View Single Post
  #6  
Old 11-10-2009, 11:58 AM
baby.domino baby.domino is offline
Member
 
Tham gia ngày: Nov 2009
Bài gởi: 36
Default

Dương Dương, đừng sốt ruột, con đâu có kém ai!”.

Tôi cười sự đáng yêu của mẹ, tôi bảo không phải họ làm cao mà là con trai mẹ làm cao. Im lặng một lát, tôi nói tiếp: “Bây giờ chưa có nhưng sau chưa biết thế nào.”. Trong lòng tôi vang lên cái tên Hồ Khả - cô gái tràn ngập ánh mặt trời nhưng vẫn toát ra hơi lạnh.

Mẹ đã quên chuyện đó, lại bắt đầu bài ca của bà, nghĩ gì nói nấy.

Đêm đó tôi ngủ thiếp trong tiếng phàn nàn của mẹ, thật lạ là tôi ngủ rất say. Mẹ tốt quá, tuy nói hơi nhiều. Những lời phàn nàn của mẹ làm tiêu tan nỗi nhớ nhà bấy lâu của tôi.

Tôi nghĩ mình đã là chàng thanh niên hai mươi hai tuổi, có sự nghiệp và suy nghĩ riêng. Nhưng trước mặt mẹ, tôi vẫn chỉ là đứa trẻ.
14. PHỤ NỮ VÀ BÓNG ĐÁ
Nằm viện một tuần, tôi cơ hồ quên đường về nhà. An An bảo tôi mắc bệnh lú lẩn tuổi già.

Con bé An An cuối cùng cũng thể hiện bản lĩnh khi tôi xuất viện; điều kỳ lạ là mẹ hầu như không mắng nó. Mẹ chỉ nhắc con gái ở ngoài phải cẩn thận, An An trang nghiêm gật đầu.

Ra khỏi viện, nghĩ đến cảnh ngồi xe về nhà, tôi nói với em gái là tôi không thể ngồi nổi nữa, dù trên xe có chỗ ngồi thì tôi vẫn đứng!

“Khi người ta biết nằm lại ngồi suốt một tuần liền mới nhận thấy việc đi lại thật là thú vị”.

Ra đến bến xe, mẹ nói: “Dương Dương vừa xuất viện, không thể chen trên xe buýt được, gọi tắc xi thôi.”.

……

Về nhà, mẹ đích thân xuống bếp, tôi lại được thưởng thức món ăn quê nhà và hương vị quen thuộc.

Khi mẹ nấu ăn, tôi đứng bên cạnh, mẹ bảo tôi đi nghỉ, tôi bảo thích nghe mẹ cằn nhằn.

“Mẹ cằn nhằn lúc nào! Cô hàng xóm bán rau ngoài chợ mới đúng là kẻ lắm điều, cô ấy thích xen vào chuyện của người khác. Mẹ xưa nay làm việc dứt khoát, không bày đặt nọ kia! Ngày xưa cha con thích mẹ cũng vì điểm ấy…”. Sau đó tôi đi lấy ghế ngồi trong bếp nghe mẹ nói, khỏi lo vốn từ của mẹ nghèo nàn.


Hôm đi học đầu tiên sau khi xuất viện thì gặp trận thi đấu bóng đá.

Tôi vốn không định tham gia vì chân vẫn còn yếu. Hà Tắc nói một câu đầy ẩn ý: “Vương Quân cũng tham gia”.

“Hắn tham gia hay không việc quái gì đến tớ! Hắn không xứng là tình địch của tớ! Người có mắt sẽ nhận ra ngau Hồ Khả thích tớ. Hắn chẳng là gì hết!”.

Hà Tặc lắc đầu bỏ đi. Tôi liền chạy đến ghi tên, tự nhủ: “Bác sỹ đã dặn phải chịu khó tập luyện”.

Hồi học phổ thông, tôi đá bóng như điên, tôi và mấy đứa bạn cứ đến giờ giải lao là đá bóng, mồ hôi nhễ nhại, cả lũ ra vòi nước công cộng rửa, nếu nóng quá thì gội đầu luôn. Sau đó bước vào lớp, dũng mãnh như anh hùng trước cái nhìn khâm phục của bọn con gái…Nghĩ lại, bóng đá thực là thế mạnh của chúng tôi, bao giờ cũng rất hấp dẫn.

Trận đấu còn chưa bắt đầu, sân vận động đã chật ních khán giả. Đa số là những nữ sinh xinh đẹp. Tôi thấy những thiếu nữ Trùng Khánh đáng yêu ấy thật tuyệt vời.

Phụ nữ xem bóng đá khác nào người mù xem cưỡi ngựa. Họ chẳng hiểu gì về bóng đá nhưng lại hăng hái chiếm chỗ, giống như đi xem các ngôi sao biểu diễn. Hõ cũng bình luận sôi nổi, cũng biết tên các ngôi sao bóng đá Châu Âu, cũng gào thét cổ vũ, cũng chỉ trích trọng tài. Nhưng có một chuyện đàn ông không biết, đó là mâu thuẫn giữa họ khi bình luận về David Beckham và Ronaldo.

Khi nhìn thấy Hồ Khả nổi bật trong đám nữ sinh đang bàn tán ồn ào, tôi cảm thấy sức lực dồi dào, thậm chí còn hận là không thể một mình tấn công cả đội. Tôi chửi đám hậu vệ, hồi phổ thông tôi chơi ở hàng tiên phong.

Lúc đó Hồ Khả cũng nhìn thấy tôi, nàng mỉm cười chạy lại phía tôi. Hồ Khả mặc áo sát nách, tôi luôn khao khát đoá hoa bị cái váy ngắn màu tím đáng yêu bó chặt. Khi nàng chạy, tôi để ý đến bộ ngực rắn chắc của nàng nảy lên theo bước chân. Giấu trong bộ trang phục trả trung là cái có thể so sánh với mặt trời lúc giữa trưa! Nó có sức hấp dẫn khủng khiếp đối với mắt tôi.

Hồ Khả rực rỡ hơn ánh mặt trời. Nàng chạy về phía tôi, nhìn tôi, tôi cảm thấy máu nóng sôi sục. Tôi suy tính nên đáp lại nụ cười của nàng thế nào. Phớt lờ tỏ ra vẻ không biết ư? Hay tỏ ra điểm tĩnh, đường hoàng? Tôi lập tức nghĩ ra một tư thế mà tôi cho là lý tưởng, ngẩng đầu nhìn lên trời, chờ đợi Hồ Khả đáng yêu đến động viên.

Tôi hy vọng nàng chạy đến với câu nói dễ thương nửa đùa nửa thật, đại loại: “Ồ, Dương Dương, anh mặc bộ thể thao trông rất điển trai! Lát nữa cho xin chữ ký nhé!”.

Biết rõ nàng sẽ không nói như vậy, nhng vừa nghĩ đến đấy, tim tôi đã đập loạn xạ. Hà TTặc trông thấy bảo tôi: “Sao lại nhìn lên trời mà cười?”. Tôi không thèm bận tâm, nghĩ bụng cậu thì biết cái cóc khô gì. Sau đó tiếp tục ngắm trời chờ Hồ Khả đến. Bầu trời đẹp thật! Xanh ngắt không một gợn mây, xanh đến nhức mắt.

Lát sau nghe tiếng Hồ Khả đang nói phía sau: “Vương Quân cố nhé! Tớ và cả mấy đứa cùng phòng đã bỏ phiếu cho cậu!”.

Ngoái lại, thấy Hồ Khả đang nói với Vương Quân, miệng cười tươi, đôi mắt sáng tươi như nửa vầng trăng, Vương Quân mừng quýnh, rối rít như con chó, gật đầu lia lịa: “Chắc chắn. Chắc chắn rồi!”.

Hồ Khả lại chạy đi. Khi nàng lướt qua, tôi không kìm được, gọi: “Hồ Khả!”. Nàng quay đầu nhìn tôi, nói một câu khiến tôi muốn té xỉu: “Trà ô hả?”.

Càng nhìn Vương Quân tôi càng ngứa mắt. Tôi đã mắng hắn một trận trước mặt Hà Tặc và A Thụ.

“Cậu đang ốm, không nên quá xúc động, các cậu chơi cùng đội đấy!”. A Thụ nhắc tôi.

Còn nhớ trận giao đấu hữu nghĩ giữa đội khu A và khu B của Đại học Trùng Khánh diễn ra trước khi tôi bị ốm. Vốn dĩ tôi cũng được coi là cầu thủ chủ lực, nhưng bắt gặp ánh mắt của Hồ Khả nhìn Vương Quân khiến tôi tức tối, vừa bắt đầu vào sân là tôi đã tả xung hữu đột, chỉ mong bóng đến chân để ghi bàn, đâu có chuyện chuyền bóng cho người khác. Mỗi khi thấy Vương Quân có bóng là tôi không chịu nổi, lập tức lao đến cướp, thế là bị thầy mắng.

Hồ Khả thích Vương Quân. Ý nghĩ đó khiến toàn thân tôi như không còn chút sức lực nào. Làm sao tôi có thể chạy trên sân suốt chín mươi phút trong tâm trạng thế này? Tôi nói với đội trưởng tự dưng thấy mệt không không thể tham gia trận đấu, đội trưởng bảo cậu mới xuất viện nên về nghỉ ngơi, sẽ có người dự bị thay thế. Tôi đi về phía khán đài chỗ Hà Tặc và A Thụ ngồi.

Ngồi trên khán đài, tôi bứt rứt, tôi bực bội với hết người này đến người khác. Tôi thầm chửi huấn luyện viên, chửi đội trưởng Vương Quân.

“Đã bảo cậu đừng quá xúc động!”. A Thụ đập vai tôi: “Cậu cũng thật là, lần trước sao lại đi cướp bóng của Vương Quân!”.

“Mẹ kiếp, cậu cứ làm như không biết gì về bóng đá!”. Hà Tặc cũng tức giận xen lời, chân giậm thình thịch xuống đất. Trên khán đài, các nữ sinh hò hét ầm ĩ, rồi chỉ trỏ, ăn dưa hấu, uống Coca. Họ không để ý đến tôi. Tôi bỗng cảm nhận sâu sắc cái bẽ bàng của người phải lùi về hậu phương.

Lòng nóng như lửa đốt, tôi liếc nhìn Hồ Khả, nàng đang cầm quần áo hộ ai, mắt nhìn ra sân, vẻ căng thẳng, hoàn toàn không để ý đến tôi, một cầu thủ bất đắc dĩ phải ngồi trên khán đài.

Thời gian nghỉ giữa hai hiệp, trên sân như chợ vỡ. Các nữ sinh tới tấp mang đồ uống, khăn mặt lạnh đến động viên bạn trai. Tôi ngồi một bên, không ai đoái hoài, mắt đỏ như mắt thỏ, nhìn các cô gái như đàn bướm chạy qua trước mặt, không biết đến sự hiện hữu của tôi.

Không phải là người hùng trên sân cỏ, tôi rất buồn. Tôi bảo với Hà Tặc cần đi vệ sinh. rồi lẳng lặng ra về một minhg. Như một tướng quân bại trận, chiến công trước đây của tôi không ai còn nhớ. Trước khi đứng lên ra về, tôi còn liếc Hồ Khả, đúng lúc nàng cũng đang nhìn tôi. Ánh mắt đẹp của nàng lộ vẻ thông cảm, tôi cau mày quay đầu đi luôn.

Khi đi qua máy nước công cộng, tôi dúi đầu dưới vòi nước lạnh, gội sạch mồ hôi đang túa ra, định về nhà. Tôi biết ở đó có ba người phụ nữ quan tâm đến tôi, sùng bái tôi. Đó là mẹ và hai em gái của tôi, họ không bao giờ coi thường tôi. Gội đầu xong, thấy dễ chịu đôi chút, định đi, nhưng chợt va phải vật gì mềm mềm, tiếp đó là tiếng kêu: “Sao anh không chịu nhìn đường vậy!”.

Vừa mới gội đầu, nước vào mắt còn đang nhập nhoạng, nhin chưa rõ, nhưng đúng là tiếng Hồ Khả, cố mở mắt, tôi thấy Hồ Khả đang nhăn nhó đứng ngay trước mặt, tôi vừa mừng vừa ngạc nhiên. Lông mi vẫn ướt dính, qua rèm mi tôi nhìn thấy những hai Hồ Khả, cả hai đều rất vui vẻ.

“A, Hồ Khả, thì ra là bạn!”. Sau đó lại nói: “Bạn không đến đòi cái ô chứ?”.

“Đương nhiên!”. Nàng nói, đang cố lau đất trên bàn chân bị tôi giẫm lên.

Tôi tưởng nàng sẽ nói một cách khách khí, đâu có đâu có, cái ô lúc nào rảnh anh đến chơi trả tôi cũng được. Ai ngờ nàng nhanh nhảu trả lời: “Đương nhiên!”. Tôi hơi thất vọng, tôi nghĩ cô nói chuyện với tôi cốt là để đòi tôi cái ô sao, đã vậy tôi sẽ không bao giờ trả, tôi muốn cô đòi tôi suốt đời. Tôi càng vuốt ve cái con người bướng bỉnh trong tôi.
“Cái ô tôi để ở nhà, hay bạn theo tôi về lấy!”. Tôi nói vậy, biết chắc nàng sẽ từ chối.
Nàng không trả lời, nhìn vẻ tức tối của tôi, nàng cười khanh khách. Tôi nhìn nàng cười, thầm nghĩ rồi khuôn mặt này, nụ cười này sẽ chỉ dành cho tôi, cảm thấy rất đắc ý. Tôi thấy nàng cười rất đẹp. Nghĩ thế, tôi nói một cách vô thức: “Hồ Khả, cô cười rất đẹp!”.
Hồ Khả không ngờ tôi có thể khen trắng trợn như vậy. Mặt nàng đỏ bừng. Tôi rất khoái nhìn các cô gái đẹp đỏ mặt, nàng cúi đầu lườm tôi, trông như con thỏ hốt hoảng, ngượng nghịu đáng yêu.
Nước vẫn từ trên tóc nhỏ xuống mắt tôi, tôi nhắm lại. Nghe Hồ Khả nói: “Xem anh kìa, vừa xuất viện đã gội đầu nước lạnh!”. Sau đó nàng rút khăn giấy trong túi, thận trọng lau mặt cho tôi, lần đầu tiên Hồ Khả lau mặt cho tôi.
Tôi ngửi mùi thơm của giấy, chợt nghĩ tới cảm giác khi tay tôi sờ vào cái vật mềm mềm trước ngực nàng, và mắt tôi không hiểu sao lại liếc nhìn vào chỗ đó, thầm ước bao giờ nàng cho tôi chiêm ngưỡng bông hoa bí mật tuyệt vời ấy. Bông hoa của Hồ Khả ẩn trong xiêm y của nàng, nhưng cái bí mật nữ tính vẫn hiện ra lồ lộ khiến tôi hiếu kỳ, khiến tôi khao khát.
Con người tôi có tật hay buột miệng nói ra những điều nghĩ trong lòng. Tôi nghĩ thế, và cũng vô thức nói: “Hồ Khả, bạn bao giờ cho tôi xem đoá hoa đó?”.
15. PHỤ NỮ RẤT KHÓ CHIỀU.
Nói ra câu đó, tôi lập tức ân hận, mình quá bỉ ổi, tại sao lại nói những câu sống sượng như vậy với một cô gái đẹp, mà đó lại là người con gái tôi hằng ao ước. Câu đó, tôi chỉ nên nói trong mơ.
Cũng may Hồ Khả không nghe rõ. Nàng ngạc nhiên hỏi: “Cái gì, anh vừa nói gì? Hoa nào? Ai trồng?”.
Trùng Khánh đã bước vào tháng Năm.
Trận mưa lớn, tuần trước khiến Trùng Khánh hạ nhiệt, không khí mát mẻ, mặt trời xấu hổ trốn sau đám mây dày đặc, thỉnh thoảng có gió thổi mới ló ra.
Những ngày đẹp trời thường kéo dài không lâu. Mặt trời sau một tuần xấu hổ lại bắt đầu thể hiện uy lực. Mặc dù nhiệt độ không phải quá cao, nhưng ánh nắng rất gay gắt, chiếu lên người bỏng rát.
Hôm nay nắng to, ánh nắng gay gắt lạ thường. Tôi nhìn lên ban công, trót nói một câu lưu manh như thế, quả thực tôi không biết làm thế nào đối diện với một Hồ Khả trong sáng thuần khiết đến vậy. Suy nghĩ của nàng về *** đơn giản như tờ giấy. Tôi có ý nghĩ không yên phận với nàng, trong khi nàng ngây thợ ngoẹo đầu bảo tôi giải thích.
Nhìn vẻ tò mò của nàng, tôi không biết nên nói thế nào. Cái gì là hoa của phụ nữ? Đàn ông hướng về đoá hoa đó như thế nào?
“À, hoa của bạn trồng đó!”.
Nàng ngây người một lát, sau đó cười phá lên khiến tôi ngạc nhiên, lúc sau thấy xấu hổ, nhất định nàng đã nhìn thấy tâm địa tôi, cười nhạo chàng ngốc là tôi.
Hồ Khả là con thiên nga xinh đẹp!
“Tôi biết! Anh định nói cái cối xay gió trên ban công nhà tôi chứ gì?”. Nàng cúi đầu: “Không phải hoa hiếc gì đâu! Thật hết chịu nổi anh. Nếu anh thích tôi sẽ tặng luôn! Anh đợi tôi ở đây!”. Không chờ tôi mở miệng, nàng chạy như bay lên phòng, năm phút sau quay lại, mặt đỏ bừng. Tôi chú ý đến bộ ngực nhô cao của nàng phập phồng theo nhịp thở.Nàng đưa cho tôi cái cối xay gíó bằng bìa cứng màu vàng: “Đây, tặng anh cho xong! Không có ai hào phóng như tôi chứ?”.

Tôi dùng cả hai tay đỡ cái cối xay gió, món đồ chơi này nhìn gần càng đẹp, làm thủ công, rất tinh xảo. Lại nhìn đôi mắt đang cười của Hồ Khả, quả là rất cảm động.

Tôi thận trọng cho vào túi, thầm nghĩ đến hình ảnh nó ở trên ban công nhà mình; khi có gió nó sẽ chuyển động, sẽ xoay tít. (Ghi chú: Cái cối xay gió về nhà tôi đến ngày thứ hai đã oanh liệt hy sinh, nguyên nhân là bà mẹ đáng yêu của tôi đem nó cho con mèo Sbin chơi, cuối cùng nát tươm bởi móng vuốt của nó. Tôi rất tiếc nhưng chẳng dám nói mẹ, lòng càng thêm hận con Sbin).

Lúc đó, với tư cách là một người đàn ông, tôi trịnh trọng hứa với cái cối xay gió: “Tôi sẽ bảo vệ bạn, dịu dàng, tận tâm như bảo vệ chủ nhân trước đây của bạn.”.

Hồ Khả không nói, cúi đầu đi bên tôi. Tôi cũng không biết nên nói gì, im lặng, ngại ngùng; thực ra chúng tôi đâu đã thân thiết, có chăng mới chỉ là nàng là người tôi thầm thương trộm nhớ.

Nhưng tôi là đàn ông, tôi thấy nhất định phải tìm chuyện để nói. Xưa nay chưa bao giờ tôi thấy khó mở miệng đến thế. “Hồ Khả, vì sao cô đi theo tôi?”. Vừa nói ra câu này, tôi đã thấy muốn vứt quách cái lưỡi này đi cho xong. Tôi không biết làm sao để cứu vãn tình thế. Thấy sắc mặt Hồ Khả từ kinh ngạc chuyển sang tức giận, tôi vội bổ sung: “Chiều nay bạn không phải lên lớp đúng không? Tôi đưa bạn đi chơi, đồng ý nhé?”.

Mặt Hồ Khả hồng hào trở lại. Nàng nhất định biết tôi mời một hoa khôi như vậy, tất nhiên là phải dũng cảm lắm, nếu không nàng đã không nhìn tôi cười lâu như vậy, mãi không trả lời của tôi.

Nụ cười của mỹ nữ có thể mang nhiều hàm ý bí ẩn.

“Tôi…nghĩ…”. Nàng chắp tay sau lưng, mím môi vẻ suy tư.

“Bạn định làm gì?”.

“Tôi đoán anh đưa tôi đi xe buýt cao cấp có điều hoà.”. Nàng nói, nở nụ cười đáng yêu.

“Ơ…”.Tôi chưa hiểu chuyện gì. “Đi xe buýt làm gì?”.

Sau đó Hồ Khả nhìn tôi, cười phá lên.

Khi tôi nghe Hồ Khả nói nàng chỉ muốn đi xe buýt có điều hoà với tôi, quả thực tôi quá đỗi kinh ngạc. Tôi nhìn cô hoa khôi có yêu cầu khác thường này, đúng lúc nàng cũng nhìn tôi, mắt lấp lánh, giống như vầng trăng, nụ cười vẫn hiện nơi khoé miệng. Về sau Hồ Khả nói với tôi, nàng thấy lãng mạn nhất là vào mùa hè, ngồi trên xe buýt có điều hoà với người đàn ông thích mình. Chỉ ngồi trong xe, có thể chẳng có mục đích gì, trong xe sạch sẽ, có máy lạnh, nhìn ra ngoài trời oi ả, bụi bặm, thích biết mấy!Đương nhiên, lúc đó tôi đã không đoán được như vậy, cũng không nghĩ cô hoa khôi này lại lãng mạn đến thế, cũng không dám nghĩ, mình lúc đó đã lọt vào mắt xanh của Hồ Khả.Mặc dù khó hiểu nhưng tôi vẫn chiều theo ý muốn của Hồ Khả; suy cho cùng đó chỉ là nguyện vọng nhỏ, không tham lam và không tốn kém. Vậy là tôi dưa một Hồ Khả vui vẻ như đứa trẻ nhỏ lên chiếc xe buýt to cồng kềnh có điều hoà và không hề để ý đến hành trình của tuyến xe. Lúc mua vé mới biết điểm cuối là tượng đài Giải Phóng Quân. Trong xe yên tĩnh, không bụi bặm, ồn ào như bên ngoài. Hồ Khả ngồi sát cửa sổ, tay chống cằm nhìn ra ngoài; tôi liếc sang nàng, nét mặt nàng thật thanh thản.

Xe chạy rất êm, không hề xóc. Trên xe, chúng tôi chỉ trao đổi vài câu. Ví dụ, có lúc nàng quay sang tôi, hỏi: “Anh thấy tôi nói tiếng phổ thông thế nào?”.

Tôi nói: “Nhìn cử động của miệng có thể đoán sơ sơ”.

Lúc đó nàng đánh khẽ tôi một cái thật điệu đàng. Tôi nói: “Đùa tý thôi. Thực ra tiếng phổ thông của bạn rất chuẩn”, nàng đánh khẽ tôi, bảo tôi là đồ nịnh đầm.

Chúng tôi hầu như không nói. Nàng nhìn những ngôi nhà và những cánh đồng vẻ thích thú, luôn trầm trồ khen ngợi. Tôi nghĩ, tôi đã hiểu vì sao nàng thích đi xe buýt có điều hoà vào mùa hè. Từ trong xe mát lạnh nhìn ra ngoài, quang cảnh mùa hè giống như cuốn nhật ký tâm trạng. Quả thực rất dễ chịu.

Tôi nhìn Hồ Khả bên cạnh, đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm tay vịn trước mặt tôi, các khớp tay do nắm chặt trở nên trắng bệch. Mùi dầu gội thoảng ra từ mái tóc, thoang thoảng nhưng rất rõ, khiến tôi bối rối. Nếu tôi say, tôi sẽ ôm người con gái này, thầm thì hỏi nàng đang nghĩ gì. Nhưng tôi không say, cho nên tôi không dám.

Tôi không ngồi yên được nữa, vậy là tôi thầm cầu khẩn mặt đất nứt ra để cho xe bị sa lầy, sau đó tôi sẽ tóm lấy cơ hội này, đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân, bảo vệ cho vầng trán tuyệt đẹp của nàng không bị thương.

Không ngờ lời cầu khấn của tôi thấu tới trời xanh. Xe bất ngờ phanh gấp. Hồ Khả nắm chặt tay vịn phía trước, cố giữ cho khỏi ngã, người nàng không hề bị lắc lư trong suốt thời gian xe chạy; ngoài tiếng kêu “Ối chà!”, nàng không hề hấn gì.

Còn người anh hùng là tôi, do đầu óc đang nghĩ những chuyện không đứng dắn, lại không có ai bảo với anh ta lúc nào thì dừng xe, nên đã đập đầu vào tay vịn của ghế trước mặt đánh cộc một cái, trước mắt người hùng xuất hiện một bầy chim bay bay.

“Anh không sao chứ? Cả xe chỉ có một mình anh bị cộc đầu.”. Hồ Khả nói, giơ tay sờ trán tôi.

Trời ghen với anh hùng! Tôi rủa thầm, đau há mồm, tay ôm đầu không cho Hồ Khả chạm vào. “Tiểu thư ơi, đau quá!”.

“Đáng đời!”. Nàng mắng, cười sung sướng. Tôi nghĩ để có nụ cười của người đẹp, bị thương cũng đáng.

Sau đó chúng tôi đi ăn trưa, ăn xong lại lên xe.

Cuộc hành trình hôm đó có thể khiến tôi cả đời không dám nhắc đến chuyện đi xe buýt. Tới khi mặt trời khuất sau núi, tôi nhức đầu hoa mắt nhưng Hồ Khả vẫn rất tươi tỉnh, lúc xuống xe nàng còn khoẻ hơn tôi. Ngồi xe bày tiếng đồng hồ mà vẫn có thể cười tươi như vậy, không biết nàng có phải là người không đây!

Chúng tôi xuống xe đi một quãng mà người bán vé vẫn đứng nhìn theo.

“Bây giờ làm sao đây? Thưa cô nương?”. Tôi hỏi, vẫn giọng nịnh nọt.

“Ăn cơm thôi, tôi đói rồi.”. Hồ Khả nói, tôi cảm thấy người đẹp thì cái gì cũng đẹp. Ngày cả nuốt nước bọt một cách tự nhiên, tôi cũng thấy rất tinh nghịch, rất đáng yêu.

“Không có vấn đề gì!”. Tôi phụ họa.

Mùa hạ, ban đêm, đèn như sao, trời không nóng không lạnh, người đi lại rất đông. Đi đến, đầu đường gần tượng đài Giải Phóng Quân, Hồ Khả vẫn đi bên phải tôi, sánh bước với tôi, được đi cùng nàng thật dễ chịu, cảm giác rất gần gũi. Cảnh đi dạo trong đêm thế này thật quá đỗi quen thuộc với tôi. Trước kia, mỗi lần ăm cơm xong, tôi vẫn đi dạo với Mai Mai nhưng sao bây giờ thấy rất lạ, phải chăng vì người đi bên cạnh là Hồ Khả?

Không thể nói Hồ Khả đi cùng xe với tôi cả ngày thì nàng đã là bạn gái của tôi. Nhưng tôi lại nóng vội muốn xác lập ngay quan hệ với nàng. Tôi đi cạnh nàng, phấn chấn, xúc động, máu như dồn hết lên đầu, tôi liếc bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của nàng, suy nghĩ rất lung, không làm thế nào nắm được bàn tay đó một cách tự nhiên.

Một bàn tay nàng để trong túi quần, tay kia vung vẩy nhịp nhàng theo bước chân. Tôi đi bên trái nàng, hai tay bỏ vào túi quần thể thao, hơi nhướn vai để trông có vẻ rộng hơn. Tôi thẳng chân bước, thỉnh thoảng đá những hòn sỏi, hay vỏ chai trên đường, cố tỏ vẻ bình thản. Thực ra tôi đang tính toán làm sao nắm lấy bàn tay để bên ngoài của Hồ Khả.

Khi đi qua cửa hiệu bán đồ trang sức, Hồ Khả bỗng kéo tôi vào. Bên trong toàn những đồ trang sức tinh xảo lại rẻ tiền.

“Dương Dương, anh xem này!”. Hồ Khả chỉ sợi dây chuyền thuỷ tinh, nói: “Đẹp không?”. Sau đó nàng ép sát mặt vào ô kính, để lại vết môi trên đó.

“Tôi thấy không đẹp bằng bạn!”. Hồ Khả bảo: “Lại nịnh đầm”.

Thực ra tôi nhìn thấy một cái vòng tay bằng xương bò làm theo phong cách của người Tây Tạng, rất độc đáo.

Tôi nói: “Cái ấy thường thôi, cái này mới độc đáo!”.

Hồ Khả trợn mắt lườm, tôi đành chuyển giọng: “Nhưng không tinh xảo bằng thứ bạn chọn.”.

Tôi liếc nhìn sợi dây chuyền Hồ Khả chọn, giá 320 đồng.

Tôi ngắm Hồ Khả xinh đẹp, nàng vẫn chần chừ, tranh luận gì đó với người bán hàng, rồi chăm chú nghe cô ta giảng giải.

Sau đó nàng chạy đến trước mặt tôi: “Dương Dương, sợi dây chuyền đó đẹp quá”.

Tôi giả bộ không nghe thấy, nói: “Đẹp ư? Sau này còn gặp khối thứ đẹp hơn”.

“Thực sự tôi rất thích!”. Hồ Khả lại nói.

“Vậy chúng ta đến xem lại”. Tôi cúi đầu không dám nhìn biểu hiện của Hồ Khả. Thực ra tôi vẫn thích cái vòng bằng sừng bò giống đồ trang sức của người Tây Tạng hơn.

Lát sau Hồ Khả nói: “Đi thôi, đi ăn cơm!”. Đoạn kéo tôi ra khỏi hiệu, mắt liếc sợi dây chuyền đầy lưu luyến.

“Tôi muốn đi vệ sinh”.

“Thật phiền!”.

“Vửa rồi, tôi thấy phía bên kia có nhà vệ sinh, Hồ Khả, bạn đợi tôi nhé!”.

Sau đó tôi chạy như bay quay trở lại cửa hiện nói với người bán hàng: “Chị cho tôi lấy cái vòng sừng bò kia!”.

Giấu cái hộp trong người, tôi nghĩ đến nét mặt sung sướng của Hồ Khả khi nhìn thấy nó, có lẽ nàng sẽ nũng nịu lao vào lòng tôi, nói to: “Dương Dương, en yêu anh!”.

