![]() |
Một Thoáng Bâng Khuâng Với Thơ Du Tử Lê
Ai mà chẳng có những lúc bâng khuâng lần đầu tiên nghe mà cảm được tiếng chim hót hay nhìn với vẻ ngất ngây những lớp sóng biển đuổi nhau tạt nước reo vui. Những phút giây này đến thật bất ngờ, rất giản đơn, tinh ròng. Truyện kể về một đệ tử hay thắc mắc nhiều điều về Thượng Đế, cứ thích hỏi tới hỏi lui, mãi mới được sư phụ trả lời: "Thượng Đế là Đấng Vô Danh và không thể hiểu thấu. Tất cả những định nghĩa về Ngài cũng như những giải đáp cho các vấn nạn của chúng con về Thượng Đế đều chỉ là những sự bóp méo chân lý". Đệ tử bối rối hỏi tiếp: "Nhưng tại sao Thầy lại hay nói đến Thượng Đế?" Vị sư phụ đáp: "Chúng con có biết tại sao chim nó hót không? Chim hót không phải vì nó muốn tuyên bố một điều gì, nhưng vì nó có một bài ca để hát. Lời của một học giả cần phải được thấu hiểu. Lời giáo huấn của vị tôn sư không cần phải được hiểu, nhưng cần phải biết lắng nghe, như người ta lắng nghe tiếng gió thổi rì rào qua ngọn cây kẽ lá, tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo. Nó gợi lên trong lòng một tâm tình nào đó vượt khỏi mọi tầm hiểu biết." TẬP LÀM ĐỨA TRẺ NGHE CHIM HÓT Thú thực là tôi chưa bao giờ dám đọc Thơ Du Tử Lê một lèo từ đầu đến hết sách cả. Sợ phải làm người lớn dùng đầu lắm. Mà phải dùng đầu để đọc thơ thì thơ sẽ mất đi chất rung động tự thân. Và cũng không bao giờ lại dám "bình luận thơ Du Tử Lê"! Vì tôi đã nghe truyện có lần người bạn của Beethoven thích thú nghe Beethoven chơi dương cầm bản Sonata thì hỏi bài này có ý nghĩa gì. Beethoven không trả lời, mà lẳng lặng đánh bài Sonata lại từ đầu. Thì ra tôi chỉ dám tập đọc thơ như đứa trẻ nghe chim hót với vẻ sửng sốt ngây thơ hút hồn. Thế thôi. Năm 1981 khi tái bản "Thơ Du Tử Lê" tại Mỹ, anh có gửi tặng tôi một bản đọc chơi. Tôi để đó, lâu lâu đưa một bài ra nhâm nhi, trong những lúc vắng lặng, rất tình cờ. Thì cũng mong tìm "khởi đi từ những rung động thực tại hay quá khứ... làm cho cuộc đời ý nghĩa hơn, tốt đẹp hơn" như lời tựa của anh trong lần tái bản. Mà quả thực, một thoáng bâng khuâng với "Khúc Thụy Du" đến thật bất chợt : Như con chim bói cá Trên cọc nhọn trăm năm Tôi tìm đời đánh mất Trong vũng nước cuộc đời. Như con chim bói cá Tôi thường ngừng cánh bay Ngước nhìn lên huyệt lộ Bầy quạ rỉa xác người... CŨNG VÌ TAN TÁC NÊN NHĂNG NHỐ Kể ra thì cũng lạ, tôi bị thơ Du Tử Lê lay động thường rất tình cờ mà rất đúng lúc. Năm 1993 đang đọc truyện ngắn Cánh Vạc Lưng Trời của Phan Lạc Tiếp trên báo Ngày Nay, thì tôi lại thấy Du Tử lê hiện hình "khởi đi từ những rung động". Phan Lạc Tiếp diễn lên nỗi bâng khuâng của người xa xứ như Cánh Vạc Lưng Trời: "Gió lạnh lùa vào ngón tay. Tôi kéo cao cổ áo và nhìn lên trời cao. Giữa cái mênh mông đen thẳm ấy có nhiều cánh vạc êm ả sải cánh bay thấp thoáng trên lưng chừng trời. Ôi những cánh chim miệt mài bay mãi về đâu! Người đàn bà, mẹ của cô gái nhỏ, xuất thân từ đồng ruộng miền Nam Việt Nam, trôi nổi, truân chuyên, rồi sẽ đi về đâu? Rồi cô bé nữa?" Phải đấy. Tâm trạng trên chẳng phải là tâm trạng của nhiều người ly hương là gì? Hình như mình đang theo cánh chim mẹ bay về núi hay theo cha xuống biển vượt biên?! Bay trong không gian mộng mị hay bay ngược thời gian "trở về thời hồng hoang của dân tộc. Tổ tiên chúng ta đã theo dấu bày chim, lấy chân mây làm chỗ hẹn, vượt bao núi non, ghềnh thác, đến định cư ở châu thổ sông Hồng từ mười ngàn năm, tự trăm ngàn năm trước... Bỗng nhiên bao nhiêu cây phong vàng, cây dương trắng, cả rừng thu Gia Nã Đại cũng biến mất. Trước mắt tôi, chỉ là hình bóng lũy tre xào xạc, vườn lá chuối xanh tơ, và hàng dừa lả lơi trên đồng lúa dậy thì xanh mơn mởn." Đỗ Quí Toàn đã diễn tâm trạng đó ra thành lời văn như vậy. Phạm Duy đã diễn ra bằng dấu nhạc như trong Bầy Chim Bỏ Xứ. Biết đâu mình lại chỉ có thể diễn ra bằng chén rượu tiêu sầu hay bằng những phóng rọi mặc cảm qua những hoạt động khua múa! Du Tử Lê trong bài thơ "Lưu Vong Khúc" đã diễn tả cái cánh mỏi khi làm "nhân chứng" cảnh đổi đời. Chính vì tan tác nên nhăng nhố Đến cả sân chơi cũng bẩn rồi Cố mà chơi nốt trò chơi dở Đến lúc đi thì đi thảnh thơi. Bạn nói thêm chi về mối nhục, Ta hiểu vô cùng chuyện áo cơm. Mặc ai khất thực mà vênh váo Luýnh quýnh canh thừa, ngố chợ đông... Trời đất thực ra nào có tội Ta buồn ta chửi đổng cho vui... NGƯỜI VỀ DỰNG LẠI HOANG LIÊU Thơ Du Tử Lê thường mang đến cho tôi những ray rứt, những khoảng trống mênh mang. Mới nhìn thì có vẻ bi quan, u ám, gợi lên một cái gì bất ổn. Nhưng nhìn kỹ hơn, thì lại thấy dội lên những tiếng sóng. Từ trong đáy lòng hình ảnh một dòng sông bỗng hiện lên, có tiếng vọng đâu đây về một tiễn biệt cái cũ, cái bất ổn, và đón chào dòng nước mới, bến đậu vĩnh hằng. Đó là tiếng na ná như trong Tống Biệt Hành của Thâm Tâm: Đưa người ta không đưa qua sông Sao có tiếng sóng ở trong lòng Tam Quốc Chí là bộ truyện lịch sử Tầu rất hấp dẫn với cả ngàn trận đánh lẫy lừng như trận Xích Bích, với những quân sư giỏi như Khổng Minh, với những tay gian hùng như Tào Tháo. Ai là người khôn ngoan, ai là kẻ xảo quyệt? Ai thắng ai thua? Nhưng đọc Tam Quốc Chí thực ra chẳng phải để xem những truyện như vậy, mà để thấy được cái nhìn về cuộc đời mà người viết đã tóm gọn trong một câu hát theo điệu Tây Giang Nguyệt ở ngay đầu sách: Sông dài cuồn cuộn về đông Sóng vùi gió dập anh hùng còn đâu Được thua phải quấy tranh nhau Xôn xao mấy chốc ngoảnh đầu thành không. Như vậy là "khởi đi từ những rung động" cũng là khởi về trong một lộ trình dài mà chỗ kết thúc lại là chỗ khởi đầu, như Du Tử Lê đã vẽ lên bản đồ trong bài lục bát sau tám năm cho người về: Người về mưa động trong mây Mừng tôi như thể ngày gầy nắng xưa Người về chân bước trong thơ, Tháng năm tận tuyệt đủ chưa oán cừu Người về dựng lại hoang liêu Trong đôi mắt lớn đã nhiều mộ bia... |
DẪU ĐIỂM ĐỨNG CHỖ NÀO TRONG VŨ TRỤ
Cuối năm 1997, sửa soạn sang năm mới, khi mọi người bắt đầu nôn nao nhiều về thời điểm 2000, tôi lại tình cờ đọc được một đoạn thơ khác của Du Tử Lê mang nhiều thoáng bâng khuâng: Búp nghi hoặc: -có chăng đời lá: chết!. Mình đang đứng ở chỗ nào trong vũ trụ nhỉ? Ở Sài Gòn hay ở New Orleans, ở trái đất hay ở hỏa tinh, thế đứng chủ tịch hay phu đổ rác, ở nhà sang hay ở trong xóm nghèo... Dẫu điểm đứng chỗ nào thì vẫn thấy có gì hụt hẫng, vẫn chưa phải là chỗ đứng yên. Nhìn từ phi thuyền về trái đất mình thấy sao mọi sự bỗng trở nên nhỏ bé một cách tội nghiệp. Mà cả trái đất cũng là một phi thuyền đang bay vào khoảng trống vô biên, đang chuyển vào ngàn năm mới. Nhìn lại lịch sử con người từ cái ngày còn ở trong hốc đá cho đến khi biết mặc quần jean, mấy ngàn năm tưởng như một nháy mắt. Những thành quả, những phát minh, những lập thuyết, những "đỉnh cao trí tuệ loài người", những đền đài lăng tẩm, những bon chen chộp giật, những kinh tế thị trường hay quốc doanh, những vênh mặt tự hào về trí lực con người, những con tàu vĩ đại như Titanic... tất cả bỗng chốc thành chuyện nhảm nhí. Cuối một thế kỷ, cuối một ngàn năm, cuối một vòng xoay của một chấm nhỏ li ti trong giải ngân hà, loài người ngồi tính sổ, rốt cục rồi cũng phải buông một câu như tiếng thở dài với Du Tử Lê: hoa nào tin quả đắng đến không ngờ. Mấy chữ ngắn gọn mà có sức mạnh như một công án, san bình địa tất cả để mở ra một khoảng trống. Giữa những đầy đặc ngột ngạt mà có được một khoảng trống thì cần thiết biết chừng nào. Cái khoảng trống mà nhà tiên tri thời đại là Kahlil Gibran hé ra trong cuốn Tiên Tri (The Prophet): "Hãy để giữa lòng bạn một khoảng trống cho gió trời có thể nhảy múa thênh thang". Tôi muốn ngồi tĩnh lặng nhặt lấy một câu công án qua lời thơ Du Tử Lê như cây gậy thiền sư gõ vào cái đầu loạn tưởng, làm vang lên vài tiếng lênh kênh dội vào tâm thức: Mây kiệt sức kéo chiều lên đỉnh núi Mặt trời rơi, hẫng, nhớ nhung / đen / Cát xúc động xô sông về / mắt / cuối / Sóng lênh đênh / oải / muộn / lãng quên, quen. Dẫu điểm đứng chỗ nào trong vũ trụ Em cách gì một lúc: - ở hai nơi Chỉ tôi biết: -tôi vô cùng loãng, nhẹ Sống phân thây từng miếng / vụn / hôi / mùi Búp nghi hoặc: -có chăng đời lá: chết! Hoa nào tin quả đắng đến không ngờ... Đúng vậy. Dẫu điểm đứng chỗ nào trong vũ trụ, thì "tôi" vẫn đang đi tìm "tôi", cái phân thây từng miếng / vụn / hôi/ mùi đi tìm cái toàn mãn, cái hữu hạn đi tìm cái vô hạn. Dẫu điểm đứng chỗ nào thì cũng thấy mình phải khởi đi vào cuộc chuyển biến từ cái tôi nhỏ nhen tù túng mà hòa nhập cái Ta đại thể vô biên. Hay nói theo kiểu nét văn hóa người mình: cái vuông đi tìm cái tròn để có thể tròn đầy sung mãn, mẹ tròn con vuông. Đây là cuộc hành trình "tìm về quê nhà đã mất", nối lại được vào cuống nhau từ bụng "mẹ" đã một lần từ giã. Quê mẹ đây có thể là chính người mẹ sinh ra mình, mà cũng có thể là quê hương hằng thể, vượt không gian và thời gian, vượt bờ sinh tử. Niềm khao khát tìm về này như phảng phất tâm tình đầy chất đạo trong ca dao Việt: Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều. MỘT CHIẾC LÁ TRÚC Thơ của Du Tử Lê chốc chốc gợi lên trong tôi một dòng sông vắng với câu truyện một chiếc thuyền con. Nó cho tôi một thoáng bâng khuâng vô cùng hạnh phúc, nối được vào quê mẹ trong tâm tưởng. Như truyện kể về một người đứng trước bức vẽ cảnh núi sông, say mê hút hồn chẳng còn để ý gì những náo động chung quanh. Bỗng ông ta lẩm bẩm: "Giá ta có được chiếc thuyền con, để trở lại thăm nơi quê cũ". Gần đấy có vị lão trượng tướng mạo khác thường, tiên phong đạo cốt, từ từ bước lại gần, trên tay cầm một chiếc lá trúc gắn vào bức họa. Người xem tranh chăm chú nhìn vào chiếc lá, bỗng thấy mình ngồi trên chiếc thuyền con, cuốn theo sông nước bồng bềnh; nét mặt thay đổi lúc muộn phiền khi vui sướng; hồi lâu sực tỉnh, như vừa đi xa trở về; quay nhìn người lão trượng cúi đầu mà nói: "Tiên sinh đã giúp tôi trở lại thăm lại quê xưa làng cũ. Tôi xin hết lòng đa tạ". Với những ray rứt "hoa nào tin quả đắng đến không ngờ", với tiếng "chim bói cá trên cọc nhọn trăm năm", với những khoảng trống "dẫu điểm đứng chỗ nào", với một thoáng bâng khuâng "cố mà chơi nốt trò chơi dở, đến lúc đi thì đi thảnh thơi", với một chiếc lá trúc gắn thêm vào, Du Tử Lê đã giúp tôi chợt thấy mình đang ngồi trên chiếc thuyền con đi trở lại quê xưa làng cũ. Vậy tôi cũng xin hết lòng đa tạ. LM Trần Cao Tường (bài này đã in trong sách Du Tử Lê, Tác Giả & Tác Phẩm, tập III, Nhân Chứng xuất bản, 1998) |
Ai Nhớ Ngàn Năm Một Ngón Tay
Tháng tư tôi đến rừng chưa thức Mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya Có môi chưa nói lời chia biệt Và mắt chưa buồn như mộ bia Tháng tư nao nức chiều quên tắt Chim bảo cây cành hãy lắng nghe Bước chân ai dưới tàng phong ốm Mà tiếng giày rơi như suối reo Tháng tư khao khát, đêm, vô tận Tôi với người riêng một góc trời Làm sao anh biết trăng không lạnh Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi Tháng tư hư ảo người đâu biết Cảnh tượng hồn tôi : một khán đài Với bao chiêng, trống, bao cờ xí Tôi đón anh về tự biển khơi Tháng tư xe ngựa về ngang phố Đôi mắt nào treo mỗi góc đường Đêm ai tóc phủ mềm da lụa Tôi với người chung một bến sông Tháng tư nắng ngọt hoa công chúa Riêng đoá hoàng lan trong mắt tôi Làm sao anh biết khi xa bạn Tôi cũng như chiều : tôi mồ côi Tháng tư chăn gối nồng son, phấn Đêm với ngày trong một tấm gương Thịt, xương đã trộn, như sông, núi Tôi với người, ai mang vết thương ? Tháng tư rồi sẽ không ai nhớ Rừng sẽ vì tôi nức nở hoài Mắt ai rồi sẽ như bia mộ Ngựa có về qua cũng thiếu đôi Tháng tư người nhắc làm chi nữa Cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ Trống, chiêng, cờ, xí như cơn mộng Mưa đã chờ tôị Mưa...đã ...mưa Mai kia sống với vầng trăng ấy người có còn thương một bóng cây Góc phố còn treo đôi mắt bão Ai nhớ ngàn năm một ngón tay ? |
Bài Nắng Mưa Kế Tiếp
sông núi đã chối từ tên phản bội giống nòi ta thực sự ở bên kia chút quê cũ còn nơi đôi-mắt-gió đã từ em khép lại buổi đêm về trong yên lặng ngỡ lửa người vẫn cháy buổi trưa dềnh lên một phúc âm chiều cổ tự biết hướng nào Nam Hải? nước non người thêm ủ dột vai sương bỗng chai sượng thấy hình ai ở đó lược gương xưa thức dậy mối nghi ngờ ta mất tích giữa đường ngôi thứ nhất rẽ bên nào cũng chỉ lấp chôn nhau đi suốt kiếp vẫn là mưa với nắng thôi đợi gì nơi kẻ đã vong thân đời vốn ngắn lối về hoa với cỏ gọi âm u lên từng phiến thương tâm vẫn quanh quẩn áo cơm và bóng tối lòng khi không nhớ lại một câu thơ "nói rất nhỏ nghĩ thầm em sẽ hiểu đi với về cũng một nghĩa như nhau" |
Bài Nhân Gian Thứ Nhất
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu đôi mắt người hồ như biển đông có mưa-tôi-cũ về ngang đó tự buổi thiên đàng chưa lập xong Ở chỗ nhân gian không thể hiểu mái tóc người hồ như rừng cây có mấy che lối về cho lá và những con đường thật riêng tây Ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi có người hồ như vết thương có đêm ngó xuống bàn tay lạnh và chỗ em ngồi đã bỏ không Ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi có người hồ như tấm gương thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết, và bóng đo dài nỗi tủi thân Ở chỗ nhân giang không thể hiểu tôi có người hồ như hạt sương có bông hoa đỏ chiều tâm khúc tôi thấy từ em một quê hương Ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi có người hồ như tiếng chim theo cơn bão rớt về ngang phố tôi học từ em: niềm lãng quên Ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi có người hồ như ấu thơ đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối và buồn thấy như mẹ ở xa Ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi biết người mang một nỗi buồn biết ta cuối kiếp tim còn lạnh cùng nỗi sầu bay đâu hư không Ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi xin người sớm phục sinh tôi |
Thân ngựa chạy một đêm sầu phố núi
mắt chim theo giọng suối đứng riêng trời hơi thở ngọt em một đời phong kín nhớ nhung gì em bược tóc chia hai ? con sóc nhỏ đem hồn lên núi lạ ta chim rừng cánh mỏi đã đau thương hương cỏ dại mát dưới chân ngà ngọc em bảng đen vôi trắng giết đời nhau trăm con bướm phải về chung một ngõ suối xôn xao, phải suối xuống tự nguồn em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi rừng ơi rừng cây đợi đã trăm năm em thanh khiết giữa đời ta bụi bậm gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây em mới lớn lên tình như thác gội ôi-bạn - ta, thân ngựa sớm xa bầy (1971) |
Môi Người Cũng Như Một... Giỏ Hoa
ta sớm biết vườn địa đàng tuổi nhỏ giữa sân trường: - kỷ niệm lén... soi gương/ người xuất hiện / dậy tôi bài học mới bài: bâng khuâng cũng mang theo mùi hương ta sớm biết những hành lang rất cũ mà chân ai như mới chạm lần đầu người xuất hiện dậy tôi bài học mới bài: đợi chờ dài như một trận... đau ta sớm biết có nỗi buồn đến... ngọt như những ngày nắng ấm rất... căm căm người xuất hiện dậy tôi bài học mới bài: yêu người như yêu cây cà-rem ta sớm biết tâm hồn như cửa biển sóng quanh năm nở bọt gọi, mời người xuất hiện dậy tôi bài học mới bài: dã tràng giống... ai mà hổ ngươi? ta sớm biết đôi khi mình cũng... điệu (một chút thôi! ai nỡ quở bao giờ) người xuất hiện dậy tôi bài học mới bài: hân hoan đỏ... mặt theo quả... dâu ta sớm biết đường xa mà rất ngắn mỗi khi niềm hớn hở dắt... ta đi người xuất hiện dậy tôi bài học mới bài: ngập ngừng nhón gót lúc... chia ly ta sớm biết đôi mắt còn biết... nhớ buổi chiều ưa treo nắng, gió trên cây người xuất hiện dậy tôi bài học mới bài: đêm về nghe hồn... bơi trên tay ta sớm biết những con đường rất ngắn giấc mơ dài mang tưởng tượng đi xa người xuất hiện dậy tôi bài học mới bài: môi người cũng như một giỏ... hoa ta sớm biết thời gian như thước... gẫy kẻ sao ngay đường thẳng đến... êm đềm người xuất hiện dậy tôi bài học mới bài: thấy mình như vật người bỏ,... quên!?! |
Bước Chậm Qua Đời
Người đã thế ta còn chi tiếc nữa, Tình còn chi mà ta phải điên cuồng. Ta giận ta không thể lấy lại hồn, Không thể chuộc lại tình đã hiến. Không thể bỉ khinh người ta ca tụng, Không thể bôi nhọ chính mặt ta hôn. Tình ta đẹp nên suốt đời quý báu, Hồn như trời nên biển rộng bao la, Người có thể một phút giây bán rẻ, Nhưng riêng ta lòng mãi mãi tôn thờ. Trước bội bạc ta trở thành man dã, Móng điên cuồng, nanh vuốt muốn giương ra Thương cho ta không thể giết được người Mà quay lại cào mặt ta rướm máu. Ôi đau đớn đã nhận chìm ta xuống . Như con chim ủ kín vết thương mình, Lần cuối cùng ta nói với nhân gian, Ta đắm đuối nên suốt đời ta khổ. Ta vụng tính nên cuối cùng thua lỗ, Đành trở về ngủ dưới mái hiên mưa. Đành trở về cùng với hạt sương sa, Dưới hiên lạnh thấy hồn ai co quắp. Người cũng chỉ như trăm ngàn kẻ khác. Sầu hai vai ta bước chậm qua đời! |
Chân Dung
tôi ngồi trong nỗi tôi riêng bên trong ghế lạnh, ngoài hiên bóng rời phòng tôi trần thiết gương người tường sơn kỷ niệm, vách bồi dáng xưa tóc người chảy suốt cơn mưa ngực thơm hoa bưởi, môi đưa bão về tôi ngồi giữa cõi-tôi-khuya có ai gõ cửa? mà nghe lá chào tưởng người ngọn sóng lao xao biển muôn năm gọi tôi nào có vui người về có nén hương, thôi cắm lên phần mộ hồn tôi úa vàng tôi-ngồi-trong-cõi-nhân-gian |
Chẳng Chiến Chinh Mà Cũng Lẻ Đôi
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời Chim về góc biển . Bóng ra khơi Lòng tôi lũng thấp . Tâm hiu quạnh Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai Em đi để lại hồn thơ dại Tôi vó câu buồn sâu sớm mai Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời Em còn gương lược dấu đường ngôi Nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn Và khoảng trời xanh đến rợn người Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời Bàn tay dư mấy ngón chia phôi (Tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn) Và những tàn phai đầy tuổi tôi Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời Như trời nhớ đất (rất xa xôi) Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi Thư nhớ hồi âm - Lệ nhớ môi Chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn Nói gì kiếp khác với đời sau Đôi khi nghe ấm trên da thịt Như thể ai đi mới trở về |
Chú Thích
Sông chú thích: núi nghìn năm góa bụa Trái đất tròn thâu nhỏ những vòng vây Củi, than người nỏ, bén lửa chia tay Chiều chú thích: đời ai không hữu hạn? Mẹ chú thích: mai này em xuất hiện Những bàn tay nội chiến; gọi mưa về Nắng phân trần vai lá đợi sông, đi Môi chú thích: những điều khôn nói hết Gỗ chú thích: bao cánh rừng mất tích Thú tuyệt giòng: hoang, rợn lớn dâng lên Suối tân kỳ ? - Treo ngược cổ thiên nhiên Đêm chú thích: em / miếng trời / sót lại Cây chú thích: nhân gian rừng nấm, dại Khom lưng tìm vô hạn giữa trăm năm Những con đường nhăn, nếp xếp vuông khăn Đã footnote mối sầu ta đốn mạt 5-94 |
Cũng Mục Lá Xương Phơi
Tôi sống suốt bốn mươi năm khật khưởng và trên đầu chỉ một cánh dơi hồn tôi chảy trong giòng sông đã lấp cây nửa đường cũng mục lá xương phơi. |
Đáy Khuya
gửi Trần Cao Lĩnh và Nguyễn Đức Cung Tôi trở lại đáy khuya ngồi với bóng những chiếc bàn trật khấc nỗi cô đơn em nên biết cuộc đời tôi đã hết có thương nhau lo hộ nhúm xương tàn |
Cõi Tôi
cõi tôi, cõi nát, cõi tàn cõi hoang mang, vội, cõi bàng hoàng, qua cõi vui thân thể cỗi già cõi lang thang mượn mái nhà hư không cõi xanh, cõi lạnh, cõi cùng cõi con muốn bỏ, cõi chồng vợ, xa cõi em muốn dạt chân về cõi đau nhân thế, cõi thề thốt, quên cõi nào, cõi thật ? Tôi riêng? cõi đêm máu chảy, cõi thương nhớ trùng cõi tôi, cõi mịt, cõi mùng thôi em có ghé xin đừng nghỉ lâu cõi đời đó, có chi đâu! |
Đêm nhớ trăng Sài Gòn
Đêm về theo vết xe lăn Tôi trăng viễn xứ hồn thanh niên vàng Tìm tôi đèn thắp hai hàng Lạc nhau cuối phố sương quàng cỏ cây Ngỡ hồn ta xứ mưa bay Tôi chiêng trống gọi mỗi ngày mỗi xa Đêm về theo bánh xe qua Nhớ em xa lộ nhớ nhà Hàng Xanh Nhớ em kim chỉ khứu tình Trưa ngoan lớp học chiều lành khóm tre Nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè Nắng Trương Minh Giản trưa hè Tự Do Nhớ nghĩa trang quê hương bạn bè Nhớ pho tượng lính buồn se bụi đường Đêm về theo vết xe lăn Tôi trăng viễn xứ sầu em bến nào ? |
Dốc Đá
*gửi T. cũ em bây giờ đã hết những ngày trông thư xa tôi từ lâu cũng mất những chiều về ven sông ngó hoài con nước muộn hồn vật vờ bến xa kè xưa bờ đá xám mái đỏ tường vôi nâu nắng soi chân cầu gẫy đêm nào mưa bay ngang cảnh đời em khép vội còn ai nghe giọng tôi nghêu ngao bài hát cũ tuổi xuân treo ngọn cờ từng manh buồn rách rưới khi chúng ta làm người cửa thiên đường đã đóng đời sống sẽ còn gì lúc cuộc tình cũng lụn ví thử em sống đủ đời mình chắc đã được bao ngày hạnh phúc tôi gian dối vì lòng tôi quá đỗi thương xót mình nai lưng tìm hạnh phúc khi giây đời đã trói chặt hai tay bây giờ con nước cũ dẫn mùa mưa đi qua bây giờ bờ đá xám có hồn ai dật dờ ta sống rất tình cờ cớ sao buồn lúc chết ai cũng thế mà thôi kéo đời lên dốc đá nhìn chưa rõ mặt mình đã mơ về cõi khác. |
Đời Mãi Ở Phương Đông
Anh đã hứa em an lòng hỡi nhỏ ta sẽ về tới chốn của thương yêu nơi sương sa như sữa suốt buổi chiều nơi mưa bụi xuống lòng nhau lấm tấm Nơi đêm bước những bàn chân rất chậm và dãy đèn xấu hổ sẽ quay đi riêng hàng cây vẫn đứng đó lầm lì khi anh bỗng hôn em (trời lu, sao tỏ) Anh đã hứa em an lòng hỡi nhỏ ta sẽ về tới chốn của riêng nhau nơi nhục nhằn bị bỏ lại phía sau nơi đau khổ không cách gì lấn tới Nơi hạnh phúc ắp đầy trong mỗi túi để lúc buồn em khẽ nhón, ăn chơi để vô tình em có lỡ đánh rơi thì cũng chẳng bao giờ vơi hết được Nơi giờ khắc như kết thành bởi mật sẽ tan dần trên đầu lưỡi tham lam nơi hẹn hò (ôi chốn của trăm năm) cõi để sống (sau một thời đã chết) Em bình tĩnh dù gì khoan thảm thiết trước hay sau ta cũng sẽ quay về cây có khô cành lá có chia lìa lòng-có-lạnh và hồn-xưa-có-tối Đường có đổi căn nhà hoang sương khói ta vẫn về như giữa một cơn mơ ta vẫn về dù lúc tóc bạc phơ chân run rẩy và mắt lòa chẳng thấy Em đừng tủi bởi nếu cần khi ấy ta dùng tay để tìm lấy thềm nhà ta dùng môi để giữ lấy ngọt ngào và những thứ mất đi từ thuở nhỏ Ta sẽ thở bằng trầm hương của gió lắng nghe xa chân thú bước mơ hồ núi muôn năm còn ở đó thẫn thờ rừng vẫn rộng tay mời ta trở lại Đêm vẫn để dành ta muôn của cải suối vẫn chờ nên suối chẳng đi xa thông héo gầy bởi thông nhớ nhung ta chim sẽ rủ nhau về đôi mắt biếc Hoa vẫn nở ối vàng hồn-tưởng-tiếc ngày vẫn xanh kỷ niệm sẽ lên mầm chim sáo vui đem tình cũ về gần ta ở đó tới khi thành cát bụi Ta ở đó đời ta không có tuổi em sẽ thành cánh bướm lúc mơ vui em sẽ thành con dế lúc khuya nguôi cất tiếng hát ... phân ưu tình ai dang dở |
Đưa Nhau Đi : Dựng Một Giáng Sinh, Nàng
