![]() |
Hôm Nay Anh Nhắc Tên
Đã lâu rồi lòng anh thật muốn quên Để chuyện ba năm trôi vào quá khứ Nhưng khi trở về Hồn anh nặng trĩu Dòng thơ nào ngăn được nhớ thương đây ? Dòng thơ nào ngăn được nhớ thương này ? Cho tình ta không còn đau xót nữa Nhiều lúc nhớ em, Thu về ngang cửa Mà ngỡ Thu về đưa nửa hồn đi Anh còn yêu.... Đâu phải khó khăn gì Câu nói đó lâu rồi chưa nhắc đến Hôm nay anh nhắc tên Để rồi càng không quên Càng tìm đến... Càng tìm hoài tìm mãi bến hư vô Và ba năm yêu dấu ấy phai mờ Cho ba năm ngồi mơ hoài kỷ niệm Biết mấy dòng thơ có làm nên chuyện Như ngày xưa anh đã lặng thầm làm Hôm nay anh nhắc tên Vì anh chưa muốn quên ? Hay vì yêu em tình yêu chân thật Dù thời gian có méo, tròn muôn vật Con tim này anh nguyện có em thôi... |
6+1=0
(Tặng cô học trò và năm đứa bạn thân) Thằng thứ nhất bự con và to tướng Nhưng cái đầu nhỏ xíu kém thông minh Có yêu chăng cũng chưa gọi là tình Thường theo sát, hẹn hò đi chiếu bóng Đứa thứ nhì cái thân cao dong dỏng Cặp kiếng ngây ngô ra vẻ học trò Nó thường bắn tin, thường đến thăm dò Thường gan dạ thả dê hoài chẳng được Em thiếu nữ dáng trang đài lã lướt Da trắng, má hồng, ánh mắt nai nơ Thằng thứ ba chẳng phải nó khù khờ Lanh đáo để - học hành thì rất bết Cũng bởi vì nó yêu em tha thiết Mở sách ra là thấy vết si tình Thằng thứ tư nó thích sống một mình Người ngoan đạo mỗi tuần đi khấn Chúa Nó cũng yêu em trọn đời - nó hứa! Nhưng chẳng hề dành giựt - đứng xem chơi Em nhoẻn miệng cười, hoa nở khắp nơi Mái tóc tung lên là hương thoang thoảng Đứa thứ năm tánh tình hay nói thẳng Vóc dáng ngâm ngâm, mái tóc dài dài Nó nói không yêu - rồi chỉ một ngày Nó thấy em, nó về nhà thơ thẩn Còn anh ư ? Chẳng bao giờ kiên nhẫn Chỉ thích mùi hương trong tóc dịu kỳ Ai bảo đám kia phá phách làm gì Đòi thách đố, đứa nào thua phải "crab" Em biết yêu đâu ngoài trường với lớp Lại thích thơ tình lãng mạn, đơn sơ Anh chợt bị thua, phải tính sao giờ ? Mười tám tuổi lấy chi mà cua ghệ Thức cả mấy đêm nghĩ hoài Không cách giải Nên mới đành Đành phải... Viết thơ thôi Cả đám kia tụi nó phá lên cười Thơ con cóc mà đòi cua tiên nữ Đã hết cách rồi mới đem ra thử Chớ bằng không chầu nhậu - xót xa...tiền Em đọc trang thơ chẳng biết có ghiền Trong lớp học không còn nghe cô giảng Đến hôm sau chưa hồi âm, muốn nản Anh đã về lo đủ mấy chai bia Có mấy ai hay em cũng theo về Trên phố nọ trang thư nào bay bổng Đứa nọ chau mày, đứa kia nín lặng Cả năm thằng, anh biết rất ghen anh Khi thấy ta dìu nhau bước chân ngoan Khi thấy em mắt đưa tình xao xuyến Rồi đứa thứ ba lọt cầu, té giếng Nó điên rồ kể hết chuyện em nghe Thế là giận hờn Thế là ngưng chơi Một trò chơi cặp kè khi mới lớn Cả sáu thằng không ai còn nói đến Chỉ thấy im lìm thưở ấy đến...hôm nay Đến hôm nay cũng đã sáu năm trời Hôm qua chợt biết em về bến lạ Sáu đứa không còn vì em buồn nữa Viết thơ này gởi đến...chúc em vui. _________________ Thiên thu tìm cách làm ngưng nhớ Chỉ để hoài công, lỡ si rồi... |
Tình Dại
Đôi khi anh muốn quên tình Thương em ngày tháng vì mình, lao đao Nên về bới góc sân sau Trồng lên một đoá hoa màu tin yêu Đôi khi anh ghét em nhiều Cho thơ cứ viết những điều không nên Em đừng hờn dỗi chi em Tình yêu mù quáng, con tim dại khờ Con tim còn muốn đợi chờ Thương em, dù biết hững hờ vẫn thương Đôi khi anh cứ rong buồn Một mình qua phố, phố còn mong nhau Phố buồn, buồn đã bao lâu ? Lá khô xơ xác thay màu vì em Đôi khi anh muốn đi tìm Ngại vì tình cứ im lìm, không thương Biết đâu trèo núi, băng sông Gặp em, em lại chẳng mong mình gần Biết không em hỡi, đôi lần Anh hôn lên những tấm hình bâng quơ Và em hiện diện trong mơ Như người yêu nhỏ ngây thơ, dịu dàng Mà tình thì cứ xa dần.... |
Buồn Vu Vơ Một đêm vừa ngỡ đông đã dứt Lại thấy ngoài sân tuyết rơi nhiều Tay ôm kỷ niệm chờ hư, thực Nửa buồn như hận, nửa buồn yêu Có trách nhau thì xưa vẫn xưa Thời gian nào đợi lá gieo mùa Còn ta, ta có hoài công đợi Trong bóng âm thầm trêu gió đưa ? Nửa buồn em đó, nửa buồn nhau Khói thuốc bay quanh những phiến sầu Còn em, em có sầu chăng nữa Trong áo em là trong áo dâu Một đêm vừa ngỡ yêu đã dứt Lòng buồn như thể mấy cơn đông Đây bút nghiêng hoài chưa cạn mực Đôi dòng, rồi lại viết đôi dòng... |
Vì Em, Sỏi Đá Chợt Mềm Có những thứ mà anh không giữ được Cũng chẳng đành lòng hủy nó trên tay Giá mà mùa thu trời lạnh như vầy Ngày hôm đó em về không ra tiễn Để giọt mưa buồn không rơi thành tiếng Để lòng anh sỏi đá chẳng hoá mềm Có những điều ấp ủ tận trong tim Chờ bao tháng năm Chờ hoài Không thể nói Anh kẻ thông minh thường hay gỡ rối Chuyện đôi mình gỡ mấy kiếp không thông Nhưng vì em, lần nọ sỏi đá mềm Và sỏi đá không tìm ai khác nữa Ừ chắc chờ em Chờ hoài Như đã hứa Chờ đến trăm năm sỏi đá vẫn chờ Có những gì còn giữ đến bây giờ Dù quá tầm tay những gì đang có được Anh kẻ vô duyên, nhận mình thua cuộc Nhưng vì em.... Yêu quá chợt mềm lòng Chợt mềm lòng yêu mãi, biết hay không ? |
khó ngủ
Đã lâu rồi chưa trở giấc nhớ em Chưa ngồi trầm tư bên tờ giấy trắng Khói thuốc bay bay, vần thơ hụt hẫng Ly rượu say nồng, nỗi nhớ mênh mang Ừ đã lâu rồi...em vẫn không sang Đoá hồng trước sân nở rồi, lại chết Anh đâu có buồn, chẳng buồn ai hết Cái bóng cô đơn chỉ biết buồn mình Cố giữ...để rồi đành phải quên tình Và đã cố quên, ngàn lần vẫn nhớ Chẳng phải ngày xưa bảo là duyên nợ ? Khi cách xa rồi lại cứ bảo không duyên Ừ đã lâu rồi anh chưa đến tìm Dòng sông cũ có in hình bóng nhỏ Chưa được hôn vào mùi hương cây cỏ Nên đêm về giấc ngủ cứ lao xao Ừ đã lâu rồi chưa đến tìm nhau.... _________________ Thiên thu tìm cách làm ngưng nhớ Chỉ để hoài công, lỡ si rồi... |
trả nhau
Khi tình yêu chỉ sống nhờ quá khứ Anh với em còn mãi vấn vương gì Anh trả em về Ngang biển Những dòng si Em trả anh về thênh thang nỗi nhớ Nỗi nhớ âm thầm cũng lắm khi vô cớ Khi mưa chiều lát đát Những dòng si Những dòng si trong bài thơ còn si Anh si tình em hay si tình quá khứ ? Hãy trả anh về bên em ở thử Xem tình anh từ độ ấy có còn Anh muốn hôn lên mái tóc Ngửi hương thầm Hương cây cỏ ngàn năm trong tóc ấy Anh trả em về Về ngang từng trang giấy Cánh bướm tung tăng ngày tháng vui buồn Cô bé hôm xưa nay đã thay lòng Từng trang giấy những dòng si ở lại Hãy trả anh về ngang con phố xưa Thăm quá khứ trong mưa Cơn mưa chiều rơi mãi Khúc hát tình đầu còn vọng ở đâu đây Anh đã đi ru em lời ca ấy một ngày Cho tiếng hát bây giờ tha thiết nhớ.... |
Không Là
Vì em không còn là em Cô bé của ngày xưa ấy Còn đâu đuôi gà, tóc chảy Còn đâu cây cỏ, hương thầm Vì em không còn là em Nên con tim nào cũng đổi Em ngoan hiền, nay giả dối Em ngây thơ hoá lộc lừa Em trong nắng kể về mưa Em bên người, than đơn độc Nụ cười trong rưng rưng khóc Anh biết phải tin điều gì ? Em chờ, khi bước chân đi Em đau bên bờ hạnh phúc Vì em, anh hoài chật vật Cái bóng đơn phương lạnh lùng Để rồi cái được, cái không Cái đi, cái còn ở lại Tình yêu thì như sống mãi Trong trái tim anh thật buồn Dòng thơ tả nỗi cô đơn Thơ nào cho mình, em hỡi ?... |
Thiên Thu Buồn
Một ngày mùa đông tuyết vẫn rơi đầy Trên con phố không còn ai đi vãng Giọt cà phê ven đường giờ đã cạn Nỗi buồn len lỏi cũng đắng bờ môi Tôi lại đi tìm cái nửa của tôi Trong bài thơ viết hoài chưa đoạn kết Yêu đã bấy lâu... Một ngày chợt biết Tôi đâu phải là một nửa của em Nên em mỉm cười, nên tôi lặng im Ở cuối đường đi không lời từ giã Nếu có đổi thay làm người xa lạ Xin vẫn là em trong đoạn thơ buồn Ai biết thiên thu niềm nhớ mất, còn Chỉ thấy trong lòng chưa mong đoạn kết Phải viết gì thêm những điều chưa biết ? Ngoài nỗi buồn một sáng hoá thiên thu... |
Muộn Màng
Làm sao nhặt được lá thu bay Gởi đến người xưa dĩ vãng đầy Cho người xưa nhớ, và ta nhớ Những gì tồn đọng đến hôm nay Ta gặp người xưa, qua tiếng xưa Vẫn cứ ngây thơ nói với đùa Mà thôi, ta chắc không đùa nữa Bây giờ ai đón với ai đưa ? Có muộn màng chăng một tiếng tình Hỏi gió mây ngàn, gió lặng thinh Hỏi người, người cũng làm sao biết Lời yêu đành phải giữ riêng mình Làm sao giữ được lá không bay Cho thời gian quay ngược vòng quay Và bài thơ nhỏ trong vườn nhỏ Nói hộ giùm ta nuối tiếc đầy... chơi starcraft tiếp, lol |
Giáng Sinh Này Mong Em Ghé Thăm
Giáng sinh này em có ghé thăm không ? Món quà cho em nằm im lìm đó Anh muốn được nghe từng câu hát nhỏ Mà ngày xưa em đã đến hát cùng Anh đâu thích thơ chỉ chứa nỗi buồn Tình yêu ngọt ngào hoá ra cay đắng Anh đâu thích mình trở nên thầm lặng Có giận hờn gì cũng đã ba năm... Giáng sinh này em có ghé thăm không ? Sao như áng mây trôi hoài xứ khác Những lúc anh buồn chỉ mình anh hát Nhịp đàn rưng, từng tiếng nhớ em thêm Anh vẫn chờ một nửa của con tim.... _________________ Thiên thu tìm cách làm ngưng nhớ Chỉ để hoài công, lỡ si rồi... |
Bây Giờ Buồn Em Cũng Không Thăm
Những đoá hồng nơi sân trước đã tàn Chùm hoa sim tím hôm nào rụng vỡ Ta chẳng còn yêu, chẳng còn duyên nợ Nên lúc buồn em cũng hết sang thăm Bao nhiêu ước mơ dệt đủ ba năm Để chỉ ba năm là bay theo gió Hỏi đã quên rồi Lắc đầu không có Hỏi vẫn còn thương Em cũng lắc đầu Em để vần thơ từ ấy chợt sầu Và chiếc lá phai màu trong tiếc nuối Sao không ghé thăm, dù là lần cuối ? Có giá băng nào như giá băng em Bây giờ buồn em đã hết thăm anh Nơi góc phố không còn ai đứng lại Để nghe đọc thơ, những bài vụng dại Viết những ngày em đã ghé thăm anh... |
Một Thoáng Ba Năm
Một thoáng, hay là đã ba năm ? Bước chân trên phố vẫn âm thầm Vòng tay nay chỉ còn đơn chiếc Phố thở dài, phố cũng nhớ em Ôi bàn tay yêu với bàn tay Một thoáng ngu ngơ với ngắn, dài Bài thơ anh tả mùa thu cũ Lá vàng bay theo tóc em bay Em hỡi, có còn yêu anh không ? Đem chi hờ hững để anh buồn Ba năm thôi chắc là em đã Quên hẳn anh rồi, nói chi thương Hôm qua trang giấy ghi vài chữ Vạn mối sầu vây trong khói sương Em ơi, anh muốn yêu lần nữa Mà sợ vì em đã chẳng còn... _________________ Thiên thu tìm cách làm ngưng nhớ Chỉ để hoài công, lỡ si rồi... |
19 ....20....21.....22
Hai mươi vẫn còn bé lắm Em đừng ở đó mà cười Nghe lời anh, đừng yêu nhé Chờ vài năm nữa, em ơi Khi anh trở thành...triệu phú Sẽ trao cho em nhiều quà (Và một bài thơ tình tứ Ghi rồi, chưa dám gởi qua ) Bởi em vẫn còn bé lắm Sao cứ đòi...yêu anh hoài ? Hai mươi có là bao lớn Đâu bằng hăm mốt, hăm hai... hehe Hãy thơ ngây hoài, em nhé Như là mười chín, năm rồi (Và đừng yêu ai khác nhé Để dành anh trong tim thôi... ) Happy 20th Birthday, Nghi... |
Giả sử
Ngày xưa khi em vừa tròn mười tám Những đoạn thơ tình được dịp tung bay Anh thức trắng đêm cũng căn gác này Mười tám bài thơ đưa em vào mộng Giả sử ta còn vì nhau để sống (Như ta thường hay thề thốt khi xưa) Và em ghé sang thăm lá giao mùa Anh sẽ vì em, cùng đêm thức trắng Giả sử ta còn yêu nhau say đắm (Như ngày xưa, chỉ có biết yêu thôi) Anh sẽ đan thơ làm áng mây trời Cho em ngỡ trong thiên đường hạnh phúc Hãy để anh còn mộng mơ đôi lát Và chờ em thêm tí nữa nha em Sao phũ phàng không chịu dối con tim Không giả sử mình còn yêu say đắm ? Em thấy đâu nhiều đêm anh thức trắng Căn gác buồn lặng lẽ viết cho em... |
Một Ngày Tình Chết
Một ngày tà dương vụt tắt Bàn tay năm ngón rung buồn Ta tìm nhau, qua ánh mắt Tìm hoài ngọn lửa yêu đương Con tim anh giờ đã khép Con tim em giờ còn thương ? Một ngày nghe tình yêu chết Ta càng buồn hơn, buồn hơn Ba năm với nhiều hẹn ước Ngàn ngày, yêu được mấy khi Dường như ta đều biết trước Nên trách hờn nhau...được gì Một ngày nghe tình yêu chết Tình yêu ta đã vun trồng Con tim ta giờ đã biết Ghét em thật nhiều, hay chăng ? |
Vòng quay
Vòng quay quay tròn, quay quay Cho ta nhớ em tháng ngày Em đi từ mùa Thu trước Ta còn buồn lắm, ai hay Em có nghe lời gọi khẽ Âm thầm từ góc phòng này Nửa đêm mưa về, có kẻ Rượu nồng, khói thuốc bay bay Ta làm thơ chờ em đọc Tưởng rằng đâu đã chia tay Một đêm nghe thời gian khóc Quay tròn quá khứ, quay quay... |
Những Khi Buồn Em Mới Ghé Thăm
Những đoá hồng nơi sân trước nở rồi Chùm hoa sim tím sau nhà cũng nở Có trách nhau chăng khi tình dang dở Sao đợi lúc buồn mới ghé thăm anh ? Anh như lá kia vừa rụng trên sân Chỉ có nỗi đau in hằn trước ngực Em đem mưa về cho thêm day dứt Có nỗi đau nào bằng nỗi đau em Những khi buồn em mới ghé thăm anh Một thằng hề giã từ rồi gánh xiếc Em mãi vô tình nên đâu có biết Cái bóng bên đường buồn một thêm hơn Khi em vui thì em với người dưng Anh lại quay lưng nằm im với bóng Chiếc lá mồ côi khóc cùng tiếng sóng Có nỗi đau nào bằng nỗi nhớ em Sao chỉ khi buồn thì ta mới có nhau ?... |
Cuộc Tình Sau Lưng
Cái bóng nằm yên nghiêng nghiêng Trước sân nhà em hôm ấy Và rồi em đưa tay vẫy Vĩnh biệt cuộc tình mong manh Bài thơ ta bỏ trên cành Mở đầu bằng câu chấm hết Một hôm gió thổi qua mành Thơ bay vào trong cõi chết Cái bóng quay về, bâng khuâng Mất cả linh hồn hôm ấy Em cứ xa dần, đâu thấy Cuộc tình em bỏ sau lưng Một hôm nhận lấy tin buồn Em thay lòng, theo duyên mới Cái bóng lẻ loi cuối đường Nằm nghiêng nghiêng trong tiếc nuối Một hôm nhận lấy tin buồn Ta ngồi suy tư với bóng Bài thơ không hồn cô đọng Chết theo cuộc tình sau lưng... |
ghét dễ sợ hông...
