![]() |
Kiếp nhân sinh !
![]() Kiếp nhân sinh ! Cõi thế gian có lắm cảnh u buồn Đừng cứ nghĩ bản thân mình trên hết Có chói sáng thì rồi ra cũng chết Chẳng đáng là gì…cái kiếp nhân sinh. Tú_Yên (14-10-2016) |
Bên góc luân hồi
* Cảm tác từ hai câu thơ của Tác giả RD:
"Cây chen núi – núi lên cao lồng lộng Tượng lấn trời – trời mãi rộng bao la" (RDinh) ![]() Bên góc luân hồi Lãng đãng trên cao – mây màu nguyên thuỷ Khúc Cổ Cầm vạn kỷ mãi ngân nga Dải Ngân hà xa tít tắp – xa Trời bất tận – núi bao la vách núi Cứ ngỡ trẻ mà Sao nghìn vạn tuổi Tưởng rằng già, nhưng nông nổi – vẫn trăng Thoáng trên cao nghiêng nghiêng bóng chị hằng Gần dưới đất – đất lặng thầm cùng đất. Chỉ là thế mà nhân sinh tất bật Chỉ vậy mà lại cao ngất đa đoan Dăm ba điều mơ ước cứ lụi tàn Mong đi hết nẻo trần hoàn mệt mỏi. Nhìn trời rộng – lòng âm thầm tự hỏi “Kiếp con người là sáng_tối – phải không ? Bước chân đời bao thuở hết long đong ? Khi cuộc thế chỉ: được…không…có thể…?” Mãn nguyệt Tàn phong Nhân hoà dâu bể Bên góc luân hồi…kể lể chuyện xưa, sau. Tú_Yên (24-10-2016) |
Khe khẽ thu đi
![]() Khe khẽ thu đi Khi thời gian qua vội vã Là bấy mùa thu cứ trôi Bao nhiêu hạt mưa hối hả Tung tăng rơi giữa chừng trời Là đêm ru ngày ươm mộng Dệt thành bao khúc nhạc thơ Là tôi mong điều giản dị Một đời cùng với niềm mơ… Giấc mơ một đời nguyên vẹn Bên thềm khe khẽ thu đi Nghe lòng miên man lay động Liu riu tiếng gió thầm thì. Tú_Yên (02-11-2016) |
Mưa Thu
![]() Mưa Thu Thế là mưa thu nhè nhẹ Bên thềm lất phất…rơi…rơi Dường như có gì trong gió Làm mưa lên tiếng ru hời Thế là chiều qua lẵng lặng Thời gian cứ vậy mà trôi Tháng năm chợt thành xa vắng Như mây thu vắt ngang trời Tôi gom: đêm mưa, ngày nắng Thành mùa – theo bóng chim di Thả neo niềm mơ một thuở Cho cây đời biết xuân thì. Tú_Yên (04-11-2016) |
Tự dưng
![]() Tự dưng Tự dưng thấy rất yên bình Thì ra đời lắm chân tình thiện nhân Không còn những nỗi bâng khuâng Quanh ta bất chợt trong ngần thiều quang. Tú_Yên (09-11-2016) |
Từ nay
![]() Từ nay Từ nay không vướng bận gì Lo toan trút bỏ Sầu bi trả đời Đã xong ân nghĩa một thời Lòng riêng thư thái Tiếng cười nhẹ tênh. Tú_Yên (19-11-2016) |
Cái cõi phù du
![]() Cái cõi phù du Con sóng lăn tăn theo dòng về cuối bãi Gió ở lưng trời bay mãi để về đâu ? Cuộc đời thường với bao nỗi bể dâu Vẫn còn lắm thẩm sâu tình nhân loại Trong cõi phù du dẫu nhiều hoang hoải Luôn có kẻ trải lòng thiện ái chẳng so đo Cứ mong cho người: được sung túc, ấm no Và vững chải trên con đò Chân_Thiện_Mỹ. Cái cõi phù du dẫu còn nhiều vị kỷ Nhưng sống tốt với người thì sẽ thấy tâm an. Tú_Yên (23-11-2016) |
Ngày giỗ Chị
Chị à ! Vài hôm nữa là giỗ lần thứ hai của chị rồi. Mới đó thôi mà đã gần ngàn ngày. Thời gian như mây bay…như gió thoảng – qua nhanh đến chẳng thể ngờ. Chỉ là gần ngàn ngày…mà em thấy như chị đã bỏ em từ rất lâu lắm rồi vậy ! Chị ! Em nhớ chị nhiều lắm – Chị có biết không ?! Mỗi ngày qua đi – cái nhớ như hằn sâu vào góc hồn riêng và cứ nằm yên đó mà quắt quay da diết. Chắc là sẽ không ai có thể hiểu được: nỗi đau xót của sự trơ trọi khi nhìn quanh mình chẳng còn cha mẹ hay anh chị em. Em rất nhớ mọi người – rất nhớ ! ![]() Ngày giỗ Chị (08-11 âl) Ngày giỗ Chị – lòng em nghe bối rối Một chút buồn ? Không. Chính là nỗi xót xa Mới thôi mà – hai năm đã trôi qua Thiếu vắng Chị. Nắng chợt nhòa…dợm tắt. Ngày giỗ Chị – sao nghe lòng quặn thắt ? Nhớ vô vàn dù Chị thật xa xôi Năm sẽ tàn Mây trắng mãi hoài trôi Không có Chị. “Đời là đời – vẫn thế !?” Dù cứ dặn – mà sao luôn không thể… Quên cái thời: Chị để lắm thương yêu Chiều lại chiều Chiều đổ bóng liêu xiêu Sáng lại sáng Sáng nghe nhiều trống vắng. Ngày giỗ Chị. Ước sao lòng tĩnh lặng Tâm nhẹ nhàng như mây trắng vô ưu Mượn ngôn từ – em gửi mấy lời thư “Thanh thản ở miền chân như – nghe Chị” Tú_Yên (04-12-2016) |
Nên hãy rèn mình
![]() Nên hãy rèn mình Ta chỉ là một hạt bụi mà thôi Là tia nắng về cuối trời mất hút Là nguyệt tận – chỉ thanh tao khi mọc Nên hãy rèn mình: cố sống thật khiêm cung. Tú_Yên (11-12-2016) |
Mai vàng
![]() |
Khai bút đầu năm
![]() Khai bút đầu năm Hôm nay Mùng Một Tết Hoa phô màu thắm tươi Chúc người người: hạnh phúc Chúc tôi: luôn yêu đời. Tú_Yên (Đinh Dậu 2017) |
Cảm niệm đầu năm
![]() Cảm niệm đầu năm Nguyên tiêu – trăng sáng tỏ Êm đềm – rằm Thượng Nguơn Hoa vẫn còn thắm sắc Đời như bình yên hơn. Tú_Yên (Nguyên tiêu Đinh Dậu/11-02-2017) |
Chẳng còn mong đợi
![]() Chẳng còn mong đợi Rồi Sinh Nhật sẽ chẳng còn mong đợi Khi tuổi đời vời vợi (lá vàng thu) Vui không có Buồn đã thành dĩ vãng Sinh Nhật ư ? Thêm lần nữa tạ từ… … Tạ từ…mùa mới đi qua Để nghe con nắng xế tà…rưng rưng. Tú_Yên (04-03-2017) |
Chào
![]() Chào Chào mi: cái giấc chiêm bao Chào con sóng cứ lao xao xô bờ Chào câu_chữ – lắm mộng mơ Chào người khắc khoải…cùng thơ – trải lòng. Tú_Yên (14-03-2017) |
Phố buồn.
