Vina Forums

Vina Forums (http://forums.vinagames.org/index.php)
-   Quà tặng cuộc sống (http://forums.vinagames.org/forumdisplay.php?f=193)
-   -   PhỐ ĐạI GiA...! (http://forums.vinagames.org/showthread.php?t=20526)

ML'Amour 12-05-2010 11:38 PM

Healthy Living !
 





Bí quyết giữ dáng đẹp...


Trong những nghiên cứu gần, người ta nhận thấy người Trung Quốc nạp nhiều calories hơn người dân ở các quốc gia khác tới 30% nhưng cân nặng của họ lại kém hơn 20%. Bí mật nằm ở đâu ?


Ăn nhiều rau quả


Mặc dù ăn nhiều dầu mỡ nhưng các món ăn của người Trung Quốc đa phần là rau quả, họ coi thịt chỉ như một thứ gia vị thêm vào mà thôi.


Áp dụng thuyết “Ngũ hành”


Có 5 vị cơ bản là đắng, ngọt, cay, mặn và chua. Mỗi vị này đều đại diện cho một phần cơ thể chúng ta.Ví dụ, mướp đắng (vị đắng) có tác dụng tốt cho tim, trong khi cà chua (vị chua) lại bổ dưỡng cho gan.
Bởi vậy, sự cân bằng trong ăn uống hết sức quan trọng. Nếu ăn quá nhiều một vị, có nghĩa bạn chỉ nuôi dưỡng một phần cơ thể mà thôi.


Áp dụng thuyết “âm-dương”


Sự cân bằng hợp lý trong bữa ăn gồm có những món ăn dương (thực phẩm mang tính nhiệt) như gừng, rau diếp và món ăn âm (thực phẩm mang tính hàn) như các loại đồ ăn cay và thịt. Nếu ăn quá nhiều một loại, cơ thể bạn sẽ trở nên thiếu cân bằng.


Uống trà (nóng)

Thưởng thức một tách trà nóng khoảng nửa tiếng sau khi ăn có tác dụng hiệu quả trong việc phân hủy chất béo trong thực phẩm; nước trà nóng sẽ giúp tinh thần sảng khoái, tai thính, mắt tinh. Lưu ý không nên uống trà lạnh vì sẽ gây mất tác dụng giải nhiệt, hạ đờm của nước trà...



ML'Amour 12-06-2010 05:35 PM

Two bucks Billionaire ...! A Bravo for Viet's immigrant
 




Nhà doanh nghiệp trẻ Trung Dũng.



Huyền thoại Việt trên đất Mỹ
Tỷ phú "2 đô"

Một thanh niên người Việt đặt chân đến Mỹ với vỏn vẹn 2 USD trong túi và rồi 15 năm sau, anh đã bán công ty riêng của mình với giá 1,8 tỷ USD.
Thành công đầy ấn tượng của nhà doanh nghiệp trẻ người Việt tên là Trung Dũng đang thu hút giới truyền thông Mỹ. Anh đang trở thành một "huyền thoại" trong thế giới công nghệ cao.
Những bài viết về anh xuất hiện trên các báo và tạp chí nổi tiếng như Forbes, Fortune, Financial Times, Wall Street Journal, San Francisco Chronicle... và trong cuốn sách Giấc mơ Mỹ của biên tập viên đài CBS Dan Rather.


Liều thuốc uớc mơ


Bước ngoặt lớn đầu tiên đến với anh 20 năm trước đây khi là một chàng trai 17 tuổi. Năm 1984, Trung Dũng rời Việt Nam sang Mỹ. Lúc bấy giờ, trong túi anh chỉ có vỏn vẹn 2 USD và vốn tiếng Anh rất ít ỏi.
Lúc đầu anh và người chị của mình xin được lưu trú ở Louisiana, sau đó chuyển sang Boston. Một năm sau, anh may mắn vượt qua được kỳ thi tương đương trung học và ghi tên học hai môn Toán và Tin học ở Trường Đại học Massachusetts ở Boston.
Trung Dũng tiếp tục vừa học vừa làm đủ thứ công việc, từ rửa chén bát trong nhà hàng đến kỹ thuật viên trong các phòng máy tính để nuôi sống bản thân và gia đình. Hàng tháng anh trích một phần ba khoản thu nhập từ 300 đến 400 USD để gửi về cho gia đình ở Việt Nam.
Cuối cùng anh đã lấy được hai bằng đại học về toán và tin học, đồng thời hoàn tất một phần lớn chương trình cao học.
Cũng trong thời gian đó, mẹ anh bị bệnh ung thư, anh phải tạm dừng việc học để đi làm cả ngày kiếm tiền lo cho mẹ. Cuối năm 1995, sau khi mẹ mất, anh từ bỏ công việc chạy thử phần mềm để theo đuổi kế hoạch: Phát triển một chương trình có thể giúp các công ty chỉ đạo, kiểm soát, quản lý công việc kinh doanh qua mạng.
Do không có đủ tiền mua máy tính xách tay, anh phải gắn chiếc máy tính cá nhân cồng kềnh và màn hình 17-inches lên chiếc xe hơi Honda Civic rồi "kéo lê" nó đi từ nơi này đến nơi khác để giới thiệu phần mềm của mình.
Do không có bề dày thành tích, anh chẳng thu hút được sự chú ý của các doanh nghiệp. Vốn đã ốm yếu, anh lại càng ốm hơn do bị sụt cân và trở nên xanh xao vì mất ngủ do bị giằng xé giữa sức ép phải nuôi sống gia đình và thực hiện ước mơ của mình.
May mắn thay, một người bạn giới thiệu anh với Mark Pine, nguyên là Ủy viên Ban Quản trị Sybase Inc đã về hưu nhưng vẫn muốn nhảy vào ngành công nghệ kỹ thuật cao. Đó là một cơ hội mà Dũng quyết định không để vuột mất.

Thành công

Được sự hỗ trợ của Mark Pine, OnDisplay trở thành một trong những công ty phần mềm thành công, thu hút những khách hàng như Travelocity.com. Ý tưởng của anh đã thuyết phục được các nhà đầu tư và huy động được 35 triệu USD từ các nhà đầu tư trước khi chuyển sang cổ phần hóa.
Với kiến thức về máy tính, Trung Dũng thành lập OnDisplay, chương trình giúp các doanh nghiệp lấy dữ liệu từ những vị trí khác trên mạng trong khi vẫn ở tại chỗ của mình.
Khi công ty chuyển sang cổ phần hóa (năm 1999), trị giá cổ phiếu của Trung Dũng trên giấy tờ là 85 triệu USD. Năm tháng sau, công ty và thương hiệu của nó được chuyển nhượng cho Vignette với cái giá 1,8 tỷ USD.
Ở khu trường sở Bishop Ranch tại San Ramon, trong tòa cao ốc cạnh trụ sở cũ của OnDisplay, Trung Dũng lại mở một công ty phần mềm mới, một công ty Fogbreak mà anh hy vọng sẽ "tỏa sáng" hơn công ty trước của mình.
Với Fogbreak, anh đặt mức yêu cầu cao hơn trước. Vừa là sáng lập viên, vừa đảm nhiệm chức vụ Giám đốc điều hành, anh muốn làm cho Fogbreak phát triển thành một công ty lớn và có lợi nhuận ngang ngửa với PeopleSoft nổi tiếng của Mỹ.

Khiêm tốn

Hiện nay Fogbreak vẫn đang đối mặt với những thách thức của thị trường kỹ thuật cao, đang tăng cao trong những tháng gần đây, nhưng không đến nỗi nóng bỏng như thời OnDisplay.
Oracle Corp và PeopleSoft xích lại gần nhau trên thị trường phần mềm, trong khi đó các doanh nghiệp vẫn còn thận trọng khi mua những sản phẩm của một công ty mới phát triển mà họ lo rằng sẽ không còn tồn tại trong những năm tới. Nhưng Dũng không hề nhụt chí.
Trụ sở chính của Fogbreak, công ty mới của Trung Dũng chẳng có chút hào nhoáng để xứng tầm với một người vừa tạo lập một gia tài kếch xù. Từng cả gan thành lập công ty trong bối cảnh kinh tế suy sụp, Trung Dũng hiểu rằng không được hoang phí trong chi tiêu. Anh thà không có thư ký và một văn phòng xa hoa lộng lẫy để tập trung tất cả cho nhu cầu của khách hàng.
Những người từng gặp người tỷ phú này khi anh còn là một chàng trai tay trắng đều nhận xét rằng, anh là một người rất khiêm tốn. Anh thành công vì đã biết nắm bắt cơ hội một cách nghiêm túc.