Nhân tiện xin nói, trong lúc tôi chạy đi, chợt nhìn thấy một cô gái rất giống An An, cười nói liến thoắng đi cạnh một người đàn ông gầy. Thoáng cái họ đã rẽ lối nào, tôi ngơ ngác, nghĩ bụng chắc là ngẫu nhiên, chắc người giống người thôi nên không để ý nữa.

Tôi đưa Hồ Khả đi ăn rồi tiễn nàng về. Trên đường về, rốt cuộc tôi cũng lấy hết dũng khí nam nhi cầm tay nàng. Hồ Khả khẽ giãy khỏi tôi, nhưng tôi không chịu, không buông; cuối cùng nàng cũng ngoan ngoãn để yên cho tôi nắm tay, chỉ có mặt thì đỏ lên một cách đáng yêu.

Tôi rất xúc động. Trong lúc bàn tay nóng hổi của tôi nắm chặt bàn tay mềm mại của nàng, tim tôi đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. Tôi không ngờ tay nàng nhỏ đến thế, đúng là rất nhỏ và mịn màng. Nó đang nằm gọn trong tay tôi. Tôi vuốt ve bàn tay nàng, nhưng xin thề, hành động đó hoàn toàn vô thức. Tôi nắm tay nàng, tưởng như đã nắm trọn cuộc đời nàng.

Chúng tôi tay trong tay đi trên đường, trong lòng rất thanh thản. Xung quanh không có ai, tôi nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, mạnh dạn hôn lên trán. Thấy nàng không phản ứng, tôi hôn môi nàng, vô tình chạm phải bộ ngực mềm phập phồng của nàng, tay tôi định ấp lên đó, nhưng bị tiếng hét của nàng giữ lại. Không còn cách nào khác, tôi đành dồn sự chú ý vào đôi môi nàng.

Hồ Khả run rấy trong vòng tay tôi, mắt mở to kinh hoàng, vẻ xúc động nhưng không nói gì, ngoan ngoãn nép vào người tôi.

“Hồ Khả!”, tôi ôm chặt nàng thú thật, “Anh thích em từ lâu, em biết không?”.

Nàng không nói, nhìn tôi, mắt long lanh kỳ lạ, đôi mắt trong veo như hai viên ngoc không tỳ vết, hai tròng đen lấp lánh. Từ nay nàng là của tôi, tôi đắc ý nghĩ thầm.

“Vậy bao giờ anh cưới em?”. Hồ Khả đột nhiên hỏi. Câu này giống như bom nguyên tử!!! Nó làm tôi vỡ tung thành trăm mảnh. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này.

“À, đợi đến lúc anh có thời gian!”.

Hồ Khả hình như không hài lòng với câu trả lời của tôi, nàng cắn môi không nói.

Một tay ôm nàng, tay kia cho vào túi áo, rút ra cái gói, tôi nhìn mắt nàng, vui vẻ: “Đoán xem cái gì?”. Vẻ mặt nàng khiến tôi đắc ý. Nàng vui sướng đón cái hộp nhỏ từ tay tôi, nói: “Là sợi dây chuyền phải không?”.

“Thông minh!”. Tôi chớp thời cơ đặt tay lên bờ mông rắn chắc của nàng. Có điều tôi không dám phát biểu nhận xét của mình.

Nàng tròn mắt nhìn cái hộp, những ngón tay trắng trẻo lần mở nắp hộp.

Nàng luôn miệng lẩm bẩm: “Tuyệt quá! Không ngờ anh lãng mạn thế! Không ngờ anh lại mua! Giả bộ đi vệ sinh để chạy đi mua hả!”.

“Đương nhiên! Ồ! Để anh giúp!”. Tôi sốt ruột giằng cái hộp, không hài lòng nhìn động tác chậm chạp của nàng. Tôi hấp tấp lấy ra vật đựng trong hộp, rồi đề nghị được đeo cho nàng.

“Hượm đã!”. Nụ cười ngọt ngào của nàng vụt tắt, khi nhìn thấy vật trên tay tôi. “Cái gì đây?”.

“Vòng tay!”.

“Sao lại là cái này?”. Hồ Khả kinh ngạc kêu lên, không hiểu.

“Không cái này thì cái nào?”. Tôi bối rối.

“Em không thích cái này”. Nàng lắc đầu quầy quậy.

“Nhưng anh thích! Em nhìn kỹ đi, cái vòng sừng bò này rất độc đáo!”.

“Anh…”. Nàng giận điên người. Trong phim thường có cảnh đó, một chàng trai và một cô gái đi dạo, nàng buột miệng nói thích vật gì đó, chàng trai liền ghi nhớ, sau đó lặng lẽ mua tặng!

“Xin em thực tế một chút có được không?”. Tôi không kìm được nữa; phụ nữ thật không thể hiểu nổi. Tôi đâu phải là diễn viên!

“Tôi không cần, anh thích thì giữ mà đeo”. Nói xong nàng chạy vụt đi như con hươu. Chạy một đoạn, nàng quay lại nói: “Cẩn thận khi ngủ, kẻo cái vòng chui vào họng”. Sau đó mất hút trong chớp mắt.

Tôi nhìn theo Hồ Khả trở mặt nhanh hơn lật sách. Con gái nói năng rất thâm thuý!

Trở về nhà, tôi tặng luôn cái vòng cho Mai Mai. Mặc dù không nói được nhưng vẻ sung sướng trong mắt nó khiến tôi cũng thấy không uổng công quay lại mua cái vòng.

Tôi đang rửa chân cho mẹ, rõ ràng mẹ rất vui, miệng luôn nói không cần phiền phức thế.

“Mẹ!”

“Gì?”

“Con có chuyện này.”

“Còn chuyện gì? Nói đi!”. Mẹ nói

“Phụ nữ rất khó chiều!”. Tôi tức giận nói.

“Ơ kìa, sao lại nổi cáu với mẹ?”.


16. THAY ĐỔI

Ba con chuột nếm thử rượu của ba nước Mỹ, Trung, Nhật. Con chuột uống rưọu Mỹ đi ba bước thì ngã; con uống rượu Nhật đi hai bước; con uống sái rượu của Trung Quốc chạy về tổ cầm con dao vung lên, nói: “Mẹ kiếp, mèo đâu?”.


Sáng sớm vừa mở máy đã có tin nhắn, An An mở xem, là tin nhắn của Hà Tắc, không cần xem cũng biết lại vẫn là những câu đùa vô duyên. Nhưng An An cũng kiên nhẫn nhắn lại, vừa đọc tin trả lời đã thấy hối hận, quả nhiên anh chàng chẳng có chiêu gì mới! Cô dứt khoát xoá mẫu tin.

Mấy ngày nay An An rất vui. Một là vì mẹ đến chơi; hai là, Liêu Văn Đạo đúng là một người tốt.

Mẹ đến, An An không còn thấy cô đơn, có thể đi đi về về. Một hôm, mẹ đưa An An ra chỗ vắng, hỏi vết thương trên trán thế nào. An An sợ mẹ lo lắng, nói đã khỏi hẳn, không còn cảm thấy gì nữa. Thực ra vào những ngày nóng nực, vết sẹo rất ngứa. Mẹ vuốt nhẹ tóc An An, nhìn vết sẹo, bà đau lòng lắm. Nước mắt mẹ rơi xuống, bàn tay thô run rẩy lau: “Con, khổ cho con quá!”.

Sự xót xa, đau đớn của người mẹ phát huy hết tác dụng trước mặt cô con gái đáng thương.

“Mẹ! Con không đau, mẹ đừng lo cho con. Mẹ xem, đã khỏi hẳn rồi”. An An cầm bàn tay mẹ đặt lên trán, cười.

