đại gia thật làm cháu hãi quá đi cơ! Mọi người nghe thế lại cười nghiêng ngả. Chiết kỷ toạ có nghĩa là ngồi gãy ghế. Gã mặt vuông đang lồm cồm bò dậy, nghe vừa thẹn vừa tức, mắt nổ đom đóm, mặt sạm như chàm, miệng rống lên: _ Bữa nay ta không cho con nhãi này bài học thì không phải là Sơn Nam quái thủ Điền Phương nữa. Gã chộp tay vào vai cô bé. Cô bé nhanh như sóc luồn tránh khỏi cú chộp, chạy qua phía dãy bàn bên cạnh. Gã họ Điền đuổi theo bắt, nhưng cô bé dường như chỉ muốn trêu chọc gã nên giữ khoảng cách rất gần, cứ lúc nào tay gã sắp chạm vào người, cô lại lướt vuột ra trong đường tơ kẽ tóc làm gã nổi xung lên. Điền Phương nghĩ ra một kế sách. Gã vờ đưa tay phải ra chộp như trước, cô bé vừa lách sang bên thì gã tung một chưởng thật mạnh vào lưng cô. Mọi người la lên kinh hoàng, những tưởng tấm lưng thon xinh xắn kia sẽ hứng chịu cú đòn thù vũ bão của tên Sơn Nam quái thủ danh trấn giang hồ này, chủ nhân nó không chết cũng bị thương nặng. Chẳng ngờ chỉ thấy mắt hoa lên, không biết làm cách nào cô bé đã tránh thoát và ngọn chưởng của họ Điền theo đà đập thẳng vào cái bàn bên kia làm sạt một góc. Vừa lúc đó gã thấy một nắm đấm đưa tới ngay giữa mặt, may mà gã lanh mắt thấy nên vừa kịp hụp đầu tránh thoát cú đấm bất ngờ này, không hổ danh là quái thủ Sơn Nam. Gã trợn mắt nhìn vào một người dáng vóc nhỏ thó đang ngồi uống rượu tại bàn, gằn hỏi: _ Mày là đứa nào, gan mật bao to mà dám ra tay đánh lén ông mày hở? Người nhỏ con lạnh lùng đáp: _ Tưởng đâu Sơn Nam quái thủ ba đầu sáu tay gì, ngờ đâu chỉ là cái bị thịt đi bắt nạt trẻ con. Cao Nhất Bích ta thích can thiệp vào chuyện bất bình của thiên hạ đấy, ngươi làm gì được ta? Một số người trong quán la ồ lên. Thì ra Đại Thiết Côn Cao Nhất Bích là một trong Kinh Bắc song hào, đã nổi danh mấy năm nay hoạt động trong vùng Kinh Bắc. Như vậy là người to béo cùng ngồi đối ẩm với hắn hẳn là người còn lại trong Kinh Bắc song hào, Đồng Chuỳ Vô Địch Ngũ Bách Cân. Không ngờ hôm nay họ tới Sơn Tây, đụng độ với Sơn Nam tứ kiệt tại quán này. Thấy sự tình trầm trọng ba gã đồng bọn của Sơn Nam quái thủ cùng bước tới đứng sau lưng gã để hỗ trợ. Cao Nhất Bích hất hàm hỏi: _ Chúng bây muốn một chọi một hay là cậy đông xúm lại một lượt như lũ chó cắn càn? Điền Phương khoát tay nói: _ Các đệ lui ra, một mình ta cũng đủ đưa thằng lùn một thước Cao Nhất Xích này về chầu Diêm Chúa rồi. Hắn cố tình châm chọc cái dáng vóc nhỏ bé của đối phương và đọc trại cái tên Nhất Bích thành Nhất Xích cũng có nghĩa là một thước. Cao Nhất Bích cười gằn: _ Một thước cao mà đáng giá còn hơn xa cái bị thịt biết đi sắp sửa biến thành đống thịt hôi thối nằm chình ình đây này! Hắn chưa dứt câu đã thấy Điền Phương gầm lên, vung quyền đánh tới thật hung hãn. Ái Hoa (còn tiếp) |
Cột đồng chưa xanh (tt)
Cao Nhất Bích cũng không phải tay vừa. Hắn lanh lẹ tránh né và nhảy nhót như một con vượn, thỉnh thoảng nhằm vào chỗ hở của đối phương tấn công làm Điền Phương nhiều phen toát mồ hôi hột, cố gắng lắm mới thoát khỏi trúng đòn. Sợ văng miểng, những người đứng quanh bèn kéo đẩy bàn ghế qua bên thành hàng rào chừa một khoảng trống ở giữa cho đôi bên thi thố tài năng. Quyền pháp họ Cao dựa vào Hầu Quyền, so với Hổ Quyền mà Điền Phương đang sử dụng có phần vượt trội hơn, nên chỉ qua vài chục hiệp Cao Nhất Bích đã ở vào thế thượng phong. Họ Điền ra đòn hoài mà không trúng thì vừa giận vừa lo. Thình lình hắn hét lên một tiếng lớn tả thủ đặt lên trên đầu hữu thủ từ dưới đấm thẳng vào giữa mặt đối thủ theo chiêu thức “Thái sơn áp đỉnh”. Chính ra đòn này đánh vào hạ bộ địch nhưng vì thân người Cao Nhất Bích lùn nên đòn ra chỉ tới mặt gã. Họ Cao hơi thụp đầu xuống đã tránh thoát. Không ngờ đó chỉ là hư chiêu, Điền Phương đã ra tiếp chiêu “Hoành cước tảo địa” quét chân ngang qua. Đòn này cực kỳ mạnh, ngỡ rằng Nhất Bích nếu trúng đòn sẽ không khỏi bị thương nặng, chẳng dập tạng phủ thì cũng gãy be sườn. Chỉ nghe một tiếng rầm, chén đũa trên các bàn rượu bị chấn động nhảy tưng lên, thì ra bằng cách nào đó Cao Nhất Bích đã nhanh chóng lạng người qua kẹp chặt chân Điền Phương đẩy mạnh khiến hắn mất đà ngã kềnh xuống sàn gỗ. Thấy đàn anh yếu thế, tên đại hán râu xồm liền vác Cửu hoàn đao tập kích phía sau Cao Nhất Bích để cứu gã họ Điền. Lại nghe một tiếng keng chát chúa, Đồng Chuỳ Ngũ Bách Cân đã ra tay đánh bạt đao của gã qua bên. Cùng lúc đó, Điền Phương tung chân còn lại đá vào mặt họ Cao buộc hắn phải buông chân kia của mình ra rồi nhảy dựng lên. Lập tức Cao Nhất Bích rút côn sắt ra đâu lưng cùng với Ngũ Bách Cân chống lại bọn Sơn Nam tứ kiệt vây ở vòng ngoài. Bọn này thảy đều thủ binh khí, người đao, kẻ móc, đứa gậy, đứa roi. Ngũ Bách Cân hai tay cầm hai đồng chuỳ to nặng, ước chừng cả mấy trăm cân. Đôi bên mặt đằng đằng sát khí quyết phen này tử chiến với nhau thề không đội trời chung. Thình lình trong phòng vang lên giọng nói thanh tao của một thiếu nữ, những lời của nàng lọt vào tai nghe êm như tiếng nhạc: _ Xin chư vị anh hùng dừng tay lại, đừng vì chút hiểu lầm mà làm mất hoà khí với nhau. Mọi cặp mắt đổ dồn vào Giang Tiểu Nguyệt. Nàng từ tốn nói tiếp: _ Giặc Bắc sau thảm bại hai mươi năm trước vẫn còn chưa từ bỏ tham vọng thôn tính giang sơn chúng ta, lũ Tây dương với tàu bè hùng hậu, súng ống tối tân cũng đang dòm ngó, mưu cầu bành trướng thị trường. Dân Nam ta không lo đoàn kết lại chống mối hoạ ngoại xâm thì làm sao giữ được yên bình cho đất nước? Cao Nhất Bích quay đầu lại nhìn thiếu nữ họ Giang, hắn thấy chấn động tâm can, mắt như bị thu hút vào vẻ kiều diễm của nàng. Lợi dụng lúc địch thủ không chú ý đề phòng, gã họ Điền vung móc câu móc vào cổ hắn. Khi đầu móc câu sắp chạm vào cổ Cao Nhất Bích mới giật mình tỉnh trí. Chiêu thức quá nhanh và bất ngờ làm họ Cao không kịp lùi bước tránh, vả lại Ngũ Bách Cân đang đứng đâu lưng hắn phía đàng sau, nếu hắn thối lui sẽ đẩy họ Ngũ về phía bọn Sơn Nam tứ kiệt đang lăm lăm chỉa vũ khí ra rất nguy hiểm. Thay vì lùi lại Cao Nhất Xích giáng trả một côn cũng thật quyết liệt nhằm ngay đỉnh đầu Điền Phương theo chiêu thức “Đồng sinh đồng tử”. Mọi người tưởng chừng sắp chứng kiến cảnh máu đổ thịt tan, đầu Điền Phương và cổ họng Cao Nhất Bích sẽ không còn nguyên vẹn. Có người yếu bóng vía la hoảng lên, người khác nhắm mắt không dám nhìn. Thực tế xảy ra hoàn toàn ngoài dự kiến. Mọi người hoa mắt lên một cái chỉ thấy dường như thấp thoáng có một bóng đen lướt nhanh qua chỗ đấu trường, rồi thì hai gã họ Cao và họ Điền đứng sửng như trời trồng, trong tay họ trống trơn không còn vũ khí. Thực khách trong quán há hốc mồm kinh ngạc, nhìn lại thì thiếu nữ họ Giang đã trở về bàn mình tự hồi nào, tay nhẹ nhàng ném cái móc câu bạc của họ Điền và côn sắt của họ Cao qua một góc. Giang Tiểu Nguyệt lại nói tiếp, giọng nàng vẫn ôn nhu nhưng ngầm chứa vẻ oai nghiêm khiến người nghe hãi sợ: _ Mời toàn thể chư vị đến ngày rằm Trung Thu này quá bước lên ngọn Bắc Sơn dự đại hội quần hùng để bàn kế hoạch ngăn giặc cứu nước. Nếu còn vị nào không phục, đến ngày ấy tiểu nữ xin được hầu tiếp. Nàng lại quay qua phía Mạc Quân Tử và Lý Thuỷ Bình mỉm nụ cười thật quyến rũ: _ Xin phép Mạc công tử, Lý công tử và Đỗ cô nương cho chị em thiếp được cáo lui. Đến ngày rằm Trung Thu, mời các vị du lãm Bắc sơn để cùng nhau hàn huyên cho thoả tình tri ngộ. Ba người cũng vái chào, nhưng không nói rõ sẽ nhận lời mời tham dự đại hội. Tiểu Nguyệt phất tay áo gọi hai đồng nữ cùng đến từ tạ rồi bước ra ngoài cửa, thoáng chốc đã mất tăm dạng. Mùi hương ít nhiều vẫn còn phảng phất trong phòng. Bọn thực khách lúc này mới lao nhao bàn tán. Ở chiếc bàn cuối góc có hai người đang nói chuyện. Giọng một người có vẻ ngạc nhiên: _ Cô gái ấy là ai mà tài nghệ kinh người đến thế, huynh nhỉ? Cứ như là có phép thần thông ấy! Người khác trả lời, thái độ đầy kính sợ: _ Đệ không biết ư? Nàng ta là Thiếu Âm Công Chúa, một trong bốn vị Hộ Pháp uy quyền đứng hàng thứ tư trong Thái Cực Giáo, chỉ sau có Giáo Chủ và Âm Dương nhị sứ giả. Nghe nói Thái Cực giáo chủ không những võ nghệ cao cường mà còn có tài hô phong hoán vũ, bùa phép nhiệm mầu, mình đồng da sắt, gươm đâm không thủng, đạn bắn không chết. Nhị sứ giả, tứ hộ pháp, bát kim cương và ngũ đường chủ toàn là đệ nhất cao thủ hiện thời. Hai con bé áo vàng áo xanh cũng là hai trong số sáu mươi bốn đồng tử theo hầu họ, tuy tuổi tác còn nhỏ, công phu tu tập chưa được bao năm mà tài nghệ đã vượt xa chúng ta vài ba bậc. Người trước ồ lên một tiếng: _ À thì ra là câu “Nhất giáo, Nhị Bang, Tam Phường, Tứ Hội” vẫn loan truyền trong giang hồ lâu nay. Thái Cực giáo đứng đầu trong số đấy phải không? _ Chính thế! Nhưng đệ đừng nói gì xúc phạm đến họ nhé, tai mắt Thái Cực Giáo hiện diện ở khắp nơi. Ái Hoa (còn tiếp) |
Cột đồng chưa xanh (tt)
Lý Thủy Bình le lưỡi nói nhỏ: _ Không ngờ Thái Cực Giáo ghê gớm thế! Chẳng biết họ có ý đồ gì mà mở Đại Hội Anh Hùng trên Bắc sơn Mạc huynh nhỉ? Quân Tử cau mày nghĩ ngợi: _ Với thế lực của Thái Cực Giáo to như thế e rằng phen này giang hồ võ lâm nước Nam lại một phen khuấy động, nhân dân khó mà an hưởng cảnh thái bình. Đỗ Thị ngơ ngác, đôi mắt bồ câu hết nhìn Mạc Quân Tử lại qua Lý Thủy Bình. Hoàn toàn xa lạ với chuyện giang hồ, nàng khiếp đảm chứng kiến cảnh đấu nhau giữa các bên tự nảy giờ chưa hoàn hồn, tay chân vẫn còn run lật bật. Mạc Quân Tử nói: _ Cũng muộn rồi, chúng ta lên đường đi thôi! Chàng gọi tính tiền, nhưng tên hầu bàn đáp là Giang tiểu thư đã thanh toán cả bàn trước khi ra khỏi quán. Quân Tử cười nhẹ: _ Lại mang nợ người ta rồi! Thuỷ Bình nguýt dài tỏ vẻ hậm hực. Ba người bước ra khỏi cửa đã thấy người phu xe ngồi đó, mặt mày lộ vẻ bất an. Quân Tử hỏi: _ Có việc gì thế? Người phu xe kể lại đầu đuôi câu chuyện. Số là ông ta ở ngoài trông đồ đạc, mắt vẫn luôn luôn để ý canh chừng không hề lơ là. Thình lình có người từ đàng sau vỗ nhẹ lên vai một cái làm ông giật mình quay lại. Đó là một người gầy gò mặt đen như củ súng, râu tóc lơ thơ, vận một manh áo xanh bạc màu, đầu để trần, chân đi đất. Hắn cất tiếng chào vồn vã: _ Ô kìa, bác Trương! Lâu rồi mới thấy bác ra đây! Người phu xe ngơ ngẩn: _ Xin lỗi, bác là ai thế? Dường như tôi không biết bác thì phải? Người đó vội vàng xin lỗi: _ Ấy chết tôi nhầm, xin lỗi bác vậy! Rồi hắn bỏ đi mất. Người phu xe vẫn còn đang hồ nghi, vừa nhìn lại thì hai túi đồ cột trên yên ngựa đã không cánh mà bay. Hai túi đồ to và nặng, muốn vác đi cũng chẳng dễ dàng, thế mà bị lấy đi chỉ trong nháy mắt thì công phu của tên trộm cũng không phải tầm thường. Người phu xe nhìn quanh không thấy ai thì trong long vô cùng lo lắng, định chạy vào quán báo cho ba người hay thì đã thấy mấy tiếng lịch bịch và ba thân người bị quăng dồn cục trên mặt đất. Trong ba kẻ đó ngoài tên áo xanh bạc màu râu tóc lơ thơ khi nảy còn có một tên mặt đỏ râu rậm và một tên béo tròn mặt trắng râu tóc nhẵn nhụi. Bọn chúng cố rướn lên mà không gượng nổi, nằm rên hừ hừ. Nhìn về phía bên kia ông ta thấy một thiếu nữ áo đen thắt lưng trắng, xinh đẹp tuyệt trần, cùng với hai cô bé tóc trái đào, một áo xanh, một áo vàng. Hai cô bé cười hi hí vẻ rất vui đang tán chuyện. Cô bé áo xanh nói: _ Mấy tên vô dụng này chạy chậm thế cũng học đòi đi ăn trộm. Cô bé áo vàng cãi: _ Tên này béo quá mà chân ngắn thế kia, lại vác cái bị to đùng, chạy làm sao nhanh được? Cô bé kia không đồng ý: _ Thế tên hắc xì dầu đấy có béo đâu, chẳng vác gì mà sao cũng bị túm gáy? Cô nọ chẳng chịu thua: _ Thì hắn gầy quá lấy sức đâu mà chạy cho nhanh? Thiếu nữ nghe hai cô bé kháo nhau cũng bật cười, nàng trách nhẹ: _ Hai đứa nhãi này chưa mang túi trả cho người ta, còn đứng đó mà bàn phiếm. Hai cô bé dạ lớn rồi nhún mình một cái đã nhảy phóc đến mấy con ngựa, cột bọc đồ lên yên gọn gàng, chỉ trong phút chốc đã quay về đứng cạnh thiếu nữ. Nàng nghiêm giọng nói: _ Các vị chủ nhân những gói đồ này là khách quý của Thái Cực Giáo, không kẻ nào được phép làm phiền đến họ, bọn bay nghe rõ chưa? Mấy tên trộm đang nằm dưới đất nghe đến Thái Cực Giáo thì cũng biến sắc mặt. Một tên lẩm bẩm: _ Đạo Chích Bang chúng ta thế lực có kém gì Thái Cực Giáo, chúng bay hãy chờ xem nhé! Bọn chúng ráng lồm cồm bò dậy rồi lủi mất. Ba cô gái cũng dời gót đi, thoáng chốc mất dạng. Ái Hoa (còn tiếp) |
Hay quá huynh đài, chờ xem tiếp!
|
Xí, hơn 1 năm chời, viết có chút xíu, đáng bị đánh đòn :vui101:
|
Cám ơn Ái Hoa trước, có dịp Bờm sẽ lục tủ coi nha!
|
Chào hai bạn vuongminhthy và Bờm mo, nhà tranh vách đất hỏng có gì, mời 2 bạn phủi chân ngồi xuống đất uống nước lạnh cho mát rùi xem tiếp hén! :vui104:
|
Cột đồng chưa xanh (tt)
Nghe kể lại sự việc vừa xảy ra, Lý Thuỷ Bình chau mày nói: _ Xem ra mấy gói hành trang này sẽ gây phiền hà cho chúng ta không ít! Mạc Quân Tử đáp: _ Có lẽ nên gửi ở một nơi nào đấy thì tốt hơn. Thuỷ Bình đưa mắt ngờ vực: _ Gửi đâu bây giờ nhỉ? Quân Tử nói: _ Việc ấy bàn tính sau, ta hãy đi vào thị trấn tìm quán trọ nghỉ đêm nay đã! Người phu giúp Đỗ Thị bước lên xe rồi ra roi quất ngựa. Cỗ xe từ từ lăn bánh tiếp tục hành trình. Quân Tử và Thuỷ Bình cùng lên ngựa ruổi theo. Vào tới thị trấn trời đã xế chiều, sau khi vòng qua vài ngã đường người phu xe đưa ba người tới một khách điếm khá to, trước cửa có một biển lớn ghi hàng chữ “Bồng Lai Quán”. Quân Tử cười nói đùa: _ Chốn Bồng Lai chắc là có nhiều tiên nữ lắm đấy! Người phu xe nháy mắt nói: _ Có tiền thì có tiên ngay ấy mà! Quý công tử có muốn dăm người hầu rượu qua đêm thì cứ nhắn bọn sai vặt … Thuỷ Bình ra vẻ hờn mát: _ Mạc huynh cũng quen thói phong lưu quá nhỉ? Chả dám nào, xin hỏi Mạc huynh ở nhà có bao nhiêu vị phu nhân xinh đẹp đảm đang rồi? Quân Tử vội phân trần: _ Tiểu đệ vốn hèn kém vô tài, xấu hình xấu nết, lại ham mê giang hồ lang bạt nên giờ vẫn còn phòng cô bóng chiếc, đâu có người con gái nào dám gửi phận trao thân! Cứ thế này e là phải mang tội bất hiếu với mẹ cha thôi! Thuỷ Bình háy chàng một cái: _ Tiểu đệ không tin đâu, nam nhân nào trốn nhà ra đường mà chả nói thế? Quân Tử làm bộ nghiêm mặt giơ tay lên thề: _ Mạc Quân Tử này thề nếu mà nói dối với Lý huynh xin Hoàng thiên đày … ở vậy suốt đời không cưới được vợ! Thuỷ Bình la lên: _ Thề chi mà gian thế? Nếu huynh dối gạt đệ sẽ bị vợ đuổi ra khỏi nhà, suốt đời sống lang thang cô độc nhé! Quân Tử lè lưỡi ra tuồng sợ hãi làm Thuỷ Bình cũng bật cười. Chờ Đỗ Thị xuống xe xong, chàng giành trả tiền xe, biếu thêm cho phu xe mười quan tiền. Ông ta cám ơn rối rít và sau đó vui vẻ đánh xe đi. Ba người bước vào quán, đặt ba phòng trọ hạng nhất ở kế liền nhau trên lầu và bảo chủ quán cho người dắt hai con ngựa vào chuồng cho ăn cỏ tươi, nước ngọt tử tế. Mạc Quân Tử dặn hai người vào phòng tắm mát và gột rửa cho sạch bụi đường rồi cùng xuống dưới nhà dùng cơm tối. Ái Hoa (còn tiếp) |
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
Thủ tục apply là sao vậy thầy? Có điều kiện gì hông? :ngamnghi: |
Trích:
|
Trích:
"Rủi có gì" là có gì zạ thầy? Có gì cũng được nhưng mà rủi có Cô rồi thì em xin rút ạ :smurf: |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 12:41 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.