View Single Post
  #3  
Old 05-27-2004, 05:33 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Hiểu My ngồi trước đàn dương cầm. Những ngón tay thon dài lướt trên phím. Những âm thanh ngọt ngào đánh thức bóng đêm. Cảnh hoàng hôn chợt như sinh động hẳn lên và My chìm đắm trong thế giới âm thanh huyền diệu đó. Âm nhạc là cả thế giới ru hồn, mười mấy năm qua cuộc sống của My không thể thiếu những âm điệu này. My có đôi mắt rất đẹp, những sợi mi dài cong vút. Đôi mắt mà khi đồng tử đứng yên sẽ tạo cho người nhìn cái cảm giác mơ mộng liêu trai.

Và quả thật, My đang để hết tâm trí vào những phím đàn. Nàng không chú ý đến bất cứ điều gì khác. Tuy vậy, My cũng hiểu là hoàng hôn đã buông xuống và ngoài sân trời đang mưa. Những giọt mưa tí tách rơi. Khi chúng ta không trông thấy thì những giác quan khác trong người lại rất phát triển. Chỉ cần nghe tiếng động xê dịch trong phòng, My có thể biết ai đang đi vào hay đi ra, mẹ cha, chị Tú Hà, bà vú Trương. Những người nầy thường lặng lẽ bước vào. Rồi lại lặng lẽ đi ra, họ không muốn quấy rầy My, để My yên tâm luyện đàn. Có điều My vẫn biết bao giờ cũng có ly trà nóng bên cạnh và mâm quà vặt ở vị trí cố định vẫn đầy ắp, mùi bơ hòa lẫn mùi hương hoa phảng phất trong phòng. Tất cả những lo lắng từng ly từng tí ấy, đều có được do một chữ "tình thương". My biết như vậy. Mọi người lúc nào cũng yêu thương nàng, cũng lo lắng cho nàng. Nhưng còn nàng? Ta chỉ nhận chứ chưa trả được cho ai hết. My thường nghĩ như vậy.

Buổi chiều hôm ấy My đang thả hồn theo tiếng nhạc "Vận Mệnh" của Beethoven. Trong hàng loạt những bản nhạc, My chỉ yêu nhất là bản Xo-nat số 23 "Định Mệnh của Beethoven", "Bi Thương của Traicopxky và Ballade cho Piano của Chopin". Mỗi lần đàn những bản nhạc nầy, My đều như rơi vào một thế giới khác. Nàng không còn nghĩ gì tới mọi thứ trên đời. Từ cha mẹ, chị em hay sự mù lòa của mình, kể cả quá khứ và tương lai. Nàng chỉ biết có Beethoven, Traicopxky và Chopin. My cũng không nghĩ gì đến bản thân mình, từ lâu rồi bản thân nàng có cần gì để nghĩ nữa đâu.

Một bản nhạc chấm dứt. Những ngón tay thon dài lướt nhanh từ từ phím cao âm nhất đến nốt thấp nhất. Tất cả lại chìm vào im lặng, My vẫn ngồi yên bên phím đàn.

Một lọat tiếng vỗ tay vang lên phía sau. Ai vậy? Anh ấy đến từ bao giờ, ta không biết ư? Chàng bước vào và ngồi xuống ghế nhẹ nhàng thế nào mà ta vẫn không hay? Lạ thật. My quay lại với nụ cười trên môi:

- Anh Linh Khang, anh đến từ bao giờ thế?

- Sau khi tan sở.

- Tan sở rồi ư? Vậy là sắp sáu giờ?

- Vâng.

My lắng tai nghe:

- Thế là chị em cũng sắp về. Ồ mà trời còn mưa, phải bảo Tú Hà mang dù đến cho chị Nhiên thôi.

- Ồ! Lúc nào anh cũng thấy em lo lắng cho Nhiên.

Linh Khang nói, chàng chăm chú nhìn My. Thiếu nữ đẹp dịu dàng, mái tóc mượt mà thả dài trước ngực. Da nàng trắng như ngọc thạch, đôi mày đen, đôi mắt tuy không còn nhìn thấy mọi vật chung quanh nhưng vẫn đẹp, vẫn thu hút. Mỗi lần nhìn My, chàng đều thấy lòng nhói đau, một niềm thương mến dâng lên tự đáy lòng chàng. Chàng quen My đã năm năm. Trong năm năm đó, nỗi đau ngày một tăng lên chứ không giảm. Trong thời gian đi làm nghĩa vụ hai năm, Khang vẫn nhớ như in.

- Em khỏi phải lo lắng cho Nhiên, cô ấy cứng cỏi, độc lập, có thể tự chăm sóc lấy mình.

My vẫn hướng mặt về phía Khang, đôi mày châu lại. Khang nghe hình như có tiếng thở dài. Một tâm hồn trong trắng nhưng đầy bất hạnh. My... My! Khang muốn kêu lên. Có bao nhiêu điều muốn nói chất chứa trong lòng chàng. Nhưng biết nàng có chịu nghe không?

- Chị ấy không cứng cỏi đâu.

My vừa nói vừa vịn ghế đứng dậy, bước tới bên salon một cách khá quen thuộc, Khang đưa tay cho nàng vịn, nhưng nàng đã ngồi xuống ở góc ghế bên kia.

- Anh Khang nầy, sao anh không rước giùm chị ấy? Anh tự lái xe đến mà lại thuận đường nữa.

Khang hơi bối rối.

- Vâng, xin lỗi nhưng tại anh không nghĩ đến điều đó. Từ chỗ làm của anh đến thư viện không tiện đường, vả lại lúc tan sở xe bị kẹt...

- Đó không phải là lý do chính.

- Vâng - Tim Khang đập mạnh - Lý do chính là anh không hề nghĩ đến Nhiên, vừa tan sở là anh đến đây ngay.

- Anh Khang này - My dịu dàng cắt ngang, tính nàng như vậy, không bao giờ để cho không khí căng thẳng. Anh làm ơn đưa ly nước trên bàn cho em, em khát quá.

Khang đứng dậy, bước tới lấy ly nước đưa cho My. Những ngón tay thon dài trắng xinh như ngọc của My cầm lấy ly nước. Vừa hớp một ngụm, My vừa hỏi:

- Mấy giờ rồi anh Khang?

- Sáu giờ kém năm - Khang nhìn đồng hồ trả lời. Chàng bước tới cạnh tường bật đèn. Ánh sáng soi tỏ căn phòng. My trong chiếc robe tím nhạt, thắt nơ trắng đẹp như bức tranh. Nàng có vẻ lo lắng cho chị:

- Chị em năm giờ đã tan sở. Hay là không chen được chân lên xe buýt?

Khang tằng hắng một tiếng:

- My, sao em cứ mãi lo cho Nhiên thế? Coi chừng bệnh đấy. Tốt nhất em nên đi ra ngoài trời, đến bãi biển tắm nắng chẳng hạn. Để chủ nhật này anh đưa em đi biển nhé?

My cười:

- Thế nếu trời mưa thì sao?

- Mưa ư? Thì anh và em cùng dầm mưa, dầm mưa cũng có cái thú của nó, em tin không?

- Tin chứ! - My đáp với nụ cười thật ngọt ngào.

- Thế anh có cùng chị Nhiên dầm mưa bao giờ chưa?

Tự nhiên Khang cảm thấy bực mình. Nhưng nhìn khuôn mặt dịu dàng dễ thương kia, làm sao chàng giận cho được? Khang chỉ nói:

- Anh... chưa.

- Vậy thì sao anh không thực hiện đi?

My nói với một tấm lòng vô tư, còn Khang hơi bối rối:

- Anh đã nói với em rồi My ạ, nếu anh muốn cùng Nhiên dầm mưa thì điều này anh đã làm từ năm năm trước, chứ đâu phải đợi mãi đến bây giờ?

Căn phòng chìm trong yên lặng. Có một chút ngơ ngác thể hiện trên mặt My. Nàng thở ra:

- Năm năm? Chúng ta quen nhau năm năm rồi ư?

Vâng năm năm! Khang muộn phiền nghĩ lại. Năm năm là những tháng ngày dài. Nhớ lại ngày đầy tiên gặp Nhiên. Nhiên lúc bấy giờ là cô sinh viên mới bước chân vào trường đại học. Tóc cắt ngắn, má lúm đồng tiền, không cười vẫn như đang cười. Nhưng không hiểu sao nụ cười của nàng lại không vui. Chính nụ cười lạ lùng ấy đã thu hút được Khang, anh chàng sinh viên năm thứ ba. Lúc ấy Khang đang phụ trách tờ bích báo, diễn kịch, thi hùng biện, mở ban trong trường. Chàng là cây đinh của nhà trường, đám con gái vây quanh hàng tá. Khang cũng biết như vậy.

Có điều, bấy giờ Khang có bạn gái, để vui vậy thôi. Bản chất cao ngạo tự biết mình có tài khiến cho khó cô nào làm chàng rung động. Với Nhiên thì khác, Khang đã thấy mình xúc động. Chàng đã từng đưa nàng đi khiêu vũ, xem hát và đã từng nắm tay nàng. Cô sinh viên năm thứ nhất nầy khá dễ thương, khá hấp dẫn, nếu như... Vâng nếu như lần đó Nhiên đừng lầm lẫn, đừng quá nôn nóng đưa Khang về nhà để gặp mặt người thân thì có lẽ tình cảm giữa Khang và Nhiên đã tiến xa hơn. Bây giờ nghĩ lại, Khang không biết chuyện cùng Nhiên về nhà là điều sai hay đúng. Chàng chỉ biết rằng đến nhà Nhiên, gặp mặt Hiểu My là mọi thứ đảo lộn hết. Kể cả tình cảm giữa chàng với Nhiên. Hiểu My lúc bấy giờ mới mười sáu tuổi. Một cô gái mười sáu tuổi lại mù lòa mà sao có sức quyến rũ lạ thường, chiếm mất cả hồn Khang.

Buổi tối hôm ấy, My cũng đang chơi đàn. Mái tóc nàng xõa dài trước ngực, màu da bông bưởi với đôi mắt mở to vô hồn. Chưa bao giờ Khang thấy một đôi mắt đẹp như vậy. Thế mà nó không nhìn thấy được gì cả. Một chút tình cảm làm bàng hoàng lòng Khang. Chàng thấy như chua xót, đắng cay thế nào ấy. Vậy mà cô gái kia lại không than vãn, không buồn thương, trách phận vẫn cười với nụ cười thật dễ thương làm say đắm lòng chàng. Khang vẫn nhớ mãi câu hỏi nhẹ nhàng của My:

- Anh học nghề truyền thông à? Vậy truyền thông là gì?
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn