Vina Forums

Vina Forums (http://forums.vinagames.org/index.php)
-   Truyện Kiếm Hiệp (http://forums.vinagames.org/forumdisplay.php?f=39)
-   -   Phong Vũ Thanh Triều (http://forums.vinagames.org/showthread.php?t=25952)

vuongminhthy 05-06-2014 02:41 AM

Hồi 126: Di phục xuất tuần (thượng)

Năm đó vị tướng quân đang làm nhiệm vụ trấn giữ biên ải, do tình cờ muốn thị sát dân tình nên mới đi tuần ngang qua nơi Trần tiểu thư gieo tú cầu chọn chồng.

Trái cầu rời khỏi tay nàng nương theo gió lao đi. Một đám thanh niên xô tới thi nhau nhảy lên. Song vì chàng ngồi trên lưng ngựa nên tầm với cao hơn bình thường, các thanh niên khác không sao giành được, vả lại chàng cũng ngỡ ngàng, hành động theo bản năng, vội đưa tay đón bắt trái cầu ôm vào lòng.

Đám đông reo hò vang trời đổ xô lại chen lấn để coi mặt kẻ may mắn. Vị tướng quân cũng bàng hoàng, rồi ngây người ra ngồi yên trên lưng ngựa ôm trái cầu trong tay. Trần tiểu thư vốn có thiện cảm với chàng ngay từ đầu, thấy vậy thì mỉm cười vui sướng.

Quang cảnh cực kỳ sôi động.

Trần viên ngoại từ trong nhà dẫn một đám gia nhân chạy ra la lên:
- Xin các vị hương thân đừng chen lấn nữa, trái cầu đã vào tay…

Nói đoạn tiến lại gần vị tướng hỏi:
- Anh tên là gì?

Viên tướng đó chưa trả lời, có một nam nhân khác mặc khôi giáp màu bạc cũng cởi ngựa tới, thấy cảnh tướng quân đang ôm trái cầu chiêu thân thì giật mình thất sắc, hiểu ngay ra sự tình, vội tìm cách giải vây.

- Lần gieo này không tính? – Người nam nhân mặc áo giáp bạc la lên - Cô nương kia… xin hãy gieo lại lần nữa!

Vị tướng cũng không nói gì, càng nghe càng ngơ ngác như người từ cung trăng rơi xuống trần, chỉ biết hoàn trả lại trái cầu cho viên ngoại, và cứ ngồi yên trên ngựa không cho Trần viên ngoại biết tánh danh.

Trần viên ngoại đương nhiên là không cam lòng, và cũng cảm thấy rất xấu hổ khi con gái ông bị người ta từ chối hôn sự vậy, bèn la thật lớn:
- Mọi người nghe đây! Tân lang là vị huynh đài này!

Rồi quay qua những người xung quanh, viên ngoại tiếp lời:
- Kính thưa quý vị hương thân. Gia đình chúng tôi đã chọn được hiền tế, chính là người này, sẽ cử hành lễ cưới ngay, mời các vị ở lại uống với chúng tôi một ly rượu mừng nhé!

Đám đông nghe vậy vỗ tay hoan hô.

Lúc này Trần tiểu thư cũng xuất hiện, nàng tiến lại phía sau lưng cha nàng. Mọi người vẫn nhìn nàng không chớp mắt, đồng loạt kêu lên:
- Quả là xinh đẹp tuyệt trần!

Vài người còn xuýt xoa bảo:
- Huynh đài này, huynh thật là may mắn đó nha!
- Chẳng lẽ huynh đài không thấy cô ta đẹp ư? Cưới làm vợ là xứng chán!

Viên tướng nghe nói vậy gương mặt tỏ vẻ không vui, buột miệng nói:
- Nhưng không đẹp bằng một người khác!

Câu trả lời ngắn gọn. Ai nấy đều ngạc nhiên. Đám đông chợt im lặng nhìn nhau, sau đó trố mắt nhìn chàng, không hiểu chàng nói "người nào” mà lại có nhan sắc hơn Trần tiểu thư được chứ?

Trần viên ngoại cũng cảm thấy bất bình, bước tới nói lớn:
- Sao lại không tính? Không phải khi nãy lão đây đã có nói rằng bất luận là ai, miễn chưa có vợ và trong hạn tuổi mà bắt trúng trái cầu là được chọn hay sao? Nếu anh đây không muốn cưới con gái lão sao lúc nãy lại bắt trái cầu?

Rồi viên ngoại tiếp lời:
- Vậy chứ lão đây hỏi anh, anh có vợ ở nhà rồi phải không?

Viên tướng không lộ chút bối rối:
- Ta chưa có vợ, nhưng mà - Chàng vừa đáp trả vừa nắm lấy dây cương, mắt hờ hững nhìn Trần tiểu thư xinh đẹp như hoa như ngọc - Thật lòng xin lỗi tiểu thư, hiện trong tim ta đã có hình bóng một người khác rồi, ta đã đem lòng yêu người khác rồi!

Dân chúng nghe nói giật mình:
- Ai? Ai vậy? Cô ấy ở đâu? Đẹp hơn cả cô tiểu thư nhà họ Trần kia à?
- Ít ra với ta thì cô ấy phải đẹp hơn!

Dứt lời chàng phi ngựa bỏ đi.

Nam tử vận y phục màu bạc ngó thấy chủ soái mình không còn đó nữa, cũng lật đật hô:
- Tránh đường! Tránh đường! Làm ơn tránh đường! – Nói rồi liền xua ngựa đuổi theo.

Viên ngoại nhìn bóng hai con chiến mã xa dần mà tức run người, còn Trần tiểu thư thì xấu hổ chỉ muốn bỏ đi phương khác mà sinh sống.

Đám đông tẽn tò bảo Trần viên ngoại:
- Sao lại có chuyện "gieo cầu mà không tính" như vậy được chớ? Trai chưa có vợ, gái chưa có chồng, lại trong hạn tuổi, hoàn toàn phù hợp với các điều kiện đặt ra, sao ông không chịu cho gia đinh giữ hắn ta lại, ép hắn phải nhìn nhận? Liệu con gái ông sẽ phải gieo cầu thêm mấy lần, hứa gả cho mấy người đàn ông đây?

Đám gia đinh cũng tức giận, lớn tiếng lại:
- Hắn là ai mà dám chê con gái của ông? Không biết nể sợ ông hay sao?

Trần viên ngoại càng tức tối, ông ta tái mặt, lắp bắp:
- Hắn… Hắn…

Song chỉ thốt được hai âm thì tắt lời.

Trần tiểu thư thấy đôi bên cứ lớn tiếng bàn qua tán lại như vậy, không nhịn được nữa, bước tới nói như quát:
- Không được cãi cọ nữa! - Giọng nàng lớn như tiếng chuông vang - Nghe ta nói đây! Từ đây về sau bổn cô nương sẽ không thèm lấy ai hết cả, bất quá … vào chùa cắt tóc làm ni cô!

Nói rồi nàng ôm mặt khóc ròng bỏ chạy vô nhà.

(còn tiếp)

vuongminhthy 05-08-2014 11:55 PM

Hồi 126: Di phục xuất tuần (trung)

Nói tiếp chuyện nhóm người của Khang Hi khi này đi đến Hồi cương.

Tây phi ngồi trong lều khẽ thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu nhẩm tính thời gian. Nơi này cách Đa Nhĩ Bố Nhĩ Tân cùng lắm là ba trăm dặm, thúc ngựa phi nhanh thì mất chừng bảy canh giờ. Khang Hi bảo với nàng rằng ngài đã cho gọi một nhóm binh sĩ đang trấn giữ biên giới đến Đa Nhĩ Bố Nhĩ Tân giúp dân chúng đắp đê khoanh vùng.

Tây phi ước gì nàng được gặp chàng ngay, vì nếu chiều nay mà đi ngay lập tức, ban đêm đã có thể đến Đa Nhĩ Bố Nhĩ Tân rồi. Cứ tính dư dả một chút, muộn nhất cũng chỉ sáng ngày mai thôi.

Nhưng trên đường đi thình lình Khang Hi cao hứng muốn ghé ngọn núi bên đường để ngoạn cảnh. Thiên Sơn một màu xanh rì, từ đỉnh núi toàn là các loại cổ thụ lâu năm. Ngạch Nhĩ Thái cho xe ngựa dừng lại, mọi người cùng nhà vua đi bộ vào núi theo đường mòn. Chân núi có dòng suối quanh co uốn khúc, hai bên bờ là thảm cỏ xanh mướt. Phong cảnh xung quanh tuyệt đẹp. Khang Hi cứ đứng bên bờ suối ngắm mãi, cảm thấy lưu luyến không nỡ rời, rồi đột nhiên bảo:

- Tối nay chúng ta dựng trại qua đêm ở đây.

Hôm sau Khang Hi vẫn chưa muốn rời khỏi “núi trời.”