ML'Amour 12-07-2010 09:50 AM

ML'quotes...!
 





Như Vạt Nắng ...



Yield !

Your beliefs define your realities...

When desire ends...there is peace

Let your intelligence be guided by positive motivation

Keep visualization positive and realistic and multisensory...

Share your faith !

Align your thoughts and emotions with your intentions

Pay attention to the way you interact with your surroundings

Stop an argument in your mind before opening your mouth





ML'Amour 12-09-2010 09:05 AM

Từ tốn phân minh...
 


Bữa cơm của Khổng Tử


Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là 2 học trò yêu của Khổng Tử.

Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.

May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi đảm nhận việc thổi cơm.

Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất – phần việc nấu cơm? Bởi lẽ,trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.

Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.

Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ. Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh rồi từ từ đưa cơm lên miệng.

Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài… ngửa mặt lên trời mà than rằng:
- “Chao ôi! Học trò giỏi nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư ?
Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”

Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ.

Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên:
-tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.

Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng:
-"Các con ơi ! Chúng ta đi từ đất Lỗ sangTề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước.
Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy, cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng ?”

Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa:
- “Dạ thưa thầy, nên ạ !” Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không ?”

Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”

Khổng Tử hỏi:
-“Tại sao ?”

Nhan Hồi thưa:
- “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra định vất đi nhưng lại nghĩ:
cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình chung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em.
Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi. Bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ !”

Nghe Nhan Hồi nói xong. Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng:
-“Chao ôi ! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật !
Chao ôi ! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ !


Muốn hiểu biết tường tận một vấn đề gì, cần phải là người trong cuộc.



:hoa:


ML'Amour 12-10-2010 06:04 PM

Bước ngang đời...
 





Vô Ý !



Ai đem CAY ĐẮNG vứt bên đời
Vô tình dẫm phải khổ thân tôi

Những giọt thời gian không rửa hết

Gậm nhấm lòng ta rách tả tơi.

Đã thế ai đem cái XÁC XƠ

Ném bừa trong gió_chẳng đâu ngờ
Một đêm lặng gió rơi vào mộng
Để giấc chiêm bao cứ vật vờ



Nhất quyết tìm mua lấy NIỀM VUI
Để giữ trên môi mãi nụ cười
Họ gói nhầm cho niềm đau khổ
Đành giấu trong tâm cả cuộc đời

***

ĐẮNG CAY vốn sằn có ở đời
Cố không nhìn thấy_ới người ơi !

Mấy ai khôn lớn chưa từng trải

Mặn ngọt chua cay...đẩm lệ rơi ?!



Nếu ở đời nầy...sống XÁC XƠ
Hiện thân quá khứ mấy ai ngờ
Quả giờ ta hưởng_nhân tiền kiếp
Người ơi ! Giác ngộ sớm vào bờ



Hai chữ NIỀM VUI chứa trong câu:

"...lòng buồn thì cảnh có vui đâu...?"

VÔ NGÃ mà lòng chưa VÔ NGÃ

Trách mình không trách_trách ai đây ?!?


Khn
@

:hoa:

ML'Amour 12-11-2010 05:49 PM

Ông Già Noel là ai...?
 




Ông Già Noel là ai...?


Thành Patara thơ mộng, một thành phố cổ thuộc miền Tiểu Á, ngày nay nằm ở vùng Nam duyên hải Thổ Nhĩ Kỳ. Trên ngọn đồi, Nicholas ngồi bên tảng đá, chàng hết ngắm nhìn biển xanh rồi lại quay nhìn ngôi nhà xinh xắn của chàng. Rất nhiều lần chàng đã ngắm nhìn như thế, nhưng hôm nay chàng mới để ý nhà chàng đẹp và sang trọng nhất thành. Chàng liên tưởng tới song thân đạo hạnh mới lần lượt vĩnh biệt chàng đi vào thế giới vô hình, để lại cho chàng một gia tài kết xù. Chàng nhớ đến những chiếc rương nặng, đầy vàng bạc và châu báu đang khóa kỹ tại kho tàng nhà chàng…..

Nicholas chậm rãi hướng cặp mắt lên bầu trời muôn mầu sắc lúc hoàng hôn, chàng thầm thĩ cầu nguyện:

_ Lạy Chúa, Ngài biết rằng con không cần đến mọi của cải đó. Con ước ao phụng sự Ngài. Xin Ngài dậy con phải làm gì ?

Nicholas hiểu rằng Chúa sẽ không trực tiếp trả lời chàng, nhưng chàng tin rằng Ngài sẽ đáp lại lời nguyện cầu của chàng bằng cách này hay cách khác. Vì thế, chàng chờ đợi…

Một hôm, Nicholas cỡi ngựa qua một xóm nghèo. Bọn trẻ quần áo xác xơ, cả lũ ngừng chơi nhìn chằm chặp vào chàng thanh niên đẹp trai cỡi trên lưng con ngựa quí. Lập tức, Nicholas đọc được trong những đôi mắt và trên thân hình gầy gò của chúng sự nghèo túng, đói khát và đáng thương. Đột nhiên chàng nhớ lại lời Chúa Kitô: “Các con làm điều gì cho một kẻ bé mọn nhất trong anh em Ta đây, chính là các con làm cho Ta”. “Những kẻ bé Mọn! Các trẻ nhỏ!” Nicholas tự nghĩ, “ Chúa muốn tôi giúp đỡ các trẻ nhỏ”. Lập tức chàng quay ngựa đi thẳng đến phố chợ. Tại đây, chàng mua sắm những quần áo sặc sỡ, những đôi giầy đủ mầu đủ cỡ, rồi chàng xin những người bán hàng chất các rổ, các thúng với mọi thứ thịt thà, bánh kẹo, hạt giẻ và trái cây. Đồng thời chàng nhờ họ giữ thứ đó cho tới khi chàng trở lại.

Đêm ấy, khi thành phố đã yên giấc, bọn trẻ đã ngủ say, Nicholas bí mật đi từ nhà này sang nhà khác, qua những cửa sổ mở trống, chàng đặt trên sàn nhà từng chiếc rổ, chiếc thúng đầy ắp những bánh quà, thịt thà và quần áo. Chàng không quên bốc những nắm kẹo và hạt giẻ bỏ vào những đôi giầy mới để gây ngạc nhiên cho bọn trẻ.

Cứ thế, từ hôm này qua hôm khác, ban ngày Nicholas đi tìm kiếm kẻ nghèo đói, đêm đến chàng rảo qua các nhà, bí mật bỏ lại những món quà.

Chẳng mấy chốc, người trong thành đã xôn xao bàn tán, họ hỏi nhau:

_ Ai là người đã bí mật trao tặng chúng ta những món đồ cần thiết, mà chúng ta không hay biết?

Khi nghe được những lời bàn tán của dân chúng, Nicholas tạm ẩn mặt một thời gian. Chàng chỉ muốn một mình Chúa biết việc chàng làm. Chàng tự nghĩ: “Nếu mình nhận lời cám ơn về việc mình làm, thì ra như đã nhận công thưởng đời này rồi !”

Ngày kia, Nicholas nghe kể về một người bạn của cha chàng, ông ta cũng là người thành Patara, nhưng làm ăn suy sụp. Do sự suy sụp này ông ta không đủ tiền để sắm sửa cho ba cô con gái đã đến tuổi thành hôn. Ông ta dự tính sẽ gửi cả ba đứa con vào làm cho một tửu quán gần nhà, để chúng có thể kiếm tiền lập gia đình. Khi nghe câu truyện, Nicholas tỏ ra rất bực tức, vì cũng như mọi người trong thành, chàng biết rằng người chủ quán là một kẻ tội lỗi. Những nàng con gái làm trong tửu quán đó không khỏi đi theo đàng tội !

Ngay đêm đó, Nicholas bỏ đầy một túi nhỏ những đồng tiền vàng, đi thẳng tới nhà người bạn của cha chàng. Qua cánh cửa sổ đang mở, chàng thẩy túi vàng trên bàn, nơi người con gái lớn đang ngồi. Khi nghe tiếng la sửng sốt của cô con gái vì túi vàng bỗng dưng từ đâu bay tới, Nicholas lanh lẹ trốn mất ! Không lâu sau đó, chàng nghe kể cô ta đã lập gia đình trong hạnh phúc. Nhưng hai cô em còn ở lại nhà vì chưa có tiền !

Rồi chẳng bao lâu, Nicholas lại lần mò đến, chàng thẩy một túi vàng khác vào chỗ cô gái kế, và cũng nhờ túi vàng này, người con gái lập được tổ ấm hạnh phúc.

Thời gian kén rể cho cô con gái út đã đến, đêm nào cũng thế, người cha cẩn thận rình mò gần cửa sổ. Ông nói với cô con gái cưng:

_ Ba cần phải biết ai đã giúp đỡ chúng ta, để chúng ta còn nói với người một lời cám ơn.

Đêm đó, Nicholas lại bí mật ném túi vàng thứ ba qua cửa sổ. Nhưng bỗng nhiên tay chàng bị nắm lại. Chàng bị bắt quả tang !

_ À thì ra anh Nicholas, chính anh là người đã cho chúng tôi những túi vàng! Chúng tôi cần phải biết vị ân nhân của chúng tôi. Xin mời anh vào trong nhà, để chúng tôi còn tỏ lòng biết ơn anh.

_ Không! Không ! Tôi không muốn việc tôi làm bị bại lộ. Cách tốt nhất ông tỏ lòng biết ơn tôi là xin hứa với tôi, sẽ không bao giờ nói cho ai biết việc tôi đã làm.

Sau đó, Nicholas chẳng những dâng hiến của cải và thời giờ cho Chúa, chàng còn dâng mình để trở thành một Linh mục. Rồi một thời gian sau, ngài được chọn làm Giám Mục thành Myra, không xa Patara là bao. Lòng nhân ái và quảng đại đối với người nghèo của Ngài đồn ra khắp nơi.

Người ta kể rằng, một đêm bão tố khủng khiếp tại biển Aegean, Nicholas cứu nguy một chiếc tầu đã hầu như chìm đắm nhờ kêu cầu sự trợ giúp của Thiên Chúa. Do câu truyện này, các thủy thủ ở miền đó thường kêu tên Nicholas trước các chuyến hải hành. Họ chúc nhau một cuộc hành trình tốt đẹp khi nói:

_ Xin Thánh Nicholas cầm lái !

Nhiều huyền thoại xoay quanh cuộc đời Đức Giám Mục Nicholas, Đấng sau này đã được phong Thánh. Cùng với Thánh Andre Tông Đồ, Ngài là Quan Thầy nước Nga. Tại Đức, Thụy Sĩ và Hòa Lan người ta tỏ lòng tôn kính Thánh Nicholas bằng nhiều tục lệ tốt đẹp. Dần dà, Ngài đã được coi như một vị Thánh của trẻ nhỏ.

Trong đêm vọng lễ kính Ngài, ngày 6 tháng 12, trẻ em thuộc nhiều quốc gia đặt giầy của chúng ra ngoài nhà để cho Thánh Nicholas bỏ đầy kẹo bánh và đồ chơi. Nếu chúng vẫn tỏ ra ngoan ngoãn, chúng có quyền hy vọng như vậy.

Người Hòa Lan đã đem những tục lệ này vào Mỹ. Thánh Nicholas hay “Saint Klaus” của người Hòa Lan từ đó được biết như “ông già Noel” (Santa Claus). Rồi thay vì đặt giầy ra ngoài nhà vào đêm vọng Lễ Thánh Nicholas, các trẻ em Mỹ treo những đôi vớ của chúng vào đêm Sinh Nhật để được “ông già Noel” bỏ đầy kẹo bánh và đồ chơi.

Thánh Nicholas qua đời tại Myra vào thế kỷ thứ 4. Nhiều nhà thờ tại Á Châu và Âu Châu được xây dựng để kính nhớ Ngài. Thế kỷ 17, khi quân Thổ Nhĩ Kỳ tấn công Myra, nước Y.Ù Người ta đã di hài cốt Ngài về táng tại Pari, nước Ý và tại đó hài cốt Ngài vẫn còn tồn tại đến ngày nay.


LM. Raymond Thư, CMC@ :hoa:


ML'Amour 12-13-2010 06:09 AM

ML'Amour treasures...
 




Thiên Đàng....Địa Nguc..!


Một vị sư già ngồi tọa thiền bên đường. Mắt nhắm chặt, chân xếp chéo và hai bàn tay đặt trên đùi, vị sư cứ ngồi thiền với một phong thái rất tịnh tâm như thế.

