![]() |
Mười Hai Bến Nước
Mười Hai Bến Nước
Chuyện Thứ Nhất Tuổi hai mươi, như một bông hoa xinh xắn, con trai trong xóm ai cũng mơ ước được lấy Thơ về làm vợ. Mủi dọc dừa, da trắng mịn, dáng mi nhon, lại chăm chỉ giúp cha mẹ sớm chiều hỏi thử có ai không ưa? Mặc cho các chàng thanh niên đeo đuổi, Thơ chỉ mỉm cười không đáp trả. Thời đó bà con trong xóm có con gái đẹp chỉ muốn gả cho Việt Kiều. Ông bà Năm Kiềng suốt đời làm ăn chất phát, bốn đứa con lớn lên trong sự kham khổ, khi nghe có người mai mối thì cũng ưng ý sẽ gả Thơ cho Việt Kiều. Anh chàng con rễ tương lai sẽ ghé thăm coi mắt con gái mình chiều nay. Cả nhà rộn ràng, kẻ nhổ lông gà, người hông xôi gấc, tiệc tùng lên mâm tíc tắc. Riêng Thơ cảm giác lẫn lộn, nửa vui nửa lo lắng, nghĩ đến lấy chồng nơi xa sẽ phải rời cha mẹ, nhưng nước Mỹ là thiên đường chắc cuộc sống sẽ không phải lo túng hụt. Mặt trời vừa xuống thấp, ai cũng nôn nao, Thơ ngồi trong phòng dỏi mắt ra khung cửa sổ chờ hoàng tử của đời mình xuất hiện. Một ông già mang đôi kính đen đi ngang, Thơ cháng voáng, hên sao ổng đi thẳng. Cô ngồi xuống bật cười riêng mình, sao mình suy nghĩ vớ vẩn quá, nghe nói anh ta chỉ lớn hơn mình 7 tuổi, còn ông già đó lớn hơn cở 40 tuổi lận. Nhưng nếu lỡ người đó già và xấu như ông già mới đi qua thì sao? Đang mãi mê chải tóc và suy tư Thơ nghe em gái gọi : - Chị Hai, có khách, mẹ biểu lên nhà châm nước ! - Hai lên liền. Thơ luống ca luống cuống làm rớt cái lược, tim đập loạn, hai má đỏ hồng bẻn lẻn lên chào khách. Trên phòng khách 2 người đàn ông trẻ ngồi nói chuyện với ba Thơ. Thơ mang nước trà lên rót mỗi người 1 ly, Thơ không dám ngó lên sợ chạm phải ánh mắt một trong hai người đó. Ba Thơ cất giọng nghiêm trang hơn mọi ngày : - Thơ, con chào Chú Bảy, chào anh Phong đi con. Bấy giờ ánh mắt Thơ mới ngó lên, chạm phải ánh mắt thật sắc bén của Phong khiến cô thẹn thùng, bối rối. Chú Bảy đứng lên vội vàng : - Anh dẩn tôi đi ra coi vườn, thời gian hạn hẹp, để 2 đứa nó tự nhiên 1 chút nha anh Năm. Ông Năm Kiềng làm chủ nhà nhưng lại đi theo sau chú Bảy như khách vậy. Lòng dạ ông rối bời, không biết con gái sẽ đặng chuyến lương duyên hay ba chìm bảy nổi nơi xứ lạ quê người. Miệng thì đối đáp chuyện cây cối vườn tượt mà lòng thì mông lung. Không khí trong phòng khách như chìm vào thế giới của sự lặng im, Thơ nghe được tiếng tim mình đập thình thịch trước ánh mắt của Phong. Tiếng cười của Phong phá tan sự yên tỉnh, đốt phá sự e thẹn của Thơ. - Anh về đây và còn 3 ngày nữa anh sang Mỹ lại. Anh đi vội quá nên không có thời gian giành cho Thơ nhiều. Tới đây ngồi xuống đây nói chuyện với anh, chắc anh không có làm Thơ sợ tới khúm núm vậy chứ?! - Dạ ,..... Thơ nhìn lén khuôn mặt Phong, anh chàng không những đẹp trai mà lại còn có lún đồng tiền nữa. Da trắng, tướng tá khôi ngô, hơn nữa con lai dĩ nhiên là có nét Mỹ nét Tây , đẹp ! Phong nắm lấy đôi tay nhỏ bé của Thơ, nhìn điệu bộ rụt rè của cô, anh thấy khác hẳn với những người con gái mà mấy tuần rồi anh được giới thiệu. - Anh muốn cưới em làm vợ, em đồng ý nha?! - Dạ,... - Trời đất, cái gì cũng dạ? - Dạ,..... - Ngày mai anh sẽ làm tiệc và mời vài người đại diện cho đám cưới của mình. - Dạ,.... Thấy cô không dám nói gì nhiều, càng e lệ, càng yểu điệu thục nữ, Phong càng thích. Cuối cùng mình cũng tìm ra được một người con gái ngoan đẹp về làm vợ. Phong kéo Thơ vào lòng vuốt ve mái tóc. Không tưởng tượng được những điều đã xãy ra, Thơ cứ như con mèo ngoan ngoãn trong vòng tay chủ nhân. Người đàn ông này đã sức thu hút mà trong xóm này không có người con trai nào có thể so sánh được. Thơ đã tìm được bến tựa cuộc đời mà cô nghĩ không còn bến nào khá hơn. Bà Năm Kiềng nãy giờ lui cui dưới bếp, xong thập thò bên cửa sợ phá đám con cái bàn chuyện tương lai, thấy Phong chưa chi đã ôm ấp con gái bà trìu mến thì bà cảm thấy đó điều bất ổn, nhưng dù gì đi nữa nó cũng là Việt Kiều, nếu mất mối này không khéo không có mối khác, lại còn mang tiếng được coi mắt nhưng bị chê không cưới. Bà ngó xa xăm, thương con nước mắt chảy dài. Rồi như không chịu được nữa bà tằng hắn : - Tới giờ dùng cơm, con Hai xuống dọn phụ Má, lẹ cho anh Phong với chú Bảy còn về lại trển để mà nghỉ ngơi, tối rồi. Thơ lúng túng mặt đỏ bừng như vừa bị bắt quả tang làm chuyện không phải phép. Cô chạy xuống bêp lăng xăng như gà mắc đẻ. Bà Nâm Kiềng ngó con bật cười : - Hồi ba mày đi hỏi Má, Má không dám ngồi đối diện, mày cả gan cho nó nắn tay vuốt tóc, con cái thời bây giờ.... hơiiiiii - Má, sao má lại.... - Má nói vậy thôi, bây giờ có nơi quyền quý cưới hỏi thì cũng đánh nước liều, chỉ hy vọng là cuộc sống sau này của con sẽ không có bị bại hoại như những đứa buôn cám bán lợn trong xóm này.... - Dạ ,.... - Cái gì mày cũng dạ, Má sợ rồi người ta ăn thịt sống mày luôn đó Hai àh. - Dạ ,.... - Dạ, cái thằng tía mày, dạ hoài , bưng mâm lên đi , tao đi mời Ba mày với chú Bảy. Ba đứa em của Thơ chạy lòng vòng đùa vui tíu tít. Đứa muốn đám cưới có heo quay, đứa thích vịt quay, đứa đòi áo lụa đỏ đẹp giống cô dâu. Thơ vui ngập lòng, cô sẽ được làm cô dâu, được cưới đi qua nước Mỹ, được xe hoa, nhà lầu..... - Mời anh Bảy và cháu Phong dùng cơm tối, tự nhiên nha. - Dạ cho con xin phép nói vài lời - Chau cứ nói đi - Dạ, con đã nói chuyện với em và con xin phép 2 bác với chú Bảy cho tụi con làm đám tiệc ra mắt bà con. - Nếu 2 đứa đã đồng ý thì ba mẹ tán thành. - Tui cũng vậy, chú Bảy chúc mừng 2 con. ******* Trời chưa hửng sáng chú Bảy và ông Năm Kiềng đã đi chặt dừa làm cổng cho đám cưới, bà Năm Kiềng vắt giò lên cổ chạy mời bà con sang ăn tiệc . Phong và Thơ ra tiệm áo cưới mướn mấy bộ gấm và mâm quả. Cũng may dì của Thơ là chuyên gia nấu cho đám cưới nên mọi sự đều thuận tiện. Đám cưới nhỏ, gọn, người người ngạc nhiên, chúc tụng, chén thù chén tạc. Những chàng trai trong xóm tiếc ngơ ngẩn, có chàng bảo " gái đẹp là vợ Việt Kiều thiệt không sai ! ". Đời con gái của Thơ quá suôn sẻ, hai chục năm sống bên cha mẹ, chưa cặp bồ, đùng một cái có chồng Việt Kiều, cô hảnh diện với hàng xóm và bè bạn. Ông bà Năm Kiềng cũng nở mày nở mặt với bà con. Họ tin rằng con gái sẽ thoát khỏi kiếp sống cực nhọc lao lực chốn vườn tượt này. Tuy vậy 2 ông bà cả đêm khó ngủ. Bên kia nhà phòng cô dâu chú rễ đèn dầu chưa tắt, bà Năm Kiềng nhớ lại thời con gái lao đao lận đận của mình, cũng may ông Năm Kiềng không có rượu chè cờ bạc hay làm điều gì khiến cho bà và con cái khổ. Thôi, vậy cũng yên lòng , gả 1 đứa còn 3 đứa, ông bà vẫn còn lo dài dài. Thơ ngồi khép nép góc giường, cái giường của mình nay đã là giường của 2 vợ chồng. Phong uống nhiều quá nên chàng nằm xuống đã ngủ thiếp đi, Thơ cởi áo vét cho chàng, lấy khăn ấm lau cho chồng rồi pha 1 ly chanh nóng để sẳn. Nằm kế bên người chồng say, Thơ bổng dưng chợt thấy cảm giác lo lắng, cô trách mình sao quá vội vàng trong việc định đoạt tương lai, có khi nào chàng là người chỉ biết say xỉn, thế giới bên kia, cuộc đời mình sẽ về đâu. Người chưa kịp yêu thương đã lấy làm chồng. Thơ ơi, liệu rồi mi có thuận buồm xui gió, có một tương lại sáng rạng hơn không? Lần đầu tiên trong đời, xác thịt người đàn ông vừa mới quen biết trong 1 thời gian ngắn đã làm lòng cô rối loạn, hạnh phúc hay lo âu khiến cô cảm thấy chật vật trên chiếc giường mà cô đã nằm mỗi ngày. Chàng cũng bảnh, cũng ngọt ngào, cũng biết tỏ vẽ yêu quý mình đó thôi, Thơ , đừng suy nghĩ viễn vông nữa, người chồng của mi nằm đó, chàng đẹp hơn cả giắc mơ khờ dại thời bé tí của mi. Phong trở mình, chàng đã bớt say, thấy vợ ngồi ngó mình dưới ánh đèn dầu le lói thì thương lắm. Chàng ngồi bật dậy chạy ra hiên xúc miệng thật vội và vào phòng, kéo Thơ vào lòng, những nụ hôn theo nhau đưa đôi vợ chồng tân hôn vào thế giới yêu đương thắm thiết. Cuộc đời của Thơ đã thuộc về người đàn ông này. Ngày thứ 3 trôi quá quá lẹ, lần đầu tiên Thơ khóc tiển người đi xa. Tiển người chồng mới cưới hôm qua về lại Mỹ. Phong lau mắt lệ cho vợ, chàng cũng xót xa, nắm tay mãi không muốn rời. - Năm sau anh về , anh sẽ nhớ em lắm, em chờ anh nghe ! - Dạ,.... - Anh thương nhất chữ dạ của em, ngọt ngào, hiền lành... Anh đi nha, em về tự chăm sóc bản thân giùm anh, em bịnh anh buồn áh, anh sẽ gọi phone cho em thường xuyên. - Dạ,.... em chờ anh... Vẫn tiếng dạ mềm mại , Thơ nhìn chồng đi vào phòng cách ly qua làn nước mắt. Những ngày tháng qua thật vội nhưng khi chờ đợi 1 điều gì đó thời gian sẽ không trôi như lòng mình muốn. Mỗi ngày Phong gọi về cho Thơ, nhưng tiền điện thoại không rẽ, thời gian là mỗi tuần. Thơ chấp nhận mọi hoàn cảnh và các lý do chính đáng, mỗi tiếng dạ là mỗi vết cứa vào trái tim mà cô tự ban cho mình. Đời con gái ngắn ngủi quá, Thơ bây giờ đã là đàn bà có chồng, chỉ có buồn là chồng ở xa quá. Cô xót xa nhìn xuống cái bụng nay đã lúp lúp. Cuối tuần này Phong bọi về cô sẽ báo cho Phong biết tin vui, nó là đứa con trai thứ nhất của hai người. Bên kia đầu giây Phong vui lắm, giọng anh hớn hở, Thơ cũng toe toét cười. - Anh sẽ về ngày em sanh ! - Dạ,.. - Hứa 1 năm mà nay anh được về sớm hơn, mừng quá ! Ngày sanh nở Phong chưa về kịp, Thơ 1 mình loay hoay, cũng may có mẹ giúp, có tiền của Phong trang trải, phòng hộ sinh cũng sạch sẽ, người đở cũng chăm chút cô tốt hơn những người kế phòng. " Đi biển 1 mình " là đây, cuối cùng Thơ cũng rặn ra được 1 cậu con trai kháu khỉnh, giống hệt cha, mủi cao, mắt to, lún đồng tiền. Phong về sau 2 tuần vợ sanh , anh mang tã sữa về, ẳm bồng con đi ra đi vô, bà con ai nấy thấy Thơ thiệt có phước. - Anh về được 3 tuần thôi, sợ trở qua bển mất việc - Dạ,.... - Anh muốn sanh thêm 1 đứa nữa - Mới 3 tuần, em phải kiêng thêm - Nếu vậy thì thôi.... - Ông xã, anh giận hả? Em chìu theo ý