![]() |
Xưa và Nay... Xưa em viên đá cuôi. Rơi xuống dòng suối buồn, Ta làm cơn nước lũ Cuốn em vào yêu thương. Xưa em là kiếp hoa, Rơi dưới cội mai già, Ta là con bướm trằng Một đời thương nhớ hoa ! Xưa em là mùa hạ Ta làm kiếp ve sầu, Phượng ơi ! em hãy ngủ, Ta ru tình dài lâu. Xưa em là mây trắng, Trên đỉnh núi sương mờ, Ta làm cơn gió lạ Đưa em vào miền mơ. Xưa em là trái cấm, Ta chàng trai dại khờ, Ngây ngô ăn trái cấm Nên bây giờ ngu ngơ. Nay em là con gái, Nay Ta làm con trai. ... Xưa đến đây dừng lại ! .....Vũ Hoàng...... Trái cấm (cảm tác theo thơ XƯA VÀ NAY của Vũ hoàng) "Nay em là con gái Nay anh là con trai" Vẫn năm tháng miệt mài Đi tìm viên đá cuội Nhưng vì là dòng suối Đá cuội đâu dễ tìm Bởi ngọn suối chẳng yên Bởi do cơn nước lũ Em là hoa chớm nụ Anh chú Bướm đa tình Hoa hé nở cười duyên Bướm nhởn nhơ bay lượn Nếu em là cánh phương Anh hóa kiếp ve sầu Tỉ tê mãi lời ru Đưa Phượng vào giấc ngủ Nếu anh là đỉnh núi Em là áng sương mờ Đưa em vào cõi mơ Ru tình bằng cơn gió Trái cấm xưa đã có Mà anh chẳng ngu ngơ Nay không hóa dại khờ Bởi ăn nhầm trái cấm .........lehong........ |
ƯỚC GÌ TRỞ LẠI NGÀY XƯA Ước gì trở lại ngày xưa Cái thời tóc xõa mới vừa chấm vai. Đôi mắt tựa như mắt nai Lúng la lúng liếng con trai theo liền. Kèm thêm cái lúm đồng tiền Với chút duyên dáng,dịu hiền,thông minh. Càng lớn em lại càng xinh Lắm chàng lẻo đẻo "ghẹo tình tán yêu". Trái tim em rụng một chiều Trên miền sa mạc nên nhiều đa đoan. Cũng là dâu thảo vợ ngoan Cớ sao em lại chẳng xoan tí nào? Ngồi buồn nhớ lại ngày nao Mà nghe ký ức chênh chao tuổi đời! ......Hằng Nga...... ĐỜI MÃI ƯU PHIỀN (Cảm tác thơ "Ước gì trở lại ngày xưa) Tuổi xuân nay đã mấy mươi Mà Nga sớm mất nụ cười trên môi ? Dù gì chuyện cũng qua rồi Chữ buồn, từ nhớ chỉ khơi nỗi lòng ! Ngày xưa bởi quá yêu chàng Do lời tán tỉnh ý chan chứa tình Với lời "Hải thệ sơn minh Yêu em suốt kiếp tình mình keo sơn" "Một lòng gìn giữ sắt son Còn em tiết hạnh nguyện tròn đạo dâu Yêu anh như phút ban đầu Răng long, tóc bạc dễ đâu thay lòng" Thế nên con sáo sang sông Em là dâu thảo, anh chồng hiền ngoan Trần gian là cõi thiên đàng Thỏa nguyền mơ ước mộng vàng bên nhau Ngờ đâu chỉ mấy năm sau Anh tâm phụ bạc gieo sầu cho em Ngồi buồn nhớ lại buồn thêm Đời em sao mãi ưu phiền nặng mang .....Lehong..... |
NHỚ CON Đêm hè cái nóng dài lê thê Thêm nổi nhớ con đến nảo nề Cát bụi bay bay dòng ký ức Tơ trời vướng vướng mảnh trăng quê. Miếng ngon nghẹn đắng trên đầu lưỡi Thiếu vị ngọt bùi miệng tỉ tê Xa nhóc ba ngày đau đáu nhớ Cửa hồn mẹ mở đón con về. .....Hằng Nga..... Giận chồng (Họa loạn vận) Sao đành quên cái nghĩa phu thê ? Biền biệt người đi chẳng trở về Anh hưởng sang giàu nơi phố thị Em cam cảnh khổ ở miền quê Vợ con tình cảm anh xem nhẹ Bồ bịch ái ân đối nặng nề Chọt nghĩ lòng em buồn quá đổi Giận anh lệ thấm lưởi còn tê .....Lehong..... |
HẢY VỀ VỚI EM ! Cứ ngỡ nợ nhau từ khiếp trước Mà sao lại không bước chung đường? Em một ngã,anh một phương Sao mà nổi nhớ niềm thương dạt dào? Ôi!Có lẽ chiêm bao người hỡi! Em vầng trăng khuyết bởi hẹn thề Tình là tê tái -đê mê? Ngọt bùi-cay đắng? Hãy về với em! .......Hằng Nga....... Mai anh về (Cảm tác thơ Hằng Nga) Về cùng em anh ơi hảy nhớ Đôi chúng mình có nợ tiền thiên Cộng thêm với cả chữ duyên Hiểu lầm nên mới bến thuyền tách xa Tình đôi ta đậm đà tha thiết Anh đi rồi em tiếc lắm thay Những khi gặp cảnh không may Em càng nuối tiếc những ngày bên anh ! Về nhé anh _ mái tranh em đợi Em trắng trong chẳng lỗi chẳng lầm Có nhau ta mới yên tâm Tạo xây cuộc sống dựng mầm tương lai Con thơ nhắc tên anh hoài Em bảo với nó ngày mai anh về Gia đình vui cảnh phu thê Cửa nhà êm ấm đề huề ngoài trong ........Lehong........ |
BIẾT RẰNG Biết rằng ván đã đóng thuyền Mà tôi vẫn cứ hàng đêm mơ màng Biết rằng người đã sang ngang Mà tôi vãn gửi hồn sang bên người Biết rằng người đã có nơi Mà tôi vẫn nói nhũng lời thiết tha Biết rắng đã của người ta Mà tôi cứ ngở..như là..còn không .......Tình Lang....... Biết là em đã có chồng Mà sao tôi vẫn để lòng tương tư Biết là tôi đã ngu ngơ Vì tôi đã quá dại khờ tin ai Ngỡ là tình ấy không phai Mà sao duyên ấy ba ngày đã tan Biết là người ấy phụ phàng Lòng tôi vẫn mãi vương mang chữ tình Đời trai vì nước hi sinh Người yêu khó thể chung tình cùng ta Biết đời bão tố phong ba Mà sao cố vượt thuyền qua biển bờ Biết rằng nguy hiểm chực chờ Mà sao người vẫn ơ hờ chẳng lo Biết lòng nham hiểm khó dò Mà sao định lấy thước đo dạ người Biết rằng ngoài mặt ai người Nhưng trong dạ họ đứng ngồi không yên Biết khi tách bến xa thuyền Cầm bằng cái chắc tơ duyên lỡ làng Khi yêu biết đã muôn màng Trách chi người ấy phụ phàng tình ta Biết nhà ai đó không xa Mà sao anh lại bôn ba, vội vàng ? Biết người "tham đó bỏ đăng" Trách chi khi kẻ cơ hàn tham lam ? ......Lehong....... |
CHIỀU BÊN SÔNG VÀM CỎ ĐÔNG Anh đứng bên sông hồn dịu vợi. Buổi chiều tan trên cánh chim về Anh bổng nghe dòng sông lên tiếng hát ? Từ bao giờ sông nước lắm đam mê Sông vẫn đi về qua muôn nẻo... Vẫn thương đời đỏ nặng phù sa Phút xuyến xao dòng sông về hội tụ. Thương nhánh sông côi lưu lạc xa nhà Qua bến đục trong...bến về, bến đậu. Thương đời mình trôi dạt về đâu. ? Bao tâm sự bao nổi niềm chất chứa. Những dòng sồng ngồi hát mãi bên cầu ! Hội tụ chia xa lòng ta biết thế . Sao mà buốn lắm nhánh sông ơi ! Ta gởi yêu thương chảy về trăm hướng Dòng phù sa xanh mãi những cây đời. .......Vũ Hoàng....... Kỷ niệm buồn Vàm cỏ Đông phù sa phủ mặn Gái Long An tươi tắn dịu dàng Dù trải qua những sóng gió gian nan Vẫn hăng hái hiên ngang trong sản xuất Ai có dịp qua cầu Bến Lức Chắc ghé rồi khu vực bán thơm ? "Khóm của em vị ngọt lại rất giòn Anh ăn rồi ắc lòng vương vấn mãi" Vàm cỏ Đông êm đềm xuôi chảy Tuy hai dòng bên đục bên trong Vẫn chung nhau như hai ý một lòng Mang sức sống đến hai vùng Thượng, Hạ Nay về thấy Lương Hòa đổi lạ Rừng tràm hoang nay hóa vườn thơm Đối diên bên sông bát ngát mía đường Đang chờ đợi người nông dân khai thác Lớp học làng ê, a trẻ đọc Từ vỡ lòng khó nhọc công thầy Bến đò xưa khách đợi vẫn còn đây Nhưng cô lái mấy ngày không thấy bóng ! Hỏi căn nguyên lòng tôi tuyệt vọng Khi hay em xuất giá theo chồng Sông mãi tên vĩnh cửu Vàm cỏ Đông Nhưng người xưa đã thay lòng đổi dạ .........Lehong........ |
TÂM TÌNH TRAO ĐỔI Sống trên đời lắng lo đủ thứ Tâm con người có dữ có hiền Bác Thiện đã có lời khuyên Gia đình hạnh phúc mới yên cửa nhà Tình vợ chồng thủy chung một dạ Xin ai đừng "đặng cá quên nôm" Chớ nên vướng bận tâm hồn Làm điều sai trái _ Dạ bồn chồn lo ! Làm nên chữ công danh cũng khó Thấy người sang định ngó lên cao Tường, rào đào lỗ chui vào Trổ tài trộm cắp tránh sao vào tù ? Thấy việc sai tận tình khuyên nhủ Đừng lợi danh khuyến dụ người ta Vào đường tội lỗi gian tà Thế nhân nguyền rủa _ Lánh xa họ hàng Có những lúc khó khăn hoạn nạn Xin ai đừng chán nản lo âu Thói thường "bạch phát tâm sầu" Sức khỏe hao tổn dạ nào tính toan Sống thanh thản nghĩa tình phải trọn Thì bao điều nhỏ mọn tính chi Hơi đâu phí sức so bì Anh hơn tôi kém ước gì ngang nhau Hảy bình tâm tự làm tự tạo Chớ ham giàu trở tráo lọc lừa Bạn bè chắc hẳn không ưa Thì sao là gọi được vừa lòng nhau Vẫy tay xin tạm biệt chào hẹn gặp khi khác đổi trao tâm tình ......Lehong...... |
BÀI KỆ THỨ NHẤT Ru tình- Tình đã phôi pha Ru em- Em lấy chồng xa mất rồi Tôi về ru lại bóng tôi Lêu bêu chữ mệnh, lơi bơi chữ tình. * Thương đời sao quá điêu linh Đêm ngồi cặm cụi một mình làm thơ Đợi trăng về muộn sau hè Sầu vương khóe mắt, buồn tê tái lòng. Bây giờ còn nhớ gì không? Đời tôi- Người đã một lần đi qua! * Câu thơ của HOÀNG LỘC .......Văn Châu....... Chợt khi tỉnh mộng Tình xưa nào dễ nhạt nhòa Dẫu rằng người mới đi qua một lần Dù là em đã có chồng Phương xa em ở, phòng không tôi nằm Đêm trong bóng tôi âm thầm Thân đơn lạnh lẽo khi đông chợt về Thoáng mơ trong phút đê mê Anh như cảm thấy em kề bên anh : "Trên cao chim hót đầu cành Dưới cỏ hai mái đầu xanh lặng nhìn Ước gì hai đứa chúng mình Như chim liền cánh đăng trình bên nhau Chỉ mong trầu thắm duyên cau Ông Tơ kết sợi chỉ màu xe duyên Em là người vợ ngoan hiền Anh là chồng tốt phỉ nguyền ước mơ Đêm về anh tập làm thơ Thêu thùa may vá em chờ anh ru Ngoài trời nặng hạt mưa thu Em ơi hãy ngủ cho dù gió dông Em rơi vào giấc tình nồng Còn anh tỉnh mộng gối chăn lạnh lùng" ........Lehong........ |
NỬA ĐỜI CÔ ĐƠN Từ đêm bóng ảo thực hư Gió mưa phủ lấp mây mù đời giăng Từ anh dệt mộng cùng trăng Bỏ tình trôi nổi trầm thăng giữa đời. Ngỡ ngàng trong tiếng khóc cười Nén đau thương lại... ơi người dối gian Giả vờ xem nhẹ trái ngang Thật ra lòng đắng muôn vàn nỗi đau. Biết tìm người ở nơi đâu? Hành trang ôm trọn gói sầu vương mang. Tơ lòng trăm mối ngổn ngang Đường tình lỡ mộng dở dang xuân thì. Giọt buồn đọng ướt bờ mi bờ môi khô lạnh từ khi vắng người Trăm năm duyên mộng vỡ rồi Đành thôi chấp nhận nữa đời cô đơn./. .......KhangNhii....... Phận má hồng (Cảm tác thơ Khang Nhii) Lòng em bao nỗi chán chường Bởi tình ngày cũ vấn vương trọn đời Những đêm gối chiếc đơn côi Giận anh nhưng nhớ những lời gió trăng Bao lời người đã dối gian Em nghe mà chợt bàng hoàng tâm tư Lời anh nhẹ như tiếng ru Em yên vào mộng cho dù bão dông Nay ai sớm đổi thay lòng Xe hoa, pháo cưới, rượu hồng vỡ tan Vì anh gây cảnh trái ngang Khiến em rơi lụy, võ vàng thân hoa ? Chạnh lòng vì nỗi xót xa Yêu anh như thể tựa là thương thân Sớm hôm chăm sóc ân cần Thế mà anh lại phụ phàng tình em ! Đêm nay ngồi đón trăng lên Mình em cô lẻ bên thềm chờ mong Đã không duyên nợ vợ chồng Chắc do mang phận má hồng truân chuyên ........Lehong......... |
