Ðề tài: C'est Ma Vie...!
View Single Post
  #82  
Old 07-09-2010, 02:15 AM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
hoa ML'Amour diary...!







" Tội nghiêp quá...xây những lâu đài ước mơ....
Biển vắng những chiều sắp mưa
Tình cũng như là đám mây mịt mờ...."


Thêm một ngày buồn...
chồng chất lên trên những ngày buồn có sẳn...
Đã lâu lắm rồi....
tôi không còn muốn share
những cảm xúc của tôi nữa....
vì những chân tình quá sâu đậm....
của những người bạn thân thương trên đất Ảo...
Một chuyện buồn...một cơn đau nhói...
một buâng khuâng trong đời...
cũng không dám tâm sự...tỏ bày...
trong trang nhật ký...
chỉ vì sợ mang đến sự lo lắng, quan tâm xót xa
đến cho những người bạn quý đó....

Những sự quan tâm đến từ những private mails...
nhiều lắm...từ cả những người...những nicks...
mà tôi chưa được một lần tiếp thức...
Ăn gì chưa...? Ngủ được ko ? Nhớ uống thuốc..
Sao rồi ? Im lìm quá...? Lo cho em lắm...!
khi một ngày lặng lẽ trôi qua...
mà không thấy bóng dáng tôi trên mạng....
dù chỉ post một bài thơ...hay một đoản văn...
sưu tầm đâu đó...những chia xẽ vu vơ....
và như thế....tôi tự hứa với chính tôi
như điểm danh...mỗi ngày tôi đã cố gắng...
loggin....I was here...! I'm ok..!
như đền đáp lại...
những chân tình trân quý đó....
Thế mà....
Một chút ngỡ ngàng...bất ngờ đúng hơn ...
cho một tình bạn...rất xa...
xạ lạ lắm...

Tôi luôn nghĩ rằng...
Thế giới Ảo muôn thuở là ảo...
là những gì không sờ chạm được...
rất mông lung mơ hồ...rất thơ...
và không bao giờ tồn tại được
dù là một chuyện tình thật đẹp
từ hai tâm hồn tình cờ tìm đến nhau
ở cái khúc cuộc đời đang trong cơn hụt hẩng...
mất thăng bằng...đang chìm đắm trong vực sâu...
là một thế giới không thể link được vào
với cuộc sống bình thường phải cần có sự hiện hữu
của 5 giác quan mới thật sự tạo nên một nhịp thở...
một rung cảm yêu trọn vẹn ...
Một nicks...một diễn đàn...
một niềm vui buồn chia xẽ....
Rồi một ngày vô tình lạc lối...
là gió đưa tôi đến phương này...
qua một bản tình ca....
hai nicks...hai diễn đàn...một avatar...

" Em xõa tóc soi vai mời thiên cổ...
Anh dại khờ sỏi đá chất chênh vênh..."

thế thôi...
nguyên thuỷ duy nhất vẫn là tôi ...
không ai thay thế được...
thơ không hay...văn không xuội...
chỉ có một niềm đam mê học hỏi...
muốn dồn hết vào đầu những gì có thể....
cho đến một ngày...
khộng còn tiếp thụ được nữa ... thì đành...

Tôi thích nơi này...
vì tôi được nguyên một góc trời...
thật lắng...
một nơi có rất nhiều
thi nhân thiên phú ghé thăm...
và những vần thơ dài hay như bất tận....
Tôi thích vì không ai biết tôi cả...
và không ai nói chuyện với nhau...
mỗi người một góc trời riêng biệt...
một chốn khá bình yên...
Còn ngoài ra ai là ai... từ đâu đến...
đã đến lúc nào...sẽ đi về đâu...
tôi cũng không biết...không để ý...
không tìm tòi...không hứng thú....

Nhưng thật lạ...có nhiều người biết đến tôi...
tìm đến tôi...muốn hiểu về tôi...
và thậm chí có người...còn muốn yêu tôi !
yêu thôi...vu vơ thật lạ...
yêu nhưng không muốn gần nhau...
và tôi cũng thích như thế...
có lẽ tôi không bình thường như tôi từng nghĩ...

Tôi nghĩ mình đã thật sự không làm phiền đến ai...
không ảnh hưởng đến ai.. không làm bối rối ai...
chỉ là những câu chuyện bên lề...
những lời đùa giỡn vô hại
hy vọng mang đến cho nhau một nụ cười...
một cảm giác tự tin yêu đời cho hai phía...
hay chia xẽ những lời hay ý đep...
những suy ngẫm thâm thuý của đời...
những góc thật lắng cho riêng mình....
nói ra được mà giống như còn giấu kín trong tim
vì đó là thế giới Ảo...
nơi tôi mãi mãi lặng lẽ một góc trời của riêng tôi....

Đơn thuần và đơn giản hơn nữa
là tôi chưa từng bao giờ...có ý nghĩ
sẽ bước ra khỏi thiên đường đất Ảo này
by all means, với bất cứ một người nào ..
như định mệnh...muôn thuở...
tình chỉ đẹp khi còn dang dở...
dù rất nửa vời...mơ hồ không rỏ...
vì dường như hầu hết ai cũng có gia đình...
đang đổ vỡ...sắp đổ vỡ...
hay chỉ là....đang chán nhau...
và thường luôn có bóng dáng...
một người đàn bà bên cạnh...
song song với vô số những mối tình....
phất phơ lẽ tẻ khác....all over net .
Đàn ông dường như họ yêu vô tư hơn đàn bà...
và rất sợ sống một mình trong sự cô đơn...

Ôi...những "mối tình" mờ ảo trên đất ảo...
hậu quả của những giòng văn...
không xuôi tai mấy...tiêu điều đời tôi...
thật buồn cười ...cho cái thế thái nhân tình...
thôi cũng đành....
cứ cho là một niềm vui đơn giản...
trong một ngày buồn bất chợt...


" Tình là nhớ xin nhớ không lừa dối ai...
đừng nói câu chuyện lứa đôi....
tình cũng như dòng nước trôi..."

__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn