![]() |
Đi Lake Tahoe
Em ddi hồ Tahoe Nước trong xanh tuyệt đẹp Từng đợt sóng lô xô Thuyền trôi như có phép Em đi hồ Tahoe Đầu Xuân trời hanh nắng Áo em màu xanh lơ Túi vai đừng quá nặng Em đi hồ Tahoe Lượm trái thông vừa rụng Bạn bè vây trầm trồ Suýt làm em điêu đứng Em đi hồ Tahoe Tháng ba trời hết lạnh Nắng hồng đẹp như tơ Chúc em luôn vui mạnh Nguyên Đỗ 3/27/2003 |
ND xin phép gởi ở đây nhừng bài thật cũ, viết lâu rồi, để ở sở làm, nghe nói ngày mai sẽ thay hệ thống mới, sợ thất lạc, nên ND đăng tạm ở đây nha! Nếu có trùng bài nào, cũng xin mọi người bỏ qua.
Nguyên Đỗ Cát Bụi Tình Yêu Còn mãi trong anh những vần thơ Như là mới đó tựa như mơ Mai này lễ đến anh càng nhớ Hình ảnh em xưa đã khuất mờ Cát bụi tình yêu cứ mịt mù Lá vàng muôn lối đã sang thu Em bay theo lá vàng thu đó Ngày tháng không em quá âm u Mây xám trên trời cứ mãi trôi Đường đôi ta đã cách xa rồi Buồn thêm quay quắt sầu thêm úa Muốn thả muộn phiền theo nước trôi Giọt lệ vì ai rớt rơi hoài Buồn nào năm tháng chửa nguôi ngoai Mai kia hai đứa còn gặp gỡ Buồn dấu trong tim, nụ cười ngoài Đêm hết bình minh nắng mới hồng Hồn anh sao mãi cứ buồn không Cơn mưa khi tạnh trời lại sáng Buồn cất trong anh cứ chất chồng Thôi nhé ta đành xa cách xa Từ thu ngày đó biệt sơn hà Đường em em bước đường anh bước Tiếng nhạc lời thơ ray rứt ta Nguyên Đỗ Mặc Áo Người Tình Khi em mặc áo người tình Sao vào trong mắt lung linh sáng ngời Hồn anh ngụp lặn chơi vơi Giữa hồ sao lạ giữa trời sao đêm Khi em mặc áo nhung đen Trong đêm dạ hội tất niên năm nào A! lần gặp ấy xôn xao Sượng sùng em ngã đụng vào vai anh Một vì sao xẹt rơi nhanh Nổ tung trong trái tim anh bồi hồi Liếc nhìn xuống, lịm đôi môi Những ngày tháng đợi những lời lại qua Khi mình dệt gấm thêu hoa Tháng ngày như ngắn nắng hoà mùa xuân Tình reo như suối trên nguồn Như ngàn sóng biển tình thân dạt dào Tựa muôn khúc nhạc tâm giao Tựa như trăng sáng ngàn sao giữa trời Những ngày đêm đẹp tuyệt vời Những mộng mơ nở hoa đời tình nhân Thơ nào đã kết bao vần Bàn tay đan xéo tần ngần bên nhau Dẫu chưa mặc áo cô dâu Trong đôi mắt có vạn mầu yêu thương Nguyên Đỗ Bâng Khuâng Anh ơi anh có biết? Những đêm dài da diết Một mình em bên ni Nhớ anh thật tha thiết Anh ơi anh có biết? Những chuyện tình thắm thiết Được kết tụ từ đâu, Tình đầu là bất diệt? Em rất muốn cùng anh San sẻ giấc mộng lành Anh ơi anh có biết? Đẹp tựa màu thiên thanh Anh ơi anh có biết? Những tháng hè biền biệt Em thầm ước mong anh Thương nhớ hoài mãnh liệt Những ngày buồn vô hạn Phải chăng em nông cạn Hay em còn ngây thơ Tình yêu hay tình bạn? Anh ơi em không biết Làm thế nào phân biệt Tình bạn hay tình đầu Sóng lòng dâng mãnh liệt Tình yêu là vu vơ Tình yêu là hững hờ Anh ơi em không biết Tình yêu như giấc mơ Đời không như là mơ Đời không như là thơ Anh ơi em không biết Để một thời đợi chờ! Nguyên Đỗ Ba Trăng Ta từ ngày ấy quen nhau Ba trăng hạnh ngộ đủ màu thương yêu Trăng đầu tóc xỏa yêu kiều Làn mây e ấp ít nhiều vân vê Quen nhau một chuyến đi về Miền quê bên Ngoại trăng thề xinh ghê Trăng hai dạo bước bờ đê Đan tay biển hẹn non thề tương lai Mùa yêu lạc bước thiên thai Yêu ai ao ước tháng dài thêm ra Trăng ba ngày tháng ngọc ngà Quen nhau giờ đã đủ ba tháng rồi Xa nhau dạ những bồi hồi Hẹn nhau mai mốt sánh đôi suốt đời Nguyên Đỗ Bơ Vơ Một người đứng giữa nắng trưa Ngóng chờ ai đó đi chưa trở về Chân trời góc bể sơn khê Người đi hồn lịm não nề thiên thu Người đi về cõi sương mù Một người trầm lặng âm u tuổi đời Người đi về chốn xa vời Mình ta ở lại góc trời bơ vơ Đàn thương lỡ nhịp cung tơ Sáo yêu hụt hẫng lời thơ nghẹn ngào Nhớ ai nước mắt tuôn trào Nhớ ai gió bão thét gào biển xa Lối về ngày cũ mình ta Bước chân đơn lạnh chiều tà đớn đau Có duyên có nợ gì nhau Trầu chưa kịp hái buồng cau héo rồi? Nguyên Đỗ Quà Quê Hương Đây chiếc nón bài thơ quà xứ Huế Gởi em thương -- Bông Huệ của hồn anh Để em che khi mưa đổ, nắng hanh Tình anh đấy dẫu không gian cách biệt Ở nơi xa phương nào em có biết Mảnh tình anh gói ghém những lời thơ Những ước mong, những hy vọng, mong chờ Đọng vào trong những câu thơ ngắn ngủi Phải chi ta vẫn cứ hoài gần gũi Anh sẽ kể tất cả những chân tình Những hoàng hôn, đêm tối, những bình minh Em sẽ hiểu tình chúng mình diệu vợi Mộng mơ đời nằm trong vòng tay với Này em thương em còn nhớ những chiều Chuông Thiên Mụ ngân vang xóa tịch liêu Em cùng anh nhớ về thăm núi Ngự Giòng sông Hương vui cùng người viễn xứ Sóng lăn tăn những mộng đẹp hoa đời Mây trắng xóa như sóng dợn trùng khơi Nhịp Trường Tiền đang cùng ta sánh bước Ồ tất cả vẫn nằm trong mộng ước Trời tha hương em còn nhớ anh không ? Tình thuở đó ngày nay vẫn mặn nồng ? Xin hãy nhớ về quê hương em nhé ! Chiều hôm nay gió thoảng qua thật nhẹ Như người yêu hôn nhẹ trên má ai Hương tình yêu thoang thoảng tựa hoa lài Anh nhớ lắm người yêu trời viễn xứ Nguyên Đỗ Em Đẹp Nhất Đêm Nay (Riêng cho BT và các bạn gái trong đêm Prom) Em thật vui đêm nay Áo đầm xinh tha thướt Tóc em dài đen mượt Đi bên anh cầm tay Em thật vui đêm nay Nhẹ nhàng em vui bước Niềm vui là linh dược Hồn em tựa mây bay Em thật vui đêm nay Nhạc ra trường rộn rã Em mang cảm giác lạ Muốn tựa bên vai gầy Em thật vui đêm nay Sao trời như giăng lối Anh làm em bối rối Trăng thơ mộng tràn đầy Em vui thật đêm nay Mắt đậm tình chan chứa Vai anh thành chỗ đựa Ta mơ gì đêm nay Em thật vui đêm nay Tóc dài đen quyến rũ Suốt đêm nay không ngủ Ước chi mãi thế này Em thật vui đêm nay Đi những bài luân vũ Mắt anh là vũ trụ Em như là bướm say Em đẹp nhất đêm nay Xinh như là người mẫu Em sẽ là hoàng hậu Vui trọn cả đêm này! Nguyên Đỗ Nắng Hạ Anh mang đến ngày xanh tháng hạ Đụng mây hồng chất ngất yêu thương Em lạc bước vào khung trời lạ Khuấy động một vùng bát ngát hương Mặt biển im ngàn cơn sóng dội Vỡ tiếng reo hò trong mắt anh Những lúc đôi bàn tay nắm vội Sấm chớp ngang trời vang rất nhanh Câu hát vívon lời mật ngọt Ong bướm về rủ phấn mộng mơ Cây cỏ xôn xao tình ương hột Trổ bao nhiêu vần thơ rất thơ Sợi ngắn dài rối theo gió lộng Hơi thở gần một đôi rất êm Nồng nàn nắng hạ soi nên mộng Rực rỡ như tình anh với em. Nguyên Đỗ Em Cứ Làm Thánh Nữ Khi em là Thánh nữ Lòng sẽ rất bao dung Đâu nỡ lòng buồn giận Thương anh đến vô cùng Em thật không vướng bận Anh cũng chẳng mong gì Tình mình như trăng sáng Có ai dị nghị gì Anh đâu còn lai vãng