View Single Post
  #25  
Old 05-17-2004, 04:14 PM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Lần đầu tiên Trúc Vỹ đến nhà của Từ Sâm. Đây dĩ nhiên là một sự kiện lớn. Hôm ấy ca nhà gần như có mặt đông đủ. Vợ chồng Thúy Bình, Thúy Dụ Cả Bảo Lâm cũng được mẹ của Từ Sâm gọi điện thoại đến.
Buổi tối hôm ấy, không khí trong phòng khách giống như không khí ngaỳ tết. Chỉ còn thiêú tiếng phaó thôị Cậu con trai duy nhất đã từng bị chê bai là khù khờ, ngây thơ hôm nay bỗng rùng mình biến thành người lớn. Nhìn Trúc Vỹ, mâý ông anh rể cho là Từ Sâm tốt phước, đúng là "meò mù vớ cá rán"!
Trúc Vỹ hôm nay trang điểm lộng lẫy, lần đầu tiên đến nhà bạn traị Trúc Vỹ được nội và vú Ngô chăm sóc kỹ càng. Một chiếc robe đỏ viền kim tuyén rộng, tóc daì thả tự nhiên với sợi thắt lưng to bản maù bạc. Trúc Vỹ ngồi giữa phòng khách trở thành mục tiêu chú ý của mọi ngườị
Mẹ của Từ Sâm nhìn Trúc Vỹ, bà có ve thật vui, thật haì lòng. Bà quay sang Từ Sâm, không thể không thừa nhận một điêù, Từ Sâm kheó chọn quá. Con bé có vẻ ngoan ngoan~ và dễ thương làm saỏ Nó chỉ ngồi đó yên lặng nhìn mọi người, với nụ cười chúm chim' trên môị Bà không dằn lòng được buột miệng nói:
- Trúc Vỹ, con trai của bác nêú nó có làm gì không phải, nó ức hiếp con thì cứ mách lại bác biết. Ở đây đàn bà con gaí nhiêù hơn đàn ông con trai, con đừng sợ gì hết.
Từ Sâm phản đôí:
- Mẹ, người ta mới lần đầu tiên đến đây, mẹ đã bắt thang như vậy, còn ra thể thống gì? Cho mẹ hay nhé, Trúc Vỹ khác, Trúc Vỹ không bao giờ dam' làm eo với con đâụ
Trúc Vỹ cười:
- Tai sao em phải làm eo với anh chứ?
Từ Sâm nói như reo lên:
- Ðó, mẹ thấy chưả Con đã nói rồi cơ mà.
Thúy Bình gật gù làm ra vẻ hiểu:
- À cậu lượm ở đâu caí phươc' to thế? Có lẽ trơì đaĩ người khờ. Chứ chị không tin là với caí bản tích của em, em lại chaì được Trúc Vỹ, trừ trường hợp có sự giúp sức của ai đó, như Bảo Lâm chẳng hạn. Rõ con trai nhà naỳ tôt' phước quá!
Chuyện yêu nhau giữa Bảo Lâm và Tạ Thắng ca nhà họ Ngô naỳ ai cũng biết, nên chuyện đó cũng hay trở thành đề taì cho những buổi trà dư tửu hậụ
Có lần Bảo Lâm đã thở daì nói với Thúy Du:
- Óc tò mò của chị em bà phải nói là nhất thế giơí, phải ghi vào sách kỷ lục mới được.
Bây giờ chuyện của Từ Sâm lại gắn với caí tên Bảo Lâm, thế là muĩ duì dư luận xoay chiêù:
- Bảo Lâm, mi nói thật đi, có phải là mi là bà mai không?
Bảo Lâm thật thà nói:
- Thật tình thì lúc đầu tôi chỉ có công giơí thiệu cho hai người quen nhau thôị Còn những diễn biến sau đó thì hoàn toàn không liên hệ gì với tôi cả. Vả lại, quý vị cũng nên hiểu cho dạo naỳ Từ Sâm cũng lém lỉnh lắm chứ không ngu ngơ như ngaỳ nào đâụ
Từ Sâm đắc ý nói:
- Ðó mâý người thấy chưả tất cả đêù do tôi chủ động, tôi tự tìm hiểu mà.
Thuỳ Tâm chen vào:
- Ông anh cả của tôi ạ, ông đừng vội hí hửng như vậy, tôi thấy ông càng lúc càng khù khờ ra, có lẽ Trúc Vỹ ăn phải buà mê thuốc bả gì của anh đâý.
Thúy Du nói:
- Thì cô cứ hỏi Trúc Vỹ thử xem.
Bất chợt Từ Sâm bước tơí cạnh Trúc Vỹ ngồi xuống:
- Trúc Vỹ em thấy đâý, mâý bà chằn nhà anh họ muốn biết, tại sao em lại yêu anh. Nói đi em, nói cho họ nghe đi em.
Lời của Từ Sâm làm Trúc Vỹ đỏ mặt. Cô bé chớp chớp mắt, lúng túng không biết trả lời saọ Bảo Lâm thấy vậy bước tơí cạnh Từ Sâm cười nói:
- Cậu điên thật, không lẽ cậu muốn đâú với họ ư?
Từ Sâm thật thà:
- Nhưng mà chính tôi, tôi cũng muốn biết điêù đó. Trúc Vỹ đã yêu gì ở tôi nàỏ
Bảo Lâm nói:
- Cậu hay thật. chuyện đó tại sao cậu không đợi lúc chỉ có hai người mà hỏị Lại làm rum` beng giữa chốn đông đảo thế naỳ? Lạ đơì thật. chuyện của hai người mà lại la toán lên cho mọi người cùng biết à?
- Tôi muốn mọi người đêù nghe để họ làm chứng luôn.
Bảo Lâm phì cười:
- Tôi chịu thua thôi, đúng cậu là một thành viên của gia đình vui nhộn naỳ.
Mọi người cười ồ. Sau tiếng cười, Thuỳ Tâm vẫn không chịu bương tha Trúc Vỹ, cô bé cứ vây lâý câu hỏi cũ:
- Nói đi, chị Trúc Vỹ. Câu hỏi ban naỹ chị chưa trả lời cơ mà.
Trúc Vỹ bị ép buộc, mặt đỏ như quả taó chín. Cô nàng chớp mắt một lúc mới nói được:
- Thưa bác, ban naỹ ở đây ai cũng baỏ anh Sâm là anh chàng khù khờ. Nhưng thật ra theo con thấy thì con mới là người khờ khạo hơn nhiêù. Có nhiêù điêù con không biết, con phải nhờ đến anh Sâm. Con thấy anh ấy thông minh, anh ấy biết rất nhiêù thứ. Anh ấy giỏi chuyên môn, cất nhà thiết kế xây dựng... Ngoaì ra, còn biết bơi, biết khiêu vũ. Anh ấy cũng còn biết trồng hoa biết đủ thứ. Như vậy làm sao baỏ anh Sâm ngu ngơ được? phải nói là anh ấy thông minh nhất thế giơí. Anh ấy lại khoẻ mạnh. Đứng gần anh ấy con thấy mình yêú đuôí làm saọ Có anh ấy, làm gì con cũng yên tâm. Con không sợ bất cứ điêù gì cả.
Trúc Vỹ nhìn lên thở daì:
- Còn thì vụng ăn vụng nói, caí gì cũng không diễn đạt được. Con không bằng một góc của mâý chị nhà naỳ. Chỉ biết nói là con yêu anh Sâm. Yêu với tất cả những gì anh ấy có. Con cảm thấy mình không thể sống thiêú anh ấy được.
Trúc Vỹ nói xong, không khí trong nhà như lắng xuống. Mọi người ngẩn rạ người dễ xúc động nhất là mẹ Sâm. Mắt đỏ hoẹ Trúc Vỹ nhìn mọi người ngac nhiên vì không hiểu tại sao mọi người lại lặng im.
- Ủa sao vậỷ Em đã nói gì không phảỉ
Từ Sâm ngồi thẳng lưng dậy, vòng tay qua ôm lâý Trúc Vỹ. Bây giờ không có gì xâú hổ hay e thẹn nữạ Quên hết rụt rè chàng nói:
- Em không nói gì sai cả. Không sai lâý một câụ Em đã đưa anh lên tận mây xanh. Bây giờ nêú em không kiếm được caí thang cho anh bước xuống, thì có lẽ anh sẽ ở maĩ trên ấỵ Trúc Vỹ!
Từ Sâm nói một cách xúc động:
- Anh xin hứa với em trước mặt mọi người, anh sẽ để hết quãng đơì còn lại của mình để yêu em, để bảo vệ và che chở cho em.
Lại một bất ngờ khác, căn phòng rơi vào yên lặng. Thúy Bình là người đầu tiên nhạy bén nhất. Cô ta vỗ tay lên tíêng:
- Chị Mai, chi Mai đâu rồi, mang rượu sâm banh rạ Xin lỗi nhé, tình huống naỳ không thể không uống rượu được. Thuỳ Tâm, em đi lâý ly ra đâỵ Còn anh Vinh làm gì anh đứng ngẩn ra như vậỷ Chuẩn bị rót rượu cho mọi người đi, chúng ta cùng uống chúc mừng.
Câu nói của Thúy Bình như đánh thức mọi ngườị Tiếng vỗ tay lập tức vang lên. Căn phòng bỗng trở nên ôn` aò sôi động. Rượu được mang ra rồi có tiếng cụng lỵ Thúy Du cũng rót một ly đặt vào tay Trúc Vỹ, làm Trúc Vỹ bối rối quay sang Bảo Lâm:
- Thưa cô, em uống được chứ?
Bảo Lâm nói:
- Ðược, không phải chỉ có em mà tôi cũng uống nữa đâỵ
Thế là mọi người cụng lỵ Bà Ngô ôm Trúc Vỹ vào lòng sung sướng. Còn Vinh, sau ba làn cụng ly chợt thở rạ
Thúy Bình ngạc nhiên nhìn chồng:
- Anh làm sao vậỷ
Vinh nhìn về phiá Trúc Vỹ nói:
- Thấy cậu Sâm hạnh phúc mà tôi buồn cho thân phận tôị nhớ lúc còn trẻ nào có kém gì cậu ấy đâu, vậy mà...
- Vậy mà saỏ vậy mà saỏ
Thúy Bình trừng mát nhìn chồng. Vinh vòng tay qua lưng vợ giả vờ hát theo một giọng dân gian:
- Nương nương ơi, đệ đã say rồị Xin nàng hãy nới tay!
Lập tức ca gian phòng ngập đâỳ tiếng cườị Rượu lại rót ra đâỳ ly cho mọi ngườị Khi Từ Sâm rót đến ly Bảo Lâm, nàng đưa tay chận miệng ly nói:
- Thôi, tôi không thể uống tiếp được đâụ
Từ Sâm cười nói:
- Không được, Bảo Lâm, chị phải đặc biệt uống với tôi một lỵ Gọi là ly rượu đền ơn.
Câu nói của Từ Sâm có nhiêù ý nghĩạ Bảo Lâm không thể từ chốị Ngay lúc đó Thúy Du lại lên tiếng:
- Từ Sâm, chết mi rồị
- Chuyện gì thế?
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn