Ngô Từ Sâm mới tậu được một chiếc xe mới. Đó không phải là loại xe hai bánh mà là bốn bánh, hiệu Toyota Corola. Chiếc xe được mua bởi tiền mẹ và các chị cho. Đúng ra lúc đầu như lời ông anh rể nói:
- Dù gì thì cũng mua xe, không mua thì thôi mà mua thì nên chọn loại tốt một chút như Mustang chẳng hạn.
Nhưng Từ Sâm thật thà bảo:
- Lấy tiền của quí vị mua xe là một điều áy náy. Với em, có xe chạy được là tốt rồi. Riêng phần tiền đó coi như tôi mượn, bao giờ bán được bản quyền thiết kế đồ án, tôi sẽ hoàn trả lại, mong quí vị đừng tính tiền lãi là được rồi.
Như vậy Từ Sâm đã mua chiếc Corola thay vì Mustang. Dù sao Từ Sâm cũng còn nghèo, có chiếc xe hơi đã là điều quí! Chị Thúy Bình nói:
- Thôi đủ rồi, đủ rồi! Đã xuất tiền mua xe cho cậu, ai lại còn ý định đòi lại chứ? Eo ôi! Lại còn tính lãi xuất nữa! Vả lại, cậu cũng đừng nghĩ chúng tôi bỏ tiền ra mua xe bốn bánh cho cậu là cưng cậu đâu. Chẳng qua vì chúng tôi không yên khi thấy mẹ cứ thấp thỏm, cứ niệm Phật mỗi lần thấy cậu kéo chiếc xe gắn máy cà tàng ra chạy thục mạng giữa rừng xe thành phố. Ngày nào cậu về trễ một chút là cổ mẹ dài ra. Cũng may là chiếc xe mô-tô của cậu bị lấy cắp, chúng tôi mới có dịp mua xe hơi cho cậu. Cậu có bổn phận nối dõi tông đường cho nhà họ Ngô. Cậu là cục vàng sống. Nếu cậu là người hiếu thảo thì cậu chịu khó lái xe kỹ một chút, chạy chậm một chút, cho bà mẹ tôi yên tâm là được rồi.
Từ Sâm lè lưỡi với bà chị cả:
- Như điều chị nói thì chiếc xe này không phải là mua cho em mà là mua cho mẹ? Vậy thì em khỏi phải hoàn tiền lại, cũng không cần cảm ơn nữa phải không? Sớm biết thế này, em đã mua ngay chiếc Mustang có phải hách hơn không!
Thúy Du chen vào:
- Cậu muốn Mustang à? Tôi thấy cậu thích Mercedes hơn chứ.
Từ Sâm nhún vai:
- Không, không. Tôi không thích đâu. Loại xe đó dành cho quan chức cao cấp, cho mấy ông già ham tỏ ra bệ vệ, cần có tài xế đón đưa. Tôi mà ngồi trong chiếc Mercedes không chừng người ta lại tưởng tôi là tài xế còn khổ hơn, đâu còn "làm ăn" gì được.
Cô gái út đứng cạnh nãy giờ góp ý:
- Thật đấy, nhìn mặt anh là thấy giống như bác tài thôi.
Từ Sâm trợn mắt:
- Đừng có nói xấu tao nhé.
Thúy Bình thay đổi đề tài, cô nghiêm chỉnh nói:
- Thôi đừng có cà rỡn nữa. Xe đã kéo về rồi, mà mi có bằng lái chưa chứ?
Từ Sâm móc ví ra:
- Sao lại chưa? Bộ chị quên rồi sao? Năm học thứ ba ở đại học, em thi lấy bằng lái. Bấy giờ cha đã cương quyết không cho mua xe làm em bực mình vô cùng.
Thúy Du nói:
- Cha không cho mua là đúng. Cha sợ cậu học đòi thói công tử bột. Ai đời mới là sinh viên mà bày đặt có xe hơi riêng.
Thùy Tâm nguýt Từ Sâm một cái, nói với Thúy Du:
- Hứ! Vậy chứ bây giờ chị nhìn anh Sâm xem, không phải công tử bột thì là gì chứ? Mặt còn búng ra sữa kìa.
Từ Sâm bước tới kéo lấy tóc mai của Thùy Tâm.
- Ối trời! Mi ganh à? Được, bao giờ tao kiếm đủ tiền sẽ mua cho mi một chiếc xe khác!
- Cám ơn, xe của anh đi không còn chưa đủ tiền, phải nhờ đến hai bà chị tôi còn nói, như anh tết mới có.
Từ Sâm nói tỉnh bơ:
- Thì tới phiên em phải nhờ anh chứ!
Thúy Bình và Thúy Du không làm sao nhịn cười. Hôm nay là ngày chúa nhật, cả hai cô gái nhà họ Ngô đều có mặt ở nhà. Lê Vinh thì sẵn dịp mang xe đến cho Từ Sâm.
Tự ái làm Từ Sâm xấu hổ, nhưng rồi cái không khí vui tươi cũng đẩy cái xấu hổ đó đi thật xa.
Có xe, ngay sáng sớm, Từ Sâm đã nhảy lên lái vòng vòng qua các khu phố gần đấy hơn hai mươi vòng. Bây giờ, sau bữa cơm trưa, Từ Sâm lại thấy ngứa ngáy, chàng chỉ muốn nhảy phóc vào xe chạy một lèo nữa. Đến tìm Bảo Lâm vậy, cùng cô ấy đi hóng mát. Nhưng rồi Từ Sâm lại thấy ngại. Chàng sợ thái độ "lạnh lùng kẻ cả" của Bảo Lâm. Bảo Lâm cũng không vui trước món quà hậu hĩ của bà chị cho Từ Sâm. Nghĩ tới Bảo Lâm, chợt Từ Sâm cảm thấy như lâu lắm rồi mình không hề gặp người con gái đó. Không có xe gắn máy, mọi chuyện trở nên khó khăn. Bảo Lâm, một cô gái khó hiểu. Với cái bề ngoài yếu đuối, dễ khiến người đối diện xúc động, Bảo Lâm lại có một bản tính cứng rắn, cao ngạo, làm cho người ta lại thấy nhỏ bé trở lại khi đối diện với cô.
Đang lúc do dự, Từ Sâm nghe có tiếng chuông cửa reo, rồi chị giúp việc bước vào nói:
- Cậu ba ơi! Cái cô bới tóc cao hôm nào đến tìm cậu nữa kìa.
Duy Trâm! Chợt nhiên Từ Sâm thấy mình như vớ được vàng. Nếu mà muốn có một cô gái đẹp ngồi cạnh trên xe để hóng mát thì không ai thích hợp hơn Duy Trâm. Thế là Từ Sâm quyết định sẽ lái xe đưa Trâm ra ngoại ô hóng gió.
Hôm nay Duy Trâm trang điểm thật đậm, với chiếc áo hở vai màu đỏ để lộ chiếc cổ và bờ vai trắng lộ cả con rãnh nhỏ trước ngực, trông thật hấp dẫn vô cùng. Duy Trâm lại mặc váy mỏng cùng màu, một trang phục khêu gợi! Cả người Duy Trâm là một thanh nam châm nóng bỏng.
Duy Trâm vừa ngồi vào xe là nói:
- Ồ tuyệt quá!
Nàng hướng mắt ra cửa xe, gió thổi tung những sợi tóc ngắn làm khuôn mặt của nàng trở nên man dại kiểu cô đào Brigitte Bardot.
- Từ Sâm, anh oai quá. Tôi không ngờ anh lại biết lái xe, mà lại lái giỏi thế này. Sao không đi Nam San chơi?
Từ Sâm ngẩn ra:
- Nam San ở đâu?
- Nam San là bãi tắm mới được mở. Ít người biết đến lắm, vừa sạch vừa vắng. Ta đến đấy bơi đi? Hy vọng chuyến đi sẽ làm anh vui lòng.
Từ Sâm hỏi:
- Nhưng đi ngả nào? Lúc còn sinh viên, hình như tôi có đến qua đấy một lần bằng tàu hỏa chứ không đi bằng đường bộ.
Duy Trâm chỉ:
- Anh đi ra xa lộ, xong quẹo qua là đến. Đi đường này nhanh nhất.
Từ Sâm do dự nói:
- Nhưng bây giờ đã hai giờ rồi. Đi mấy tiếng mới đến đấy? Tối có trở về kịp không? Vả lại, chúng ta nào có mang theo áo tắm đâu?
Duy Trâm nói như kêu lên:
- Ối trời! Anh thật khéo lo. Áo tắm thì đến đấy mua thiếu gì?
Duy Trâm nhích người tới sát Từ Sâm hơn, hơi thở của Trâm gần như phà vào mặt Từ Sâm.
- Anh chưa rời vú mẹ được ư? Ba mẹ dặn mỗi tối phải về nhà trình diện à? Bằng không bị đét đít, no đòn ư?
Từ Sâm ngồi thẳng lưng. Chàng cảm thấy tự ái đầy mình, nhủ thầm:
- Ta đã ra trường, đã đi làm. Đường đường một đấng trượng phu thế này, độc lập thế này, sao lại còn ràng buộc với cha mẹ? Khi dễ ư?
Từ Sâm nhấn ga cho xe tăng tốc, quẹo qua con lộ mới mở, hướng thẳng về phía xa lộ.
- Được rồi, ta đến Nam San.
Duy Trâm cười rạng rỡ:
- Thế chứ, thế mới tuyệt. Mỗi lần trời nóng là tôi nghĩ ngay đến chuyện tới bờ biển bơi một lèo cho nó sướng.
Duy Trâm đặt tay lên vai Từ Sâm:
- Anh hết sẩy. Anh biết không, anh đẹp trai vô cùng, mũi thẳng nè, cằm bạnh nè, rất đàn ông, giống Alain Delon. Anh có biết không? Ngay từ năm mười bốn tuổi, tôi đã yêu Alain Delon.
Từ Sâm cảm thấy người như phiêu diêu. Lúc nào cũng vậy, ở gần bên Duy Trâm, Từ Sâm cũng cảm thấy như đang ở trên mây. Đặc biệt lúc này lại được ngồi sát bên nàng, nghe tiếng nói êm như ru của nàng, Từ Sâm càng bay bổng.
Từ Sâm cười nói:
- Vậy mà bà chị thứ hai lại chê tôi xấu. Chị ấy bảo là tôi có cái miệng xấu nhất, rộng toang hoác.
Duy Trâm nói như giải thích:
- Đàn ông miệng rộng mới sang chứ! Đâu phải đàn bà đâu mà phải miệng nhỏ. Anh xem ảnh mấy tài tử đóng phim xem, có người nào miệng nhỏ đâu. Tôi hả? Tôi thì chỉ thích loại đàn ông miệng rộng thôi. Miệng rộng mới hấp dẫn.
Từ Sâm ngẩn ra, chưa ai nói cho chàng biết chuyện đó. Chàng quay sang nhìn Duy Trâm. Đôi mắt cô ta như hai vì sao lấp lánh đang chăm chú nhìn chàng. Ánh mắt đó làm cho Từ Sâm thấy bối rối.
Chiếc xe bắt đầu leo lên dốc núi. Do chưa có kinh nghiệm lái nên Từ Sâm không dám nghĩ vẩn vơ nữa. Chàng tập trung đầu óc quan sát con đường phía trước mặt. Duy Trâm ngồi cạnh tựa lưng vào ghế, mắt nhìn thẳng ra phía trước, và bắt đầu hát nho nhỏ. Từ Sâm vừa lái xe vừa nghe hát, quên cả thời gian, không gian, quên hết mọi thứ. Chỉ có tiếng hát và mùi nước hoa là hiện thực, còn tất cả là mơ, là mộng.
__________________
|