Em vẫn còn tự do Anh đâu bắt từ biệt Cuộc đời chẳng âu lo Người ta đâu có biết Tình yêu là vị tha Yêu là tha thứ cả Yêu người hơn chính ta Đây con đường xa lạ Vẫn phảng phất hồn thơ Đâu có gì cay đắng Hồn ai chớ thẩn thờ Anh sẽ làm tia nắng Sưởi ấm cả trần gian Em cứ làm Thánh nữ Tưới tình thương chứa chan Anh chưa làm quân tử Nhưng chẳng thành loạn tư Em cứ làm Thánh nữ Sống trọn đức nhân từ Nguyên Đỗ Mai Em Đi Paris Mai em đi Paris Lệ buồn dâng lên mi Ra đi là cách biệt Buồn nào như đêm ni? Mai em đi Paris Hỏi em nghĩ ngợi gì Mắt em nhìn sâu thẳm Anh còn biết nói chi ! Mai em đi Paris Sao trời xẹt qua đi Hồn anh vừa bừng sáng Giờ em lại ra đi Mai em đi Paris Hỏi anh nhớ thương gì Anh ngại ngùng không nói Nhẹ nhàng hôn lên mi Mai em đi Paris Gió đêm vọng thầm thì Tình là thương là nhớ Đời là những chia ly Nguyên Đỗ Paris Có Gì Lạ Đâu Anh! Paris có gì lạ đâu anh! Khi anh về trời vẫn trong xanh Mùa Xuân chim én bay đầy ngõ Đâu cánh chim bằng, đâu bóng anh ? Paris có gì lạ đâu anh! Khi anh về dạo bước sông Seine Em đưa anh đến bờ ao nhỏ Nơi em trồng đủ loại hoa Sen Em sẽ đứng ở cạnh bờ ao Chỉ anh từng nhánh, cụm hoa nào Bao lần nở đẹp từ Hạ đó Để thấy tình em vẫn dạt dào Mình sẽ dạo chơi đưới sương khuya Kể chuyện ngày xưa, lệ đầm đìa Tháng ngày xưa cũ đi nhanh quá Tóc đã bạc màu dấu ái xưa Ta sẽ ghì nắm đôi bàn tay Như cuộc đời chỉ có hôm nay Bao năm đôi lứa đời xa cách Tóc em cũng màu mây trắng bay Mình sẽ đi ngược lại thời gian Cả những buồn vui cũng sẻ san Một đời Xuân sáng ta đánh mất Hạnh phúc vụt rồi thương chứa chan Anh gởi lời thơ vượt không trung Để em mơ mãi cuộc tương phùng Sương rơi nhè nhẹ đêm mùa Hạ Giọt lệ muôn đời, giọt nhớ nhung Paris có gì lạ đâu anh! Khi anh về tóc chẳng còn xanh Vẫn hỏi bạn đời đâu dĩ vãng Hay tình chỉ có trong thơ xanh? Nguyên Đỗ Bây Giờ Ở Paris Bây giờ ở Paris Em đang nghĩ ngợi gì Chắc là vui lắm nhỉ Lệ không còn trên mi ? Bây giờ ở Paris Em ơi em nhớ đi Thăm trống đồng Ngọc Lũ Bảo tàng viện chiều ni Bây giờ ở Paris Tuổi em đang xuân thì Má đào ưng ửng đỏ Em nhớ những điều chi ? Bây giờ ở Paris Sông Seine chảy ầm ì Hồn thơ dâng mạch sống Lời thơ nào em ghi ? Bây giờ ở Paris Cảnh trời tây mê ly Đây kinh thành ánh sáng Gợi cho em chút gì ? Bây giờ ở Paris Đường tấp nập người đi Dạo vườn Lục Xâm Bảo Đẹp như là thơ ghi ! Bây giờ ở Paris Em ơi nghĩ ngợi gì Chia tay rồi hội ngộ Gặp gỡ rồi chia ly ? Nguyên Đỗ Em Vienna Bây giờ dạo bước phố Vienna Em có nghe tiếng sóng Dương Hà (1) Nghe lời tiễn biệt Johann Strauss Chợt nhớ vài giây đến tình ta ? Này em khi dạo phố Vienna Mái tóc thề xưa rất mượt mà Xin em buông thả theo luồng gió Để gió hương nồng đưa đến ta Này em đèn điện phố Vienna Đẹp tựa ngàn sao giải Ngân Hà Đêm nay em đẹp như Hằng nữ Trong áo dài xinh rất lụa là Này em nghe nhạc phố Vienna Tiếng nhạc dương cầm rất thiết tha Lòng ta theo sóng đời nhô nhấp Như giòng Danube, rất mặn mà Nguyên Đỗ (1) Dương Hà = Sông Xanh = Blue River = Blue Danube = Danube Nhạc sĩ Johann Strauss đã viết bài nhạc tuyệt vời làm bất hủ giòng Sông Xanh thơ mộng khi từ giã người yêu . Em Italy Em đến Florence một đêm trăng Biển xanh lặng gió nước lồng trăng Bóng ai thấp thoáng trong làn nước Ngư nữ đại dương, dáng Nguyệt Hằng ? Em đi Venice trên thuyền mơ Tưởng nhớ đến anh đang ngóng chờ Thuyền này xinh quá em đi mãi Mãi quá nửa đêm mới ghé bờ Em về lại Rome lòng lâng lâng Mặt trời buổi sáng chiếu đỏ hầng Mái điện Sistine trong rực rỡ Lòng em thánh thiện như triều dâng Lữ khách thập phương về nguyện cầu Lòng em chợt nhớ chuyện đâu đâu Giá giờ có anh bên em nhỉ Trước tòa Chí cao ta cúi đầu Điện thánh Peter tràn biển người Lời kinh khấn nguyện, ngàn hoa tươi Đêm nay ánh nến, ngàn sao sáng Lâm râm em thầm ước bên người Trời đêm đẹp quá đến mê ly Ánh điện, sao đêm rất diệu kỳ Em ngẩng nhìn trời buông làn tóc Giáng ngọc trời mơ Italy! Nguyên Đỗ Nhặt Ánh Sao Rơi Ra đường nhặt ánh sao rơi Bỏ trong túi áo để đời tươi hơn Muộn phiền hãy bỏ một bên Bật lửa hy vọng lấy hên sao trời Ra đường nhặt ánh sao rơi, Bỏ trong túi áo phòng thời mưa tuôn. Giữ gìn sao xẹt luôn luôn, Đừng cho sao lạ đau buồn phai đi! Tủi hờn trách phận làm chi, Bật tia sao xẹt mỗi khi thấy cần. Cuộc đời thay đổi bao lần, Kiếp ba sinh nguyện chuyên cần tu tâm Ai ai cũng lúc lỡ lầm, Quay đầu hối cải, tiếng cầm lại vang. Ngẩng đầu dũng cảm hiên ngang, Bước chân ngạo nghễ hát vang đất trời Ra đường nhặt ánh sao rơi Bỏ trong túi áo để đời vui hơn Nguyên Đỗ Bến Đò Năm Cũ (Nàng) Năm xưa chàng đứng mé sông này Em lái thuyền con ghé bến đây Hỏi anh có muốn qua bờ ấy Chuyến cuối thuyền về trong đêm nay Nhẹ bước vào thuyền cất giọng ngâm Lời thơ ý tứ rất thâm trầm "Cô lái đò xưa qua bến cũ Còn cô hiện tại có tri âm ?" Sóng nhấp nhô dâng một nỗi sầu Cuộc đời dâu bể qua rất mau Hoa nở sáng mai, tàn buổi tối Tình như nước chảy dưới chân cầu Lặng nghe chàng kể chuyện ngày xưa Nghe sầu nặng hạt như giọt mưa Tương tư đời trước tình khổ lụy Mười năm thương nhớ cũng chưa vừa Em đã bảo lòng chớ nên yêu Chuyện tình xưa cũ lận đận nhiều Ngọn sóng dâng tràn người cùng cảnh Thương chàng năm tháng đã cô liêu Trăng thanh gió mát đẹp lòng nhau Mười năm ai bảo qua rất mau Tóc anh lốm đốm màu sao bạc Tiếc ngại gì anh một buồng cau Người trước anh ơi đã vu quy Kẻ sau tuổi sắp lỡ xuân thì Có duyên có nợ con đò ngược Một chuyến về xuôi anh nói đi! Người ấy nhìn em chẳng nói gì , Thì ra chàng đã nặng thê nhi! Chuyện đò khuya muộn tìm kỷ niệm Tình em rồi cũng thoáng quên đi! Nguyên Đỗ Gởi cô gái Bắc Cám ơn em đã ghé lại nhà Chải tóc cho Mạ, rất nết na Mạ khen, "Cô ấy dễ thương quá Phải liệu mà cưới cô ấy nha!" Anh cười chưa biết nói làm sao Lòng đã yêu em tự thuở nào Lo rằng Mạ trách thương gái Bắc Ba Mạ đẹp lòng, tình dạt dào Bi chừ em đã tỏ lòng mình Ba Mạ sẽ đến lúc bình minh Trầu cau nhẫn cưới xin trao đổi Mộng đời rồi sẽ rất đẹp xinh Anh dẫn về thăm núi Ngự Bình Để em nhìn ngắm đất Thần Kinh Mình cùng tản bộ cửa Thượng Tứ Ăn cơm Âm Phủ, uống trà Vinh Anh dẫn em về Chợ Đông Ba Các cô gái Huế áo lụa là Một lần nghe giọng cô gái Bắc Sẽ hiểu vì sao anh cứ ca ! Anh sẽ đưa em đến Ngọ Môn Để lòng tưởng nhớ cả linh hồn Một thời linh điện cung Vua Chúa Dẫu anh không là giòng trưởng tôn Khi nắng hoàng hôn chiếu bên hiên Anh đưa em đến cầu Trường Tiền Đi hết sáu vài mười hai nhịp Để