View Single Post
  #3  
Old 08-28-2008, 03:22 PM
♥Ý Nhi♥'s Avatar
♥Ý Nhi♥ ♥Ý Nhi♥ is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Bài gởi: 455
Default

- Nguyễn Thùy Hạnh ! Trương Thị Mỹ Hiếu ! Đặng Tuyết Hồng ! Hoàng Bảo Hương !
Em theo chân bọn nhỏ Hạnh, Hiếu, Hồng cùng bước vào lớp. Bà giám thị chỉ tay về phía chiếc bàn thứ hai dãy trái và nói :
- Bốn đứa đến ngồi bàn đó. Mau đi !
Em dành ngồi đầu bàn, phía lối đi giữa lớp. Nhỏ Hạnh cũng đòi ngồi chỗ này. Hai đứa, chẳng đứa nào chịu nhường đứa nào.
Thấy hai đứa em còn đứng chưa chịu ngồi vào chỗ, bà giám thị quay vào lớp hỏi :
- Chuyện gì vậy ?
Nhỏ Hạnh rất sợ bị la, đành chịu thua em. Nhỏ qua ngồi đầu bàn bên kia. Trước khi đi qua bên ấy, nhỏ dọa em :
- Đừng hòng tao cho coi bài !
Em trề môi đáp :
- Không cần !
- Rồi coi ! Chỉ sợ lại có lúc năn nỉ tao !
Cái mặt nhỏ Hạnh nghinh lên dễ ghét. Nhỏ ỷ học giỏi nhất lớp mà !
Em quay sang nói chuyện với nhỏ Hiếu ngồi cạnh trong lúc bà giám thị tiếp tục gọi tên để sắp chỗ ở ngoài hành lang lớp. Em nói với Hiếu :
- Năm nay nhà trường bày đặt ghê ! Tụi mình hết được tự do chọn chỗ ngồi trong lớp như năm ngoái.
- Tao rầu ghê Hương ơi ! Tao đã hẹn với con Phương là năm nay hai đứa tao sẽ ngồi cạnh nhau. Vậy mà...
- Tao cũng vậy, tao với con Ngân đã hẹn với nhau...
- Nè Hương ! Hay là chút nữa mình xin đổi chỗ. Con Ngân ngồi kế con Phương. Tao sẽ xin đổi chỗ với con Ngân, được không ?
- Nhưng... làm sao xin đổi chỗ được ?
Vừa lúc này, nhỏ Ngân được bà giám thị gọi tên đi ngang. Em nói khẽ với nhỏ ấy :
- Ê ! Kiếm cách xin đổi chỗ lên đây với tao nghe !
- Yên chí đi, thế nào tao cũng lên ngồi cạnh mày mà.
Em nhìn theo nhỏ Ngân. Nhỏ ấy ngồi bàn năm dãy trái. Cạnh Ngân là nhỏ Phương. Em nói với Hiếu :
- Đợi một chút, con Ngân nó sẽ kiếm cách đổi chỗ với mày.
Gì chứ về cái tài khôn vặt thì trong lớp chẳng đứa nào bằng nhỏ Ngân. Vì thế, nghe em nói, nhỏ Hiếu có vẻ yên lòng. Nhỏ ôm cặp vào lòng chờ đợi. Em nhìn về phía bà giám thị, sốt ruột. Còn đâu hơn chục đứa nữa mà bà cứ nhẩn nha gọi từng tên :
- Đỗ Bích Thu !
Nhỏ Thu ôm cặp bước vào lớp. Qua khỏi cửa, nhỏ bước nhanh về chỗ. Bà giám thị nhìn theo mắng :
- Này ! Làm gì mà vội vậy hả ? Con gái là phải dịu dàng, đoan trang chứ ai lại đi đứng như vậy. Khua guốc ầm cả lên kìa. Đứa nào cũng như vậy, có ngày sập lầu mất thôi...
Cả lớp cười ồ. Nhỏ Thu nhún vai, nói một mình nhưng vẫn đủ để mọi người nghe được : "Sập lầu thì xây lại chứ có gì mà lo".
Bà giám thị nghe được nhưng làm ngơ.
Bỗng nhiên em nhớ đến lần bị phạt năm ngoái. Lần ấy, năm đứa bị phạt là nhỏ Ngân, Điệp, Nga, Thu và em. Chính bà giám thị là người đã canh chừng năm đứa em. Bà bắt năm đứa ngồi trong phòng trực, không cho đi đâu cả. Ác một cái nữa là bà lại không bắt chép phạt như những bọn khác thường bị, bà chỉ bắt tụi em ngồi khoanh tay im lặng. Thử hỏi suốt một buổi sáng cứ ngồi như vậy, làm sao tụi em chịu nổi. Nhỏ Thu chịu trận được chừng nửa giờ thì đã có vẻ khó chịu lắm rồi. Nhỏ đứng dậy thưa :
- Thưa cô, xin phép cô cho em ra ngoài một chút ạ.
Bà giám thị lắc đầu :
- Không đi đâu hết !
- Nhưng thưa cô, em... em nhột bụng quá !
Vừa nói, nhỏ vừa nhăn nhó ra dáng khó chịu lắm. Bà giám thị có vẻ không tin nhưng đành phải cho nhỏ ấy đi.
- Được, tôi cho phép. Nhưng không được quá mười phút đó, nghe chưa ?
Nhỏ Thu vâng dạ rồi chạy nhanh ra khỏi phòng trực. Bà giám thị nhìn theo khẽ lắc đầu, trong khi bốn đứa em còn ngồi lại cũng không hiểu nổi nhỏ Thu có nhột bụng thực sự hay không ?
Một lúc sau nhỏ Thu về. Nhỏ ngồi vào chỗ, khoanh tay lại thật ngoan ngoãn. Em khẽ hỏi :
- Mày nhột bụng thật hả ?
Nhỏ Thu liếc về phía bà giám thị rồi đáp nhỏ :
- Còn lâu ! Tao chuồn ra quán nước ăn chè !
- Con quỷ ? Mày dám lừa bà giám thị à ?
Nhỏ Thu mỉm cười đắc chí. Rồi nhỏ huých tay em nói nhỏ :
- Chưa hết đâu, còn đây nữa nè...
Thu lôi trong vạt áo ra một túi ni lông me ngào đường.
- Quà cho tụi mày đó !
Thành tích buổi đi phạt ấy đưa nhỏ Thu lên địa vị của nhỏ Ngân trước kia, cầm đầu cả bọn chọc phá thầy cô, bạn bè. Nhỏ Ngân bị "mất chức" nên cay cú, thi đua với nhỏ Thu bày đặt những trò ngày càng quá quắt hơn. Hai nhỏ nổi tiếng trong cả lớp.
Vừa rồi, ngay đầu năm học, nhỏ Thu đã tỏ ra lì lợm chẳng kém gì năm ngoái. Sự việc khiến em nhớ đến những lời của mẹ. Nhỏ Thu vẫn tinh nghịch như năm vừa qua, hẳn nhỏ Ngân không chịu kém. Nếu nhỏ Ngân ngồi cạnh em, thế nào em cũng bị lôi kéo vào những trò nghịch phá không tốt. Mà như vậy thì làm sao em giữ được lời hứa với mẹ ? Em biết, ở gần một người không tốt, nếu mình không thuyết phục được họ, ắt sẽ bị họ cuốn theo. Em sợ vì có nhỏ Ngân ngồi cạnh mà em sẽ không thể thực hiện được ý định học hành chăm chỉ của mình. Không giữ được lời hứa với mẹ, em sẽ có lỗi biết chừng nào. Ba mẹ em sẽ buồn biết chừng nào !
Tự nhiên, em thầm mong cho nhỏ Ngân đừng xin đổi lên ngồi cạnh em được. Em chìm trong ý nghĩ rằng mình sẽ học thật giỏi để ba mẹ được vui lòng. Em nhìn sang nhỏ Hạnh, nhỏ ấy đã lấy tập ra để sẵn trên bàn, ngồi khoanh tay im lặng. Mặt nhỏ ấy nghiêm lại. Hèn chi, nhỏ Ngân chẳng hay gọi đùa Hạnh là "Bà cụ Hạnh". Nhưng nhỏ Hạnh có một điểm đáng nể phục là học rất giỏi. Em bỗng ao ước mình được như nhỏ Hạnh. Nếu năm nay em đứng hạng cao trong lớp ? Nếu năm nay em được lãnh thưởng như nhỏ Hạnh ?
Bà giám thị hỏi :
- Có đứa nào khiếu nại gì không ?
Em quay xuống nhìn nhỏ Ngân, thầm mong nhỏ đừng giơ tay lên. Nhưng không, Ngân đã giơ cao tay. Bà giám thị hỏi :
- Khiếu nại gì ?
Nhỏ Ngân đứng lên :
- Thưa cô, em nhìn chữ trên bảng không rõ ạ.
Bà giám thị nheo mắt :
- Cận thị à ?
Có mấy tiếng cười khúc khích vang lên. Cả lớp cùng nhìn về phía nhỏ Ngân. Nhỏ Điệp từ bàn hai dãy phải quay xuống phía nhỏ Ngân nói :
- Nó cận thị hai độ đó cô ơi !
- Cận thị hai độ à ? Sao không đeo kính ? - Bà giám thị hỏi.
Nhỏ Điệp nói vuốt đuôi :
- Ờ, cận thị sao không đeo kính, mày ?
Nhỏ Ngân hất mặt về phía bạn "Hứ" rồi quay lại trả lời bà giám thị :
- Thưa cô, mắt em lên độ, em đi thay kính chưa kịp lấy về ạ.
Bà giám thị tin lời Ngân. Nó trả lời cứ như thật, tỉnh queo. Bà nói :
- Được rồi, thế bây giờ muốn đổi lên chỗ nào ?
- Thưa cô, cỡ bàn hai ạ.
Nói rồi nhỏ Ngân nháy mắt với em. Em bỗng dùng dằng giữa hai ý nghĩ : muốn và không muốn để nhỏ Ngân lên ngồi cạnh mình.
Bà giám thị hỏi :
- Có đứa nào ở bàn hai chịu đổi chỗ không ?
Nhỏ Ngân nhìn em ra ý thúc giục. Một giây thoáng qua, em hành động với cái đầu trống rỗng. Em bảo nhỏ Hiếu ngồi cạnh :
- Mầy đưa tay xin đổi chỗ đi Hiếu.
Nhỏ Hiếu vốn nhát, em đã nói vậy mà một chút sau, nhỏ mới dám đứng lên, rụt rè nói :
- Thưa cô, em xin đổi chỗ...
Bà giám thị gật đầu.
Nhỏ Ngân hí hửng ôm cặp lên đổi chỗ với nhỏ Hiếu. Em thoáng thấy lo sợ khi nghĩ đến viễn ảnh việc học của mình không như ý ba mẹ mong muốn chỉ vì có nhỏ Ngân ngồi cạnh.
Nhưng rồi nhỏ Ngân đã khiến em quên ngay sự lo sợ ấy. Nhỏ nói với em :
- Mày thấy tao tài chưa ?
- Tao chịu thua mày đó.
Nhỏ Hồng hỏi :
- Mày cận thị hai độ từ bao giờ vậy Ngân ?
Nhỏ Ngân che miệng cười :
- Tao cận thị cách nay... năm phút !
Vừa nói, nhỏ vừa liếc nhìn bà giám thị lúc bấy giờ đang sắp lại chỗ ngồi cho bọn nhỏ Cẩm Chướng. Xong xuôi đâu đấy, bà căn dặn cả lớp :
- Bây giờ, cả lớp ngồi im đợi thầy cô tới. Đứa nào nói chuyện gây ồn ào, cả lớp sẽ bị phạt chung. Nghe rõ chưa nào ?
Mấy chục cái miệng đáp "Rõ" thật lớn.
Nhưng chỉ đợi bà giám thị đi khuất, lớp đã ồn hẳn lên.
Nhỏ Điệp nói vọng lên :
- Nè Ngân ! Mày phải nhớ ơn tao đó nghe chưa. Nhờ tao nói thêm cho, mày mới được đổi chỗ.
Nhỏ Ngân đứng dậy, lấy một bàn tay che mắt, mắt nheo lại, đóng trò như một người cận thị thiếu kính :
- Ai nói gì vậy ? Điệp đó hả ? Cám ơn mày nhiều lắm. Lát nữa nhớ bao tao ly chè đậu xanh nghe !
Mấy đứa cùng bật cười.
Nhỏ Phương ngây thơ hỏi :
- Mày cận thị thiệt không hả Ngân ?
- Thế mày tin là tao bị cận thị à ?
- Chẳng lẽ mày dám nói láo với bà giám thị sao ?
- Ủa ! Mày tưởng tao ngán bả à ?
Nhỏ Hạnh ra điệu bà cụ :
- Nè ! Tụi bay làm ồn, cả lớp bị phạt bây giờ.
Nhỏ Hồng tiếp thêm :
- Tụi bay phải biết : nếu tụi bay không muốn bị phạt thì cũng đừng làm gì để người khác bị phạt chớ ! Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân [1] mà !
Em bụm miệng cười :
- Con Hồng nó xổ Nho, Ngân ơi !
- Nho gì ?
- Nho thúi !
Nhỏ Hồng nghe lọt tai hết. Nó vừa nói thêm một câu để lấy lòng nhỏ Hạnh - có lẽ để mong nhỏ Hạnh cho chép bài sau này - đã bị bọn em trêu lại, nhỏ tức lắm thì phải. Nhỏ "xí" một tiếng rồi quay sang nói chuyện với nhỏ Hạnh. Hai "bà cụ" nói chuyện thật khẽ.
*
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn