View Single Post
  #72  
Old 02-08-2010, 12:13 AM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Từ bây giờ tới giờ Dậu không còn bao thời gian nữa. Mạc Quân Tử giục cha con họ Từ rời nhà vào chỗ người quen ẩn náu, giao mọi việc lại cho hai người giải quyết. Chủ quán và con gái đi rồi, chàng và Lý Thuỷ Bình đi vào phòng Từ tiểu thư, nơi đó ở trên chiếc giường thất bảo đặt sẵn bộ trang phục cô dâu tha thướt với những đồ trang sức đắt tiền do bọn cướp đưa đến đặt cạnh bàn phấn. Quân Tử nói:
_ Chúng ta bắt tay thi hành kế hoạch ngay không nên chậm trễ, tiểu đệ lánh mặt ra phía sau bếp cho Lý huynh được tự nhiên nhé?

Nói xong, chàng bước ra khỏi phòng. Lý tiểu thư ngượng ngùng cầm bộ áo cô dâu, tần ngần một lát rồi khoác vào người. Nàng bỏ khăn đội đầu, xổ mái tóc dài óng mượt xuống phủ lưng. Theo thói quen, nàng chải tóc, tết lại quấn lên đầu, đội khăn vành vàng và ngắm mình trong gương.
_ Thật là một vị tiểu thư nhan sắc khuynh thành! Kẻ nam nhi nào trông thấy hẳn là phải chết mê chết mệt mất thôi!

Thuỷ Bình giật mình ngoảnh lại, thấy chủ quán Từ Phong đứng nhìn mình ra vẻ tán thưởng. Nàng vội hỏi:
_ Ơ kìa, Từ đại gia chưa đi sao?

Nàng quên mất mình đang cải trang thành cô dâu, mà sao chủ quán vẫn tự nhiên như thường không thắc mắc gì. Nàng chỉ hơi ngạc nhiên là bây giờ ông ta rất ung dung tự tại, khác hẳn thái độ lo âu sợ sệt lúc nảy. Từ Phong mỉm cười nheo mắt tỏ vẻ bỡn cợt:
_ Phải gọi là phụ thân chứ?

Thuỷ Bình mặt đỏ như gấc chín:
_ Á, thì ra là Mạc huynh! Mạc huynh trêu tiểu đệ mãi, tiểu đệ bỏ mặc Mạc huynh một mình đối phó bọn cướp đấy!
_ Không lẽ Lý huynh nhẫn tâm thế, thấy tiểu đệ lâm nguy không rút gươm tương trợ sao?

Nàng chu mồm phụng phịu:
_ Cho đáng đời huynh! Mà Mạc huynh tài giỏi thế thì cần chi tiểu đệ giúp?

Quân Tử cười nhẹ nhàng:
_ Có thêm đường kiếm tuyệt luân của Lý huynh thì bọn cướp sẽ không tên nào thoát khỏi lưới trời.

Hai người chuẩn bị xong thì giờ hẹn rước dâu cũng vừa đến. Ngoài cửa có tiếng chân khá đông người giậm huỳnh huỵch và giọng cười nói xôn xao. Chợt có tiếng thét dõng dạc:
_ Xin mời tân nương ra kiệu hoa.

Thuỷ Bình vội trùm khăn che mặt lên, Quân Tử bước tới mở cửa. Trước mặt chàng là tên cướp Thanh Mao Hổ với bộ râu tóc xanh rì và đám thủ hạ của hắn. Một chiếc kiệu hoa lộng lẫy phủ lụa đỏ tơ vàng được bốn người lực lưỡng khiêng dừng ngay trước cửa. Người nào cũng có giắt gươm đao vũ khí cạnh bên hông. Bọn cướp thấy chàng họ Mạc thì chắp tay vái:
_ Kính chào Từ lão gia.

Chàng vội vàng đáp lễ:
_ Mời quý vị ghé vào tệ quán xơi chén rượu cho ấm bụng.

Thanh Mao Hổ lắc đầu:
_ Chúng tôi được lệnh đại ca mang tân nương về sơn trại liền không được chậm trễ, e trời tối đường trên núi khó đi.

Quân Tử làm ra vẻ sợ sệt:
_ Vâng vâng, chúng ta không nên trái lệnh đại vương.

Chàng bước vào trong dìu cô dâu ra. Thuỷ Bình khoan thai bước lên kiệu. Nàng làm bộ ra dáng ẻo lả cho bọn cướp khỏi nghi ngờ. Những vật dụng của cô dâu để trong tráp cũng được mang theo, trong đó có ẩn giấu thanh kiếm của nàng.

Lũ cướp toan vái chào từ biệt, nhưng Quân Tử nói:
_ Tệ nữ từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ sống xa gia đình. Xin phép đại vương cho tôi đi theo lên núi ít ngày để tệ nữ đỡ nhớ, rồi từ từ quen dần.

Thanh Mao Hổ nhìn chàng trong bộ trang phục của Từ Phong, hắn không thấy gì đáng lo nên gật đầu nói:
_ Được rồi, mời Từ đại gia lên sơn trại, luôn thể uống rượu chúc mừng cho lệnh ái và đại vương thành duyên giai ngẫu.

Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)




Trả Lời Với Trích Dẫn