mãi đơn sơ mãi dịu hiền Xin cám ơn em đã yêu anh Để mây thêm trắng trời thêm xanh Sông sẽ chảy hoài, biển cứ sóng Tình ta rồi sẽ cứ đẹp lành Nguyên Đỗ Vương Miện Bằng Muôn Sao Trời đêm nay tuyệt vời nên thơ lắm Những vì sao lấp lánh ở trên cao Hàng thông reo theo gió sẽ rì rào Em đứng đó cho hồn anh dào dạt Những vì sao trên trời cao bát ngát Giải Ngân Hà huyền ảo ngất ngây say Với xa xôi anh đưa cả hai tay Mang sao xuống kết thành một vương miện Đem lời thơ như đũa thần quyền biến Niệm phù chú tung cả một trời mơ Cho tiếng nhạc lừng vang cả điện thờ Chờ em bước lên cung vàng điện ngọc Đây vương miện anh đội vào mái tóc Những vì sao lấp lánh ở quanh em Em là tiên, là chúa của trời đêm Là hoàng hậu trong hồn anh mãi mãi Nguyên Đỗ Cuộc Đời Ươm Mộng Cuộc đời ấy như hoa tươi mùa hạ Như chim trời tung cánh lượn muôn nơi Như cây xanh xum xê tràn trĩu trái Như lời thơ kết tụ những hoa đời Cuộc đời ai nhớ tuổi thơ vụng dại Chuỗi ngày vui cười nói rất vô tư Nhìn thế cuộc với mắt môi mộng mị Trang nhật ký chép dài đến thiên thư Cuộc đời đó dẫu chưa hoài toại ý Đâu phải là mất hết cả tương lai Và giòng đời đâu có là bại thế Khi mình luôn cố gắng lẫn miệt mài Đời đẩy xô ta cứ hoài mặc kệ Chú tâm vào làm việc, học hỏi hơn Rồi năm tháng thu vào trong khoảnh khắc Phút thành công cây cỏ sẽ xanh rờn Giây phút ấy tưởng như là huyền hoặc Nụ cười vui bạn hữu xiết tay nhau Kìa cha mẹ mừng vui như muốn khóc Nhìn con yêu vừa đạt tới mộng đầu Cuộc đời ấy cũng bõ công khó nhọc Bao nhiêu năm mài miệt với công danh Từ nay sẽ đem tài năng thi thố Và nhìn hoa đang kết trái mộng lành Cuộc đời đó còn rất nhiều hạnh ngộ Những đường con nối kết với đường dài Những suối con sẽ cùng sông ra biển Em và ta cùng bước tới tương lai Nguyên Đỗ Luới Nhện Ban Mai Sáng nay mở cửa đón nắng mai Chẳng thấy bạc vàng, chẳng thấy ai Chợt nhận đằng xa màng luới nhện Giọt sương đêm đọng trong nắng mai Nắng mai đọng lại trong giọt sương Lấp lánh xinh xinh ở cạnh đường Nét đẹp tinh tuyền cao qúi lắm Giọt nước mảnh mai thành kim cương Kìa cô hàng xóm tóc mượt đen Xóm giềng ai cũng tấm tắc khen Ta ước ta biến thành lưới nhện Thu lấy người em ở cạnh bên Tình mình rồi sẽ mãi đỏ hồng Như mặt trời nhú lúc rạng đông Này em hàng xóm em có biết Có kẻ ước mơ duyên vợ chồng Nguyên Đỗ Xin Trở Lại Thôi, trách nhau làm chi khi giận dỗi ! Chỉ làm đau làm khổ trái tim nhau Em biết đó khi yêu thường trách móc Khi đêm về nhung nhớ xoáy hồn đau Thôi em nhé, xin đừng quên tất cả Hãy cho nhau kể cả những tiếc thương Đây khăn khô em hãy lau giọt lệ Đừng để mắt nai vàng đậm khói sương Đời yêu thương có xá gì giông tố Sóng yêu thương cứ vỗ những dập dồn Trái tim ai cứ nhịp đều hạnh ngộ Và nhớ nhung xin cứ khoấy động hồn Xin ngọn gió yêu thương còn thổi mãi Dẫu chỉ là những hờn trách vu vơ Hồn anh đó lắm khi bão vụng dại Sầu ứa buồn nhung nhớ trào lên thơ Em trở lại, em ơi, xin trở lại Đừng ra đi mãi mãi nhé em ơi Trời đất cũ, trái tim yêu vô tận Lời thơ yêu chan chứa rất chơi vơi Xin trở lại ở cùng anh mãi mãi Đêm thanh bình tình thắm thiết yêu thương Ta sẽ biến những dỗi hờn vụng dại Thành hoa thơm cỏ lạ chốn thiên đường Xin trở lại, em ơi, xin trở lại Anh sẽ hái những mộng ước xa vời Cả trăng yêu và cả những sao trời Đem trao tặng cho người tình vĩnh viễn Trở Lại Vâng, thì thôi, em sẽ không trở lại Em ra đi mang tất cả niềm đau Em sẽ lấp khô đi nguồn nước mắt Để đời này ta khỏi bận lòng nhau Em hứa sẽ quên đi không nuối tiếc Nhưng mây trời lãng bãng tiếc thương chi ? Màu sương khói ẩn buồn sau mi ướt Bỗng rơi dài theo mỗi bước chân đi Thôi từ nay đời nguôi cơn giông tố Sóng tình yêu thôi vỗ những dập dồn Hạt cát nằm yên ngủ giữa hư không Mang nhung nhớ vùi sâu lòng biển rộng Thôi trả gió những yêu đương ngày đó Trả cho người bao hờn trách vu vơ Người góp bão thổi tan đi sầu nhớ Sao vẫn còn sót lại những vần thơ ? Em trở lại :Dnh sầu lên quay quắt Em ra đi điên đão cả đất trời Làm sao giải nỗi oan khiên vô tận Nên lời yêu uất nghẹn cả một đời . Cùng Nhặt Phượng Rơi Phượng hồng em đã góp xong Mà sao má đỏ mắt trong đượm buồn Nụ cười mới đó ngày Xuân Hồn nhiên trong trắng khơi nguồn thơ anh Phượng hồng nở thắm lá xanh Môi em hồng thắm lòng anh ngập ngừng Lòng yêu mặt cứ đửng dưng Sợ tan tình bạn sợ ngưng điệu đàn Phượng hồng tình thắm chứa chan Chiều nay nắng nhẹ ngập tràn dưới sân Nửa yêu nửa lại tần ngần Nói hay không nói có cần nói không ? Anh đi nhặt cánh phượng hồng Cài lên tóc bạn để nồng hương thơ Yêu người chẳng dám vẩn vơ Sợ ai giận dỗi giả vờ bạn thôi Nguyên Đỗ Tâm Ca Hạnh Phúc (Viết riêng cho hai người bạn) Trời lành lạnh tháng Năm mưa hạnh phúc Có cầu vồng chào đón lúc em sang Đây nước Đức nét đẹp rất cao sang Những đường nhỏ nhà cao chen chúc đứng Đường quanh co khách bộ hành lững thững Bước trên đồi mượt cỏ mọc xanh xanh Em hạnh phúc cười vui bước bên anh Đời ở đây, bình dị, thanh thản lắm Anh đứng yên nhấc tay em, anh nắm Xin cùng em dệt mộng đẹp trăm năm Đàn dương cầm thánh thót từ xa xăm Thêm xao xuyến ấm lòng tình duyên mới Em thẹn thùng nhẹ bảo anh chờ đợi Chuyện dài lâu đâu chỉ kết một ngày Chiều nhè nhẹ buông lơi gió bay bay Tình yêu đến thì sau này sẽ đến Xin cảm tạ tấm lòng anh trìu mến Chuyện hôm nay xin hãy biết ngày nay Mơ hạnh phúc cho trọn cả kiếp này Anh nhớ giữ tấm lòng thành anh nhé ! Nguyên Đỗ Thương Nhớ Làm Chi Thương nhớ làm chi chỉ khổ thôi Ai người cũng đã có phận rồi Kẻ có gia đình, người muôn việc Thương nhớ một mình thêm đơn côi Anh làm sao dám gọi cho em Mỗi lần anh gọi, "Bác chờ xem Má cháu đang bận không nói được!" Anh chờ em gọi quá nửa đêm Xin đừng giận anh, đừng trách anh Đừng sầu, đừng khổ, lệ rơi nhanh Anh nhớ em mà không dám nhớ Sợ rồi mây xám che trời xanh Sao còn hỏi vặn nhớ em không Anh nhớ em nhiều, nhớ chất chồng Vẫi mãi yêu hoài hoa đồng nội Có ước chi Đào, Lan, Cúc,... Hồng! Cành vàng lá ngọc ước làm chi Mộng anh nhỏ lắm chẳng có gì Trọn đời êm ấm bên nhà nhỏ Sắc đẹp, vàng thau cũng phai đi Đất nước rồi sẽ hết thương đau Rồi đây mộng lại dệt từ đầu Qua đêm đen dài trời lại sáng Xin em đừng chớ quá buồn lâu Cũng từ dạo ấy thuở quen em Khi buồn, khi nhớ... đó em xem Anh sợ yêu Người, thêm khổ nữa Hạnh phúc khổ đau vẫn đi kèm Nên ráng tìm quên, không dám yêu Sợ rồi năm tháng sẽ khổ nhiều Mỗi lần điện thoại không được gặp Lòng anh tan nát lắm cô liêu Nguyên Đỗ Ngàn Cây Số Đời Khi yêu chỉ biết là yêu Nào ai nghĩ đến những điều oái oăm Quen nhau đã được mấy năm Lời thơ tâm sự tình thâm đậm màu Sóng đời gây khổ cho nhau Chỉ trong khoảnh khắc nỗi đau xé lòng Gởi Người nỗi nhớ niềm mong Từ đây ta đã long đong tình sầu Bây giờ gặp gỡ nơi đâu Chốn xưa vườn cũ nỗi sầu chứa chan Tình yêu đôi lứa gian nan Nhớ ai nước mắt chảy tràn mi ai Tình yêu đó, sẽ không phai Nhớ ai thức suốt đêm dài chờ mong Nhớ ai mờ cả mắt trong Nhớ ai viết cả tấm lòng gởi đi Tình yêu là một chuyến đi Con đò lỡ chuyến tình si trễ tàu Bây giờ ta đã mất nhau Tìm trong tâm tưởng gọi nhau nửa hồn Cuốc kêu tha thiết bên cồn Gọi ai hỡi cuốc này hồn ta đây Mất nhau trong một phút giây Khóc nhau suốt cả ngàn cây số đời Nguyên Đỗ Đường Đại Học For Little Blue Bird Em vững chí kiên trì theo mộng ước Đích tuy xa nhưng rồi sẽ tới thôi Đường học vấn sẽ có nhiều thử thách Như xe lăn ì ạch chạy lên đồi Nhưng gian khó chỉ luyện lòng thanh bạch Một ngày kia em sẽ đến đích mà Chim xanh hót cả trời vui hoà nhạc Áo thư sinh tóc mượt dáng thướt tha Em vững chí đi theo đường đã tạc Đừng phụ lòng cha mẹ gởi sang đây Cố gắng học đừng nản lòng bỏ lỡ Phụ lòng ai, bè bạn, lẫn cô thầy Mặc sóng gió, eo sèo hay đổ vỡ Vì tương lai theo mộng ước đến cùng Quên tất cả chú tâm vào việc học Đừng ngại ngần, đừng nghĩ ngợi lung tung Khi vấp ngã, xin cũng đừng than khóc Vì cuộc đời đâu phải mãi trôi xuôi Có gian khó, thành công càng thêm đẹp Chí can trường xin em cố dưỡng nuôi Đường em chọn thật là con đường hẹp Phải học hành chăm chỉ mới thành công Em cố gắng theo hoài cho tới đích Để một ngày ôm trọn giấc mơ hồng Nguyên Đỗ Đừng Trở Lại Đừng trở lại, linh hồn anh đã chết Khơi làm chi một vết thương rất đau Tình đã chết xin ai đừng nhắc nữa Để mặn nồng nhức nhối bận lòng nhau Lửa sắp tắt xin đừng thêm củi nữa Tình quên rồi đừng nhắc nhở làm chi Vết thương cũ xin đừng khơi nhói nữa Để ta yên nhìn đời sống qua đi Ta rất sợ khơi hồn thơ tình thắm Mật tình yêu xoắn xuýt cả tâm hồn Ta đã dâng cả khối tình sâu đậm Hương tình yêu toả dạt khắp tâm hồn Em biết đó khi yêu là giận dỗi Là ghen tương hờn trách tiếc vu vơ Là thấp thỏm nhớ người và mong đợi Từng phút giây, từng mạch sống, lời thơ Lửa sắp tắt, cuộc tình đầy ngang trái Ta hét vang khơi động chín tầng trời Cho tôi chết cho cuộc tình vụng dại Để làm phân, làm nước tưới cho đời Nguyên Đỗ Ngày Hạ Ngày hạ nóng như thiêu Gió thổi chẳng bao nhiêu Đong đưa sầu vong quốc Thấy lòng thêm cô liêu Những trai tài đâu nhỉ Những gái hiền có yêu ? Vách núi đầy gai góc Hỏi có ai dám liều ? Xông pha vào tranh đấu Vun xới đất phì nhiêu Dựng lại mùa Xuân Việt Trên quê hương mến yêu ? Nguyên Đỗ Giòng Nước Mắt Dedicated to Stream of Tears Giòng nước mắt sao lăn dài trên má Cho anh xin thấm chút tấm tình riêng Để anh nhớ khi trời mưa bão tố Có người em nhỏ lệ khóc đời riêng Giòng nước mắt cô đơn hay tủi phận Giọt lệ buồn hay giọt khóc vì vui Giọt tương tư hay giọt thù, ân hận Giọt hạnh phúc hay giọt nhỏ ngậm ngùi Vì em đó lệ đọng thành giọt ngọc Sáng long lanh cả những tối đêm đen Vì em đó khi đời buồn muốn khóc Trong đêm đen loe lói một bóng đèn Thôi đừng khóc cuộc đời rồi thay đổi Qua đêm đen rồi sẽ thấy bình minh Em biết đó, tương lai đầy hy vọng Và yêu thương rồi mãi mãi đậm tình Nguyên Đỗ Một Chút Nắng Dedicated to Sunshine Một chút nắng tươi em gởi sang Trời chưa rạng sáng đã :Di chang Vì em chính là bình minh mới Rọi chiếu đời anh rất ngỡ ngàng Một chút nắng hồng dẫu xa xôi Anh xin lãnh nhận tình sâu nồng Cuộc đời dâu bể ai biết trước Cầu xin em mãi đẹp tươi hồng Một chút nắng hanh ấm lòng anh Em xinh tươi tắn tình đẹp lành Xin cám ơn em lòng chung thủy Như sông như biển như trời xanh Một chút nắng vàng giữa đêm nay Tưởng mình đang lạc hay đang say Ô hay chính là vì em đó Ước mãi mai sau được thế này! Nguyên Đỗ Em Trở Lại Em trở lại linh hồn anh mở cửa Sóng reo vui ầm ập vỗ vào bờ Tinh tú sáng trên trời đêm đẹp lắm Em trở về đem lại những vần thơ Tình yêu đó mỗi một ngày một thắm Anh dâng em với tất cả tâm hồn Niềm tin yêu bỗng bừng lên rực sáng Gió yêu thương phần phật thổi dập dồn Em trở lại đời anh tươi sáng lạng Tim reo ca, ánh mắt chứa chan tình Tay mở rộng đón em vào ngực ấm Ta bên nhau cho đến tận bình minh Xin dâng em một khối tình sâu đậm Xin trao em cả những tháng u buồn Đời anh đó, anh dâng em tất cả Thôi từ nay mình sẽ bên nhau luôn Đời sóng gió xin gởi ra biển cả Ta cùng nhau nối kết mộng duyên đời Xin em nhận khối tình chung năm tháng Để cùng nhau vun xới ước mơ trời Nguyên Đỗ Tâm Ca Tình đời bèo bọt như khói mây Vì ai mà khổ đến như vầy Trái tim nứt rạn như muốn vỡ Còn lại khối tình dâng ai đây ? Muốn sẻ tim gan để giải bày, Mà người yêu đó có nào hay ! Ta cười can đảm không dám khóc Mà lệ rưng rưng mắt cay cay ! Hồn thơ từ đây đã chết rôì Trái tim từ đó rất đơn côi Ai đi không nói lời nào nhỉ Tình là hư ảo, bạc như vôi ? Ta trải lòng ta giữa chợ đời Tưởng rằng lòng sẽ hết chơi vơi Người đi không nói ta nhói lắm Như mũi tên xuyên giết cuộc đời Hỡi người yêu cũ rất xa xôi Tình yêu mật đắng, thấu lòng tôi ? Ai đi không nói, tình oan nghiệt Vẫn nguyện cho Người mãi đẹp đôi ! Nguyên Đỗ Thánh Giá Cây Thánh giá là nguồn ơn cứu rỗi Tiệc Biệt ly đau xót, nỗi sư đồ "Trong các con có một người phản bội!" Danh tài hay tiền bạc rất hư vô Đám môn đệ quay nhìn nhau bối rối "Dạ thưa thầy, kẻ đó chính là ai ?" Thầy lắc đầu nói những lời bí hiểm Chỉ kẻ lòng phản nghịch biết tương lai ! Thầy rửa chân cho môn đồ rất hiếm Kẻ làm to phải học lối khiêm nhường Muốn đứng đầu phải học đường phục vụ Gieo tin mừng rải rắc hạt yêu thương Vườn cây dầu còn vọng vang gió hú Nghe thiết tha đau đớn đến vô cùng Nụ hôn môn đồ bày mưu định trước Việc riêng mình hay cả nỗi đau chung ? Đường Thánh Giá thầy mệt nhoài cất bước Gương chúng con ghi nhớ mãi về sau Vinh quang nào đến sau đường ô nhục Khổ đau hay vui sướng nhớ chia nhau Chúa thương yêu, đường đời con có lúc Muốn xuôi tay để mặc kệ giòng đời Trôi chảy mãi, gió chiều nào chiều ấy Chợt loé lên như đối diện Chúa Trời Các thánh xưa, Phật Thích Ca cũng vậy Giác ngộ viên thành sau những trầm tư Sống trọn vẹn những ngày nơi trần tục Đau thương, cực khổ, hạnh phúc, vô tư Cây Thánh Giá là nguồn ơn diễm phúc Rèn con người, tôi luyện trái tim yêu Xin hãy nhớ Phục Sinh là cứu cánh Chúa Từ Nhân chờ đợi cả sáng chiều Nguyên Đỗ Trong Thơ Có.... À thế đó Bài thơ tình mộng mị Tả rất chân như qủi mỵ liêu trai Bài thơ có một không hai Bảo làm sao Khi thầy tới thăm ngày đó Bố Mẹ bảo, " Con chớ học làm thơ!" Thầy cười tươi bồng cháu Kiệu trên vai Cháu cười thật dài Thầy bảo thơ thầy Có bài cháu chỉ được đọc Khi cháu đã vào đời Khi cháu biết yêu và biết khổ Khi cháu sống trong thiên đường hạnh phúc Hay tù đày trong địa ngục tình yêu Cháu ré lên cười Vì cháu còn bé tỉ tì ti Chim đậu trên cây Làm ướt vai thầy Thầy cười ngất Bảo rằng cháu này thật! Cháu Đỗ cành đa Thầy Sa cành khế Thầy trò nhìn nhau cười ngặt nghẽo Cháu xấu hổ quá chừng Mẹ cười bảo cháu mừng Thầy năm mới Mưa tưới vai Thầy Rửa sạch những vần thơ quỉ mị Cháu nó chẳng ngông đâu Mấy thuở được vòi rồng tưới nhỉ Cháu đã lớn khôn Nhưng chưa vào đời Chưa dám dở đọc những vần thơ Thầy cấm Hôm nay tình cờ Có kẻ đăng thơ Cháu mạo muội làm bài văn pha chút giấm Coi như là vậy đi Thầy chắc chẳng uý kỵ Khi cháu kết rằng: "Thi trung hữu qủi!" (Bình Thơ NS) Dư Ảnh Cuộc Đời Nốt nhạc tâm hồn vọng tiếng thơ Cuộc đời thực thực lẫn mơ mơ Thương thương nhớ nhớ ầm vang mãi Dư ảnh tình yêu vẫn chẳng mờ Chiếc bóng hiện thân nghịch đảo đời Núi non sa mạc áng mây trôi Đã không là thực sao còn ảnh Sấm ký vị lai bóng một thời Nước mắt trái tim lẫn hình hài Môi son má phấn nét phôi phai Buồn đau hạnh phúc như cơn mộng Khóc bóng tàn khuya giọt lệ dài Bóng tối bình minh cũng thế thôi Cà phê chát đắng vị hương đời Lá hoa ảo ảnh bươm bướm mộng Tất cả chẳng qua bóng cuộc đời Bóng của thơ anh dư ảnh em Ngôi sao ánh sáng của trăng đêm Tỏ soi dẫn bóng đường mơ ước Ốc đảo tinh cầu xa cách thêm Nguyên Đỗ Xin Làm Cố Nhân Thôi Thì xem như yêu nhau Dẫu chỉ là mộng hảo Khi gặp nhau mai sau Không trách ai khờ khạo Chuyện gì rồi cũng qua Nhánh cây ra lộc mới Vườn Xuân hoa nở hoa Mùa Xuân vừa về tới Tình cờ gặp nhau đây Nhớ ngày xưa thân ái Vẫn chút hồn thơ ngây Nhớ ngày nao thơ dại Nhìn nhau còn chứa chan Biết tình không kết trái Giữ gìn thoáng bình an Sống vẹn lòng mới phải Dù còn nhớ còn thương Cũng không làm gì quấy Dù mai này vấn vương Giữ hồn trong tín cậy Thì em biết rồi đấy Chỉ là cố nhân thôi Nguyên Đỗ Tạ Ơn Đêm Nay Đêm về nghe tiếng thở Nghe giọt sầu rụng rơi Tình nào vừa tan vỡ Cho lòng ai chơi vơi Hãy quên đi buồn chán Lời xưa ai trối trăn Ngẩng đầu lên chớ nản Quên đi những nhọc nhằn Cuộc tình dù xa cách Đồi cao hay lũng sâu Hãy vui đời trong sạch Người ấy chẳng buồn đâu Đời lắm nhiều ngang trái Nào ai hiểu ai hay Này em đừng ái ngại Tương lai rồi sẽ hay Có gì đâu phải trái Tình yêu còn trong mơ Người đi hay ở lại Vẫn trọn tình trong thơ Mai sau đời cách biệt Giữ hoài ở trong ta Mộng xưa trời xanh biếc Mầu hoàng hôn, ráng pha Tạ ơn ai ý đẹp Tạ ơn đời, cơ may Tạ ơn, tình vừa khép Tạ ơn Trời, đêm nay Nguyên Đỗ Mộng Mị (Thương tặng Thôn Vĩ Dạ) Đêm mơ về Vĩ Dạ Ngày nhớ đến em thương Nhớ kỳ hoa cỏ lạ Lời ca như mật đường Em cho tình cao cả Anh nhận cảm diệu thường Cây rừng theo gió ngả Anh yêu em lạ thường Ai đưa ai vào mộng Nắng tung tăng đẹp mầu Sóng khua thuyền sông rộng Cá đùa vui đáy sâu Thuyền tình ta dừng lại Ong vòng lượn hoa tình Tình ta còn xanh mãi Tựa như còn bình minh Anh vuốt tóc làn mây Môi em ngọt dịu này Mắt em làn thu thuỷ Hương tình đậm men say Gió ơi ta nhắn này Hoa Huệ ngát hương bay Đưa ta về bên ấy Vĩnh viễn trọn vòng tay Nguyên Đỗ Em Rời Ta Mãi Xa Em rồi đi mãi mãi Nắng đọng trên cành cây Chiều rơi hồn tê tái Nhớ nhung tuyết đổ đầy Em đi anh ở lại Ngoài hiên tuyết trắng bay Sông sầu đông chẳng chảy Hốn thấm buồn đắng cay Em rồi đi mãi xa Từ giã tuổi ngọc ngà Phố Bắc buồn day dứt Gọi thầm tên thiết tha Đưa nhau đi một đoạn Ngại ngùng đưa vẫy tay Gió chiều như ai oán Tuyết phủ dáng hao gầy Ta yêu ta đày đọa Lạnh lùng thương xót xa Ven đuờng bầy chim quạ Nối dài đưa đám ma Em vào đời tất tả Anh viết khúc tình ca Như thơ buồn từ tạ Một lần ta biết ta Thương em tính thật thà Đường đời lắm phong ba Bão giông nào ai biết Em rời ta khuất xa Nguyên Đỗ Đảo Mộng Anh Sắp chết Cánh buồm trôi Biển động Một đời người Sự sống Phó đại dương Em Với tay Kéo anh đến Địa đường Ốc đảo xanh Một đời Ta xây mộng Nguyên Đỗ Hoà Bình Anh sẽ vì em, hỡi Hoà Bình Giã từ vũ khí với đao binh Về xây tổ quốc không tranh chấp Dân với người dân đậm thắm tình Anh sẽ vì em trở bước về Giã từ chinh chiến cõi nhiêu khê Cùng em lựa hạt gieo hoa mộng Cuộc sống trần ai bớt não nề Anh sẽ vì em đúc lưỡi cày Từ muôn chiến cụ để từ nay Hoà bình yên ấm không tranh chấp Đây đó yêu thương tay nắm tay Anh sẽ vì em phá ruộng hoang Mở đường oanh liệt tựa ông hoàng Khắp nơi luá mọc cao hy vọng Nối lại tình người giữa vinh quang Anh sẽ vì em cởi chiến bào Cùng em rải rắc những vì sao Lúa vàng hạt thóc trên Sông Bạc Gặt hái từng mây ở trên cao Nguyên Đỗ Cơn Mưa Mùa Hạ Dédié à ma Pluie! Tháng năm trời vào Hạ Lớp học mới tan rồi Người đi về muôn ngả Năng ngưng ở lưng đồi Tháng năm trời nồng lạ Quạt gió chạy vù vù Mẹ ngồi may, chị vá Đám trẻ nghịch mù u Tháng năm trời oi ả Phượng vĩ đỏ sân trường Ve sầu kêu inh ả Lòng ai chút vấn vương Bỗng chợt về cơn gió Mát rượi cả tâm hồn Em bước vào đến ngõ Tim anh đập dập dồn Em người em xa lạ Tạm trú cơn giông này Giữa trưa hè nắng hạ Anh chợt chút mê say Tiếng cười em giòn giã Nghe rất đỗi hồn nhiên Mẹ anh cười đẹp dạ Mơ ước con dâu hiền Cơn mưa rào tháng Hạ Đem mát về muôn người Hỡi người em xa lạ Em cho anh nụ cười Hỡi người em xa lạ Mái tóc phủ bờ vai Cơn mưa tình tháng Hạ Mát dịu cả hồn ai ! Nguyên Đỗ Thơ Thẩn ...Vơ Vẩn Mình gặp nhau đây qua lời thơ Tiếng nhạc du dương điệu mập mờ Tối nay tất cả như ngưng đọng Thính phòng vang vọng những cung tơ Nhỏ nhẹ mạn đàm chuyện đó đây Tránh dùng từ nặng, sửa chữ này Ân tình thầm kín trong khoé mắt Ước gì ôm trọn trong vòng tay Ơ hay hồn bỗng nảy ước nguyền Mộng ước ngày nao vẫn trinh nguyên Vần thơ say đắm, nhạc tha thiết Tiếng sóng tình mơ vỗ mạn thuyền Mỗi chữ em thay, một nụ hôn Ngàn chữ em thay tặng cả hồn Vạn lời chan chứa anh tặng nốt Yêu mãi ngàn năm, em chịu hôn? (1) Nguyên Đỗ (1) Viết theo cách nói miền Nam Như Bước Chân Người Tình Như bước chân người tình Nhẹ nhàng khi ghé đến Tình anh là ngọn nến Là ánh sáng bình minh Như hạt sương ban mai Trên cỏ hoa lóng lánh Tình em giọt rượu mạnh Thấm sâu đáy hồn ai Như một cụm hoa hồng Sáng nay mới trổ bông Tình em khơi ngàn nụ Trong hồn anh bềnh bồng Như một cặp tình nhân Xa xôi mà rất gần Mặt trời vừa thức dậy Ánh sáng chiếu trong ngần Như bước chân nhẹ nhàng Tình yêu rất mênh mang Giọt sương tình óng ánh Tình yêu quá dịu dàng Nguyên Đỗ Căn Nhà Mùa Xuân Cô bạn nhỏ lâu nay xây nhà mới Biết bao giờ sẽ mời anh tới đây ? Nhà đẹp thật hoa muôn sắc nở đầy Anh đi ngang chưa dám vào gõ cửa Nhà khang trang em còn đang xây nữa Thành lâu đài đẹp đẽ đến nguy nga Tiếng đàn nhạc hoà cùng tiếng hát ca Ai trong đó đang chơi đại hoà tấu Em về đây, hỡi mùa Xuân yêu dấu Cho ngàn hoa rực rỡ nở trong anh Cho bầu trời quang đãng nắng trong xanh Chim :Dc hót đón mừng một ngày mới Nguyên Đỗ Em Á Khẩu ... Anh Tạ Tội Em á khẩu để |
