4. Tơ Vương
Hiên đi tìm Oanh. Ít nhất cậu ta hy vọng rằng Oanh sẽ điều đình nói hộ với mẹ giúp mình một tiếng. Hiên hẹn Oanh ra một cây cầu vắng. Đêm nhẹ như khăn voan. Từng chùm đom đóm lập lòe chập chờn đu bám vào nhau. Mùi hoa khế thơm ngai ngái mũi theo gió thổi từ một căn nhà gần đấy đưa sang. Hiên lúng túng mãi nhưng không mở lời được. Mà làm sao anh có thể nói được điều anh muốn? Oanh có phải là người để anh tùy tiện sai vặt đâu. Chờ mãi, Oanh ngập ngừng một hồi lâu rồi hỏi:
- Anh Hiện có tin gì không Hiên?
- Chằng có tin gì cả. Lão ấy sống chết ra sao tớ cũng không cần biết. – Họ vẫn quen xưng hô như hồi còn bé.
Oanh ngừng một giây sau rồi nói tiếp:
- Hiên hẹn mình ra đây có chuyện gì thế?
- Tớ định nhờ đằng ấy một chuyện! - Hiên cuối cùng quyết định mở lời.
- Chuyện gì vậy, Hiên? Giọng Oanh trở nên đầy vẻ quan tâm.
- Mẹ bảo tới phải lấy đàng ấy vì đàng ấy đã có em bé với anh Hiện! Mẹ bảo đàng ấy dù sao cũng đã cưu mang giọt máu cho nhà tới.
Sau câu nói của Hiên, cả hai dều chùng xuống. Im lặng đặc quánh lại đến độ tiếng mũôi kêu o o nhân rộng cường độ âm thanh như chúng bị nhốt trong lọ. Hơi thở của Oanh nghe nặng như cô đang có những cảm xúc thật khó diễn tả. Hiên đứng dựa vào gốc gạo, đôi mắt nhìn kỹ Oanh. Đêm rất mờ nhưng do đã quen với bóng tối nên Hiên nhìn thấy khuôn mặt của Oanh nhợt nhạt nhiều so với ban nãy:
- Tớ đã bảo với mẹ là tới đã có người yêu. Nhưng xem ra ý mẹ khăng khăng lắm. Thì ra chỉ có đàng ấy bảo là đàng ấy không ưng tớ thì may ra mẹ mới chịu ngãng ra.
- !?!
Lần này đến lượt Oanh im lặng. Cô cắn môi suy nghĩ. Oanh chẵng biết nói với Hiên như thế nào nữa. Kỳ tình thì ban chiều mẹ Hiên đã nói chuyện với Oanh, nội dung của câu chuyện 2 người họ khác hẳn. Bác Nhụ là mẹ của Hiên đã nới với Oanh như thề này:
- Oanh ạ! Thằng Hiện khốn nạn đã đành. Nhưng thằng Hiên nó là người có tình có nghĩa lắm. Nó bảo bác là sang ướm lời với cháu trước. Nếu cháu không chê bai nó, thì nó xin nhận trách nhiễm làm ba đứa trẻ trong bụng cháu. Âu cũng là hòn máu của nhà Bác, cháu ạ.
- Thế nghĩa là thế nào, hả bác?- Oanh vẫn quá ngở ngàng với đề nghị của bà Nhụ.
- Là thế này này! Thằng Hiên nó thương cháu thật. Thế nó mới nhờ bác sang đây để dạm hỏi ý của cháu! Bác cứ lo mãi mà chẳng biết phải xử làm sao với giọt máu mà cháu đã đang cưu mang cho nhà bác.- Bà cụ leo léo một kịch bản đã được giàn dựng sẵn sàng.
- Thế còn anh Hiện thì sao hả bác?- Oanh lúng túng.
- Sao giăng gì cái thằng khốn nạn ấy!- Bà mẹ tỏ ra rất hặm hực.- Bạc như thế giời đánh cũng chẳng ai thương.
- Cháu lo là…- Oanh đang chưa kịp nói hết câu thì bà cụ chen vào:
- Cháu chẳng phải lo lắng gì sất! Cháu chỉ gật đầu là nhà bác sẽ sang nói chuyện với ông bà quản.
Hóa ra cau chuyện ban chiều la2cau6 chuyenb65 do bà cụ thêu dệt ra. Lúc ấy Oanh tuy không rộn rang2nhu7ng không thể không nhen nhóm lên một niềm hy vọng. Nhất là dạo gần đây cô bắt đầu nôn thốc nôn tháo, mông nở hơn, ngưc căng ra, nhũ hoa thì bắt đầu thâm tím lại.
Tình hình này cứ gọi là giấy không thể gói được lửa mãi. Thành ra câu chuyện của bả cụ hồi chiều trở thành cài phao. Người đang sắp chết đuối vớ cả cọng rơm, Oanh biết mình rất cần một người cha cho đứa con của mình. Với Oanh thì cho dù người ấy là ai cũng không quan trọng trong lúc này. Ăn mày không thê đòi xôi gấc được. Oanh chợt tỉnh táo nhiều hơn sau lần Hiện quất ngựa truy phong bò lại Oanh một mình.
Cuối cùng cô nhận ra ở đời kẻ có trách nhiệm thật ra là rất hiếm. Hiên kể ra cũng không phải là người tệ lắm.
Giờ đây khi nghe Hiên kể ra câu chuyện, Oanh choáng váng xây xẩm mặt mày. Đầu cô như có ong vo vo bay bên trong. Rõ ràng là Hiên thật thà chất phác đến độ thành thẩn. Oanh cảm thấy tê tái vì sự cả tin của mình. Ban đầu là cô tin Hiện dỗ ngọt, giờ lại tin lời bà cụ khéo léo.
Oanh hoang mang vì xung quanh mình toàn là người nói dối và làm những điều không thật. Chao đảo trong suy tưởng của mình. Oanh cảm thấy mất hết niềm tin vào thực tại.Cô vịn tay vào một cành gạo để khỏi khủy xuống.
- Tớ mong là đằng ấy sẽ nói với mẹ hộ một tiếng là đàng ấy không thích tới nhá!- Hiên khẩn khoản.
Oanh lơ mơ nói, cô vẫn còn quá bàng hoàng xúc động:
- Để mình nói với bà cụ cho.
- Thật nhá!- Hiên rõ ràng đang vui như mở cờ trong bụng.
- Hiên cứ về đi. Mình nhất định sẽ nói với bà cụ cho. – Oanh hứa.
Nói xong Oanh lao đảo bước đi. Hiên đứng lên dõi mắt nhìn theo bóng của Oanh nhập nhoạng tan dần vào trong đêm tối. Một cảm xúc nhè nhẹ chợt dâng lên trong lòng. Hiên thấy tội nghiệp cho Oanh. Anh nghĩ: Nếu anh Hiện nhà mình không phải là con người bạc tình bội nghĩa, người con gái kia chẳng phải rơi vào những khổ đau tréo ngoe như thế này. Và tất nhiên Oanh sẽ là chị dâu của Hiên.
5. Cau Khô
Mẹ Hiên ốm rất nặng.
Bà nằm chèo queo trên chiếc chõng tre kê sát ngoài cửa sổ. Ban đầu hiên tưởng là mẹ cố tình giả vờ bệnh để hòng địch vận với chủ tâm lung lạc Hiên. Mãi cho đến khi chị gái phải lên tiếng thì anh mới tin là mẹ mình bệnh thật.
Chị gái bảo Hiên:
- Khổ quá! Mẹ bướng lắm, cháo không chịu húp. Mày làm sao ấy thì làm. Tao là tao bó tay rồi đấy!
Hiên nghe thế vội bưng bát cháo vào cho mẹ, giọng anh ân cần:
- Thế nào thì thế mẹ cũng phải cố ăn vài muỗng cháo chứ? Ăn không ăn rồi thì sức người kiệt đi thì biết làm thế nào?
Mẹ vẫn quay mặt vào vách, tiếng thở nghe thật nặng. Hiên đưa tay lên chán mẹ, cơn sốt cao khiến anh phải giật mình. Đầu mẹ nóng như một hòn than. Da trán bà khô như da rắn. Anh cuống lên:
- Để con chở mẹ đi trạm xá nhá!
- Không cần anh phải có hiếu như thế. Cứ mặc xác tôi.- Bà cụ lẫy.
Hiên không dám trả lời, anh lại đưa tay lên thăm nhiệt một lần nữa. Lần này mẹ giẩy ra:
- Không ai mượn anh động đến tôi! Tôi chết đểanh khỏi phải ngứa mắt. Thích tự do thế nào thì tự.- Giọng mẹ khản dặc, nhưng vẫn cố gắng nói.
- Mẹ hay chưa! Cứ trách con, để con đưa mẹ ra trạm xá trước! Chuyện gì thì cũng phải từ từ thủng thằn chứ!
- Ra đấy làm gì, có ai màng đến tôi đâu mà họ phải ra điều lo lắng.
- Thế bây giờ mẹ muốn cái gì!.- Trong câu nói cùa Hiên có pha chút bất lực vì bức xúc.
- Anh cứ đu với người yêu cua3anh đi. Nhà này hết phúc rồi. Anh hư đàng anh, em thì không biết ăn phởi đàng em! Tôi sống chỉ làm cho các anh chướng tay, gai mắt. Cứu tôi làm gì để tôi phải khổ thân! Vướng chân vào các anh.
- Mẹ hay lắm!- Hiên cáu một cách vô cớ.
- Tôi hay à? Có máu có xót.Anh bảo tôi là giống người hay giống chó
mà thấy máu mũ nhà mình lại không biết thương, biết xót.
Đến lúc này chợt Hiên nhận ra bà cụ vì quá bức xúc mà hóa bệnh. Cuối cùng anh cũng phải hứa liều:
- Thì mẹ cứ đi trạm xá đi. Các việc nhất định con sẽ nghe lời mẹ.
- !?!
Bà cụ không trả lời. Hình như bà tin rằng Hiên đang nói thật.
Hiên còn đang lo lắng thì bà cụ cố ngồi dậy, khuôn mặt có vẽ vui mừng rạng rỡ khác thường, cầm tay con trai, đôi mắt đầy nước, bà run run nói với Hiên:
- Thế thì con liều liệu mà nói với cái Oanh. Mẹ thì mẹ chẳng còn mặt mũi nào để đi gặp nó nữa đâu! Con bé Oanh nó có vẻ giận mẹ lắm.
Chừng như không muốn đi viện, bà mẹ gọi với ra và bảo chị gái lấy khăn dấp nước vào. Cụ cố gắng nuốt mấy thìa cháo đầy để hai đứa con được an tâm. Hiên nhìn mẹ ăn cháo mà lòng anh đau như cắt. Chị gái là người khô khan như thế mà cũng phải mắt đầy ngấn nước chạy quanh. Mẹ như đứa trẻ con, cố nuốt thêm vài thìa cháo nữa. Hiên thấy thương mẹ quá, anh cầm lòng không được nên phải vội bước ra ngoài sân. Nếu không, anh cũng sẽ khó mà cản được nguồn cảm xúc.
|