Trích:
Nguyên văn bởi nhatanhhao
Sương rơi lạnh lẽo hòa trong gió
Tia nắng nhạt nhòa giữa bình minh
Miên man nỗi nhớ người có thấu
Vương vấn mối tình vẫn đậm sâu...
|
chiều buông lẽ bóng bên sông Tương
Thương nhó bóng ai hồn rũ buồn
bao mùa thơ thẩn mơ tình luỵ
mông tưởng đôi bờ du mục tim
Cám ơn NAH vào gởi mấy dòng thơ....làm suy nghĩ mông lung nếu là...sao còn làm người xa lạ