Bỗng nhiên, sự tĩnh mặc của vị sư bị phá ngang bởi một giọng nói chói tai của một gã võ sĩ không biết từ đâu đến. Hắn yêu cầu:

“Vị sư kia! Hãy nói cho ta biết thế nào là Thiên đàng và Địa ngục!”

Thoạt tiên, gã võ sĩ tưởng chừng vị sư không nghe lời yêu cầu của hắn vì ông không có bất cứ động tĩnh nào. Một hồi sau, ông mới mở mắt và một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khóe miệng. Gã võ sĩ nóng ruột chờ đợi trong sự trôi đi chậm chạp của thời gian, càng lúc càng trở nên kích động.

“Người muốn biết bí mật của Thiên đàng và Địa ngục ư?” cuối cùng vị sư lên tiếng. “Trông người vô cùng nhếch nhác, tay chân lấm đầy bụi bẩn, tóc rối bù, hơi thở hôi hám, còn đường gươm thì vô tình và tàn nhẫn. Thế mà người còn hỏi ta thế nào là Thiên đàng và Địa ngục ư?”

Gã võ sĩ buông một tràng chửi rủa. Hắn vung cao thanh kiếm, gương mặt đỏ bừng giận dữ, những đường gân ở cổ như căng lên, hắn đang trong tư thế sẵn sàng chặt đầu vị sư già.

“Đó chính là Địa ngục,” vị sư nhẹ nhàng nói, ngay khi lưỡi kiếm đã lướt đến gần cổ.

Trong khoảnh khắc, gã võ sĩ nhận ra một sự chuyển đổi kỳ lạ trong tâm tưởng mình, từ ngạc nhiên, sợ hãi đến lòng trắc ẩn và tình thương cho người đã dám hy sinh mạng sống của mình để dạy cho hắn một bài học. Hắn buông lơi thanh kiếm và những giọt nước mắt biết ơn tuôn rơi.

“Và đó chính là Thiên đàng!” vị sư nhẹ nhàng nói.


LM. John W. Groff Jr.@ :hoa:


Tôi nhớ thuở nhỏ thường chơi trò chơi "Thiên đàng Địa ngục hai bên". Lũ trẻ sau khi nối đuôi nhau chui qua vòng luân hồi, lập tức bị chặt thành hai nhóm. Hai đứa đứng đầu nhóm nắm tay đối diện nhau, và cố sức lôi kéo nhóm kia về phía của mình. Một trò chơi trẻ con ... nhưng hàm ý sâu xa.

Trong mỗi con người chúng ta đều có đủ lục đạo luân hồi trong đó cụ thể là Thiên Đàng và Địa Ngục. Chỉ một phút lơ là, buông xuôi, vấp ngã, Địa ngục mở rộng cửa đón ta vào ngay. Mỗi lời nói việc làm, thậm chí cả suy nghĩ của ta cũng phải cẩn trọng quán xét. Không khéo, một ngày nào đó ta có tên trong Địa ngục mà không hề hay biết ...


ML'Amour 12-14-2010 07:10 AM

Sưu tầm đó đây...
 


Cái "áo mưa"...


Cách đây hai ngày, khi vợ nhờ lấy ví để trả tiền điện, tôi bàng hoàng phát hiện trong chiếc túi xách của nàng một chiếc “áo mưa”.
Tôi thật sự choáng váng: vợ tôi đã đặt vòng, sao còn cần tới “áo mưa”?
Cái ý nghĩ “vợ mình đang ngoại tình” khiến tôi như phát sốt…

Có lẽ mặt tôi biến sắc ghê lắm nên nàng hoảng hốt:
“Anh bị sao thế này? Thôi chết, lúc chiều về mắc mưa, không khéo lại bị cảm. Để em nấu cho anh nồi nước xông. Ăn cơm rồi uống thuốc, ngủ một giấc cho khỏe anh ạ. Chuyện kèm con học cứ để em”.
Tôi càng muốn nổi điên vì thái độ ân cần của nàng. Ừ, cứ vờ vịt đi, đúng là kẻ lừa lọc, dối trá! Cô còn ra vẻ tử tế, chăm sóc chồng con ư? Để xem lúc nào thì lòi đuôi cáo ra đây… Bao ý nghĩ cay đắng, hậm hực cứ trào lên, nhưng bắt cọp thì phải vào tận hang, nhất định tôi sẽ khui ra cái “tổ tò vò” của cô ta. Không muốn bứt dây động rừng, tôi cố làm ra vẻ bình thường, “hưởng thụ” nốt chút ân cần của vợ. Tối đến, tôi lên kế hoạch bắt quả tang kẻ lừa dối, dù “hắn” đang vòng tay ôm tôi ngủ ngon lành.

Trưa hôm sau, xin sếp về sớm, tôi “phục” sẵn ở quán cà phê đối diện cơ quan vợ tôi. Uống đến ly cà phê thứ hai, thêm ly đá chanh nữa... cuối cùng vợ tôi cũng xuất hiện trong chiếc đầm vàng nhạt (hẹn hò mà, sao lại không đỏm dáng chứ!). Nàng dừng lại ở cổng, chắc là chờ “hắn” rồi!
Chợt vợ tôi lấy điện thoại ra gọi (chắc sốt ruột quá chứ gì!). Túi quần tôi rung lên bần bật, bực thật, đúng lúc này mà ai gọi chứ? Moi chiếc điện thoại ra định tắt béng, tôi giật mình khi thấy số của vợ, chắc là định nghi binh thôi!
“Anh à, anh chuẩn bị đi ăn chưa? Nhớ kiếm món gì nước nước mà ăn, rồi uống thuốc nữa nha, anh chưa hết bệnh đâu. Em đang chuẩn bị đi ăn nè. Ngon miệng nha anh”.
Nàng líu lo dặn dò, đúng là “chuyên nghiệp”, tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra. Được rồi, phen này thì có mà chạy đằng trời. Nhét điện thoại vào túi, tôi gọi tính tiền nước, sẵn sàng lao ra khi “hắn” đến. Nhưng, gì thế kia…

Một toán bốn - năm cô từ cơ quan vợ tôi túa ra, kéo tay vợ tôi đi. Trời, họ đang sang đường, tiến thẳng về cái quán tôi đang ngồi. Hóa ra, quán này buổi trưa có bán cơm văn phòng. Tôi chuồn êm.

Hôm sau tôi tiếp tục “phục kích” và lại tận mắt chứng kiến nàng tay trong tay với các “bà tám” cùng phòng, lại phải chuồn cửa sau “thoát hiểm”. Không nản lòng tôi vẫn nung nấu quyết tâm “vạch mặt kẻ gian”.
Nhưng sáng nay, vợ tôi nấn ná chờ đứa con gái lớn đang học lớp 10 đi rồi, mới kéo tôi lại thỏ thẻ:
“Anh à, em tính bàn với anh một việc. Bé Quyên nhà mình lớn rồi, cũng bắt đầu tuổi mộng mơ. Em đắn đo mãi chuyện có nên nói với con về tình dục an toàn hay không. Hôm rồi em xin của nhỏ Lan cùng phòng một cái “áo mưa”, tính để nói với con cho “trực quan sinh động”. Anh có ủng hộ em không?”.

Có lẽ bản mặt tôi lúc ấy đang nở to như… nấm khô gặp nước nên nàng sung sướng ôm vai tôi:
“Vậy là anh đồng ý rồi nha. Chuyện này tế nhị mà, tối nay em sẽ nói chuyện với con”.
“Tảng băng” tôi mang suốt hai ngày qua như tan chảy sạch.
“Ừ, vẽ đường cho hươu chạy đúng còn hơn để nó chạy ẩu, chạy sai em ạ”, tôi ôm vai vợ, lòng trào lên cảm giác xấu hổ lẫn yêu thương....


:hoa:

ML'Amour 12-15-2010 02:59 AM

Bước ngang đời...
 






Nương tựa chính mình...!


Có đôi khi ta cần một bàn tay, nhưng không phải bao giờ cũng có bàn tay sẵn sàng chìa ra để nắm lấy tay ta. Nên đôi bàn tay cứ cô đơn, và lòng thì cứ mênh mang. Một bàn tay ai đó nắm tay mình đủ để lòng ấm lại và bằng an.


Có đôi khi ta cần một bờ vai để ngã vào, để thấy rằng mình còn có một điểm tựa chứ không phải chỉ mình mình chông chênh, chống chọi với bão đời cuồng nộ. Nhưng, đâu phải bờ vai nào cũng đủ vững chãi và cũng đáng tin cậy để tựa vào?

Bàn tay và bờ vai của một ai đó, đôi khi là một kỷ niệm khó quên, một niềm nhớ miên viễn; đến một lúc nào đó ta chẳng thể nắm được tay ai và cũng chẳng thể tựa vào vai bất kỳ một ai khác. Những bờ vai sau có thể làm mình càng nhớ thêm bờ vai cũ, những cái nắm tay sau có thể không ấm được như bàn tay mình từng nắm…


Người ta nói, tình yêu là mật ngọt và cũng là mật đắng. Nhưng dù ngọt hay đắng thì những người yêu nhau cũng cần giữ cho nhau những hình ảnh đẹp nhất của một thời (để nhớ). Trân trọng và cảm ơn quá khứ. Thế mà có đôi khi nhiều người quên và phủi sạch. Gieo rắc vào lòng mình và vào lòng người những vết nhơ khó tẩy rửa, cứ thế trượt dài. Và rồi thì rơi tự do, không bến bờ. Nếu tình yêu cho ra kết quả như thế thì thà đừng bao giờ yêu còn hơn.

Tình yêu phải mang lại giá trị chuyển hóa và hạnh phúc. Hạnh phúc ngay cả khi không còn là của nhau, không còn đi chung một con đường thì cái đích “làm người” vẫn cần được gìn giữ. Sống với nhau, ngoài tình yêu thì còn có tình người – cái tình cơ bản nhất để có thể xây dựng nên những tình cảm khác. Tình người là cái móng. Mà móng ấy không bền thì mọi thứ tình cảm khác có xây như thế nào cũng dễ đổ, dễ vỡ!

Tình người: được định nghĩa nôm na (theo tôi) là hãy sống tử tế với nhau, tôn trọng nhau, đừng thù hằn và đừng hại nhau, đừng có ý nghĩ độc ác với nhau. Có một bài viết tôi có nhắc tới lời dặn dò của thầy: kẻ thù của chúng ta không phải con người.

Khi thấy chông chênh chắc nhiều người cũng muốn có một bàn tay để nắm, cũng cần một bờ vai để tựa. Nhưng rồi người ta có lúc sẽ không muốn (hoặc không dám mạo hiểm) nên họ lại quay về nương tựa chính mình.

Mình có một đôi chân vững chãi, một đôi mắt sáng và một tấm lòng trong, hãy nương tựa vào mình. Đôi bàn chân sẽ cho bạn phương tiện đi tới, đôi mắt để nhìn đường đi cho đúng, không chạy xằng bậy, và tấm lòng (hay tâm hồn) sẽ đóng vai trò định hướng, điều khiển (giống như trung khu thần kinh ở não vậy). Do đó, khi tâm hồn bị nhuốm màu đen thì đôi mắt nhìn đời luôn ão não, đôi chân sẽ lội dưới bùn nhơ…




Hạnh phúc do chính mình tạo ra



Này, trái tim ơi, hãy rung lên đi, khẽ khàng và cảm nhận:cuộc sống của ta do ta quyết định. Bạn không thể lấy người khác làm thước đo cho hạnh phúc, đừng tìm kiếm hạnh phúc bên ngoài. Bản thân bạn đang cất giấu hạnh phúc, vậy mà bạn không biết dùng. Đừng bắt ý nghĩ chạy theo mệnh đề: hạnh phúc của tôi là ai đó, và phải là một ai đó.

Hạnh phúc của bạn là sự sống, là rất nhiều gạch đầu dòng có ý nghĩa như nụ cười mà bạn có, ánh mắt từ bi… Bạn đã quên góp nhặt hạnh phúc nho nhỏ ấy nên hạnh phúc lớn hơn cũng không dám tới gần.

Này, cái đầu của ta ơi, hãy kêu lên như thế để sực tỉnh, để không còn mộng mị, chạy tìm những cái gì ở đâu đâu. Không ai mang lại hạnh phúc cho mình ngoài chính bản thân mình. Chấp nhận sự thật và sống với hiện tại, đi trên đôi chân và nhìn bằng con mắt sáng. Hãy làm điều đó đi, rồi tâm hồn bạn dần sẽ sáng lên, rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười…


Chúc Thiệu@ :hoa:


ML'Amour 12-21-2010 07:39 AM

Holiday Seasons
 


Happy Holiday Season...







Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:20 AM.

Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2025, Jelsoft Enterprises Ltd.