View Single Post
  #80  
Old 02-19-2010, 12:31 AM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Lúc đầu đi trên đường cái quan tương đối dễ dàng, đoàn người đi khá mau. Nhưng khi qua khỏi chừng vài dặm, nhà cửa dân cư thưa thớt dần, bọn cướp rẽ vào con đường mòn vô trong rừng. Ở bìa rừng, Thanh Mao Hổ khẽ huýt sáo làm mật hiệu. Môt đám người thình lình xuất hiện, dẫn đầu là tên cướp đầu bướu có biệt danh là Độc Giác Hổ. Bọn này cầm cung tên phục sẵn trong rừng. Đó là toán cướp thứ hai được tên thủ lãnh phái theo trợ giúp phòng khi có biến động xảy ra ngoài dự kiến. Chúng nhập bọn nhau cùng đi. Trời lúc này khá tối nên bọn cướp đốt đèn lồng cầm đi. Đường càng lúc càng khó khăn, nhưng bốn tên khiêng kiệu vẫn gánh cái kiệu nặng bước đi nhẹ nhàng không tỏ vẻ gì mệt nhọc. Qua những đoạn rừng cây cối chằng chịt, những khúc dốc đá dựng lởm chởm, cuối cùng tới một cái đầm nước sâu. Suốt dọc đường, Mạc Quân Tử để ý thấy dường như từ sau những tàn cây kẽ lá luôn luôn có những cặp mắt chăm chăm theo dõi đoàn người đang đi. Ở phía bên kia đầm là ngọn núi khá cao do Linh Sơn Thập Hổ hùng cứ cùng hơn mấy chục tên đồ đệ. Thuỷ Bình ngồi trong kiệu, nhìn qua rèm nghĩ thầm:
_ Bọn cướp này quả là lợi hại, tổ chức rất chặt chẽ. Hèn chi quan binh khó lòng đánh dẹp nổi. Khi có cường địch, bọn chúng rút về căn cứ có địa thế hiểm trở nên rất an toàn.

Càng nghĩ nàng càng phục thầm Mạc Quân Tử. Đúng là không dùng cách này muốn đột nhập vào hang ổ bọn cướp ắt là tốn rất nhiều công sức. Những tên mai phục trong rừng có thể tiêu diệt cả đoàn quân thiện chiến của triều đình. Đường rừng quanh co, dốc đá hiểm trở làm giảm sinh lực địch quân và đầm nước như một lá chắn thiên nhiên ngăn cản những người muốn xâm nhập vào sào huyệt bọn chúng.

Thanh Mao Hổ khoát tay ra hiệu. Một tên trong bọn lấy ra hoả pháo lệnh đốt. Tia lửa xẹt bắn lên nền trời tối đen. Từ sau bụi lau xuất hiện một chiếc thuyền khá to trang hoàng rực rỡ và mấy chiếc thuyền nhỏ hơn. Chiếc thuyền to cặp sát vào bến và chúng bỏ tấm ván xuống làm cầu cho bốn tên khiêng kiệu bước lên thuyền. Thanh Mao Hổ và Mạc Quân Tử cũng lên theo, còn những tên khác thì chia nhau nhảy lên mấy chiếc thuyền còn lại.

Đường lên núi xây khá rộng rãi với những trạm gác đặt rải rác dọc đường. Khắp mấy toà doanh trại chăng đèn kết hoa mừng Đại vương cưới vợ. Kiệu cô dâu được đưa thẳng ra sau hậu dinh. Thanh Mao Hổ và Độc Giác Hổ dẫn Từ đại gia giả hiệu đi vào đại sảnh đường trình diện Hoàng Kim Hổ. Mạc Quân Tử bước vào trong đảo mắt quan sát. Trong đại sảnh có mười chiếc ghế lớn lót da hổ, chiếc chính giữa to và chạm trổ cực kỳ hoa mỹ, trên đó gã đại thủ lãnh đang ngồi chễm chệ. Một số chiếc ghế chung quanh cũng có sẵn người. Thanh Mao Hổ bước lên ngồi xuống chiếc ghế bên phải gã đại ca chứng tỏ địa vị hắn cũng hàng nhứt nhì sau tên thủ lãnh. Độc Giác Hổ bước tới ngồi cạnh hắn ta. Kế đến là một tên mặt bạnh răng hô trong đó có hai chiếc răng nanh khá dài sáng lấp loáng. Hắn có biệt hiệu là Ngân Xỉ hổ (Cọp nanh bạc). Cuối dãy ghế bên phải là một phụ nữ trạc chừng hai lăm tuổi, nhan sắc khá đẹp nhưng dáng vẻ lẳng lơ, biệt danh của nàng là Hồng Nhan Hổ (Cọp má hồng). Trong dãy ghế bên trái có một chiếc ghế trống không người rồi tới một người mũi khoằm tai nhọn, giữa trán có một nốt ruồi son to tướng trông như là con mắt thứ ba. Hắn chính là Tam Mục Hổ (Cọp ba mắt). Ngồi kế bên là một tên gầy gò nhỏ thó, mắt ti hí nhưng khá tinh anh, biệt danh là Song Dực Hổ (Cọp hai cánh) bởi vì hắn có môn khinh công tuyệt diệu, khó có người theo kịp. Cạnh hắn là một gã có dáng dấp thư sinh, mặt mày trắng trẻo với biệt danh là Ngọc Diện Hổ (Cọp mặt ngọc). Cuối dãy trái này là một đại hán to lớn với hai bàn tay đầy móng nhọn. Hắn có biệt danh là Thiết Trảo Hổ (Cọp móng sắt), nổi tiếng giang hồ nhờ vào môn Thiết Trảo Công ít người địch lại. Quân Tử nhanh chóng đoán ngay ra chiếc ghế trống là vị trí của tên Cọp đuôi dài Trường Vỹ Hổ đã bị chàng bắn chết trên thuyền. Hắn chính là nhị thủ lãnh của bọn cướp.

Hoàng Kim Hổ thấy Mạc Quân Tử vào thì cung tay vái chào, nhưng người hắn vẫn ngồi yên trên ghế:
_ Kính chào nhạc gia.

Ngoại trừ hai tên Thanh Mao Hổ và Độc Giác Hổ đã gặp chàng trước, mấy tên còn lại đều đồng loạt đứng lên vái chào:
_ Tham kiến Từ đại gia.

Quân Tử vội vàng làm ra vẻ khúm núm, chắp tay vái lia lịa để đáp lễ. Hoàng Kim Hổ chỉ tay vào chiếc ghế đặt cạnh Hồng Nhan Hổ:
_ Mời nhạc gia an toạ.

Sau khi giới thiệu tên hiệu mọi người, bọn đệ tử bưng rượu thịt ra. Hoàng Kim Hổ bảo mọi người nâng ly cạn chén. Quân Tử thoái thác:
_ Xin Đại vương xá tội, lão mấy ngày nay bị nhiễm phong hàn, không thể dùng nhiều rượu.

Lập tức đám đàn em của Hoàng Kim Hổ nhao nhao phản đối:
_ Đâu được, hôm nay là ngày vui của Đại ca cùng quý nữ của Từ đại gia, đại gia phải say sưa cùng chúng tôi một bữa cho ra trò chứ! Nào mỗi người mời Từ đại gia một chén này!

Mạc Quân Tử đưa mắt nhìn tên thủ lãnh ra vẻ cầu cứu. Hoàng Kim Hổ cười lớn:
_ Được rồi, để đó ta! Tất cả rượu mời của các sư đệ ta sẽ uống thay cho nhạc gia! Thế nhé?

Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)




Trả Lời Với Trích Dẫn