Người yêu anh trong làn cỏ Trong gió đưa hương dịu dàng Còn em...em là...đồ bỏ kakaka Làm sao em lại sánh bằng Đến gần cho anh nói nhỏ: Thật ra người ấy xa rồi Để thênh thang mùi hoa cỏ Êm đềm theo quá khứ, trôi Đến gần anh thêm tí nữa Anh tỏ cho em vài lời Trong vườn hoa anh hôm bữa Có một loài hoa mọc rồi Đó là nhành hoa thiên lý Mà anh...đã lỡ đem trồng Đừng tưởng anh đây cố ý Rồi yêu anh hoài, nghe hông ? Người yêu anh trong làn cỏ Còn em thì ở ngoài đồng Có một điều em chưa rõ Là anh ở tận....mé sông... |
Thu Hận
Có dịp nào em về phố cũ Những dư âm vẫn thế ngàn đời Anh nghe lá khóc tình em phụ Biển nhớ em gào thét bao lời Lòng anh cũng như mùa Thu Hận! Em bước qua, ban những ngậm ngùi Đêm giông bão, và ngày giông bão Anh với Thu buồn quá, em ơi Sao không để Thu còn nhịp thở Cho lá vàng thầm lặng trên cành ? Em quay gót một ngày Thu dở Chết lịm hồn Thu, đớn đau anh Trong men rượu, này lời thơ viết Có cùng Thu hận mấy cũng rồi Trong cây lá, này lời Thu tiếc Những chặng đường mình đã chung đôi... |
Chắc Là Ta Không Còn nhớ
Mùa Thu năm này đến sớm Khi lá còn xanh trên cành Gió đưa một bầy ong bướm Đi tìm những đoá hoa hoang Chắc là không ai còn nhớ Mùa Thu năm ấy đôi mình Chắc là em không còn nhớ Mùa Thu em Mùa Thu anh Chắc là em đâu còn nhớ Tình yêu năm ấy đôi mình... Anh cứ hay tìm quên lãng Bằng men say trong rượu cay Chợt cơn gió về một sáng Mùa Thu qua rồi, ai hay ? Chắc là ta không còn nhớ (Hay là ta đã quên nhau ?) Bài thơ hôm nào viết dở Đoạn cuối cùng là đoạn sầu Chắc là ta không còn nhớ Tình yêu đã dành cho nhau... _________________ Thiên thu tìm cách làm ngưng nhớ Chỉ để hoài công, lỡ si rồi... |
Chào Nhau
Hôm ấy sao trời không có mưa bay Một cái nắm tay....để rồi vuột mất Chào em Em về có mang luyến tiếc Hôm ấy mình chưa ai nói yêu ai Em lại bước đi Thêm lần nữa một người! Ta gieo thơ, dệt thêm lời biệt khúc Thì vẫn với bóng đêm Vẫn góc bàn đơn độc Vẫn dòng nhạc chập chùng Vẫn cứ thế riêng ta Một cái nắm tay chắc cũng chỉ là Trong thoáng chốc mình vô tình nông nổi Có phải thế chăng, khi chào nhau rất vội Bỏ mặc con đường Lầm lũi bước chân đi... |
Đổi Thay
Từ mái tóc ngày xưa như suối Áo thơm tho hương cỏ bên đường Từ ánh mắt nhìn nhau không mỏi Đã đổi thay từ thưở hết thương Em ngồi đó, giờ yên lặng quá Ta đứng lên nghe giọng cũng trầm Từ thưở ấy - bây giờ thôi đã Không còn hẹn ước đến trăm năm Em cứ hãy ngồi yên đi nhé Để ta tìm ngày tháng ngọt ngào Trăng cũng đổi, và Thu cũng đổi Lá vàng ơi theo gió bay đâu ? Nên quay bước chào em Cay đắng Mới ba năm mà cảnh như người Bao thương nhớ trên tờ giấy trắng Ta đem về ấp ủ chưa nguôi... |
Mùa Thu Chưa Đi
Đừng sợ, em ơi, đừng sợ Khi lá vàng đổ trên vai Em cứ nhặt đi, đừng sợ Mùa Thu còn ở đâu đây Em cứ chậm từng bước nhỏ Lắng nghe tiếng hát không ngừng Lời anh xanh màu lá cỏ Ru êm như suối ven rừng Đừng sợ, em ơi, chớ vội Lo nhiều đến chuyện lá vàng Hãy để mùa Thu dừng lại Bên em, dẫu có muộn màng Hãy để anh còn kịp ngắm Dáng em hơn cả mùa Thu Mắt em pha màu biển thắm Chứa hoài giây phút vô tư Đừng sợ, em ơi, đừng sợ Mình có bao giờ mất nhau Quay quanh, ôi hình như đã Chỉ còn anh trong đêm thâu... Quay quanh, lá vàng nhiều quá Anh còn biết giữ mùa Thu Chiều công viên, trên ghế đá Rơi hoài bao nỗi suy tư Đừng sợ, em ơi, đừng sợ Anh vẫn yêu em từng ngày Nên đừng, em ơi đừng sợ Khi lá vàng rơi trên vai... Hãy để mùa Thu nói lời tha thiết Anh đã mệt nhoài năm tháng chờ mong. |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:20 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.