Chương: 14
LONG QUÂN THẦN KIẾM
- 0 -
Triệu Nam Sơn đứng trong đám quần hùng hiếu kỳ, xem ngư dân trên đảo vớt hai chiếc bánh lớn lên khỏi hồ nước. Hai chiếc bánh được để lên giàn, trước đài chính dành cho lễ hội Quan Kiếm và ngày Hùng Đức truyền thống. Phía trên cao có treo hai tấm liễn ghi dòng đại tự: Đại Việt nhất nghi. Nam Quốc truyền thống. Xung quanh lễ đài người ta chen chút nhau, mỗi người một việc thật tấp nập. Một lát nữa đây lễ hội sẽ được tiến hành, nhưng trong lòng bang chủ Kim Sa không cảm thấy vui. Ngược lại lão anh hùng thấy trong dạ như có trăm ngàn cơn sóng dữ, thay nhau hành hạ tinh thần một lão già chỉ muốn an hưởng quảng đời còn lại…
Trên tay Triệu Nam Sơn đang cầm nửa mảnh khăn mà con gái vẫn thường quấn lên mái đầu. Đây là thói quen cô con gái yêu mỗi khi đi ra khỏi nhà. Buổi sáng, thuộc hạ của Tam Đảo môn chạy đến, đưa cho lão một vật mà vừa nhìn thấy đã kinh hãi. Đó là nửa chiếc khăn quấn tóc của Linh nhi và một mảnh giấy ghi mấy chữ, yêu cầu một cuộc trao đổi giữa Long Quân thần kiếm và tính mạng ái nữ. Trong giờ phút trọng đại, bỗng nhiên lão phải có một quyết định thật khó khăn. Một bên là trấn sơn chi bảo của châu thổ. Bên còn lại là tính mạng đứa con gái duy nhất giữa lão và người vợ đã khuất. Thật điên khùng khi đem hai việc này trộn vào nhau. Nhưng kẻ địch đã buộc lão phải có chính kiến giữa cái riêng tư và công đạo võ lâm. Đành rằng Long Quân thần kiếm là vật chí bảo của võ lâm, nhưng… mạng người cũng có một. Mất kiếm còn có thể tìm lại được, nhưng mất con gái thì lấy gì thay thế…
Nhìn chưởng môn các phái đã đến đông đủ trước khu vực diễn ra lễ hội, lão anh hùng vẫn còn mãi phân vân. Con người trước sau rồi cũng chết, đó là điều tất nhiên, nhưng vẫn để lại sự thương tiếc cho người ở lại. Lão sẵn sàng bỏ hết tất cả, ngay cả hai chữ “ANH HÙNG” để thoát khỏi hoàn cảnh khắc nghiệt, hội ngộ cùng con gái.
Người già trên đảo đang thắp nhang cúng tế ngày Hùng Đức. Thanh niên nam nữ quây quần bên những chậu hoa kiểng, được trưng bày tràn ngập đến tận bìa rừng. Khắp nơi hừng hực không khí háo hức, bày tỏ lòng thành với ân đức sáng lập xã tắc của tiền nhân.
Nhìn những gương mặt rạng rỡ, trong đó có quần hùng khắp nơi đến làm khách trên đảo, Triệu Nam Sơn chợt nghĩ ra: Không ai có thể chia sẻ tâm sự của người khác với một tâm trạng đối nghịch nhau. Quyết định nghiệt ngã nhất, cũng là duy nhất thuộc về cá nhân dám chịu trách nhiệm về hành động của mình. Không ai có thể thay thế mình trong những điều kiện thuộc về bản năng.
Triệu Nam Sơn bước lên đài. Những người trên đảo thấy bang chủ Kim Sa liền tránh sang hai bên, nhường lối cho lão đi. Từ trên cao nhìn xuống, hàng ngàn con người đang chen nhau trong tâm trạng háo hức, muốn được chiêm ngưỡng cổ vật có một không hai của châu thổ. Hai mắt Triệu Nam Sơn như có lửa, tiếng lão vang lên át hẳn tiếng ồn ào của bao con người:
- Thưa các vị anh hùng! Hôm nay Kim Sa bang chúng tôi mượn ngày Hùng Đức để mọi người có dịp thưởng thức một cổ vật từng thất lạc của châu thổ. Bấy lâu ai cũng biết truyền thuyết về Long Quân thần kiếm, nhưng không có dịp chứng thực những điều này. Rất may mắn cho Kim Sa đảo, đã có người vô tình phát hiện được thanh kiếm trấn sơn nằm sâu dưới đáy biển, trong một hang động đầy san hô và các loài thủy thảo. Lúc đầu Kim Sa bang không cho mình đang sở hữu bảo vật có một không hai. Nhưng sau khi tra cứu các cổ thư về luyện kiếm, tìm những cao nhân dị sĩ trong võ lâm để trao đổi ý kiến, chúng tôi mới chắc chắn đó đích thực là thanh bảo kiếm Long Quân…
Dưới đài có nhiều tiếng xôn xao vang lên:
- Nói nhiều để làm gì. Cứ mang ra cho mọi người xem là biết ngay thôi. Hình dáng của kiếm thiên hình vạn trạng. Cứ bạ đâu cũng cho là bảo kiếm thì thiên hạ sẽ cười chê.
- Đúng! Đúng! Đem kiếm ra thử, cho mọi người xem oai lực của nó thì ai chẳng tâm phục.
Triệu lão anh hùng mỉm cười nhìn mọi người:
- Lão phu muốn nói cho mọi người hiểu rõ. Hiện nay rất nhiều thế lực muốn có được thanh kiếm báu. Nếu nó thực sự là thanh kiếm trong truyền thuyết thì mọi người sẽ nghĩ sao?
Nhiều tiếng nói tức giận vang lên:
- Bảo vật của châu thổ thì thuộc về châu thổ, không ai có quyền mang nó đi. Bang chủ hãy mang thanh bảo kiếm cho mọi người xem đi. Nếu nó thật sự là Long Quân thần kiếm, tất cả chúng ta sẽ đem thân ra mà bảo vệ đến cùng…
Triệu Nam Sơn chợt chau mày nghĩ: Không biết Linh nhi sẽ nghĩ sao khi nghe những lời này. Anh hùng hảo hán sao có thể bỏ mặc thanh kiếm rơi vào tay kẻ khác…
Lão bước xuống chân đài, đứng ngay trên bãi cát trước đỉnh hương trầm bằng đồng, nặng ước mấy trăm cân. Hai tay Triệu Nam Sơn xoa vào nhau và bằng một động tác rất dứt khoát. Rồi lão vung tả chưởng vỗ mạnh lên mặt cát. Một tiếng nổ “ầm” vang động. Cát bụi mờ mịt một góc trời. Khi bụi cát lắng xuống, trên tay lão đã cầm một thanh kiếm. Thân kiếm dài tám thốn (tấc), tính luôn chuôi. Toàn thân tựa rồng lạc phong vân, không mấy tinh kỳ, nhưng đường nét mạnh mẽ khác thường. Chuôi kiếm là phần đuôi, đầu là mũi kiếm với hai chiếc râu sắc nhọn.
Dưới đài bỗng lặng ngắt như tờ. Hình dáng kỳ lạ của cổ kiếm khiến nhiều người thất vọng. Trong sự tưởng tượng của họ, bảo kiếm phải lấp lánh tinh quang, chói lọi một góc trời. Nhưng ngược lại Long Quân thần kiếm chỉ có hình dạng kỳ lạ, không màu sắc, không chút uy nghi như được làm ra từ đá…
Biết được sự thất vọng của quần hùng, Triệu Nam Sơn vung nhẹ thân kiếm một vòng.
“Keng”
Một tiếng động nhỏ vang ngân. Mọi người kinh ngạc nhìn không chớp vào cánh tay lão bang chủ. Rồi một người bỗng la to, rồi chỉ vào cái đỉnh đồng ở sau lưng Triệu Nam Sơn. Tiếng kinh ngạc vỡ ra từ những khuôn ngực nở rộng. Họ đồng nhìn về chiếc đỉnh đồng đang từ từ ngã ra, nằm bất động trên bãi cát. Sự kinh ngạc phút chốc nhường chỗ cho nỗi khiếp hãi. Chỉ với một cái vẫy nhẹ, thanh kiếm đã cắt ngọt một đỉnh đồng nặng mấy trăm cân. Đây không phải là Long Quân thần kiếm sao lại có oai lực kinh hồn bạt vía như vậy?
Mấy ngàn anh hùng kiếm khách bỗng lặng yên, chỉ còn nghe tiếng gió bể rì rào đồng điệu với ngàn cây ru gió…
Hàng ngàn con mắt đang hướng về thanh cổ kiếm, không ai còn tâm trí để ý đến xung quanh. Lúc này cánh rừng phía tả có nhiều người xuất hiện. Đi đầu là một hoà thượng Tây Tạng, phía sau có rất nhiều nhân vật của võ lâm trung nguyên cùng đến.
Tiếng ai đó vang vang:
- Ta e rằng đó không phải là Long Quân thần kiếm. Vì châu thổ sao có người làm ra một thanh kiếm sắc bén như thế. Nhìn uy thế của bảo kiếm, chỉ có truyền nhân của hai họ Mạc, Can mới đủ bản lãnh luyện thành…
Triệu Nam Sơn quay đầu nhìn lại, thấy đó là một lão già mặc trường bào, lưng đeo kiếm. Nhìn sắc phục lão thuộc phái Không Động, thấp nhất cũng thuộc hàng trưởng lão.
Quần hùng trước đài đâu cần phân biệt sư thừa. Chỉ thấy có người nói lời vô lý liền phản ứng dữ dội.
- Lão là ai mà xem thường người khác quá vậy? Chẳng lẽ châu thổ không ai có thể luyện được một thanh kiếm chí bảo, chém sắc như chém bùn hay sao?
Lão già không trả lời mà ôn tồn nói:
- Lão phu chỉ nói theo “lý” và lịch sử của các cao nhân luyện kiếm mà thôi. Nếu nói đến luyện kiếm, thiên hạ ai cũng biết đến Can Tương và Mạc Gia, hai bậc kỳ tài đã luyện thành song kiếm mà võ lâm đã lấy tên họ thành danh cho bảo kiếm. Để luyện thành thanh Can Tương và Mạc Gia, chính Mạc Gia đã hy sinh tính mạng, nhảy vào trong lửa đỏ mới tạo thành hai thanh kiếm lưu danh thiên cổ. Sau sự kiện thương tâm trên, truyền nhân của hai họ Mạc, Can bỏ nghề luyện kiếm, lui về phương nam mai danh ẩn tích. Thanh kiếm này nếu không phải là truyền nhân hai họ Mạc, Can làm ra thì ai có thể luyện thành? Chỉ có những người cả đời gắn liền với kiếm mới mong tạo ra một thanh kiếm như thế. Thân kiếm như rồng bay, không màu sắc, gõ vào không để lại tiếng vang. Từ cổ chí kim, châu thổ có người nào luyện thành một thanh kiếm như vậy?
Lão nói rất có đạo lý, cuối câu như ngụ ý: liệu võ lâm châu thổ có kỳ nhân nào luyện được một danh kiếm. Sao cho rằng thanh kiếm trong tay Triệu Nam Sơn là Long Quân thần kiếm…
Quần hùng thấy lạnh buốt khi nghe lời nói của lão già. Sự thật xưa nay châu thổ cũng có nhiều người luyện kiếm. Nhưng để có một thanh kiếm nổi danh như Can Tương và Mạc Gia là điều không ai dám nghĩ. Nhưng lý nào kiếm do người châu thổ tìm được lại cho rằng của trung nguyên làm ra… Việc này có gì đó không ổn, nhưng tạm thời chưa có ai đưa ra lời phản bác.
Triệu Nam Sơn tay cầm thanh kiếm, đứng lặng yên nghe lão già nói mà không một lời phản ứng. Đợi lão dừng lời, Triệu Nam Sơn mới hỏi:
- Các hạ có phải là tam trưởng lão của Không Động phái, có tên gọi là Nhất Kiếm Xuy Phong, Lôi Hùng?
Lão già chấp tay vái chào bang chủ Kim Sa:
- Thật không ngờ Triệu bang chủ cũng biết đến tên tuổi của ta. Không biết lý lẽ vừa rồi của lão phu có lọt tai cao nhân châu thổ hay không?
Triệu bang chủ mỉm cười nhìn lão:
- Các hạ nói thanh kiếm này là do hậu nhân của Can, Mạc luyện thành, không biết có chứng cứ gì, hay chỉ là lời nói suông. Dựa trên hiểu biết của lão phu, hai nhà luyện kiếm Can Tương và Mạc Gia lúc hành nghề thì kỹ thuật luyện kiếm lúc ấy đã đạt đến sự hoàn mỹ. Những thanh kiếm do họ làm ra rất tinh vi, sắc xảo. Ngoài sự sắc bén, nó còn được chạm hoa văn rất tinh kỳ, người đời khó ai theo kịp. Hơn nữa lúc bấy giờ những loại đồng sắt được người đời dùng làm binh khí đã phổ biến. Những thứ kim loại này vừa bền bỉ, vừa có thể luyện trong lửa đỏ để nâng cao độ cứng chắc. Thanh kiếm này - Triệu Nam Sơn đưa cao thanh kiếm trong tay cho mọi người xem rõ - Không ai biết được làm ra bởi chất loại gì. Trông bề ngoài thanh kiếm tựa như đá mà không phải đá, sắt hay thép cũng không đúng. Vì sắt hay thép thường tạo ra tiếng vang ngân khi có va chạm. Ngoài oai lực của kiếm, ngoại hình nó không có gì nổi bật. Những đường nét tạo ra trên thân kiếm, chủ yếu do mài tạc mà ra. Xét niên đại, cổ kiếm này xuất hiện cách đây vài trăm năm cũng là ít. Sao có thể nói là do hậu nhân Can, Mạc tạo thành. Đó là xét về kiếm mà luận, còn như nói đến người làm ra nó, thì dù cho bất cứ ai tạo ra, thanh kiếm này vẫn thuộc về châu thổ. Con người không thể định được sở hữu mà xuất xứ mới nói lên thanh kiếm thuộc nơi nào. Nếu nó được làm ra tại châu thổ, sẽ thuộc về châu thổ là điều tất yếu…
Dưới đài quần hùng vỗ tay hò reo:
- Đẻ ra nơi nào, nơi đó là cha mẹ của mình. Chỉ có bọn điên khùng mới không hiểu đạo lý đó. Thanh kiếm đó nhất định là Long Quân thần kiếm. Đúng cũng được mà không đúng cũng chẳng sao! Có gán ghép sai trái cũng không đến lượt người ngoài xen vào.
Lôi Hùng đỏ mặt tía tai nhưng không có lời nào giải thích. Suy nghĩ hồi lâu lão mới nói:
- Nếu các người cho nó là Long Quân thần kiếm thì có gì để chứng minh?
Trong quần hùng có người lên tiếng:
- Cần gì phải chứng minh. Lão cũng không thể chứng minh thanh kiếm ấy là vật ngoài châu thổ. Còn chúng ta chỉ biết, nó do người châu thổ tìm được thì nhất định là vật sở hữu của mình.
Mọi người cười to, có kẻ hứng chí gào lên:
- Chuyện không liên quan đến mình thì đừng có xen vào. Nếu thanh kiếm đó là vật của hai họ Can, Mạc thì ai có tư cách mang nó ra khỏi châu thổ?
Hòa thượng đến từ Tây Tang bỗng lên tiếng:
- Không ai có tư cách mang đi thì ai có tư cách giữ nó?
- Giữ nó không cần tư cách, mà chỉ cần ai là người sở hữu.
Lão hòa thượng cười nhạt:
- Chỉ sợ người sở hữu không xứng đáng mà thôi.
Có tiếng người hét lên:
- Lão nói đến hai chữ “xứng đáng”chẳng lẽ mình xứng đáng hay sao?
Hoà thượng chấp tay ngó lên trời, hồi lâu bỗng nói:
- Hai chữ “xứng đáng” không thể dùng miệng mà nói. Muốn chứng thật hãy tỷ võ xem ai là người “xứng đáng”giữ lấy thanh kiếm.
Độc Điếu Phong Can Đinh Túc đứng trong đám quần hùng bỗng cười lớn:
- Hòa thượng ở đâu ra bỗng nhiên đem lời khích tướng, muốn tỷ võ đoạt kiếm. Đã là người tu hành thì tứ đại giai không, dù bốn triều Ngu, Hạ, Ân, Chu có tái hiện cũng chỉ là cơn gió. Sao tham tâm phát tác muốn tranh đoạt cùng người?
Hòa thượng vẫn tỉnh như không. Lão nhìn Đinh Túc lão nhân hồi lâu rồi hắng giọng:
- Tu hành cũng có lắm chi nhiều phái. Lão tăng thiền tu theo lối nhập tục, tuy là tu hành nhưng thế sự vẫn là phương tiện để đi vào cõi siêu thoát. Vạn vật trên đời vốn vô chủ, hôm nay thuộc người này, ngày sau lại vào tay kẻ khác. Vậy khi cơ hội đến tay, ta cũng muốn đem bảo kiếm về chùa làm vật trấn tự chi bảo.
Đinh Túc lão nhân và Triệu Nam Sơn cùng nhìn nhau. Lão hòa thượng đã công khai tham vọng, tất nhiên sẽ không từ bỏ mục đích. Trong số đông kẻ đến đây, rất nhiều người nuôi ý định đoạt lấy thanh kiếm. Tạm thời bọn họ chưa nói ra, nhưng có cơ hội sẽ ra tay tranh đoạt. Sự việc hôm nay như lửa cháy mà có người còn thêm củi để dễ ra tay cướp đoạt.
Triệu Nam Sơn cười nhạt:
- Đại hòa thượng lặn lội từ Tây Tạng đến đây, thì ra là muốn có bảo vật trấn tự. Chẳng lẽ quý quốc trân châu dị bảo khan hiếm đến độ phải quá bộ đến nơi này?
- Xứ ta cái gì cũng có, duy chỉ thiếu một thanh kiếm mà thôi - Hoà thượng nói mà mắt ngó Triệu lão bang chủ không chớp - Nếu bỗng nhiên đem thanh kiếm đi thì khác gì cướp đoạt. Vậy để công bằng chúng ta tỷ thí, chọn tìm người xứng đáng gìn giữ cổ kiếm.
Có tiếng quát lớn vang lên:
- Ta không đồng ý!
Mọi người giật mình nhìn về phía có tiếng nói, đã thấy một bạch y nhân mặt bịt kín, đứng đấy tự lúc nào. Hòa thượng Tây Tạng ngó hắn cười:
- Ngươi không đồng ý ư?
Tiếng nói lão nghe nhẹ nhàng nhưng đến tai mọi người như sấm nổ vang rền. Những kẻ căn cơ võ học còn kém vừa nghe đã lảo đảo, có người ngã ngồi xuống hồi lâu mới định thần lại được. Những ai đứng gần lão hòa thượng đều tái mặt bởi âm ba của tiếng vọng.
Không ngờ người vận bạch y vẫn an nhiên như không, chiếc khăn bịt mặt của hắn rung rung trong tiếng cười:
- Ta không muốn tỷ kiếm, chỉ muốn trao đổi.
Hắn đưa cao chiếc khăn trên tay hướng về phía Triệu lão bang chủ.
- Tính mạng thiên kim tiểu thư của Triệu lão tiền bối đang trong tay ta. Nếu lão không chịu giao Long Quân thần kiếm, ta lập tức ra lệnh giết người.
Lời nói của hắn làm hoà thượng Tây Tạng giật mình. Lão là người nhanh nhạy, nắm bắt tình thế cực kỳ sáng suốt. Thấy người áo trắng vừa đưa nửa chiếc khăn ra, Triệu Nam Sơn toàn thân liền chấn động. Vậy chắc chắn tên này đã nắm được yếu điểm của bang chủ Kim Sa. Nếu lão không quyết định nhanh, sợ rằng thanh kiếm sẽ lọt vào tay kẻ khác… Ý nghĩ vừa lóe lên, lão lập tức ra tay. Tả chưởng của lão cách không, khẽ phất về người áo trắng như một cử chỉ phó mặc, không muốn quan tâm. Những người xung quanh không nghe thấy kình phong, chỉ thấy mặt cát nơi người áo trắng đứng như nổi sóng. Rồi bão cát vụt chấn động liên miên như nuốt mất cái bóng trắng nhỏ nhoi trong tâm bão.
Chiêu thức của hoà thượng là nhằm khống chế chiếc khăn trong tay người bịt mặt. Lão biết vật ấy rất quan trọng đối với người áo trắng. Nếu đoạt được lập tức ưu thế sẽ thuộc về mình. Đã vậy lão không có lý do gì phải khách sáo. Công phu tối cao của mật tông phái được lão đem ra thi triển một cách tuyệt hảo. Đối thủ trong lúc bất ý không có cách gì tránh được…
Thế nhưng… khi kình phong lắng xuống là lúc mọi người nhìn thấy người áo trắng vẫn an nhiên đứng đấy. Không suy xuyển, cũng không xê dịch một bước chân với chiếc khăn vẫn cầm trong tay.
Kinh hoảng, lão hòa thượng xuất chiêu thứ hai. Lần này là chiêu Kiến Hoa Duy Phật, được đánh rất chậm đến ngực người áo trắng. Một tiếng nổ ầm vang lên. Cả hai bóng người đồng lay động trong chốc lát. Trên mặt cát hằn sâu những khe nứt như bị nung nóng qua lửa…
Triệu Nam Sơn nhìn hai bên đánh nhau mà lòng phân vân. Lão không thể thừa cơ xuất thủ đoạt lấy chiếc khăn trong tay gã áo trắng. Trước muôn người, nếu xử sự lén lút, còn đâu thanh danh của Long Trảo Xuyên Vân, Triệu lão anh hùng. Nhưng không lẽ để mặc cho người thao túng sinh mệnh con gái mình? Trong lòng lão như có trăm ngàn cơn sóng dữ, dằn vặt, cấu xé, mà không biết phải làm sao.
Trận đánh bên ngoài không bên nào chiếm được thượng phong. Người áo trắng vẫn an nhiên mặc dù lão hoà thượng đã tận lực giao chiến. Đang đánh lão hoà thượng bỗng lùi ra sau, trong lòng lão thầm nghĩ: Đánh như thế này chỉ thêm mất mặt, ta hãy tạm thời nhẫn nại, chờ diễn biến tiếp theo xem thế nào hãy tính…
Gã áo trắng nhìn Triệu lão bang chủ hỏi:
- Thế nào, lão có chịu trao đổi để giữ lấy tính mạng con gái hay không?
Quần hùng xung quanh bỗng lặng ngắt. Họ biết cuộc trao đổi này liên quan đến con gái Triệu lão bang chủ. Giờ phút trọng đại này không ai giúp được gì cho lão. Lưng người nào cũng đẫm ướt mồ hôi trong nỗi lo nghiệt ngã mà không dám đưa ra sự lựa chọn.
Nhìn sắc mặt Triệu Nam Sơn, Độc Điếu lão nhân quay đi không dám nhìn. Lão biết lúc này ra tay hành động là giết chết con gái Triệu Nam Sơn. Tên áo trắng có thể nhân nhượng với lão hoà thượng, nhưng hắn sẽ không buông tay khi bất cứ ai trong quần hùng động thủ. Chỉ cần hắn ra hiệu lệnh là thuộc hạ sẽ hành động tức khắc. Tính mạng Triệu Ngọc Linh lúc ấy sẽ không còn…
Tình thế đang thập phần nguy hiểm bỗng có tiếng gọi vang lên:
- Gia gia!
Tiếng nói phát ra từ xa, nhưng giữa thinh không vắng ngắt như tiếng nổ giữa trời quang, làm Triệu lão bang chủ rung động. Gương mặt cương nghị của lão vụt nở nụ cười héo úa.
- Linh nhi! Con đấy ư?
- Là con đây! Thần sắc của gia gia sao thế? Những người này đến đây hiếp đáp Kim Sa bang ư?
Triệu Nam Sơn cười lớn:
- Người ta không hiếp đáp mà chỉ đem tính mạng con ra uy hiếp gia gia.
Người áo trắng vừa nhìn thấy Triệu Ngọc Linh toàn thân liền chấn động. Hắn sửng sốt:
- Ngươi không thể nào thoát về đây được.
Ngọc Linh nhìn hắn trề môi:
- Ngươi sai khiến những tên kém đức vô tài đi bắt ta, làm sao thành công được - Nàng dừng ánh mắt nhìn lên chiếc khăn trên tay gã - Thì ra ngươi nhặt chiếc khăn ta đánh rơi bên dốc đá nên đem đến đây uy hiếp thân phụ. Thủ đoạn hèn hạ như vậy, thật khiến anh hùng hảo hán chê cười.
Tiếng nói nàng chưa dứt đã không thấy bóng dáng hắn đâu nữa.
Thì ra thấy kế hoạch bất thành, lại đứng giữa quần hùng châu thổ, lành ít dữ nhiều, tên áo trắng bất ngờ biến đi. Hành động của hắn rất khó lường, võ công lại cực cao. Mọi người đang vui mừng vì sự xuất hiện của Triệu Ngọc Linh nên không ai phòng bị. Lúc giật mình hắn đã biến mất tăm.
Từ xa đã thấy Lý Bằng đi giữa huynh đệ Cát Khương song tiều và Cao Phong tiến vào. Triệu Nam Sơn nhìn chăm chăm Lý Bằng với tấm lòng thật sự cảm phục. Hắn đã hoàn thành lời hứa, bảo vệ đứa con yêu của lão. Nhìn chiếc áo xanh nhơm nhớp cát, Triệu lão bang chủ thảng thốt:
- Thiếu hiệp vừa đấu công phu với Chu Sa chưởng ư?
Lý Bằng cười khổ não:
- Đúng vậy! Chu Sa chưởng của Mạc Chấn Bắc, bắc Thiên Sơn thật phi thường. May mà vãn bối thoát được.
Tứ vị chưởng môn đồng thanh lên tiếng:
- Trưởng lão Mạc Chấn Bắc của bắc Thiên Sơn ư? Chính Tà Bất Duy, Mạc Chấn Bắc sau lại đến nơi này…
Ngô Cương bâng khuâng nói:
- Mười năm vắng bóng trên võ lâm, không ngờ lão đã luyện thành Chu sa chưởng. Độc môn công phu này có người luyện được, e rằng võ lâm lại một phen điêu đứng. Nghe nói tiền trưởng lão của bắc Thiên Sơn sinh tử bất minh sau trận chiến tại Thất Sơn. Thế hệ sau vì điều này đã ra sức tra cứu nhiều võ học bị thất truyền. Họ hy vọng có ngày nào đó đến châu thổ tỷ thí với Tam Tuyệt Túy Tiên một lần nữa.
Trần Anh chen vào cắt ngang câu nói của Ngô Cương:
- Cũng chưa hẳn vì điều đó. Ta nghe nói Mạc Chấn Bắc là con người kỳ lạ. Xưa nay lão chỉ hành sự theo ý mình. Nếu có ai muốn khiển được lão, ngoài điều kiện trao đổi ra thật không còn cách nào khác. Nhưng trong lúc hành sự, nếu lão nổi hứng muốn làm theo ý riêng cũng chẳng ai ngăn được. Chính tính khí này mà giang hồ tặng cho lão danh hiệu Chính Tà Bất Duy. Bất luận đúng sai lão cứ theo ý mà làm.
Đinh Túc bước đến bên cạnh Lý Bằng. Lão xoay người hắn một vòng để xem xét.
- Ngươi thật sự không bị thương chút nào chứ? Thứ võ học tà môn đó rất độc hại, nếu trúng phải sợ rằng Hoa Đà tái thế cũng không cứu được ngươi. Ta đã già rồi, rất quý báu sinh mạng nên không khoái chạm trán với lão ta tí nào. Tiểu Tử! Lần sau có gặp lão, nhớ tránh cho xa…
Triệu Ngọc Linh đứng ngoài xa bĩu môi:
- Có gì đâu mà phải hoảng sợ! Nữ tôn chỉ thấy lão dở dở ương ương, không đáng sợ như mọi người nói đâu - Nói đến đây nàng chỉ tay về phía Lý Bằng - Lão đấu đúng ba chưởng với hắn. Và khi hắn đỡ được, lão giữ đúng lời hứa bỏ đi ngay. Con người mà còn giữ được lời hứa thì chưa phải là kẻ xấu.
Triệu Nam Sơn chen vào cắt ngang câu nói của con gái:
- Linh nhi! Chớ có nói càng. Trong những vị trưởng lão của bắc Thiên Sơn, Mạc Chấn Bắc là người nguy hiểm nhất. Bình sinh lão hành sự không sao đoán được, chính điều này khiến ai ai cũng sợ.
Cao Phong đã biết chuyện của hai người nên nhìn Lý Bằng, cười:
- Có thể lão không đáng sợ. Bởi mục đích của lão là tìm người… hầu hạ, chứ đâu có giết…
Ngọc Linh quắc mắt ngó Cao Phong:
- Ngươi định bỡn cợt với ta ư?
Cao Phong ra vẻ hoảng sợ:
- Tại hạ thật sự không dám. Nhưng chỉ muốn nhắc nhở với cô nương, Mạc Chấn Bắc chưa bao giờ bỏ qua ý định của mình. Một khi lão đã nhắm vào điều gì thì nhất định phải làm cho được…
Triệu Ngọc Linh nghe hắn nói bỗng nhiên rùng mình. Nàng biết Cao Phong nói đúng và hình dung lại trận chiến đã trải qua trong rừng cùng Lý Bằng. Nếu như Lý Bằng không có thuật di hình cực kỳ ảo diệu thì không biết sẽ ra sao. Chu sa chưởng thật… khiến cho người ta phải sợ.
Tiếng Cát Tử oang oang:
- Ta không biết lão họ Mạc đó có làm được hay không, nhưng bọn ta thì đã được cuộc - Nói đến đây hắn nhìn Đinh Kiên - Lời nói không mặc áo. Ta nói có đúng không?
Giọng Đinh Kiên lạnh lùng:
- Ngươi đã thắng cuộc. Muốn ta làm điều gì thì cứ nói ra.
- Tạm thời ta chưa nghĩ ra. Chừng nào nghĩ ra ta sẽ nói cho lão hay.
Nói xong hắn cười lên một tràng dài khoái chí.
Tam trưởng lão Lôi Hùng của Không Động nhìn mọi người cười mỉa:
- Không ngờ tên tuổi Mạc Chấn Bắc khiến quần hùng châu thổ sợ hãi đến vậy. Câu chuyện của chúng ta chưa kết thúc ở đây. Thanh cổ kiếm tốt nhất là giao cho chúng ta mang về trung nguyên để tránh cuộc tương tàn vô ích.
Cát Tử trừng mắt nhìn lão:
- Lão có bản lãnh gì mà đòi lấy kiếm. Thử đấu với ta vài chiêu xem tài cán thế nào rồi hãy đứng đó ba hoa.
- Ngươi không xứng đáng.
Lôi Hùng khỉnh mặt ngó Cát Tử, làm cho hắn nộ khí.
- Ngươi cho ta không xứng đáng, thì ta cử người xứng đáng ra đánh với ngươi. Thế nào, có dám không?
Lôi Hùng cười hô hố:
- Đã đến đây thì không chuyện gì phải sợ. Ngươi định cử ai ra tỷ đấu?
- Chính lão.
Cát Tử vừa nói vừa chỉ tay vào Đinh Kiên, khiến mọi người kinh ngạc. Cao Phong và Lý Bằng nhìn nhau. Cả hai không ngờ Cát Tử lại sử kế di hoa tiếp mộc hay như vậy. Ngày thường hắn vốn nóng nảy, sau hôm nay lại ranh mãnh đẩy Đinh Kiên vào chịu thay.
Theo lý thì Đinh Kiên đâu thể từ chối. Lão đã thua cuộc khi thách thức Lý Bằng bảo vệ sự an toàn cho Triệu Ngọc Linh. Bây giờ đứng trước mọi người, đâu có lời nào khước từ cho được…
Đinh Kiên nhìn Lôi Hùng của phái Không Động như cân nhắc tình thế. Đến đảo Kim Sa lão đã huênh hoang khoe tài, bây giờ đâm ra do dự. Nếu hôm nay lão thất bại thì thanh danh Tam Đảo môn bị ảnh hưởng rất lớn…
Tam trưởng lão Lôi Hùng nhìn Đinh Kiên:
- Các hạ là chưởng môn của Tam Đảo, tên hiệu là Liễu Kiếm Lạc Hồn Đinh Kiên?
Đinh Kiên chấp tay vái chào rồi nói:
- Không dám nhận. Đó là bằng hữu giang hồ quen gọi thế! Chứ tài cán lão phu không đáng cho các bang phái trung nguyên quan tâm. Hôm nay vì một lời hứa, đành phải đắc tội với quý phái...
Lôi Hùng cười ha hả:
- Ta từng nghe kiếm pháp Tam Đảo môn oai chấn một phương, giờ có dịp trải nghiệm âu cũng là duyên số. Không biết người thắng trong cuộc đấu này có thể mang thanh cổ kiếm ra đi?
Cao Phong đứng cạnh bên nghe thế cả cười:
- Lão muốn chứng tỏ oai phong của mình thì cứ tự nhiên. Ở đây đâu có ai nói, hễ thắng là có thể ung dung lấy Long Quân thần kiếm.
- Vậy thì chúng ta tỷ đấu vì điều gì?
Cao Phong lại cười:
- Vì hư danh! Vì danh dự môn phái và cả trung nguyên lão muốn gánh vác một mình...
thay đổi nội dung bởi: macdung, 01-23-2015 lúc 01:26 AM.
|