Vầng thái dương dần lên cao, lên đến đỉnh, rồi lại ngả về tây, lòng người cứ theo đó mà dần ảm đạm. Đến lúc tia nắng cuối cùng cũng chẳng vấn vương được nữa, cả người Tây phi dường như đã chìm hẳn vào bóng đêm.

A hoàn Tiểu Tuyền thấy nàng cứ mãi ngồi bất động nhìn chằm chằm lên trên vách lều không nói năng gì, dịu giọng hỏi:
- Quý phi nương nương không đi nghỉ sớm để mai còn lên đường sao?

Tây phi lẩm bẩm một mình:
- Ngày mai là có thể lên đường đến Đa Nhĩ Bố Nhĩ Tân à? Hoàng thượng hình như chưa muốn tới đó. Ngài dường như chưa chịu cho ta và chàng gặp nhau, không chịu tha thứ cho chàng. Ngài thật vẫn còn hận chàng, ngay cả lần đi du hành này ngài nhất định không chịu cho Tứ a ca theo, nói nó còn nhỏ, không tiện đi xa, nên bảo Đông quý phi giữ Tứ a ca lại…

Tây phi vừa nói vừa âm thầm nhỏ lệ, Tiểu Tuyền dùng tay áo chậm những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, hạ giọng bảo:
- Chắc là có chuyện gì trì hoãn thôi, vả lại ngựa đi cả tháng trời cũng mệt mà, hoàng thượng lẽ nào…, nếu đã vậy thì không đưa nương nương đến đây.

Tây phi như người đi đêm bắt được một tia sáng le lói, quay sang Tiểu Tuyền hỏi:
- Trong nhóm binh sĩ đến Hồi cương đắp đê khoanh vùng cũng có chàng, đúng không?

Tiểu Tuyền ra sức gật đầu:
- Đương nhiên! Đó chính là mục tiêu chính thức của cuộc xuất tuần này, cung thân vương sẽ có mặt ở đó, nhất định có!

Lại thêm một đêm dài đằng đẵng trông chờ nữa, từng phút từng giây trôi đi thật chậm, mà nàng cứ muốn thời gian trôi cho thật nhanh.

Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa.

Khang Hi mang tới cho nàng hy vọng, song tia sáng đó vừa mới nhen nhóm thắp lên đã theo ánh chiều tà tàn mất. Nàng thở một hơi nặng nề, sâu trong lòng âm ỉ chờ trông.

Sang ngày thứ năm, Tây phi hững hờ đứng tựa vai vào cửa lều, cố làm ra vẻ không hối thúc hoàng thượng nhưng nỗi nhớ nhung cào xé trong lòng nàng.

Lúc mặt trời ngả dạng về tây nàng cười cay đắng:
- Ta đã nói mà, hoàng thượng không muốn cho chúng tôi gặp nhau.

Tiểu Tuyền buông một tiếng thở dài, cặp chân mày cau lại không biết nói gì thêm, chỉ biết ôm vai nàng mà nước mắt cũng tuôn đầm đìa xuống áo.

Khang Hi xuất tuần năm đó đúng vào tiết xuân, ở Thiên Sơn hoa đào nở rộ, sáng rực dưới màn mưa bụi. Từng khóm hoa trắng hồng khoe nhị vàng nhạt thi nhau đua sắc. Dòng suối âm ấm soi bóng hoa ven bờ, trong mưa bảng lảng tựa như đang được phủ một tầng lụa mỏng, ý xuân dạt dào.

Tiểu Tuyền lấy ô che cho nàng ngắm hoa, lát sau nằn nì:
- Nương nương à, gần đây sức khỏe của người kém trước rất nhiều, không đứng lâu trong mưa được đâu, quay trở vô lều nghỉ ngơi đi.

Tây phi đứng thêm một chốc, trở vào lều sai Tiểu Tuyền mài mực, tập trung viết một lá thư, nét bút nghiêng nghiêng hiện lên trên trang giấy trắng tinh khôi khiến nỗi nhớ mong trong lòng nàng nguôi ngoai dần.

Tiểu Tuyền lại đi lấy áo khoác lên vai Tây phi, sau đó lặng lẽ đứng cạnh bên, cứ thế ngắm nhìn mưa khói mịt mờ ngoài ô cửa.

“Yêu, xa, nhớ, biệt ly, muội tự hỏi cuộc đời còn gì đớn đau hơn cách trở? Xuân gió lộng, tuy mát mẻ nhưng lại lạnh tê buốt cả con tim này, muội biết tìm đâu ra một bờ vai để tựa? Biết quơ tay vào đâu để được nắm lấy một bàn tay thật ấm? Ngày quá dài đêm cũng thinh không, mình muội cô đơn giữa dòng đời tấp nập, biết tìm đâu một làn môi hôn ủ ấp lúc sang mùa?”

Cảnh tượng tưởng chừng như đã nhạt nhòa theo màn mưa tuôn, giờ từng chi tiết một lại hiển hiện rõ ràng trong hồi ức nàng. Tây phi thậm chí mường tượng được khi cứu chàng, nhớ cả từng nét hoa văn trên cổ tay áo, quân phục chàng rách nát lấp ló sau tấm áo choàng trĩu nước.

“Ngày đó hai chúng mình tình cờ gặp nhau mưa gió còn lớn hơn bây giờ nhiều, trời vần vũ, khí lạnh thấu xương…”

Nàng nhớ kỹ đêm đó nàng mân mê bình thuốc đang cầm trên tay nhìn chàng say sưa ngủ, lúc chàng thức dậy trán nàng khẽ giãn ra rất nhiều, dịu giọng hỏi muốn ăn gì…

Tây phi đặt bút xuống bàn, Tiểu Tuyền hầu nàng thay áo, lấy lược giắt trâm cài trên tóc ra, gỡ đôi khuyên tai xuống. Nàng nhìn kỹ dáng mình trong gương, hai má hao gầy làm cho mắt hốc hác khác thường, làn da cũng tái nhợt khiến đôi mắt đã tối càng thêm tối, thầm nghĩ dầu nàng có bồi thêm son phấn chắc cũng không khá hơn là bao.

Tiểu Tuyền đỡ nàng đến trên thảm nằm, Tây phi cảm thấy quá mệt mỏi, mơ mơ hồ hồ lại ngủ thiếp đi. Đang nửa tỉnh nửa mê chợt cảm thấy bàn tay ai trìu mến vuốt tóc nàng giật mình mừng rỡ thốt lên:
- Tiêu Phong! Huynh đến rồi à?

Khang Hi ngây người đáp:
- Ừ, đến rồi! Là trẫm, chứ không phải cung thân vương.

Tây phi nghe vậy niềm vui vừa mới nhen lên trong tim nàng vỡ mất, chỉ có bi thương lại tràn về.

(còn tiếp) 

vuongminhthy 05-11-2014 10:01 AM

Hồi 126: Di phục xuất tuần (hạ)

- Đi mau! – Khang Hi vừa nói vừa kéo tay ái phi đứng lên - Nàng mau theo trẫm rời khỏi nơi đây, Sách Ngạch Đồ và Sách Ni sẽ hộ tống chúng ta trở về kinh thành!

Khang Hi dứt lời, trong căn lều tịch mịch, bầu không khí vẩn lên một mùi hãi hùng đáng sợ. Tây phi cũng sực tỉnh, trợn mắt khiếp đảm nhìn hoàng thượng. Khang Hi bảo với nàng rằng Mộc Đình Quý vừa mới phát hiện bên dưới chân núi đang có một đám thích khách trên đường đến đây tập kích, trong vòng hai mươi dặm tới Đa Nhĩ Bố Nhĩ Tân bọn chúng cũng đã bố trí thiên la địa võng, nếu muốn tất cả an toàn rời khỏi Thiên Sơn e còn phải gặp nhiều trắc trở. Khang Hi không cần nói thêm nữa, Tây phi cũng biết đó chính là nhóm người của Lâm Tố Đình. Nghe giang hồ đồn đãi gần đây Lâm Tố Đình mời được mười hai cao thủ võ công tinh diệu tham gia Hồng Hoa hội, trong đó có "kim cang tráo thiết đầu" Liễu Nhân, "bát bộ truy hồn" Lộ Vân Tiên, "cam phụng trì thông" Lữ Nguyên, và "tí viên bạch thái quan" Thiệu Châm Tằm.

Sách Ni tay cầm lồng đèn bước nhanh đi trước, Khang Hi nắm tay Tây phi, nàng ôm một bọc hành trang trong lòng mà trong đó có phong thư màu vàng nàng đã viết xong. Sách Ngạch Đồ yên lặng dắt ba con ngựa đi ở đằng sau Khang Hi. Ngạch Nhĩ Thái hóa trang thành hoàng thượng, cùng Long Khoa Đa và những người khác ở lại trên núi đối phó với đám thích khách.

Xuống chân núi, Khang Hi muốn bế nàng đặt lên yên, nhưng Tây phi nói:
- Không! Thiếp không đi, thiếp muốn đến Đa Nhĩ Bố Nhĩ Tân, xin hoàng thượng buông tay!

Khang Hi sau một phút đắn đo nhìn nàng thì nói:
- Được, vậy cùng đi, trẫm sẽ đưa nàng đi.

Sách Ni giật nảy mình khiếp đảm nói:
- Nhưng mà hoàng thượng…

Không cho Sách Ni nói hết lời, Khang Hi bất cần ai khuyên can, phất ống tay áo nói:
- Đừng ai nhiều lời nữa! Đi thôi, chúng ta đi thôi! – Nói xong bế ái phi đặt lên yên ngựa phi hướng tây.

---oo0oo---

Trời tờ mờ sáng, nhóm Khang Hi bốn người còn một đoạn đường ngắn nữa là tới được Đa Nhĩ Bố Nhĩ Tân, ngặt một nỗi vừa ra khỏi rừng tre họ chợt ngó thấy Lâm Tố Đình và mười hai người đương gia đao kiếm sẵn sàng trong tay đứng chặn giữa đường.

Lâm Tố Đình ôm kiếm trước ngực đứng khoanh tay nhìn xoáy vào mặt Khang Hi, trong khi kim cang tráo thiết đầu Liễu Nhân nhìn Sách Ni khinh khỉnh hỏi:

- Sách đại nhân! Nghe nói ông học được võ công tinh diệu lắm, hiển lộ mấy chiêu cho thảo dân xem thử được chăng?

Sách Ni định lên tiếng nói mưu đồ phản Mãn phục Hán của các người chỉ là ảo ảnh đó thôi, nghe vậy biết không thể thuyết phục được đám người này rồi bèn đáp:

- Hay lắm! Võ công của ta vốn là gia truyền, bấy lâu nay e rằng còn nhiều chỗ tinh túy vi diệu chưa ngộ ra được, cũng đang muốn thỉnh giáo các vị đây.

Sách Ni nói xong liền thi triển khinh công phóng xuống đất tuốt kiếm chuẩn bị liều mạng giao đấu.

Liễu Nhân cũng nhanh như chớp bước ra đứng đối diện.

Sách Ni bảo:
- Còn chần chờ gì nữa! Xuất chiêu đi!

Dứt lời khua kiếm đâm vào vai Liễu Nhân. Liễu Nhân né sang bên trước khi phóng chưởng đánh trả.

Cũng trong lúc này mười một người đương gia khác vây Khang Hi vào giữa.

Sách Ni né tránh mấy chiêu của kim cang tráo thiết đầu, cùng lúc đưa xiên xiên thanh kiếm tấn công vào hông đối phương. Liễu Nhân triển khai ba mươi hai chiêu thức trong bộ La Hán Long Môn Quyền đánh trả, chiêu nào chiêu nấy nhanh và mạnh như sấm chớp, sau đó nghiêng mình chạy vòng qua thừa dịp tấn công vào hậu tâm của Sách Ni. Sách Ni không quay đầu lại, xoay kiếm đâm ngược phía sau, cả tốc độ lẫn bộ vị đều rất chính xác chém trúng vào cánh tay phải của Liễu Nhân.

Cách đấy vài chục bước chân, Sách Ngạch Đồ cũng toát mồ hôi hột, vừa bảo vệ Khang Hi vừa bảo vệ Tây phi, lại còn phải nghĩ ra các chiêu thức chiết giải mấy chiêu của Thiệu Châu Tằm. Sách Ngạch Đồ có hơi mừng là Lâm Tố Đình chưa vội ra tay ngay, chỉ nheo mắt đứng nhìn mười một người thuộc hạ của mình tấn công hoàng đế.

Trong một lần Lữ Nguyên khua đao xé gió chém ngang cổ Tây phi, Khang Hi bảo vệ ái phi bằng cách xô nàng ra đảo người né tránh, sau đó xoay tay toan nắm lấy cổ tay đối thủ. Lữ Nguyên biết đao pháp của mình không đả thương được nữ nhân đó nhưng không ngờ Khang Hi có thể phản kích nhanh chóng đến vậy, Lữ Nguyên đành phải điểm chân xuống đất lướt về phía trước vài bước, rồi rung cổ tay một cái, thanh đao to lớn tiếp tục đâm ra.

Lộ Vân Tiên cũng dùng trường kiếm chém ngang phạt thẳng, Thiệu Châu Tằm song chưởng vũ lộng bốn phương, cùng với chín người đương gia triển khai tuyệt học tối đa, nhắm toàn yếu huyệt của Khang Hi và Sách Ngạch Đồ mà đánh, tình thế hết sức khẩn trương.

(còn tiếp)

AiHoa 05-15-2014 12:43 AM

Đoàn quân thiết giáp đâu rồi nhỉ? Võ công giỏi cũng sợ súng ống chứ? :thinking:

vuongminhthy 05-16-2014 05:31 PM

Trích:

Nguyên văn bởi AiHoa (Post 182948)
Đoàn quân thiết giáp đâu rồi nhỉ? Võ công giỏi cũng sợ súng ống chứ? :thinking:

vmt đang viết chương cuối á, 1 chương này nữa là hết. Thanks AH ghé qua.

vuongminhthy 05-17-2014 08:12 PM

Hồi kết (thượng)

Soạt soạt! Sách Ni xuất hai chiêu tấn công kim cang tráo thiết đầu.

Liễu Nhân thấy quyền của địch đi nhanh và gọn vậy, nghiêng mình né sang bên. Nhưng khi Liễu Nhân đứng thẳng người lên lại bị trúng một quyền của Sách Ni vào ngay yết hầu, la to một tiếng rồi lùi lại.

Sách Ni được thế xuất luôn hai chiêu liên hoàn cước bay đá ngang trúng vào vai Liễu Nhân.

Đả thương được Liễu Nhân rồi, Sách Ni phấn chấn thần oai hẳn lên, phóng tới yểm trợ cho Khang Hi, hỏi:
- Hoàng thượng không sao chứ?

Sách Ni hỏi xong chưa kịp nghe Khang Hi trả lời thì đột nhiên vù một tiếng, vội kéo Khang Hi cúi gập người xuống để né một vật thể bay sạt qua lưng.

Ám khí vừa được ném ra đó xuất phát từ tay Lâm Tố Đình, vì ở trong lúc này, ở phía rừng tre Lâm Tố Đình thấp thoáng trông thấy Mã Tề kéo một đội quân đông đúc đến hộ giá.

Lâm Tố Đình mới quyết định dùng tới ám khí tham chiến, lấy thêm trong áo ra một cây phi đao nữa mỏng và dài khoảng năm phân, Lâm Tố Đình xoay cổ tay một vòng ném vù ra.

Lữ Nguyên qua khóe mắt thấy phi đao của tổng đà chủ lao vút đi vậy vội vã lách mình tránh sang bên nhường đường.

Thiệu Châu Tầm và mấy người đương gia khác cũng đã được thấy thần kỹ của Lâm Tố Đình về ám khí rồi, vô cùng khâm phục, lập tức cũng nhảy khỏi vòng chiến.

Lâm Tố Đình cứ như vậy liên tục lấy trong túi ám khí ra thêm ba cây phi đao mà ngày trước Dương Tiêu Phong ném đi, vừa phóng ra vừa mỉm cười tự nhủ “chỉ cần đánh trúng một chiếc là tên cẩu hoàng đế không chịu nổi.”

Đằng kia Sách Ngạch Đồ nhìn thấy mấy cây phi đao này, đúng là kinh cung chi điểu, bất giác rùng mình một cái.

Thế là Lâm Tố Đình liên tục phóng phi đao ra.

Vù! Vù! Vù!...

Để đối phó với tuyệt kỹ ám khí này, Sách Ngạch Đồ và Sách Ni vội vàng cởi phăng chiếc áo đang mặc trên mình xuống cuộn lại như hai sợi lòi tói, và nhanh tay cột chặt phần đầu thành một gút, vừa nhảy tránh vừa dùng “sợi thừng” vù vù vung ra phía trước cố đỡ những thanh phi đao.

Biết mấy cây đao của Lâm Tố Đình có tẩm thêm thuốc độc vào nên Lữ Nguyên an tâm nhìn Liễu Nhân gật đầu nói:
- Chúng ta cùng lúc phóng ra một loạt ám khí, bất luận tên cẩu hoàng đế đó có bao nhiêu thị vệ thì ít ra cũng phải trúng mấy mũi.

Quả thật trông gương mặt Khang Hi bấy giờ hoang mang vô cùng nhưng cũng không quên biến mình thành bia đứng chắn cho ái phi.

Lâm Tố Đình ban đầu cũng không nỡ lòng đả thương người nữ nhân này, nghĩ đến cảnh ả với mình là cùng một sư phụ chăm nuôi, lúc xưa ăn chung một mâm, ngủ chung một giường, Lâm Tố Đình cảm thấy không nỡ. Nhưng lại nghĩ đến những chuyện âm hiểm tàn ác của triều đình năm trước, cơn phẫn hận bốc lên, Lâm Tố Đình vung tay ném phi đao vun vút về phía Khang Hi.

Sách Ngạch Đồ và Sách Ni tuy có cố gắng cách nào thì cả hai cũng không phải là đối thủ của Lâm Tố Đình được.

Trong một lần thanh phi đao xé gió bay đi sắp sửa ghim vào ngực Khang Hi, Tây phi thấy vậy xả thân đỡ lấy.

Nàng hét to lên một tiếng.

Khang Hi nghe tiếng la đó mà như bị đánh một quyền rất mạnh vào giữa ngực mình.

Khi này Mã Tề vừa kịp thời kéo binh lính tới hộ giá.

Mã Tề thấy cha con Sách Ni ác chiến với mười mấy tên, thần sắc hệt như đang liều mạng, liền lớn tiếng nói:
- Hoàng thượng, thần đến đây!

Sách Ni và Sách Ngạch Đồ nghe vậy cả mừng, tinh thần phấn chấn hẳn lên, tấn công veo véo luôn mấy chiêu.

Lâm Tố Đình cũng tuốt kiếm nhảy vào trợ chiến, đẩy lùi một đám thị vệ.

Con trai của Lâm Tố Đình là Tần Thiên Hoàn cũng kéo theo mấy trăm thành viên của Hồng Hoa hội đến trợ giúp, từ bốn phương kéo tới như một bầy châu chấu.

Chỉ trong nháy mắt, Tần Thiên Hoàn đã nhảy vào giữa trận của bọn ngự lâm quân mà chém giết. Nghĩa phụ của y là Hàm Trường cũng vung kiếm xông vào đám đông, lưỡi kiếm đi đến đâu, thì bọn lính Thanh lùi ra tới đó.

(còn tiếp)

AiHoa 05-19-2014 05:35 AM

Ủa, Tần Thiên Hoàn được mấy tuổi rồi vậy Thy? :dzui9:

vuongminhthy 05-19-2014 09:32 AM

12-13 chi đó, AH đoán phần tiếp theo nha :D

AiHoa 05-21-2014 01:41 AM

Trích:

Nguyên văn bởi vuongminhthy (Post 183000)
12-13 chi đó, AH đoán phần tiếp theo nha :D

12-13 mà bắt đi chém giết, vậy là child abuse rối!!!! :v4:

vuongminhthy 05-22-2014 12:29 PM

Trích:

Nguyên văn bởi AiHoa (Post 183008)
12-13 mà bắt đi chém giết, vậy là child abuse rối!!!! :v4:

hihi, hồi đó con nít 12-13 tuổi đã có con :v35:

vuongminhthy 05-22-2014 12:30 PM

Hồi kết (trung)

Lâm Tố Đình và Tần Thiên Hoàn chạy sát vào nhau, theo mười hai người đương gia xông tới chém giết. Nhưng Thanh binh càng giết càng nhiều, cứ thoát ra một lớp lại thấy bên ngoài có thêm mấy lớp bao vây.

Hàm Trường múa kiếm nhanh và mạnh như chớp giật, tên nào cản trở đều mất mạng ngay, chốc lát đã giết được mấy chục tên lính Thanh, cuối cùng cũng xông ra khỏi trùng vây. Đợi một lúc không thấy ai ra theo, Hàm Trường lo lắng trong lòng, bèn quay lại đánh trở vào trong vòng vây thấy mấy chục tên thị vệ đang vây chặt tổng đà chủ mà ác chiến. Thân thể Lâm Tố Đình vấy đầy máu, thần sắc như người điên.

Tần Thiên Hoàn muốn tả xung hữu đột đến cứu mẹ nhưng lại bị binh lính triều đình liên tục ép thoái lùi.

Lúc này tiếng người la hét ầm ĩ xen lẫn tiếng binh khí va vào nhau loạn xạ. Khang Hi đã chạy được ra ngoài, thoát khỏi vùng hiểm nguy, đảo mắt nhìn quanh thấy những người Hồng Hoa hội đang liều chết ác chiến với quân đội của Mã Tề, tưởng chừng giống như cảnh tượng của mười mấy năm về trước ở đồn Bạch Nhật. Thoạt tiên thì bên Hồng Hoa hội không sao chống cự nổi nhưng Lâm Tố Đình cũng giống Tần Thiên Nhân lúc xưa, cả hai đều là những người thống lĩnh rất can đảm và tài ba, thêm sự giúp đỡ của Hàm Trường nên đã giết được rất nhiều quân Thanh, cho tới khi Mã Tề hạ lệnh phát tiển, dồn những người Hồng Hoa hội vào trong vùng lửa đang bốc cháy dữ dội.

Khang Hi thấy đất đá phía trước liên tiếp văng lên trời, tiếng nổ ầm ầm, mới biết Mã Tề đang mang súng thần công ra dàn trận.

Hàm Trường kinh hãi tột đỉnh, mặt cắt không còn giọt máu khi trông thấy mấy nòng súng thần công đó thay phiên nhau nã đạn đùng đùng. Hàm Trường mới liên tiếp vung kiếm mở đường cho tổng đà chủ và nghĩa tử của mình bỏ chạy. “Kim cang tráo thiết đầu" Liễu Nhân, "bát bộ truy hồn" Lộ Vân Tiên, "cam phụng trì thông" Lữ Nguyên và "tí viên bạch thái quan" Thiệu Châm Tằm cũng hợp nhau múa đao khua kiếm mở con đường máu, để cho người thống lĩnh của họ và con trai nàng ấy hai người hợp thành một khối thi triển khinh công rời đi.

---oo0oo---

Về phần Khang Hi khi thấy Mã Tề đến cứu giá rồi thì mới cảm giác trong lòng yên tâm một chút. Ngài biết ái phi bị thương rất nặng nhưng cũng cố hy vọng nàng có thể theo mọi người toàn mạng trở về kinh thành.

Tây phi nằm trên thảm cỏ toàn thân dính đầy máu, trên ngực hãy còn cắm một thanh phi đao.

Khang Hi quỳ xuống đỡ nàng dậy ôm trong tay, đau xót kêu lớn:
- Tây Hồ! Tây Hồ! – Khang Hi đau đớn đến nỗi toàn thân run bắn, run run đưa tay lên mũi nàng, nghe hơi thở vẫn còn thì mới bình tĩnh được phần nào, lại kêu lên – Tây Hồ…

Tây phi từ từ mở mắt ra, miệng nở một nụ cười khô héo nói:
- Tiêu Phong… huynh đã đến rồi à…?

Khang Hi vội nói:
- Không phải, vẫn là trẫm, chứ không phải cung thân vương!

Tây phi mở to mắt ra nhìn Khang Hi, sau hồi thất vọng thì khép hờ lại rồi nói:
- Hoàng thượng, cầu xin hoàng thượng tha thứ, thần thiếp đã phụ lòng ngài…

Khang Hi nói:
- Đừng nói nữa, để trẫm cứu nàng!

Ngài dứt lời một tay đỡ đầu ái phi dậy, tay kia cầm lấy cán đao định rút ra. Nhưng khi nhìn lại thấy lưỡi đao đã đâm ngập tận cán, chỉ cần rút ra là mạng nàng cũng theo đó mà đi luôn, Khang Hi không dám liều, nhưng cũng không biết phải làm sao, kêu lên:

- Phải làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ đây?

Tây phi mở mắt ra gượng cười nói:
- Hoàng thượng, đã không kịp nữa rồi, thần thiếp sắp đi rồi, xin hoàng thượng chuyển thư này của thiếp đến với chàng. Thiếp cầu xin hoàng thượng, được chăng?

Khang Hi gật gật đầu. Tây phi lấy phong thư mà nàng đã cất trong áo ra nhờ trao cho Dương Tiêu Phong. Khang Hi nhìn lá thư chằm chằm như nhìn một con quái vật, không muốn cầm lấy nó, vì biết mỗi một chữ trong đó là một giọt nước mắt của nàng.

Khang Hi nhìn ái phi, lòng đau như cắt, Lâm Tố Đình ra tay thật tàn ác, phóng phi đao đâm trúng chỗ nhược, lại sâu đến tận cán. Sợ rằng Hoa Đà có tái sinh cũng không còn cách gì cứu nàng được nữa.

Căm tức thấu xương, Khang Hi ngỡ như đang có một con rắn độc đang gặm nhấm tâm khảm ngài, nên nói:
- Tây Hồ! Nàng thật ngu xuẩn, tại sao lại sá thân cứu trẫm? Tại sao?

Tây phi không trả lời câu hỏi đó, chỉ cất giọng đứt quãng nói:
- Hoàng thượng, thiếp có thể cầu xin ngài thêm hai chuyện nữa không? - Hỏi rồi không đợi Khang Hi trả lời nàng nói luôn - Hãy hứa với thiếp, hoàng thượng sẽ chăm sóc Tứ a ca... chăm sóc nó… như con ruột của ngài…

Khang Hi không ngần ngại gật đầu, Tây phi nói tiếp nguyện vọng thứ hai.

(còn tiếp)

vuongminhthy 05-22-2014 02:37 PM

Hồi kết (hạ)

Sau khi nghe ái phi nói nguyện vọng thứ hai của nàng xong, Khang Hi không kềm chế được cảm xúc trong lòng mình nữa nên gằng giọng hỏi:

- Tây Hồ! Nàng đến nước này mà vẫn không chịu quên hắn. Nàng dù có chết cũng nhất định phải cứu hắn ta sao?

- Người ta nói, nhất dạ phu thê... – Tây phi đáp lời - Vả lại, xin hoàng thượng đừng mãi trách chàng nữa, năm đó muôn tội muôn lỗi cũng là do thiếp, là thiếp buộc chàng làm như vậy, là thiếp ép chàng phải bãi binh. Chàng quá yếu lòng... nên mới đồng ý với thiếp...

Khang Hi nghe nàng nói vậy tự nhủ bụng “thế còn mối quan hệ giữa trẫm và nàng thì sao đây, nếu không có tình, cũng chẳng còn nghĩa sao?” Nhưng cuối cùng Khang Hi kềm lại được.

Kết cục Tây phi chờ đợi, Khang Hi vẫn chưa chịu hứa với nàng nguyện vọng thứ hai.

Lúc này Sách Ngạch Đồ cũng đến quỳ xuống trước mặt Khang Hi, thương tâm đến nỗi không thể thốt thành tiếng, chỉ tự giày vò mình với ý nghĩ "Vương gia, tại sao năm xưa ngươi không đánh chết tên nữ ác tặc ấy đi. Tại sao lại thả ả đi để bây giờ chính ả lại trở về hại chết người nữ nhân mà ngươi yêu mến!"

Nửa khắc sau, binh lính triều đình và băng đảng Hồi Hoa hội vẫn còn loạn chiến dữ dội. Khói lửa dày đặc, tiếng la tiếng hét vang trời. Song lúc này Khang Hi chỉ cảm thấy xung quanh không có một tia hoạt khí, chỉ có tĩnh mịch kèm theo mùi máu tanh phiêu tán trên không trung. Trong lòng ngài đang hối hận đến cực điểm khi trông thấy mặt nàng đột nhiên xanh mét, không chút huyết sắc. Khang Hi cũng rất hối hận vì thánh chỉ của mình đã ban ra bèn nghẹn giọng bảo:

- Không! Trẫm không hứa với nàng sẽ mang bức thư này trao cho hắn ta đâu! Đến Đa Nhĩ Bố Nhĩ Tân nàng hãy tự tay giao cho hắn!

Hai hàng lệ rơi xuống từ khóe mi của Tây phi, nàng chậm rãi nói:

- Hoàng thượng, xin ngài đừng quá đau buồn. Trong võ lâm có một trận đại chiến làm cho người ta ai nấy cũng đều phải kinh hồn tán đỉnh, có thể nói thần thiếp được ngó thấy rồi, lại nữa rốt cuộc thiếp cũng tìm được người nam nhân mà thiếp hết dạ thương yêu, cũng thương yêu lại thiếp, đó là phước phận của thiếp, chàng là người mà thiếp thương yêu mãi mãi. Ước gì bây giờ được nằm trong lòng chàng thì đã mãn nguyện lắm rồi, có chết thiếp cũng không ân hận…

- Nàng không được chết! – Khang Hi đau đớn cắt lời nàng nói - Trẫm xưa nay đối với nữ nhân không bao giờ ngang ngược nhưng bây giờ nhất định phải đối ngang ngược với nàng. Nàng không được chết, trẫm không cho phép nàng chết. Nàng nghe rõ chưa?

Nói đoạn Khang Hi rơi nước mắt:
- Trẫm không muốn nàng rời đi một cách cô độc!

Lẩm bẩm tới đây Khang Hi thấy nàng khẽ mỉm cười và trả lời:
- Hoàng thượng đừng lo thần thiếp sẽ cô độc, thần thiếp sẽ không cô độc, bởi ở trong linh hồn của thiếp có sự tồn tại của chàng. Khi tánh mạng này tiêu mất, đồng thời thiếp vẫn còn có linh hồn chàng.

Sách Ngạch Đồ nghe Tây phi nói vậy đương nhiên biết nàng không phải đang ám chỉ Khang Hi.

Tâm trạng Khang Hi bấy giờ xốn xang khôn tả. Và không ngăn được lòng mình Khang Hi bồi hồi dùng tay nâng lấy mặt nàng lên, hôn nàng. Trong một phút, ngài tưởng như là đang ôm cả thế giới vào lòng. Hoàng đế nghe thấy bờ vai nàng đang run rẩy trong cánh tay ngài run rẩy, nghe thấy trái tim nàng đang đập thật khẽ trong ngực ngài, tự hỏi có phải đây là phút giây mà ngài đã đợi chờ suốt tuổi xuân xanh?

Khang Hi như người mộng du, nghe trong đầu vang lên lời xúc động nghẹn ngào “Tây Hồ, bao nhiêu năm qua trẫm đã đợi ngày này!" Ý nghĩ trong đầu đó mãnh liệt đến nỗi ngài chợt rùng mình và suýt nữa bật lên thành tiếng.

Lát sau Khang Hi rời môi nàng, nói:
- Trẫm không cần gì hết, chỉ cần nàng thôi, trẫm mong đợi được ôm nàng vào lòng như vậy đã mong đợi lâu lắm rồi, đừng để trẫm phải mất nàng một lần nữa.

Tây phi nghe mà không phản ứng gì. Thần quang trong mắt nàng tán loạn, giọng nghe mơ mơ hồ hồ, nàng hướng mắt nhìn đỉnh Thiên Sơn nói trong cơn nửa mê nửa tỉnh:

- Tiêu Phong… có hoa Tuyết Liên mọc trên đỉnh Thiên Sơn kìa. Đóa bên phải là huynh, còn đóa bên trái chính là muội. Chúng ta cùng ở bên nhau ... vĩnh viễn không rời nhau ... Tiêu Phong ... huynh thấy có phải như vậy không?

Tiếng nói càng lúc càng nhỏ dần, hơi thở cũng mỗi lúc một dần yếu. Khang Hi ôm nàng trong lòng chặt thêm, kề má ngài lên má nàng nghiến răng gọi “Tây Hồ! Tây Hồ! Nàng đừng bỏ trẫm mà đi.”

Trước khi vĩnh viễn nhắm mắt Tây phi nói thật thấp, hơi thở đứt quãng:
- Dận Chân… ngạch nương có lỗi với con…

Lời chưa dứt nàng đã xuôi tay.

Khang Hi ngồi trên thảm cỏ ôm ái phi trong lòng tĩnh mặc cả buổi, đầu kề sát mặt ái phi dịu dàng nói:

- Xin lỗi nàng, thật xin lỗi nàng. Thật tình ra là vì trẫm sợ, trẫm sợ nàng đi Tây Bắc gặp hắn rồi sẽ không chịu trở về nữa. Trẫm hiểu rõ nàng cũng như hiểu rõ hắn, hai người đều không thích kinh đô, trẫm sợ nàng trở lại nơi đại mạc đó gặp hắn, một bầu khung cảnh trời đất với người mà nàng vẫn thường mơ tưởng sẽ không chịu quay về nữa.

vuongminhthy 05-27-2014 06:27 PM

Lời cuối

Kể từ hôm đó Khang Hi trở về Tử Cấm Thành phê duyệt tấu chương đến tận nửa đêm. Trước đây chưa bao giờ ngài làm việc khuya khoắt đến vậy, nhưng dạo ấy hằng đêm ngài đều thức để giải quyết giấy tờ. Thái giám hầu cận của ngài là Ung công công vừa lo cho sức khỏe ngài lại vừa không dám lên tiếng can ngăn, đứng hầu bên cạnh mà mặt mày nhăn nhó. Ung công công thầm hỏi tại vì sao làm một vị vua mà lại phải vất vả đến vậy. Ung công công len lén quan sát Khang Hi, thấy hoàng thượng mỗi đêm đều đi ngủ muộn, sáng ra còn dậy thật sớm để lên triều, khuôn mặt ngài không giấu được vẻ mệt mỏi.

Lại nữa đêm nào Khang Hi cũng ngủ không yên giấc, hễ đặt lưng nằm xuống là nằm mơ trông thấy ái phi.

- Tất cả thiên hạ này là của trẫm – Khang Hi lầm bầm trong miệng - Người trong thiên hạ cũng vậy, nếu trẫm chưa cho phép, nàng không được bỏ trẫm mà đi…

Về phần Tứ a ca cũng chẳng khác với vua cha là bao, đêm nào đang mơ màng ngủ nó cũng ọe một tiếng rồi giật mình tỉnh giấc, khóc òa lên. Nó vừa khóc vừa gọi:

- Ngạch nương! Ngạch nương!

Cửu Dương khẽ vỗ lưng Tứ a ca dỗ dành nói:

- Đừng khóc! Đừng khóc! Tứ a ca đừng khóc nữa, ngạch nương sắp về tới rồi.

Nhưng Tứ a ca khóc suốt, vừa khóc nó vừa kêu mẹ ơi mẹ hỡi khiến Cửu Dương càng thêm rối trí.

Thế là đêm nào sau khi Tứ hoàng tử ngủ say rồi Cửu Dương cũng ngồi bệt trong góc nhà. Bóng chàng lờ mờ ngồi thu lu trong bóng tối, tai nghe văng vẳng tiếng chiêng điểm sang canh, tim lập tức nhói lên, một tay nắm chặt hình nộm gỗ của sư muội còn tay kia cầm lấy bầu rượu uống một ngụm lớn rồi vỗ về hình gỗ trong lòng.

Có một buổi sáng Cửu Dương lững thững mang hoa ra mộ sư muội như một người mất hồn. Nhìn những đóa hoa cúc trắng trên mộ nàng lòng chàng xót xa và muốn ngã gục, tự hỏi vì sao hai người phải luôn chịu sự xa cách? Trước đây là cách một hàng rào vây quanh Tử Cấm Thành, rồi một cái cổng sắt cao lớn trước tân giả khố, và bây giờ là ba tấc đất? Chẳng thà như lúc trước, mỗi lần nàng nhớ đến “hắn” có thể gục đầu vào vai chàng để khóc, còn hơn cái cảm giác lúc này, chàng cảm thấy không thể nào chịu đựng nổi cảm giác khó chịu lúc này được.

“Muội hãy cứ đến bên huynh mỗi khi muội buồn, muội đau khổ, kể cả khi muội thấy cô đơn vì nhớ hắn muội cũng có thể nói với huynh,” Cửu Dương ngồi xuống cạnh nấm mồ của sư muội thầm nhủ, “khi muội cần một ai đó giúp đỡ thì luôn nhớ rằng có huynh sẵn sàng. Huynh chấp nhận đưa muội đi dạo phố phường cả tối dù chỉ để nghe muội khóc lóc hoặc nhớ miên man về hắn. Huynh không hề thấy tổn thương. Vì tình yêu cho huynh sức mạnh để tự chữa lành vết thương lòng mình, chỉ cần nhìn thấy muội cười, thế là quá đủ…”

“Huynh đã mù quáng tin và yêu một người không xứng đáng,” đột nhiên Cửu Dương nhớ Tân Nguyên cách cách có lần bức xúc nói cho chàng biết, “để rồi từ ngày yêu cô ấy huynh đã đau khổ quá nhiều!” Nhưng bất luận thế nào Cửu Dương tự nhủ lòng chàng đã chai sạn với nỗi đau đó rồi, và coi đó như một phần tình yêu của chàng. Bởi đối với riêng chàng nàng rất là xứng đáng. Chàng hối tiếc đã không nói ra điều này khi nàng còn sống, dầu nàng vốn là người yêu của một ai đó. Ước gì… Hôm trước khi nàng theo Khang Hi đến tây bắc chàng đã nói ra. “Muội hãy yêu huynh đi, dù là để lấp chỗ trống, để thay thế người kia thôi cũng được!”

Cửu Dương lại nhớ lúc định viết cho nàng lá thư tỏ rõ nỗi lòng chàng muốn bảo nàng rằng, “chắc hẳn muội sẽ không bao giờ hiểu được nỗi đau khổ của huynh khi từng ngày phải chứng kiến muội hạnh phúc bên người đàn ông khác. Tim huynh đau nhói, ruột gan quặn thắt nhưng những điều đó muội không hề hay. Cũng đúng thôi, yêu hắn đã quá đủ đau đớn với muội rồi, làm sao còn đủ sức lực để hiểu về nỗi đau của huynh được nữa. Một mình nỗi đau phân li xa cách của muội và hắn ta cũng đã là quá nhiều rồi…”

Nhắc lại chuyện Khang Hi xuất tuần đi tây bắc. Trước phút Tây phi qua đời, Cửu Dương nghe Sách Ngạch Đồ kể nàng đã cầu xin Khang Hi mang thi thể nàng đi hỏa thiêu, nói chờ một ngày nắng gió, mang tro cốt của nàng thả theo gió trôi đi, như vậy nàng mới tự do bay đến nơi biên cương được. Nàng nói nàng không muốn nằm một mình yên tịnh dưới lòng đất vừa tăm tối vừa lạnh lẽo âm u.

Tâm trạng tràn ngập bi ai, Cửu Dương nghĩ tới Tứ a ca, sực nhớ đứa cháu trai ruột của chàng là Tần Thiên Hoàn tuổi tác cũng xấp xỉ như vậy, bèn tự hỏi trời xanh sao lại nỡ trêu người? Ngay cả chàng muốn hận tên hung thủ cũng không thể hận được. Sao Lâm Tố Đình và Tần Thiên Hoàn lại làm thế với nàng chứ? Làm cho chàng muốn nhìn nàng lần cuối cũng không được. Sách Ngạch Đồ nói, "là chính Lâm Tố Đình và Tần Thiên Hoàn giết Tây phi chết!”

Nhưng cuối cùng Khang Hi không nỡ mang thi thể nàng đi hỏa táng, bèn chôn ở khu rừng tre.

Cửu Dương ngồi cạnh mộ sư muội một lúc lâu sau mới kiềm chế được tâm trạng mình, nhẹ nhàng vuốt ve tấm bia mộ, nước mắt ngân ngấn trong đáy khẽ khàng chảy xuống. Cõi lòng dường như đã bị xé nát, chẳng còn thiết chuyện yêu đương là gì nữa vì biết từ nay về sau tim chàng sẽ chẳng còn nguyên vẹn được, dầu cho thời gian có làm phai đi tất cả, dầu cho năm tháng có dần trôi, thì tận cùng trong đáy tim chàng từ hôm nàng chết đi về sau này chỉ là một khoảng trống không thôi…

vuongminhthy 05-28-2014 03:13 PM

Nói tới Dương Tiêu Phong năm đó hay tin Tây phi qua đời.

Lúc bấy giờ chàng đang ở Đa Nhĩ Bố Nhĩ Tân làm theo lời Khang Hi căn dặn chỉ đạo một nhóm binh lính giúp dân chúng đắp đê khoanh vùng. Đương khi lắp lại mái nhà, Dương Tiêu Phong chợt thấy Tô Khất chạy đến, sắc mặt xanh xao, bước chân loạng choạng run giọng gọi:

- Vương gia… - Tô Khất đứng dưới đất nói vọng lên - Hoàng thượng đang trên đường tới đây, nhưng…

Tô Khất nói đoạn thở một hơi dài thườn thượt:

- Nữ… Thần… Y… Nữ Thần Y… chết rồi…

Dương Tiêu Phong trong một thoáng dường như không theo kịp người thuộc hạ của mình đang nói gì, vừa ngộ ra, lòng đau xé, lại thêm mệt mỏi vì viễn chinh lâu ngày làm miếng ngói đang nắm trong tay rớt xuống đất vỡ tan thành nhiều mảnh, thân người lảo đảo muốn ngã.

Chàng không bao giờ ngờ bao năm chờ mong tin tức của nàng đến mỏi mòn nhưng cuối cùng lại nhận được tin báo tử.

Còn chưa hoàn hồn, chàng lại nghe Tô Khất tiếp tục nói:

- Hoàng thượng và Sách đại nhân đã tới đầu làng rồi, ngài hãy cùng với thuộc hạ đi nghênh đón thánh giá đi.

Sắc mặt thoạt xanh thoạt trắng, Dương Tiêu Phong ảm đạm gật đầu, lòng đau như cắt, mãi không nói được lời nào.

Cuối thu năm đó ở tây bắc tiếp tục xảy ra chiến tranh, quân Mông Cổ từ bốn phương tám hướng tràn tới đường biên giới. Cũng trong năm đó Dương Tiêu Phong sau khi hay tin Nữ Thần Y chết thì lâm bệnh nặng, đang mắc bệnh mà phải cố gắng xung phong vào đám loạn quân, rồi thất lạc. Từ đó trở đi không ai nghe được tin tức gì về chàng nữa. Tô Khất và Sách Ngạch Đồ bảo binh sĩ phải tìm ra xác chàng, dù có đi hàng vạn dặm cũng phải tìm cho bằng được.

Lại nhắc tới Tân Nguyên cách cách ở Ba Lan nhận được hung tin chàng và Nữ Thần Y. Cách cách đứng tựa vai bên khung cửa sổ nhìn ra ngoài sân nhà thờ Đức Bà. Nàng đứng như thế thật lâu, mắt đăm chiêu nhìn về phía những đám mây xám. Bầu trời mùa thu bao giờ cũng vậy, có một chút gì buồn buồn thê lương.

Tân Nguyên cách cách đứng đấy yên lặng. Thân hình nàng cân đối trong bộ y phục màu đen, áo khoác trên vai cũng màu đen. Màu đen tương phản với màu trắng của bốn bức tường trong giáo đường. Dáng dấp nàng cao quý khả ái, nhưng lôi cuốn nhất có lẽ là khuôn mặt với đôi mắt tròn to, mũi thẳng, cái miệng nhỏ nhắn lúc nào cũng cười mà giờ đây ít khi nàng hé môi dầu là cười mỉm. Đúng vậy, bắt đầu từ lúc nhận được thư của Cửu Dương gởi cho nàng nàng như không được bình thường, cứ hồi tưởng đến chuyện cũ với một nỗi buồn lảng vảng.

Mấy năm sau Tân Nguyên cách cách đi làm từ thiện tại một nhà thờ ở Anh Cát Lợi, gặp một người đàn ông trông giống hệt Cửu Dương, bèn đứng ngẩn ngơ ngắm chàng. Chợt nàng cảm thấy miệng như khô đi. Có một cái gì đó mơ hồ như xoa bóp nhẹ trái tim nàng, một cảm giác thật dễ chịu, vô cùng ấm áp. Đúng rồi, cũng nét phong trần đó, đôi mắt đó… phải nói là một ấn bản tương tự. Chỉ khác là người đàn ông này trẻ hơn, và có điều, người này không có được cái cốt cách lạnh lùng. Người đàn ông này vui tính, hồn nhiên ưa cười ưa nói, nhiệt tình hơn. Đúng rồi, một người đàn ông khác… mà lâu lắm rồi hình ảnh chàng mãi không phai mờ trong lòng nàng.

Người đàn ông đó chợt đi đến đối diện nàng và lên tiếng, nói bằng Anh ngữ, giọng trầm trầm:

- Sao cô cứ trừng mắt nhìn tôi? Mời cô ngồi.

Tân Nguyên cách cách giật nẩy mình, trở về với thực tại, cố mỉm cười gượng gạo, đấy là lần đầu tiên nàng cười sau bao năm.

Người đàn ông lại nói:

- Xin lỗi nhé, vì tôi làm cô giật mình.

Tân Nguyên cách cách định mở miệng nói “không sao,” song cảm thấy mình có vẻ lúng túng thế nào đấy. Hồi lâu sau nàng mới đủ can đảm nhìn thẳng vào mắt chàng, có một khoảnh khắc, ngưng đọng, nhưng rồi cuối cùng cũng lên tiếng:

- Anh không làm tôi giật mình – Nàng nhìn chàng nhẹ giọng bảo, đôi mắt long lanh như ánh sao đêm.

Nàng không ngờ người nàng gặp lại giống hệt Cửu Dương, cách cách đáp lời chàng mà nụ cười trên môi rộ nở. Người đàn ông đó cũng vui vẻ tươi cười với nàng, chớp chớp mắt như có một cái gì lao xao trong lòng…

AiHoa 05-29-2014 02:12 AM

Anh Khang Hy này giảo hoạt giống Sở Văn Vương, đày chồng đi xa để đoạt vợ! :potay:

Lâm Tố Đình đâu có giết NTY, tại nàng ta muốn chết đấy chứ! Có lẽ chết là một lối giải thoát cho NTY, còn hơn là chờ đợi hoài không bao giờ gặp tại vì KH không muốn!
:itsnotfair:

vuongminhthy 05-29-2014 11:47 AM

Cái kết vầy cho Tân Nguyên cách cách có được không AH? Thấy cho cô ấy một cái kết có hậu chút chứ bằng không nhân vật nào cũng sad ending :(

CD thì vmt không biết viết sao cho anh chàng này

À, còn Sở Văn Vương vmt google sao hông thấy bài nào viết về chuyện tình của y, định đọc thử rồi so sánh với Khang Hi xem thế nào : )

AiHoa 05-30-2014 06:29 AM

Trích:

Nguyên văn bởi vuongminhthy (Post 183084)
Cái kết vầy cho Tân Nguyên cách cách có được không AH? Thấy cho cô ấy một cái kết có hậu chút chứ bằng không nhân vật nào cũng sad ending :(

CD thì vmt không biết viết sao cho anh chàng này

À, còn Sở Văn Vương vmt google sao hông thấy bài nào viết về chuyện tình của y, định đọc thử rồi so sánh với Khang Hi xem thế nào : )

Đào Hoa Phu Nhân

Đời Xuân Thu, Sái Hầu và Tức Hầu cùng lấy gái nước Trần làm phu nhân.

Tức phu nhân là nàng Tức Vĩ nhan sắc tuyệt vời. Nhân khi về thăm cố quốc, ngang qua nước Sái, Sái Hầu mời vào cung thết đãi. Trong lúc tiệc rượu, Sái Hầu tỏ vẻ chớt nhả. Tức Vĩ giận lắm bỏ đi. Và khi ở nước Trần trở về nước Tức, nàng không đi ngang nước Sái nữa.

Tức Hầu nghe Sái Hầu trổ mòi "xấu" với vợ mình như thế, mới nghĩ cách báo thù, sai sứ vào cống nước Sở, và mật cáo với Sở Văn vương: Sái Hầu cậy thế có Tề, không chịu phục Sở. Bây giờ quý quốc giả cách đem quân sang đánh nước tôi, nước tôi sang cầu cứu nước Sái. Sái Hầu là người nông nổi, tất nhiên vội vàng sang cứu. Bấy giờ nước tôi cùng quý quốc hợp binh đánh thì có thể bắt được Sái Hầu.

Sở Văn vương mừng lắm. Quả thực bắt được Sái Hầu. Muốn giết đi nhưng nhờ quần thần can gián mới tha, cho Sái Hầu đầu hàng. Sái Hầu biết mắc mẹo của Tức Hầu nên lấy làm tức lắm. Một hôm, Sở Văn vương mở tiệc tiễn Sái Hầu về nước. Trong bữa tiệc có đoàn nữ nhạc ra múa hát. Trong đó có một con hát ngồi gảy đàn, nhan sắc đẹp lắm. Sở Văn vương liền bảo con hát ấy đến mời Sái Hầu một chén rượu. Sái Hầu uống xong, đoạn tự rót lấy rượu, hai tay dâng chén lên để chúc thọ Sở Văn vương. Vua Sở tiếp lấy cười, hỏi:

- Hiền hầu xưa nay có được trông thấy một người con gái nào đẹp lắm không?

Sái Hầu sực nhớ đến cái thù của Tức Hầu trước kia xúi Sở đánh Sái, mới đáp:

- Gái đẹp trong thiên hạ, tôi tưởng không ai bằng Tức Vĩ. Thật là một tiên nữ trên trời.

Sở Văn vương hỏi:

- Người đẹp thế nào?

Sái Hầu nói một mạch:

- Mắt như sóng thu, má tựa hoa đào, người tầm thước, dáng yểu điệu. Thật mắt tôi chưa từng thấy đến người thứ hai.

Sở Văn vương nghe nói lấy làm thích quá, bảo:

- Nếu vậy thì ta có được trông thấy Tức Vĩ mới thỏa tấm lòng.

Sái Hầu lại chêm vào:

- Lấy uy linh của đại vương trí dẫu Tề Khương, Tống Tử cũng chẳng khó huống chi là một người đàn bà trong vòng thế lực của mình.

Sở Văn vương muốn chiếm Tức Vĩ, mượn tiếng tuần du, đem quân sang nước Tức. Tức Hầu ra đón rồi mở tiệc thết đãi. Tức Hầu bưng ly rượu chúc mừng Sở Văn vương. Sở Văn vương đỡ lấy, cười tủm tỉm nói:

- Ngày trước ta cũng có một chút công với quý phu nhân, nay ta đến đây, quý phu nhân lại không đáng mời ta một chén rượu hay sao?

Tức Hầu sợ uy nước Sở, không dám trái ý, vâng vâng dạ dạ, truyền vào trong cung gọi Tức Vĩ ra. Một lúc Tức Vĩ trang điểm tuyệt đẹp bước ra, sụp lạy Sở Văn vương.

Sở Văn vương đứng lên. Tức Vĩ lấy chén bằng ngọc, rót đầy rượu vào, đoạn dâng lên Sở Văn vương. Tay trắng cùng với sắc ngọc lẫn màu với nhau. Sở Văn vương trông thấy ngồi ngẩn người ra, toan đưa tay đỡ lấy chén rượu. Nhưng Tức Vĩ lại khoan thai trao chén rượu cho cung nhân để đệ lên Sở Văn vương. Đoạn, nàng cáo từ, lui vào cung. Vua Sở nhìn theo, thần hồn mê mẩn như muốn quyện theo gót son của con người ngọc.

Trở về quán xá, Sở Văn vương ngồi đứng chẳng yên, nằm không an giấc, trước mắt cứ thấp thoáng hình dáng tha thướt yểu điệu của giai nhân.

Hôm sau, Sở Văn vương bày tiệc ở quán xá, cho giáp sĩ phục cả chung quanh, rồi mời Tức Hầu đến dự tiệc. Tiệc đến nửa chừng, Sở Văn vương giở giọng say bảo Tức Hầu:

- Ta có công với quý phu nhân nhiều lắm, nay quân ta tới đây, quý phu nhân lại không đáng vì ta mà khao thưởng hay sao?

Tức Hầu thưa:

- Nước tôi bé nhỏ lắm, khó lòng mà khao thưởng cho đủ. Đại vương dạy như vậy, xin hãy để cho chúng tôi bàn nhau.

Sở Văn vương vỗ bàn, quát mắng:

- Đứa thất phu này dám bội ân, lại giở giọng nói khéo để lừa ta. Quân sĩ đâu hãy bắt lấy nó.

Tức Hầu chưa kịp nói gì thì quân sĩ đổ ra bắt trói. Sở Văn vương đem quân thẳng vào cung, tìm bắt Tức Vĩ. Tức Vĩ nghe tin chồng bị bắt, đau đớn nói:

- Dắt hổ sói về nhà thì còn nói gì nữa!

Đoạn chạy ra sau vườn, toan đâm đầu xuống giếng. Tướng nước Sở là Đấu Đan vội chạy đến, nắm lấy vạt áo, nói:

- Phu nhân không muốn cho Tức Hầu được toàn tính mạng sao? Tội gì mà hai vợ chồng cùng chịu chết!

Đấu Đan bắt đem nộp cho Sở Văn vương.

Thành công một cách dễ dàng, Sở Văn vương nhìn giai nhân hân hoan vô cùng, rồi tức khắc phong làm phu nhân, và an trí Tức Hầu ở Nhữ Thủy. Tức Hầu tức giận mà chết.

Tức Vĩ má tựa hoa đào nên người thường gọi là "Đào hoa phu nhân". Nàng được Sở vương cực kỳ yêu quý. Trong ba năm, sinh được hai con. Tuy ở suốt ba năm trong cung nước Sở nhưng tuyệt nhiên, nàng không nói với Sở vương một lời nào cả. Sở Văn vương cố hỏi tại sao không nói chuyện, Tức Vĩ sa nước mắt gầm mặt xuống mà không đáp lại. Vua càng gạn hỏi, nàng bảo:

- Một thân này phải thờ hai chồng, đã không biết giữ tiết mà chết, lại còn mặt mũi nào nói chuyện với ai nữa!

Nguyễn Tử Quang (Điển hay tích lạ)

vuongminhthy 05-30-2014 12:52 PM

Vào năm Khang Hi thứ ba mươi lăm ở Văn Uyên Các xảy ra một trận hỏa hoạn rất lớn, lửa cháy suốt hai canh giờ đã thiêu đốt một số sử sách về triều đình Mãn Châu. Khang Hi cho người in lại, nhưng lạ thay, trong ký sử toàn thư lại biên Tứ a ca Ái Tân Giác La Dận Chân chính là con trai ruột của Hiếu Cung Nhân hoàng hậu, và là con nuôi của Đông giai thị Hiếu Ý Nhân hoàng hậu.

Một thời gian sau nữa ở tây bắc xảy ra một trận động đất kinh thiên động địa, Khang Hi sai người mang quan tài của Tây phi về an táng ở Cảnh lăng thuộc Thanh Đông lăng ở thị xã Tuân Hóa. Nhưng người trong giang hồ đồn đãi rằng khi binh sĩ khai mộ lại không thấy thi thể nàng, mà trên vách đá cạnh đó có khắc mấy dòng chữ.

Người dân Hồi cương nói, vài năm trước họ có thấy một người đàn ông đến khắc chữ lên trên vách đá.

Chuyện kể là, có một lần một người trung niên đánh chiếc xe ngựa dừng ở giữa rừng tre, gió không ngừng vỗ vào hai bên thành xe. Tuy chỉ mặc thường phục mà trông y vẫn toát lên tư thế hiên ngang oai hùng, diện mạo anh dũng tuấn tú. Người đàn ông dắt theo đứa bé trai đến cúng bái ngôi mộ.

Sau đó y khắc mấy hàng chữ lên trên phiến thạch:

“Trăm năm sinh ly tử biệt, ngàn năm không hề quên, vạn năm không thể đong đếm hết nỗi buồn, cứ giống như Thái Bình Dương, biển sâu vô tận, đời người vô thường, tình yêu là trường cửu. Hai ta vẫn mãi mãi yêu nhau. Kiếp này nguyện hẹn ước, kiếp sau sẽ lại bên nhau, thiên trường địa cửu, mãi mãi không hề thay đổi.”

Lại có người bảo mỗi năm vào ngày giỗ Tây phi thì ở khu rừng tre đó đều xuất hiện diều bay đặc trời, trên mỗi chiếc đuôi diều đồng loạt có khắc Kinh Thi, bài Bá Hề.

Bá hề khiết hề
Bang chi kiệt hề
Bá dĩ chấp thù
Vị vương tiền khu
Tự bá chi đông
Thủ như phi bồng
Khởi vô cao mộc
Thùy chích vi dung…

Thời gian cứ như vậy trôi qua.

Nghe phong thanh đâu đó là sau khi Tây phi qua đời thì Cửu Dương cũng từ quan, lòng nguội lạnh, chàng rời kinh thành bỏ đi phiêu bạt giang hồ.

Nhiều năm sau…

Ở một học đường ưu tú nhất Giang Nam, giữa trưa hè oi ả, viện trưởng mời được một vị khách đặc biệt đến giảng giải về luận ngữ.

Người đàn ông mặc y phục màu trắng chậm rãi bước vào học đường, đến bên bàn định nhấc quyển sách lên nhưng không cẩn thận thế nào mà đụng phải tách trà làm đổ nước trà ra đầy bàn. Các học sinh đang ngồi trong lớp muốn cười lắm song lại không ai dám hé môi.

Nam nhân nọ ung dung nhặt lại nắp trà đậy trở lại lên tách.

- Nói về luận ngữ - Y cười cười bảo đám học sinh - Tử viết “Chánh giả! Chánh dã! Tử suất dĩ chánh, thục cảm bất chánh!"

Y đọc xong rồi bắt đầu giảng giải:

- Nói đến chữ “chánh” này, nói đơn giản một chút, tức là nói đến hành vi phải chánh trực, phải có phương pháp đúng đắn, người ở bề trên phải đàng hoàng đứng đắn và phải đoan chánh, có như vậy thì thuộc hạ không người nào dám không đoan chánh. Lấy tỉ dụ như nếu bề trên có làm gì bê tha, không cẩn thận đụng phải chén trà, như tôi đây, thì nếu như trước mặt các vị có chén trà tất nhiên là có thể làm đổ nó, tôi không thể phê bình các vị được, là bởi vì trên không đúng đắn thì dưới sẽ phạm sai lầm. Cho nên nói nếu bề trên đúng đắn thì thuộc hạ không ai là dám không đoan chánh.

Y nói đoạn ngưng lại vài giây, rồi mới tiếp tục nói:

- Đường Thái Tông căn dặn vấn đề trị quốc cũng giống như là trồng cây, cội rễ không lung lay thì lá cành mới sum suê được. Người lãnh đạo là một người tuyệt đối phải nghiêm chỉnh, thì cấp dưới ai cũng sẽ nghiêm chỉnh theo. Thêm vào đó người lãnh đạo cũng phải là một người có thể làm gương, lấy bản thân mình ra làm gương mẫu cho kẻ khác noi theo thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến bề dưới, và sẽ tác động trực tiếp đến hành vi của bề dưới…

Hết

AiHoa 06-11-2014 06:08 AM

Đứa bé trai là ai vậy? :thinking:

vuongminhthy 06-11-2014 11:12 AM

Trích:

Nguyên văn bởi AiHoa (Post 183191)
Đứa bé trai là ai vậy? :thinking:

VMt cũng hông biết luôn :v7:

AiHoa biết người đàn ông ở cuối truyện là ai không? :D

AiHoa 06-12-2014 05:11 AM

Trích:

Nguyên văn bởi vuongminhthy (Post 183198)
VMt cũng hông biết luôn :v7:

AiHoa biết người đàn ông ở cuối truyện là ai không? :D


Phong cách như vậy thì chắc là Cửu Dương thôi!
:v30:

vuongminhthy 06-12-2014 09:45 AM

Trích:

Nguyên văn bởi AiHoa (Post 183214)

Phong cách như vậy thì chắc là Cửu Dương thôi!
:v30:

Phong cách như thế nào vậy AiHoa : D


Múi giờ GMT. Hiện tại là 12:43 AM.

Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.