View Single Post
  #21  
Old 05-17-2004, 04:11 PM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Bảo Lâm gật đầụ Nàng cũng đang phân vân sau khi lâý chồng, cha sẽ sống ra saỏ Tội nghiệp cha già, mẹ bệnh, nhà lại không còn ngườị Nhưng rồi Bảo Lâm cũng ngẩng lên nhìn cha nói:
- Cha yên tâm đi, con lâý chồng cha sẽ khong mất con gaí đâu, traí lại cha sẽ có thêm một đứa con trai đâý.
Ông Vĩnh Tú thở daì. Bảo Lâm, con quả là đứa con gaí đáng yêụ Mong rằng trơì đất sẽ phù hộ, để con maĩ maĩ sống trong hạnh phúc.
Thế là mọi chuyện coi như đã quyết định. Ở nhà họ Tạ, tin đó được loan đi với caí không khí vui tươị Nội của Trúc Vỹ nắm lâý tay Bảo Lâm, ngắm nghiá một cách haì lòng. Bà quay sang nói với vú Ngô:
- Vú thấy không, tôi đã nói rồi, Bảo Lâm có dáng dấp đẹp, có trình đô lại thông minh. Nhát định phải có hạnh phúc. tôi cũng không ngờ nó lại là con dâu của mình, quả thật con trai tôi tốt phúc lắm.
Tạ Thắng nói:
- Mẹ naỳ! Chưa gì mẹ lại đề cao Lâm như vậỵ Mẹ làm như con không ra gì vậỷ thế naỳ mà Lâm lên chân thì mệt cho con đâý.
Bà cụ cười nhìn Tạ Thắng:
- Con nghe naỳ. Con làm như con hiền lắm không bằng, làm gì có ai ức hiếp được con chứ?
Rồi quay sang Bảo Lâm, bà tiếp:
- Bảo Lâm, con nghe mẹ, đừng sợ nó, nêú nó mà có làm gì con cứ mách lại mẹ, mẹ sẽ cho nó biết taỵ
Tạ Thắng ngồi phịch xuống ghế:
- Vậy là nguy rồị Thế naỳ thì cuộc đơì con từ đây về sau sẽ ra saỏ
Bảo Lâm gỡ rôí. Nàng gọi bà cụ bằng cac'h xưng hô của Trúc Vỹ:
- Nội à! Anh ấy sẽ không hiếp đap' con được đâu, vì bênh cạnh con còn có Trúc Vỹ kia mà.
Bà cụ chỉnh ngay:
- Con phải thay đổi cac'h xưng hô chứ. Từ đây con gọi ta là "mẹ". Là "mẹ" đàng hoàng có nhớ không?
Bảo Lâm đỏ mặt. Trúc Vỹ mở to mắt tò mò hỏi:
- Nội ơi, thế từ đây về sau, con goi là "cô giaó" hay phải sửa lại là "mẹ"?
Bảo Lâm càng lúng túng hơn, cô định nói thì bác taì đã đi vao nói với Trúc Vỹ:
- Cô chủ. Cậu Sâm bảo tôi vào đây nói cô ra xem nhà kính có được không?
- Vâng.
Trúc Vỹ thích thú, bỏ mọi người ở lại, chạy nhanh ra vườn. Cô bé đẹp như một cánh bươm'. ông Tạ Thắng nhìn theo con gaí rồi lại như nhớ ra điêù gì, ông quay sang nắm lâý tay Bảo Lâm, nói với mẹ.
- Xin lỗi mẹ, con có việc cần nói riêng với Bảo Lâm.
Bà cụ cười:
- Ðâý thấy chưạ Mới đó mà chúng đã mơì mẹ đi chỗ khác chơi rồi đó.
Tạ Thắng không để ý đến lời trac'h yêu của mẹ, keó Bảo Lâm vào thư phòng, chàng khép cửa lại ôm lâý nàng với một nụ hôn, Bảo Lâm có vẻ bất mãn:
- Anh kỳ quá! Đang nói chuyện vui vẻ với mẹ, anh lại keó vào đây làm gì?
- Anh có chuyện muốn thẩm vân' em.
Bảo Lâm trcòn mát:
- Thẩm vấn em? Anh lại mắc bệnh nghề nghiệp rồỉ Đây đâu phải toà án, em cũng đâu có tội tình gì?
Tạ Thắng nhún vai:
- Em có thấy là anh đang cất caí gì trong vườn không?
- À.
- Ðó là một nhà kính.
- Rồi saỏ
- Ðương nhiên em phải biết, đó là ý kiến của ai chứ? Ai đang ở ngoaì ấy làm đốc công, ai đã khiến cho Trúc Vỹ mất ăn mất ngủ.
-đạ
Tạ Thắng nhìn vào mắt Bảo Lâm:
- Thôi được rồi! Cách đây không bao lâu, em có cho anh biết là em có hẹn, mà người hẹn với em bâý giờ là con trai của Ngô Trọng Nhàn tức Từ Sâm. Vậy bây giờ em giải thích đị Caí tên Từ Sâm hôm ấy với tên Từ Sâm naỳ có phải là một không?
- Vâng, là một.
- Như vậy có nghĩa là thế nàỏ
Bảo Lâm ngập ngừng:
- Anh đừng hung dữ nữa, em mới giải thích.
- Anh mà hung dữ?
- Chứ saỏ Anh vừa dữ và cay nghiệt. Anh nói chuyện với em mà hạch sách như với kẻ thù. Anh tham vân' bị can. Em không thích caí lôí hỏi chuyện của anh như vậỵ
Tạ Thắng trừng mắt:
- Ðừng đuôí lý mà quay sang buộc tội anh như vậỵ
- Chứ anh nghĩ Từ Sâm là người tình của em à?
- Phảị
- Từ Sâm là em trai của người bạn học cũ thân nhất của em. Em đã biết hắn hơn mươì năm quạ Từ Sâm bằng tuổi đứa em trai đã mất của em. Em xem hắn như em ruột mình, thì caí tình cảm đó, caí hẹn đó không phải tự nhiên lắm ư? Nếu Sâm là đứa em trai, thì cùng đi với em đến bệnh viện đâu có gì sai traí? Đúng không?
- Ðúng.
- Lúc đó anh mơì em ăn cơm trưa, mà thaí độ anh lại cao ngạo, hách dịch thì làm sao em bằng lòng được.
- Thế ư?
- Nên em đem chuyện Từ Sâm ra, một là chọc tức anh, hai là em không thể vì chuyện dùng cơm với anh mà bỏ đi caí hẹn có từ trước, không lẽ em mê ăn đến quên chữ tín?
- Ờ!
- Em quen thân với chị của Từ Sâm anh biết mà? À! Từ Sâm còn tìm đến gặp em. Kể hết caí ngu của anh ta trong chuyện bị gaí "mồi chaì" caí đó anh thấy có lạ không?
- À!
- Từ Sâm dám đem chuyện đó ra kể vì hắn tin cậy em. Cũng tình cờ hôm ấy, anh sai Trúc Vỹ mang hoa đến nhà cho em. Họ gặp nhaụ Bắt buộc em phải giơí thiệu hai người quen nhau chứ!
- Ờ!
- Anh đương nhiên hiểụ Trúc Vỹ là đưá con gaí thế nàỏ Con trai nhìn thấy là phải mềm lòng ngaỵ
- Ờ.
- Trúc Vỹ năm nay mươì chín, tuổi thiêú nữ mộng mơ. Từ Sâm thì hai mươi lăm. Họ bị hấp dẫn nhau, làm bạn nhau chuyện đó đâu có gì lạ?
- Ðúng rồi, không có gì lạ hết.
- Vậy thì anh có gì bất mãn em?
- Có.
- Caí gì?
Tạ Thắng keó Bảo Lâm vào lòng:
- Em vừa thao thao bất tuyệt, em vừa dữ lại vừa cay nghiệt. Em nói chuyện với anh như là một kẻ thù, bộ em ghét anh lắm saọ
Bảo Lâm chợt buồn cườị Cũng may là nàng chưa bị Từ Sâm làm mềm lòng, cũng may là Từ Sâm chỉ là một đưá em traị Tình cảm của hai người còn lành mạnh chưa có một hành động nào để hôí hận, bứt rứt. Bằng không chẳng biết bây giờ phải ăn làm sao, nói làm saỏ Phải thành thật nhận rằng có lúc Từ Sâm đã làm nàng xao xuyến, nhưng caí xao xuyến của một thứ tình cảm sẻ chia, giãi baỳ của một người chị đôí với em, chứ không phải là tình yêụ Với Từ Sâm có khác chút, nhưng đó chỉ là một phút bồng bột, mềm yêú thường có ở lứa tuổi mới lớn.
