![]() |
Bà con ơi, tui rất là hâm mộ lão Bùi này. Nhưng mà sưu tầm hổng đủ gì hết, kiếm cuốn Bùi Chí Vinh thơ lại không thấy. Bà con post thêm dùm tui nghen
|
Anh Nhớ Em
Như con nít nhớ cà rem vậy mà Như con dế trống đi xa Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi Con dế thì gáy một hơi Còn anh gáy hết một thời con trai ... Cô bé ơi, anh nhớ em Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa Như cà chớn nhớ cà chua Như da em nhớ da-ua ngọt ngào Cái nhớ nhảy qua hàng rào Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh Xô ra thì thấy không đành Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài ... Con kiến còn nhớ củ khoai Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau Nhớ em không biết để đâu Nếu để trên đầu thì tóc che đi Để trong túi áo cũng kỳ Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh Thôi thì giả bộ làm thinh Hét lên "nhớ quá" một mình nghe chơi |
Con Gái Tuổi Dần
Năm tới sẽ là năm con cọp Tuổi bé trùng năm mới động trời Nếu muốn làm tim anh hồi hộp Bé gầm lên một tiếng "Anh ơi!" Sử sách đã nhắc nhiều đến bé Hết sát phu rồi đến bỏ chồng Anh thì gọi đó là "Bà Kẹ" Mới nhìn, đã nuốt chửng đàn ông Vái trời ai cũng xa lánh bé Chỉ riêng anh tan cửa nát nhà Anh chết sớm không hề nuối tiếc Miễn là móng vuốt có mùi hoa Mà anh lại cầm tinh con ngựa Thoát sao qua con gái tuổi Dần Giả đò vồ thật anh lần nữa Để tình run rẩy hết hai chan |
Dép Quốc Doanh
Đi bộ dép vỏ xe phồng ngón Con đào thương hại sắm dép da Trời xúi bàn chân quen xả láng Xỏ vào nửa tháng đã te tua Tội nghiệp con đào, tiền chắt bóp Nhịn tháng lương,không dám ăn chè Ta thân đói rách mà chơi "sộp" Nửa đường nhìn dép đứt, giận ghê !! Thì đổ thừa tại đường lồi lõm Lỗ tấn mà đi cũng cụt giò Huống chi ta, mỗi ngày lộn xộn Giang hồ chưa chịu lép Rambo Thì đổ thừa tại ta tuổi Ngựa Thiếu yên cương, ruổi vó sao đành Tiếng hí nghe buồn như tiếng sủa Tiếng sủa buồn như dép quốc doanh Con đào sắm dép, quên sắm kép Dép-quốcđoanh thì kép-cuốc-cày Em nhan sắc thuộc hàng kiện tướng Chọn lầm ta, duyên nợ thương thay !! Thương thay sĩ tử đông như vậy Nỡ để trạng nguyên ngóng vỉa hè Thương thay giày dép nhiều như vậy Để thi hào mang lốp vỏ xe ...... |
Ngón Út
Đưa anh ngón út anh cầm Cái ngón ốm nhách mà em dấu hoài Không đưa, anh nắm bàn tay Anh nâng lên mũi hỏi ai bắt đền? Mà đền thì nghĩ vô duyên Đến trời cũng sợ trước quyền yêu nhau Cái mũi không có tội đâu Đánh hơi thấy sự ngọt ngào mới hôn Bàn tay thiệt đáng đánh đòn Biểu giơ ngón út sao còn dấu đi? Đưa anh ngón út khó gì Anh cầm mai mốt đi thi đậu liền Bắt bướm là bướm ngồi yên Hái hoa, hoa sẽ nở trên tay mà Chưa kể lúc em pha trà Cái ngón sẽ hát bài ca con người Anh nâng ngón út vào môi Cái ngón sẽ nói những lời trái tim Đừng đưa lộn ngón nghe em Lỡ ai đeo nhẫn, anh tìm sao ra? |
Thần Giao Cách Cảm
Khi nhớ đến em, anh gọi tên người khác Làm như em chưa hề có ở trên đời Bởi vì theo luật thần giao cách cảm Anh gọi tên người nào, người đó bị hắt hơi Ôi, cái nỗi nhớ bật lên thành tiếng gọi Anh đã phải nén đi, đau đớn biết chừng nào Để nghìn lẻ một đêm, em ngủ trong huyền thoại Không ai được làm ồn, không ai được xôn xao ..... |
Tình Yêu
Yêu là chết trong lòng một ít Nhưng không yêu là chết dài dài Không yêu, người ta nói mình "xăng pha nhớt" Con gái dại gì hờ hững trước con traỉ Yêu là... yếu, còn ôm là... ốm Mới tập yêu em đã nhẹ người Đang bốn chục, em rớt luôn mười kí Em còn đi học, mấy anh ơi! |
Máy Vi Tính
Thì thầm bằng vi tính Mới đúng điệu "imeo" Nói năng bằng cái lưỡi Xưa như thuở nhà nghèo Thời "software" quyết định Con "chip" bay lên trời Thẩy "ram" vào dữ liệu Ái tình liền bốc hơi |
Tinh Khôi Áo Trắng
"Sớm mai em đi Chùa Hương Từ hoa cỏ mờ hơi sương" Ôi, cái ông Nguyễn Nhược Pháp Sớm mai em phải đến trường Em bé lắm, ngây thơ lắm Dây thun cột tóc đuôi gà Mẹ dặn rằng may áo trắng Ra đường cho giống người ta Mẹ dặn rằng mặc áo trắng Ra đường cho giống người ta Em không sợ ai làm lấm Trái tim mười sáu như rằm Đừng ai ôm đàn đứng hát Đừng ai ngửa mặt đọc thơ Mẹ dặn rằng nghe thơ nhạc Bùa mê thuốc lú không ngờ Ngày xưa mẹ mười sáu tuổi Có người quan họ ghé sang Ngâm một bài thơ gió bụi Rồi tay so nhẹ dây đàn... Ngày nay em mười sáu tuổi Tinh khôi áo trắng đến trường Nỡ nào làm em yếu đuối Mỗi ngày mấy bận soi gương ? |
Vãn Tuồng Huynh Muội
Hồi cao hứng gọi em Tiểu Muội tưởng mình anh sáng chế độc quyền Dè đâu thiên hạ coi phim chưởng quên võ công mà chỉ nhớ em Từ đó trần gian đầy tiểu muội mỗi ngày mắt biếc một nhiều thêm Cái cô môi đỏ năm mười bảy Giờ hết co ro một góc thềm Hồi tưởng tượng là sư huynh cứ tưởng mình anh hất mặt nhìn trời Dè đâu bá tánh mê hát bội cũng sắm tuồng làm đại ca chơi Từ đó trần gian đầy anh cả mỗi ngày múa kiếm ngắm me rơi Cái ông lãng tử mùa xuân ấy Giờ hết Sư huynh hết muội rồi Hôm nay ai ghé thăm thi sĩ thấy trên bàn hai chữ : Trời ơi ! |
Tiểu Muội
Tiểu muội có tên là... "con nhỏ" Bị sư huynh liên tục kí đầu Tiểu muội rùng mình thành... cô bé Huynh sững sờ lẽo đẽo theo sau Tiểu muội còn vũ trang xí muội Để huynh thèm ngơ ngẩn gì đâu Ở đời có một vài chữ "Muội" Ám muội là... không được rõ ràng Mê muội là... mất tiêu khí phách Tiểu muội là... một cái chấm than! |
Huế
Anh sẽ làm thơ về Huế mà Nghĩa là Huế hôm nay áo trắng Nghĩa là mắt anh vừa mới cận Chứ sao dụi mãi nhìn không ra Thảo nào hồi đó Hàn Mặc Tử Chỉ ngó sơ mà đã đậm đà Làm thơ về Huế thường nhuốm bịnh Chẳng hạn như đêm nằm bịn ... rịn Sớm mai áo trắng làm anh mơ Tưởng lạc giữa sân trường Đồng Khánh Tưởng trôi về tận chốn cố đô Lạc trôi đâu đó trong thành nội Mần răng bên nớ biết mà chờ Bên ni dù buốt lòng vẫn đợi Một đời tráng sĩ, một đời thơ Bao nhiêu đó tuổi còn giang hồ Thi sĩ đi nhiều hơn tráng sĩ Nhà trọ vốn thường không địa chỉ Làm sao can đảm mời em qua Sông Hương trong đục là như thế Đục phần anh, trong suốt em mà Thì nếu có làm thơ nhớ Huế Hãy hát dùm anh: "Mộng dưới hoa ..." |
Lời Rao Của Sự Cô Đơn
Tìm em không phải tìm hạnh phúc có khi bạc mệnh cả một đời Có khi cả một trời nóng nực Tôi vẫn tìm một chút mưa rơi Tìm em không hẳn tìm ngay được Có khi đến chết vẫn còn tìm Em thấp thoáng như là kiếp trước Đậu xuống hồn tôi : chỗ yếu tim Tìm em thật giống tìm nguồn cội Tôi lạc tôi biết mấy tuổi đời Tôi vừa kén vợ, vừa mai mối Thấy bóng mình đổ xuống chung đôi |
Bông Điên Điển
Tôi biết có nồi canh điên điển Cá bông lau, đậu bắp, mỡ hành Em ngậm cái màu bông chín nõn Thẹn thùng không nói được tiếng "anh" Bông điên điển trên sông xưa lắm Mùa nước lên tôi nhớ Tháp Mười Bông điên điển trên sông sang lắm Tôi thả tình bèo giạt hoa trôi Bông điên điển trên sông xưa lắm Em chèo ghe, tôi hái trộm về Trời giận nên làm con nước lớn Lụt tháng mười, em mất bến quê Từ đó tôi tìm bông điên điển Ai đem dị thảo đến nhà hàng Con sáo sang sông con sáo hiếm Kỳ hoa thành lẩu đãi nhà quan Đâu biết có nồi điên điển luộc Ăn thay cơm trên sóng thủy thần Em ngậm cái màu bông nước mắt Kỷ niệm buồn như một tiếng "anh" Ở phố tôi thèm cơn nước lụt Để bông ngày ấy tự trôi xuôi Đâu biết chính mình đang phụ bạc Bông chát, lòng em cũng ngậm ngùi |
Như Cây Trái Tết
Mới đầu anh tưởng em là ổi Xá lị mà ăn rất đã đời Dè đâu em trở thành xí muội Ngọt ngào mà chua lét đôi môi Anh ê răng chạm vào trái cóc Em lại đem xoài tượng ra mời Tim anh phân nưả là muối ớt Nửa nước mắm đường nêm mê tơi Em khoe cả một vườn cây trái Me dốt mùa xuân ngó bắt thèm Trái dâu nũng nịu trên đầu lưỡi Có xuýt xoa bằng anh nhớ em ? Em đỏng đảnh tương đương như tết Yểu điệu mà chua ngọt đủ điều Anh nằm mộng suốt đêm trừ tịch Thấy trái trong vườn cũng biết yêu |
Một Năm Áo Trắng
Áo trắng thôi nôi tinh khiết quá Lãng đãng hồn em trắng bốn mùa Anh chỉ giữ riêng anh mùa hạ Nghe điếng lòng nhau tiếng dạ thưa ... Con ve giờ chết trên cành phượng Ngày xưa thi sĩ gọi: thu vàng Còn anh cứ thấy mùa thu trắng Chờ áo Hà Đông rón rén sang . |
Trích:
|
Chưa Nhớ Ra
Vái trời em hoá cái ly Tôi thành giọt rượu cấp kỳ cho xem Vái trời em hoá cơn ghen Cho đầu tôi mọc sừng thêm cũng đành Vái trời em hoá cọng hành Tôi thành tóp mỡ nêm canh ái tình Vái trời đang đứng một mình Có người bịt mắt thình lình ....., ai kia ?? |
Alô, Nó Kìa
Đưa anh ngón út anh cầm Cái ngón ốm nhách mà em giấu hoài Không đưa, anh nắm bàn tay Anh nâng lên mũi đố ai bắt đền? Bắt đền sao được hả em? Alo di động đắt tiền, anh "to" Nó kìa (*) nếu muốn, anh lo Dế anh "dế lửa" học trò điếc luôn Gáy từ lớp tới vũ trường Bàn tay xịn, thương mến thương anh ghiền đưa anh ngón út nha em Lộn ngón đeo nhẫn hết tiền của anh |
B'Lao
Em có giống B' lao không em? Đón anh đừng đóng cửa, cài then Bằng không anh biến thành bông giấy Mọc tỉnh bơ ngay phía trước thềm Em có giống B'lao không em? Ngắt anh đừng nỡ ngắt trong đêm Bằng không anh biến thành trái bắp Cắn vào răng em để bắt đền Em có giống B'lao không em? Vất anh đừng vất ở ngoài hiên Bằng không anh biến thành con muỗi Chờ dịp giường em bị hở mền Em có giống B'lao không em? Đập anh đừng đập bẩn tay tiên Bằng không anh sẽ nằm huýt sáo Suốt mùa thu như chú dế mèn Là phải giống Blao nghe em Chiều, mưa một chút để anh thèm Tối, sương một chút để anh nhớ Một chút gì như thể áo len Là phải giống Blao nghe em Làm duyên một chút để anh hiền Dịu dàng một chút cho anh sợ Một chút gì như thể buốt tim |
Bài thơ chưa hoàn thành
Đêm nhớ em, em có tin không? Em như chiếc gối rúc trong lòng Nào ai biết trăm con chim mộng Vây kín đầu giường anh hát rong Ngày nhớ em, em đã tin chưa? Em như sen đẹp tự nghìn xưa Vái trời ao mọc ngay bên cạnh Em nở thành thơ suốt bốn mùa Mốt nhớ em, biết nhớ hay không? Mới ngày, đêm đã đủ tê lòng Thôi nghe đừng nhớ, thôi đừng nhớ Lỡ mai này con sáo sang sông... |
Anh Và Thằng Nhóc
I Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm Lủi thủi theo sau áo trắng tan trường Rồi chiếc áo băng qua đường, biến mất Anh tiếc hoài cái kẹp tóc cô nương Anh bịnh thương hàn suốt ... ba ngày chẵn Cái tội lang thang quên béng nắng trên đầu Mà nếu có chết anh cũng không hối hận Chỉ sợ tan trường có kẻ lén theo sau ... Chỉ một mình anh đau, một mình anh ốm Còn riêng em đừng thương hại ngoái nhìn Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm Anh độc quyền buồn ngay cả lúc ... làm thinh II Còn bây giờ anh khác thằng nhóc lắm Ngồi xổm lan can và gặm bánh mì Chờ áo trắng tan trường ơi áo trắng Anh trải thơ tình để lót bước em đi Nếu em bắt chuyện tất nhiên anh lơ đãng Trời thì xanh, xe cộ rất nhiều màu Anh quên màu trắng đến khi em hốt hoảng Mới quay lại cười một cái dễ ... xa nhau Nếu em dửng dưng tất nhiên anh hét lớn Em sẽ quan tâm hỡi cô gái tò mò Thấy chưa, bây giờ anh khác thằng nhóc lắm Ai dại độc quyền chịu đựng nỗi buồn ... xo ! |
Bài thơ lì xì
Tết đến em có còn bướm trắng ?? Áo dài thơ, hay váy đầm xoè ?? Mặc áo dài ?? Anh đeo kính cận Còn diện đầm ?? Anh ..... mắt đỏ hoe Tết đến, em có còn nhớ lớp ?? Hay nhớ gì đâu trước cổng trường ?? Nhớ lớp ?? Anh biến thành trái thị Còn nhớ gì đâu, anh biến ...... luôn !! Tết đến, ăn mứt me chua lưỡi Cắn hạt dưa đỏ :Dt môi cười Trời đất sinh ra chi tiểu muội Để năm nào anh cũng ..... "eo ơi !!" Tết đến đừng xoè tay, ngượng nhé !! Cái đuôi sau gót quá là dài Khỏi cần tập soi gương e lệ Lì xì anh một sợi tóc mai Khoá vào cặp nhốt mười sáu tuổi Lỡ mai em "bẻ gãy sừng trâu" Thì chắc anh biến thành chú Cuội Ôm cây đa bay tuốt lên ..... lầu !!! |
Bàn tay
Khi tay em trong tay anh Kẻ nào dị nghị sẽ thành người dưng Mắc mớ gì phải quan tâm Miễn sao ta nắm không lầm tay ai Tay mà đút túi rất gầy Có đôi chắc chắn bàn tay hồng hào Tội gì không áp vào nhau Đợi cho sợi tóc bạc đầu thì buông... |
Bình đẳng ơi, chào mi!
Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ Anh đồng ý hai chân, hai tay Khi giơ lên thì anh té ngửa Xin em đừng xây xẩm mặt mày Nghĩa là anh giống cóc, giống xoài Và ngọt lịm như chè thập cẩm Còn em thì chuyển hệ đắng cay Sáng xỉn, chiều say, trưa đờ đẫn Nghĩa là anh ... vào ra ngơ ngẩn Mở trang lưu bút, chép thơ tình Còn em thì vi vu xế nổ Áo bụi quần dơ, tóc tủa đinh Nghĩa là dẹp ngày "Valentine" Anh thèm hoa, còn em vặt lá Vui vui thì đàm đạo văn minh Bình đẳng " ba " và bình đẳng " má " Nghĩa là từ nay anh nội trợ Còn em ngồi nhậu ở vỉa hè Lạy trời cho em đừng trúng gió Bằng không anh mắc nghẹn cơm khê Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ Nhưng anh cao, em thấp, ý trời ... Em có muốn chồm lên giận dữ Anh cúi đầu hôn nhẹ nhàng thôi .... |
Bướm và Hoa
Ra khỏi lớp các em tan như bướm Có bướm màu đen coi giống bướm bà Có em áo dài đẹp như bướm trắng Anh ngẩn người, thầm gọi : bướm kiêu sa !!! Bươm bướm thật vốn nhiều màu sặc sỡ Còn bướm của anh không bay khỏi mặt đường Thơ anh đậu xếp hàng trên bãi cỏ Chờ trước cổng trường một cánh bướm tơ vương Nhưng có thật các em là bướm trắng ?? Con gái là hoa, ai gọi bướm bao giờ !! Kìa bông giấy trắng và hoa huệ trắng Lấp ló hàng rào đôi mắt nhãn ngây thơ Bông giấy không hương nên các em từ chối Hoa huệ tràn hương, anh cuống quít thập thò Khi tiếng guốc ở trên đường chưa mỏi Thì anh còn lẽo đẽo bước buồn xo .... |
Bynight
"Bynight" có gì lạ không em? Đêm chắc là phố xá có đèn Đêm chắc là đèn không đủ sáng Đêm chắc là u ám tối đen Ờ, "bynight" lạ lắm hả em? Đêm về em "lắc" giống đang điên Đêm về em hát như đang mợ Chỉ tội phụ huynh cạn vì tiền. |
Cao và thấp
Bao nhiêu lần em kiễng chân lên Cũng không thể cắn vành tai anh được Anh có bổn phận phải cao gần hai thước Để xoa đầu em một cách dễ dàng Anh có nhiệm vụ lớn bằng người ngoại quốc Để cùng em dạo phố thật hiên ngang Nếu anh cao một thước tám mươi lăm Chỗ cư trú thường là sân bóng rổ Cao một thước tám mươi tư cũng khổ Không tắm pít-xin anh cũng đánh bóng chuyền Cao một thước tám mươi ba càng buốt tim em Vì môn thể thao mới sẽ là nghề bóng đá Em sẽ tốn tiền mua dầu nóng để bôi vào mắt cá Cầu thủ như anh hay bị "đốn" bất ngờ Nhưng dưới một thước năm mươi thì em sẽ buồn xo Thấy anh bò lết cả ngày vì tập tạ Anh sẽ đô như Hercule nhưng thê thảm quá Dạo phố ngoài đường chỉ đứng đến vai em Vì vậy hôm nay em kiễng chân lên Anh mới thí dụ để mình không mặc cảm Cái chiều dài hay bị thua chiều ngắn Lúc cúi hôn em phải biết lấy thăng bằng Cao cho dữ cũng đành thua lùn xủn Lúc hai cái đầu chụm lại rất tình nhân Chẳng phải vậy sao ? Kiễng chân thì dễ ..... sợ Nên lúc rụt về em thấp đến dễ ..... thương !!! |
Chia buồn cùng năm sửu
(17 bẻ gẫy sừng trâu) Khi em lên mười bảy Loài trâu mất tích sừng Cỏ đang thơm bỗng dại Trái tim chàng rét run Ai bảo em mười bảy Bẻ gãy hết ngọt ngào Con trâu và con gái Cứa một đường hơn dao Vậy thì anh mười tám Hơn một tuổi ngon lành Tình nguyện làm con ..... nghé Cưa sừng nhìn xuân xanh ! |
chiếc ghế mây
khi em rời ghế mây chỉ mùi hương ở lại tre biến thành thần thoại trúc biến thành hoang đường anh biến thành tai ương thấp thỏm bên chiếc ghế cái mùi hương ác thế không theo em bay đi mà quấn quýt bên tre mà quẩn quanh bên trúc để riêng anh biết được có thực, mùi hương kia không một ai sẻ chia chỉ trừ ra chiếc ghế không ngu gì anh kể mùi hương này cho ai hỡi những chiếc ghế mây hiếm hoi trên trái đất hãy khinh chiếc ghế sắt hãy khinh chiếc ghế bành những chiếc ghế vô danh trong căn nhà trải thảm nơi chân em chưa dẫm nơi tình em chưa ngồi nơi Chúa chưa ra đời nơi Phật chưa hiện đến nơi em chưa rón rén những gót chân tuyệt vời nơi mọi người hít thở chưa thấy mùi em rơi nơi đây anh đang hay chỗ này anh đang biết anh vuốt ve ghế mây như vuốt ve truyền thuyết tình yêu anh lẫm liệt thanh trúc phải cong vòng tình yêu anh tận cùng thanh tre đành duỗi thẳng anh đặt trái tim đắng vào chiếc ghế em ngồi trái tim trở nên ngọt chiếc ghế tình anh ơi chiếc ghế tình em ơi lúc người kia đi mất lúc người này cúi mặt cái mùi hương chưa đi như không hề biệt ly như không hề xa cách trận gió có thổi sạch tất cả mọi đền đài cơn bão có đùa dai anh cũng không lo sợ khi lòng anh: em ở khi ghế anh em ngồi hương thời gian muôn thuở thuở bắt đầu lứa đôi... |
Chiều có Lan
Chỉ cần ngón tay đưa lên môi Ngàn năm nhan sắc ở em rồi Ngàn năm trời đất thành thơ nhạc Cây cỏ chào nhau để lứa đôi Chỉ cần chiếc muỗng em trong ly Là tim anh chết rất nhu mì Là chàng thi sĩ bay đâu mất Một chút tình anh lẻn trốn đi Chỉ cần em cứ ngồi như thế Yên lặng nhìn anh suốt buổi chiều Là anh trôi sạch bao dâu bể Mở hết lòng ra đợi tiếng yêu !! ..... |
Chuyện chiếc xe đạp
Anh chở em đi bằng xe đạp Thấy phổi hôm nay sạch lạ thường Dọc đường khói một trăm chiếc "cúp" Không làm hơi thở bị dơ hơn Anh chở tình anh trên xe đạp Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm Dễ gì mang một cô công chúa Đặt vào xe, rồi khẽ cúi hôn Anh chở em đi bằng xe đạp Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy Thương ghê ngọn gió sau lưng đã Thổi mát đời anh trong cánh tay Cám ơn em dám ngồi xe đạp Để cho anh quên mất mình nghèo Cám ơn em đã không đánh phấn Nhìn anh bằng con mắt trong veo |
Cô Nương Ngày Tết
Mười hai tháng cô nương già chát Dè đâu xuân đến "lẳng" ra liền ! Giống như ngọn sóng anh ngồi hát Nịnh đầm tiểu muội một hơi : em.... Thì em vẫn là em áo trắng Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba ... huề Anh cao lớn mà chân thì ngắn Bước hoài vẫn bị gọi nhà quê Muội tuyên bố đón xuân tiết kiệm Sơ sơ chỉ một hũ kiệu hành May thay, con mắt không hà tiện Khai vị đầu năm, biết liếc anh Biết liếc anh ... nghĩa là :Dng lớn Một năm mới đó, đã bay vèo Anh tự cắt cái đuôi cà chớn Lên đồ, đứng cạnh sợi dây leo ! Cười như cô nương, khóc như tiểu muội Anh biết sao mà dỗ bây giờ ? Thà mùng một trái tim anh chết đuối Mùng hai anh lại nhảy lên bờ .... ....làm thơ ! |
Đà Lạt
Nghe nói hồi xưa toàn tướng tá Chọn cao nguyên làm chỗ cắm dù Ta gốc dân thường nên thấy lạ Vén sương mù cổ tích coi chơi Y rằng Đà Lạt như con gái Trinh nữ hồn nhiên mọc dọc đường Hoa nào lúc nở đều e lệ Hèn gì vua chúa chẳng du dương Có điều thiên hạ như bông cải Ra chợ lềnh khênh xếp đợi thời Ta muốn kiếm một ông Lý Bạch Ai ngờ thủy tạ thiếu trăng soi Đất đai cũng thể như gươm giáo Dàn trận xông lên tím mặt mày Một hôm ta xách tiền mua núi Thấy vàng trong đá tựa tro bay ..... |
Dạm Ngõ
Hai người lớn giáp mặt nhau Vậy là con trẻ qua cầu gió bay Áo tình anh giữ trong tay Bỏ công em cởi từ ngày còn thơ Anh đi hỏi vợ bất ngờ Vầng trăng chờ mật nằm mơ trên trời Trầu cau chưa sắm đủ đôi Trước sau chỉ có một lời sắt son Mẹ anh đánh tiếng cầu hôn Ba em con mắt cứ dòm đôi ta Mặc người lớn nói gần xa Tội gì không lẻn xuống nhà hôn em |
Đọc Liêu Trai Lúc Nửa Đêm
Phải là ma cái thì lên Còn là ma đực vô duyên thì chuồn Phải là ma cái anh thương Còn là ma đực khôn hồn cút ngay |
Đối Ẩm Với Đỗ Mục
Nằm mơ đối ẩm cùng Đỗ Mục rượu nửa phần trong, nửa phần đục hai thằng giành nhau uống một chung lúc cạn nhìn nhau ứa nước mắt Đỗ Mục mang hài, ta chân đất người xưa làm quan, ta thường dân Hẳn ngàn năm trước huynh đã khóc khiến ngàn năm sau đệ rưng rưng Huynh nổi tiếng bạc tình thi sĩ "Lạc phách giang hồ tái tửu thành" ta là lính quân hàm binh sĩ cũng từng ở các chốn lầu xanh Hà tất bàn chi sang trận mạc rủi lát nữa tên bay đạn lạc đệ chui xuống đất, huynh lên trời vò rượu để không buồn muốn khóc Đoạn tống nhất sinh duy hữu tửu thà ngồi đây bàn về phụ nữ tội nghiệp cho huynh thằng đẹp trai xuống Dương Châu chỉ nhậu lai rai Mà phụ nữ ngày xưa chắc ngộ Đâu có cọt- xê, chỉ có yếm đào nếu huynh nghiền gái mời ra phố tốn chục đồng quên hết binh đao Thứ nữa mời huynh một điếu thuốc "ba số" thơm râu không chê được huynh xưa là Thứ sử nhà Đường dọc tẩu gối ả đào say khướt Riêng ta phận lính nên đành lác tướng sang mà vẫn kiếp ngựa thồ trời ơi, hai đứa thơ chưa khạc tiếng gà nở gáy rách cơn mơ |
Ghẹo Vợ Tương Lai
Mỗi lần say sưa anh lại nhớ em Làm như thể em là ly bia vậy Ly bia nhấp môi thì anh uống đại Em nhấp anh thì biết uống cách nào Em nhấp anh nghĩa là kép nhấp đào Hoa nhấp bướm và rơm nhấp lửa Bướm đụng hoa thì hoa tàn, nhị rữa Lửa đụng rơm thì rơm bén hết mình Mà chúng ta thì khác hẳn trái chanh Vắt nước sớm chỉ còn trơ miếng vỏ Anh sẽ vắt em như chồng vắt vợ Trăng mật cả năm đâu chỉ một tuần Đâu chỉ gối chăn mới hết nghĩa động phòng Ta động phòng nhau từ trong cái nhớ Cái "động" dễ thương, cái "phòng " dễ sợ Dễ sợ, dễ thương nên nhớ nhau hoài Cái nhớ lũy thừa mỗi lúc anh say Làm như thể sắp bồng em ra biển Đặt xuống cát đen chờ con sóng đến Chứng kiến anh đang tuyên thệ ái tình Cái nhớ bình phương lúc nhớ thình lình Nhớ mà giấu thì làm sao chịu được Anh sẽ hét lên cho lỗ tai em nhột Còn hét tên ai, đố em biết... hà hà |
Giấc Mơ Công Ty Riêng
Được gọi là "giám đốc" Nghĩ cũng hách xì xằng Đặt bút ký cái rẹt "Lính bắt đầu lănbg xăng" Tuổi trẻ sớm lập nghiệp Thường "bạo phát bạo tàn" Hèn chi nhiều giám đốc Chưa phát đã... bạo gan |
Giọt mực mùa hè
Chắc chắn hồn anh toàn mực tím bé không tin chấm thử vài lần một là được thầy cho mười điểm hai là tim bé bị ... bâng khuâng Anh làm thơ toàn bằng viết bic làm quen chưa biết viết bằng gì sực nhớ ngày xưa còn lọ mực sân trường tím đẫm một cây si Bài hát nào "sợi thương sợi nhớ" còn thơ anh "giọt nhớ giọt thương" một hôm anh biến thành quyển vở tình nguyện yêu giọt mực tím đang bườn |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 12:29 PM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.