Nắng ơi nắng! Sao cứ về bất chợt?
Ấm lòng người rồi đột ngột biến tan.
Để người vương và buốt lạnh thở than.
Ngay từ lúc! Nắng phai tàn lịm tắt.
Xin đừng về! Nắng kia ...thôi đường mật.
Kẻo vô tình dằn vặt đến người xưa.
Vì lòng người chịu khổ đã mấy mùa.
Xin đừng đến! Đừng đẩy đưa thêm nữa.
Tôi vẫn biết! Sẽ không bằng một nửa...
Nắng ngày xưa như ngọn lửa thiên thần.
Và tôi mãi... không sánh bằng với nắng.
Nhưng cõi lòng tình nặng sẽ phân vân.
Muốn người vui! Tôi thay thế các mùa.
Thay vào nắng bằng lửa tình muôn thuở.
Đổi thu buồn bằng hơi thở tình thơ.
Thay xuân thắm bằng tình tơ trọn vẹn.
Hỏi người ơi! Có còn gì lưu luyến?
Năm bốn mùa tình tưởng đã đổi thay.
Chỉ mùa đông đơn lạnh những chuỗi ngày.
Do ai đó! Không đổi thay số mệnh.
(người nhớ...)
Nắng mãi chiếu một tia yêu trong sáng
Ấm lòng người mãi ấm trọn đời nhau
Buốt lạnh kia ra đi cùng băng giá
Nắng mãi soi tình cảm lứa đôi mình
Nắng sẽ về nhưng không buông đường mật
Sưởi người xưa bằng tia ấm nhiệt lòng
Xua tan hết mọi khổ đau từng trãi
Giữ chặt lòng, giữ trọn tim yêu
Nắng vẫn biết lòng em trong khiết
Vẫn dung dị một nét ngây thơ
Dù đông qua, xuân đến, hạ có sang
Hay thu tàn vẫn một lòng son sắc
Nắng có ấm chỉ khi lòng em sưởi
Đựng vội xa để nắng thêm buồn
Năm chuyển mùa nắng kia chôn lòng dạ
Để chờ ngày sưởi ấm trọn đời em.
TCL
|