Tạ Thắng nhìn người vợ sắp cươí thỏa mãn, nàng như gỡ được gánh nặng trong tim. Tạ Thắng nghĩ ngợi:
- Ccòn chuyện giưã Từ Sâm và Trúc Vỹ, chúng nó là những đưá trẻ mới lớn. Tiên Đồng với Ngọc Nữ. Hãy để chúng phát triển tự nhiên, 40 tuổi đầu như ta vẫn còn phải săn bắt tình yêu thì nói gì tuổi trẻ.
Nghĩ vậy, Tạ Thắng giả vờ làm mặt nghiêm lại:
- Anh muốn cảnh giác em một việc.
- Việc gì?
- Từ đây về sau không có quyền chất vấn anh.
Bảo Lâm mở to mát:
- Hử? Câu nói đó để em nói mới đúng chứ?
Tạ Thắng nói:
- Anh nói đúng hơn. Anh đã là luật sư. Nhà có một luật sư đủ rồi, không cần phải có thêm một người thứ haị Em nghe rõ chưạ Không được sử dụng ngôn ngữ lạnh lùng của hành chính trong nhà.
- Caí đó... Tất cả đêù do em học được của anh cơ mà?
- Bây giờ không cho học nữạ
Bảo Lâm nhun' vai, giả vờ:
- Có một chuyện, không biết anh biết chưả
- Chuyện gì?
- Anh ích kỷ, ngạo mạn, cố chấp và bá đạo quá!
- Khoan.
- Sao vậỷ
- Em vừa bảo là có một chuyện, mà nãy giờ em đa baỳ ra 4 chuyện rồị
Bảo Lâm không nhịn được hét lên:
- Ồ! thật chịu không nổi ông, ông là... ông là..
Bảo Lâm nói mà không biết sử dụng chữ gì cho thích hợp thì Tạ Thắng đã tiếp lời:
- Ông là... người đàn ông dễ thương quá, phải không?
- Ồ! nói mà không biết mắc cỡ.
Bảo Lâm quay lưng đi ra cửa, miệng nói:
- Ðể em đi tìm Từ Sâm.
Tim Tạ Thắng nhảy nhót:
- Tìm Từ Sâm? Em đi tìm hắn chi vậỷ bây giờ Từ Sâm đã là ban của con gaí anh rồi cơ mà?
- Em tìm hắn để nhờ hắn đo xem mặt anh daỳ cỡ nàọ
Tạ Thắng chụp lâý Bảo Lâm, siết chặt vào người:
- Bảo Lâm! Em có biết là em đáng yêu cỡ nào không? Anh không làm sao sống mà thiêú em được.
Bảo Lâm thở ra, up' mặt vào lồng ngực người yêu, nghe tiếng tim đập rộn rã trong lồng ngực chàng. Tất cả những buồn đau cũ coi như đã qua hết, quên hết...bây giờ chỉ nên nghĩ đến hạnh phúc. Hai chữ "hạnh phúc" thôị
- Em đang nghĩ gì thế?
- Em đang nghe tiếng đập của tim anh.
- Thế ư! Nó đập thế nàỏ
- yêu em...em yêụ..yêu em....
Tạ Thắng xúc động nói:
- Cám ơn em! Anh biết anh có rất nhiêù khuyết điểm. Anh ich' kỷ, ngạo mạn, cố chấp, bá đạọ Anh sẽ sửa đổị
- Không cần! Em thấy chúng đêù đẹp.
- Caí gì đẹp?
- Những khuyết điểm mà anh vừa nóị
- Thật ư?
- Thật! Khi đã yêu, thì tất cả khuyết điểm của người yêu đều biến thành ưu điểm. Đúng hơn, khi yêu, ta cũng phải yêu cả điêù tốt lẫn điêù xâú ở người yêu của mình.
Tạ Thắng cúi xuống nhìn Bảo Lâm, mắt chợt ươn ướt. Hạnh phúc như cơn gió mát giữa trưa hè thổi tơí. Cả hai người đắm đuôí nhìn nhaụ Hạnh phúc như đang vây chặt lấy họ.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn