View Single Post
  #23  
Old 05-17-2004, 04:12 PM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Màn đêm đã buông xuống tự lúc rời khỏi "vườn Sen", Bảo Lâm chưa về nhà. Nàng gọi một chiếc taxi đi thẳng đến trung tâm thành phố. Vào một trạm điện thoại công cộng, gọi dây nói về nhà, baó cho cha biết là sẽ không về dùng cơm. Ông Vĩnh Tú, không hề biết chuyện vừa xảy rạ Ông chỉ nghĩ là Bảo Lâm cùng đi với Tạ Thắng, nên cũng không hỏị
Rồi tiếp nối, Bảo Lâm bắt đầu một buổi lang thang. Nàng đi từ góc phố naỳ đến góc phố khác, đứng trước khung kính baỳ hàng của các cửa tiệm, đi ngang rạp xinê. Nàng đi maĩ, đi mãị Hai chân mỏi nhừ vẫn đị Đi mà đầu óc lại quay cuồng. Ta rồi sẽ làm gì? Phản ứng ra saỏ sẽ giải quyết sự việc thế nàỏ
Bảo Lâm vừa đi vừa nghĩ. Thực ra, nàng đã biết Lynh từ lâụ Có điêù không hiểu sao, trong suốt giai đọan quen rồi đi đến yêu, Bảo Lâm lại không hề nhớ đến Lynh. Có lẽ vì Bảo Lâm cứ chủ quan cho răng`: đó không phải là chướng ngại cản trở con đường đến với hạnh phúc của nàng. Vậy mà, bây giờ, phải nói là từ lúc rơì "vườn Sen" bao nhiêu niềm tin của Bảo Lâm biến mất. Có lẽ "vườn Sen" đã nhốt kín niềm vui hạnh phúc của Bảo Lâm lại rồị Có lẽ những gì biết được ơ? "Vườn Sen" như một cơn baõ xô ngã nhaò toà lâu đaì mộng ước mà bâý lau nay nàng ấp ủ, thêu dệt.
Nêú Lynh là một người đàn bà phóng đãng, cười nói cợt nhả, "Vườn Sen" là một chốn ăn chơi sa đọa, có le Bảo Lâm sẽ dễ chịu hơn. Đằng naỳ, Lynh lại có dang' dấp cao quý, ăn nói điềm đạm, vậy mà Tạ Thắng lại có thể ruồng bỏ được. như vậy rõ ràng, Tạ Thắng là một con người thế nàỏ
Rồi sẽ có một ngaỳ nào đó đến phiên ta, ta cũng bị hất hủi xua đuổi như một con chó ghẻ chứ có gì. Bảo Lâm thấy Tạ Thắng không còn đang' tin cậy nữạ Anh ấy là một người không thích đuà giỡn với tình yêụ Có thê? Lynh nói đúng, bản năng chinh phục là động cơ chính đê? Tạ Thắng đến với mình, và để đạt được mục đích, anh không từ bỏ bất cứ một phương tiện nào, xây cho Lynh cả một Vườn Sen, đâu có nghĩa lý gì so với những lời ngon ngọt và cuộc đính ước với ta, và đó là điêù làm Bảo Lâm đau khổ nhất.
Trong caí tình cảm rối rắm đó, Bảo Lâm lại thấy tôt' nhất nên xa lánh Thắng. Nhưng nêú xa Thắng rồi, ta sẽ sống ra saỏ một lần thất bại là một lần đau khổ. Bảo Lâm không quên được câu nói của Liên:
- Bây giờ tôi biết rõ là Bảo Lâm đang yêu anh ấỵ Tôi cũng mong là Thắng thật lòng yêu Lâm và yêu lâu daì. Lâm không được như tôi đâụ Tôi biết là Lâm sẽ không chịu nổi những thử thách.
Vâng, ta không có đủ sức để chịu nổi thử thách. Giả dụ có một ngaỳ nào đó, Bảo Lâm biến thành Tú Mỹ Liên thứ haị Lâm nghĩ, có lẽ ta sẽ chết mất. Nêú biết được dư vị hạnh phúc rồi đánh mất, thà là không biết hạnh phúc là thế nào thì hơn. Ôi! hạnh phúc, mi chỉ là chiếc bóng của chính ta, suốt đơì ta chạy đuổi, nắm bắt nhưng mi bao giờ cũng ngoaì tâm` tay của tạ
Đêm đã khuya, đôi chân đã mỏi nhừ, nhìn vào đồng hồ, mươì một giờ khuyạ Bảo Lâm chợt nhớ ra tối nay ta có hẹn với Tạ Thắng. Nhưng mà Tạ Thắng bây giờ với nàng đã ở bên bờ thế giơí khác biệt. Vậy mà có lúc ta cứ tưởng có thể hoà hợp được. Nêú sáng suốt một tí, ta nên trả Tạ Thắng lại cho Mỹ Liên. Họ tuy chẳng có hôn thú, nhưng họ đã thật sự sống chung với nhaụ Ta không có quyên` làm tay cướp đoạt. Ta phải hiểu biết một chút. Ta phải cao hơn người khác một chút.
Mỏi quá rồi, không thể đi tiếp, Bảo Lâm bước vào một quán cà phê. Gọi một tách thật nóng. Nhấp lâý nước đen có vị đăng đắng như cuộc đoì nhiêù gian truân và khổ ải của tạ Lòng lại nghĩ, hay ta gọi dây nói cho Tạ Thắng. Ta cho chàng biết hôm nay bận, không thể gặp Thắng? vừa nghĩ Bảo Lâm vừa đứng dậy một cách maý móc, bước đến bên maý điện thoạị
Người nhận điện thoại là Trúc Vỹ, vừa nghe như giọng nói của Bảo Lâm, cô bé đa reo lên:
- Ồ, cô đâý à? Cô đi đâu vậỷ Cha gọi điện thoại hàng trăm bận đến nhà cô, mà vẫn nghe nói cô chưa về, cha gọi ca sang nhà anh Từ Sâm. Cô làm cha em muốn phát điên lên. Bây giờ cha đang đến nhà cô đâý. Nhưng suốt buổi tối nay cô đi đâu thế?
Ồ, thế thì không được! Cha me ở nhà sẽ hoảng lên. Bảo Lâm vội quay số về nhà, lập tức có tiếng ông Vĩnh Tú ở bên kia đầu dây:
- Bảo Lâm, con đi đâu vậỷ Con làm mọi người quýnh quáng lên. Đuà gì kỳ cục thế? Khuya rồi sao con không về? Con ở đâu đâý... được rồi, có người muốn nói chuyện với con.
Điện thoại hình như đã chuyên` qua tay người khác, rồi Bảo Lâm nghe giọng lo lắng:
- Bảo Lâm!
Nước mắt lập tức rơi xuống. Bảo Lâm căn' môị Sao ta lại hèn yêú như vậỷ vừa nghe đến giọng nói của chàng là xúc động ngaỵ Nước mắt nàng vẫn giọt vắn giọt daì, hai tay run lập cập. Bảo Lâm cố trân' tĩnh lạị
- Bảo Lâm!
Tạ Thắng gọi thêm một lần nữạ Linh tính baó cho chàng biết là đã có chuyện gì đó không hay lắm xảy rạ Thắng hôí hả nói:
- Bảo Lâm, em ở đâu, anh sẽ đến đón em ngaỵ
Bảo Lâm nói với nước mắt:
- Không, không, không! tôi không muốn trông thấy mặt anh nữạ
Tạ Thắng kinh ngạc:
- Bảo Lâm! chuyện gì thế? Cha em nói là trưa nay anh đã cho đon' em đi, nhưng anh đâu có làm chuyện đó đâủ Ai lại đon' em vậỷ Tại sao giờ em lại không gặp mặt anh? từ chiêù tôí giờ em ở đâu chứ?
Bảo Lâm cắt ngang:
- Tạ Thắng. tôi không muốn gặp anh lúc naỳ. Tôi cần phải suy nghĩ. Có những chuyện không thể ngờ, không thể ngờ được. Sao mà cuộc đơì nó rối rắm và phức tạp quá. Thôi, anh hãy để cho tôi yên, đơì tôi khổ sở đã nhiêù rồị
Bảo Lâm nói một cách lung tung:
- Có chuyện tôi cần phải có thời gian để suy nghĩ, vì vậy tạm thoì tôi không gặp anh.
Ben kia đầu dây yên lạng, sau đó giọng nói của Tạ Thắng như đanh lại:
- Anh không hiểu! Bảo Lâm, anh không hiểu em nói gì hết.
Bảo Lâm nói:
- Anh chỉ cần biết là tôi không muốn gặp anh. Anh haỹ dành cho tôi một tuàn. Trong tuàn lễ đó xin anh đừng đến quaý raỳ tôị tôi cần phải suy nghĩ cho kỹ về chuyện lấy anh, phải nghĩ kỹ. Lúc trước tôi nghĩ chuyện lấy anh đơn giản quá.
Giọng của Tạ Thắng chợt cắt ngang:
- Anh muốn biết ban chiêù ai đến đon' em.
- Hở?
Bảo Lâm chưa biết trả lời sao thi Tạ Thắng lại hỏi tiếp:
- Có phải La Dũng không? phải không? Hắn ở nước ngoaì quay về. Hắn đã thôi vợ và quay về định gặp lại em phải không?
Giọng của Tạ Thắng giận dữ. Thắng thường hay suy luận thế.
- Vì vậy, em đã trễ hẹn với anh, em không muốn gặp lại anh, muốn suy nghĩ lạị..?
Bảo Lâm ngẩn rạ nàng hoàn toàn bất ngờ. Vô lý thật! Nhưng rồi một ý nghĩ thoáng qua trong đầụ Sự giận dữ của Thắng giúp Bảo Lâm thực hiên ý định trả thù. Tạ Thắng đang ghen. Thì ra, chàng cũng có nhược điểm, chàng cũng biết đau khổ. Thế tai sao Thắng không nghĩ... Thắng lại làm người khác khổ sở thế naỳ chứ?
Bảo Lâm nói, giọng lanh lùng:
- Anh đóan đúng đâý, La Dũng đã về, vì vậy tôi cần phải có thơì gian để suy nghĩ lạị "Tình cũ không rủ cũng tơí" mà, anh không nghe người ta nói vậy saỏ
Tạ Thắng nói như hét trong maý:
- Nghe naỳ! Hăn' đã từng bỏ rơi em, hăn' nào có chung tình chung tiêc' gì đâu, hăn' có mới nới cũ. Còn em, không lẽ em vẫn còn mơ tưởng tơí hắn?
Bảo Lâm bàng hoàng, đột nhiên nổi giận:
- Anh không có quyên` nói xâú người ta, anh cũng nào có hơn gì đâủ Từ xưa tơí nay anh đuà giỡn tình yêu với bao nhiêu người khác rồỉ Anh chung tình lắm à?
Tạ Thắng nói như nghiến răng:
- Ồ! Tình yêu của hăn' đôí với em còn to tát như vậy saỏ mới có một buổi chiêù mà em đã quên mất anh. Tôt'!
Tạ Thắng nói lơn':
- Anh sẽ dành cho em một thơì gian, anh sẽ không quâý râỳ em, không cần phải là một tuần. Mà em muốn bao lâu cũng được. Nêú em không tìm đến anh thì anh cũng không đến gặp em đâu, được chứ?
Bảo Lâm chậm raĩ quay lại chỗ ngồị Tiếp tục quậy tách cà phê mà cảm thấy rã rờị Thơì gian trôi quạ Đêm đa khuyạ Khách đã về cả, quán sắp đóng cửạ Ta không thể ngồi maĩ ở đây tơí sáng. Bảo Lâm thở daì, trả tiên`, đứng dậy và đi ra khỏi quán.
Bây giờ phải về nhà. Ở nhà chắc chăn' là cha đang chờ đợị Bảo Lâm không biết phải trả lời cha thế nàọ Nhưng nhà là địa điêm cuôí cùng để nghỉ ngơị Bảo Lâm chợt thấy mệt mỏi vô cùng, nàng chỉ ao ước có ngay một chiếc giường để ngã vật ra đó ngủ một giấc cho thoải maí. Và quên đi, quên tất cả những muộn phiên`, khổ đau của cuộc sống.
Bảo Lâm gọi chiếc taxi và quay về nhà.
Tơí trước cửa, xuống xe, nhìn theo bóng xe khuất, Bảo Lâm tựa người vào cột, tìm cách để giải thích với cha nhưng tìm maĩ vẫn không có một lý do chính đáng. Bảo Lâm thấy nhức đầu quá, nàng cuí xuống mở ví, lâý chià khoá mở cửạ Thôi thì chuyện gì cũng để mai tính vậỵ
Đột nhiên trong bóng tối, có một bóng đen nhảy rạ Rồi một bàn tay thật rắn nắm lâý tay Bảo Lâm. Nàng giật mình quay lại, bắt gặp ánh mát của Tạ Thắng. ánh mắt thật dữ dội làm Bảo Lâm muốn nín thở. Dươí ánh đèn đường khuôn mặt chàng như tượng sap', nàng chợt thấy sợ haĩ lo âụ
- Ði theo anh!
Tạ Thắng nói như ra lệnh. Bảo Lâm vùng ra nhưng không rứt nổi bàn tay của Thắng. Nàng đành phải đi theọ
- Ui cha, anh làm đau tay tôi rồi nè. Anh đã hứa là không quâý râỳ tôi rồi cơ mà?
- Hừ! Từ đây về sau, em đừng bao giờ tin lời hứa của thăng` đàn ông nào cả.
Tạ Thắng keó nàng đi thêm một khoảng, bâý giờ Bảo Lâm mới thấy là chiếc xe Thắng đang nàm trong bóng tốị Anh chàng đã cố ý đậu xe nơi đây chờ nàng.
Mở cửa xe, Tạ Thắng đẩy Bảo Lâm vào, rồi chàng vòng qua bên kia rồi vào tay lạí. Bâý giờ Bảo Lâm có thể đẩy cửa xe để thoát ra ngoaì nhưng không hiểu sao nàng vẫn ngồi yên. Có lẽ vì cảm thấy bỏ chạy cũng vô ích, không thể không đôí diện với Thắng, đôí diên với sự thật. Bảo Lâm mệt mỏi dựa lưng ra saụ Nỗi uất ức và sự mệt mỏi làm nàng không dằn được lòng. Nước mắt bắt đầu chảỵ Thật tình nàng không muốn chảy nước mắt trong hoàn cảnh naỳ. Nhưng không hiê^?u saọ.. Có lẽ đàn bà thua đàn ông ở chỗ đó. Dù sao nước mắt vẫn làm vơi đi bao sâù muộn, bao uẩn ức chồng chất trong lòng.
Dươí ánh đèn lờ mờ, Tạ Thắng chăm chú nhìn Bảo Lâm. Chàng đã nhìn thấy những giọt nước mắt. Bàn tay chàng đưa lên lau nhẹ mặt nàng.
- Em khóc! Tại sao! Em không muốn xa anh?
Bảo Lâm nhắm mắt không đap'.
- Em đã sung sướng bên người tình cũ từ chiêù tơí giờ chưa đủ sao còn khóc?
Tạ Thắng lạnh lùng nâng cằm Bảo Lâm lên:
- Em khóc vì hăn' hay vì anh thế?
Bảo Lâm vẫn yên lặng. Sau đó, đột nhiên, Bảo Lâm thấy Tạ Thắng đã keó nàng vào lòng, đặt lên môi nàng. Bảo Lâm giật mình vùng vẫỵ nàng cố đẩy Thắng ra, mở cửa định bỏ chạy, nhưng Tạ Thắng đã giữ nàng lại được.
- Bây giờ em không cho tôi hôn nữạ Có nghĩa là hăn' đã hôn em? Em vẫn còn yêu hăn'? phải không? Tôi chỉ là một vai phụ, một nhân tình hờ, một kẻ đến sau muộn màng? Khi vai chính xuất hiện, tôi bị dẹp qua một bên, phải không?
Tạ Thắng nâng căm` Bảo Lâm lên nói như hét:
- Sao không nóỉ nói đi chứ? Cô đừng hòng dùng kế hoãn binh một tuần lễ. Cô phải trả lời dứt khoát ngay bây giờ. Vâng, ngay bây giờ.
Bảo Lâm nín thở. Vòng tay của chàng siết mạnh làm nàng thấy ê ẩm toàn thân. Nàng vùng vẫ, và không còn dằn được, Bảo Lâm hét:
- Anh buông tôi ra, buông ra! không có La Dũng nào cạ Anh đừng đóan mò, đừng phịa chuyện. Ban chiêù chính Tú Mẫn đến đây, hăn' đưa tôi đến một nơi có tên là "vườn Sen". Anh biết chỗ đó chứ? Và tôi đã gặp bà ấỵ Tú Mỹ Liên! tôi đã thấy cả caí ao sen bảy maù của hai người!
Bảo Lâm hổn hển thở, nước mắt ràn rụa:
- Anh buông tôi ra không? Anh làm tôi ngạt thở, bộ anh định giết tôi à?
Tạ Thắng buông nàng rạ Chàng có vẻ không tin những gì vừa nghẹ Rồi Thắng lại ôm Bảo Lâm keó sát nàng lại gần, mặt Bảo Lâm trắng bệch làm Thắng sợ haĩ.
- Em haỹ bình tĩnh không kheó lại ngất xỉu bây giờ?
- Vậy thì anh làm ơn mở cửa xe ra!
Tạ Thắng vội đẩy kính xe rạ Gió đầu thu luà vào mát lạnh. Nàng lâý tay che mát, có le vì đèn đường choí quá, cũng có lẽ vì nàng không muốn nhìn mặt Thắng. Nàng vẫn còn giận dữ. Con người hay thay đổi! Hay traó trở!
- Em bảo là... Em vừa đến "Vườn Sen"?
Bảo Lâm yên lặng. Tạ Thắng đưa tay lên gaĩ đầụ
- Nghĩa là hoàn toàn không có chuyện La Dũng? phải không? Anh đúng là thằng ngu, anh bị tẩu hỏa nhập ma rồi, cứ nghĩ bậy nghĩ bạ, thì rạ.. Tú Mẫn lúc nào cũng dom` ngó. Caí thằng chết tiệt đó, anh phải giết hăn'!
Tạ Thắng cho nổ maý, Bảo Lâm giật mình:
- Anh định làm gì vậỷ
- Chúng ta đến "Vườn Sen". Anh phải làm cho rõ chuyện. Mỹ Liên đã nói gì với em để em giận dữ như vậỷ
Bảo Lâm chụp lâý tay laí của Thắng, khiến chàng phải vội tắt maý. Bảo Lâm trừng mắt:
- Tôi không đến "Vườn Sen", sẽ không bao giờ tôi đến đâý nữạ Tôi không hề giận Mỹ Liên, mà chỉ giận anh. Anh là một con người vô tình vô nghĩa, có trăng quên đèn. Tai sao anh có thể xây cả một Vườn Sen cho bà ấy mà anh lại không cươí bà tả phải chăng anh chỉ thích đuà bỡn với tình yêủ Anh là kẻ thù của đàn bà? Anh đã bỏ rơi bao nhiêu người như Tú Mỹ Liên?
Tạ Thắng yên lặng nhìn Bảo Lâm, rồi cho xe nổ maý.
- Anh định đi đâu nữa đâý?
Thắng nói một cách xúc động:
- Ðến nhà anh! Chúng ta không thể cứ ngồi trong xe cãi nhau thế naỳ, vả lại, anh nghĩ là em cũng mệt rồi, em cần một nơi thoải maí, uống nước nghỉ ngơi, rồi sẽ nói chuyện saụ Em yên tâm, mọi viêc đâu còn đó.
Bảo Lâm nghĩ:
- Không cần! tôi không cần anh lo lắng quan tâm. Anh đã sử dụng phương thức naỳ để làm mềm lòng bao nhiêu người rồỉ Bao nhiêu người đã bị anh chinh phục....
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn