View Single Post
  #7  
Old 05-12-2004, 12:32 AM
DoanTruongThao DoanTruongThao is offline
Member
 
Tham gia ngày: May 2004
Bài gởi: 34
Send a message via AIM to DoanTruongThao Send a message via Yahoo to DoanTruongThao
Default

- Anh ơi, em chưa bao giồ thấy cuộc đời tươi vui đến mức nàỵ Nhớ lại ngày tháng ở dưới quê trước kia thật là phí quá.

Dừng lại trước mặt anh, cặp mắt em như hai ngọn đuốc sáng, nhìn thẳng vào mắt anh:

- Anh ơi, chúng mình lập tức dọn lên Đài Bắc đị Cuộc đời mới tuyệt đẹp đang chuẩn bị đón mình.

Anh nâng cằm em lên, chậm rãi nói từng tiếng một:

- Em nên nhớ rằng anh đã từ giã những thứ đẹp đẽ giả tạo ấy để đến bên em.

Nụ cười đã biến mất trên môi em, Giọng nói đầy cảm động:

- Anh đã hy sinh cho em quá nhiềụ Em hứa sẽ đền bù tất cả lại cho anh.

Anh cảm thấy hố cách biệt cuả hai đưá đã sâu lắm rồị Buông em ra, anh đến trước cửa sổ cắn chặt môi, tưởng tượng cảnh em đang cầm bình nước tưới hoạ Em chẳng hiểu gì lòng anh, đến bên lại hỏi:

- Anh có biết cuộc thử hôm ấy em đã thành công không?

Anh thờ ơ đáp:

- Biết rồi! Cha đã biết em là ai chưả

- Khoan đã chớ, cho biết làm gì sớm vậỵ Chờ khi nào cha thật tình tin tưởng em rồi mới nóị Anh à? Cha đặt cho em cái tên mới, Đinh Khiết Phi, hay không anh? Cha còn nói lấy họ Đinh sau này sắp theo thứ tự của mẫu tự sẽ được đứng ưu thế. À mà quên, cha cho em đóng một vai trong cuốn phim sắp quay đó.

Anh hĩnh muĩ:

- Đặt tên mà cũng tính kỹ quá nhỉ

Em vẫn vui mừng:

- Anh có bao giờ tưởng tượng ngày thành công đó của em không?

Nhớ lại ngày đầu gặp em, thằng Tô đã nói:

- Thời này nữ minh tinh đâu cần học gioỉ, chỉ đẹp là được

Lúc đó anh đã cười miả chúng là đã quá nông cạn, ai cũng cho là dễ bị thành phố cám dỗ được saọ Thì bây giờ xác em còn ở đây mà thật sự linh hồn đã ở thành phố rồi! Sự chất phác và ngây thơ của em đâủ Suy nghĩ đi! Suy nghĩ đi! Rồi anh bỗng la lên:

- Nhiễu Hàn, em đừng đi! Em đừng đi! Cuộc sống đó nhất định không thể naò hợp với em được. Tiểu thuyết anh sắp xong, đời sống chúng mình sẽ thay đổị Anh đủ sức nuôi em. Hãy về với anh, Nhiễu Hàn! Đắm mình vào đời đóng phim sẽ lắm phức tạp, không đơn giản như em đã tưởng. Em không đủ sức chịu đựng và đối phó. Hãy về với anh đi em.

Em mở to mắt:

- Thì ra, anh cũng chỉ là người chồng ích kỷ tầm thường. Không cho em tạo sự nghiệp, muốn giấu em mãi ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này, để mình anh chiếm đoạt. Ai đã truyền cho anh cái tính xấu xa ấỷ Chị anh phải không?

Anh tức muốn lộn gan lên đầu:

- Anh không phải là người ích kỷ ma chính em, em muốn đi tạo sự nghiệp cho riêng mình.

Em la lên:

- Tạo sự nghiệp chỉ vì anh

Anh càng la lớn hơn:

- Nếu vì anh thì hãy bỏ ý định đó, vì anh không muốn như vậy

Em lắc đầu cự tuyệt:

- Không, nhất định em, em thích công việc đó. Anh không có quyền cướp đoạt những cái thích đó của em. Không có quyền can thiệp vào tương lai sự nghiệp em.

Anh nắm chặt cổ tay em cương quyết:

- Anh nhất định không cho em đi đóng phim. Nếu không nghe, chúng mình kể như chấm dứt.

Em sợ anh đuà:

- Anh nói thật đó saỏ

- Thật chứ!

Em mím môi thật chặt. Nước mắt ròng ròng chảy nhìn anh.

Chúng mình nhìn nhau như thề khá lâụ Đoạn em vùng thoát khỏi tay anh, lắc mạnh đầụ Tóc em quất vào mặt anh như những sợi roi mây đánh mạnh vào tim, cắn răng buông ra mấy tiếng:

- Em không cần sống chung với anh

Như thế là anh đã mất em.

Sáng hôm sau em khăn gói lên đường, vĩnh viễn rời khỏi căn nhà nghèo nàn nàỵ Căn nhà mà cha em để laị Em hãnh diện bước đi, không thèm ngoái cổ nhìn anh lần cuối! Tiễn chân em, nước mắt anh dầm dề, nỗi lòng tan nát. Em thì vui vẻ tạo dựng cuộc đời mớị Nhiễu Hàn yêu quí cuả anh ngày nào đã chết rồị Trước mặt anh lúc đó là minh tinh Đinh Khiết Phị

Kể từ đó, tháng ngày với anh không ánh sáng và dài lê thê. Tác phẩm đầu tay cuả anh chào đơì trong sự đau khổ. Từng trang sách là từng giọt nước mắt của anh. Bởi vậy nơi trang đầu anh có đề mấy chữ:

"Tặng người vợ yêu quí đã vĩnh viễn ra đi, để kỷ niệm những tháng ngày hạnh phúc."

Dạo đó,tên Đinh Khiết Phi thường gặp trên mặt báo với nhan đề: một ngôi sao sáng mới xuất hiện. Hình của em cũng được đăng tải nhiều kiểu, nào là chụp nghiêng, thẳng toàn thân bán thân..Anh có cảm tưởng rằng những bức hình đó hoàn toàn xa lạ với mình, không một lần gặp mặt. Để rồi những sáng tinh sương hay đêm tôí, một mình anh trong vườn hồng gọi mãi:

- Nhiễu Hàn! Nhiễu Hàn!

Sách anh đã phát hành, hy vọng nó sẽ gọi em về lại bên anh. Nào ngờ, em vẫn biền biệt! Danh em mỗi ngày một nổi thì làm sao còn nhớ đến anh. Quyển sách ra đời tuy không kéo được em về, nhưng cũng đem lại cho anh được một số tiền và tên tuổi nổi tiếng hơn. Lại một lần nữa trưa nay chị đến nhà anh, nét mặt hớn hở:

- Em ơi, cha biết Nhiễu Hàn là ai rồi

Anh thờ ơ đáp:

- Thế à?

- Cha gọi em về, nhìn nhận trước kia ông có lỗi và khen em biết tìm vơ. Cha nói em đã là một văn sĩ có tên tuổi, Nhiễu Hàn một minh tinh nổi danh, bây giờ phaỉ cử hành một hôn lễj thật long trọng để bù lại lỗi lầm trước. Buổi lễ mời tất cả các ký giả trong nước tham dư. Cha còn nói cho hai đứa em một nhà lầu thật lớn.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ:

- Ồ,thế à?

Anh giả vờ vồn vã:

- Còn ý kiến Nhiễu Hàn thì saỏ

- Trần à, Nhiễu Hàn thật là người vợ chung thuỷ. Nó vẫn ở nhà chị không hề có lỗi lầm gì. Nó vẫn một mực yêu em. Sao em lại viết trên đầu trang sách trù nó chết? Bởi vậy, bây giờ, em phaỉ đến vỗ về, xin lỗi nó đị Chị baỏ đảm nó sẽ nghe lời liền.

Anh bực bội hoỉ:

- Còn NHiễu Hàn, đã tán thành ý kiến cuả cha chưả

- Tan' thành là cái chắc

Quay lại đến bàn, lấy tờ giấy chứng thư ly hôn mà anh đã ký sẵn, và một chi phiếu đưa cho chị anh. Hai thứ này đã chuẩn bị trước định gởi cho em, nhưng chưa kịp gơỉ. Anh dặn chị:

- Nhờ chị giao lại cho Hàn. Chi phiếu dùng để mua căn nhà nàỵ Và, giấy ly hôn để nó dễ dàng lập gia đình mớị

Bà tròn xoe mắt:

- Bộ em điên rồi saọ

- Dạ em điên. Điên vì người con gaí mang tên Nhiễu Hàn. Ngày xưa em yêu Hàn lắm. Nhưng bây giờ Hàn đã chết rồị Em không thể nào phan? bội để đi lấy một người con gaí khác có tên Đinh Khiết Phi được.

Bà lẩm bẩm:

- Em điên thật mà. Viết tiểu thuyết gì đến nỗi điên đầu luôn.

Vâng anh điên thật rồi Hàn. Trên đời này tìm được người điên thứ hai như anh không bao giờ có. Sau khi chị ra về, anh ngồi maĩ trước bàn mà nhớ đến em - Nhớ em quá! Bước đi nhẹ nhàng, muì hoa hồng trên tóc, tiếng hát thanh thoát dễ thương, tất cả hết rồi! Em đã biên' mất đâu rồỉ Và tại sao anh lại đánh mất em?

Thế rồi những buổi hoàng hôn, gịot mưa tí tách như tiếng hát cuả em hôm nàọ Nhớ em làm sao ấỵ

Tối lại anh đứng trong vườn hồng, muì hoa vẫn thơm như xưa mà mọi việc khác hẳn rồị Ôi nhớ em quá!

Nhiễu Hàn, anh đã hái năm đóa hồng cho em. Đóa thứ nhất, em caì maí tóc đen. Đóa thứ hai, caì lên aó trước ngực. Đóa thứ ba hãy để nằm bên em. Và đóa thứ tư, em sẽ cắm vào cái bình tí hon đặt trên bàn phấn. Còn đóa thứ năm, không cho em đâu, anh để lại hầu giữ lấy muì hương. Vì hương thơm cuả nó cũng chính làcuả em. Như thế, em sẽ vĩnh viễn ở bên anh, xem như chưa xa anh và chẳng bao giờ xa anh.

Trần viết xong lá thư dài thì trời vưà hừng sáng. Ánh nắng len lén xuyên qua cửa sổ, đi thẳng vào phòng. Chàng bỏ viết, mệt moỉ ưỡn ngực. Nhìn năm đóa hồng rồi buông tiếng thở daì. Úp mặt xuống bàn, lấy hai tay làm gối, hít muì hoa hồng lần nữa chàng mới thiếp ngủ.

Trong khi đó ngoài đồng, có một người con gaí đầu tóc bù xù đang nhanh chân trực chỉ về nhà chàng. Khi đến cửa, nàng đứng thở hỗn hễn vì mệt, tay giữ chặt tờ giấy ly hôn và chi phiếụ Do dự một lúc nàng mạnh dạn đẩy cưả bước vàọ Ngọn đèn trên bàn vẫn còn sáng. Người thanh niên úp mặt ngủ ngon. Nàng tần ngần một lúc rôì rón rén đến nhìn năm đóa hồng, hít muì hoa và ngắm gương mặt tiều tuỵ cuả chàng. Rồi nàng> bắt gặp xấp thư, keó ghế ngồi lật từng trang một đọc. Xem xong, đặt trở lại lên bàn, ngắm nghía gương mặt đang ngủ ngon, mắt nàng rưng rưng muốn khóc. Trần trở mình, ư ứ mấy tiếng rồi bỗng nhiên tỉnh dậỵ

Mở mắt nhìn thấy nàng chàng châu mày khó chiụ Bốn mắt nhìn nhau như trời chớp lạch mà không nói lời naò. Cuối cùng nước mắt nàng bắt đầu chảy làm chàng xúc động nên hoỉ:

- Cô là aỉ Đinh Khiết Phi à?

Nàng đáp vưà đủ chàng nghe:

- Không, em là Trương Nhiễu Hàn

- Em từ đâu đến?

- Từ nơi em đến

- Muốn đi đâu bây giờ?

Nàng buồn buỒn đáp:

- Ở chân nuí bên kia nghe nói có miếng đất tốt ...

Nàng chớp mắt cho nước mắt chảy bớt rồi tiếp:

- Sẵn nước bên cạnh có thể lập một vườn hoa hồng thật đẹp

... ... ... .....

Thế rồi vaì hôm sau, có một người đi tìm một nhà văn và một minh tinh vưà mới nổi danh, nhưng không có. Họ tìm đến căn nhà nhỏ này thì chỉ thấy trên bàn có năm đoá hồng xết thành một hàng daì, không thấy gì khác nữạ Hoa tuy héo mà cánh vẫn còn sắc tươi lạ thường!

Hết
Trả Lời Với Trích Dẫn