
09-04-2009, 09:14 AM
|
|
Senior Member
|
|
Tham gia ngày: Aug 2009
Bài gởi: 178
|
|
Trích:
Nguyên văn bởi vhc08
Phôi pha
Nàng coi nhẹ tình ta như lá đổ
Ta một thời gọi kỳ ngộ ba sinh
Dẫu tháng năm có lận đận cuộc tình
Sao bổng chốc lại lặng thinh cuối mặt?
Chỉ khi nào lửa lòng em đã tắt!
Đêm chẳng còn là héo hắt xót xa
Bước sang ngang, bảo chẳng phụ nhau à ?
Âm điệu đó – Ôi tình ca quảng trưởng !
Từ chúng mình không hoà khúc giao hưởng
Cung điệu xưa là ảo tưởng một thời
Hãy quay đi, thoăn thoắt gót nàng ơi
Đừng lưu luyến dẫu một thời đã đến…
Lại lần nữa chiều nay ai rời bến
Đến rồi đi - Là vận mệnh thế thôi
Tình hay không mây nước vẫn cứ trôi
Chiều sẽ tắt nắng, thế thôi đó nàng
>>>> denderoidi >>>>
|
Đến làm chi
Em chỉ nói chuyên tình như lá đổ
Duyên chúng mình do định số Anh ơi!
“Đến để rôi đi” Anh chẳng thức thời
Còn ở đó trách nước trôi mây giạt
Tình chúng mình không hòa chung điệu nhạc
Bởi do Anh làm phím lạc, dây chùng
Em là gái phải ngôn hạnh, công dung
Lẽ vì đâu em trùng phùng cúi mặt
Anh biết rõ lửa long Em chưa tắt
Còn trách hờn, còn nhặt mắc đủ điều
Vọng bên sông con bìm bịp kêu chiều
Gọi nước lớn, xua thuyền yêu rời bến
Anh vẫn biết chia tay là vận mệnh
Vậy tại sao Anh còn đến làm chi
Không ở nhà ôm gối ngũ li bì
Còn giả đến trách, người đi kẻ ở
Meilueih
|