anh, anh đừng giận em nữa Kết quả 2 đứa con năm một ra đời. Thơ chăm con quần quật, tiền Phong gởi về mua sắm quần áo, cho con đi học nhà trẻ... Thơ có xe dream chạy ngon lành, bà con ngưỡng mộ lắm. Cuối cùng sau bảy năm Phong cũng ráng giành dụm đưa được vợ và 2 con sang Mỹ. Sự thật dù có phơi bày ra sao đi nữa thì Thơ cũng vui lòng, đoàn tụ vợ chồng con cái, diễm phúc quá còn gì ! Việc làm của Phong là đi phụ sửa tàu, leo lên leo xuống sửa máy tàu, làm thợ máy. Hai vợ chồng lui cui với 2 đứa nhóc chẳng dư dả được bao nhiêu. May nhờ có người bạn rủ đi làm móng tay. Làm nail không gì khó, 2 vợ chồng đã vào nghề, đồng ra đồng vô cũng khá hơn. Thơ sanh thêm 1 thằng con trai kháu khỉnh nữa. Lúc này bà nội giữ cháu giùm, 2 vợ chồng làm lụng để dành mua trả góp 1 căn nhà rộng có đủ phòng cho tụi nhỏ. Ai ngó vô cũng khen 2 vợ chồng tình tứ, con cái ngoan hiền, hạnh phúc. Cùng chỗ làm nail, vợ chồng Thơ Phong quen thân với cặp vợ chồng Huệ Nhật, Nhật lù khù không biết tập xe cho Huệ thành thử Phong giúp giùm. Những ngày tháng đó Phong và Huệ đã dây dưa mà Thơ và Nhật không biết. Một ngày như thường lệ Phong dắt tay vợ đi vào chỗ làm, bất chợt thấy Huệ anh thả tay vợ ra. Thơ lấy làm lạ, cảm giác bất an. Năm lần bảy lượt Phong đang ôm cô lại phủi tay cô ra khi có sự hiện diện của Huệ. Thơ lo sợ, vì Huệ lúc nào cũng ngọt ngào ở phòng ăn, luôn gắp thức ăn cho chồng mình, nếu vì giúp qua giúp lại thì tình cảm anh em bạn bè có thể thân mật, đàng này chồng thay đổi , thập thò suốt. Thơ chăm chút cho chồng nhiều hơn nữa. - Mình tìm 1 đứa con gái nữa nha anh - Thôi, nếu lại là con trai nữa anh không muốn đâu - Vậy thì thôi, em hiểu rồi .... - Hảh , em nói hiểu rồi là hiểu gì? Đoán biết vợ giận, có tật giựt mình, Phong tỏ vẽ như không có gì hết. Muốn giấu đi chuyện tình cảm lăng nhăng của mình anh bèn chìu vợ. Một đứa con trai nữa ra đời. Phong chợt thấy chán nản, không muốn gần gủi Thơ, đầu óc chỉ nghĩ tới Huệ. Huệ trẻ hơn, yểu điệu, chưng diện lại biết cách chìu mình. Huệ cũng không khác gì Thơ, cô được Nhật về Việt Nam bảo lảnh qua Mỹ, Nhật không đẹp trai, trái lại còn khù khờ, không biết ga lăng ngọt ngào như Phóng. Huệ chê chồng tệ, có dịp là trả trớt với đàn ông xung quanh. Thấy Phong biết cách nói chuyện, âu yếm với vợ thì Huệ muốn được như Thơ, nghĩa là có người nói rù rì ngọt ngào bên tai, tay ôm tay dắt, hôn môi nhau trước mặt người khác theo kiểu Tây. Huệ liếc mắt đưa tình, làm đủ mọi cách ẻo lả để đưa Phong xa khỏi Thơ. Bắt gặp họ gian díu bao nhiêu lần Thơ cố nén đau khổ mà bỏ qua cho Phong, vì Thơ thương 4 đứa con của mình. Thơ càng yêu chìu thì Phong càng tỏ vẽ phong lưu bay bướm. Đêm ngủ nhà Huệ, sáng về nhà Thơ, cuộc sống tẻ nhạt. ..... còn tiếp TTTT |
VMT mở hàng trước nha Lỳ? Truyện hay quá :chucm: , nhưng sao Dương Tiêu Phong điểu quá dzậy ta? Bắt cá hai ba tay cùng lượt :madtie:
|
Trích:
|
tiếp theo....
Một mình cô thân độc mã nơi đất khách quê người, gia đình chồng cũng như gia đình mình, nhưng dù họ thương Thơ đến bao nhiêu thì họ cũng không bỏ đứa con hư của họ. Mẹ Phong lấy làm tủi hổ với bạn bè, đứa con đi lạc đường của bà không màng tới lời khuyên nhủ. -Phong, con không nghĩ tới hậu quả sao? Con Huệ nó có cái gì mà con mê con đắm đến độ lãng quên gia đình? - Kệ con, việc con làm không cần má nói. - Má xấu hổ... - Con muốn tìm 1 đứa con gái.... - Trời, xưa nay người ta cầu cho có con trai nối giỏi tổ tông, con đi cầu con gái , bộ con điên rồi hả - Má nói nữa con bỏ nhà đi cho má vừa lòng. - Thằng con mất dạy, đồ bất hiếu... ! Bà Cẩm nước mắt lưng tròng, chứng đau tim lại tái phát, nhưng nó cũng không làm cho con trai thay đổi. Từng này tuổi đời, bà chỉ sống dựa vào gia đình Phong và ăn trợ cấp bệnh của xả hội. Bà thương Thơ như con gái , đứa con gái tối ngày chỉ biết làm lụng lo lắng cho gia đình. Cái áo nó cũng không dám mua, lo quần áo ủi thẳng thớm cho chồng, cho con, suốt ngày nó không lo cho bản thân, cho tới lúc thằng chồng thấy vợ thằng bạn đẹp hơn thì thay lòng đổi dạ. Nó vẫn đi làm 1 tuần 7 bữa, bữa khóc, bữa than. ******* Buồn tủi bao nhiêu cho đủ, mười sáu năm trời chồng vợ nay đã không còn yêu thương nhau, Thơ gầy đi, khuôn mặt buồn khổ tưởng chừng như có thể hóa thành người điên bất cứ lúc nào. Phải chi cô làm điều gì sai trái, phải chi cô bỏ mặc chồng con, phải chi cô biết tự thương lấy bản thân mình thì giờ này đâu bị phụ bạc một cách tàn nhẩn như vậy. Bao nhiêu oán hờn tưởng chừng như thiêu hủy trái tim chân tình của Thơ. Phong ngang nhiên đi đi lại lại như chuyện phải là như vậy. Miệng hát nghêu ngao " Tình yêu không có tội... " Phải tình yêu dĩ nhiên là không có tôi, nhưng khi đã có gia đình rồi mà đi lấy vợ bạn lại xem đó là chuyện tự nhiên thì quả là quá đáng. Những ngày tháng vừa rồi đối với Thơ là những chuỗi ngày khổ sở đau đớn nhất. Cô gọi cho mẹ ruột ở Việt Nam. Ông bà Năm Kiềng nghe phone con nước mắt đầm đìa, tưởng cuộc sống của con rất hạnh phúc ở xứ Mỹ, nào ngờ bây giờ nó lại khổ đau như vậy. Ông bà ước gì giờ này Thơ đang ở kề cận để ông bà ôm con vào lòng an ủi sẻ chia. - Ba má đừng lo cho con, rồi cũng sẽ qua thôi, con chịu đựng được nhiều năm rồi, bây giờ sẽ không còn bao lâu nữa con sẽ dứt ra khỏi cảnh này ... - Bộ mày ly dị nó hả con, rồi con cái mày ra sao? - Dạ,..... Phong chộp lấy cái điện thoại chọi xuống đất , miễng vỡ văng ra sàn nhà. - Cô muốn ly dị? - Phải, em không thể sống như vậy được - Cậu tui đó, ổng 3-4 vợ đó, đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện thường.. - Bây giờ là ở Mỹ... - Ai mang cô qua Mỹ mà giờ này cô lên giọng với tui? Phong tấn Thơ sát vách tường như muốn ăn tươi nuốt sống cô. - Cô nghe tui nói đây, không cần biết tui làm điều gì, miễn là cô đừng có cãi lại lời tôi, cô hiểu không? - Dạ,.... Tiếng dạ của Thơ làm cánh tay cứng như thép của Phong dừng lại, mém chút nữa cô đã bị anh bóp cổ đến nghẹt thở. Phong ngồi xuống ôm lấy chân Thơ khóc lóc xụt xùi. - Em đừng đưa tui đến con đường cùng.. - Dạ, không, nhất định là không. Thơ ôm đầu chồng, hôn lên trán anh. - Em tha thứ cho anh và cũng xin anh hãy tha thứ cho em ... Phong đứng chồm dậy, chiếc phone trong túi rơi ra. Tin nhắn của Huệ " Anh sắp qua chưa ? Em tắm rửa rồi, đang nằm trên giường chờ anh nè " Không nói không rằng Phong chụp lấy phone từ tay Thơ rồi chạy như bay ra khỏi cửa trước cặp mắt nhòa lệ của Thơ. Phong chạy ra đường, leo lên xe, tiếng đạp ga thật mạnh như rất gấp rút. Có lẽ anh thấy có tội với vợ, có lẽ anh không muốn làm phật lòng Huệ ... *********** Mười hai giờ khuya chưa thấy con trai về bà Cẩm bực bội đi đi lại lại trước cửa nhà. Hồi chiều bà nghe tiếng Thơ khóc, bà gỏ cửa phòng mà Thơ không mở. Giận chồng giận luôn mẹ chồng, thiệt là không đúng chút nào, bà nghĩ. Tiếng phone trong nhà reo lên, bà chạy vào chộp phone : - Thằng Phong mày về đây tao biểu.. - Chị Cẩm, chị làm ơn coi con Thơ nó có sao không giùm tui ! Nó đang nói chuyện rồi nó khóc nó nấc nấc làm như nghẹt thở... chị làm ơn, tui xin chị... - Hảh? Chị Năm, chị nói sao, tui gỏ cửa phòng nó không cho vô, trời ơi , nó làm chuyện gì vậy nè?... Bà Cẩm luýnh quýnh gỏ rầm rầm trên cửa, tiếng đứa con nhỏ khóc trong phòng, mà Thơ vẫn không lên tiếng. Bên kia bà Năm Kiềng khóc la, bên này tiếng trẻ hốt hoảng la hét như một cảnh địa ngục. Bà Cẩm bấm cell phone gọi Phong. - Cái thằng khốn nạn, con Thơ nó chết rồi kìa... - Má, má nói sao? Má ?!!!! Phong đậu trước cửa nhà Huệ, nghe phone mẹ gọi anh chạy về hốt hoảng. - Má, má nói cái gì? - Cái thằng trời đánh, mày chịu về rồi hả? Mày vô coi con Thơ nó làm cái gì trong đó mà con nó khóc mà nó không có dỗ, Chị Năm gọi cho Má nói nó bị cái gì tao không hiểu, tao đập cửa nó không mở ..... Rút chìa khóa ra từ trong túi, Phong đánh rơi chiếc phone ra, bà Cẩm cầm lên thấy hàng chữ " Hãy tha thứ cho em như em đã tha thứ cho anh " , bà lẩm bẩm : - Cái con quỷ cái đó nó nhắn gì cho mày nữa hả, con vợ mày nó khóc hồi chiều tới giờ đó. - Dạ không phải , cái này của con Thơ đó má. Hai người bước vào phòng, thằng Út hơn một tuổi ôm chân mẹ khóc. Miệng Thơ đầy bọt trắng. Bà Cẩm hoảng quá té xỉu, Phong chồm qua xốc vợ dậy. - Thơ, Thơ, em, em ơi ..... - Anh Phong, em nè ... - Thơ , anh gọi 911 - Không, em sắp đi rồi .. anh cho em nói ... Mặc cho Thơ nói lắp bắp, Phong bấm 911 , xin cho xe cấp cứu tới cho vợ và cho mẹ đang nằm xỉu vì nhồi máu cơ tim. Bà Cẩm gượng dậy nước mắt ròng ròng nhìn con dâu. - Thơ, anh van em, em đừng nói bây, xe sẽ tới đưa em đi cấp cứu - Không kịp nữa đâu ông xã, ông xã, cho em được gọi anh ông xã, ông xã của em không phải ông xã của người ta... - Em mê sản nói bậy bạ, anh là ông xã của em thôi, em nghe anh nằm nghỉ, xe sắp tới rồi. Má bả không sao đâu , má sẽ khỏe lại ngay , em còn phải chăm sóc mẹ chồng như em đã hứa với anh đó em biết không? Thơ, Thơ, đừng có nhắm mắt, ngó anh nè, ngó anh đi , trời ơi... ! -Bốn đứa con mình đẹp quá phải không anh? Tụi nó ngoan lắm, anh ráng chăm con nha, kiếp này em không tròn bổn phận làm mẹ, em tệ quá.......... em xin anh, tha thứ cho em ...Cuộc đời con gái em đã trao cho anh, nó qua vội quá, em ước gì vợ chồng mình hạnh phúc bên nhau, ước gì em được chăm sóc anh và con dài hơn nữa .... - Anh không cho em nói nữa , anh biết lỗi rồi, em mở mắt ra... xe cứu thương đến rồi, Thơ, Thơ..... ! Đôi bàn tay Thơ rơi xuống rũ rượi, nhịp tim đã thôi đập. " ầu ới ơ Cuộc đời con gái lao đao Mười hai bến nước bến nào đục trong? Em sang xứ lạ theo chồng Nợ duyên trót tận sao lòng khổ đau? !!! Xin ru em lại buổi đầu Yêu đương một mối tình sâu duyên nồng ! " ...... TTTT |
Nàng thơ sao khờ quá vậy? Nàng đi rồi ai lo cho mấy đứa bé đây?