![]() Phố buồn. Phố vẫn buồn như thuở rất xưa Khi mùa đang sắp chuyển sang mưa Mây giăng xám ngắt trên trời rộng Vi vút ngoài hiên tiếng gió lùa. Phố vẫn buồn ! Anh có biết không ? Sông Ngân nay đã rẽ đôi dòng Duyên tơ là mộng miền hư ảo Nhưng nghĩa ân sâu mãi tạc lòng. Phố có buồn - em vẫn vậy thôi ! Mặc ngày hiu quạnh (nắng ngừng trôi) Bao năm cứ thế - em cùng bóng... Đếm tiếng thời gian gõ nhịp đời ! Tú_Yên (15-03-2017) |
Chúc Mừng Sinh Nhật Đình Duy
Chúc Mừng Sinh Nhật con trai (31-03) Mỗi ngày đều là một ngày vui nghe Duy. Mẹ rất yêu con ![]() ![]() |
Con Hạc giấy
* Nằm mơ thấy Chị (đêm 16/3/Ất Dậu) Chị về: xin con Hạc giấy Mong đời có được điều may Hôm nay em đưa tặng Chị Gửi theo: an vui mỗi ngày. _ Nếu thực sự có kiếp tái sinh - hãy là người hạnh phúc nhất trên đời nghe Chị ![]() Con Hạc giấy Con Hạc giấy – em gửi về cho Chị Nơi vô thường không vị kỷ chua ngoa Cái nơi mà mọi vật cứ nhạt nhòa Nơi tất cả – chỉ vời xa…biền biệt. Con Hạc giấy chở nghĩa tình tha thiết Chút niệm lòng da diết của ngày xưa Chút tâm tư từ thuở tuổi như vừa… Biết cảm nhận chuyện lọc lừa nhân thế. Con Hạc giấy – bay qua điều dâu bể Đem bình yên, may mắn đến trao Người Đem an vui và cả những tiếng cười Cho nơi ấy Chị rạng ngời hạnh phúc. Con Hạc giấy mang theo lời cầu chúc Bằng dòng thơ êm ái khúc nhạc đời Nguyện mai nầy: “Chị sẽ mãi thảnh thơi Cứ nhàn hạ như mây trời thong thả”. Và như thế – em thật lòng yên dạ Chẳng nghĩ gì về thời đã mông mênh Chẳng còn lo đời chị lắm gập ghềnh Em sẽ sống: không buồn tênh – không nhớ… Tú_Yên (12-04-2017) |
Sinh Nhật Cháu
![]() Sinh Nhật Cháu Hôm nay Sinh Nhật Cháu Bà lại viết bài thơ Gửi trọn niềm mong ước Cùng điều bà luôn mơ… Hôm nay Sinh Nhật Cháu Bốn năm đầy đã qua Lớn nhanh lên Cháu nhé Sống: – bao dung – chan hòa. Tú_Yên (22-04-2017) |
Vấp…
![]() Vấp… Vấp nhau – vấp cả cuộc đời? Mơ xưa không đặng nên lời đa đoan? Một lần vấp Một lần mang… Tình như bọt sóng biển tràn khơi xa. Vấp vào nhau? Buốt lòng ta? Tình là hạt bụi bay qua cõi trần. Tú_Yên (17-05-2017) |
Nửa nửa giấc mơ
![]() Chỉ cần nửa nửa giấc mơ Là vừa đủ viết bài thơ cho mình Tú_Yên (20-06-2017) |
Ngày giỗ Ba
![]() Ngày giỗ Ba Ngày giỗ Ba – trời ươm vàng khắp lối Bầy Sẻ lượn vòng cùng nắng mới nôn nao Ngẫm cho cùng – đời chẳng được là bao Nên con tự nhủ mình: không buồn đau chi nữa”. Ngày giỗ Ba – gió nhẹ nhàng bên cửa Đất bình yên nên hoa lá cứ phô màu Nắng đong đưa Tầng mây trắng xôn xao Bay vun vút giữa ngàn cao lồng lộng. Ngày giỗ Ba Con dặn mình: “hãy sống… Tâm thanh nhàn cùng giấc mộng xa xưa Mặc kệ đời Mặc kệ cả nắng mưa Mặc nhân thế đang vui đùa vội vã”. Ngày giỗ Ba. Mới thôi mà nhanh quá! Hăm bảy năm rồi. Thật lạ…cái niềm riêng “Dù đã không còn những lo lắng, lụy phiền Nhưng nỗi nhớ cứ triền miên vọng động”. Con hứa với Ba… Dẫu gì – thì vẫn sống Ngày sẽ qua Tháng rộng cũng trôi nhanh Đời mong manh Vòng sinh tử mong manh Nguyện nơi ấy Ba an lành vĩnh cửu. Tú_Yên (16/06/2017-22/05/Đinh Dậu) |
Thơ...
![]() Thơ… Thơ là… một góc chân quê Chắt chiu trải mộng…đi, về…phù vân. Thơ là… vay…trả… nợ nần Trăm năm lạc lối nên thân nhọc nhằn. … Thơ là… Có phải vậy chăng? Vu vơ gửi chốn phong trần – lá lay? Tú_Yên (28-06-2017) |
Ngày qua…
![]() Ngày qua… Một ngày rồi một ngày qua Hỏi vần thơ có thật thà hơn không? Một mùa rồi một mùa Đông Sắt se gió lạnh trải dòng thời gian! Một ngày rồi một ngày sang… Miên man câu chữ ngổn ngang ngôn từ. Cỏi trần: vừa thực…vừa hư? Trăm năm thì cũng chỉ như…một ngày Một ngày theo gió vút bay Một ngày…rồi lại một ngày – ngày qua. Tú_Yên (08-07-2017) |
Mấy mùa...?
![]() Mấy mùa...? Đã mấy mùa Đông - đã mấy Xuân Hè sang cho dạ nhuốm bâng khuâng Rồi Thu nhẹ đến...rừng thay lá Thơ - đếm vần rơi luống ngại ngần. Bao năm thầm lặng đã trôi qua Cánh Nhạn phương trời xa - vẫn xa Ví...mười năm nữa - mười năm nữa? Tóc phủ sương phơi_mắt cũng nhòa! Thời gian nào có đợi chờ ai Quãng cuối mong manh (chẳng mấy dài) Vương vấn chi mà tâm thắt thỏm? Chờ gì? ...cuối nẻo...trắng...mây bay! Tú_Yên (16-07-2017) |
Khi trời rạng đông
![]() Khi trời rạng đông Khi bên ấy rạng đông Trời dường như nhúm lửa? Giọt sương đang lần lựa Không muốn tan vào cây. Đêm dần trôi qua đây Con dế mèn rỉ rả Điệu u trầm chi lạ Khiến hồn tôi miên man Khi bên ấy ngày sang… Nơi tôi tan vào tối Đời dường như luôn vội Bỏ lại nhiều phôi pha? Bên nầy_bên ấy – xa… Qua trùng dương, sông, núi Ngày cho ta thêm tuổi Đêm mang buồn vu vơ. Khi trải lòng vào thơ Chợt thấy mình…rất lạ Thời gian là tất cả… Đêm qua – trời rạng đông. Tú_Yên (12-09-2017) |
Một ngày
![]() Một ngày Mưa lâm thâm Nắng liu riu Hết mưa đến nắng hết chiều lại đêm Hạt sương rơi ướt cỏ mềm Một ngày – rồi sẽ lại thêm một ngày. Một ngày – như bóng mây bay Một ngày qua mất …một ngày – ngày qua. Tú_Yên (25-09-2017) |
Đôi khi
![]() Đôi khi Đôi khi nghĩ đến khoảng trời… đa đoan – với những tiếng cười…thực_hư Nhớ thời cứ ngỡ chừng như… Chừng như…(yêu?) – lại chừng như…(hững hờ!) Đôi khi là những câu thơ Lấm lem bởi hạt bụi mờ (cõi ta). Đời như làn gió thoáng qua Mà sao lắm chuyện xót xa, nhọc nhằn Đường nào về chốn vĩnh hằng Để tôi tìm lại một lần “cái tôi” ? Tú_Yên (29-09-2017) |
Xin
![]() Xin Tôi hỏi xin đời: một lối đi Một thương …một nhớ …một xuân thì Một thời thả mộng cùng mưa nắng Một thuở vô tư chẳng nghĩ gì. Tôi hỏi xin đời: một ước mơ Đem về ươm ngọt những vần thơ Thắp lên cho sáng điều hy vọng… “Giấc mộng xa xưa đỗ bến chờ” Tú_Yên (01-10-2017) |
Quên quên…nhớ nhớ…
![]() Quên quên…nhớ nhớ… Như thể trăng khuya ngàn năm không rơi lệ Như gió thì thầm lời kể lể mông mênh Như kiếp con người cứ nhớ nhớ…quên quên Quên để nhớ – khi buồn tênh sẽ khóc. Như sóng miên man lời tự tình cô độc Như lá của rừng sum suê mọc vô tư Như góc tâm hồn cứ mãi tưởng hình như… Hình như nhớ – và hình như không thể nhớ. Như đám mây cao cứ bay xa…ngờ ngợ… Như nước xuôi dòng buông nhịp thở liu riu Như cái cõi lòng luôn mơ ước trăm điều Điều luôn nhớ…và điều luôn không nhớ. … Cứ vậy đi nghe: hãy là tôi một thuở Một thuở yên bình và một thuở an vui Cứ là mình như bóng nắng dần trôi Dù có thể đến cuối trời – mất hút. Cứ vậy đi nghe: mặc dòng đời trong đục Cứ sống như thời từng có lúc thấy vui. Tú_Yên (18-10-2017) |
Vẽ...
![]() Vẽ… Bâng khuâng vẽ giấc mộng thường Vẽ cơn nắng Hạ vẽ buồn ngày mưa Lưng trời hạt nước lưa thưa Mây bay gió quyện …có vừa tương tư ? Mông lung một thoáng hình như… Hình như người đã biệt mù trời xa. Bâng khuâng ta vẽ chính ta Thấy dăm sợi tóc đã ngà màu sương Lắt lay giọt nến đêm trường Có soi sáng được con đường chông chênh ? Lặng buồn vẽ nốt dòng tên Gọi lên cho nhớ (đừng quên chính mình). Tú_Yên (30-10-2017) |
Thiên nhiên diệu kỳ
![]() Thiên nhiên diệu kỳ Nơi tôi ở sắp sang mùa nắng Bấc về đầy khoảng lặng trước sân Không là cái rét nàng Bân Chỉ hơi se lạnh (chỉ ngần ấy thôi) Sậy nghiêng ngả reo cười cùng gió Mai Nhật vàng trước ngõ phô màu Lá Bàng cứ mãi lao xao Bát Tiên xòe cánh vẫy chào ban mai Hoa Giấy đỏ trải dài bên cửa Có chút gì như nửa lâng lâng À! Ra trời sắp vào Xuân Đất dường cũng biết bâng khuâng – cựa mình Hồng, Lan, Huệ…rập rình khoe sắc Đinh Lăng già trầm mặc đứng yên Diệu kỳ – trời…đất…thiên nhiên Vạn vật biến hóa liền liền mỗi khi… … Năm dài thì vẫn qua đi Sống vui Vui sống Thị phi trả đời. Tú_Yên (04-11-2017) |
Hỏi ?
![]() Hỏi... Hỏi người hay hỏi lá lay “Bao năm qua đã đếm ngày xong chưa Một đời có mấy cơn mưa Và con nắng xế…đủ_vừa đến đâu?” Hỏi người thức trắng đêm thâu “Có nghe tiếng lá câu mâu nhịp đời Có nghe trăng khóc trên trời Có nghe tôi nói mấy lời đẩy đưa?” Hỏi người năm tháng về chưa Hỏi người nay đã nhặt_thưa – được gì? Tú_Yên (12-11-2017) |
Mời...
![]() Mời… Mời anh đếm giọt sương mềm Mời anh đếm cả lời đêm tự tình Kia là hạt nắng bình minh Mời anh đếm hết giùm mình – được không? Mời anh đếm tuyết mùa đông Đếm từng gợn sóng thong dong xô bờ Đếm giùm câu chữ của thơ Mời anh đếm hết niềm mơ riêng mình? Tú_Yên (18-11-2017) |
Vu vơ
![]() Vu vơ Bên sân xao xác lá vàng Vu vơ một thoáng…dịu dàng – mênh mông Chẳng là cái lạnh chiều Đông Mà nghe như tiếng hư không gọi mình. Tú_Yên (09-12-2017) |
Nhớ...
![]() Nhớ… Nhớ anh! Con chữ chợt buồn Như mùa Đông xám trời tuôn mưa phùn Trăng tàn làm cảnh mông lung Có ngôi Sao lạc - lạc vùng hư vô. Nhớ anh! Sóng chẳng đùa xô Xác xơ chiếc lá vàng khô cuối cùng Đường xa, đồi núi chập chùng Bước chân lạc nẻo trùng phùng - ô hay! Nhớ anh! Thơ cũng lạc loài Bơ vơ rơi giữa mệt nhoài nhớ thương Đêm tàn níu bóng tiêu tương Vắng anh nên chữ vấn vương (nhớ Người). Tú_Yên (12-12-2017) |
Thương lắm – Trà Vinh
![]() Thương lắm – Trà Vinh Mộc mạc, yên bình Kia…góc phố quê tôi Không nhung gấm không màu son, sắc phấn Nhưng mãi trong tim tình người luôn nồng thắm Trọn vẹn một đời …thương lắm – Trà Vinh ơi! Tú_Yên (17-12-2017) |
Thơ cho ngày Thượng Nguơn
Một chút thơ cho ngày Thượng Nguơn ![]() |
Sinh Nhật Duy
![]() |
Giấc mơ Anh
![]() Giấc mơ Anh Giấc mơ anh - chỉ nhỏ thôi Mà tim xao xuyến bồi hồi không yên Bao năm đằng đẵng muộn phiền Mơ mùa nắng ấm - an nhiên góc đời Giấc mơ - anh giữ một thời Như con sóng cả mù khơi – biệt ngàn Mỗi ngày qua Mỗi ngày sang Giấc mơ anh vẫn điệu đàng nơi đâu? ... Khi nào qua hết bể dâu “Giấc mơ Anh” sẽ thắm màu Tầm Xuân Mây trôi trôi Nắng trong ngần “Mơ Anh” hiện hữu thật gần - mai đây. Tú_Yên (Viết cho giấc mơ của Người.../17-3-2018) |
Mùa Xuân
![]() |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 10:23 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.