View Single Post
  #26  
Old 05-17-2004, 04:15 PM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Từ Sâm ngac nhiên hỏi, Thúy Du tiếp:
- Cậu thấy đâý, vấn đề hôn nhân của cậu với Trúc Vỹ chỉ còn là vấn đề thơì gian. Còn chuyện giữa Bảo Lâm và ông Tạ Thắng cũng~ thế. Bao giờ Bảo Lâm lâý Tạ Thắng xong, Bảo Lâm sẽ trở thành mẹ của Trúc Vỹ. Bâý giờ cậu sẽ tính saỏ Gọi Bảo Lâm là "mẹ" hay bằng gì nàỏ
Từ Kính huà theo chân vợ:
- Ðúng rồi! Cậu Sâm, bây giờ cậu tập gọi Bảo Lâm bằng "mẹ" đi là vừạ
- Trơì đất!
Bảo Lâm kêu lên, nàng ngã phịch xuống ghế. Rượu đã bắt đầu ngấm, nàng vỗ nhẹ lên trán.
- Ngay cả Trúc Vỹ tôi còn không cho phép thay đổi cách xưng hô nữa là. Thôi được rồi, mâý người cứ giữ nguyên cho tôi, biết đâu một ngaỳ nào đó, con của Trúc Vỹ với con tôi lại chẳng gọi nhau băn`g tên thôị
Mọi người lại cườị không hiểu sao ở đây có nhiêù tíêng cười đến thế. Bà Ngô có vẻ quan tâm keó Bảo Lâm lại gần hỏi:
- Thế nào, sắp làm lễ cươí rồi à?
- Có lẽ cuối năm.
Bà Ngô lo lắng hỏi:
- Thế còn mẹ của con thì saỏ Bà có đỡ hơn không?
- Con cũng không biết, nhưng lúc gần đây thì mẹ con có vẻ tỉnh taó. Ít nổi giận, ít nói nhảm hơn. Cha con bảo có lẽ vì chuyện con sắp lâý chồng, khiến người có ý thức vai trò làm mẹ, nên không loạn trí nữạ
Bà Ngô nói:
- Có lẽ như vậỵ Bác phải cảm on con nhiêù lắm vì chuyện hôn nhân của Từ Sâm, phần lớn là do sự giúp đỡ của con, bác biết.
Bảo Lâm mỉm cười nói:
- Bác không cần cảm ơn con. Theo con thấy mọi thứ chỉ là do duyên số. Từ Sâm và Trúc Vỹ gặp nhau cũng chỉ là do một tình cờ. Tất cả bắt đầu từ những chậu hoạ Bác có tin là có số mệnh không?
Bà Ngô cười:
- Bác chỉ nghĩ là con sẽ có một tương lai đâỳ hạnh phúc.
Tối hôm ấy họ uống rượu tôí khuya, sau đâý có điên thoại của Tạ Thắng. Ông ấy nói với Từ Sâm:
- Mâý người làm gì thế? Sao lại giữ con gaí và vợ chưa cươí của tôi kỹ thế tôi ở nhà một mình buồn quá, cậu nên đưa Trúc Vỹ về được rồị Bao giờ lấy nhau xong hai người mặc sức nói chuyện.
- Vâng, con sẽ đưa Trúc Vỹ về ngaỵ
Mọi người ai bắt đầu về phòng naý. Từ Sâm với một traí tim ngập đâỳ hanh phúc, lấy xe hơi ra, đưa Bảo Lâm về trước rồi kế đến Trúc Vỹ, lòng tràn ngập niềm vuị
Xong công việc, Từ Sâm lạí xe về nhà. Chàng huýt saó không ngừng trên xẹ Lòng vui như chưa bao giờ vui thế.
Đã đến cổng, Từ Sâm bấm coì, cửa mở, chàng cho xe từ từ lăn bánh về phiá nhà để xẹ Chợt nhiên có một cô gaí nhảy ra chận trước đầu xẹ
Từ Sâm giật mình. không phải là người trên hành tinh khác rơi xuống, cũng không phải ma quỉ. Một người con gaí bằng da bằng thịt đứng đâý! Traí tim Từ Sâm muốn ngừng đập. Đôi mát đẹp, chiếc aó daì bó sát thân maù đỏ. Đúng chính xác là La Duy Trâm.
Từ Sâm vội tắt đèn, cơn say như bay mất. Duy Trâm chậm raĩ bước tơí. Duy Trâm nói với giọng rất nhỏ nhẹ:
- Tôi có thể vào ngồi trong xe để nói chuyện với anh một chút không? Chúng ta vẫn là bạn cơ mà, phải không?
Từ Sâm không làm sao khác hơn là mở cửạ Duy Trâm ngồi xuống cạnh tay laí:
- Tôi đã nhiêù lần gọi dây nói đến văn phòng của anh và cả ở nhà, nhưng nơi nào cũng bảo là anh đi vắng. Tôi biết anh bây giờ rất bận. Nào phải cất nhà kính, phải đưa đón cô bạn quý, vì dù sao anh cũng sắp làm chú rể rồị
Từ Sâm cuí đầu, bậm lấy môị Dù gì chàng cũng thấy mình đã sai, đã hành động một cách hồ đồ ở baĩ biển Nam San. Dù sao trong thâm tâm Từ Sâm, chàng thấy mình có lỗi về caí đêm hôm ấỵ Từ Sâm nói một cách bứt rứt:
- Xin lỗi Trâm nhé! Tôi biết là mình không phải, tôi có lỗi nhưng dù gì mình vẫn là bạn nhau cơ mà?
Duy Trâm hậm hừ:
- Bạn à? Bạn mà anh lại cư xử như vậy ư? Anh lánh mặt, không tiếp điện thoại, anh trốn tôi như trốn một con rắn độc.
Duy Trâm quay qua mắt đâỳ vẻ giận dữ:
- Anh có biết là tôi đến tìm anh lần nào người nhà của anh vừa thấy tôi là bảo anh không có ở nhà. Ngay đầu hôm nay, tôi cũng có đến, tôi đứng ngoaì nhìn vào thấy đèn trước sáng choang, tôi nghe thấy ca tiếng cười của mọi ngườị Mà cô tớ của anh cũng không cho vàọ
Tim Từ Sâm đập mạnh. May thật! Nếu chị Mai không biết, cho vào, thì chuyện sẽ diễn biến ra saỏ Trận đụng mặt với Trúc Vỹ, chắc Trúc Vỹ sẽ chết mất. Chàng vội lợi dụng ngay "sự vắng mặt" chớp nhoáng vừa rồi, nói:
- Ðúng vậy, lúc đầu tôi đâu có mặt ở nhà. Trâm nghe tiếng cười có lẽ là của cha tôi đó.
Duy Trâm trừng mắt nhìn Từ Sâm:
- Anh không có ở nhà mà tíêng cười của anh lại vang dội ra ngoaì cửa rồi sau đó anh lại ra ngoaì, bên naỳ một cô bên kia một cô. Đưa người naỳ về rồi đưa người khác. Sao anh nói dối giỏi thế?
- Trâm... Trâm đã theo dõi tôỉ
Duy Trâm nhun' vai nói:
- Tôi không dư thời gian đến độ như vậy đâụ Tôi thấy anh laí xe ra ngoaì trên xe có hai cô gaí...Lúc đó tôi không nhảy ra chận đầu xe là gì giữ thể diện cho anh. Vì tôi biết, sớm muộn gì anh cũng sẽ quay lạị Tôi đứng đây đợi xem anh sẽ giải quyết sự viêc ra saỏ
- Giải quyết?
Từ Sâm thấy khó hiểụ Chuyện gì nghiêm trọng như vậỷ Chàng quay sang:
- Duy Trâm cô nói thế là thế nàỏ
- Anh mới có người yêủ
- Vâng?
- Có phải con gaí duy nhất của luật sư Thắng không?
- Vâng.
Duy Trâm gật gù:
- Hừ! vậy là anh đã câu được con cá xộp rồi đâý.
Từ Sâm giật mình. Chàng chợt nhớ ra có lần Bảo Lâm đã nói, Từ Sâm là con cá lớn mà Duy Trâm đang thả câụ Bây giờ Duy Trâm lại sử dụng từ ngữ naỳ để am' chỉ chàng. Thật Từ Sâm không ngờ, giữa con người với con người lại có thể sử dụng cách hình dung đó. Từ Sâm chợt thấy như bị xúc phạm. Giữa chàng với Trúc Vỹ chỉ có tình cam chứ nào có ẩn ý gì.
Từ Sâm nói:
- Duy Trâm, cô đừng nói như vậy! Tôi thật sự có lỗi và đã xin lỗi cô, nhưng tôi xin cô đừng bôi bác chuyện tình cảm giữa tôi với Trúc Vỹ. Chúng tôi thật sự yêu nhau, chứ không hề lừa dốị Và như cô biết đâý gia đình tôi đủ sức cung cấp tiên` bạc cho tôi, chứ tôi khỏi phải câu cá câu kiết gì cả.
Từ Sâm nói một cách thật thà, không nghĩ đến phản ứng của Duy Trâm.
- Anh yêu cô ấỷ
- Vâng.
- Vậy anh tính sao với tôỉ
Từ Sâm ngẩn ra:
- Cô.. Cô.
Duy Trâm vừa thở vừa nói:
- Tôi đã bị anh chiếm đoạt. Anh đã cướp mất đơì con gaí của tôị Bộ anh quên chuyện xảy ra ở baĩ biển Nam San rồi ư?
Từ Sâm nhắm mắt, hai tay ôm lấy đầụ Rõ ràng Từ Sâm rất mong là chuyện ở baĩ biển Nam San chỉ là một cơn ác mộng, một cơn ác mộng thoáng quạ
Từ Sâm nói một cách yêú đuôí:
- Duy Trâm! tôi phải làm gì để cô tha thứ cho tôi chứ?
- Tha thứ à? Ở đây không phải là vấn đề tha thứ hay không. Từ Sâm! Anh cũng không phải là đứa con nít mới lớn, anh phải có trách nhiêm với hành vi của mình. Anh có nhớ không? hôm ấy tôi đã bảo anh đừng mà anh có nghe tôi đâụ Anh cứ làm tơí.
Từ Sâm vội vã nói, chàng sợ phải nghe thêm những tiếng khó nghẹ Mồ hôi đã ướt đẫm lưng chàng.
- Thôi được rồị Cô haỹ nói đi, cô muốn tôi phải làm gì? Trách nhiệm gì nàỏ
Duy Trâm nói rõ từng tiếng một:
- Anh phải cươí tôị
Từ Sâm taí mặt, chàng tưởng mình nghe lầm:
- Tai sao tôi phải cươí cô?
Duy Trâm lặp lại, không nhìn Từ Sâm mà nhìn ra khung kính xe:
- Tôi bảo anh phải cươí tôi, bởi vì tôi đã có con với anh!
Từ Sâm cảm thấy như trơì đất sắp nổ tung. Chàng ngồi yên như pho tượng, mọi thứ đêù bất động. Ngay cả hơi thở và quả tim cũng thế. Chàng nghe đầu óc mình quay cuồng, hai lỗ tai lùng bùng với những tiếng kêu rất lạ. Chàng toát mồ hôi, trước caí tin mà Duy Trâm vừa cho chàng haỵ Trơì ơi! Ta đã có con với Duy Trâm rồi saỏ Như thế là tất cả đa sụp đổ hoàn toàn. Rồi ta sẽ ăn nói làm sao với Trúc Vỹ đâỷ Còn mặt muĩ nào nhìn cô ấỷ Tội nghiệp Trúc Vỹ trắng tinh như tờ giâý, còn mình chỉ là tên vô lại ham vuị Ôi! thật là nhục nhã. biết phải xử sự ra làm sao trước tình cảm của cha Trúc Vỹ dành cho mình? rồi còn Bảo Lâm, còn gia đình nữạ Ta chỉ có nước độn thổ mới mong trốn chạy được mọi ngườị
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn