![]() |
Là Con Gái</span>
<span style=\'color:purple\'>Là con gái nên em mau nước mắt Hay giận hờn dù những chuyện vu vơ Nếu ai hỏi em giả vờ cúi mặt: - Người như em, ồ, chẳng khóc bao giờ! Là con gái nên nhìn mưa trên phố Em chợt buồn nghĩ đến phút chia tay Có hai kẻ nghẹn ngào trong dang dỡ Mới xa nhau mà lệ đã đong đầy Là con gái em thường hay mơ mộng Dù mộng mơ chẳng có thật bao giờ Có ai biết trong trái tim bé bổng Vẫn tràn đầy ôm ấp những lời thơ Là con gái, vì em là con gái Chẳng trách đâu dù người ấy vô tình Chút vụng dại một mình em giữ lấy Nói thêm buồn thì thôi chỉ làm thinh ... |
Cũng tại vì phận má hồng con gái
Nên yêu người, yêu chỉ để trong tim Yêu thì yêu nhưng cũng phải nén, kìm Vì nói ra người sẽ cười, trách, quở Nên con gái thường mang tình dang dở Thường âm thầm thương nhớ, trộm nhìn thôi Để được vui khi thoáng thấy dáng người Để đem vào nụ cười trong giấc ngủ Một lời thôi! Con gái cho đã đủ Dẫu chỉ là những chào hỏi qua loa Dẫu hằng đêm dòng chữ có nhạt nhoà Vẫn nhìn người dối lòng là bè bạn Là con gái nên nỗi lòng chẳng dám Đem giải bày ngôn ngữ của tim yêu Để nhớ thương cứ thế ... ngày một nhiều Theo thời gian tình một chiều che, lấp Nên con gái hay mộng mơ xây đắp Một cuộc tình trên sách, vở, bài thơ Tháng năm trôi vẫn cứ thế dại khờ Dẫu biết là ... sẽ đợi chờ một kiếp ... |
Người đi rồi
áo mùa thu khép lại Giấu trong ta một chút nắng vàng hanh Buồn của tôi thay lá mọc trên cành Chưa rụng vội để chờ mùa thu khác Chiều bây giờ cây đứng nghe gío hát Nhẹ nhàng thôi mà những lá buồn lay Trời mùa đông có vội vã hết ngày Lá có kịp đón một mùa thu nữa? Người đi rồi khép điều gì trong mắt Giấu vào hồn một biển nhớ mù khơi Người đi rồi tôi trắng cả tay tôi Chỉ còn lại một nỗi buồn chưa mất... |
Thời gian chiếc bóng vô tri
Âm thầm Ngày ... Tháng ... chậm rì người ơi ! Loanh quanh phố vắng chơi vơi Nhặt từng chiếc lá lả lơi lìa cành Bóng cây cao ngất vòng quanh Lá vàng rơi rụng, lá xanh hãy còn Ô che mát dịu lối mòn Nép mình rất khẽ tránh cơn mưa phùn Một làn gió thoảng nhẹ run Thêm vài chiếc lá... lạnh lùng lìa thân Đời người một kiếp phù vân Lá xanh sương sớm, bao lần reo vang Một ngày trống vắng thu tàn Thay màu héo úa lá vàng nhẹ bay Mới hay trôi vuột tầm tay Tương lai, quá khứ ... mi cay, mất rồi |
Hơn một lần em nói tiếng yêu thương
Nhưng sự thật tim chẳng vương tình ái Em muốn anh đi bên đời em đấy Như thói quen em mãi mãi rất cần Rồi đến ngày xây giấc mộng trăm năm Em khẽ nhủ trái tim nằm ngoan nhé Đừng xao xuyến vì những cơn gió nhẹ Giữ thủy chung, làm một kẻ yêu chồng Em lén anh đốt bao lá thư hồng Như đốt bỏ hết một dòng ký ức Để bên anh, em không còn thao thức Nhớ bóng hình đã xa khuất tầm tay Làm vợ anh, em vui bổn phận này Và ngày tháng vẫn trôi hoài, êm ả Em chẳng ước ao gì thêm nữa cả Có anh rồi, đời em đã như xong Bổng ai đem mây xám cuối chiều đông Em kinh ngạc nghe trong lòng dậy sóng Lá thư ấy chỉ một dòng rất ngắn Làm em vui, ồ, lạ lẫm ghê chưa Em với người chẳng hò hẹn đón đưa Sao thân thiết khi mới vừa quen biết Đừng trách em, em không hề nuối tiếc Vẫn bên anh tròn một kiếp, chẳng rời Ân tình kia đem lại chút niềm vui Nhưng cũng lắm những ngậm ngùi cay đắng Em chỉ muốn sống bên anh thầm lặng Tim hiền hòa, ngày tháng chẳng đổi thay Em cần anh dìu qua quãng đường dài Giữ em kỷ trong vòng tay anh nhé Em cần anh, trọn cuộc đời vẫn thế Giữ hộ em trái tim dễ lầm đường... |
Em đã viết tên anh vào nhật ký
Và viết lên ngăn tim nhỏ kia rồi Dù cuộc đời có muôn ngàn lối rẽ Em vẫn hoài yêu mãi chỉ anh thôi Chỉ mình anh...chỉ mình anh duy nhứt Ngàn bài thơ, viết chỉ một tên anh Vạn bài thơ, niềm vui, niềm hạnh phúc Cũng bởi anh...vần, ý, mới tựu thành Những lúc buồn thơ lang thang thơ nhớ Nhớ mây trời hong màu nắng vàng tươi Nhớ nụ hoa tình xuân...trong bỡ ngỡ Nhớ phút giây trên biển cát...một thời Rồi lại có những lần vui...em lại Nhớ tới anh, em nhớ, nhớ thật nhiều Để vu vơ...hỏi rằng ... anh bên ấy... Có bao giờ anh nghĩ đến vần yêu Em đã viết tên anh vào nhật ký Anh có như em...mơ mộng lứa đôi Hay rằng anh chưa bao giờ anh nghĩ Viết tên em trong góc nhỏ cuộc đời... (?)... |
Em muốn đến cùng anh khi chiều xuống
Nhìn nắng vàng thoi thóp nhuộm hoàng hôn Hôn thật nhẹ lên môi anh phiền muộn Xóa nỗi buồn cho anh hết cô đơn Em muốn cắt bánh chưng xanh ngày tết Cùng với anh lật tờ lịch đầu năm Mừng tuổi nhau bằng cuộc tình tha thiết Chia chung trà sưởi ấm những lạnh căm Em muốn gối đầu bên anh, yên ngủ Giấc mơ hồng thơm như nụ mùa Xuân Dẫu cho gió có về ngoài đầu ngõ Có anh rồi, lòng em hết bâng khuâng Em muốn trăng cuối mùa không khiếm khuyết Ánh trong lành cho anh dệt vần thơ Thơ không phải là những dòng cách biệt Thơ là trời hoa mộng với ước mơ Em muốn ... có biết bao điều, chưa nói Ngày từng ngày gom những sợi nhớ thương Nếu một ngày hai đứa mình chung lối Em cùng anh đi vào cõi thiên đường ... |
Vậy chẳng lẽ lòng em không tê tái ?
Giữa khung trời chẳng có bóng anh yêu ? Lê bước chân trong nỗi nhớ từng chiều Đường hoang phế, anh ơi lòng cay đắng Em cũng sợ nỗi quạnh hiu trống vắng Một mình em phải vò võ trông chờ Rồi hiểu ra chẳng thể nối vần thơ Hai nhịp đập chẳng còn chung nhịp nữa Em sợ lắm đường đời ngăn đôi lứa Đem bể sầu chắn giữa dòng luyến thương Em cũng sợ mai đây phải đoạn trường Vì em sợ mất anh thương vĩnh viễn Một tình yêu, một trái tim dâng hiến Thì trọn đời chẳng biến đổi, phôi pha Em yêu anh, em yêu thật đậm đà Nên sợ lắm khi tình ta không vẹn .... |
Em trả lại cho anh lời giả dối
Chẳng trách đâu, đừng xin lỗi làm gì Anh an lòng và thôi hãy ngủ đi Dệt mộng đẹp như bờ mi thiếu nữ Em trả lại cho anh lời nhung nhớ Bởi trong tim anh chẳng có bao giờ Có hay chăng là chỉ những hững hờ Gần gũi đó nhưng mịt mờ ngăn cách Em trả lại cho anh dòng nước mắt Cạn từ lâu trên gương mặt héo gầy Thuở ban đầu là mơ mộng, đắm say Rồi sau đó là đắng cay, chua chát Em trả lại cho anh từng câu hát Anh ru em xưa trọn giấc êm đềm Giờ nghe lời hát cũ chỉ buồn thêm Hãy cứ để đêm im lìm tỉnh lặng Em trả lại cho anh bờ bến vắng Lời thơ anh, thôi em chẳng đọc đâu Ở trong lòng mình đã chẳng hiểu nhau Thì cứ để thơ cuốn mau theo sóng Em trả lại cho anh bao ước vọng Trên đường đời không chung bóng đâu anh Đừng cho em nữa những giấc mơ xanh Khi tỉnh giấc đời vắng tanh, buồn lắm... |
Em vẫn đợi, mỗi ngày, em vẫn đợi
Thư viết rồi sao chẳng gởi anh ơi ? Đây với đó, hai phương trời diệu vợi Đành trách mình tay ngắn quá mà thôi ... Là con gái, em thường lo sợ lắm Sợ một ngày anh sẽ chẳng còn yêu Sợ tóc mai có sợi dài sợi ngắn Rối rắm đời, làm em khóc quạnh hiu Chiều cuối năm, lang thang đi trên phố Chợt nghe buồn đôi chân nhỏ, bơ vơ Anh ở đâu ? Gọi trong từng hơi thở Trả lời em, chỉ có gió thẩn thờ ... Em muốn nghe những lời yêu anh nói Để thẹn thùng và bối rối trái tim Thèm úp mặt lên vai anh, hờn dỗi Rồi nhẹ nhàng, anh vuốt mái tóc em Anh có đợi những lời thơ em viết ? Có nghe lòng buồn cách biệt không anh ? Gởi cho anh những dòng này, tha thiết Thơ không dài vẫn trọn cuộc tình xanh ... |
Em vẫn đợi chờ trong nhớ thương
Không anh, vắng quá những con đường Cali nơi đó trời mây đẹp Hay nắng u hoài mang vấn vương ? Nơi em, tuyết trắng vẫn rơi rơi Màu trắng buồn tênh cả đất trời Em đứng âm thầm trong giá rét Nhớ về anh, chốn ấy xa xôi Mai mốt xuân hồng mang áo hoa Áo em ngày cũ dẫu phôi pha Nhưng lòng em mãi còn chung thủy Tình gởi cho anh vẫn đậm đà Mây gió nhắn dùm em đến anh Những lời thay thế lá thơ xanh Chờ anh, em mãi chờ anh đến Bằng cả tim em với mộng lành Yêu dấu trọn đời nhau chẳng phai Ân tình xin giữ trọn đôi tay Thoáng nghe trong gió lời "xin lỗi" Khóe mắt em rưng giọt lệ dài ... |
Em vẫn nhớ buổi chiều thu năm ấy
Con đường vàng đầy dẫy lá me bay Em hồn nhiên mười sáu thật thơ ngây Anh mười tám tay trong tay hẹn ước Đôi ta thề sẽ cùng nhau chung bước Trọn cuộc đời mãi được đậm tơ duyên Nào ngờ đâu mộng vỡ ... ôm muộn phiền Anh lên đường chiến chinh quên từ giã Trái tim em chợt hóa thành băng giá Tháng năm dài lớp đá vẫn bao quanh Lời hứa năm xưa đã sớm chẳng thành Anh thương hỡi ... anh giờ nơi đâu hở ??? Cánh hoa phượng anh ép vào trang vở Vẫn tươi màu ... vẫn ở mãi trong em Lệ nhạt nhòa lưu bút mỗi từng đêm Nét mực tan bóng hình anh ẩn hiện Nhớ anh lắm ... như dả tràng nhớ biển Anh nơi nào ? Có nhớ chuyện ngày xưa ... ??? Xe đạp nhỏ anh đưa đón mỗi trưa Và ô dù chùng che khi mưa gió ... Tấm hình anh trên bàn vẫn còn đó Nhưng xa rồi, kỷ niệm nhỏ thân thương Cứ mỗi khi về thăm lại mái trường Là em nhớ ... em thương về dĩ vãng ... |
Sao bỗng thấy lòng như nhớ ai
Chiều Thu xào xạc lá vàng phai Sợi tình vương vấn, dài thêm nữa Để mắt u buồn nên mắt cay Tháng Chín mây về, mưa phủ giăng Nhìn bong bóng nước chợt bâng khuâng Tình mình có khác gì, anh nhỉ Làm vỡ đời nhau, đến vạn lần Nếu như ngày tháng trở về xưa Em vẫn yêu anh đến vô bờ Dù rằng đoạn kết xa tầm với Ai nào ngăn nổi cuộc tình thơ Em hiểu mai này, không có nhau Là tim héo hắt, mắt xanh xao Là tay lìa đoạn bàn tay ấm Là đêm lẻ bóng, giấc nghẹn ngào Xin hãy cho tình em đắm say Chỉ trong giây phút ngắn ngủi này Lời yêu, đem viết vào trang giấy Anh ở phương nào, anh có hay ? |
Yêu anh từ lúc đời chưa có
Mở tinh cầu tìm ngõ vào tim Vén mây xanh tìm ánh mắt đêm Nhìn trong đó bóng em nho nhỏ Em mãi miết say mê hồn gió Trăng đã về rọi sáng vườn hoa Soi vũ trụ tìm tinh thễ lạ Hiện nguyên hình trong đó tình ta Dòng thời gian hoang vu lặng lẽ Khi cánh rừng mở hé bình minh Rơi giọt nắng môi em khe khẽ Đọng hương thơm nhè nhẹ vào hồn Em đem sương vẽ lời thơ dại Đem tinh cầu nhốt trái tim ai Đem trăng sao làm ý tình dài Đem vũ trụ xây lầu tình ái Em yêu anh từ lúc phôi thai Từ cha mẹ hình hài chưa mang Từ khi anh chưa đến trần gian Từ khi cát bụi ................. Đến ngàn năm sau !................... |
Em yêu anh lạc lầm
Ngỡ tình là trăm năm Ngờ đâu như ngọn gió Thoáng đến, rồi xa xăm Viết cho anh đêm này Ngày mai đường chia hai Em không lưu luyến nữa Hãy để tình phôi phai Máu vẫn chảy về tim Dù tim có yếu mềm Đừng bận lòng anh nhé Em ... vui và bình yên Sau Đông sẽ là Xuân Lạnh cũng sẽ qua dần Từ thân cây trụi lá Mạch sống vẫn âm thầm Đêm nay đêm cuối cùng Em để lòng nhớ nhung Mai thành người xa lạ Bước vội và quay lưng Em yêu anh lạc lầm Giọt lệ làm sao ngăn Hãy để cho em khóc Lần cuối cùng, nghe anh!... |
Mẹ thường dạy : "Đừng yêu ai thi sĩ
Họ đa tình, không chung thủy đâu con!" Lời mẹ dặn, em ghi lòng thật kỹ Giữ cho mình trọn vẹn đứa con ngoan ... Rồi một hôm, tình cờ em đọc được Bài thơ anh có nước mắt, thật buồn Lạ chưa kìa, khi trong lòng ao ước Được gặp anh, dù chỉ mỗi một lần Kể từ đó, em yêu anh, thi sĩ Sợ mẹ rầy, em giấu kỹ con tim Em nhớ anh, nhớ trong từng ý nghĩ Và thơ anh là trời mộng, êm đềm Đầu tháng tư, mùa xuân vừa kịp đến Má em hồng mơ ước chuyện xa xôi Thầm khẽ hỏi phải chăng là định mệnh Đã khiến xui, cho người được thương người Tình tha thiết trải dần qua mùa hạ Nắng nghiêng dài trên cành lá, cỏ cây Cám ơn anh, những tháng ngày đẹp quá Hạnh phúc đầy, em hứng trọn đôi tay Lời mẹ dạy, hình như là ... không đúng Bởi vì tình thi sĩ cũng ... đắm say Ở bên anh, em thấy mình bé bổng Hiến dâng anh tất cả trái tim này Nay thu sang, mắt anh buồn diệu vợi Em bâng khuâng, thầm tự hỏi, vì sao Có phải đúng như là lời mẹ nói Hương yêu thương anh san sẻ nơi nào ? Anh yêu hỡi, dù anh là thi sĩ Đừng đa tình và yêu chỉ em thôi Lời thơ rộng nhưng tấm lòng chung thủy Cùng với em xây trọn giấc mộng đời Yêu anh nhiều, yêu anh mãi, anh ơi ... |
On my fishing boat I am lonesome tonight.
I am immensely sad when I think of you. The moon is coming out to shine. Its white color is reflected on the ocean waves. My emptiness is progressing, I miss the sweet smell of your skin, I miss your lullabies in the silence of the night, softly I hear your voice whispered in my ears. Our past keeps moving fast and far away, but I still remember the fragrance of lime on your hair. If you would ever come back to that old place, remember our good old days and me. We parted unexpectedly because things happened in our lives. It’s sad that our country is continuously submerged in a bad dream. Wrongly divided were you and I in two different worlds, and it is the reason that our love was closured. The autumn moon illuminates and my boat is floating on the sea, its round shape seems to follow me wherever I go. So many tiny drops of water appear to be fragile. Unintentionally, they break your image on the ocean’s waves. Buồn man mác trên thuyền câu chiếc bóng Giữa trời khuya, anh lại nghĩ đến em Dưới màn đêm ngọc thố đã lên đèn Màu trắng đục lung linh trên hoa sóng Nỗi trống trải chợt về vì em đó Nhớ làn da mùi phấn của hôm xưa Ôi nhớ lắm lời em ru đêm vắng Thoảng bên tai dư âm cũ đong đưa Bóng thời gian sao cứ mãi xa mờ Tóc em thoảng hương chanh anh vẫn nhớ Và em hỡi, có về nơi chốn cũ Nghĩ về anh một thoáng chút tình xưa Ta chia cách vì đường đời trắc trở Quê hương buồn chìm đắm mãi trong mơ Và ta đã đôi bờ Ngân cách biệt Chuyện chúng mình giờ khép mảnh tình tơ Đêm thu sáng thuyền nhấp nhô trên biển Cả vầng trăng như bám víu theo anh Đại dương kia bao giọt nước mong manh Làm tan vỡ bóng hình em trên sóng |
Cảm Xúc
oOo Hạt nắng nhẹ rơi trên má hồng Lâng niềm cảm xúc giữa hư không Vỡ tan châu lệ trên viềng mắt Khuấy động yêu thương tận đáy lòng Dào dạt gió lùa qua ngọn cỏ Du dương nhạc trổi lướt đàn ong Tay nâng ước vọng trong tầm vói Ôm ấp vào tim, tựa cửa phòng oOo Để Rồi ..... oOo Tim lòng dậy sóng lẫn bâng quơ Nhưng ngọn gió đông quá hững hờ Bỏ lại sau lưng bao ước nguyện Để rồi trước mắt những mong chờ Như thương như nhớ kết hoa mộng Vẫn đợi vẫn chờ ươm nụ mơ Nếu phải tơ se, vương chỉ thắm Vậy người sẽ đợi đến bao giờ oOo Nếu Lỡ..... oOo Phiếm lạc dây chùng, hối hận không? Có hờn có trách, giận trong lòng Đường tình may rủi nhiều dông bão Lối mộng vui buồn đầy ước mơ Nhưng lá vẫn rơi về cội rể Và thu phải biệt--đến mùa đông Nào ai có thể đo lường trước Chỉ nguyện là duyên kết chỉ hồng oOo |
Chắc có lẽ
anh cho rằng tôi cũng như anh không luyến lưu, không còn thương nhớ tôi đã vứt bỏ những tình thơ anh viết tặng hôm nao Anh đâu biết tôi cứ mãi chiêm bao Tôi mơ thấy anh cười trong giấc mộng Để bước chân tôi lạc lõng Khi thức dậy ... nhìn quanh chỉ bóng mình Hôm nay tôi tình cờ ... bắt gặp những vần thơ trên sổ tay nụ cười anh ẩn hiện những lần cùng anh trò chuyện là những lần ...hạnh phúc ... nở trên môi Chắc có lẽ anh đã quên rồi Hôm nay nữa ... humm...! ... một tháng hơn Tôi giận, tôi hờn ... Anh cũng bỏ mặc, lặng thinh ... không màng hỏi Anh có biết không ... Vẫn nơi đây, tôi chờ, tôi đợi Đợi nghe lại những tiếng nói tiếng cười Đợi anh kể những mẩu chuyện vui ...để cho tôi cười ...mỗi khi anh chọc giận ... Nhưng ... ngày trôi qua ...vẫn chỉ là giấc mộng Anh không còn nhớ nữa ... anh đã quên Chắc có lẽ anh đã xoá thật rồi một cái tên Mà ngày xưa ... anh hay bảo rằng ... anh thương nhất ... |
Chỉ có anh duy nhất
Thoáng ẩn hiện trong tim Vây chặt kín nỗi niềm Trong con tim bé bổng Chỉ có anh trong mộng Tay cùng nắm lấy tay Trao mắt thắm, tình này Cho người em yêu mến Chỉ có anh đã đến Giăng cả khối đường tơ Chiếm hồn em dại khờ Rồi đem trời nhung nhớ Chỉ có anh đã mở Mở được trái tim em Bờ bến mộng tình đem Chỉ anh, người duy nhất.... |
Ta phải thật xa nhau hở anh
Tình ươm năm tháng gió qua mành Một câu ngắn ngủi "chia tay nhé! " Vùi mộng ấp yêu ...anh nở đành ? Ta phải đường riêng ta bước sao ? Quanh em hụt hẫng lệ tuôn trào Mưa tuyết ngoài kia mang giá lạnh Chẳng bằng cảm giác trái tim đau ! Sao phải chia bầu trời nửa hai Bên em mưa lủ....chẳng ngày mai Bên anh nồng ấm ân tình mới Quên nụ hôn nào thật đắm say ? Bao nhiêu lời ước hẹn Giờ theo nước qua cầu Con đò xưa bỏ bến Mặc trời giăng mưa ngâu ... |
Chiều chủ nhật cuộn mình trong gác vắng
Chợt nghe mi như nằng nặng lệ buồn Anh đi rồi em còn nỗi cô đơn Và cảm thấy như giận hờn tất cả Chiều chủ nhật phố xưa như xa lạ Bước chân ai đang buồn bả khua hè Cứ ngỡ như là bước ấy, anh về Lau nước mắt, hôn bờ mi lạnh buốt Chiều chủ nhật muốn quên, quên không được Ngày qua ơi còn đau nhức mãi sao Biết rằng tình thuở ấy đã hư hao Vẫn tiếc nuối, vẫn đớn đau ly cách Chiều chủ nhật ly cà phê đắng ngắt Em uống đây cho héo hắt cõi lòng Đêm tràn về mang bóng tối mênh mông Em sợ quá mỗi một lần chủ nhật |
tôi vẫn chờ
người ấy buổi hôm nay nghe nỗi nhớ xốn xang đầy ánh mắt hình như nắng xót xa nên giấu mặt chiều xuống rồi, thôi, người chắc... đã quên... |
Vì sao em nhớ anh
Chỉ có trời mới biết Vì sao em nhớ anh Biết tìm ai để hỏi Em đi hỏi dòng nước Nước chỉ trôi hững hờ Em đi tìm thơ hỏi Thơ mỉm cười không biết Ôi nỗi nhớ thiết tha Sao giải thích bây giờ Em tìm vào trong mơ Mơ lúc nào cũng đẹp Em miệt mài ghi chép Viết hoài lại gặp thơ Ôi ! Hạnh phúc bất ngờ Yêu là thơ anh nhỉ ... |
10 thương</span>
<span style=\'color:purple\'>1 thương cho cuộc tình đầu Sáng thì không gặp tối thời giận nhau 2 thương tình mãi xa vời Người thì không hiểu người kia nói gì 3 thương tình mãi chậm rì Tiến lên không được bước lùi không xong 4 thương có nỗi chán trường Hiếu lầm nhau mãi không thời biết phân 5 thương đổi nọ đổi kia Thương nhau thì ít la nhau thì nhiều 6 thương có muốn gặp nhau Cũng không gặp được gì người cách xa 7 thương không biết làm sao Cho người ta đó tin ta vài điều 8 thương nước mắt mặn môi Rơi trên gương mặt xinh tươi ngày nào 9 thương thân xác xanh xao Không ăn không ngũ tối ngày nghĩ suy 10 thương một kiếp làm người Đả chọn đi đến con đường khổ đau |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 04:13 PM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.