![]() |
Thi sĩ ơi !
Em sẽ buồn vì một lần lỡ hẹn Người chẳng về đọc nốt vần yêu thương Để chiều xuân gió lại thổi mây buồn Bên này hồ sóng chao lòng tím dạ. Ai biểu em mến người ta chi lạ Thơ vì em dâng mộng ước lên ngai Em vì anh trăn trở biết đêm dài Lời vì tình thành đa ngôn vạn ngữ. Bao trang giấy chép muôn câu tình tự Đoạn, khúc nào anh viết tặng riêng em ? Thi sĩ ơi ! Dòng mộng mị êm đềm Anh nắn nót khiến ngày đêm gắn bó. Nhưng với em những gì không thể có Là hão huyền,là hoang tưởng, đam mê. Giá như anh đi mãi chắng trở về Hay đừng đến dù có là mộng thoảng Vì em biết với anh : không là bạn Không người thân, cũng chẳng phải ông anh Thơ thẩn trôi, neo mỏng mảnh tròng trành Hồ biển rộng thả hồn mơ sóng biếc. Thì cứ vậy không giả cũng không thiệt Chẳng bao giờ ai hiểu, biết cho ai Mặc tình anh viết tiếp bài lại bài Tặng nhân thế, tặng người quen, kẻ lạ. Thi sĩ ơi ! Thơ anh là tất cả Cho tha nhân, và sông núi quê hương Cho tình yêu, mạch sống, nổi vui buồn Có bài nào cho tình em mới chớm ?! TTTT |
o*i !
|
</div><table border='0' align='center' width='95%' cellpadding='3' cellspacing='1'><tr><td>QUOTE ("luve")</td></tr><tr><td id='QUOTE'>Gửi vào Apr 16 2004, 05:49 PM
o*i ! [/b][/quote] ơi dzô dziên dzẻ tè ... ai gọi luve đâu muh ơi vơ"i ới ..... :lol: chị ơi em thich nhất câu ni nè :D muah muah Trích:
|
.
ngồi buồn nắng gió hắt hiu thấy cô yếm thắm yêu kiều như mơ lòng thương dạ nhớ dzô bờ hỏi cô cái đẫy chở thơ về miền én qua lòng đợi gió Xuân tàn Ðông người đợi có ngần ấy thôi cá đi chẳng đợi có đôi dẫu cho có lạc đời thôi vẫn tình sóng đưa bèo gửi đó thôi hứa rằng mình sẽ là đôi vượt đời tình tôi với đó sẽ ngời lòng này đã quyết gửi lời nhớ nghe . |
Trích:
chị ơi em thich nhất câu ni nè :D muah muah Trích:
Chị sì tro đang nói ngược đó à :lol: Nhờ Hai kiu dzị mí thấy chú Phố wẩy kí đuôi, hong thôi tưởng mất tích rầu chứ . Hai ơi em định mơ, "giấc mơ chàng thi sĩ" muh Hai dzô đây kiu thi sĩ ơi goài, hong lẽ chị em mình kí dzì cung phải half/half hít seo Hai lolz muahzzzzzzzz |
nhạc ngừng tuôn ngồi bên lòng đèn vàng buồn như tiếng cung thương trong dĩ vãng chẳng người nghe sợi giây đàn ai rung cho đến đứt hỏi thời gian không tiếng vọng hồi âm .. phải chi vẳng nghe tiếng người thổn thức mình đỡ buồn hơn chủ ý lặng câm nằm vật xuống để khỏi nhìn thấy bóng đang chờn vờn đùa giỡn giữa mảnh tường .. có dấu yêu xin cứ mang theo nhé vết thương người sẽ chết với thời gian biết mình yêu vì mình nhớ ngút ngàn nhưng lặng tiếng thì thôi mình chờ đợi .. sẽ dần dà để rồi mình thua cuộc khi thời gian đang nhai gậm mảnh hồn thì vẫn đó nhưng tóc đang dần bạc mắt đang mờ chữ nhẩy nhót gần xa .. trăng đang khuyết đang ở mùa trăng khuyết lòng tình nhân đang đợi tiếng tạ tình vẫy tay chào đón xe lúc tịnh minh đêm dĩ vãng còn ngày thì chậm tới .. gà chưa gáy ừ thì ngày sắp tới vẫn còn đêm nhưng sao đã lặn rồi những nốt đàn đang chạy nhanh tiếp nối chợt ngắt ngang chôn theo tiếng trùng phùng .. người ở lại hồn trùng theo âm hưởng sân lạnh tanh chân khiêu vũ ngưng rồi .. giọt rượu rơi nhỏ xuống cạn đáy ly . |
Trích:
Lời kiu gọi của Sis đã có ngừ ...Ơi ! rùi đó ....Dzị là bữa nay chắc fẻ ...Nguồn thơ sẽ dzạt dzào để Post thim...1,001 bài thơ nữa hén ...?? Hi Hi Hi.... :D (Lỡ fá rồi !...Thui đầu nè...Kú một cái đi hén ...?) J/k Just B) |
xí xí xí ......... em phá nữa .........
gió hỡi bay về nơi phương xa nói giúp đôi lời với người ta còn đây một nửa lời hẹn ước nửa đoạn đường tình ai chưa qua ............. hahaha .......... chị hai nhớ ngừ te kìa ............. :P :D |
Nghe em gọi anh tập làm thi sĩ Để đầu bù tóc rối giống người ta Vậy mà sao thơ mãi chẳng ra Vò đầu mãi chỉ thấy rơi toàn... chí Nghe em gọi anh muốn làm thi sĩ Chòng đôi tai gọng kính ngó thật ngầu Thơ ơi thơ sao mãi chẳng thấy đâu Anh chỉ thấy mắt hoa như cờ Mĩ Nghe em gọi anh quyết làm thi sĩ Rót rượu nồng gợi những tứ thơ Cạn chai rồi đầu bỗng thấy lơ mơ Thơ chẳng thấy còn anh say bí tỉ Nghe em gọi anh thề làm thi sĩ Cũng sẽ thả hồn treo ngược cành cây Anh ra chợ mua đại mấy cuộn dây Mướn người treo anh sẽ thành thi sĩ :lol: :lol: :lol: :lol: |
Đừng nhìn ta nữa thơ ơi
Chiều nay ngửa mặt lại bồi hồi ư? Từ ngày cấm tiệt mình... hư Chạm thơ lặng biết bao giờ mới... ngoan! Đừng nhìn ta nữa, làm ơn Cái buồn lơi lả là buồn chung thân Làm ơn chớ nói xa gần Cái gông nhan sắc là gông mãn đời! Đừng nhìn ta nữa... trời ơi! Cài then chốt cửa chẳng đòi ra đâu Đừng hòng bảng lảng ngõ sau Cho dù tóc biếc áo màu... cũng thôi! Đừng nhìn ta nữa muộn rồi Hình như có tiếng gì rơi cuối đường Gục đầu bóng đổ vào sương Cái tình trọn kiếp là buồn thơ ơi! |
MƯA BỤI HAY MƯA LÒNG
Thi Sĩ: lâm ngọc thúy ĐÊM NAY MƯA GIÓ MỊT MÙNG NHÌN RA CỬA SỔ MƯA BAY NHẸ NHÀNG TRONG LÒNG MƯA CŨNG RƠI TUÔN NHÌN MƯA CẢM THẤY CÕI LÒNG CHƠI VƠI TÔI ĐÂY NHỚ CẢNh MƯA RƠI NĂM NÀO ANH, TÔI CHUNG BƯỚC BÊN NAHU DƯỚI MƯA NHẸ BƯỚC GÓT HỒNG PHI PHI NGOÀI TRỜI LÁT ĐÁT MƯA TUÔN LÀM TÔI NHỚ LẠI NHỮNG NGÀY MƯA XƯA ĐÊM NAY MƯA CŨNG VẪN RƠI TRONG LÒNG CŨNG THẤY MƯA RƠI NÃO NỀ CHƠI VƠI ĐỨNG LẶNG MỘT MÌNH CÒN ĐÂU,CÒN ĐÂU NữA NGƯỜI ƠI THÔI THÌ KHÔNG ĐỂ MƯA RƠi TRONG LÒNG CHÚC ANH HẠNH PHÚC VUI DUYÊN MỚI ĐỂ LẠI NƠI NÀY TÔI VỚI MƯA |
Trích:
Thi Sĩ: lâm ngọc thúy thơ/lời: lâm ngọc thúy Suốt một đời chỉ có nước mắt Cô đơn buồn tủi đã áp đặt Chồng con cơ nghiệp vun bằng máu tim cháy hơi tàn dạ héo hon |
Trích:
Tuy không có tài làm thơ, để tặng Nhưng không lo, yêu là đã thơ rồi Em nghe này tim anh điệu vần vui Còn trong mắt tình yêu đầy bằng trắc Anh, Tuy không có tài làm thơ để tặng Anh mổi ngày bùi ngọt gọi : em ơi ... Dù thơ Đường cũng phải chịu thua thôi Môi em với môi anh thì quá đối Nếu ai bảo anh chẳng phải là thi sĩ Thì đúng rồi, nhưng chớ tưởng không thơ Em còn nhớ cái lần đầu không nhỉ Anh nhìn em, tròn mãi một vần thơ ... |
Just kưng và bé HoaTrang vẫn khoẻ luôn chứ ? Mí kưng dzạo nì hẹn hò nơi nào mùh LLST hũn thí tăm hơi đâu hít hà, fải fạt mí kưng mí đặng đó hi hi :lol:
Hạ buồn Anh về với người ta di Mình đâu còn gì để nói Qua rồi hẹn hò đón đợi Trông nhau lối nhỏ đường dài. Hạ về cành lá sơ sài Lộc xanh chỉ vừa chớm nẩy Xứ lạnh bên này là vậy Đành lòng chấp nhận anh ơi. Hạ bên kia hoa nắng rơi Phố phường tưng bừng nhộn nhịp Nụ phượng còn đang thiêm thiếp Chờ ngày nở rộ mộng mơ. Anh về em gửi bài thơ Ép buồn theo giòng mưa lệ Chẳng còn thời gian tính, kể Níu hờ, hụt hẫng trang thương. Gói tròn nổi nhớ đơn phương Chín mùi trong lòng thiếu nữ Vốn đã thôi là tình tự Mong ngày mai sẽ nguôi quên. Anh về mùa Hạ buồn tênh Hẫm hiu biển hồ sóng lặng Em, tình còn đong đủ nặng Để chìm trong cõi nhớ thương ! TTTT |
Đêm trăn trở
Mưa lạnh về đây gió bốn bề Hàng cây rũ bóng đứng buồn lê Nửa vầng trăng biếc nghiêng say giấc Một mảnh mây mờ dáng ủ ê Tinh tú lập loè hư lại thực Nến vàng chao bóng tỉnh như mê Trở mình trên chõng tre thao thức Thương kiếp bèo trôi dạt lại về |
<span style='color:green'>Cô đơn
Tự dưng ta thấy mình khô cạn Như một dòng sông đã bỏ hoang Con nước xa rồi không trở lại Để sông mòn mỏị...cánh hoa tàn! Ta thấy mình như đã hóa già Hồn thơ lạc lõng thiếu văn hoa Tình yêu đã bỏ ta đi mãi Xuân nhạt, hương phai, kém mặn mà Để rồi một sáng đứng soi gương Ta thấy hằn sâu nét chán chường Mơ gió Xuân về đây vá víu Vết đau đơn lạnh mỗi đêm trường Nhìn người, ta thấy mặn bờ môi Nhòa nhạt trên mi, lệ cạn rồi Thầm hỏi "Trong đời ai chẳng đã.... ...một lần mơ ước, một lần thôi ? " </span> |
BÀI THƠ TÌNH CUỐI
Em yêu anh bằng tình yêu thứ nhất Đấy,phải rồi,chỉ một ....mãi anh thôi Trong đêm khuya trăn trở giấc mơ đời Làm sao ngủ anh sợ mình đánh mất Thơ em viết....em yêu anh rất thật Nhưng ngại ngần nên không dám gởi đi Cứ bâng khuâng như lo lắng điều gì Nên giữ mãi bài thơ màu mực tím Em yêu anh,phải rồị....tình thứ nhất Vụng dại nhiều nên chẳng ghép thành câu Hoa tím rơi con nướ c chảy qua cầu Anh hạnh phúc với những niềm vui sướng Có ai hiểu một mùa thu đến muộn Cơn gió làm hiu hắt cánh hoa rơi Chiếc lá xanh hôm ấy đã úa rồi Anh đọc lạị....bài thơ lần thứ nhất Xưa vẫn tưởng tình yêu anh ngự trị Lòng tôn thờ trìu mến biết là bao Có ngờ đâu âm ỉ vết thương đau Thương dĩ vãng lòng đau như tự xé Đêm hôm nay nhìn trăng buồn cô lẻ Trái tim này nào tìm được người ơi Đã cho em nên anh đánh mất rồi Anh đọc lại bài thơ buồn ray rứt |
PHỐ MƯA
Nhìn mưa bong bóng phập phồng Xa nhau em hỡi có còn nhớ nhau Ai đem mây tím giăng sầu Phôi phai ngày tháng nhạt màu thời gian Từ khi hai đứa lỡ làng Áo thu mưa cũng nặng oằn dây phơi Phố chìm trong tiếng mưa rơi Trăm con bóng nước vỡ xuôi theo dòng Trời mưa bong bóng phập phồng Giàn hoa thiên lý buồn trông một người Lỡ rồi bóng chẳng có đôi Trăng xưa thì vẫn lẻ loi một vầng Con tim nghe vỡ trăm lần Mưa rơi ướt phố mấy hàng cây thưa Như còn thoảng chút hương xưa Trong đôi mắt lạ tiễn đưa cuộc tình |