“Sao lại khỏi hẳn được? Một vết sẹo to như thế, sau này chồng con thế nào!”.

“Mẹ, mẹ nói gì thế? Mẹ không biết con gái mẹ có sức hấp dẫn thế nào hay sao! Ha ha! Bao nhiêu người đang xếp hàng đấy”. An An cười kiêu hãnh.

Bà bối rối nhìn con. Từ bé nó đã là đứa cả nghĩ, sao giờ lại cười thoải mái như vậy. Nhìn vào mắt con, bà biết nó rất buồn.

“Nhưng dù vết thương có khỏi, mẹ biết suốt đời con cũng không thể quên”. Nói đến đây mẹ nghẹn ngào, xoa mặt con gái, khuôn mặt đẹp nhưng đã không còn nguyên vẹn. Mặc dù vậy nó vẫn tươi cười, không để cho người khác biết vết thương trong lòng. “Con đừng trách chị!”.

An An nhìn mẹ. Tóc mẹ bạc, sắc mặt cũng kém đi nhiều. Đó là mẹ cô, cũng là mẹ của chị cô. An An đột nhiên không cười nữa. “Mẹ ôm con đi?”. An An nói, vẻ bình thản, mắt tinh nghịch, vui như không có tâm sự gì.

Nhưng người mẹ rất đau lòng, bà ôm lấy con. “Con tôi! Con tôi!”, sau đó khóc như mưa.

An An yếu ớt trong vòng tay mẹ, mắt nhắm nghiền, nghe những lời quen thuộc, lát sau cô lúng búng: “Lúc nhỏ con thích nằm trong lòng anh Dương Dương như thế này, để anh ấy ôm con”. An An nói, giọng du dương như hoài niệm, lại như nuối tiếc.

“Nhưng sau mùa hè năm đó, con không dám gần anh nữa”.

Mẹ đẩy An An ra, trách: “Ngốc ạ, đã bảo con bao nhiêu lần, không được nghĩ như vậy. Các con là anh chị em ruột, đều do mẹ mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày sinh ra. Sao có thể như vậy, con vẫn còn trách Mai Mai ư?”. Mẹ nói, vẻ không vui.

An An nhìn mẹ, nghĩ tới câu mẹ nói lúc ôm cô: “Con tôi! Con tôi!” sao xót xa, đau đớn. Chắc mẹ cũng nói với chị như vậy, cũng bằng giọng thảng thốt: “Con tôi! Con tôi Em con…”. Chị cũng là con của mẹ!

An An biết mẹ lại sắp kể chuyện kẹo đắng. Có một loại kẹo đắng, toả hương thơm, rất đắng, nhưng đích thực là kẹo, vì thế có tên kẹo đắng.

An An và Mai Mai ra đời, toả hương thơm say đắm lòng người. Giữa hai người có nỗi đắng cay, nhưng họ vẫn là cặp chị em song sinh thân thiết nhất.

An An cười nói: “Con đùa ấy mà, con trách chị cái gì chứ? Vết sẹo trên trán con liên quan gì đến chị, cứ cho là chị đẩy con, cũng chỉ là vô tình thôi. Mẹ nói vậy hoá ra con là người hẹp hòi sao! Tình cảm chị em đâu có vì vậy mà sứt mẻ!”.

Bà mẹ nhìn con gái. Bà sợ những lời nói của mình chạm vào chỗ mẫn cảm nhất cuả con. Bà biết nó đang nói dối để bà yên tâm, nhưng dù có biết bà cũng chẳng thể làm gì. Dù sao hai đứa nó vẫn là con của bà.

Bà lại ôm An An vào lòng, không nói gì. An An nghĩ tới biển đèn bên ngoài, đâu là ngọn đèn của riêng mình? Tự dung nghĩ tới Liêu Văn Đạo, chàng nhạc công cô quen qua mạng, người đã chỉ vạn ngọn đèn bên kia sông Gia Lăng hứa tìm cho cô một ngọn đèn của riêng cô, để cô cảm thấy ấm áp trong mùa đông, để cô có thể cười thoải mái lúc vui, để cô khóc thoải mái lúc buồn, để cô có chỗ dựa khi chơi vơi. Cô gửi gắm tất cả trong ngọn đèn đó.

Nói tạm biệt anh trai, chị gái, ra khỏi nhà, An An nghĩ: Che giấu là việc mệt nhất, giả bộ là khó nhất. Cô phải giả bộ đáng yêu, hồn nhiên trước mặt anh trai để anh thấy cô vui. Cô phải giả bộ ấu trĩ, nông cạn trước mặt chị gái để chị cảm thấy cô không thể tạo nên mối đe dọa cho ai. Cô phải tỏ ra độ lượng trước mặt mẹ để mẹ không thấy đau lòng. Cô yêu gia đình, nhưng cảm thấy sống như vậy quả là rất mệt.

Nghĩ vẩn vơ thế nào, cô lại lên xe đến tượng đài Giải Phóng Quân.

“Liêu Văn Đạo, em đang ở dưới nhà anh”. An An gọi điện cho Liêu.

Liêu nghe điện thoại xong lập tức xuống lầu. Ngồi thu lu một góc, cô lại biến thành con mèo lang thang, gầy đói trơ xương.

“Sao thế, Bọ Con?”. Liêu Văn Đạo đến trước An An, cúi xuống hỏi nhỏ, kinh ngạc nhận ra không biết cô bé đã trải qua những gì mà lần nào gặp, trong mắt cũng vời vợi cô đơn, bơ vơ, hoang hoài.

“Em…hình như…Liêu Văn Đạo…”, không ngờ mình lại yếu đuối đến thế. Cô vẫn nghĩ mình rất cứng rắn, nhưng khi được quan tâm thì lại không kìm được nước mắt. “Em…hình như không thể về nhà, đúng…em không thể về nhà…Nhà của em đâu?”. Sau đó cô ngước mắt, hoang mang hỏi.

Liêu Văn Đạo nhìn cô gái luôn gây bất ngờ cho anh, cau mày hỏi: “An An, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”. An An không nói, Liêu nghĩ một lát, đoạn để tay lên vai cô, chuyển giọng vui vẻ: “Con cái nhà ai thế này? Lạc đường ư? Để anh xem nào!”. Nói đoạn, Liên làm bộ ngó trân trân vào mặt An An, nhại giọng Kinh kịch: “Trời ơi, đây chẳng phải là đại phu nhân Bọ Con của tôi sao?”.

An An khẽ thở dài, bật cười, mắt vẫn đỏ hoe.

“Nương tử, xin hãy bớt giận, tất cả là tại đức lang quân này đây”. Thấy An An cười, Liêu càng cao hứng, cố kéo dài từng chữ cho giống Kinh kịch: “Nương tử ơi…xin nàng vui lòng đợi tướng công, lát nữa tướng công sẽ mời nàng dùng bữa…”.

Liêu dừng lại, mặt An An lập tức tươi tỉnh, hỏi: “Mời em ăn gì?”.

“Chân giò kho”. Mấy từ này cũng được hát bằng giọng Kinh kịch, nhưng chữ “kho” Liêu không lên được, đành gãi đầu cười.

An An cười đau cả bụng, vui vẻ theo Liêu Văn Đạo lên lầu. Lúc cởi giày vào nhà, cô ngơ ngẩn nhìn ngọn đèn trần trong phòng khách.

Thế là bữa tối được ăn món thịt chân giò kho do Liêu Văn Đạo tự tay làm, ngon bất ngờ, mềm mà không nhũn, béo mà không quá ngấy, màu hồng bóng nhẫy, chưa bao giờ An An ăn nhiều như vậy. Chàng Béo bảo đây là lần đầu tiên Liêu Văn Đạo nấu ăn.

“Cậu chỉ nói xạo, rõ ràng tớ đã nấu ba lần”. Liêu Văn Đạo cãi.

“Thật không? Ngoài món này anh còn biết nấu món nào nữa?”. An An hiếu kỳ hỏi.

“Cơm rang trứng”.

“Món nào nữa?”.

“Trứng rang cơm”. Liêu Văn Đạo nói tỉnh queo. Câu nói vốn đã rất buồn cười cộng thêm bộ mặt tỉnh khô của Liêu khiến An An cười rũ rượi.

Trong lúc vui cười An An lại xới thêm bát nữa, Liêu Văn Đạo nói đùa, bảo cô giống như lợn nái. Anh chàng dứt khoát gọi cô là sâu lợn. “Em đúng là sâu lợn”. Liêu hài lòng với câu nói pha trò của mình. An An không hiểu sâu lợn là gì, hỏi thì được giải đáp: “Một loài vật đẹp”.

Ba người ăn uống rất vui vẻ.

Chàng Béo đeo kính gọng đen, cái mũ lưỡi trai thường trực trên đầu, trông vừa hiền lành vừa có vẻ lãng mạn của nghệ sĩ.

An An nhìn Liêu Văn Đạo và Chàng Béo, nghĩ bụng ai bảo những người làm việc ở quán bar là xấu? Những ngày tiếp sau rất thú vị. An An ngày lên lớp, tối về ngồi trong quán Địa Đàng, thưởng thức tiếng đàn của Liêu Văn Đạo. Nhìn đám người lúc quay cuồng, lúc dìu dặt theo điều khiển của Liêu, An An cảm thấy thật kỳ diệu. Cô gọi anh là pháp sư. Chỉ pháp sư mới có thể dùng tiếng nhạc khống chế hành động, tư tưởng của con người.

Liêu Văn Đạo rất kiêu hãnh trước sự sùng bái của cô.

Thời kỳ đó, hầu hết thời gian sau khi lên lớp của An An đều ở chỗ Liêu. Cô cứ việc đến thẳng phòng trọ, tự mở cửa, một mình ở trong phòng, nếu buồn thì lên mạng. Nhưng An An không thấy thích thú bên máy vi tính nữa. Những khi Liêu Văn Đạo phải làm việc ở Địa Đàng, An An lại mở radio hết cỡ, rồi như một bà chủ nhà vui vẻ dọn dẹp, lau chùi, giặt quần áo cho hai chàng trai, lại ước tính thời gian để chuẩn bị sẵn bữa ăn đêm cho cả ba người, xong xuôi ngồi chờ và đợi lời khen ngạc nhiên của Liêu.

Đôi khi, hai người vừa bước vào phòng đã bàn ngay công việc, chẳng để ý đến thành quả lao động của An An, cô giận dữ đến bóp cổ Liêu: “Ông xã, nhìn xem, phòng có khác gì không?” rồi lại hớn hở nghe Liêu khen: “Ồ, mình đang nghĩ tại sao phòng lại sáng sủa thế này, hoá ra là có bàn tay của bà xã!”.

Mỗi lúc như vậy Chàng Béo lại nhìn An An vẻ tán thưởng, Liêu thì đứng cạnh bà xã, nói: “Chàng Béo, cậu ghen với bà xã xinh đẹp, giỏi giang của tớ sao?”. Mỗi khi An An thấy Liêu Văn Đạo gọi mình là bà xã, cô lại thấy sự yên ổn khó hiểu, cảm thấy cuối cùng mình đã có mái nhà ấm áp như vạn gia đình ngoài kia.

Cuối tuần lại di xem phim với Liêu. Liêu Văn Đạo thích đưa An An đi ăn, âu yếm nhìn cô ăn ngon lành.

“Sâu lợn sắp lớn rồi”.

“Sâu lợn?”. An An không phải là người Trùng Khánh, cô không hiểu sâu lợn sắp lớn là thế nào.

“Ha ha! Đó là con ngài”, Liêu nói, trìu mến vuốt ve khuôn mặt An An, “ra khỏi kén trở thành con bướm xinh đẹp”.

An An không xấu hổ, ngoan ngoãn ngồi nghe lời nịnh của Liêu.

Có lúc cô cũng buồn, vì sao Chàng Béo lại gầy như thế.

Liêu kể rằng, ngày trước, Chàng Béo cũng muốn ra ngoài tự lập, tin tưởng sẽ thực hiện được ước mơ của mình. Khi chưa có việc làm, không có tiền, nhịn đói hoài nên Chàng Béo gầy đi. An An nghe, thương rơi nước mắt, vậy là càng chăm sóc hai người hơn, cuộc sống rất vui vẻ.

Thì ra bản tính của phụ nữ là thích chăm sóc đàn ông. Lúc ở nhà, anh trai đã có chị gái chăm sóc, cái thiên tính phụ nữ của An An không có cơ hội phát huy. Ở đây với Liêu Văn Đạo suốt ngày làm việc không có thời gian nghỉ ngơi, thiên chức phụ nữ của An An mới được bộc lộ, thậm chí là phát huy thái quá. An An luôn cảm thấy trong cuộc sống, Liêu Văn Đạo rất ngốc nghếch. An An nói: “Văn Đạo, xa em anh sống thế nào đây?”. Liêu hỏi lại: “Tại sao anh phải xa em?”.

An An cười, trong lòng ấm áp, thầm nghĩ, khổ đến mấy em cũng theo anh.

Dương Dương nhận ra cô em gái An An thường xuyên vắng nhà, mỗi khi về là trốn luôn vào bếp học nấu ăn với mẹ, chăm chỉ, chuyên tâm chưa từng có, thế là đoán ngay: “Chắc chắn An An đã yêu?”. Còn khi thấy An An cười ngượng nghịu đầy hạnh phúc lại nhận xét: “An An khi yêu béo ra, đẹp lên”.

Nghe vậy An An xấu hổ, úp mặt vào hai lòng bàn tay, nói nhỏ với anh: “Đâu có!”, rồi trốn luôn vào phòng một mình.

“Không có thật sao? Vậy cô đang vui gì thế? Suốt ngày cười như hề chèo ấy”.

An An không trả lời, thầm nghĩ, Liêu Văn Đạo đã nói mình là con ngài, mình sẽ biến thành bươm bướm. Đây là một lần lột xác - một lần lột xác đẹp đẽ.


17. THÁNG SÁU
Một hôm, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng ve sầu, mà tiếng kêu mỗi lúc một thêm gay gắt, liên túc không dứt. Nhìn lịch, thì ra đã là tháng Bảy.

Nghĩ là, nếu nói tháng Sáu có chuyện gì quan trọng thì chỉ có sự thay đổi của Hồ Khả là đáng nói nhất. Hồ Khả đã trở thành phụ nữ. Hồ Khả sau khi trở thành phụ nữ càng kiêu ngạo, đó là điều làm tôi phiền lòng.

Ngày 1 tháng Sáu, tôi gửi lời chúc mừng đến Hồ Khả. Trong tin nhắn trả lởi, nàng mắng tôi một trận, cuối cùng chen một câu: “Không thèm chơi với anh nữa, đồ chết tiệt” nhưng trưa nào cũng xếp hàng ngay sau lưng tôi để mua cơm, như không có chuyện gì xảy ra, cứ nhìn thấy tôi là chạy chân sáo đến bên, khoác tay tôi, ríu rít: “Dương Dương!”.

Hồ Khả thích gọi tôi là Dương Dương, nghe na ná như là “điên điên” . Đương nhiên tôi phản đối cách gọi đó.

Hồ Khả không đoái hoài đến sự phản đối của tôi. Nàng nói chỉ cần anh hiểu nghĩa của nó là được, người khác nói sao không cần quan tâm, rồi đưa ra một câu, có vẻ rất triết lý: “Việc mình mình làm, thiên hạ vô cùng, biết đâu mà theo”.

Tôi nghĩ thầm, nói thì đơn giản, bị người ta gọi là đồ điên, mà vẫn phải tươi cười, đâu có dễ.

Những ngày cuối cùng của tháng Sáu sắp trôi qua, những người bận rộn có thể mệt đến chết, ví như tôi. Hằng ngày tôi phải chạy đôn chạy đáo vì các loại bài thi, xét cho cùng, cũng chỉ vì tương lai. Khi ở bên Hồ Khả lại càng thấy áp lực, bởi vì câu mà Hồ Khả thích nhất là: “Khi nào chúng ta cưới? Tốt nghiệp xong cưới ngay có được không?”. Không đợi tôi trả lời, một mình nàng hoạch định tương lai cho hau đứa; đột nhiên tôi nhận ra phụ nữ thật đáng sợ, họ thích những giấc mơ hoàn mỹ, đầu óc họ không bao giờ suy nghĩ một cách rõ ràng, thực tế được. Vào ngày cuối cùng của tháng Sáu, Hồ Khả nhàn rỗi đến mức buổi chiều ra sân vận động ngồi ngắm đàn kiến chuyển nhà; sao lại có thể như thế được nhỉ? Thế giới của Hồ Khả luôn đơn giản, đơn giản đến mức không thể tưởng tượng. Tôi là người đàn ông đầu tiên của nàng, vì vậy nàng cho rằng nhất định chúng tôi phải làm đám cưới. Nàng chưa bao giờ nghĩ một ngày nào đó, tôi sẽ có thể rời bỏ nàng.

“Không thể. Chúng mình nhất định phải cưới”. Nàng khẳng định một cách bướng bỉnh.

“Anh muốn nói, nếu…ví dụ, nếu chúng ta gặp chuyện gì đó không thể…”.

“Không có nếu, không có nếu gì hết!”. Hồ Khả lắc đầu quầy quậy, sau đó nhìn tôi chăm chắm, tung ra vũ khí cuối cùng của nàng: “Nếu anh bỏ em, hãy trả lại sự trinh trắng cho em…”.

Những lúc như vậy tôi đâu dám mở miệng, đó là tử huyệt của tôi.

Hồ Khả đã trao cho tôi cái quý giá nhất của đời con gái. Nàng cảm thấy chuyện đó vinh quang và hệ trọng đến mức cần lập bia kỷ niệm. Sau khi tỉnh dậy, nhìn thấy giọt hồng trinh nữ của mình trên tấm ga trải giường, nàng bật khóc. Lúc đó tôi sợ quá, cuống cuồng hỏi: “Vẫn còn đau sao?”.

“Làm thế nào bây giờ?”. Nàng vẫn khóc, không thèm để ý đến tôi.

“Cái gì? Làm thế nào? Em vẫn đau hả?”. Tôi lo lắng hỏi.

Nàng đẩy tôi ra, nhìn vào mắt tôi, nói bằng giọng quả quyết chưa từng có: “Chúng mình nhất định phải cưới nhau!”.

“Cưới? Nhưng nếu…”

“Không có nếu gì hết! Nếu không anh trả lại sự trinh trắng cho tôi!”.

Làm sao trả được đây? Đương nhiên là không thể trả. Toàn bộ máu trong người tôi làm sao sánh được giọt máu hồng đó. Tôi không biết nói gì, thầm mắng mình ngốc thật, sao lúc trước không cắt phéng chỗ ga trải giường có dính máu đó đi!

Sau khi Hồ Khả trao cho tôi sự trinh trắng của mình, nàng trở nên ngang bướng ghê gớm. Về sau lại phát triển đến mức hễ không hài lòng là đòi tôi trả lại sự trinh trắng khiến tôi muốn phát điên.

Hà Tặc giễu tôi: “Ai bảo cậu dính vào hoa khôi? Mà lại là trinh nữ! Người ta có quyền làm cao”.

Tôi lườm hắn, thầm nghĩ đây chẳng phải là kế sách của cậu sao?

Hồ Khả rất cổ hủ. Theo nàng, hôn nhau đã là quá đáng lắm rồi. Mỗi khi tôi ôm hôn nàng, nàng đều nhìn quanh rất cẩn thận, sau khi đã chắn chắn trên sân vận động hoàn toàn không có ai mới nũng nịu ép mình vào tôi, nói anh làm đi.

Tôi nhìn trò khởi động như kẻ gian của nàng, có vẻ giống một liệt nữ anh dũng hy sinh, nhưng thực ra lại khiến tôi mất hứng. Nàng làm như tôi là chó sói. Có mấy lần tôi thực sự muốn trở thành soi, bất chấp hậu quả, cố thử tìm kiếm bông hoa bí mật trên người nàng. Nhưng mỗi khi bàn tay không kiểm soát được của tôi đụng vào người nàng, Hồ Khả lại hét lên như bị chọc tiết, sau đó vừa đấm vừa đạp tôi, mà bàn tay giữ chỗ ấy sao mà chặt thế, không thể nào gỡ ra được. Tôi buồn nẫu ruột. Tôi đã thấy nàng đẹp rực rỡ dưới ánh sáng ban ngày. Nhưng bộ ngực tròn căng và đoa shoa bí mật của nàng luôn là nỗi khao khát chưa được thoả mãn của tôi. Cảm giác này thực khó chịu, giống như người đang cai nghiện nhìn thấy viper nhưng lại không thể làm gì được. Mà phản ứng của nàng mỗi khi tôi chạm vào người lại càng khiến tôi bất mãn, nó giống như sự trêu ngươi: chỉ cho phép ta mê hoặc mi, mi không được mê hoặc ta.

Hà Tặc bày kế cho tôi, hắn bảo tốt nhất hai người nên đi chơi, thuê phòng cố tình nói là không có phòng đôi, phải thuê phòng đơn. Kể cho nàng nghe những câu chuyện lãng mạn, bổ táo cho nàng ăn khiến nàng cảm động, khi tắm cố ý không đem theo khăn mặt, nhờ nàng dưa cho, sau đó tắt đèn và %Y%%#@#!

Tôi nhìn Hà Tặc bảo: “Cậu đã dùng chiêu đó quyến rũ bao thiếu nữ ngây thơ phải không?”. Sau thầm nghĩ, tuyệt đối không bao giờ để cho An An đi với cha này.

“Cậu nghĩ linh tinh gì thế? Nếu làm vậy, khác nào tớ là thằng sở khanh? Thế thì tớ có còn là người nữa không?”.

Hôm sau đi gặp Hồ Khả, tôi bảo: “Mai là ngày quan trọng, chúng mình phải đi chơi xa”.

Hồ Khả hỏi: “Ngày quan trọng gì? Đi đâu chơi?”.

“Đến đó em khắc biết”. Tôi cười, ra vẻ bí mật.

Sau đó Hồ Khả nhảy chân sáo về phòng thu xếp đồ đạc, hồi hộp như một đứa trẻ lần đầu được đi xa, ba giờ sáng gọi điện cho tôi, bảo không ngủ được.

Ngày hôm sau, nhìn trang bị trên người nàng và cái ba lô to đùng sau lưng, tôi phát hoảng. Tôi bảo có phải em định leo lên đỉnh Chomolungma? Nàng cười ngốc nghếch.

Chúng tôi đi xe buýt hết hai mươi phút. Hồ Khả hí hửng khoe nàng đã chuẩn bị lều bạt và dây thừng leo núi, nên khi nhìn thấy khu công viên Ca Lạc Sơn, nàng rất thất vọng. Nàng nói hồi nhỏ, tuần nào nàng cũng phải đến đây ba lần.
Trả Lời Với Trích Dẫn