Mẹ Ơi Mẹ
Mẹ ơi Mẹ, ba chữ ấy thân thương Con gọi mãi mà vẫn thấy diệu thường Bởi tình Mẹ linh thiêng cao quí lắm Tựa biển xanh tựa suối mát, thiên đường Cuộc đời Mẹ long đong cơ khổ lắm Thuở ấu thơ Mẹ bắt hến chăn trâu Lúc bắt cua, cắt lúa dưới ruộng sâu Thân con gái Mẹ đảm đang lặn lội Năm hăm hai lấy chồng ngoài thành nội Cuối tháng nào cũng về lại thăm ông Bốn mụn con Mẹ lại để tang chồng Thành quả phụ lúc tuổi còn xuân sắc Nuôi con côi chén cơm manh áo mặc Bán buôn từng lon gạo sống qua ngày Đôi khi còn lỗ lã trắng ba`n tay Cọng rau muống nấu ra làm canh lỏng Hai con Mẹ ngoan hiền mà phận mỏng Kéo nhau đi liên tiếp chỉ một năm Mẹ u buồn tang cuốn kiếp dâu tằm Gò má trũng tân toan lo con dại Tình của Mẹ khiến trời xanh tê tái Cha ruột con xuất hiện đỡ lo dùm Mạ luá đồng lại được nước xanh um Mẹ lại xinh như thuở còn con gái Ba và Mẹ thêm một trai hai gái Đắp bù cho nỗi khổ cảnh thê lương Khi mất Ngoại chỗ dựa rất yêu thương Mẹ ơi Mẹ con quí yêu Mẹ quá Trong cuộc đời phúc vinh cùng tai họa Thử thách đời hương toả ngát muôn nơi Mẹ của con là bóng mát tuyệt vời Che chở con lúc mưa to nắng gắt Ba và Mẹ là hiện thân trong vắt Của tình thương độ lượng rất bao dong Con hứa xin mãi mãi khắc ghi lòng Tình hiếu thảo đời này luôn nhớ mãi Nguyên Đỗ Tình Ca Ban Mê Thuột Rừng thẳm hoang vu chẳng bóng người Nai vàng ngơ ngác cỏ xanh tươi Drai Linh giòng thác nước mờ phủ Bảy sắc cầu vồng đẹp tuyệt vời Xóm đạo Châu Sơn sương khói mờ Đỉnh đồi cao vút rất nên thơ Lối lên bậc thánh đi thong thả Lần hạt đọc kinh tới điện thờ Ngọn núi Chu Klinh chạm :Dnh trời Ban Đôn trấn nhỏ đứng chơi vơi Đàn voi kéo gỗ từ rừng thẳm Lội xuống giòng sông tắm nghỉ ngơi Từng tốp bò tơ rẽ khúc ngang Xanh xanh đồng cỏ nắng hanh vàng Có bầy em nhỏ đùa vui nghịch Và người thôn nữ mắt mênh mang Cái thuở tôi về nơi xứ Hà Lan Khi trời lảng vảng nắng chưa tàn Cảnh quê thơ mộng tình ghê đó Cặp mắt ai nhìn ôi chứa chan Đây cốc Lâm Tuyền cỏ mượt xanh Hương ngát phong lan rất thơm lành Chỗ này xinh quá nơi hò hẹn Rất hợp cho mình, em với anh Làng Thái, Thọ Thành, rất đậm đà Các cô thôn nữ cất lời ca Bâng khuâng gây nhớ bao trai lạ Nhưng mộng duyên tơ chỉ xóm nhà Nhịp cầu Mười Bốn rất là cao Ngọn gió quanh năm thổi dạt dào Giòng sông Xê Dốc xuôi tràn xuống Cuồn cuộn lòng sông bao xuyến sao! Thoang thoảng đậm đà hương cà phê Ngọt ngào hoa trắng lối đi về Hương cà phê đó còn vương mãi Năm tháng nồng ươm mái tóc thề Xóm nhỏ thân tình Cây Số Năm Các cô xinh đẹp tựa trăng rằm Khi nào diễm phúc mà nên phận Gá nghĩa tình duyên đến vạn năm? Nguyên Đỗ Thức Dậy Đón Chúa Giáng Sinh Linh hồn hỡi thức lên mừng Chúa đến Thuyền ngoài khơi, trực chỉ bến Thiên Ân Vị vua cả đêm nay đã giáng trần Đem hoan lạc về nơi trên trần thế Người đã đến sau bao nhiêu thế hệ Lời hứa xưa nay thể hiện nơi Người Đấng Cứu Thế mặc thân phận con người Không quản chi hạ sanh nơi nghèo khó Chúa Hài Nhi dáng hình trông bé nhỏ Khóc oa oa trong máng cỏ hang lừa Này bạn hỡi, hồn đã tỉnh hay chưa Mau đến viếng Chúa Hài Nhi giáng thế Ba đạo sĩ từ nơi xa kể lể Ánh sao đưa vằng vặc sáng cuối trời Ơn cứu rỗi tràn ngập khắp muôn nơi Nguồn hy vọng rạng soi cho thế giới Đây là Đấng mọi người hằng mong đợi Đem yêu thương xoá bỏ những hận thù Bỏ cao sang chọn lấy lối khiêm nhu Người dọn lối, là nguồn ơn cứu rỗi Là vầng sao Bắc đẩu trong đêm tối Dẫn đưa đường cứu muôn vạn sinh linh Biến ngổn ngang thành một chốn an bình Xoá tật bệnh đem về sự sống mới Mục đồng hỡi hãy mau mau đi tới Hang Bê Lem nơi máng cỏ thấp hèn Hãy đi tới và cất tiếng ngợi khen Vì Thiên Chuá vô hình mang nhân xác Tình Thiên Chúa mênh mông đem an lạc Phận con người nay đã khác hơn xưa Vì Thiên Chúa đã nhập thế nắng mưa Nâng phẩm giá con người hàng diễm phúc Lễ Đêm Giáng Sinh Đêm nay theo Mẹ đến nhà thờ Nhìn Bố, chị, anh, hát thánh thơ Mẹ cười bảo nhỏ, "Con lên hát, Mai mốt thành danh Mẹ được nhờ!" Dịu dàng thong thả em bước lên Giọng hát dâng cao rất vững bền Em thành khẩn hát dâng lên Chúa Có anh nào đó đứng gần bên Anh nhìn chăm chú suốt lễ này Như nuốt hồn ai như đắm say Em hồng đôi má, sao kỳ quá Nhìn chi nhìn mãi thế cơ này Chuông đổ rền vang rất uy linh Đánh động hồn ai những ân tình Bên ngoài tuyết đổ che phủ trắng Mừng ngày sinh nhật Chúa Giáng Sinh Cầu Chúa rũ thương ban hồng ân Cho Cha Mẹ khoẻ mãi trên trần Cho anh cho chị luôn hạnh phúc Cho em hồn đẹp trắng trong ngần Lễ xong anh ấy nói nhỏ thôi Hôm nay em hát nhuyễn thật rồi Đơn ca giọng hát như ca sĩ Bao giờ em hát cho riêng tôi! Em đỏ mặt lên trách "Anh kỳ Nói chuyện gì đâu chẳng hiểu chi!" Vội vàng tìm Mẹ, Mẹ khen quá Con Mẹ hôm nay hát thật chì! Em nhìn hang đá Chúa Hài Nhi Máng cỏ chuồng chiên chẳng ra gì Từ ngôi Thiên Chúa hạ giáng thế Tình thương hà hải thật từ bi Lối nhỏ về nhà tuyết khắp nơi Đường nào đường dẫn tới quê trời Em xin chọn lấy con đường nhỏ Sống kiếp vị tha đẹp tuyệt vời Sao Sáng Sao sáng trời đêm đẹp thinh khơng ? Chẳng trách vầng trăng chẳng trách lòng Bởi em vẫn sáng như tinh tú Tình vẫn đẹp xinh trong mắt trong. Ngày xưa lúc ngắm giải Ngân Hà Em bảo tình đời rất phôi pha Nên em muốn giữ tình thật sáng Bắc Đẩu trời cao mãi lụa là Ai biết đời em lắm gian nan Chim nhỏ còn bay :Dnh non ngàn Lối về Hạnh Phúc còn đi mãi Em cứ bền tâm, lệ chớ chan. Sao của đôi mình sáng mãi kia Đêm nay anh thức đến tận khuya Nhìn sao lóng lánh giòng sông Bạc Tưởng đến người xưa, lệ đầm đìa Chao Ơi Chao ơi ! Em đẹp làm sao Nhìn em anh thấy dạt dào gió Xuân Áo em phượng đỏ ngoài sân Lá thu chưa rụng tần ngần trên tay Gió đông vừa thổi sang đây Hồn