Trời mưa bong bóng
Trời mưa bong bóng bập bồng Thuyền Em tách bến theo chồng chiều nay Bỏ Anh lặng lẽ tháng ngày Bên giòng sông nhỏ ngóng hoài thuyền xưa Trời buồn nhỏ lệ cơn mưa Tốt tươi đất ruộng, mạ thưa đâm chồi Anh về đắng mặn bờ môi Sông khuya khua mái chèo đôi ngược dòng Trăng rằm vằng vặc mênh mông Soi đường lữ khách băng đồng trong đêm Thuyền Anh sương lạnh ướt mềm Trăng thề còn đó, người Em đâu rồi ? Trời mưa bóng nổi từng đôi Anh thì một bóng lẻ loi đi về Bìm bìm giăng kín bờ đê Lấp đi tim rỗng dầm dề lệ mưa |
Chuyện một dòng sông
Có một dòng sông trong xanh hiền hoà Giữa cánh đồng vàng, cỏ biếc... Có chim hót trên cành và muôn hoa đua nở.... Có cánh cò bay lượn... Bầy trâu im lìm gặm cỏ... Sông nhẹ nhàng ru theo từng giai điệu. Ôm mãi niềm mơ về biển cả!!! Ôm ấp tình yêu biển thiết tha.... Sông không ngại khổ đau Vượt qua núi cao rừng thẳm Vượt những triền dốc cheo leo Khát khao tìm về biển Năm tháng trôi qua, sông đã đạt niềm ước nguyện và sống trong lòng biển Biển mênh mông dịu dàng Biển bao la bát ngát Mở rộng vòng tay ôm ấp dòng sông Trao những chiếc hôn mặn nồng tha thiết Bên ánh trăng biếc... Dưới trời đầy sao... Thênh thang gió, mây... Đôi hồn ngất ngây !!! Để rồi một ngày kia.... Gió về mang cơn bão. Biển xanh giờ gợn sóng Gầm rú giận dỗi .... Ầm vang Biển như loài sói lang Héo tàn tình chớm nở... Biển mang về giông tố... Cho tình yêu.... héo khô Đời chẳng còn như mơ Chỉ thực tế phũ phàng Trong biển đời thênh thang Cánh tay gầy mòn mõi Tình xa ...xa dịu vợi.... Mơ ước là hư không.... |
<span style='color:green'>Mười lăm tuổi,
Tuổi của mơ, mộng mị Thích giận hờn, và thường nghĩ vu vơ Nhỏ hết nhìn, rồi ngắm những Hoa Mơ Và bảo rằng ... Đó ...loài hoa ... Nhỏ thích! Mười sáu tuổi, Tuổi học trò tinh nghịch Say Phượng hồng ai mang gởi giỏ xe Để mỗi khi lúc tan học ra về Ngàn chú bướm Lượn quanh xe đạp nhỏ Mười bảy tuổi, Tuổi bắt đầu thương nhớ Hoa tím làm ngớ ngẫn trái tim yêu Đóa Bằng Lăng ... ôi thương lắm thật nhiều! Dẫu biết rằng, Tím buồn, sầu, cô quạnh Rồi mười tám, Nhỏ hồn nhiên, nhí nhảnh Vô tư đùa trong tà áo thướt tha Thương màu trắng, màu trinh nguyên, thật thà Nên tập bài ... Biết bao là Hoa Cúc! Lên mười chín, Trao nhau dòng lưu bút Một Nụ Hồng, "Người" vẽ tặng thật xinh Rồi từ đó, Nhỏ mang theo dáng hình Người họa sỹ .. Với Nụ Hồng thương mến Nay hai mươi, Nhỏ làm thơ tập tễnh Rồi tình cờ ... một người hỏi: "Nhỏ ơi ... Nhỏ thích nhất ... loài Hoa gì trên đời ?" Xin trả lời: Hoa Tương Tư vướng phải ... </span> |
Đời anh là một dòng sông
Vương mang nỗi nhớ mênh mông nỗi buồn Ráng chiều lấp lánh hoàng hôn Thẫm sâu đáy mắt một nguồn ưu tư Dịu dàng bên ánh trăng thu Soi đêm cô tịch lời ru não nề Xa mờ một bóng sao khuê Bồng bềnh cánh gió vỗ về niềm mơ Anh như con sóng khát bờ Con thuyền kha't bến đợi chờ tình yêu! |
Thi sĩ thường hay khác với đời
Lúc yêu thì tưởng mình đang khổ Có khối người thương Thì tưởng mình, sống đời đơn độc Thi sĩ thường hay, có khác người Lúc đi thì tưởng mình đang ngáy ngủ Ðang mơ buồn với chuyện tình duyên Thơ buồn, lãng mạng, từ đấy xuất Thi sĩ có khác,... với người thường Lúc ngủ thì mơ thấy mình đang tĩnh Ðang dạo chơi phong cảnh hữu tình Với người yêu, vấp ngã trong tay Giật mình thức dậy Thấy mình mộng du ...!! |
Trích:
LLST đồng ý dzí T đó T, thi sĩ hũn fải là ngừ bình thường hihihi k/d hì hì Đã Mất Nhau Chưa ? Ngồi xuống đi anh, hỏi lòng mình hư thực Đến phút giây này ta đã mất nhau chưa ? Đời xoá tên ta, bụi buồn vương kí ức Lật lại mai này ai tấm tức lệ mưa ?! Anh khép bờ môi chặt hơn, lần vĩnh quyết Không hé nửa lời dù ly biệt hôm nay Nổi niềm yêu thương xoáy cuồng trong bão tuyết Giấc lạnh tràn về phủ kín một đôi vai. Giọt tủi cuối cùng lăn chạm vào trái đắng Cuống rụng giữa mùa, sắc úa vạn ngày sau Chiếc thuyền tơ duyên đắm dần trong bờ cạn Mắc vũng sình lầy cựu quậy lún càng sâu. Nói lắm cũng thừa, tiếng lòng vang trở lại Nghịch với lòng nhau buồn lắm những vần thơ Ngồi xuống đi anh đối diện cùng hiện tại Đến phút giây nầy ta đã mất nhau chưa ? ! TTTT |
"Ngồi xuống đi anh đối diện cùng hiện tại
Đến phút giây nầy ta đã mất nhau chưa ? !" em cứ trách cứ hờn như thế nhé để trọn đời em đừng đến yêu anh tình thơ kia luôn đầy ắp mộng lành em có biết sâu xa gì nơi ấy anh trót mang lấy nghiệp làm thi sĩ yêu nàng thơ và phát họa mong chờ em trách nhiều khi anh quá ngu ngơ luôn thi trượt trong trường tình vạn dặm những vần thơ bỗng thành mạch sống như máu tim nuôi cơ thể con người để người yêu trách tội mãi mà thôi không biện hộ nỗi oan tình thi sĩ cuộc đời anh bình thường và giản dị cũng yêu người va` chỉ một mà thôi có khác chi đâu khi nhân thế bao người luôn gắn đặt thi nhân không chung thủy tình thơ kia bao hàm bao thi vị có gì đâu là phản bội tình em anh đau lòng khi em cứ hờn ghen và oan ức chất chồng thêm oan ức anh vẫn sống với những gì chuẩn mực luôn trao giồi nhân cách lẫn thơ văn đừng nhìn anh dưới hào nhoáng mong manh em mới thấu cho nỗi lòng thi sĩ anh yêu em hơn những gì em nghĩ nhưng ít lời bày tỏ với em thôi hãy nhìn anh bằng sự thật cuộc đời anh nào khác một con người bé nhỏ |
Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:47 PM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2025, Jelsoft Enterprises Ltd.