Suốt muà hè, Bảo Lâm sống trong cảm giác bay bổng. Cuộc sống khá bận rộn. Bảo Lâm ít có mặt ở nhà. Cũng may là có người làm phụ chăm sóc cho mẹ Bệnh tình của bà Tố Trinh lúc gần đây khá lên trông thấy rõ. Sau ngaỳ Bảo Lâm ngã lên đống mảnh chai, bà như hôì phục phần nào ý thức, không còn dằn vặt Bảo Lâm nữạ Đôi lúc bà tỉnh hẳn, không còn nói nhảm hay đập phá nữạ
Ông Vĩnh Tú cũng cảm thấy tuy muà thu đã trôi qua, nhưng trên khuôn mặt, tren mắt, trên môi con gaí ông, muà xuân vẫn còn phảng phất. Muà xuân đến với Bảo Lâm đó là một niềm vui, một an ui của người chạ Chứ trước giờ, cứ thấy con ủ dột, hoaì vọng về mối tình tan vỡ, tuy không nói ra nhưng trong thâm tâm ông, ông không yên lòng.
Rồi ông Vĩnh Tú hiểu được một điêù, đó là cần phải nói chuyện với Tạ Thắng. phải làm sáng tỏ chuyện của Bảo Lâm với Thắng. Nhưng ông chưa kip nói ra ý kiến thi Tạ Thắng tự đến.
Hôm ấy là một buổi tối, trong căn phòng chật hẹp, một cuộc nói chuyện thẳng thán giữa hai ngườị Bảo Lâm thì cố tình lánh mặt, vì Bảo Lâm hiểu rằng trong những cuộc nói chuyện như vậy, sự hiện diên. của mình sẽ làm không khí mất tự nhiên. Bảo Lâm đã đến nhà của chị em Du, Bình chơị Khi Bảo Lâm trở về thì đêm đã khuya và Tạ Thắng cũng không còn ở dâý. Ông Vĩnh Tú chắp tay sau đít đang đi tơí đi lui trong phòng khách. Thaí độ ông trang nghiêm. Bảo Lâm vào nhà, nhìn cha, đã cam thấy lo âụ Không biết hai người đã nói với nhau những gì, Bảo Lâm hiểu tính ông Tú. Cha có một tâm hôn` khép kín, còn Tạ Thắng? Đương nhiên là một con người cao ngạo, kiêu hãnh. Cuộc nói chuyện rất có thể đã có những va chạm. Bảo Lâm sợ nhất chuyện đó. Nàng len len' nhìn cha, khuôn mặt cha như có ve suy nghĩ, nặng nề...
Bảo Lâm nghĩ, vậy là nguy rồị Cha đã có định kiến về Thắng trên phương diện quan hệ với phaí đẹp, bây giờ nêú họ lại va chạm nhau khì khó xử vô cùng. Rồi có thể cha bắt ta cắt đứt quan hệ với Tạ Thắng. Ta phải làm saỏ phải xử trí sao đây chứ?
Bảo Lâm rụt rè gọi:
- Cha!
Ông Vĩnh Tú quay sang nhìn con gaí, rồi ngồi xuống ghế, ông rót một ly trà chậm raĩ uống.
- Bảo Lâm, hẳn con phải hiểu Tạ Thắng đã đến đây với mục đích gì chứ?
Bảo Lâm hôì hộp. Thật ra nàng chỉ muốn Tạ Thắng đến làm quen. Một cách trải đường cho những lần sắp đến.
- Anh ấy nói là đến để thăm chạ
Ông Vĩnh Tú nhìn con gaí:
- Không phải chỉ là thăm suông. Ông ấy đến đây để xin phép cha cươí con đâý!
- Cươí con?
Bảo Lâm mở to mắt nhìn cha, nàng không ngờ Tạ Thắng dám đề cập thẳng chuyện đó. Bảo Lâm lo lắng, không hiểu phản ứng của cha ra saọ
Ông Vĩnh Tú chậm raĩ hỏi:
- Bảo Lâm! Cha hỏi thật con nhé? Con có yêu Tạ Thắng đến độ nhận lời lâý Thắng làm chồng không?
- Dạ..cha...
Bảo Lâm nhìn xuống, nàng không trả lời thẳng câu hỏị Nhưng ánh mắt, thaí đô. Bảo Lâm là một câu trả lời xác đáng nhất, còn gì nữạ
- Nghĩa là con đồng ý chứ gì?
Bảo Lâm hơi lúng túng, gật nhẹ đầu, lo ngại nhìn chạ Ông Vĩnh Tú ngồi yên, Bảo Lâm hôì hộp nhìn cha chờ đợị
- Cha... Cha không đồng ý à?
Ông Vĩnh Tú bỗng nói:
- Qua đây naỳ con.
Bảo Lâm giống như chú dê non, đến đứng trước mặt chạ Ông Vĩnh Tú nắm lâý tay nàng:
- Tạ Thắng là một người đàn ông khá lôi cuốn lại có tên tuổị Bên cạnh ông ấy còn có một mẹ già lớn tuổi và một đứa con riêng mươì tám. Như vậy, nêú con chấp nhận làm vợ cho một người đàn ông như thế thì khá vất vả đâý. Không đơn giản đâụ Nhưng nêú con thật tâm yêu thì cha cũng nghĩ là một người đã từng va chạm, nhiêù khổ đau và hiền hậu như con, mọi thứ rồi cũng ứng phó được, cha tin là con sẽ thành công. Miễn sao con đã hỏi kỹ lòng mình trước khi quyết định là được.
Bảo Lâm nhìn cha cảm động:
- Cha... Cha đã đồng ý rồi ư?
Ông Vĩnh Tú cười:
- Muốn không đồng ý cũng khó. Tạ Thắng có cách nói rất thuyết phục, rất cương quyết. Cha đã tự hỏi, nêú cha không đồng ý thì anh ta có thể bắt cóc con đưa đi không? Bảo Lâm, quả thật cha không ngờ. Cha lại có thể có một chàng rể nổi tiếng như vậỵ Cha chỉ không vui vì Tạ Thắng tuổi lớn hơn con nhiêù quá! Nhưng mà cậu ấy lại thuyết phục rất haỵ Rõ ràng ngoaì Tạ Thắng ra, không thể có người đàn ông thứ hai nào có thể hiểu được, cảm phục được caí cao ngao, cố chấp, tự tin và bản lĩnh của con. Với Tạ Thắng, những đứa con trai khác bằng tuổi con, nói như ông ta, trước mắt con chỉ là những đứa con nít mới lớn. Cha không làm sao khác hơn được. Bảo Lâm, con cần có một người bạn là người đàn ông đã trưởng thành, có kinh nghiệm sống, từng trảị Người đàn ông đó không ai khác hơn là Tạ Thắng. Nói thật, cha vui lòng.
Bảo Lâm chău maỳ:
- Anh ấy đã nói với cha như vậy, hay tự cha nhận xét?
- Tạ Thắng là con người tự tin, cao ngạo, võ đoán. Nêú không có những điêù đó, con có yêu anh ta không?
Bảo Lâm đỏ mặt:
- Ồ, cha!
Ông Vĩnh Tú buông tay con gaí ra rồi nói:
- Ðó con thấy không? Cha hiểu con mà. Thôi được rồi, cha cũng đa quyết định và Tạ Thắng muốn cuối năm nay sẽ cử hành hôn lễ. Con cũng không ccònnhỏ nhắn gì, con phải lập gia đình. Nhưng cha cũng đã nói cho Tạ Thắng biết là con gaí của cha ngoaì caí khối óc ra, cha không có của hoì môn nào để con mang theo cả. Nhà ta ngheò như con biết đâý.
- Ồ cha! Cha thật khiêm tốn.
Ông Vĩnh Tú nhìn con triù mến:
- Không phải sao! Con của cha có khá nhiêù ưu điểm về tinh thần. Có hiêú naỳ, chịu cực khổ naỳ, nhẫn nhực naỳ, biết lo cho người khác hơn bản thân mình.
Bảo Lâm quỳ xuống dươí chân cha, mắt đâỳ lệ:
- Cha, cha có biết là cha có khuyết điểm to lắm không?
- Caí gì thế?
- Cha quá yêu con, lúc nào cha cũng nghĩ tốt về con, chứ nào con được như cha nói đâụ
Ông Vĩnh Tú vuốt lâý maí tóc Bảo Lâm, lòng xốn xang. Sau khi Bảo Lâm đi lâý chồng rồi, nhà sẽ còn lại aỉ Ông đã già, vợ lại bệnh hoạn, con trai thì đã chết yểụ
Cuôí cùng rồi cuộc đơì naỳ dâng hiến cho ông caí gì? Đành rằng mỗi người có một só phận riêng, nhưng cuộc đơì của ông sao nghiệt ngã quá. Bảo Lâm hỏi:
- Cha à! Mẹ có biết chuyện naỳ chưả
Ông Vĩnh Tú gật đầu nói:
- Có lẽ biết phần nàọ Con biết là nhà chúng ta vách gỗ, cửa gỗ. Nói caí gì ở phòng naỳ, phòng kia nghe hết. Nhưng mà mẹ con ở nhà trong, không có ra ngoaì naỳ, nên Tạ Thắng không thấỵ Cha định là từ từ rồi sẽ cho mẹ con biết, vì bây giờ cha không đoán được phản ứng của mẹ con sẽ thế nàọ Mong sao, bệnh của mẹ con dứt hẳn, đó cũng là niềm vui lớn của gia đình tạ Mẹ hết bệnh, con lâý chồng xứng đáng, còn niềm vui nào lớn hơn. Từ từ rồi cha sẽ nóị
__________________
|