ta còn ấm mộng đầy tháng năm Áo Dài Xinh Chiếc áo dài xinh chính tay em vẽ Màu thiên thanh mang vẻ rất thanh cao Áo dạ hội em để cả hồn vào Cành hoa tím em thêu thêm vẻ đẹp Đi bên anh thẹn thùng em khép nép Bao người nhìn chăm chú hỏi may đâu Tiệm Thiết Lập ngày mai chắc làm giầu Cô chủ nhỏ lại một phen bận rộn Mai kia đây chắc em không phí tổn Cứ may hoài làm người mẫu cho ai Và rảnh rang em lại vẽ áo dài Cho cô bạn may thêm cho em mặc Ơ sao kìa anh trầm tư u mặc Sợ mất em hay là sợ gì đây Hãy vui đi cho trọn hết đêm này Đêm dạ hội áo dài em giải nhất Vì Ai Nhớ ai nên thẩn thờ Nhớ ai hồn mộng mơ Đôi lúc lòng ngờ vực Ứ đọng thành sầu thơ Giá có ai ở đây Mộng sẽ được tràn đầy Viết lên bài nhạc mới Dẫu còn nét thơ ngây Hôm nay sầu tương tư Không biết thật hay hư Em như làn sương ảo Tiếng sóng dội ầm ừ Ước làm tia nắng vàng Chiếu rạng đời cao sang Theo em đi theo mãi Cả lúc em sang ngang Tình yêu vẫn rực hồng Cõi lòng anh lâng lâng Em thật là thánh nữ Đưa anh lên chín tầng Thơ Thẩn Này ai sao thơ thẩn Nói những lời bâng quơ Khổ cả một đời thơ Trên cõi đời hư thực Này em đừng thao thức Để hồn theo mây bay Quên hết cả tháng ngày Bản nhạc lòng chưa viết Em ơi anh nói thiệt Tình yêu rất vu vơ Mộng vỡ có ai ngờ Khoan yêu người khách lạ Cây xanh màu lá mạ Hạnh phúc có khi về Lúa vàng ngả bờ đê Khoan yêu này bé nhỏ Về Pleiku Ai về Pleiku ghé cầu Hội Phú Con dốc dài lên mãi xứ Thánh Tâm Những hàng thông nghiêng toả bóng lâm râm Lời kinh tối còn vang vang cuối ngõ Ai về Pleiku nhớ qua chợ Nhỏ Ở gần trường Minh Đức rất thân thương Những cây phượng hoa rụng đỏ ngập đường Nhà thờ lớn Thăng Thiên vừa dựng lại Ai về Pleiku nhớ đừng ngần ngại Ghé lại thăm Chung Thủy Kem Bắc Hương Đi dọc suốt đường Nguyễn Huệ, Hùng Vương Đi lại xem con đường Tình Muôn Thuở (1) Để nhớ Pleime (2) một thời nhung lụa Củangày nào áo trắng đẹp tung bay Cho nhớ nhung trào lên mắt cay cay Các cô gái giờ đã thành bà mẹ Về Pleiku nghe lúa vàng thỏ thẻ Xóm Hoa Lư cây cối mọc xanh màu Cây số Ba, Biển Hồ lớn lên mau Vùng đất thượng ta tưởng là Đất Hứa (3) Pleiku đó ta đi hoài từng bữa Viết lời thơ nghèn nghẹn ở trong tim Thời thơ ấu chân nhún nhảy như chim Ôi kỷ niệm bao giờ ta nói hết ? (1) Con đường Trịnh Minh Thế đã được học trò đổi danh là đường Tình Muôn Thuở vì rợp hàng thông, là con đườnglý tưởng cho những mối tình đơn sơ thơ mộng tuổi ô maị (2) Pleime: Trường nữ sinh Trung Học Pleimẹ (3) Đất Hứa: Vùng đất nhiều Hứa Hẹn , Promised Land. Này Đây Mộng Tình Thơ Nước mắt trân châu hạt lăn dài Xoè tay hứng lấy để ngày mai Đem vào ngăn đá cho đông lạnh Tinh kết ân tình mộng tương lai Cố giữ dài lâu chuỗi ngày thơ Cho tình trong sáng chẳng phai mờ Vần thơ còn đó tình vẫn nhớ Xin Người đừng chớ nghĩ vu vơ Hãy cố theo tìm trọn giấc mơ Người xưa vẫn đợi vẫn mong chờ Cánh tay giang rộng hồn mở cửa Xin Người ngưng lại suối lệ thơ Cứ thế này em cứ ước mơ Trân châu hạt quíhẳng lu mờ Cùng về trau chuốt đời thi sĩ Như tằm năm tháng vẫn nhả tơ Ngục Cảm Suốt một đêm không ngủ Đọc " Lời Một Người Tù " (1) Về đời Nguyễn Văn Trọng Nghe hồn mình hoang vu Cuộc đời như cô đọng Trong mấy chục bài thơ Viết từ tù cải tạo Đời người lúc sa cơ Lời thơ là gươm giáo Đầy dũng khí kiêu hùng Sắt thép và lửa sáng Đâm đốt kẻ thù chung Lời thơ là cáo trạng Một chế độ hung tàn Lời kêu gọi giục giã Xoá sạch kiếp lầm than Cháu chú còn xa lạ Gặp nhau qua lời thơ Đêm này cháu cố nhớ Đâu phải chuyện tình cờ Núi sông còn nặng nợ Lý tưởng Việt còn đây Hẹn một ngày mai ấy Chú cháu về dựng xây Quê nhà còn trông cậy Những tâm hồn thiết tha Những mầm non mới lớn Về dựng lại quê Cha (1) Tác phẩm thơ ký sự của Trung Tá Nguyễn Văn Trọng sáng tác trong những năm tù đày trong các lao tù sau 1975. Cháu viết bài này xin chân thành cám ơn chú đã gởi tặng cháu tập thơ đầy hùng khí của người sĩ quan trường Võ Bị Quốc Gia Dalat khóa 13. Điên Buồn Muốn gào một tiếng vỡ trời xanh Để sấm sét về mưa đổ nhanh Em về không nói đi không hỏi Cuộc tình tan nát chết hồn anh Muốn đốt thơ sưởi ấm tình Sao về mà vẫn giữ lặng thinh Để ta chua xót cô đơn lắm Vẹn chữ thương yêu trọn chữ tình Chết cả đời ta một chữ yêu Càng yêu say đắm càng khổ nhiều Trăng thanh gió lạnh đêm êm vắng Ve vuốt hồn ta nỗi cô liêu Gào Một Tiếng Gào một tiếng cho trời mưa đổ Cho người bên ấy hổng làm lơ Cho hồn nhẹ nhỏm, không sầu uất Cho vần hoang vắng kết thành thơ Nguồn Thơ Em, hơi thở trong hồn thơ say đắm Là tiếng đàn, là ngọn gió Hạ sang Nguồn cảm hứng cho tình thơ bất diệt Là trăng sao là sương khói mơ màng Bao lời thơ mặn nồng anh cố viết Cho tình yêu đôi lứa mộng ban đầu Khi đắm đuối khi sầu buồn hận tủi Chuyện tình yêu trầm bổng có muôn mầu Em biết đó bao nhiêu lần gần gũi Lửa thương yêu như đốt cháy hồn thơ Cho say đắm đam mê thành làn khói Bay lên cao làm mây trắng lững lờ Em cho anh những ngọt ngào giọng nói Đem sự sống vào trong khúc nhạc lòng Đem sóng gió hoà vào cùng giông bão Cho nhớ nhung cuồn cuộn với ước mong Anh dám viết những ngôn từ mạnh bạo Bởi vì em là thánh nữ bao dung Trong hồn anh em mãi là hoàng hậu Anh yêu em chan chứa đến vô cùng Qua Cửa Sổ Con chợt lỡ ngồi nhìn qua cửa sổ Một chiều về ánh nắng đọng trên sân, Có bầy chim vội vàng bay về núi, Và đằng xa có dáng ai tần ngần Con đã lỡ gởi hồn qua cửa sổ Đến người ta một buổi tối đầy trăng Nhưng người đó hững hờ đâu có biết Để hồn con lạnh lẽo tựa đá băng Con vẫn nhớ một lần qua cửa sổ Thấy người ta say đắm ngó nhìn con Để đêm ấy con chập chờn chẳng ngủ Nhớ người ta con điểm phấn tô son ? Mẹ sẽ nói đừng nhìn qua cửa sổ Vì buồn thương sẽ len lén vào hồn Rồi kết trái những sầu riêng buồn khổ Để nhớ mong như mưa đổ dập dồn Con đã lỡ gởi hồn qua cửa sổ Đón niềm đau nhức nhối của mùa yêu Khi con lỡ yêu người từ độ đó Nên đời con biết khổ đớn đau nhiều Trời Trở Lạnh Trời trở lạnh đem về cơn bão tuyết Trăng cô đơn trăng khuyết chiếu hoang sơ Thực hay mộng cảnh huyền ảo mập mờ Bông tuyết trắng rơi nhanh về bất chợt Mới hôm qua nắng hạ còn giỡn cợt Biển màu xanh bãi cát rộng mênh mông Giờ trước mặt trắng xoá cả cánh đồng Trận bão đến phủ đầy màn bông trắng Như phép lạ nhiệm mầu trong trống vắng Nhưngõ đổi thay bất chợt tựa trong mơ Em gặp anh tháng hạ thật không ngờ Không muốn nói nhưng cuối cùng đã nói Ta yêu nhau trái tim hồng réo gọi Đành một lần thố lộ trước chia ly Giọt lệ buồn hạnh phúc đọng hoen mi Yêu là chết là hy sinh bổn phận Nguye^n DDo^~ |
Trích:
Cám ơn bro nhiều ...... Bro cứ tự nhiên nhen . Nhiều thơ wá , TG và các bạn khác tha hồ thưởng thức . Bro ND cho TG copy ít bài thơ của bro nhen , TG định để các bài thơ đó trong homepage , thình thoảng uống cafe và cho các bạn khác thưởng thức khi ghé thăm homepage của TG . Take care bro Regards TG |
Cảnh Đồng Quê
Tặng Bro Tống Giang T hơ thẩn về đây gặp bạn bè Ô kìa rất đẹp cảnh đồng quê N gàn sương lấp lánh trên cây lá G ìong nước reo vang thúc dục về G ặp gỡ cười vui thoả tấm lòng I n như huyền thoại giống tiên rồng AN cư lạc nghiệp xây duyên thắm G ìn giữ tình quê với núi sông Nguyên Đỗ |
Em Trao Anh Nhận
Nếu đã thương rồi em cứ trao Tình yêu sông suối thác tuôn trào Ngại ngùng chi nữa mà không nói Nước mát tình trong anh khát khao Thương nữa đi mà sao ít thôi Bài kia một tí hiểu ngay rồi Văn chương, toán học, thơ, lý hoá Một tí nữa rồi cũng hiểu thôi Trái tim ngăn nắp trống không người Mộng ước ngày xưa chưa chút vơi Năm tháng miệt mài trong trường lớp Thuyền mơ thắm đẹp chửa ra khơi Trái tim nồng thắm anh mở ra Đón tiếp riêng em bước vào nhà Hãy ngự hồn anh muôn vạn kiếp Em làm nữ chúa mặc phong ba Nguyên Đỗ |
Giã Từ... Tri Kỷ
Cô bé ơi ngôn từ tung loạn xạ Còn hai ngày phá cho đã đó thôi Ngày thứ ba phải đi học lại rồi Nên viết mãi đăng vào đây bù lại Mai này im hồn cũng như tê tái Lại nhớ về cô bé nhỏ yêu thơ Nào gỗ đá mà tim nhỏ làm ngơ Nhưng phải nhớ học thành tài em nhỉ Ai có biết ai là người tri kỷ Đọc thơ ai trọn vẹn ý tâm đồng Biết mai này mình có gặp nhau không Anh sẽ nói ba ngôn từ bí ẩn Giờ nói ra không chừng có người giận Không đọc thơ không hoạ hết ý tình Cuộc đời mình rồi cũng kém tươi xinh Thôi em nhé, mai này em ráng học Nguyên Đỗ 01-14-2001 ************************************* Thuyền Về Bến Cũ Hôm nao trời trăng sao Biển Đông sóng dạt dào Em kề vai hỏi nhỏ Anh yêu em thế nào ? Anh vuốt mái tóc mây Thương em suốt đời này Em mỉm cười e lệ Môi má hồng rượu cay Em nói mai chia ly Hồn anh cảm thấy gì Một màn đêm u tối Lệ sầu dâng lên mi Mai này em đi luôn Lòng anh chắc thật buồn Trăng sao trời tan vỡ Tàn rồi nụ hoa Xuân Hạ về phượng vĩ nở Màu đỏ như máu tươi Ép vào trang tập vở Đam mê thuở yêu Người Nhìn kìa vì sao rời Xẹt ngang trên bầu trời Sáng loà rồi vụt tắt Sóng tình dâng biển khơi Mai sau lạc mất nhau Hải đăng soi hướng tàu Liệu có kim chỉ hướng Cho đôi mình tìm nhau Mong sau tìm thấy nhau Vai anh em tựa đầu Thuyền mơ về bến cũ Trọn đời vui với nhau Nguyên Đỗ |
Gặp Nhau
Ai nói gặp nhau để giã từ Khối tình thơ héo nát tâm tư Một lần tương ngộ cho ta thoả Trời đất vì ta đã tương tư Ngần ngại trăng chênh chếch giữa trời Màn đêm lấp lánh ánh sao rơi Hồn thơ cùng gió ru bờ liễu Em có cùng ta tỏ vẹn lời Giòng suối mùa đông đã đóng băng Trẻ con vui thú chạy tung tăng Quên đi rét lạnh mùa đông giá Em đến cùng ta vui gió' trăng Hoa gấm tình anh đón đợi em Cỏ cây nghiêng ngả gió êm đềm Lửa hồng lò sưởi xinh đôi má Khúc nhạc lời thơ thâu sáng đêm Rồi chẳng bao giờ xa cách nhau Vì em, gạt bỏ ý thơ sầu Cuộc đời đôi lứa trân châu quí Mộng ước Xuân hồng đi đón dâu Nguyên Đỗ Jan 16, 2001 |
Bây Giờ Ở Paris
Bây giờ ở Paris Em đang nghĩ ngợi gì Chắc là vui lắm nhỉ Lệ không còn trên mi ? Bây giờ ở Paris Em ơi em nhớ đi Thăm trống đồng Ngọc Lũ Bảo tàng viện chiều ni Bây giờ ở Paris Tuổi em đang xuân thì Má đào ưng ửng đỏ Em nhớ những điều chi ? Bây giờ ở Paris Sông Seine chảy ầm ì Hồn thơ dâng mạch sống Lời thơ nào em ghi ? Bây giờ ở Paris Cảnh trời tây mê ly Đây kinh thành ánh sáng Gợi cho em chút gì ? Bây giờ ở Paris Đường tấp nập người đi Dạo vườn Lục Xâm Bảo Đẹp như là thơ ghi ! Bây giờ ở Paris Em ơi nghĩ ngợi gì Chia tay rồi hội ngộ Gặp gỡ rồi chia ly ? Nguyên Đỗ Đêm Khuya Nhớ Nhà Trăng đã khuya tàn sông nước vơi Đâu đây còn vọng tiếng ru hời Điệu buồn ai oán như than khóc Tiếng của quê hương giữa cuộc đời Đất Việt hiện về trong giấc mơ Mẹ cha đứng đợi ở ven bờ Cửu Long sóng lặng dừa xanh thắm Ngày ấy giã từ khi bé thơ Anh chị có hoài trông ngóng mong Có nghe tiếng sóng dậy trong lòng Tưởng em rồi sẽ mau trở lại Năm tháng miệt mài vẫn ngóng trông Trăng sáng trăng tròn trăng khuất đâu Rưng rưng nhung nhớ mắt hoen sầu Lá rơi xuống cội hay theo gió Lỗi hẹn bao lần tim nhói đau Mái tóc đen nào nay trắng phai Cách xa biền biệt tháng năm dài Phải chăng mỗi sợi là nỗi nhớ Lòng Mẹ tình Cha đâu có phai Con gởi tấm lòng theo gió khơi Cùng mây lơ lửng ở ven trời Bay về quê Mẹ mang thương nhớ Cùng tiếng ru hời Bố Mẹ ơi! Nguyên Đỗ Em Vienna Dạo bước lang thang phố Vienna Em nghe vang vọng sóng Dương Hà (1) Như lời tiễn biệt người nhạc sĩ Chợt nhớ vài giây đến tình ta ? Này em khi dạo phố Vienna Mái tóc thề xưa rất mượt mà Buông thả tung bay theo luồng gió Hương nồng gió nhẹ xao xuyến ta Này em đèn điện phố Vienna Đẹp tựa ngàn sao giải Ngân Hà Em đẹp tươi xinh như Hằng nữ Trong áo dài xinh rất lụa là Này em nghe nhạc phố Vienna Tiếng nhạc dương cầm rất thiết tha Theo sóng hồn ta tim nhô nhấp Như giòng Danube, rất mặn mà Nguyên Đỗ (1) Dương Hà = Sông Xanh = Blue River = Blue Danube = Danube Nhạc sĩ Johann Strauss đã viết bài nhạc tuyệt vời làm bất hủ giòng Sông Xanh thơ mộng khi từ giã người yêu\. |
Một Lần... Du Mộng Một lần ... Anh rất sợ Nhiều lần nên lo xa Những vui buồn gặp gỡ Vội vàng tan vỡ ra Khung trời còn xanh mộng Diụ dàng thơ thới thơ Dấn thân vào cuộc sống Đêm về mơ cứ mơ Trăng vàng lung linh sáng Mơ màng sao thiết tha Anh với em phiêu lãng Đi mãi trong Ngân Hà Nguyên Đỗ Đêm Say Say, say rằng thật đã say Đêm trăng lạc lối đêm nay thắm nồng Màn sao thấp thoáng ngựa hồng Ngựa phi nước đại vượt đồng cỏ non Tóc dài buông thả lưng thon Gió bay từng chặp từng cơn kéo về Đường tình chập chững đê mê Nàng sao Chức Nữ hẹn thề Ngưu Lang Nguyên Đỗ Mộng Du Giữa Ngày Trời đang hanh hanh nắng Áo thun trắng hở hang Ơ hay cái cô nàng Dịu dàng và mời mọc Hồn ta như cơn lốc Xoáy qua vụt bay cao Gió mây thổi dạt dào Giữa trưa nồng du mộng Thuyền mơ thả theo sóng Trời nóng hay nồng say Ta chẳng có cánh bay Mà bay theo làn tóc Em đưa bàn tay ngọc Vuốt nhẹ thả lầu hoa Ôi phút giây ngọc ngà Mặn mà sao tả được Nguyên Đỗ |
Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:50 PM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2025, Jelsoft Enterprises Ltd.