RƯỢU TÌNH Rượu tình chưa uống đã say làn môi chưa hé mà ngây ngất lòng đêm nay, nguyện thấm tình nồng cùng ai, ai đó phiêu bồng thế gian trao nhau giây phút mơ màng hương say luyến ái dâng tràn lứa đôi./. ......KhangNhii....... CẢM TÁC THƠ KHANG NHII Men tình khi nhấm qua rồi Trần gian hiện hữu có đôi chúng mình Bao lời hải thệ sơn minh : "Anh yêu duy nhất chỉ mình em thôi" Khiến em dang dở cuộc đời Do anh dịu ngọt bởi lời dối gian Nay khi hoa rữa nhụy tàn Bướm kia cất cánh hoang đàng bay xa Anh giờ chồng của người ta Tình em anh chỉ mặn mà khi say Duyên tình nồng đượm đêm nầy Cho thêm ngây ngát để mai giã từ Trời trong, trăng sáng mùa Thu Ước gì anh lại hát ru đưa tình Tiếc thay em có một mình Tìm đâu tri kỷ Lưu Linh vui cùng ? .......Lehong........ |
ĐÃ MUỘN Đã muộn , hết rằm trăng không tròn nữa Một nửa đời xô lệch tận chốn xa Nửa còn lại lang thang buổi chiều tà Đêm hoang lạnh cùng gối chăn đơn lẻ Đã quá muộn , mình giờ đâu còn trẻ Tóc pha sương , dòng dư lệ khô cằn Mắt mỏi mòn chờ đợi mấy mùa trăng Chân bước đi giữa dòng đời thầm lặng Muộn lắm rồi , đời chìm trong sâu lắng Trái tim côi vẫn gắng đợi tình xa Cánh phượng hồng theo ngày tháng phôi pha Hạ hồng xưa đã thay mùa Hạ mới Trời vào thu , tình yêu chưa với tới Liệu đông sang còn kịp để thay đò Giữa dòng đời ai nhận để ai cho Bao hạnh phúc vỡ tan theo tình chết . Đã muộn lắm , lửa tình yêu đã hết Lòng hỏi lòng , tình đã chết còn đâu Đời dâu bể , vùi chôn bao kỷ niệm Đã muộn rồi , tim giá lạnh từ lâu ........Sương Sương........ Dẫu cách xa nhưng tình đầu khó nhạt Thương đời em phận bạc với chữ duyên Mấy thu qua mà lòng mãi ưu phiền Vì con tim vẫn chưa yên nhịp đập Cứ ngỡ là đem tình sầu chôn lấp Không bao giờ nhớ nhắc đến người ta Mong thời gian sẽ sớm được xóa nhòa Kỷ niệm cũ, người tình xa một thuở Bởi hai người có duyên mà không nợ Nên cam đành lở vở chuyện lứa đôi Kể từ khi "hắn" thật sự đi rồi Em buồn khổ lẻ loi trong cuộc sống ! Đã muộn rồi chẳng còn gì hi vọng Khi Hạ về Thu đến tiển Đông sang Nhưng mùa Xuân lại đến quá trễ tràng Nên tim héo vì chưa tan tuyết phủ Em hỡi em ! anh đôi lời khuyên nhủ Đừng buồn đau ủ rũ nữa mà chi Bởi kẻ đi họ có luyến lưu gì Muôn màng rồi còn chi em chờ đợi ! .......Lehong........ |
BA ƠI! Cái ngày ấy sẽ đến ư? Trời ơi!con biết bây chừ làm răng? Bệnh ba bác sĩ xin hàng Con xin vái lấy trăm đàng tứ phương Con muốn dốc hết tình thương Làm liều thần dược xin nhường dâng ba Muốn vét cạn giọt lệ sa Làm dòng máu đỏ thật thà nuôi tim... Bôn ba rong ruỗi khắp trời Bây giờ rã cánh dừng nơi đất lành Lòng con ai chẻ tan tành Thành ra trăm mảnh độc hành đớn đau? Ngày mai sắc nắng phai màu Tương lai vĩnh viễn đen màu thế ba? ........Hằng Nga....... Cầu được bình an Còn người khi trót sinh ra Tuổi thơ rồi đến ngày già thế thôi Cây kia trổ lộc đâm chồi Ra hoa kết trái để rồi cằn khô ! Bao năm khuya sớm phụng thờ Dưỡng nuôi tròn đạo em nào vong ân Con người do ở số phần Trời cao định đoạt chớ lo lắng buồn Rồi đây nguy hiểm qua cơn Cha già khỏe lại, sức mòn hồi sinh Xin em hãy vững lòng tin Cố lo chăm sóc trọn tình cùng cha Nam mô niệm chữ Di đà A men xin Chúa được qua nguy nàn Vái Trời thắp mấy nén nhang Cầu cho Cha được bình an sống đời ........Lehong........ |
LỤC BÁT VU VƠ Già rồi ! cứ hỏi già chưa ? Thèm như con nít tắm mưa cởi truồng. Đêm về ngắm ánh trăng suông Ngày nghe đất gọi nổi buồn vu vơ May còn bầu rượu túi thơ, Trái tim mở cửa đợi chờ người dưng ... ......Vũ Hòang...... Định luật tạo hóa Dù già lòng vẫn còn xuân Thấy gái son trẻ ngỡ mình hai mươi Chuyện trò lão xưng em, tui Yêu thương rả rích mẫn mùi như trai Trên WEB thơ thả dài dài Buông lời trêu chọc chẳng ai lão từ Ban ngày bầu rượu túi thơ Vui cùng bằng hữu, đợi chờ tri âm Muốn mình như tuổi lên năm Cởi truồng nhong nhỏng đi dầm tắm mưa Thời gian nhanh tựa thoi đưa Còn đâu "ba vá miểng dừa" đầu xanh ! Luyến lưu nay cũng phải đành Định luật tạo hóa : lá xanh rồi vàng ! ........Lehong........ |
CÁNH HOA SẦU Lặng nhìn từng phiến lá rơi vàng phai ngập lối , lòng chơi vơi buồn chưa tắt nắng hoàng hôn xuống vội bước vào đời lắm nỗi thương vay duyên không trọn tháng ngày buồn tẻ tủi phận mình....mắt lệ đắng cay. chiều nghiêng phủ bóng hao gầy hồn thu nhuốm lạnh..gió mây hững hờ liễu buồn rũ úa bơ vơ bến sông thầm lặng..thương chờ đợi ai. đoạn đường tình chông gai lầy lội thân lục bình trôi nổi về đâu ? đêm đêm ôm cánh hoa sầu áng mây giăng phủ một mầu tương tư./. ......KhangNhii...... Trời trong, mưa tạnh (Cảm tác thơ Khang Nhii) Người đi đã mấy năm dư Bởi chưa về lại sầu tư người chờ Biết rồi đây anh thương, anh nhớ Hay em chờ trong cảnh bơ vơ Mong anh chớ có hững hờ Để người mong đợi khỏi ngơ ngẩn buồn Gió thu lạnh mưa tuôn giọt ngắn Thương cho mình sao lắm đắng cay Gió mưa làm cánh hoa gầy Đường tình sao lắm chông gai phũ phàng Thân lục bình dầm chan mưa nắng Nước lớn ròng lo lắng tương lai Mong là có được ngày mai Trời trong, mưa tạnh hết ngày gian nan ........Lehong........ |
EM ƠI ! GIÂY PHÚT CHẠNH LÒNG..... Có nghĩa gì đâu chút hương mùa cũ Còn nhớ ,còn thương gió thoảng qua rồi Em bước kiêu sa theo tình biển gọi Ta sông nhỏ hẹp chảy về xa xôi... Con suối còn vương ngày em mới lớn. Chân đất, đầu trần không áo tắm mưa. Ta mãi lang thang tìm miền không có.. Đến thưở bạc đầu có... cũng như chưa! ......Vũ Hoàng ...... Tình có như không Chạnh lòng bỗng nhớ chuyện năm xưa Khi tôi với nàng bén duyên ưa Hôm nay nhớ lại như gió thoảng Dù yêu em lắm mấy cho vừa ! Rồi em theo tiếng gọi kiêu sa Bây giờ đã là vợ người ta Còn tôi tình có như chưa có Giây phút nhớ em lệ nhạt nhòa Tôi muốn trở về những ngày thơ Em là cô gái mắt nai tơ Nhìn tôi len lén em mắc cỡ Sao giờ gặp lại mặt hững hờ ? Còn đâu lúc chân đất, đầu trần Bùn sình còn vương lấy gót chân ! Còn nhớ hay quên ngày em lớn Ngày em về sống chốn quê chồng ? Luyến lưu chi lắm cũng hoài công Khi mà con sáo đã sang sông Sáo đã bay xa không trở lại Nên tình tuy có kể bằng không ! .......Lehong....... |
THƯƠNG ANH Giận anh cay đắng em mang Lời ngon tiếng ngọt anh càng dỗ yêu Tâm tư em bỗng nhẹ hều Chợt nghe nhung nhớ bao chiều phượng rơi Nhớ anh em gọi tình ơi Giận anh ,anh cứ ngọt bùi hỏi han Đêm đêm nhật ký thêm hàng Yêu anh sâu đậm chẳng màng khỗ đau Tình em trước cũng như sau Chữ thương em sẽ làm câu gối đầu Bóng anh mãi mãi khắc sâu Từ lâu nên há dễ dầu nhạt phai Thương anh thương mãi thương hoài Tình em rưá đó...còn ai hơn nào Tình anh nồng thắm biết bao Đôi ta luôn mãi dạt dào nhớ thương >>>Lida>>> Cơn mộng tình Bởi em nặng chữ yêu thương Nên dù cay đắng, giận hờn bỏ qua Cần anh dỗ ngọt làm hòa Một câu an ủi _ Lệ nhòa đẩm mi ! Em như mang nặng tình si Tình anh em hẳn nặng ghi suốt đời Dù cho trăng có đầy vơi Thuỷ chung em hứa một lời chẳng quên Thương anh thao thức từng đêm Chờ trăng lố dạng, bên thềm chờ anh Đôi ta hai mái đầu xanh Cùng nhau thề nguyện Cao xanh chứng lời Nguyện lòng yêu có anh thôi và còn nhiều nữa những lời ái ân Từ nay em hổng giận hờn Cho hồn xuân nữ vào cơn mộng tình >>>Lehong>>> |
CHUYỆN HAI ĐỨA MÌNH Anh là độc giả nghiền tôi Tôi là bà chủ một trời thơ yêu Đôi ta sáng sáng chiều chiều Kẻ tung-người hứng như diều căng dây Diều bay lên chín tầng mây Một tầng-một bậc mình xây mộng vàng Mình là triệu phú thời gian Một năm mình có muôn vàn yêu thường. ........Hằng Nga....... Tình thơ trao đổi vấn vương Em tung, anh hứng chẳng nhường cho nhau Nào ngờ mấy bận đổi trao Đôi tim rung cảm dạt dào ý thơ Ta cùng xây đắp ước mơ Một lần gặp mặt, một giờ bên nhau Lòng em nay đã xuyến xao Hồn anh như đã quyện vào mắt em Mong sao ngày sớm qua đêm Trầu cau, mai mối vững bề tơ duyên Em vui phận gái thuyền quyên Anh mừng do bởi phỉ nguyền tóc tơ Hằng đêm anh vẫn đợi chờ Chờ em lên Net làm thơ trao tình Chuyện riêng tâm sự đôi mình Em ơi giữ kín chớ tin người ngoài ! ........Lehong........ |
TA LƯNG TỬNG ..... Nhắm mắt lại em ơi ! Anh đưa em vào cổ tích... Hiển nhiên đời sao khóc gió thương mây. Úp mặt vào nhau Cho tim mình kết lại Nhớ làm gì... tình Trọng Thủy - Mỵ Châu Cô Tấm ngày xưa giờ để tang ông Bụt Thành quách đền đài đã hóa bể dâu ! ...Nhắm mắt lại em ơi ! Anh đưa em về phía trước Cỏi yêu tình,nơi hạn hán ,chỗ bão giông Thì nghĩa gì đâu ! Khi thời gian đi không dừng lại Một kiếp người ai biết trước sau !? Đừng cúi đầu để mặt nhìn xuống đất. Bầu trời xanh vẫn ở trên cao Đừng đứng lại... ngày mai nuối tiếc Bước em ơi ! môi sẽ chạm vào nhau... Thời gian bốn mùa hoa vẫn nở. Cuộc đời mình xanh mãi những ước mơ. .......Vũ Hoàng ...... Tình đang đón đợi ! (cảm tác thơ Vũ hoàng) Nhắc mà chi chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy Một chuyện tình ủy mị lắm đau thương Đã gây ra cảnh loạn lạc chiến trường Cả Mỵ Châu cùng An Dương Dương thảm bại Cũng thôi nhắc Cô Tấm thời vụng dại Bị người em, mẹ ghẻ hãm hại đời Được Bụt, Tiên giúp đở đó em ơi Và cuối cùng được lên ngôi Hoàng hậu Nhắm mắt lại, anh đưa qua dông bão Qua những vùng đẩm máu bởi chiến tranh Để tìm về nươg náu chốn yên lành Nơi vùng biển trong xanh màu nước biếc Đời con người phải đâu là bất diệt Sống hôm nay, mai sẽ biết ra sao ? Hãy ngẩng đầu vọng hướng bầu trời cao Có vầng trăng, có ngàn sao lấp lánh Đừng chôn chặt nơi cô phòng đơn lạnh Bước ra ngoài để nhìn ánh thái dương Trước mặt em là cả một thiên đường Mà hạnh phúc, tình yêu đang đón đợi .......Lehong....... |
TRÁI CẤM... Xưa em viên đá cuôi. Rơi xuống dòng suối buồn, Ta làm cơn nước lũ Cuốn em vào yêu thương. Xưa em là kiếp hoa, Rơi dưới cội mai già, Ta là con bướm trằng Một đời thương nhớ hoa ! Xưa em là mùa hạ Ta làm kiếp ve sầu, Phượng ơi ! em hãy ngủ, Ta ru tình dài lâu. Xưa em là mây trắng, Trên đỉnh núi sương mờ, Ta làm cơn gió lạ Đưa em vào miền mơ. Xưa em là trái cấm, Ta chàng trai dại khờ, Ngây ngô ăn trái cấm Nên bây giờ ngu ngơ. Nay em là con gái, Nay Ta làm con trai. Xưa đến đây dừng lại ! .....Vũ Hoàng...... Trái cấm (cảm tác theo thơ XƯA VÀ NAY của Vũ hoàng) "Nay em là con gái Nay anh là con trai" Vẫn năm tháng miệt mài Đi tìm viên đá cuội Nhưng vì là dòng suối Đá cuội đâu dễ tìm Bởi ngọn suối chẳng yên Bởi do cơn nước lũ Em là hoa chớm nụ Anh chú Bướm đa tình Hoa hé nở cười duyên Bướm nhởn nhơ bay lượn Nếu em là cánh phương Anh hóa kiếp ve sầu Tỉ tê mãi lời ru Đưa Phượng vào giấc ngủ Nếu anh là đỉnh núi Em là áng sương mờ Đưa em vào cõi mơ Ru tình bằng cơn gió Trái cấm xưa đã có Mà anh chẳng ngu ngơ Nay không hóa dại khờ Bởi ăn nhầm trái cấm .........Lehong........ |
CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU Em trót tặng anh bài thơ tình Chẳng cần bút mực, chẳng dùng mail Chỉ bằng tin nhắn trong đêm vắng Qủa tim rộn nhịp gởi kèm theo. -Anh chớ xem qua xóa cái vèo Mà tim đau đớn từng thớ cơ Tình em gói trọn trong thơ ấy Tin gởi đi rồi nghĩ vẩn vơ. -Anh sẽ vui mừng hay làm ngơ? -Thơ thơ thẩn thẩn cái cô này Thơ tình lãng mạng bay bướm thế! Ngâm nga anh đọc suốt cả ngày. Ngẫu hứng em càng viết càng hay Đều đều anh có đọc mỗi ngày Anh thành độc giả nghiền em nhất Và em-triệu phú-tình đầy tay. ........MOON........ EM LÀ CHỦ NỢ (Cảm tác thơ Moon) Tình tôi trót đã đắm say Vì em liên tục mấy ngày nhắn tin Anh đây nào nỡ lặng thinh Bởi em gởi gắm chữ tình trong thơ Nên anh chẳng thể hững hờ Đọc xong "SAVE' lại phòng hờ mất đi Thơ em lời lẽ lâm ly Hồn anh bấn loạn nghĩ suy bao điều Thật tâm em dạ đã yêu Hay lòng chất chứa bao điều dối gian ? Thương yêu rồi lại vội vàng Để tôi nhung nhớ võ vàng tâm tư ? Em ơi hãy gật đầu "ừ" Chớ đừng thay dạ chối từ tình anh ! Tin em nhắn, ngày càng nhanh Bao lời tha thiết anh đành ghiền thôi Em là triệu phú giàu thơ Cũng là chủ nợ kẻ khờ vì yêu .......Lehong....... |
LÁ THU Âm thầm một chiếc lá rơi Chiều Thu màu úa lá rời cành khô Cuộc đời là chốn hư vô Trở về cát bụi mịt mờ thế gian Dứt tình hết nghĩa tào khang Bơ vơ như chiếc lá vàng cuối Thu Vật vờ rơi giữa sương mù Heo may lành lạnh gió ru lá vàng Lá không chờ đợi đông sang Chớm Thu lá đã vội vàng rụng rơi Lá qua chưa hết vòng đời Theo cơn gió lạ lá rơi xuống cầu Dưới giòng nước chảy sông sâu Lá rơi rụng xuống , biết đâu xuôi giòng ! Thương lá , cây trụi đứng mong Nhìn lá nước cuốn mà lòng cây đau Lá rơi ! lá sẽ về đâu? Mùa Thu vàng lá bạc đầu tương tư Cuối trời mây trắng hình như Xót xa cho lá vào Thu úa màu ........Sưong Sương....... Cõi đời là chốn thương đau Lá xanh tươi tốt đổi màu vàng khô Hôm nay ai đó hững hờ Còn ngày hôm trước mong chờ, đợi trông Từ người cất bước sang sông Kể như chim Sáo sổ lồng bay cao Bao nhiêu ân ái ngọt ngào Như cơn gió thoảng rơi vào hư vô Con thuyền đã tách xa bờ Khiến người đưa tiễn ngẩn ngơ đứng nhìn Bến xưa đứng lặng một mình Mà lòng vơ vẩn chuyện tình ngày qua Ngày xưa ngắm ánh trăng tà Lời anh nồng ấm thiết tha trao lời "Anh yêu duy nhất em thôi Thủy chung trọn giữ muôn đời không phai" Ngờ đâu lại có một ngày Manh tâm vong phụ, anh thay đổi lòng Cuối thu trời chuyển sang đông Hồn đang ấm áp bỗng lòng tái tê ........Lehong........ |
![]() ![]() Happy Holidays to you and your family huynh LH ! |
Merry Christmas
![]() |
Chúc Mừng...
![]() |
Mừng Giáng Sinh
![]() |
Mừng Xuân Tân Mão
![]() |
Mừng Xuân Tân Mão
![]() |
![]() Mừng Xuân Tân MÃO 2011 Chúc Lệ Hồng Năm Mới 2011 An Khang Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý |
PHỐ ĐÊM Phố đêm đường vắng chỉ mình tôi Người thương ngày ấy đã xa rồi Anh đi chinh chiến vì non nước Tình nhà đành gác lại mà thôi ........Lehong....... |
TÔI CÓ CÒN ĐÂU NHỮNG ĐÊM XUÂN Tôi có còn đâu những mùa Xuân, Có hương hoa dại nở bên đường, Những nắng mai hồng pha sắc tím Của phút bình minh ở ven rừng . Đơn vị thường khi vẫn trú quân, Ở những đồi cao- chốt lưng chừng, Và Xuân thơ mộng âm thầm đến, Trên muôn hoa lá trổ tưng bừng . Có những loài hoa không có tên, Như người lính trận dễ thường quên, Của bao nét lạ nơi phố thị, Mới hay chinh chiến mấy ai quen ! Đồng đội tôi giờ lạc nơi đâu, Còn nhớ nhau chăng những tuyến đầu, Những đêm xuân đến lên phiên gác, Bâng khuâng chờ mãi suốt canh thâu . . . Tôi có còn đâu những đêm xuân, Với bao đồng đội chốt ven rừng, Gói bông hoa lạ ghi thật vội, Gởi về phố thị để chúc mừng. .....DUTU..... XUÂN NGƯỜI VIỄN XỨ Hái hoa Trinh nữ vội bên đường Tôi về gói trọn những yêu thương Nắn nót từng lời em thân gởi Đến người chinh chiến chốn sa trường Anh ! người lính trận chốn tiền phương Mủi đạn lằn tên đã xem thường Rừng sâu, núi thẳm từng đồn trú Nào ngại trầm mình dưới gió sương Thương anh những đêm gác tuyền đầu Xuân về nòng súng vẫn giương cao Hồi hộp từng đêm chờ giặc đến Đồng đội đón xuân chốn chiến hào Thế cuộc tháng tư đã thay đời Tôi,anh giờ mỗi kẻ một nơi Đón xuân đất khách không hoa thắm Ngoài sân lả tả tuyết đang rơi Nơi nầy bông tuyết đón xuân sang Nhận được chắc anh sẽ ngỡ ngàng Tạm thay Trinh nữ ngày xưa ấy Nhưng tình năm cũ vẫn chứa chan .....Lehong..... |
Tình Khúc Mùa Xuân Gió xuân nhẹ thoảng hương tình Mai vàng hé nhụy lung linh nắng hồng Tung trời én xoải cánh mong Trúc đào rũ lá bên giòng sông xanh Hoa xoan e ấp trên cành Tầm xuân nụ biếc mong manh giậu ngoài Tường vi đọng hạt sương mai Cúc tần nở đóa mọng cài duyên thơ Yến oanh vờn bướm nhởn nhơ Cỏ thơm phơi phới rạng ngời sắc xuân Đàn reo buông khúc nhạc trầm Du dương lướt phím thanh âm rộn ràng Mùa xuân gõ cửa hân hoan Bên anh ngày tháng nồng nàn yêu thương Tháng giêng đắm mộng thiên đường Tim chung hòa nhịp cùng vương nắng tình PTMC ...Tiểu Vũ Vi.... 01/01/12 ĐÁM CƯỚI ĐẦU XUÂN Thương anh em ở một mình Trung trinh chờ đợi ngày mình bên nhau Chờ anh mang lễ cau trầu Cha mẹ dạm ngõ làm dâu nhà chàng Thế rồi đám cưới thật sang Hai họ vui vẻ hân hoan tiệc tùng Chúc mừng đôi trẻ thuỷ chung Yêu nhau đến lúc răng long, bạc đầu Trăm năm sẽ mãi yêu nhau Tình luôn nồng đượm như cau với trầu Cầm tay nhẫn cưới anh trao Nụ hôn thắm thiết ngọt ngào tình ta Cả hai cúi lại ông bà Họ Nội, họ Ngoại... bên ta, bên chàng Ngoài đường pháo nổ xuân sang Xe hoa tươi thắm, nắng vàng lung linh ......Lehong...... |
THƯ GỬI TÁO QUÂN Hăm ba Ông Táo lên trời Thưa giùm Thượng Đế rằng tôi vẫn nghèo Cá chép bé tẻo tèo teo Liệu ông cởi có lộn phèo đi không Bao giờ Nam, Bắc , Tây , Đông Được mùa tứ phía thì ông hãy về Nếu còn chiêm úng mùa khô Thì ông ở lại đừng về trần gian Dưới nầy còn lắm quan tham Kẻ ăn không hết người lần không ra Vẫn là chước quỷ mưu ma Nịnh trên nạt dưới đã là thói quen Hỏi trời trời bảo trời quên Hỏi đất đất bảo cứ lên hỏi trời Quẩn quanh là thế “ Bếp” ơi Hỏi giùm Thượng đế “ thấu trời” hay không ......Lê Trí Viễn....... TÁO VỀ ĐI THÔI ! Táo ta đi hỏi lòng vòng Hỏi ngay Thương đế lão không trả lời Trời rằng hãy để ngày mơi Nhà ngươi bép xép ai mời lên đây ? Táo rằng thần chẳng có say Làm sao quên được cái ngày hăm ba ? Vượt bao muôn dặm đường xa Mang bao sự việc tâu qua tai Trời Có thằng nghèo khó tả tơi Quanh năm vất vả suốt đời trắng tay Chỉ đủ tay làm hàm nhai Rượu chè ma túy bạc bài cũng không ! Còn người khổ cực trên đồng Dầm mưa dãi nắng nhọc công cấy cày Nhưng mà số phận chẳng may Lúa thì ngập úng còn cây chết tàn ! Còn riêng cái bọn tham quan Mưu ma chước quỷ bạc vàng đầy bao Dân đen ngỏng cổ đón chào Vỗ tay chúc tụng ghế cao hắn ngồi ? Còn bao sự việc trên đời Trái tai gay mắt đầy "Phơi" đây nè Trời rằng tao chẳng cần nghe Đinh tai ta quá Táo về đi thôi ! .......Lehong...... |
NGHINH ĐÓN CHÚ RỒNG Chị Meo khăn gói đợi sang sông Người Việt hân hoan đón chú Rồng Tân Mão Hoa Nhài gieo Ả Rập Năm Mèo Dân Chủ nở Trung Đông Nguyện cầu tiên tổ hồn dân tộc Khấn vái anh linh đất Lạc Hồng Giải thoát dân oan qua đại nạn Rồng thần lửa thánh sạch ba phong….!!! .....TTKT..... 01/21/2012 MÀU HỒNG Nhâm Thìn tên thật của cô Rồng Giáp trước dùng dằng tận đáy sông Cuộn nước gây ra mưa lụt lớn Giẫy mình xãy đến những cuồng phong Xuân nầy lánh mặt ra sa mạc Tết đến nằm yên chốn biển đông Hãy để cho con dân nước Việt Nhìn đời còn thấy được màu hồng ......LEHONG..... |
RƯỢU XUÂN Dẫu bao cám dỗ rập rình Nhớ mong nhau chẳng chúng mình thì ai. Kể từ cái độ Giêng, Hai Cứ mơn mởn mãi những ngày sang xuân. Đón từ em chén ái ân Nhấp chung nhau, thấy môi gần thêm môi Xuân như đã đến thật rồi Trên đôi má thắm, nụ cười, nét duyên Hà thành bất chợt chao nghiêng Rượu xuân say với tình riêng say cùng. .......NTT....... Ngày lành rước dâu Rượu nồng nhấp cạn một chun Cùng anh mình đã chúc mừng xuân sang Mềm môi ly ái chén ân Đôi ta như xích lại gần bên nhau Đua chen mai, cúc,lan, đào Má em ửng thắm đón chào lời yêu Tình anh lòng trót đã xiêu Em còn chờ đợi chỉ điều xe duyên Phận em thân gái thuyền quyên Tuỳ nơi ba mẹ định quyền tóc tơ Vì em anh chớ chần chờ Cậy nhờ mai mối ước mơ xây thành Tết nầy anh sẽ bên anh Đón Xuân là lúc ngày lành rước dâu ........Lehong....... |
CON VỀ MÁ ƠI Tết nay đã định không về Mà lòng cứ réo nhà quê quê nhà Má còn ngồi ngóng con xa Em còn thắc thỏm mong quà mừng xuân Bàn thờ nhang khói rưng rưng Ảnh Ba trầm mặc đợi từng người thân Giang hồ riết cũng chồn chân Trời thì xa đất thì gần Má ơi Con đi tứ phía cuộc đời Đến đâu rồi cũng hụt hơi chầu rìa Má đừng phiền trách con nghe Tóc con đã bạc, con về Má ơi. ......Nguyenvannhan..... QUAY VỀ BÊN MẸ Tết nay Xuân mấy bận trôi Con hứa với mẹ để rồi lại quên Em còn ngồi đợi bên thềm Quà xuân thấp thỏm lòng thêm buồn buồn Bàn thơ nghi ngút khói hương Xa xăm đôi mắt chờ từng đứa con Ba con tuy đã không còn Tâm linh như thể bồn chồn đợi trông Mẹ già tóc bạc lưng còng Bao năm chồng mất vẫn lòng thủy chung Quê nhà Mẹ luống cầu mong Cho con của Mẹ tơ hồng đẹp đôi Ở nơi đất khách quê người Vợ con đùm bọc suốt đời thương yêu Nay con tuổi sắp về chiều Thành công cũng có liêu xiêu đã từng Đường trần mỏi gối chồn chân Thôi về với Mẹ đón mừng xuân sang ........Lehong....... |
NGẬP NGỪNG Chưa gặp gở chưa một lần biết mặt Sao lòng ta có cảm giác thân quen Rồi từng đêm ta ấp ủ hơi men Ta mong đợi những giọt cay tình ái Muốn vội vả cho tình yêu chấp cánh Lại ngập ngừng chưa rỏ được lòng ai Muốn để lòng mình lạc lối thiên thai Nhưng lại sợ đi một mình đơn lẻ ! Muốn mùa thu trời không mưa trong sáng Cho nắng lên những giọt nắng lung linh Muốn nói thật nhiều nhưng lại làm thinh Sợ ai đó có nơi chờ ,nơi đợi ? Muốn hò hẹn sợ người ta không tới Rồi một mình ngồi đợi suốt cơn mưa Muốn nắng lên nhưng trời lại đổ mưa... Thôi đành vậy ,ngập ngừng......ta không nói..... ...Langtu qd.... TRÁCH NGÀY XƯA Đường vào yêu có trăm nghìn vạn lối Sao ngập ngừng chẳng nói để "người ta" Vẫn hằng ngày chờ đợi ở bến phà Vì biết là "Họ" thường ngang qua đi học Quả tình yêu đã khiến "ai" ngu ngốc Thương em rồi lại lộc cộc theo sau Không làm quen hay một tiếng mời chào "Em lên xe mình đèo nhau em nhé" Anh mãi sống trong u buồn lặng lẽ Rồi từng đêm khe khẻ gọi tên em Giọt rượu cay tình vương mộng thêm thèm Ước gì mãi còn có em bên cạnh Anh cứ nói chớ ngại gì né tránh E một ngày Sáo cất cánh bay cao Để anh yêu lại luyến tiếc nghẹn ngào Trách ngày xưa tại sao mình không nói ......LEHONG..... |
MAI ANH ĐI RỒI Mai anh đi rồi tôi sẽ buồn và nhớ Câu thơ tình ai viết dở bỏ lại đây Tôi một mình ôm cô đơn với những tháng ngày Ghép vần thơ mà nghe lòng trống vắng Tôi thầm ước ... Tìm đâu đó một lời anh nhắn Rằng : Ở nơi xa anh cũng đang nhớ về tôi ...! Tôi trách mình . Sao mong ước xa xôi . Mai anh đi có gì mà lưu luyến ! Người ta vẫn đến , đi sau mỗi chuyến ... Thơ tình anh đâu viết tặng riêng tôi ! Mai anh đi rồi ... Tôi sẽ rất đơn côi Còn ai nữa để tôi mong tôi ngóng Tôi sẽ viết bài tình thơ vào những đêm gió lộng Gửi lòng mình hòa cùng bão giữa đêm đen Tôi vùi mình vào đêm - không một ánh đèn Và cứ thế một mình tôi ...bật khóc SS CÒN TÔI Ở LẠI Tình đôi mình chẳng là giây là phút Lâu lắm rồi nhớ lúc mới quen nhau Hồn thơ người ta lai láng cuộn trào Khi đọc đến tôi nghẹn ngào than thở Thương cho em đớn đau tình dang dở Nửa chùng xuân sớm lở vở chuyện ái ân Tôi khuyên em âu đó cũng duyên phần Em chớ buồn thôi bận tâm lo lắng Nhưng hôm nay em đi rồi xa vắng Không giã từ lời nhắn cũng bằng không Biết tìm đâu khi én nhạn mịt mùng Ôi còn gì mà trông mong chờ đợi ! Em đi rồi đường xưa sao lắm bụi Chỉ mình tôi lủi thủi bước đi hoang Tìm đầu thôn đến cuối nẻo đường làng Có còn đâu bóng nàng người em gái Em đi rồi tôi xa em mãi mãi Buồn làm sao khi phải sống đơn côi Và từ nay cho đến cuối cuộc đời Bóng hình em khó vơi trong tâm khảm .....LEHONG..... |
CHO ANH XIN…… Anh xin lỗi cô em kết nghĩa Em làm anh bạt vía, kinh hồn Thình lình em muốn kết hôn Khiến anh thần xác, thần hồn mất tiêu Anh xin lỗi em nhiều, nhiều lắm Bởi ham vui đem Thắm ra đùa Cho anh được phép phân bua Anh làm thơ ấy chỉ mua tiếng cười Anh những tưởng có người em gái Đọc thơ anh thoải mái cười vui Nào ngờ em nghĩ ngược xui Giờ đây vỡ lẽ ngậm ngùi cả hai Anh xin hứa tư nay không dám Đùa giỡn trên tình cảm hai ta Từ nay anh tởn tới giá Anh xin hứa đó, em tha, anh nhờ. .......Meilueih........ BẮT ANH......... Lỡ yêu vì lời thơ dịu ngọt Đâu ngờ anh lừa gạt người ta Thông điệp anh gởi đó mà Sao giờ anh bảo thứ tha anh nhờ ? Thân gái em bơ vơ côi cúc Tưởng gặp anh diễm phúc trong đời Rằng anh lời chỉ nói chơi Do em xui ngược nghĩ người yêu ta Đã trễ tràng phân bua vô ích Trong tim em đã thích và yêu Mong anh đừng có nói nhiều Xin lỗi vô ích chớ kêu Trời già Đừng chơi lối nguyệt hoa ong bướm Lời thốt rồi nay muốn đổi thay Em cậy thầy bói coi ngày Định xong lễ cưới cho hai chúng mình ........Lehong........ |
CON TIM BĂNG GIÁ Nếu ngày đó lời yêu anh không ngõ Thì bây giờ em đâu có thương sầu Chẳng giận hờn khi đã cách xa nhau Đêm lặng lẻ gối đầu em nhỏ lệ Đã yêu nhau trao lời thề ước hẹn Sao bây giờ uất nghẹn phải chia ly Bao lời yêu anh đã nói được gì? Thôi ly biệt đường đi em cứ bước Vạn lời yêu không trở thành điều ước Chẳng được gì khi phía trước xa xôi Chỉ mình em rủ bước mòn trên lối Ôn kỹ niềm buồn đổi lấy hư không Có lẻ nào tình phai theo gót hồng? Theo năm tháng cõi lòng như băng giá Con tim nồng vì yêu nên hóa đá Hận nhân tình,kỹ niệm cũ trôi xa ........Xuân Phương....... CÒN GÌ KỶ NIỆM ! Ngày em đi nơi phương trời xứ lạ Anh khổ sầu buồn bã biết bao nhiêu Còn mình anh đơn độc những buổi chiều Ngồi thơ thẩn buồn hiu nơi bến vắng Mặt nước sông trông êm đềm phẳng lặng Có biết đâu đang trổi ngọn sóng ngầm Vắng xa anh em đau khổ lặng căm Nhưng trong lòng đang âm thầm giận tức Mấy thu qua em chưa lần quay bước Nên lời thề hẹn ước cũng bằng không Nhận tin em nay xuất giá theo chồng Anh chờ đợi điều hư không mộng tưởng ? Kể từ đó anh không còn thần tương Con tim nầy cũng đổi hướng xoay chìu Tình năm nào không trọn được chữ yêu Còn gì nữa mà chắc chiu kỷ niệm ? .......Lehong....... |
CÂY CẦU DỪA Cây cầu dừa bắt ngang con rạch nhỏ Mỗi khi đến trường...anh thường đón và đưa Nắm tay em...anh dắt qua cầu dừa Em thích thú...cũng vừa lo vừa sợ Lần đầu tiên...cầm tay anh em mắc cỡ Sợ người ta nhìn thấy sẽ nghi ngờ Sợ lòng em sẽ bối rối ngẩn ngơ Rồi vương vấn....tuổi thơ mang sầu khổ Nhưng tình yêu ...anh chưa lần thố lộ Em đã ra thành...quen phố,...bỏ quê Để từ đây trên những lúc đi về Cây cầu dừa....một mình anh lẻ bóng .....LEHONG.... Kể từ ngày em lên thành thị sống Thân gái một mình giữa chốn phồn hoa Biết bao người miệng lưởi lắm điêu ngoa Và em đã mềm lòng mất suy nghĩ Em bây giờ chân mòn mõi bước đi Biết tìm đâu để nghĩ chân nương náu Em bây giờ cắn môi bật tung máu Xấu hổ nhìn quê cũ ngấn lệ dài Cây cầu dừa biết còn đó ngày mai ? Cho em đây được nhìn cho tận mắt Dẫu biết rằng không còn đó dìu dắt Bàn chân đơn run rẩy bước một lần ....NESM .... Nơi thành đô... mấy phen em lận đận Với cuộc đời....luôn lừa lận bon chen Người chán chê...gái quê phận thấp hèn Chẳng xứng đáng.. làm quen nơi sang cả Chung quanh em ..toàn những người xa lạ Sống với nhau... chẳng có chút tình người Em khổ đau... nhìn thấy họ cười vui Em chán nản.... bởi tình đởi tráo trở Đặt chân về quê... mà lòng trăn trở Người năm xưa ...còn đó đứng đợi chờ ? Cây cầu dừa.... ghi kỷ niệm ngày xưa thơ Giờ đã mất... thay bằng cây cầu ván .....LEHONG.... Cây cầu dừa thay bằng cầu ván Người xưa giờ đang êm ấm bên ai Bước chân đơn miệt mõi trên đường dài Nghĩ tương lai lệ rưng rưng nước mắt Nỗi uất hận nặng trĩu lòng se thắt Bỡi ngày xưa ham sống nơi kinh thành Ngỡ rằng mình cố gắng sẽ nên thân Nào ngờ đâu em tự hũy đời mình Em đã sai và đánh mất mối tình Mà ngày xưa em nào đâu hay biết Chừ giờ đây luơng tâm đang cào xiết Chữ nợ duyên em nghe tê tái buồn ....NESM.... Chuyện đã qua nhắc chi thêm phiền muôn Vì tình đời ...thường mới chuộng... cũ vong Người năm xưa ...chưa lần tỏ tơ lòng Em không biết !...phải đâu em phụ rãy ? Tình đã mất... là xa nhau mãi mãi Chữ tương phùng ...xin hẹn kiếp mai sau Thương nhớ chi cảnh cũ....lệ tuôn trào Gặp lại nhau... cho lòng đau quặn thắt Nhìn thấy em... lệ rưng rưng khóe mắt Lòng của anh.... cũng se thắt niếm đau Bóng hình em ...lần khuất bước qua cầu Tay che nón....gục đầu chân lủi bước ....LEHONG.... |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 06:24 PM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.