Người ta có việc,có công
Em tôi rảnh rỗi chổng mông phơi...hàng
Cần chi em phải vội vàng
Mà ông Giám Đốc phũ phàng đuổi đi

Nhất mày rồi đấy Cún ơi
Chui vô chỗ ấy cuộc đời lên hương
Bao nhiêu trai tráng đứng đường
Bà đâu thèm ngó tới phường giai tơ...