ai nhan sắc? - In khắp cùng trái đất chỗ tôi ngồi: tên một tùy tinh quay thảm thiết quanh mặt trời: tháng chạp hạt mưa còn trong mắt một mai, chinh . ai nhan sắc? - Cả cánh rừng dấy bão suối hư không! Người hát? - Giọng như chim tình không thật, giống biển môi mặc khải chiều tịnh tâm: tê, gắt mật ưu phiền . ai nhan sắc? - Từng mũi kim xí gạt tiếp thu tôi. Tim lớn trọng như cây đêm không gió! Lấy gì cho lá vẫy em không qua! Muông thú phải xa bầy . ai nhan sắc? - Để tôi về bối rối với chính mình: Tôi hỏi khẽ: -Vui không? tôi thấp thỏm. Tôi đìu hiu quá đỗi tôi lăng xăng, tìm kẻ trốn trong lòng . ai nhan sắc? - Âm âm ngày khuất, lấp những con đường quên cất hộ mùi hương em tan tác trên lưng mùa xám hối tôi áo, cơm! Thu, quén lửa, đêm, tàn . ai nhan sắc? - Cầm trên tay Thánh Giá trả Giáo Đường câm lặng, tắt theo kinh đôi hàng ghế uy nghiêm chờ hối cải cửa tôi buồn. Bưng bít. Phúc Âm . ai nhan sắc? - Như một lời chúc phúc giữa-chiều-em: quân dữ bỗng quy hàng tên ngoại giáo gửi xác, hồn lại Chúa đưa nhau đi: dựng một Giáng Sinh, nàng. Du Tử Lê |
em về thăm thẳm núi non
em về trong bão giông tôi que diêm Đông Hải, dáng ngồi vọng phu lệ còn trên gối, tôi thu bàn tay ngón út giam tù tháng năm em về thăm thẳm núi non hồn sông lòng suối, thịt xương chốn nào? mai quên nhau, mất lời chào hôm nay chăn gối vẫn ngào ngạt hương em về trong một đêm sương có tôi thất trí ngồi thương bóng còi da người, dấu cắn răng tôi đó em, giây phút mở đời đã ghi góc trời mai mốt em đi nhớ đem tháng-chạp-tôi về nghĩa trang em về trên chiếu chăn tôi mùi hương tháng chín, nụ cười cuối năm xót nhau bật máu chỗ nằm vết răng tháng chạp, dấu bầm tháng hai em về trong quạnh hiu tôi trái tim cứu rỗi, mắt ngời bóng cây rừng mù lối tóc chim bay bớt son, môi cỏ, buồn lay lá người |
Giao Khúc Tháng Sáu
tôi từ đó nhỏ nhoi như chấu chấu như cào cào vỗ cánh chả bay xa người yêu tôi là thảm cỏ mượt mà khi tôi đậu nàng uốn mình cảm động tôi từ đó rêu xanh ôm đá tảng khinh loài người nên chọn kiếp vô tri người yêu tôi con suối nhỏ thầm thì âu yếm mãi nỗi sầu tôi một đời chín ủng tôi từ đó dật dờ như bóng mộng như chuồn chuồn cánh rã một đêm mưa người tôi yêu con dế biết đợi chờ biết nghe hát và thường ưa than thở tôi từ đó bơ vơ như chiếc lá cơn gió lùa tôi se sẽ rung rinh người yêu tôi là tượng đá chung tình thấy tôi rụng nhìn theo mà chả khóc tôi từ đó khật khừ như bọ ngựa tình đam mê không dấu nổi mọi người hồn đắm đuối làm sao che sự thật tôi từ đó ải dòn như củi mục như mảnh bom miếng đạn vỡ trên không người tôi yêu đêm nước mắt đanh tròng tôi chợt nhớ từ lâu đã già trước tuổi (trích "tình khúc tháng mười một" 1963 - 1966) |
Hiến Chương Tình Yêu Ngày 14-2
Em đã biết Hiến Chương nào cũng vậy có những điều bắt buộc chúng ta theo (như ngày mai thi lấy bằng lái xe) ta cẩn thận ghi những điều phải nhớ I Khi em lạnh tôi biến thành ngọn lửa củi thương yêu. Than đỏ hực ân tình em cần thơ cho sáng dậy thơm hơn tôi lập tức hóa thân thành vần điệu II Khi em bước tôi biến thành chiếc kiệu ngựa hai hàng. Tứ mã chắc.... nan truy ? có sao đâu ? Tôi nào hỏi mấy khi ? (dù lắm lúc cũng thầm ghen tức chứ) III Khi em viết tôi biến thành giấy mực bút tương tư mực nhớ đến ai kìa ? giấy từ cây. Bút từ gỗ xa xưa mực từ nhựa. Tôi từ em sống lại IV Khi em ngủ tôi biến thành chiếc gối để phòng hờ.... ngộ nhỡ em muốn ôm để đêm hờn em có cái vứt luôn sáng nhặt lại. Thấy mình sao.... dữ thiệt V Khi em đọc, tôi biến thành chữ viết, cả nghìn chương, chỉ chép chuyện đôi ta mỗi đầu giòng : tên em sắp chữ hoa cả chấm, hỏi cũng đậm mùi hạnh phúc. VI Khi em ốm, tôi biến thành tủ thuốc thành tấm màn, che gió máy cho em em chả cần phải lể, giác, hay xông vì tôi đã hóa thành cây ngải cứu VII Khi em khóc tôi biến thành.... nước mắt chảy giùm em - cho cạn sạch nổi niềm để mắt em xanh - để môi em mềm tôi là lá giữa buổi chiều.... sắp tối IX Khi em hát, tôi thành loa khuếch đại cho cả làng, cả nước đổ ra nghe giọng em cao - tôi bảo "gớm, thanh ghê" giọng em thấp - tôi tha hồ thêu dệt X Khi em chết - cuộc đời này phải hết không chỉ tôi, hoa cỏ cũng lên trời thú lìa rừng. Chim chóc lạnh từng đôi bao thế hệ vì em mà.... biến mất Hiến Chương viết ngày tình yêu vô lượng của hai người ? - Vâng, của chúng ta thôi mặc ai cười ? mặc ai đó bĩu môi họ ghen đấy. Bởi em là Thánh Nữ Ta sẽ chết. Nhưng tình ta bất tử vì mở đầu nhân loại : cuộc chơi riêng |
Khi Ngang Qua Pleime
khi ta đến cây im rừng nín thở một mặt trơì rực rỡ đỉnh truông xa một hồn xanh gọi rét mướt hiên nhà một tóc chảy theo trăm giòng suối lạ đêm thánh lạnh mắt chim xào xạc lá run vai sương cành nặng nhớ hơi người trong hiu hắt lòng ta sầu chín ngả một thiên đường hiển hiện giữa môi son khi ta đến núi bảo nhau đứng dậy ngã mũ chào- ta ngọn gío điên mê hương thiên lý thổi qua lòng đắm đuối em hiểu gì, hỡi nhỏ , dấu yêu kia đêm sương phủ có lệ người ướt áo khi ra về buo&`n xuống bước chân nhau tay thơ dại em che hồn ta dột nụ hôn đâù liệu có nhớ mai sau khi ta đến, nhỏ ở đâu , hỡi nhỏ dưng lòng ta , suối bỏ núi qua rừng thương mắt nhỏ - bóng chim buồn ngủ đó tiếc gì nhau, đơì kể cũng như không khi tình đã như nghìn con thác đổ em yên lòng, thôi nhỏ , có ta trông |
Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển đời lưu vong không cả một ngôi mồ vùi đất lạ thịt xương e khó rã hồn không đi sao trở lại quê nhà Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi bên kia biển là quê hương tôi đó rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi những năm trước bao người ngon miệng cá thì sá gì thêm một xác cong queo Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển cho tôi về gặp lại các con tôi cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi từ những mắt đã buồn hơn bóng tối Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển và trên đường hãy nhớ hát quốc ca ôi lâu quá không còn ai hát nữa (bài hát giờ cũng như một hồn ma) Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn. 12-77 |
Khi trông thơ Thụy Châu
Cũng đành người đã quên tôi Con chim nào cũng một đời kêu than Cây phong đã đỏ lá vàng Quán sâu tôi quấn khăn quàng đợi đêm Phải người quá nhẹ chân êm? Tôi nghe như thể gió vin cửa ngoài Cũng đành người đã ham vui Núi non nào cũng một đời cô đơn Tuyết trên mái cổ nghiêng hồn Dưới chân cổ tượng cũng bồn chồn theo Xe không nào sẽ qua đèo Đêm nay chắc lá lại nhiều chiếc rơi Cũng may tôi có một đời Để đau, để khổ, để ngồi trông thư . ( Dinfos 11- 69 ) |
Khi Tưởng Tới Ngươì Vắng Mặt
rồi em bỏ ta đi trong buổi sáng Saigon đầy lá hay buổi chiều nắng lốm đốm da em như những con đường một chiều khiến những tìm nhau không thể vòng xe lại rôì em bỏ ta đi để ta lại như một con sâu kèn ( con sâu kèn ngủ vùi trong bao kín tối tăm suốt một đời không thể tự mình rúc lên những hồi còi thê thiết ) như con đom đóm lập lòe cơn mưa điên tưởng cùng em hoan lạc tắt ngấm chút lửa tàn đứng lên nghìn tuyệt vọng em buồn bã như đêm thoảng hôì chuông tuyệt vọng rôì em bỏ ta đi chẳng cách chi khác được lệ có lỡ ứa trào cũng khăn mình chậm lấy đớn đau ở hôm nay đơì sau còn nhắc mãi khi em bỏ ta đi có nghe lòng trống trải khi em bỏ ta đi có nghe rừng gío mãi ? ngày đã thổi sương theo tình hoang mang rất vội qua những miền hư hao ta ngôì nghe gío nổi em môi đỏ dáng chiều có nghe lòng sắp tối đêm gần kề bên ta bảo ta : ngươi thấy tội * Trích : Văn - Sô' 73-74 |
Khúc Hạnh Tuyền Núi Sông
chẻ đôi sông núi : đêm bưng mặt mưa quấn khăn vào sâu ấu thơ chẻ đôi thân thế: mù tăm tích ta nghĩa trang nào chôn cất nhau chẻ đôi tâm thất: kênh, mương cạn hương tóc truy tầm vai thất tung tưởng ai oan khuất vừa quay gót xương , thịt đời sau , máu rất buồn chẻ đôi cơn gió: cây ly, biệt tim chấn thương cùng môi tháng , năm phạt ngang ký ức rừng tha thiết dòng sông trăm năm bỗng mất nguồn ( 1993) |
Khúc Tháng Hai, Chín Sáu
thắp thêm nến. Gọi vai về dấu môi Bồ Tát, lá, lìa Austin biển lần theo chân Quán Âm ngón tay tràng hạt, nhang, đèn, phố, lu tóc thơm ngực, múi khuya, mù trái vun ấn tượng; nẫu lìa, biệt đen. thắp thêm nến. Giới định, thiền giải oan chuông, mõ; xóa kinh điển, người gửi thêm đời, muộn, chút tôi rớt trên lục tự; rũ ngoài tam quan. thắp thêm nến. Nhiễu tâm phiền gió, thâm, tím ngọn, cây tiền thân, mưa. (Trích "Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di," ) |
Lục Tự
lục tự cho buổi sáng thơm tho ly cà phê chim rớt hạt sau hè em, thời kinh phổ độ. lục tự cho buổi trưa lênh đênh từng cọng mì cánh bướm vừa quy y bông hoa chờ nhập thất em, đuổi theo xuân thì ta, đầu đường sám hối. lục tự cho buổi tối ngọn đèn thu bóng tôi trả cho từng góc đời phủ phê tàng quá khứ ngọn sân, hận chưa nguôi cơn bão người đã tới lục tự cho nửa khuya nam mô a di đà phật từ bi tâm ta ta và, tâm : xa lạ. nam mô a di đà phật và, tâm và, ta ta và, tâm và, phật (!?) |
Mai Sau Soi Thấy Vết Thương Tôi Còn
Gọi tôi tiếng gọi bồi hồi đêm, mưa góc phố, người ngồi ghế, khuya Vầng trăng, tôi, cũ, chia lià Em đi cuối sớm, ai về đầu hôm? Gọi tôi, tiếng gọi ai, buồn Nhân gian thăm thẳm, ngọn, nguồn cũng xa Người về cây, cỏ tháng ba Hồn tôi tháng bảy mưa sa đầm, đầm Gọi tôi, tiếng gọi tiêu, trầm Trái tim nhật, nguyệt, mái hồn tử, sinh Núi sông đốm lửa cuối ghềnh Cõi âm: ký ức; cõi trần: lát dao Gọi tôi tiếng gọi rầu, rầu Ngưạ trong tuyệt lộ, chim đầu ải, sương Người còn giữ được mảnh gương? Mai sau soi thấy vết thương tôi, còn. |
Một Bài Thơ Nhỏ
Hoàng Quốc Bảo phổ nhạc với tựa đề Người Về Như Bụi Người về như bụi vàng trang sách xưa người về như mưa soi tìm dấu cũ Tôi buồn như cỏ một đời héo khô tôi buồn như gió ngang qua thềm nhà thấy ai ngồi đợi bóng hình chia đôi sầu tôi lụ khụ Người về như sóng buồn tôi quanh năm người về như đêm mơ hồ cõi chết Tình tôi phập phều những tăm phụ bạc lòng tôi gian ác dấu trong miệng cười Người về như sương ẩn sau lá động người về trong gương thấy mình mất tích Người về như sông tràn tôi, lụt lội hồn tôi thả nổi như khóm lục bình Sầu ai về cội Du Tử Lê, 1973 |
Ngọc Thi
I Cho tôi uống cùng em ly hạnh phúc rượu trăm năm cất bởi trái tim buồn bởi máu ta, bởi lệ nữa, ân cần đã chảy miết từ khi hồn thất lạc II Cho tôi dắt tay em vào lớp học để ông thầy, để chúng bạn đều hay ta có đôi, tự thuở đất ương cây tóc tôi bạc tự ngày thương nhớ bé III Cho tôi hát cùng em bàihát cũ bài ngợi ca Thiên Chúa ở trên trời để tôi về cầu nguyện với Ngôi-Hai cho ta sống một ngày như mấy kiếp IV Cho tôi viết cùng em trang Sách Ước bằng một tên chung (gọi cả hai người) em "cấm phòng" để cứu rỗi cho tôi và "hành khổ" cho ngày sau ý nghĩa V Cho tôi thở cùng em lồng ngực biếc môi thanh tân tự thuở lá chưa ..... vàng mắt mưa bay tự thuở bỏ thiên đàng xuống địa ngục cưu mang người khánh tận VI Cho tôi bước cùng em vào giữa quán để mọi người sửng sốt trước dung nhan tôi không cười (mặt mũi rất nghiêm trang ) rất hãnh diện: người yêu tôi thánh nữ VII Cho tôi khóc cùng em chiều khép cửa (làm sao vui rõ khổ lỡ yêu rồi) chim bỏ rừng - cho núi lẻ loi thôi sông bỏ biển - cho tôi ngồi nhớ sóng VIII Cho tôi gối cùng em đôi gối mộng (mây đang bay ai níu lại bao giờ) tôi đang mơ ai nỡ bảo ráng chờ ? chăn ân nghĩa ai nỡ dành đắp hết ? IX Cảm ơn bé. Đã nhận phần thua thiệt "cho tay này mà chả lấy tay kia" cho đời sau không còn nữa chia ly ai cũng được an cư miền vĩnh-phúc X Ôi Thánh Nữ phải trần gian sẽ ngọc ? |
Ngựa Đã Tan Đàn
gửi Từ Công Phụng Này trí nhớ đậu trên cành ký ức tháng sáu về yên lặng bước chân quên tình yêu cũng đậu trên càng gian dối ở trong tôi, ôi ngựa đã tan đàn. |
Người Nhón Gót: Thả Vầng Trăng Thứ Nhất và Australia
chào tinh khiết! - Giữa chiều/ tôi/ xế bóng như tấm lòng thao thiết cũng gieo neo . người nhón gót: nghe mưa về đáy vực buồn tôi sâu, hút, tựa nhớ, thương, nào . chào thơ ấu! - Chông chênh sầu, nẫu, đỏ bước lầm than trong ngày, tháng tôi, vơi người nhón gót: thả vầng trăng thứ nhất trên tay tôi / cổ tích: mắt, môi người chào định mệnh! ... Gõ cửa /tôi/, cuối kiếp trái tim người: lưu lượng biển, bao dung . người nhón gót: gửi điều chưa nói hết lên vai tôi . Mùi tóc mẹ ân cần. chào Quán Thế (riêng tôi)! - Rừng chánh niệm cây từ bi từng ngọn. Lá trăm năm người nhón gót: cúi nhìn nhân thế, gió thấy tôi không ? ... Ti nghiệp một linh hồn? chào kỷ niệm! - Mai này, tôi sẽ chết những con chim trả tiếp nợ cho đời . sóng ở lại, trả thêm người tiếng hát, (riêng đêm còn giữ mãi dấu môi tôi .) lá gìn giữ mối tình tôi đã gửi . cây nâng niu thống khổ (buổi xa người .) người nhón gót: nghe chuyện tình ai đó... nghìn năm sau: cổ tích kể tên ....nàng . (Nov.01) |
Người Đền Ta Ngực Mẹ
Em đã là sớm mai ta thiết gì chim, hót đời héo dần trái vui người vẫn cho quả ngọt Em đã là nắng, mưa ta thiết gì vũ trụ tuổi thơ rẫy, ruồng ta người bù cho xứ sở Em đã là âm giai ta thiết gì tiếng hát sóng xô, dồn xuống vai thùy dương người rắc hạt Em đã là mùi hương ta thiết gì trí nhớ quá khứ: những dòng sông người lọc, phân quặng mỏ Em đã là không gian ta thiết gì dưỡng khí chân rỗ giầm trái oan người đền ta ngực mẹ Em đã là trái tim ta đâu cần thở nữa. 9-94 |
Nhìn Nhau Chợt Thấy Ra Sông Núi
*gửi đào chí hồng, nguyễn quang minh, nguyễn ngọc chấn, ngọc hoài phương, trương trọng giác, nguyễn kim tiền, lê ngọc ngoạn, đào quý châu, phạm duy ánh và CVA 1956-1956 và các bạn diện H.O. ba mươi năm lẻ ai ngờ được tao với bay, giờ gặp tại đây chiến tranh đã dứt nhưng thương tích vẫn ở cùng tao, ở với bay bay đã kinh qua địa ngục đời từng nhìn binh biến giống trò vui chiến xa, đại bác bay chơi nổi bom ném ngang trời cũng được thôi trận mạc ngày xưa còn chẳn ngán nhằm nhò chi ít vỉ bia "cua" cười khan những buổi đi "chà láng" mà lại buồn so diện H. O. nốc rượu nguyên đêm chờ được xỉn ôi mái trường rêu: Chu Văn An nhiều thằng "thăng" lúc còn hôi sữa dăm tên đầu bạc kể hung hăng đạn bom ngốn mất thời trai trẻ cải tạo khơi khơi năm mười niên ra tù mất vợ, con quay mặt cười gượng ra điều ta vẫn ... ngon trong mắt bay nay vàng kỷ niệm tao đầy gân máu nhớ quê hương đêm đêm ác mộng còn truy kích lạnh cẳng tao hầm nhất biển Đông tụi bay muốn sống? --Quên cho lẹ! mũ đỏ, đen gì ... cũng đã xong tao cam phận kiếm tô canh cặn bay rồi cũng thế! Liệu nghe con Xa trường mất xác giờ đâu khác? xương bỏ quê người, cỏ cũng chê chắc chi đã được như Tư Cóc chết giữa quê hương, đắp mảnh cờ Minh dê, Hồnng Trố tao mừng lắm những tưởng không còn gặp tụi bay đêm qua uống rượu con nhà Kiểm thương bạn, tao thèm được khóc ngay nhìn nhau chợt thấy ra sông núi có chút gì nghe rất thốn đau hẹn bay về chết trong tay mẹ tổ quốc nghìn năm bỏ được sao? 4-1991 |
Những Điều Ta Bẵng Quên, Trong Đời, Sống
hãy nói lời cảm ơn, yêu dấu cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng dẫn, dắt hai thế giới, hai vũ trụ từ hai chân trời lạ, xa là chúng ta gặp nhau. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy nói lời cảm ơn, yêu dấu cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng dẫn, dắt chúng ta vào tình yêu như dẫn, dắt hai kẻ mù lòa vào thiên đường và, cho lại đôi mắt ta ánh sáng. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy cảm ơn, (vẫn cần thiết nói lời cảm ơn,) yêu dấu cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng đã dẫn, dắt chúng ta, mỗi kẻ về một phía nếu không có biệt, ly lấy gì hiểu hạnh ngộ? nếu chưa từng đớn đau cách gì thấu hạnh phúc. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy cảm ơn (vẫn cần thiết nói lời cảm ơn,) yêu dấu dù cho mai đây, (ngỡ là) tình cờ thấy nhau yêu dấu có quay đi (hoặc,) không cách gì chúng ta có thể cho nhau nụ cười chúng ta sẽ nhìn nhau: tử thù, nhìn nhau như quái vật (thì,) mỗi chúng ta vẫn nên nói với chính mình lời cảm ơn: Cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng đã cho ta thấy...ta, lần nữa. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy cảm ơn, yêu dấu cảm ơn bàn tay đấng thiêng liêng đã cho ta không khí, lá, hoa, cây, cỏ cho ta chim, muông cho ta thực phẩm đủ dùng cho ta lúc khỏe như...voi cho ta lúc yếu như...sên cho ta lúc mềm như...bún cho ta lúc cứng như...thép cho ta niềm tin (mặt khác tuyệt vọng) cho ta bố, mẹ cho ta anh, em cho ta bạn, bè cho ta con, cháu cho ta nhân loại cho ta những đêm, bóng mình cho ta những ngày, sốt vắng. . đời sống không mình ên đời sống không hề là một xâu chuỗi tình cờ, vô cấu. . hãy cảm ơn, yêu dấu cảm ơn luôn...thần chết ? chứ sao! yêu dấu, (thần chết (như chó, mèo) lúc nào cũng lẩn, quẩn bên ta) vì thần chết nhắc nhở ta...đang sống và, sống để cảm ơn những gì ta nhận được. . như hằng đêm tôi vẫn nói lời cảm ơn cùng lúc: bàn tay đấng thiêng liêng và em, người đã mang lại cho tôi, sự chết. Du Tử Lê |
phúc âm nàng
1. không, bây giờ y không còn đến đó nơi có ổ gà, có rào kẽm, có bức trường thành, có sân bay nhà thương, nhà xác nơi những trưa đi qua mắt y đổ lửa những chiều về cát liếm thịt da nơi ngày tháng vẫn đi qua trong từng cơn khó nhọc những phiến ẩn ức câm nghìn năm như đá dựng nơi y đã ngồi gom những viên sỏi đầu tiên của một hạnh phúc hiếm (ôi hạnh phúc bất ngờ như tai hoạ giáng xuống) không, bây giờ y không còn đến đó cho tới một ngày nào một ngày nào người yêu y đủ lớn --phải chăng đó là lúc nàng đã trưởng thành? --vâng đó là lúc nàng đã trưởng thành mà đừng vội nghĩ rằng khi ấy nàng sẽ già và tóc nàng rụng đi, cụt ngủn trán nàng sẽ nhăn, rất nhiều vết nhăn tội nghiệp tay nàng sẽ thô, những ngón mềm sẽ thôi thơm như dòng sữa sớm ồ không đâu, không bao giờ có thế đó là lúc nàng giật mình soi gương thấy mắt nàng lóng lánh như những hạt mưa to trong veo thành nhẫn nhục đó là lúc nàng thấy tóc nàng dài, ngực nàng căng, và đôi môi nàng thắm đỏ nụ cười vì thế mà cũng xinh thêm không còn se khô như những quả ô mai ngậm hoài vẫn mặn đấy lời tâm sự của chàng rất trang nghiêm nhưng ngậm ngùi ngỏ với đám đông vô hình trước mặt rồi đám đông tự động vơi tan lúc bóng tối trở về lấp đầy từng ngăn ký ức trong một ngôi quán quen chàng rã rời đứng dậy nỗi nhớ nhung nhũn mềm làm trúng thêm gân cốt mỗi chúng ta đều khư khư giữ lấy cho mình một số vết thương đã khô thành sẹo và âu yếm ngắm nhìn chân dung mình treo trên vách tường trí nhớ 2. vâng chúng tôi thường gặp nhau vào mỗi chiều thứ sáu ngày chúa bị đóng đinh ngày giáo dân không được phép ăn thịt (để tưởng nhớ đến ngài) tôi là kẻ đã tự đặt mình ra ngoài vòng tín ngưỡng nhưng đôi khi cũng bàng hoàng chợt nhận ra dù mình vô thần nhưng cuối cùng đã mặc nhiên tôn thờ một chúa (chúa của tôi, ôi chúa của tôi vô cùng yếu đuối) nàng buồn như trái chín mắt gầy đêm mưa xanh hồn căng trên thập tự đầu cúi xuống dương gian chớp hoài đôi mắt ướt tôi thích được quì dưới chân nàng để xin những điều vớ vẩn vốn là kẻ đa nghi tôi không tin thượng đế nhưng lại chắc một điều hạnh phúc nào cũng thật như trong tình yêu tôi vốn cả trăm điều gian dối đời sống ta như một ô chữ cũ có sắp hoài cũng chẳng khác hơn ngoài những giòng vô nghĩa 3. kẻ phán xét trong nàng bảo chiều nay bão lớn và ngày mai hãy thả chim câu (những con bồ câu của thánh Nô - Ê trong sáng thế ký) để cho chúng bay đi đem tin về trời sẽ trong xanh vào những ngày kế tiếp tôi theo nàng rời tàu bước lên bờ đất thịt hãy tin, hãy tin cuối cùng rồi chúng ta cũng có những bình minh êm ả những ngày vàng sau quá đỗi đau thương 4. vâng, chúng tôi thường gặp nhau vào những chiều thứ sáu ở một góc đường dưới những tàn cây gỗ dầu xác xơ lá nám với nhiều sợi dây leo xiết quanh thân cổ thụ những buổi chiều hết tiền chúng tôi rủ nhau lang thang dưới phố và hôn nhau ở mỗi đầu đường ở giữa cua vắng ở bên ngoài những cửa hàng trưng bày bán tạp phẩm cũng có những chiều chúng tôi rủ nhau chui vào rạp hát và cũng rất thường nàng rúc đầu vào ngực tôi nức nở (hệt như con gà mái cục cục đòi ăn, lúc đói) tôi chẳng biết nói sao vì chính mình cũng đang nát tan nhục tủi tôi không tin thượng đế nhưng lại chắc một điều là hận thù có thật cũng như tôi tin nàng tuyệt vời hơn bất cứ một người đàn bà nào hiện đang có mặt (dù tôi không quên rằng tôi đã ví nàng như một con gà mái hay cục cục, lúc đói nhưng cũng xin thêm rằng con gà mái kia rất dễ ưa, cả tin và tính tình nhút nhát) nàng tin nơi tình yêu như giáo dân tin nơi phép nhiệm mầu của chúa hãy tin ôi hãy tin nước sẽ rút về bờ kia tuyệt vọng và ở cuối chân trời một vầng hồng sẽ nở 5. bây giờ buổi chiều một mình trở lại cũng con đường có hàng cây gỗ dầu xác xơ lá nám với những sợi dây leo quấn quanh thân cổ thụ cũng vào ngày chúa bị đóng đinh (nhưng toà thánh đã loan tin vì tình trạng chiến tranh đặc biệt cho phép giáo dân Việt Nam ăn thịt) em làm sao hiểu được nỗi đớn đau anh khi đêm đến trở về thắp đèn lên tìm kiếm bóng mình cho đỡ quạnh và lắng nghe bản tin cuối cùng tổng kết vinh quang một ngày chiến sự đời sống ta hôm nay chỉ còn toàn chữ số 6. anh cố sống để chờ một ngày nào mẹ cha loan tin cho phép anh được đem trầu cau đến hỏi em làm vợ hay một ngày nào chúng ta sẽ bỏ đi rất xa làm một phường bất hiếu kịp khi hết đời mình (7-1969) |
Quần Tụ Và, Chia Biệt
bản năng con người thích quần tụ trong khi tôi chỉ có riêng em dù đôi tay bẩm sinh đã tập quen nâng bầu ly, biệt bước thứ nhất vốn xô về phía trước khi quay lưng hầm mộ chấn ngang rồi . |
Thăm Bạn Trên Núi
Tháng ba bỏ phố đi thăm bạn Bạn ở trên non mà ta buồn Trên cao có thấy lòng thanh thản Ở cùng cây cỏ có vui hơn? Tháng ba lên núi ta tìm bạn Bạn đã say mèm quên tuổi tên Không quen uống rượu nhưng ta cũng Nhấp một vài hơi say lấm lem Tháng ba lên núi ta thăm bạn Những rớt đời trôi như đám bông Những tan tác cũng như lòng vậy Bỗng dưng ta thấy hồn rỗng không Mấy ngày ở núi buồn như chấu Nỗi nhà lạnh trắng những vòm cây Những con sông quẩn, chồn chân ngựa Thôi người ở lại, ta về đây Ừ, đâu cũng thế, là cơm áo (cơm áo thì buồn, buồn như ta) Ít ra nơi đó ta còn có Chút tình hiu quạnh, chút mưa sa |
Thơ Cho Một Người Họ Huỳnh
tôi vẫn thế trở về đây đơn độc một hồn sầu chấn ngự một non cao một vai xiêu, một cổ xiết ân, cừu một đầu nặng chất mang tình thảm thiết người vẫn thế gánh đời tôi thua thiệt mắt vẫn buồn như suốt dạo tôi đi tóc đương xanh nhưng lòng đã bạc nhiều chân bé nhỏ đi trong sầu bão lớn tôi hư hỏng với nửa đời lêu lổng nửa đời buồn như chiếc lá khuya bay những buổi chiều ngồi đợi nắng ăn tay người thơ dại biết đâu lòng tôi tức tưởi người xa càch như chưa hề gần gụi làm sao người hiểu được đớn đau tôi những ước mơ là ngục tối đời đời nhốt tham vọng không bao giờ đạt được như con nước đã chọn đời xuôi ngược người âm thầm trông đợi phút thăng hoa như bóng cây nép khuất một hiên nhà như sự thực không bao giờ thay đổi tình muôn thưở nên suốt đời vẫn mới môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu ngực thanh tân nên hơi thở nhiệm mầu tôi phủ phục dưới chân người-yếu-đuối tôi vẫn thế trở về đây thú tội tội yêu người hơn cả lúc ra đi và mai sau, tôi, nắm cỏ xanh rì xin bia mộ ghi tên người-cứu-rỗi người vẫn thế vì yêu nên đắp đỗi những hụt hao, lở sút ở đời tôi bên đắng cay nhục nhã ở lòng người ai mai phục dùm tôi một hồn đắm đuối ai cờ xí đi trong tình tôi vòi vọi cho tôi về theo nhã nhạc đêm nay. (14-12-69) |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 09:01 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.