![]() |
Since 1998...
Mất Rồi Ngày Tháng Có Nhau Ngày xưa mỗi lần trở bịnh Bé lo nên gọi sang tìm Anh vui, nỗi vui thầm kín Để rồi từ đó con tim... Ngày xưa mỗi lần nhức đầu Bé pha nước chanh bé đãi Mùi chua làm anh nhớ mãi Để rồi từ đó yêu nhau Hôm qua anh bị sốt cao Gió lạnh mùa Thu của biễn Anh chờ - bé ở nơi đâu Sao không gọi sang một tiếng ? Và sáng nay trời đổ mưa Anh đội đầu trần, lại nhức Cộng thêm cái buồn ban trưa Vắng nhau, chắc anh chết mất... (bài này viết lúc em ra đi lần đầu tiên...Mèn, lúc đó phải nhờ nước chanh của Mommy uống đỡ) |
Lặng Lẽ
Em đứng đó che buồn trong mi mắt Buổi chiều tàn theo nhịp thở, hơi say Nghe lặng lẽ tiếng lòng sao hiu hắt Vắng tình tôi, ai sưởi ấm đôi tay ? Như định nói để rồi im thinh thít Giữa mắt nhìn là cái khẽ chau mày Tôi chợt biết bóng em dần xa tít Cõi lòng tôi mở cửa đợi sầu vây Ừ đi đi cho biễn chờ, sóng đợi Cho mây ngàn bay mãi chẳng chịu về Tôi đem ân tình lên treo đầu núi Để mưa giăng bôi xoá những ước thề... (Đang leo lên núi tu thiệt đó em, nhưng suy đi nghĩ lại...thấy uổng đời chai quá nên...um...trèo xuống. Nghĩ lại còn thấy ghét em. |
CÁNH MỎNG
Mất nhau từ độ thu sang Nhỏ làm chiếc lá thênh thang cuối trời Bay theo cơn gió xa vời Mùa thu đứng lại, nhỏ cười, anh đau Thoáng đó mà đã thật mau Hai mùa nhung nhớ chôn sâu cõi lòng Nhỏ gặp anh cuối mùa đông Tóc còn vướng tuyết, bão giông theo về Nhỏ nhìn anh, nhỏ lại cười Nụ cười chứa những chuỗi ngày đã qua Anh nhìn nhỏ, nhìn thiết tha Tình yêu như thể lúc xa, lúc gần Nhưng bỗng buồn, bỗng quay lưng Nửa năm anh chẳng còn cần một ai Nhỏ đi đi, về với người Tim anh vỡ mấy lần rồi, còn đau Mùa xuân lá cũng thay màu Xa nhau chừng ấy nỗi sầu đã vơi Nhỏ hãy về lại với người Hoá thành cánh mỏng cuối trời, hãy quên... (vậy mà cuối cùng cũng không quay lưng nỗi...Hời, you were everything to me) |
Mèn Nghi ư, hông thấy anh trả lại thơ hay seo...Trả hết trả hết cho ngừ, trả lun mét môi nụ cừ... :D Trả xong là...anh hết bịnh hà em.
|
HÃY NGỦ
Em đã dậy chưa trong giấc mộng Gió vẫn lùa theo tiếng thở buồn Đã bảo nếu không yêu, không nhớ Thì nay đâu có giận, có hờn Em hãy ngủ yên, đừng dậy vội Dáng gầy anh vẫn phủ đầy sương Chớ bảo vì sao ra nông nỗi Anh vừa dậy sớm đợi người thương Anh đã đợi em tự bao lâu Vì biết rằng mai sẽ mất nhau Hãy ngủ thêm đi, đừng dậy vội Chìm trong giấc mộng mối tình đầu... |
NÀO PHẢI RIÊNG EM
Khi chiếc lá đầu tiên rơi xuống Lá Thu vàng theo gió đến nơi đâu ? Nào phải riêng em người đến muộn Tôi cũng vừa làm kẻ đến sau Em yêu chi lá vàng theo cơn gió Mà hững hờ luôn những cành si Tôi yêu em, em dường như biết rõ Lại thờ ơ chẳng nói một lời gì Em để cành si như gẫy đổ Gom duyên thừa đi tìm lá Thu bay Nào phải riêng em người bạc phận Tôi cũng vừa đơn độc, có ai hay ?... |
NỖI BUỒN CAY ĐẮNG
Nỗi buồn không như giọt nắng Đậu mái hiên cô học trò Không bay như là bướm trắng Vởn vơ tìm những đoá hoa Nỗi buồn trong đêm hoang vắng Một đêm trời lạnh bao giờ ? Bên kia nhà nghe văng vẳng Du dương tiếng nhạc, lời thơ Rồi nỗi buồn vương khoé mắt Khi cô bé bỗng cách xa Ai vớt trăng tàn hiu hắt Đem vào treo ở trong nhà ? Ai pha cà phê buổi sáng Vô tình quên cất nỗi buồn Nỗi buồn rơi, cà phê đắng Lan tràn trong kiếp nhớ thương... (dường như em không thích bài này thì phải, dont know why...) |
ANH NHỚ EM, CÔ BÉ
Mẹ bảo chớ quen người khác đạo Anh buồn Mẹ bảo có chi buồn Cha bảo con trai đừng nên khóc Mưa chiều lây lất Chợt vương Em bảo mùa Thu trong ánh mắt Là hai người trên cát trăng soi Chia tay Anh xuýt ngã bước đời Em buồn bã cuối trời Gục đầu nhận tội Nụ hôn đầu trao nhau thật vội Đôi ngày thăm khắn khít Nỡ chia ly Thôi đành thôi Nhắc lại làm gì (Anh nói thế nhưng lòng đâu đã thế) Phải rồi, anh nhớ em, cô bé Cô bé xinh xinh, cô bé chung tình Mẹ bảo đôi mình như mưa nắng Sai rồi Vì chỉ có mưa thôi... |
MƯA
Nắng đã tắt khi hoàng hôn vừa tắt Đêm rùng mình đếm những giọt mưa rơi Ta chẳng hiểu vì đâu mà ướt mắt Hay chỉ là mưa đọng đáy mi thôi ? Mưa vừa kéo theo lá vàng đã chết Rủ rê ta hiến trọn một bóng hình Ta chỉ sợ dâng rồi là ta hết Đâu còn ai trong mộng ẩn, tỏ tình Thôi mưa nhé, cứ đi về xa đó Não nề ta đứng lại ngóng đêm tàn Trong giấc ngủ, biết chừng nào mới có Một tình yêu chung thủy chợt rơi sang ?... (và thì tình yêu chung thủy thì chỉ có trong giấc ngủ) |
THÌ THÔI
Chiều nay mưa trở dưng buồn Bóng mưa tan vỡ bên đường, có hay Bên trong cửa sổ, bàn tay Hứng mưa...rồi cứ lay hoay một mình Anh nào đâu có thất tình Chỉ là duyên nợ, chuyện tình gẫy đôi Thì thôi, em cứ "thì thôi" Quay đi, một tiếng trên môi cũng lười Chiều nay mây xám cả trời Mây cùng mưa có nhớ người với ta ? Chỉ cần một giọt mưa sa Cuối mi lại ướt cho ta bực mình Anh vừa gom chút lòng thành Gởi em vị ngọt làm lành, được chăng Em ơi, chớ bảo mưa giăng Cho bong bóng vỡ, buồn ngăn lối về... (yêu em mà lại không biết em chê kẹo, thành ga tình chẳng được lành, my bad.) |
MAI ĐÂY EM LẤY CHỒNG
Mai đây em lấy chồng Gặp anh còn dám nói Lời yêu thương nữa không ? Anh sẽ nhìn bối rối Anh sẽ rưng rưng tròng Mai đây em lấy chồng Còn yêu anh nữa không ? Em chỉ vừa mới lớn Đã theo người sang sông Buồn riêng anh hiu hắt Nụ tình vương trong lòng Buồn theo mây tím ngắt Em đi rồi, mênh mông Mai em đi lấy chồng Em lấy ai cũng mặc Anh thả đời phiêu bồng Hững hờ trôi trên sông... (cuối cùng thì em chưa lấy chồng, anh cũng vẫn thả đời phiêu bồng, buông lơi hoài há em) |
GIẬN...
Thế là qua một ngày mưa Sáng mai thức dậy tan chưa nỗi niềm ? Đau lòng khi những gì tìm Những gì giữ lại đã chìm mất tăm Thế là tình vội xa xăm Cô đơn ghé đến hỏi thăm với mình Còn đây mỗi một tấm hình Vài ba trang giấy tỏ tình thuở xưa Thế là đêm ở ngoài mưa Bên trong gọi nắng, nắng chưa chịu về Giận mưa, giận nắng, giận người Giận ta, giận cả ông trời trớ trêu Thế là yêu đã hết yêu Nhớ không còn nhớ, cô liêu thì đầy Dặn lòng, ừ, quyết lần này Sẽ trơ như đá tháng ngày, rõ chưa ? (Tuần sau gọi lại, nghe giọng em nói tự dưng hòn đá bỗng vỡ tan, mèn...khổ hoài vì em) |
Nĩ chừ dzô mí chai cogolà roài kưng Khải , tạu nghịp wé chòy, thau đi ngẻo đi kưng mơi post tiếp hì hì . Wa bên âm nhạc forum LLST tẹng kưng mí bài hát nghe rùi đi ngủ mai còn mở tiệm kìa bé Khải ạ :P :lol:
|
CHÍNH EM
Đừng bảo tại sao anh trách Chớ hỏi vì đâu giận hờn Khi bên ngoài mưa tí tách Đang buồn, lòng lại càng buồn Đừng bảo tại ai nên nỗi Tiếng cười vui hoá chua cay Mỗi lần em nêu ra tội Là mỗi lần tình :Dng phai Đừng có ngồi rơi lệ ngắn Khi dài hơi thở anh buông Chính em đưa ly rượu đắng Anh say mềm trong cô đơn Chính em là người có tội Chúa trên cao cũng gật đầu Phật trên trời quay lưng mất Tình ta đã hết nhiệm màu Tình ta chỉ còn hư ảo Chính em gây những cơn giông Đừng em, em đừng vội bảo Vì yêu nên thế, nghe không... (mấy năm trời yêu nhau, anh bị found guilty to many convictions, em được thả bổng vô điều kiện, so unfair) |
MỘT NGÀY
Một ngày mưa bay trên phố Con đường đã vắng thưa người Anh mang bên mình nhung nhớ Tìm em, tuy biết xa xôi Một ngày con tim thao thức Biết mình đã trót yêu em Mốt tình đầu hay...duy nhất Đau lòng anh suốt cả đêm Em đi không lời hứa hẹn Cũng chẳng thư đến một lần Anh khờ, nghĩ suy nông cạn Ngỡ em lần ấy ngại ngùng Một ngày mưa bay nhiều lắm Trên đường dành chỉ riêng anh Bờ môi vừa pha chút đắng Nỗi sầu ai rót mà mang ? Anh không vì yêu mà chết Cũng không vì tình để say Anh đau vì câu chấm hết Em vừa mới viết đêm nay Anh không vì em mà khóc Chỉ vì thấy tội đời mình Bao năm anh như tên ngốc Yêu em, yêu quá thật tình Để một ngày con đường đó Còn đường không cánh chim bay Anh gom đủ đầy nhung nhớ Và vẫn chờ em, có hay ?... (Ừ anh không vì yêu mà chết đâu em, nhưng chắc vì em mà một ngày sẽ ngủm, lol) |
hehe nàng, ngày thường tui ít uống bia lém (rượu không hà :D ) Post vài bài nữa rùi tui đi khò.
TT ngủ ngon (chúc nàng đó :rolleyes: ) |
KHOẢNH KHẮC
Một giây cũng đủ xoá tình nhau Ba năm phút chốc vội phai màu Em đến bên đời trong khoảnh khắc Thời gian khéo dệt vết thương đau Anh phải làm sao mới biết quên Biết không yêu nữa, ngủ cho yên Em ơi, tình chỉ là giấc mộng Xé nát lòng nhau có được gì Rồi một ngày kia, khoảnh khắc thôi Cô đơn tàn nhẫn đến với đời Em biết không em, khi chiều vắng Lệ chẳng buồn ngưng trên mắt môi Em đã bay đi, vào trong gió Yêu trong tà áo, áo xa xôi Khoảnh khắc cho nhau là thế đó Một lần yêu, trọn kiếp chia phôi Anh vẫn còn đây, vẫn nhớ thương Nhớ thương như lá rụng bên đường Và bước chân buồn đang dẫm nát Một nửa tìm em đến cuối đường Khoảnh khắc mà anh đã thấy buồn Thấy sầu mỗi lúc một thêm hơn Và thấy gì sau lần xa ấy Ngoài một tình yêu ngập mất hồn Một giây cũng đủ xoá tình nhau Ba năm là cả một khối sầu Em đến bên đời trong khoảnh khắc Khoảnh khắc mà anh nhớ rất lâu. |
YÊU EM!
Anh gom hết những gì còn lại Thư tình này Quà tặng xưa Anh đem đi đốt Sợ chưa ? Trong tấm ảnh Dường như em vẫn cười Thì ra em đâu biết Có một người Đang ghét Anh nói đùa thôi Đốt làm chi cháy hết Chia tay Ai nói thương không còn Xa nhau rồi Ai bảo giận hờn trọn kiếp ? Thật ra một điều anh đang muốn biết Em có còn yêu anh Em có còn yêu anh Dạo này mưa thường hay ghé đến Em có buồn như anh Em có sầu như anh Anh đoán lần này sẽ là vĩnh viễn Em nói đi em Em hỏi đi em Sao không lên tiếng Chỉ mĩm cười Anh hiểu rồi Sau lưng em có bao người săn đón Sau lưng anh Hay sau giấc mơ này Anh còn gì Ngoài một tấm hình, thư tình em viết Anh yêu em! Điên cuồng, tha thiết Anh dâng hết rồi, mai này Anh lại chỉ biết... Yêu em! (giờ thì hết yêu gòi, đừng ham) |
ĐÊM NHỚ
Cuộc tình nào không tan Nỗi đau nào không dứt Chỉ một điều Trong anh còn rất thật Anh nhớ em nhiều Em yêu hỡi... Em yêu! Trong bóng đêm Nghe mình chợt cô liêu Mới quý ngày xưa Những gì từng ôm ấp Anh biết sao không Dòng đời Còn tấp nập Em sẽ không về Buồn biết mấy sân ga Anh đưa bàn tay Gần thật đấy Mà xa Em có còn em Hồn con én nhỏ Để đêm về nghe xuân Trong gió Anh cảm thấy đời như được chút tin yêu Đêm nhớ em Không nhớ ít cũng nhiều... Có một điều Trong bao điều muốn hỏi Em có còn yêu Như ngày ấy Em yêu ? (Như Nghi đã nói, và anh cũng đã hiểu, anh chỉ là một sân ga cho em dừng chân Vô tình, mà chẳng vô tình Sân ga giữ lại bóng hình ngàn năm... hờiiii) |
MUÔN THƯỞ
Như dã tràng Xây cát biển đông Sóng tràn lan Cuốn tình trôi ra biển Như bài ca Trong nhịp đời Cổ điển Ta vẫn yêu hoài Ta vẫn yêu em Em ước giùm đi Để mai này ghi lại Em giữ dùm anh Từng ngọn sóng đã tràn Nông nổi mình Theo sóng ấy lang thang Em nhớ gì không Ngày xưa thơ mộng ? Anh cứ tìm yêu Đắp hoài để sống Con thêu thân Chẳng giống thêu thân Một mai này sụp đổ Không oan Vì anh biết Tình ta là muôn thưở Có nhiều đêm dậy sóng lòng Nức nở Ngọn sóng vừa xoá vết yêu xưa... |
ĐỜI THIẾU SÂN GA
Nhiều khi thấy mình đi mãi Như tàu không có sân ga Lẻ loi, u buồn, sợ hãi Hành trang nặng gánh phù xa Ta đi về đâu mòn mỏi Ga nào tiễn, ga nào chờ ? Tình mong manh treo làn khói Phai tàn trong cõi ngu ngơ Phải chăng ta là sỏi đá Nặng tình, nặng nợ với người Dáng em còn mờ ảo quá Ta đành yêu viễn vong thôi Phải chăng ta là ngọn khói Mịt mù theo tiếng tàu buông Bao điều ta chưa kịp nói Đã tan vào giọt mưa buồn Ôi sân ga, vọng sân ga Dừng nơi đâu, chiều đã qua Đi về đâu, trời choạng tối Ta không còn nhận ra ta Và đời không như mong ước Dù ta đâu đã ước nhiều Ân tình nếu như biết trước Thì đâu đi mãi sớm chiều Ôi sân ga hãy đón ta Sao mi vội chìm trong tối Đêm dài ta đi mệt mỏi Chỉ mình ta, ta với ta Chỉ mình ta trong xầm uất Ru đời từng bước đã mòn Ru hoài đời ta lây lất Mà hình nhân chẳng nhịp cùng Ta sẽ về đâu tìm lại Tháng ngày thơ mộng bên người Gặp làm chi, thêm sợ hãi... Một ngày tình cũng xa xôi Ôi sân ga, hãy giết ta Chớ lặng im, khoan lánh xa Ta nào ngại dâng trọn kiếp Vì đời cũng qua, cũng qua.... |
NONE FOR YOU, TWO FOR ME
Here's one for you And here's one for me We play a game to end our love You're a girl, so please go first Hold it real tight and stab me hard I feel a long bleeding through chest When hurting me you play it best Why loving me you act so poor ? It's time for me to give you pain I hold it up, but then I stop How can I kill the one I love ? Even I know you just killed me I turn around and stab myself Again long bleed goes down through chest When hurting me I'm the best Why hurting you I act so poor ? None for you And two for me The game just ends easy like that No hard feeling, and no more sad I'll be freed No love, no pain... |
TRONG MẮT
Trong mắt em, anh đã là gì ? Phải chăng chiếc áo treo lên giá bán Em đi qua, đôi mắt nhìn tính toán Muốn mua về nhưng sợ bạn bè chê Trong mắt em có chứa nỗi đam mê ? Yêu tha thiết và không cần suy nghĩ Vì tình đời vẫn còn chưa hoàn mỹ Nên anh còn nghe tiếng trả lời "KHÔNG!" Trong mắt em đếm được mấy đàn ông ? Dân bác sĩ, kỷ sư trường cao đẳng Tung những lời mật ong trời ban sẳn Đón đưa em đi đến tận thiên đàng Trong mắt em yêu nào khác hơn vàng Người tay trắng là người càng đơn chiếc Hãy yêu đi, để tình yêu hủy diệt Em biết gì mà em cũng đòi yêu ? Anh buồn cười cho cái cảnh trớ trêu Một chiếc áo treo hoài trên móc giá Trong mắt em, anh không là gì cả Trong mắt anh, em cũng chả là gì Yêu đi em, em hãy cứ yêu đi Yêu viễn cảnh còn trong đôi mắt ấy Một mai này em trở mình thức dậy Có thấy đời cô độc, lẻ loi chăng ? (Nghi's favorite poem, lol, and mine, too) |
MÙA THU CHƯA ĐI
Đừng sợ, em ơi, đừng sợ Khi lá vàng đổ trên vai Em cứ nhặt đi, đừng sợ Mùa Thu còn ở đâu đây Em cứ chậm từng bước nhỏ Lắng nghe tiếng hát không ngừng Lời anh xanh màu lá cỏ Ru êm như suối ven rừng Đừng sợ, em ơi, chớ vội Lo nhiều đến chuyện lá vàng Hãy để mùa Thu dừng lại Bên em, dẫu có muộn màng Hãy để anh còn kịp ngắm Dáng em hơn cả mùa Thu Mắt em pha màu biển thắm Chứa hoài giây phút vô tư Đừng sợ, em ơi, đừng sợ Mình có bao giờ mất nhau! Quay quanh, ôi hình như đã (Chỉ còn anh trong đêm thâu...) Quay quanh, lá vàng nhiều quá Anh còn biết giữ mùa Thu Chiều công viên, bên ghế đá Rơi hoài bao nỗi suy tư Đừng sợ, em ơi, đừng sợ Anh vẫn yêu em từng ngày Nên đừng, em ơi, đừng sợ Khi lá vàng rơi trên vai... Hãy để mùa Thu nói lời tha thiết Anh đã mệt nhoài năm tháng chờ mong... (Bây giờ thì lại sợ mùa Thu cứ đứng lại mãi mà không đi...) |
Mộng Bình Thường
Anh mơ một buổi trăng tàn Miễn sao là có trăng vàng ngắm chơi Này sóng biển nhẹ ra khơi Này em anh bước chung đôi đẹp tình Anh mơ đường vắng riêng mình Dìu em thật khẽ, dìu tình thật êm Dìu nhau từng nấc thang lên Thiên đường mở cửa cho em anh vào Anh mơ hôn cái má đào Vỗ về mái tóc dạt dào hương say Rồi em đặt nhẹ lên vai Mình ngồi yên thế, mình say riêng mình Phải mà, anh chỉ van xin Trời cao mấy thước mặc tình trời cao Không trăng tàn để ước ao Và đâu sóng biển rì rào hở em ? Quay về sự thật không tên Không em, anh biết hôn lên những gì ? Đêm nghe tiếng gió biết cười Buồn như từng bước chân người ngang qua... (không em, anh biết hôn lên những gì hả em ? :unsure: ) |
Đâu Phải Tự Nhiên
Đâu phải tự nhiên anh hay ngồi mơ Lá vàng rơi ngoài sân, rơi trước ngõ Chiều phai dần, chợt lặng im cơn gió Mãi đắm chìm trong những phút suy tư Đâu phải tự nhiên anh thích làm thơ Và chờ đợi một điều gì không đến Nhạt quá tình yêu - con thuyền không bến Trôi về đâu thầm lặng một mối tình ? Anh thường nhắc tên, thường lén xem hình Vì chưa tỏ, nên dám đâu ngồi nhớ Chỉ sợ mai này in sâu trên vở Là hai dòng tiễn biệt kẻ sang ngang Đâu phải tự nhiên anh cứ lang thang Đêm mờ dần bước chân chưa gục ngã Phố đông người bửng dưng buồn ghê lạ Khi vô tình phát hiện vắng đi em... (cảm ơn em đã giúp anh khai thác nguồn cảm hứng trong thơ...) |
Nhớ Em Lần Cuối
