Anh không cần
Anh không cần
Anh nói thật, không thể yêu Em nữa
Em đã làm tắt liệm lửa lòng Anh
Nàng Thu kia vốn dĩ rất hiền lành
Tình mới chớm, nhưng phải đành ly biệt
Thu ra đi vơi nổi buồn da diếc
Bởi Em về, vẻ mặt thiệt lạnh lùng
Của hồi môn là buốt giá khôn cùng
Trong áo cưới, mịn như nhung, trắng toát
Yêu không thể, tranh giành và tước đoạt
Vì tình yêu mang vị ngọt con tim
Em chỉ đem bao buốt giá nhận chìm
Lửa ấm áp cửa con tim mới nhóm
Em mang đến cái gió đông dị hợm
Tứ núi rừng, đến thôn xóm, buôn làng
Hơi thở Em, ướp lạnh cả nhân giang
Lúc giận dỗi, Em còn mang bảo tuyết
Và băng giá, Em hòng mong hũy diệt
Cả sinh linh, mà không biết nhún nhường
Em đến đâu, băng tuyết trải ngập đường
Và hơi lạnh bao trùm mọi ngõ nghách
Em đến đâu, muôn màu thành trắng bạch
Màu tóc tang, hay là vạch tử thần
Yêu trần giang, đem cái lạnh hiến dâng
Cảm ơn Em! đời không cần buốt giá
Em không như Xuân, Hạ, Thu êm ả
Xuân đem niềm vui rộn rả sai mê
Hạ vàng ươm, bao cây trái sum suê
Thu lãng mạng và tràng trề thương nhớ
Em mang đến, nổi kinh hoàng, khiếp sợ
Lòng lạnh băng với hơi thở tử thần
Cái rét mướt mỗi lúc cứ trào dâng
Anh nói thật, không thể cần Em nữa
Meilueih
|