Truyện buồn quá Lỳ, blame Dương Tiêu Hao:duoidi: |
Cảm ơn Sis, truyện cảm động mà đau; ôi Tình ơi là tình, ngươi có sức mạnh chi mà làm cho bao người phải khổ phải đau dzậy nè:iamsorry: :cry:
|
Trích:
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
|
Truyện hay quá Lỳ ơi......... chờ Lỳ viết truyện kế tiếp.......:hoa: :hoa:
|
Trích:
Bờm cảm thông dzới Sis! Mà đời con gái hay đời con trai cũng là đời "con" thôi ha Dương huynh: cũng phải cày nè, lao tâm khổ tứ nè.... nhưng dẫu sao cũng đều có vui, có buồn; lúc thăng lúc giáng he huynh, sis...:dzui7: |
12 bến nước... sao 1 bến mà đã tắt hơi rùi, thì sao đi cho hết 11 bến nữa đây ta?
|
Trích:
Một bến đã thấy phận đàn bà khổ quá gòy, còn 11 bến kia... :dzui10: từ từ chèo Bờm ơi :khoccuoi1: |
Trích:
|
Dzi là hai phận đều khổ hết á.:dzui5:
|
dzị bữa nào phải hót cí bài con gái của mẹ.........biết bến nào trong biết sông nào đục.........mí được............!!! :laughing:.........chờ Lỳ chỉ tiếp bến thứ hai ở mô.........?? :D:
|
Mười Hai Bến Nước
Truyện Thứ Hai Thế gian có thật chuyện bùa ngãi? Việt vừa ghé tiệm Mỹ, anh rút ra chiếc khăn tay thơm phức lau mặt. - Năm giờ chiều, anh đợi em ở dốc Tân Xuân. -.... Lòng Mỹ như lửa cháy, cô bồn chồn không yên. Việt mời cô đi chơi, hay ra lệnh cho cô đến điểm hẹn anh sắp xếp sẵn? Quen nhau được gần ba tháng, sau ngày Việt ghé ngang mua gói thuốc lá. Cũng như các khách hàng khác, nhưng Việt có một khuôn mặt thật điển trai. - Em là chị gái đầu? - Dạ không, em thứ 2, gọi là chị ba đó. Anh thứ mấy ? - Anh không có biết, từ nhỏ anh mồ côi cha mẹ, chui ra từ trại mồ côi.. Tuổi đôi chín, Mỹ có nhiều người thương mà cô chưa có chọn được ý trung nhân. Có một anh thiếu tá trẻ người Huế xin cậu mợ đến dạm cưới nhưng Mỹ không chịu, anh thiếu tá rất buồn. Một thời gian không liên lạc, hay ra anh đã mất vì lạc đạn lúc tập trận. Mỹ cảm thấy tội nghiệp cho anh nhưng vốn không duyên nợ đành cam. Nay biết Việt, Việt ghé đi ghé lại nhiều lần, chàng chỉ là một trung sỹ quèn , lại mồ côi từ nhỏ. Biết chuyện để đó chứ không hề trao tình gởi ý. Tại sao mỗi khi hẹn hò Việt lại dùng chiếc khăn thơm lau mặt là ruột gan cô bồn chồn, không gặp không được? Một đêm mưa gió, Việt tạt ngang qua mua gói thuốc. Trông tướng anh thật tiều tụy. - Anh không thể sống thiếu em, tối nay mình đi ! - Chưa cưới hỏi, anh muốn em đi đâu? - Tối nay ở chỗ cũ, anh đợi em ! -..... - Gia đình em cao sang quyền quý, em biết anh không thể cưới em được, mình phải đi, sau này có con anh sẽ dẩn em trở lại thăm gia đình. -..... Việt lấy chiếc khăn lau lên mặt, cặp mắt ướt mưa hay ướt vì lệ Mỹ không biết. Chỉ biết mình phải đi theo người con trai này. Đêm hôm đó, cũng như mọi hôm, gia đình Mỹ có chuyện lục đục. Ba Mỹ có chức vị trong xã hội, lắm đàn bà mê, lần đi công tác vừa rồi ông tù ti tú tí vơi' một người đàn bà khác khiến má Mỹ ghen tuông. Hai người giằng co khiến bị cướp cò, viên đạn bắn xuyên gối má Mỹ. Ông cố làm mọi cách để hàn gắn lại , xong bà hận đến nỗi mỗi đêm to tiếng mắng chửi chồng thậm tệ. Mỹ chứng kiến ba mẹ như vậy thì chán ngán, nay nghe Việt rủ đi thì thêm một động lực cho cô bỏ nhà theo anh. Những ngày xa gia đình, Mỹ tủi hổ cảnh chưa cưới mà theo trai. Tháng ngày đầu ấp tay gối, Mỹ càng yêu Việt hơn. Hai người tự kết duyên, không ai dự vì cả hai gia đình đều không có ai được mời, hơn nữa vì Việt bảo anh mồ côi thành thử Mỹ cũng không màng, miễn sao yêu thương nhau nên nghĩa vợ chồng là được rồi. Nàng chăm chỉ nấu nướng, đan thêu, làm bất cứ chuyện gì để phụ chồng, tiền lương lính quá ít ỏi. Mỗi ngày nàng giặt ủi, đánh giầy cho Việt, lo cho anh từng miếng ăn, giấc ngủ. Việt cũng rất ngọt ngào, tự hào mình có người vợ ngoan hiền. Lạ thay, mỗi lần Mỹ giặt đồ thì Việt lật đật tìm chiếc khăn tay, anh luýnh quýnh lo lắng khi cô sắp sờ vào nó. Mỹ ngỡ đó là chiếc khăn tay của người tình cũ hay là kỷ niệm gì của anh nên không muốn chạm vào, mặc dầu trong lòng âu lo, buồn giận. Bầu đứa đầu tiên, Mỹ mừng quá, cô sẽ không còn lẻ loi khi ở nhà một mình chờ chồng. Việt đi suốt, bữa say bữa xỉn, bữa về nhà sực nức nước hoa đàn bà. Trách nhiệm làm vợ Mỹ vẫn làm, nay lại phải buôn bán thêm chút gì để tìm thêm tiền mua tã cho đứa con đầu lòng. Năm tháng cái bụng đã nhô ra thêm một chút, Mỹ ngồi ôm bụng, nói chuyện với đứa bé như nó đã biết hết mọi sự. Cô nhớ nhà, nhớ cha mẹ và anh chị em da diết, mai mốt sanh xong cô sẽ về nhà thăm gia đình. May ra " gạo nấu thành cơm " rồi ông bà và mọi người sẽ tha thứ cho cô. - Em lấy giỏ xách vài bộ đồ anh đưa em đi Hốc Môn có chuyện ! - Chuyện gì vậy anh? Em định để giành tiền mua tã cho con, nếu mình xài hết vài bữa không có mà trang trải... - Con tôi chết, cô không đi tui đi một mình ! - Hả? Anh nói sao? Anh nói anh độc thân, sao giờ có con..? Anh gạt em, em không đi đâu hết áh ... Mỹ đau đớn thét lên. Việt thấy cô khóc thì dịu giọng : - Xin lỗi anh đã gạt em, nhưng mà anh thiệt là đã cắt đứt quan hệ với bả rồi, anh có 2 đứa con với bả. Em không tin anh đưa em đi gặp Má anh, bả sẽ nói cho em biết. - Anh còn điều gì để dối gạt em nữa không? Anh nói luôn một lần đi. Em không đi đâu hết. Em đi về với gia đình em ngay bây giờ ! Vớ lấy cái dao trên tủ bếp, Việt quay sang Mỹ gằn giọng : - Em không tin? Bụp ! Cái chóp của ngón út rớt ra, máu me tung tóe. Mỹ sợ hãi vừa đau lòng thấy chồng đứt tay. Cô lật đật ôm chồng lại khóc lóc xin lỗi. - Em xin anh Việt ơi, có gì từ từ nói, anh muốn gì em cũng làm theo, anh đừng có làm chuyện dại khờ, anh đau 1 em đau gấp ngàn lần anh biết không? Hai vợ chồng băng bó xong ngón út của Việt rồi tức tốc đón xe về Hốc Môn. Nước mắt Mỹ rơi không ngừng. Cô buồn, tủi, hổ, xót thương cho phần số mình. Tưởng đi theo không đã là một cái tội tày đình, nay lại mang tiếng lấy người đã có vợ, không biết xuống đó người ta có đánh ghen, có xua đuổi chửi mắng cô cái tội giựt chồng không đây? ! Mẹ của Việt, miệng nhai trầu bỏm bẻm, chốc lại rót rượu ra cái chun nhỏ rồi uống nhâm nhi. Bà giền rượu đã nhiều năm, từ khi chồng mất. Nhìn nàng từ đầu xuống chân, thấy cái bụng lúp lúp thì thở dài. Việt lôi mẹ ra sau hè nói gì đó, trở lại thì thấy bà tỏ vẽ quan tâm Mỹ hơn. - Vợ thằng Việt hả con? Mày bầu bao lâu rồi? À, má nói mày đừng có buồn hay lo sợ gì. Thằng Việt nó thôi con Năm lâu rồi. Vợ chồng mày xuống đây ở với má , có mắm ăn mắm, có muối ăn muối. - Dạ, con cảm ơn má đã chấp nhận con. Lâu nay ảnh nói với con ảnh từ viện mồ côi ra, không có thân nhân nên con không biết. Mỹ chan hòa nước mắt, phụ mẹ Việt nấu nướng lo buổi cơm chiều, dọn lên mâm. Năm chén cả thảy ! Còn ai nữa? Mỹ bồn chồn muốn biết. Là người tình xưa của Việt? Là vợ đương thời, là bà lớn, còn cô là vợ kế? - Tao đâu có biết nó ở đâu? Nó điện tính tao thằng ba con mày bịnh chết, tao chờ mày xuống rồi chở tao qua chỗ nó. Điện tính bị trễ, nó chôn con nó được 1 tuần rồi. Nhưng chiều nay nó nói nó ghé qua đây, thôi tao làm cơm ăn xong sáng mai qua bên nó dẩn mày thăm mộ thằng ba. Mẹ Việt vừa nói dứt lời thì một người đàn bà trẻ tay đẩn một đứa trẻ 5 tuổi vào. Đứa trẻ này là anh của đứa 2 tuổi vừa mất. Nó giống hệt Việt, cha nó ! Mỹ đưa tay lên sờ bụng con mình, không biết rồi đây nó sẽ giống ai? Người đàn bà trẻ cở chừng 26 tuổi, lớn hơn Mỹ 5-6 tuổi gì đó. Da trắng mắt đen, đôi môi đỏ , nhìn hơi quê mùa như người miền Tây, áo bà ba, đầu quấn khăn. Mẹ Việt và Việt gọi chị ta là Năm. - Em chào chị Năm ! -Dì nó mới về hả? Giọng người đàn bà ngọt ngào nhưng nó khiến lòng Mỹ đau điếng. Chị ta kéo Mỹ xuống nhà dưới xì xào : - Dì nó đừng có lo, tui không có ghen đâu - Dạ, em không biết là anh Việt đã có gia đình - Ổng nói với dì là ổng lớn lên trong trại mồ côi ra phải không? - Sao chị... chị cũng bị gạt hả? Ảnh dẩn em đi làm giấy kết hôn , nè chị coi nè.... - Trời, ăn nhậu gì đâu dì ơi, rồi dì sẽ thấy, tờ giấy là tờ giấy thôi. Mỹ nghe lòng đau đáu, cô nghẹn ngào không nuốt được miếng cơm. Có phải người đàn bà này vì ghen tuông nên nói xấu Việt không? Việt đã chặt đứt ngón tay, ảnh làm điều dại dột vì mình mà , không lẽ ảnh lại gạt mình tiếp sao? - Thằng Hai, mày qua ngủ với Nội. Căn nhà vách gỗ cũ rích, chiếc đi văng kia là giường ngủ , tối nay ai sẽ ngủ ở đâu? Mỹ vừa buồn, vừa khổ, chỉ mong chợp mắt qua đêm , một hai bữa rồi về , dù gì thì con của chồng và người đàn bà tới trước vừa mất. - Hai bà nằm trên giường, tui nằm dưới đất. Chiếc đèn dầu vừa tắt, Mỹ còn nằm suy nghĩ mông lung, ngực muốn vỡ tung ra. Cuộc đời của cô sao khốn khổ quá, người đàn ông cô trao thân gởi phận đã gạt cô. Lòng muốn chết phức đi, nhưng khi đứa con nhỏ trong bụng động đậy cô lại cố nín khóc, nằm xoa xoa bụng. Bên cạnh là người đàn bà đã từng bị gạt như cô, hôm nay chị ta cũng đâu có lấy gì làm đau khổ, chị vẫn nuôi con hai đứa mà không có chồng kế bên. Thôi chờ tới sáng tính tiếp. - Nằm đất đau lưng quá ! Hmmm, hôm bữa ở Tam Bố cũng nằm đất, hôm nay lại nghe than, chắc là muốn gì rồi. - Hai bà nằm... cho tôi nằm ké.. ở giữa. Miệng nói chân leo lên, Việt không cần biết đến sự đau khổ của ai. Mỹ nén khóc , quay qua vách để khỏi phải chạm mặt với chồng. Tay Việt luồn xuống sau ót cô, cô cảm thấy đau đớn. Cũng cánh tay vạm vỡ này đã ôm ấp cô lâu nay, đã đành là làm vợ trên giấy tờ nhưng nghĩa lý gì. " ăn nhậu gì mấy tờ giấy đó dì ơi... ! " Mỹ bật khóc. Không màng đến cảm giác của Mỹ, Việt xoay qua ôm lấy Năm, họ hôn nhau, cuốn lấy nhau. Mỹ chịu không được nưã, đất trời như đão loạn, cô chạy ra khỏi phòng trong đêm tối, cũng may có ánh sáng trăng cô không bị vấp ngã. Cô ói, ói , ói. Không có cách gì ngăn được , cô muốn bịch tai nhưng vẫn nghe được tiếng người đàn bà kia rên rỉ. Mỹ xối nước, xối cho nước trôi đi nổi đau, xối cho nước trôi đi những điều cô kinh tởm , đau khổ. Người đàn bà tới trước cầm chiếc khăn thô, hôi mùi phèn cho cô lau. - Tình cũ không rủ cũng đến mà dì. Dì đừng có giận tui... -.... Trong nhà Việt đã ngáy như sấm, thân thể trần truồng không cần che đậy. Người chồng của mình đây ư? Mỹ căm hận đến có thể giết hắn ngay phút này, nhưng cô không tài nào có đủ sức. Cô bất lực ngồi xuống bên góc tường, không màng thay quần áo khô. Cuối cùng mệt mỏi quá, cô cũng chợp mắt thiếp đi trong tiếng nấc. Sáu giờ sáng Mẹ Việt dậy cất tiếng gọi chị Năm đi sang thăm người em ruột kế bên ruộng bên kia khiến Mỹ giật mình thức giấc. Việt leo xuống chiếc đi văng đở Mỹ lên nằm. Thân xác Mỹ rũ rượi, cô khồng màng gì nữa, mặc cho Việt tháo cúc áo cho cô, ngỡ rằng anh thay đồ cho cô, nhưng anh lại tiếp tục đóng vai trò của người đàn ông như đêm qua. Nước mắt nóng rát bỏng, cô không làm chủ được chính mình. Cuối cùng cô hé môi thì thào : - Anh tàn nhẩn lắm.... - Đàn ông năm thê bảy thiếp, sao em nói vậy? - Trong hai người anh chọn một thôi - Vợ lấy thêm chớ vợ gì vợ bỏ ra -.... Những ngày tháng sau Mỹ không thể nào ngẩng mặt lên được. Cô vấp ngã quá nặng trong tình cảm, cả linh hồn lẫn thể xác đã không còn là cô nữa. Chị Năm không còn trở lại, Việt cũng đi tập sự nhiều hơn. Cô còn biết làm gì hơn, không lẽ đi về quê tìm cha mẹ với cái bào thai này, không lẽ con mình sẽ không cha? Mỹ cặm cuội giết thời gian bằng cách làm lụng thật hăng say. Mẹ Việt hài lòng có được một người con dâu ngoan hiền hiếu thảo có biết đâu lòng Mỹ luôn đau khổ, muộn phiền, có lúc tưởng chừng như chết đi được. (còn tiếp... ) |
tiếp theo....
Năm 68, Mỹ theo chồng ra tận Đông Hà, đạn bắn đì đùng, sanh con ở dưới hầm đất, cô bịnh tưởng chết. Ba ngày cô chỉ bò mà không đi được. Mỗi lần nghe tiếng bom dội Mỹ nằm xuống che lấy con. Bữa đói bữa no, theo chồng đi tứ xứ. Đi tới đâu, Việt có nhân tình tới đó. Hai vợ chồng dắt nhau về thăm bên ngoại. Lúc này Mỹ đã có bốn đứa con với Việt, cô lam lũ, chật vật. Việt lấy xe của ba Mỹ đi chơi, miệng cười miệng nói. - Đó là bốn đứa con tui, vợ tụi chết rồi, bà này là Vú giữa con tui thôi. Mỹ ngậm đắng nuốt cay cho những lời chua chát từ miệng chồng. Việt cặp kê hết người này đến người kia. Mỹ khổ sở như người điên loạn. Cô bỏ về nhà mẹ ruột, Việt đi theo năn nĩ cô về , không được anh lấy xăng đổ xung quanh nhà mẹ Mỹ và ép Mỹ trở về với anh. Việt say sưa rượu chè be bét, đánh đập con cái tàn nhẩn. Mỹ lúc nào cũng yêu chìu chồng, cho tới khi con cái bị đánh đập thì cô không nhẩn nhịn nữa, thế là từ trên đầu xuống dưới chân máu của cô có thể tuôn ra. Việt giận cá chém thớt, vợ bênh con, Việt vơ trúng vật gì đánh vợ bằng vật đó. Cuộc sống gia đình như một cái địa ngục trần gian. Sau chiến tranh, khổ cực đã quá nhiều mà sống bên người chồng như Việt khiến cho thân xác của Mỹ tàn tạ hơn. 30 tuổi tóc Mỹ đã đổ bạc. Cô xót xa nhìn cái chân gẫy của đứa con trai bé bỏng mà Việt đánh không nương tay. Mẹ con đùm túm nhau đi. Việt tìm theo bắt được đem về đánh đập tiếp. Ngoại tụi nhỏ chân bị đau nhức, cà rịch cà tang lặn lội xuống tận Phụng Hiệp thăm con cháu. Bà dúi cho Mỹ một ít tiền mua khoai ăn. Việt đi chơi về lớn tiếng : - Tiền ở đâu bà có mà mua khoai lang ăn? -Thì má bả xuống thăm cho chút đỉnh tiền riêng mua cho cháu mà. - Tiền nào tiền của riêng? Nói dứt lời Việt mang rỗ hoai trút xuống mương. Đám trẻ nhìn theo tiếc nuối mà không dám nói gì. Mỹ ức đến không chịu được. Mẹ của Mỹ giận run người, bà đứng lên khập khểnh đi về, miệng rủa thầm. - Cha ăn mặn, con khát nước. Đàn ông là một lũ khốn kiếp ! Nước mắt ràn rụa nhìn theo bóng mẹ, Mỹ hối hận ngày xưa đã bỏ gia đình đi theo Việt. Mỹ nhớ lại, cố nhớ lại vì cớ sao mình dại đột, có phải mình vì yêu mà mù quáng không? Hay đó là vì bùa ngãi? Đêm đó mẹ con cô lẻn lúc Việt say bỏ về quê ngoại. Từ Phụng Hiệp trở về Di Linh, đoạn đường xa kinh khủng, cuối cùng thì cũng về tới. Bà ngoại vì ghét thằng con rễ nên giận nguyên đàn cháu. Tay không, mùng mền rách rưới, con đứa có áo, đứa thiếu quần, Mỹ và đàn con phải ngủ đở trên thềm xi măng. Xứ Lâm Đồng sương lạnh về đêm, hên sao không có đứa nào bị bệnh bị đau. Còn chút tiền Mỹ mua khoai, mua bắp, mua chuối đi bán dạo. Mướn được một chỗ cho 7 mẹ con nương tựa. Mỹ mừng rơi nước mắt. Cuộc sống quần quật, có nhiều đêm cô chĩ ngủ được 3-4 tiếng đồng hồ. Lo cho con từng cuốn sách từng cây viết đi học. Việt biết vợ và con trở về quê ngoại, anh không về liền, anh ở Sài Gòn đi xe. Cuộc sống của Việt, có lẽ Việt là người đàn ông chỉ biết mình mà không nghĩ cho ai. Đi xe được một thời gian, anh có một người đàn bà khác. Cũng như xưa , anh từ nhỏ không có gia đình, trẻ mồ côi .... Môt thời gian tảo tần buôn bán, Mỹ chăm lo được cho các con đi học đầy đủ. Mỹ sợ chồng lại về tìm kiếm gay go, cô đi xem bói. Bà thầy bói nhìn cô từ đâu tới chân. - Mụ ni, mi bị bùa ngãi lâu quá rồi ! - Sao dì biết? - Mi không tin thì mi về vót cho tao 100 cây đủa tre, nang đi nhúng nước tiểu. Thằng chồng mi mà về, nó mà còn hành hạ mi nữa thì mi đưa cái đó cho nó, nó đánh mi một trăm roi đó là mi thoát nạn, bùa ngãi tan hết ! Không bao lâu Việt trở về quê vợ, mới thăm đàn con được mấy tiếng thì anh đánh thằng con lớn gảy cái răng giữa. Tánh nào tật đó, Việt nhào tới nhào lui , Mỹ che đòn cho con. - Nó làm gì mà ông phải đánh? - Nó đánh răng mà làm mất tiêu cái nắp vặn... - Ông quánh nó nữa tui thí mạng với ông ! Mỹ chưa dứt lời , Việt quơ cái chổi tre quất vợ túi bụi. !00 cây roi ! Chưa kịp vót 100 cây roi tre, cây chổi chà này đã thay thế 100 cây roi ! Mỹ như từ trong bóng tối bước ra ánh sáng. Cô chỉ thẳng mặt Việt. - Từ giờ trở đi, tui với ông đã hết tình hết nghĩa. Mời ông ra khỏi chỗ này, không tui báo công an. Giấy tờ ly dị tui đã viết sẵn, chờ ngày ra tòa. Việt sửng sốt trước sự phản khán của Mỹ. Anh dịu giọng năn nĩ, nắm lấy tay vợ. Mỹ hất ra, hét lên. - Ông nghe tui tuyên bố, từ giờ phút này, tui đã trả xong nợ của ông. Ông đi đi ! Cuộc đời người con gái quá ngắn ngủi, yêu thương một người đến độ mù quáng, hay có thể là bị bùa ngãi đi chăng nữa thì cũng qua rồi. 32 tuổi, với mái tóc bạc một sương hai nắng, thân cò lặn lội nuôi con. Mỹ không màng đến tái lập gia đình với ai, cô giành hết tình yêu thương cho đàn con. Buồn vui đói khổ, còn gì trong đời mà cô chưa trải qua, những giây phút sau này cô giành hết cho con. Lòng Mẹ Vô Biên ! "Đời con gái đục trong mấy nước Nghĩ chuyện đời ngán ngược tâm can Thương thay một kiếp hồng nhan Gửi ngụy quân tử, đá vàng còn chi ! " Thơ truyện Cánh Hoa Đời - TTTT Hết TTTT |
Cám ơn Sis! Bờm thì hổng biết Bùa có linh thiệt hay không, nhưng theo riêng Bờm thì hình như sự tăng trưởng dân số quá cao, mất cân bằng số lượng giữa nam và nữ cũng là nguyên nhân đầu tiên dẫn đến nhiều cảnh đau lòng, thua thiệt, hổng những ở xứ Á Đông mà cả Âu Mỹ này nữa. Rùi tương lai có lẽ còn có nhiều biến đổi khác nữa, sân khấu cuộc đời mờ ha Sis?
|
Trích:
|
Bùa ngãi là có thiệt á Bờm. Bờm nghe bùa yêu chưa? Truyện của sis Lỳ thì người đàn ông đó chắc xài bùa yêu. Mấy năm trước da1 cũng có biết 1 vụ bị bỏ bùa yêu. Người dính bùa là 1 anh nha sĩ trẻ tuổi đẹp trai, có phòng mạch tư, bị 1 cô gái bán cafe hớp hồn mà theo lời mẹ anh ta thì "phải chi con nhỏ xinh đẹp ngoan hiền tui cũng cưới cho nó, đằng này vừa xấu, vừa già lại có 1 đứa con, 2 đời chồng", ba mẹ ảnh nhốt ảnh trong nhà không cho đi ra ngoài để khỏi gặp, ảnh leo lên lầu, lựa cả nhà không để ý trèo xuống đất đi mất nửa tháng, đến khi về thì kết quả là: tiền cá nhân không còn 1 xu, vay mượn khắp bạn bè mỗi người 4 - 5 triệu, mượn của xã hội đen 100 triệu.
Da1 mà bít chỗ nào chỉ cho mình cách xài bùa yêu thể nào cũng phải kím 1 lá dzìa, bỏ cho thầy AH liền :laughing: |
Trích:
Níu Lỳ biết... làm gì còn bùa tới phiên em ... :dzui2: :khoccuoi1: JK |
Trích:
|
Trích:
|
truyện hay mà buồn quá Lỳ, hy vọng bến nước cuối cùng có hậu. Cho kết cuộc happy ending nha LỲ :happytime:
|
Trích:
Lỳ cùng hope so :khuckhich: JK Thanks for stopping by ( khách sáo haha ) |
Trích:
Mà sao male character điểu quá, toàn là players không hà, chẳng thấy chàng nào chung tình cả! No fair, bôi bác đàn ông :Shooting Soldier: |
Dzị VMT viết truyện về đàn ông chung tình đi, viết sao cho da1 đọc là thấy mún kết hôn liền á :laughing:
|
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
Cũng đang tính tới hỏi nhỏ kia cái bùa xin ở đâu để xin 1 cái dzìa ghi tên thầy AH :khoccuoi1: |
Còn Lỳ thì sao Lỳ, có tin bùa yêu không?:laughing:
|
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
Tỷ lệ con gái bị bỏ bùa thì ít chứ mà đàn ông thì da1 nghĩ chắc nhiều í. Nhứt là mí anh hay lân la những chỗ có con gái làm đêm. Những cô gái ở mí chỗ đó nhìu cô có dùng thứ này. Như hồi trước, chị họ của da1 có 1 chị bạn làm ở 1 quán bar Nhật, chị í hay rủ chị của da1 đi chùa Bà ở đường Trương Định. Cũng có lần da1 theo chị họ, thấy đó là 1 ngôi chùa của người Chăm. Da1 cũng thắc mắc với chị đó là sao chùa VN chị không đi mà đi chùa của người Chăm, chị í trả lời "chùa đó tốt với những đứa làm đêm như chị". Da1 không dám khẳng định là chị í có xài bùa hay không nhưng tình huống đại gia Nhựt Bổn cung phụng như bà hoàng thì đúng là rất lạ, mua căn hộ ở Manor, mua xe BMW, nhà có 3 người giúp việc, ra giá sanh con "trai 1 triệu USD, gái 2 triệu USD". Chị í cũng có nhiều bạn phất lên từ bar Nhật, những chị này bi giờ không làm bar nữa mà ai cũng có chồng Nhật hết, ai cũng có triệu USD trong tay, đi du lịch khắp thế giới. Bùa ngãi gì cũng có 2 mặt, nghe nói sau này nó sẽ trở lại hại chủ. Hình như vì vậy mà ít người dám chơi bùa ngãi. |
Trích:
|
Bé Da1 khi nào cưng tìm ra bùa , nhớ se cua Lỳ vài miếng :laughing:
|
Trích:
Ở VN thì người ta hay chơi cái ngãi gì mà hốt hết tiền bạc trong mí cửa tiệm. Tiệm của bạn em bị 1 lần, mất hết tiền trong két mà 2 đứa bán hàng không biết, không nhớ gì. Sau đó nó phải bỏ tỏi trong két vì nghe nói tỏi trừ ngãi đươc. Anh nào đi bar mà muốn tránh ngãi bỏ mấy củ tỏi vô túi quần chắc không sao :laughing: Nhưng bùa yêu bị bỏ vô ly nước, uống vô người thì tỏi pó hand :dzui10: |
Trích:
|
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:44 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.