Đêm nay trong làn khói thuốc Anh theo điệu nhạc ru sầu Tiếng đàn đưa anh đôi bước Rồi gục mình trong canh thâu Đêm nay, trong căn phòng đó Em còn mơ tới anh không ? Anh đưa tay, buồn cây cỏ Xa hoài xa, hương mênh mông Anh lau khô rồi khoé mắt Bờ môi âu cũng phai mờ Hết rồi, em ơi, hiu hắt Cô đơn...mà vẫn đợi chờ Đêm này nữa thôi, em nhé Anh yêu em một đêm này Sáng mai giật mình, thở khẽ Hỏi lòng... Biết có đổi thay ?... (lần cuối...rồi một lần cuối cuối...) |
Chợ Trăng, Chợ Tình
Nỗi buồn ơi, nỗi buồn ơi Kiu giùm nàng Nguyệt xuống chơi Mình chơi trò Hàn Mạc Tử Bán một nửa vầng chơi vơi Ai mua trăng ? Ai yêu trăng ? Tôi bán trăng cho người yêu trăng đó Đừng giả vờ yêu, đùa mây chọc gió Cho trăng chờ trăng đợi hết mùa trăng Ai mua em ? Và ai đã yêu em ? Tri âm thoáng chốc ra ngoài chợ Cái chợ tình ta mua đầy mảnh vỡ Em bán đầy ước vọng quá cao sang Chợ trăng ơi, chợ tình ơi Nàng Nguyệt đi rồi, em cũng đã ra đi Ta bán trăng, em bán đi ước hẹn Tiếng giầy khua vào trong đêm lẻng kẻng Em đi bán tình bỏ lại nửa vầng trăng. |
Với Đêm
Thu đã qua rồi, Đông sang chưa ? Sương đọng trên mành khóc cuối mùa Cây khô nhớ lá không về cội Ve sầu im bặt tiếng đêm khuya Vén tóc, còn đâu mùi hương cũ Buồn vẫn theo về một lối xưa Ta đứng chờ ai ngoài sương phủ ? Mắt hoen sầu, che đậy những giọt mưa Em đã đi rồi, em đã xa Ta mượn trần gian tạm gọi nhà Trần gian khép lại đôi song cửa Linh hồn này chật vật tháng ngày qua Em chớ quay về đây, nhé em Xa lạ quá rồi cảnh êm đềm Hãy để màn đêm bừng cháy trụi Kỷ niệm buồn Ta trở lại... Với đêm. |
Ghen !
Muốn đến nhưng rồi chẳng dám nghĩ xa hơn Dĩ vãng của anh cứ chập chờn, em sợ Hai chữ TT anh đang còn mắc nợ Biết đến bao giờ anh trả hết cho xong Ngàn lẻ bài thơ chang giấy úa ngòi cong Mực thắm loang đau như tim lòng ứa máu Vết xước linh hồn chẳng mong lần ở đậu Mãi miết dọc ngang tô đậm kỷ niệm buồn Đêm có thở than kẽ vách ngọn gió luồng Trăng nở lạnh lùng bốn mùa bên song cửa Tiềm thức xa vời theo tương lai lần lựa Anh trớ giấc về ru hiện tại, em đau Nhưng biết nói gì, có trách được anh đâu Hơn nữa chúng ta đều có riêng chuyện cũ Cũng đã một thời làm kẻ vong người phụ Hồi quá vãng nào thừa thiếu giọt chua cay Thơ viết cho người anh quá đỗi mê say Em có khác chi cũng đêm dài nắn nót Màu tóc đang xanh mà tình nghe vàng vọt Bức xúc tưởng chừng vây kín cả không gian Muốn đến lại thôi, dẹp ý nghĩ đa đoan Cất lại thiên thu một mối tình ong bướm Cứ giả tưởng như em vô tình nhặt lượm Những bài thơ anh viết chẳng phải cho người. hé hé tự nhiên có hứng chọc Khải pạo tàn :P :lol: . Cho đáng đời kưng cái tội làm thơ hay, làm new TT ghen dzí x-TT wé xé hihihi (Solli kưng , cí pệnh fá của TT bẫm sinh không trị được) hé hé :P :lol: |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:20 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.