![]() |
Ai Có Gặp.
thi sỉ hoài châu Tôi đã gặp trên đường tị nạn, Những con người xơ xác tang thương, Cùng chung phận mất quê hương, Mà sao trăm nỗi đoạn trường khác nhau. Tôi đã gặp, Một em bé, Đứng thảm thương khóc mẹ, Vì không may, Lọt vào tay, Lũ quỉ bể vô thường, Rồi vùi thây dưới sóng nước đại dương, Bỏ bé bơ vơ trên bước đường biệt xứ. Tôi đã gặp, Cô gái ấy, Đẹp như tranh huyền sử, Dở khóc dở cười, Cho đời trinh nữ mất rồi, Than ơi, chiếc áo học trò, Trong trắng vô ngần, Đã bị lũ đười ươi, Dã man bôi bẩn, Tôi đã gặp, Bà mẹ nước mắt tuôn lả chả, Mẹ nghẹn ngào kể lại, Những ngày qua, Giữa biển cả bao la, Con thuyền như chiếc lá. Không nước không cơm, mẹ con cùng chết lả, Con tắt thở, Khi mẹ đã đói lả thân tàn, Bừng tỉnh dậy, đau đớn xé tâm can, Mẹ ngất lịm nhìn xác con, Trôi bềnh bồng trên sông. Tôi đã gặp, Những cụ già, Chiều chiều, ngồi nhìn ra đaị dương, Rưng rưng nước mắt, Nhớ về quê hương yêu dấu, Ôi mảnh đất cắt rốn chôn nhau, Nay còn đâu, Nắm xương tàn, Chắc sẽ phơi màu trên xứ lạ. Tôi đã gặp, Những bàn tay run rẩy, Đón lấy phong thơ mà ngày tháng mong chờ. Lòng phập phồng lo sợ, tay run khẽ mở, Nhắn tin dữ từ quê nhà, Rồi lệ nhòa đôi mắt. Tôi đã gặp, Những nét mặt khô cằn, Lạnh lùng, đểu cáng, Giữa đám trẻ tuổi vẫn còn ngây thơ, Tôi đã gặp , Những thanh niên tràn trề nhựa sống, Tự giết đời mình bằng hình bóng xa hoa, Hỡi những người con gái, Huỷ hoại kiếp hoa, Vì một phút mê chơi nhẹ dạ. Tôi cũng đã gặp, Những nhà trí thức, Mặt trắng, cằm trơn, Bán rẻ linh hồn, Vì manh áo hạt cơm, Để tiếng chê cười, Cho cuộc đời hậu thế. Tôi cũng đã gặp, Những người huênh hoang khoác lác, Vui mừng trên đổ nát của quê hương, Cười vui trên đau thương của đồng bào, Tim đá, mặt chai, Nhìn cảnh lệ trào mà ánh mắt trâng tráo, Giả mù, câm, điếc, Trước lời khóc than của người cùng khổ. Xin người đừng cố tình nhắm mắt, Đừng lạnh lùng quay mặt nghoảnh đầu, Dân ta còn lắm khổ đau, Quê hương còn lắm thảm sầu điêu linh. Đừng ích kỉ riêng mình hưởng thụ, Có khác gì một lũ vô tri, Hãy ngồi suy ngĩ lại đi, Có nên đóng góp chút gì cho quê ??? |
Bài thơ dang dở
Thi Sĩ: Phan Anh Dũng vì thiếu bụi lục bình trôi trên con sông nhỏ vì nhớ bông súng đỏ nên bài thơ . . . dở dang còn đâu điên điển vàng trên cánh đồng mùa nước thiếu dáng em tóc mướt hồn thơ vụt chết oan thiếu cầu nhỏ bắt ngang con kênh ngừng chuyển động thiếu hàng dừa soi bóng thơ gãy vụn . . . từng dòng thiếu mùi khói đốt đồng thơm lừng trời nắng hạ thiếu bếp chiều khói tỏa bài thơ . . . mãi chưa xong tháng 3/2001 |
Cơ Cầu
Thi Sĩ: Hoa Nắng Chao ôi ! đời sống cơ cầu Ngày đêm canh cánh mộng sầu hoang mang Ta tìm ta giữa thênh thang Ðuổi theo gió núi mây ngàn hư vô Bước đi tìm những ước mơ Ngoảnh đầu nhìn lại -- rêu mờ dấu chân Ðôi khi đứng lại, tần ngần "giá đi lối ấy chắc gần hẳn ra ..." Ðường đang đi cứ thấy xa Chân đi, đi mãi ... biết là về đâu Ðôi khi mong trận mưa ngâu Cuốn ta theo nước trôi mau về nguồn Về nơi cát bụi vô thường ... -- Hoa Nắng |
DƯỚI BÓNG TRĂNG VÀNG
Thi Sĩ: lâm ngọc thúy từ em vương miện lên ngôi ta đi nhặt ánh vàng rơi trăng vàng từ em vương hậu đăng quang ta đi dưới bóng trăng vàng lé loi niềm riêng không nói nên lời đơn phương riêng một phía trời tương tư mong Ư ? đâu dám mong chờ nhớ Ư ?vâng nhớ bài thơ trăng vàng đường khuya lối trải vàng trăng đường yêu ai trải giá băng lối vào hững hờ đến thế đành sao thôi ta về với chiêm bao riêng mình trời khuya một cảnh trăng chênh đường khuya ta với bóng mình song đôi thôi thì thôi thế anh ơi tạ từ thôi nói một lời với nhau 25/12/1995 |
Đánh Em Đau
Thi Sĩ: Xuân Diệu Có khi vò một cành hoa Bỗng lên hương mới như là đậm sâụ Anh không vò nát em đâu Nhưng anh có lúc đánh râù lòng e Muốn cho em khổ, em phiền, Đánh đau em để bắt đền sầu anh. |
Em Xin ...
Thi Sĩ: Phan Cát Linh Em xin Một chút muộn màng Lá vàng Về phủ một đời rêu phong Tuyết về Trang điễm mùa Đông Nồng nàn Hơi thở cho hồng má em Em xin Mười ngón tay êm Bàn tay Chung thủy đan đời em trao Ru em Giấc mộng chiêm bao Chơi vơi Cánh vạc phương trời phiêu du Em xin Một chút rượu đào Rộn ràng Muôn thuở khát khao ái tình Kìa ..sao Cây cỏ lặng thinh ? Cho thân Tượng đá vô tình ngàn năm ((*.*)) |
Gái Già
Thi Sĩ: Hoài Châu Tô phấn son lên chị, kẻo già! Kẻo đời soi mói sẽ nhận ra, Sắc nước, gió sương nên phai nhạt, Hương trời, năm tháng đã phôi pha. Chị cứ trang điểm lộng lẫy lên, Để đời bội bạc đừng vội quên, Có thời vì một nhan sắc ấy, Mà bao quân tử đã đảo điên. Chị cứ vui cười, cứ nhởn nhơ, Thời gian đâu có biết đợi chờ! Rồi một sáng nào chị sẽ thấy, Tuổi xuân đã uá tự bao giờ! Nhân sinh, ai trẻ mãi chẳng già?! Trần gian, chuyện gì mãi chẳng qua?! Dáng ngọc không muôn đời quý phái! Má hồng chẳng muôn kiếp kiêu sa! Chị cứ chơi đi kẻo ngày mai, Khi mà nhan sắc đã phôi phai, Tiếc ngọc chắc không còn mấy kẻ, Thương hoa chẳng biết có được ai? Đường đời chị sẽ thấy buồn thiu! Danh nhân, mặc khách hết dập dìu, Vườn hồng vắng vẻ, ôi cô quạnh! Ngõ trúc không người, mới đìu hiu. Cuộc đời là thế, có lạ chi?! Chị ơi, đừng than trách làm gì?! Đã lỡ sinh làm loài hoa đẹp, Đừng buồn khi bướm đến rồi đi!? |
Hoa Nở Để Mà Tàn
Thi Sĩ: Xuân Diệu Hoa nở để mà tàn; Trăng tròn để mà khuyết; Bèo hợp để chia tan; Người gần để ly biệt Hoa thu không nắng cũng phai màu, Trên mặt người kia in nét đau. |
Im Lặng
Thi Sĩ: Vũ Hoàng Chương Em biết anh chờ em ngã ba Trường-Thi Ngõ-Huyện vắng người qua Đi chung một quãng, chiều tan học Chẳng nói "yêu" mà yêu thiết tha. Em biết anh chờ em ngã tư Hàng-Khay Hàng-Trống để trao thư Lời "yêu" chẳng viết nhưng trong ý Ta đã cùng chia một động từ. Em biết anh chờ em góc nào Của Hồ-Gươm xanh như chiêm bao "Lựa hoa cài tóc cho em nhé!" Thầm dặn... không là "yêu" đó sao? Em biết ngay từ buổi nắng phai Giùm em thử áo đỡ ngang vai Bàn tay anh chạm vào da thịt In dấu "Tình-Yêu" lửa cháy dài. Em biết, trời ơi!... những buổi chiều Nghe trong im lặng nẩy mầm "Yêu" Những đêm tay nắm tayngồi ngồi học Càng học bao nhiêu quên bấy nhiêu! Im lặng cùng nhau sống giấc mơ Tưởng như không tỉnh lại bao giờ... Còn e đời chẳng tin là thật Anh học làm thơ, em chép thơ. [ Hà Nội 1937 ] |
Kể lể
Thi Sĩ: Tế Hanh Em bỏ anh là phải lắm rồi! Mến yêu chi kẻ chỉ buồn thôi, Mến yêu chi kẻ bao giờ cũng Ngơ ngác in như lạc giữa đời. Kể từ gặp gỡ buổi ban sơ, Len lẻn thư đi lại mấy tờ Anh đã làm buồn màu giấy trắng Với sầu không cớ, nhớ bâng quơ. Kịp đến trao duyên những chuyện đầu, Trời ơi, anh có nói gì đâu Cho vui, cho đẹp lòng anh tý, Quanh quẩn không qua chuyện tủi sầu. Người ta mạnh mẽ biết bao nhiêu, Lo lắng cho nhau thật đủ điều; Anh chỉ đem tấm lòng yếu ớt Như nhờ, như dựa ở tình yêu. Người ta lo nghĩ đến tương lai: Kết tóc xe tơ, chuyện vững dài, Anh chỉ yêu suông vì anh biết Không làm sung sướng được cho ai. Quen biết em chi tội lắm mà! Anh trông ngày tháng hững hờ qua Mà lo, mà sợ, mà đau đớn; Một phút cùng em một cách xa. ...Bây giờ em đã có nơi, Biết phận anh đâu giám trách người, Vội vã, anh đi như trốn tránh; Tấm lòng hết cả những màu tươi. |
Lời Thú Tội
Thi Sĩ: Trần Trung Đạo Tôi, công dân của cường quốc Hoa Kỳ Vừa sống sót qua một thời dâu bể Tôi nhuộm tóc cho đời thêm tươi trẻ Đổi tên mình cho dể đọc, dể nghe Thưa, tôi chính là thằng Cu Tí ốm teo Một dạo mót khoai trên vùng Kinh Tế Mới Đêm Sông Bé căn nhà tranh tăm tối Bữa ăn chiều không đủ cháo thay cơm Tôi quên rồi, tôi là kẻ vong ơn Sẽ gởi nắm xương tàn nơi đất khách Trong giấc ngủ mơ về Bahamas, Las Vegas Mơ con tôi một ngày sẽ vào Harvard, Standford Tôi nghiêm chỉnh chào cờ trước mỗi trận football Nhưng ghét những lễ thượng kỳ quốc gia, quốc kháng Mặc ai chết, ai vào tù ra khám Gánh sơn hà đâu phải để tôi lo! Tôi thích nói về chuyện stocks, mutual funds Hơn là chuyện cháo rau khoai sắn Đời là thế, có khi mưa khi nắng Tôi trả lời về quá khứ đau thương Tôi thích khoe mình mới được lên lương Dấu đi những món nợ đời tôi chưa trả hết Tôi nợ cha đôi mắt trừng khi chết Nợ mẹ già dòng máu chảy trong tim Tôi quên rồi, tôi có vạn thằng em Đang lây lất trên vỉa hè, góc phố Sẳn sàng giết nhau vì chén cơm manh áo Và học đường là những tối đi hoang Tôi quên rồi, tôi có vạn đứa con Trôi giạt giữa quê hương mùa bão lửa Là tôi đấy những ngày xưa thiếu sữa Trong tay gầy của mẹ buổi sơ sinh Tôi quên rồi, tôi có vạn người anh Trong ngục tối, trên rừng sâu núi thẳm Người khi khuất vào hư vô quên lãng Không mộ bia và không cả họ tên Tôi quên rồi, những người chị thân yêu Đang lạc lỏng nơi nào trên đất Thái Đêm chị ngủ có mơ về quê ngoại Bên hàng dừa, bên ruộng lúa nương dâu Tôi một mình trong tháng sáu mưa ngâu Nghe ai gọi từ bên kia biển rộng: Thằng Cu Tí, mầy là thằng phản bội Tôi giật mình và sực nhớ ra tôi. |
MƯA LÒNG
Thi Sĩ: lâm ngọc thúy ngoài đó mưa rơi phủ,phủ phàng bốn phương ủ dột héo,héo hon mây trời cô tịch sầu,sầu nhớ lệ bỗng lưng tòng ướT,ướt mi ngoài đó mưa rơi bẽ,bẽ bàng nỗi lòng mưa lệ dỡ,dỡ dang hơn một năm tình củ in,in đậm nào dể phai nhoà bóng,bóng anh rẽ thúy chia loan hai,hai lối anh về bên ấy,ấy xong thưở nào kề tóc mơ,mơ ước nay mộng không thành nhớ,nhớ chi ngoài đó mưa rơi phủ,phủ phàng tơ lòng trăm mối ngỗn,ngỗn ngang đò đã sang sông còn,còn luyến hơi thắm men nồng gởi,gởi trao ngoài đó tạnh cơn mưa,mưa buồn nhưng lòng mU8a vẫn sầu,sầu thương điệp khúc tương giang ai,ai hát mắt lệ nhoà cay kiếp,kiếp này |
Năm mới, nhà anh mới...
Thi Sĩ: Bùi Chí Vinh Nhà anh mới xây hồ bán nguyệt Xin mời em đến rửa lông mày Thiên hạ dạo này thường nuôi cá Tha hồ em nhúng hết chân tay Hồ của anh không giống ca dao Ai thương thì thả chuyện trầu cau Ai ghét thì nhấn chìm mâm quả Ai tiếc thì phơi tấm lụa đào Anh nhớ em, gạch nhớ bát tràng Nhớ rồi xây dọc lại xây ngang Đất đai giờ cũng chia lộ giới Anh xẻ tim mình mấy ngả năm Vậy đó: Nhà anh hồ bán nguyệt Đầu năm em nhớ ghé tân gia Lông mày ví dụ chưa ai tỉa Nhớ rửa hồ anh kẻo :Dng già Hà hà... |
Oâng Đồ
Thi Sĩ: Vũ Đình Liên Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu, giấy đỏ Bên phố đông người quạ Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài Hoa tay thảo những nét Như phượng múa, rồng baỵ Nhưng mỗi năm, mỗi vắng Người thuê viết nay đâủ Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầụ Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay Lá vàng rơi trên giấy Ngoài trời mưa bụi baỵ Năm nay đào lạinở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ? |
Phải Nói
Thi Sĩ: Xuân Diệu "Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ ? "Anh tham lam , anh đòi hỏi quá nhiều . "Anh biết rồi , em đã nói em yêu ; "Sao vẫn muốn nhắc mọi lời đã cũ ? " -- Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ , Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng ; Không tỏ hay , yêu mến cũng là không . Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch . Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích , Em biết không ? Anh tìm kiếm em hoài . Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai ... Thì ân ái có bao giờ lại cũ ? Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ , Phải nói yêu , trăm bận đến nghìn lần ; Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân , Đem chim bướm thả trong vườn tình ái . Em phải nói , phải nói , và phải nói Bằng lời riêng nơi cuối mắt , đầu mày , Bằng nét vui , bằng vẽ thẹn , chiều say , Bằng đầu ngả , bằng miệng cười , tay riết , Bằng im lặng , bằng chi anh có biết ! Cốt nhất là em chớ lạnh như đồng , Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng , Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ . Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ . -- 1936 |
Quên
Thi Sĩ: Phương Triều Nửa dêm thức dậy ôn bài Tưởng còn đi học, tới ngày đi thi. Nhìn em dáng ngủ nhu mì Tắt đèn. Dẹp sách Chữ gì... cũng quên ! |
Ru Người Dưng
Thi Sĩ: Hà Đình Nguyên Sinh ra mẹ đã ru em Vần ca dao mớm tóc mềm má ngoan . Chiều đông lá rụng cành xoan Em mười bảy tuổi rất là đoan trang . Và... Áo bay khép nép đôi tà Trong như ngọc. Trắng như ngà. Bé ơi ! Để hồn anh bỗng chơi vơi Nôn nao bật thốt nên lời hát ru . Mẹ xưa tóc đã bạc phơ Nay anh hát tiếng "ầu ơ" thay người . Ầu ơ... xin biếc mắt nai Tím đuôi con mắt, đỏ hai má bầu "Có cau mà chẳng có trầu Làm sao cho đỏ mặt nhau thì làm !" Câu ca dao rất Việt Nam Anh ru rồi cứ còn ham ru hoài ! oOo Bé ơi Đừng Khóc Sân trường quay đi Bờ vai rung khẽ Có gì thế bé ? Tóc rối rồi nè ! Hay vì tiếng ve Nghe sao rền rĩ ? Hay màu phượng vĩ Làm mắt :Di chang ? Hay cánh điệp vàng Còn vương áo trắng Một khoảng trời râm ? Hay đang nhủ thầm Nhớ nhau hoài nhé ? Ôi tình chớm hé Đã vội chia tay Một thuở nồng say Chỉ còn giây phút Nên trang lưu bút Viết được gì đâu Trừ mỗi một câu : "Bé ơi ! Đừng khóc !". |
Shopping
Thi Sĩ: Hoài Châu Lại gần đến ngày lễ Giáng sinh, Có cặp nhân tình đi shopping. Nàng lo mua sắm cười rối rít, Còn chàng chỉ móc bóp lặng thinh! :lol: Thi Sĩ: VIVI Smart Husband Chồng cày vợ shoping Sống thế mới thâm tình Vợ mải mê ăn ngủ Chồng mài miệt lặng thinh Đi làm từ sẩm tối Hết việc lúc bình minh Muốn cửa nhà êm ấm Chồng gồng gánh một mình Gánh nợ trả luôn bill Cười trừ chẳng nỡ kêu Lương cầm dâng trọn vẹn Check lãnh dám nào tiêu Cuối tháng hàng sale ngập Đầu tuần giá hạ nhiều Chồng làm thì vợ hưởng Méo miệng gọi mình yêu VIVI SanThành - Đăng lại với sự đồng ý của Thư Viện Việt Nam - |
Tấm lịch đời
Thi Sĩ: Tế Hanh Tôi muốn đem ngày tôi In thành một bản lịch, Để tôi gỡ tờ đời Tùy theo hồi sở thích. Tôi sẽ để thật lâu Những tờ ghi hạnh phúc, Và vội bỏ tờ sầu Không theo giờ, đợi lúc. Khi vắng mặt người yêu Thì giờ không muốn hết Tôi sẽ gỡ thật nhiều Để chi ngày cách biệt? |
Uyên Ương
Thi Sĩ: Nguyễn Tất Nhiên Tình đã đến trong những ngày địa ngục Trong những ngày người, thú phải như nhau Trong những ngày ác quỷ tọa ngai cao Phô nanh vuốt bày gươm đao xiềng xích Ta gượng sống giữa bao trùm nỗi chết Tay khăng khăng cầm giữ nụ hoa hồng ! Khi yêu ai ta mãnh liệt sinh tồn Ta chịu đựng phi thường, cực hình man rợ Vai kịch thảm đời chọn ta đảm nhận Đơì chọn ta để chà đạp không nương Lúc em vừa chợt hiểu, chợt ngùi thương Thì hai đứa còn đâu cơ hội nữa ! Tình đã đến trong những ngày nhuộm đỏ Trong những ngày Thượng Đế phải ra đi Trong những ngày giá trị của lương tri Được thẩm định bằng tín điều duy vật ! Tình đã đến trong những ngày địa ngục Trong những ngày cướp của, sát nhân Trong những ngày nhãn hiệu "nhân dân" Dán bừa bãi trên mỗi hành vi bạo ngược ! Có những chiều ta muốn hôn em, rồi khóc Mùa bình an nào chờ đợi uyên ương ? Nhớ hôm xưa em mảnh khảnh tan trường Hương trinh khiết ngây ngây chiều nắng lụa Aó đông phương còn e dè trước gió Đôi tà ngoan chưa phỉ sức tung tăng Bụi trần gian chưa gợn vướng mi cong Thơ ta sáng theo hồn ta trẻ nhỏ Nhớ hôm xưa em bình minh thiếu nữ Môi vô tư chưa bợn nhuốm hơi người Tay măng tơ chưa vọc nước dòng đời Tóc bính thảnh thơi chưa phiền khói thuốc Ta lẽo đẽo theo tình ê ẩm bước Để chiều về nghẹ.. thấm thía gian nan ! Nhớ hôm xưa em mơ mộng nhẹ nhàng Hay hát khẻ đôi bài tình man mác Trang thư nhỏ ép bông hoa, làm dáng Cài tơ nhung lên tóc mượt, làm duyên Cười với tình nhưng... tránh vội sang bên Như thể sợ tình yêu làm lấm áo ! Chim trong tổ biết chi đời giông bảo Em con cưng nào biết tuổi lưu đày Em yên vui sao đoán được một ngày Run tay vuốt máu chồng nơi lao ngục ! Em gia giáo phải lòng anh lang bạt Xưa, lặng nhìn nhau tim đập, vì yêu Nay, lén nhìn nhau bi thiết vợ chồng tù Khoảng phân cách hai lần rào gai thép ! Xưa nước mắt giận hờn "anh thấy ghét" Giờ mau tay quệt lệ thảm, thân tàn Ngó theo em ra tắm vũng trâu đầm Thất thiểu bước nối chân hàng nữ tội Ta thờ thẫn không hay mình khụy gối Ngồi bệt hồi nào trong lúc đứng đeo song... Giá phận người phải trả bằng đau thương Chẳng hạn định bao nhiêu là cùng tận Thôi, hãy cùng ta coi thường sự sống Hãy cùng ta lãng mạng giữa gông cùm ! Dành lại đi em giọt lóng lánh dang rưng Hương buồn bã cũng đừng nên phí phạm Dành lại đi em giọt ngùi giọt ngậm Lỡ mai xa còn... mòi mặn đôi dòng Thuở ly tan, còn luyến tiếc đây, gần (đời mất mát lường đâu nổi mà giữ ?) Ta lê lết qua từng giờ nhừ tử Ngày bức hơi, đêm tra tấn tinh thần Bốn thước vuông ngọ nguậy hai mươi thằng Bị đè bẹp, dĩ nhiên con thú đẹt ! Bạn tù ơi vô tình bây ác nghiệt Cơm thăm nuôi ta liếc trộm chực thầm Bây ăn rơi, ăn rớt dửng dưng Lại nói dóc : bo bo ngon hơn gạo ! Ta nhẫn nhục qua từng giờ tàn bạo Chứng kiến thân nhân cha mẹ trần truồng Chứng kiến nạn nhân sợ chết cuống cuồng Trước họng súng lạnh lùng tùy tiện ! Ta ngán ngẩm qua từng phen khựng, điếng Chứng kiến bạn bènghệ sĩ bán lương tâm Chứng kiến nhà tu bán rẻ linh hồn Bán giáo chủ chọ.. cửa hàng thực phẩm ! Hỡi đầu óc kẻ nuôi mồm cẩn thận Ngày mai có định mệnh của ngày mai ! Thôi, hãy cùng ta uống, cạn, em ơi Bi đát xuống ruột non chờ tiêu hóa Em sẽ thấy hận thù là phép lạ Tháp cho người đôi cánh lớn hăng say Như đại bàng khi dũng mãnh nghiêng vai Săn hạnh phúc từ vòm trời lý tưởng ! |
Viết thay cho thằng đi lấy vợ
Thi Sĩ: Bút Kòm "Bai" các ông tớ đi lấy vợ Phận làm người trả nợ cho xong Bao năm cung kiếm vẫy vùng Giờ đây khăn gói chữ tùng tớ đeo Chí đã quyết vượt đèo leo núi Thì nhủ lòng chẳng hối không than Cũng đành một kiếp... hồng nhan Tớ đi theo vợ, dở dang cuộc cờ Hết những đêm trăng mơ thò thụt Xóm các em lẩn lút đi, về Những phen chè chén hả hê Cung đàn nhịp phách đê mê hương tình Chiều hè phố rập rình dõi bước Dáng Mỹ nhân tha thướt lả lơi Đêm đêm trăng nhạt sao rơi Chân cầu cuối xóm, à ơi hẹn hò Nhớ những ngày nằm co gác vắng Gặm nỗI buồn cay đắng trong lòng Trời ơi, nàng đã sang sông Muốn mua thuốc chuột mà ... không có tiền Nhớ các ông, bạn hiền thân mến Đã bao lần mình "khện" lẫn nhau Chỉ vì tranh cái... phao câu Mà gây bao cảnh bể dâu đoạn trường Bỏ thì thương, mà vương thì tội Nên ta đành chìm nổI cùng nhau Giờ đây tớ bước qua cầu Cá còn ở lại nhớ câu cho nhiều Ân oán xưa trăm điều xí xóa Tớ yên mồ đẹp mả vui nằm Vợ gọi dạ, bảo thì vâng Tam tòng tứ đức tớ năng trau mình Chung tình là câu kinh nhật tụng Quả phúc đây một bụng vê tròn Còn Trời còn nước còn non Có thằng lấy vợ, hết còn băm lăm Mồ êm nó đã vui nằm. :lol: Vợ tôi Thi Sĩ: Bút Kòm Vợ tôi hơn cả ông Giời Những điều tôi nói bà thời chẳng ... " ke " Rằng tôi lý lẽ khó nghe Khác gì ruồi muỗi vo ve nhức đầu Buồn mồm không biết để đâu Ðêm nằm nhắm mắt lầu nhầu mình thôi Ngờ đâu bà nhỏm dậy ngồi Ghé tai cho rõ nghe tôi nói gì Bi giờ muốn nhắn điều chi Tôi vờ mê ngủ thầm thì một hơi Bà nghe chẳng sót một lời ... |
Xích Đu
Thi Sĩ: SC Nhìn xích đu cũ Trong gió tả tơi Bụi thời gian phủ Như sương cuộc đời Trên xích đu ấy Những buổi chiều xưa Em ngồi anh đẩy Ðôi chân đong đưa Tiếng cười trong gió Giòn giã hồn nhiên Những ngày vui đó Chưa biết muộn phiền |
YÊU
Thi Sĩ: lâm ngọc thúy một kiếp tu là một kiếp người vạn lần tu mới được ra đời làm con mẹ ơi lòng con luôn nhớ mãi những điều mà mẹ dạy cho con tu là cội phúc con luôn nhớ và những lời mẹ nhắc nhở con tu đâu cho bằng tu nhà thờ cha kính mẹ hơn là đi tu con luôn mãi mãi khắc ghi những lời mẹ dạy từng ngày cho con Alameda,California ngày 20 tháng tư năm 2004 xin tạm biệt tại đây lần sau post tiếp :wub: :wub: :wub: :wub: :wub: :wub: |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:06 PM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.