11- Ca dao
Bản đồng dao bằng lụa cất lên khi con trâu nái đang nhẫn nại gặm cỏ trên cánh đồng. Vài con chuồn chuồn ớt có cái đuôi đỏ như ớt chín đang đuổi nhau. Tuồng như là trong đám chuồn chuồn ấy có một con đực và một con cái đang độ động tình nên chủng bay lảng sang chỗ khác.
Một con đậu lại trên nhánh lúa đang độ con gái, chẳng biết đấy là con đực hay con cái? Trông cả hai đều giống nhau. Nhưng nếu lấy lẽ mà đoán thì đấy phải là con cái. Nó đậu xuống, hiền lành, cam chịu (có thể là hy sinh nữa). Con đực đậu nên lu6ng nó, hai cái đuội cong lên để tìm một điểm giao hòa vũ trụ. Rồi điều gì xảy ra đã xảy ra. Hai con chuồn chuồn đuôi dính chặt vào nhau. Rồi chúng bay vút lên, vừa làm tình vừa trôi trên sòng sông lá luác dập dờn sóng.
Vụ đánh ghen hôm ấy diễn ra âm thầm vào một buồi sáng khi mọi người đang làm việc ở ngoài đồng. Cái vòng cẩm thạch vỡ cuối cùng được người đàn bà ghen nhặt về. hạnh phúc gia đình chị tan nát như cái vòng màu cánh gián. Anh một miếng, chị một miếng, đứa con gái lên ba tuổi một miếng bé hơn, những mảnh vòng có gạch vân màu nâu sậm tội tình.
Nhà người đàn bà đó có một rẻo ruộng. Thằng bé con cô y tá hôm ấy ra ruộng vớt cá lia thia. Cánh đồng vắng. Trời đã xế, chẳng có ai ngoài một con trâu nái đã được người ta cột vào một cái cọc gần đấy.
Rôi ngườ đàn bà ghen hôm ấy xuất hiện. Nhìn thấy người đàn bà, thằng bé tê liệt người lại. Nó muồn chạy nhưng đôi chân đã phản bội nó.
Một khoảnh mạ vừa gieo chẳng biết ai lội xuồng, xéo nát một góc lớn. Người đàn bà chẳng nhìn thấy ai ngoài một thằng bé trên tay đang cẩm một cái rổ nhựa và một cái chai đựng nửa phần nước bên trong.
- Thằng khốn khiếp kia. Ai cho mày xéo ruộng mạ của bà?
- Cháu đâu có! Thằng bé không nghe được tiếng nói chính mình.
- Lại còn cãi nữa à? Mẹ thì là đ-ĩ, con thì phá xóm phá làng. Bà phải dạy cho mày nếu con mẹ mày không biết dạy con.
Thế là một bạt tay vung lên tát thẳng vào khuôn mặt tái ngắt vì sợ của nó. Khuôn mặt ấy trước đó hây hây hồng vì những ánh nắng xế chiều. Một vệt máu đỏ như hoa dong chảy dài trên mũi nó. Tai thằng bé ù lại, nó chẳng còn nghe được gì nữa. Đôi môi người đàn bà mím lại, hai con mắt khè ra đầy lửa, đằng đằng sát khí.
Cánh tay của người đàn bà cứng như thép, những ngón tay thô ráp như da me, bà túm tóc thằng bé rồi kẹp đầu nó vào giữa háng của mình. tay còn lại bà ta chụp lấy cái chai rồi vụt tới tấp lên mông thằng bé.
Một thứ mùi ngai ngái, chua chua, lợm như mùi cơm thiu, tỏa ra từ đũng quần của người đàn bà xộc vào mũi nó, trước mặt nó là đôi ống chân của người đàn bà vấy bùn, đầy vết sẹo. Mặt ruộng đầy cỏ dệu và thằng bé cảm thấy toàn thân nó nhũn ra. Ý thức non nớt tan loãng và nó bắt đầu sợ mình sẽ chết.
Khi nó chưa kịp định thần thì nó bị người đàn bà xô thật mạnh. Nó ngã sấp, mặt đổ ập xuống bùn loãng và cỏ dệu. Bùn tràn vào miệng nó, mằn mặn. tanh tanh. Sợ quá nên nó quên cả thở, quên cả cám giác ngứa ngáy của cỏ dệu. Nó cảm nhận lờ mờ trên gáy nó có vật gì cưng cứng, đạp lên rồi trượt ra. Thằng bé chẳng biết được đấy là bàn chân hộ pháp nứt nẻ của người đàn bà đã đạp ấn lên gáy nó. Mắt nó hoa lên, ngập trong bùn, nổ đầy những chùm đom đóm đủ màu xanh đỏ.
Tâm trí nó bốc khói, cảm giác sắp chết là rất thật. Khí ô xy của hai lá phổi còn non càng gấp gáp hơn khi nỗ sợ hãi dâng cao tôt đỉnh. Nó không còn biết tâm thức của nó đã đi đến tận đâu. Nó ngạt thở. Gồng người lên khi bàn chân người đàn bà tiếp tục đạp lên đầu nó. Như con giun giãy giụa trong mỏ một con gà, nó lấy hai tay chống xuống mặt bùn, cố sức gồng nhưng vẫn không ngoi lên được. Chân nó đạp hết sức nhưng bùn vẫn tuột trơn. Cuối cùng nó lấy tay bấu chặt vào chân người đàn bà. Nó chợt hy vọng rằng ba ta sẽ tha cho nó.
Nhưng không, trời vẫn nắng. Xương sống nó lạnh toát như có luồng điện chạy qua.
Cuối cùng nó không còn hy vọng gì nữa. Người đàn bà đang đạp trên đầu nó là một con quỷ chứ không phải là một con người.
12. U mê
Ký ức đôi lúc cũng giống như một cơn mưa. Sau cơn giông tố, bầu trời sẽ thường sáng lại.
Mùa hè năm sau là một mùa hè rất đẹp.
Hoa dong nở đỏ cả một quãng đường dài và đám con trẻ con chế giễu thằng bé:
- Thằng bóng! Bóng! Bóng! Bóng! Hà bóng!
- Bóng! Bóng lại cái! Đồ thằng bóng!
- Đánh chết nó đi tụi bây ơi. Đánh chết thằng Hà bóng đi.
Thế là những cánh hoa dongmất đi vẻ đẹp hồn nhiên của chúng. Tất cả bọn trẻ như tìm ra được một nguồn hứng thú mới. Thằng bé bị chễ giễu và làm nhục bắt đầu tranh nhau bẻ chúng để hút mật. Chúng xúm vào hút chút mật ngòn ngọt hiếm hoi vì ở quê chẳng có nhiều quà vặt. Hút mật xong, chúng vặt những cánh hoa màu đỏ rồi thi nhau gắn vào những cái móng tay, xòe ra khoe nhau rồi cười nắc nẻ. Thằng bé cũng đi theo bọn trẻ trên con đường đến trường.
Là một thằng bé lạ từ phố về nên nó luôn bị đám trẻ con xúm vào chọc ghẹo.
Trẻ con tưởng là hiền lành nhưng trong thế giới của chúng, trẻ con là những sinh thể ác độc nhất. Bọn chúng xún vào. Chúng xúm vào đánh nó. Một đứa lớn nhất trong bọn kéo xếch lỗ tai nó lên rồi quát:
- Nói ngay! Mày là bóng phải không?
Thằng Hà không chịu nói.
Thằng bé cố kiễng chân lên. Nó cứng miệng không chịu làm theo.
- Mày là bóng! Nói ngay đi. - Một đứa khác lấy cặp quăng vào bụng nó.
Đám con gái cười rộ lên ra vẻ khoái chí, đồng thanh hét lên: Bóng! Bóng! Bóng!
- Nói ngay. - Thằng to con nhất bất thần đấm ngay vào mặt nó. - Tao là bóng. Nói ngay! Nói như thế đi!
Ngay giữa lúc ấy có một thằng bé khác lên tiếng:
- Tụi bây ác vừa chứ! Thả nó ra. - Đó là một thằng bé tên Hiên.
- A ha! Thằng Hiên cũng là bóng luôn! Một đứa con gái răng hô nói chen vào.
- A ha! Thằng Hà bóng, thằng Hiên cũng bóng luôn. Ha ha ha...
Tiếng cười của lũ trẻ thật tinh quái rộ lên, chúng say sưa trong thú vui mới. thế là thằng to xác lôi thằng bé tên Hà lại gần thằng Hiên. Bọn trẻ xúm nhau ấn hai thằng bé lại với nhau. Chúng nhảy cỡn lên reo hò. Rồi cả hơn chục đứa vừa trai vừa gái, thi nhau ném đá, hất cát và hả hê cười vì trò vui mới là phát hiện ra được hai thằng bóng.
Thằng Hà nhìn thằng Hiên. Tuy rằng họ chẳng thể cứu nó được nhưng dám lên tiếng bênh vực đã là một vị anh hùng. Thằng Hiên nhìn thằng Hà và cảm thấy tội nghiệp cho nó. Khổ thân! Không anh không em, cố mỗi một mình nên chẳng ai chơi với nó. Đã thế còn bị mắt nạt luôn
Thằng Hiên cuối cùng vùng dậy, nó vớ lấy một cục đá thật to rồi vung lên:
- Đứa nào mà còn dám đụng đến thằng Hà tao đập chết ngay!
Câu nói dõng dạc như một mệnh lệnh đến độ thằng đầu têu trong bọn cũng phải chùn lại.
- Tụi bây ỷ đông bắt nạt người ta. Tao nói trước, từ nay tụi bây đừng bao giờ phá nó. Thả nó ra ngay!
Cuộc chơi bị khựng lại. Tiếng thằng Hiên cất lên sang sảng. Nó lại có ông anh tên Hiện, người nổi tiếng trong làng là khỏe đánh nhau. Bọn trẻ vì thế mà phỉa kiêng nể. Sẵn trong tay thằng bé lại có một cục đá to. Bọn trẻ biết rằng chúng đã đùa qua tay, nấn lại vài giây rồi cả bọn từ từ hiểu ngầm với nhau là cần phải rút lui.
Chỉ còn lại hai thằng bé đứng lại. Hoa dong vẫn nở gay gắt, chói chang và vô tư. Thằng Hà khóc. Nó tủi thân. Dù không muốn nhưng nó không ngăn được dòng nước mắt. Nó nhớ ba. Phải chi có ba, nó sẽ không sợ bất cứ một đứa nào. Đằng này mẹ con nó chẳng có ai để bảo vệ. Cánh cửa gỗ hằng đêm dù đã được cài then nhưng mẹ vẫn phỉa chắn thêm mấy thanh gỗ và hai thùng nước đầy để phòng kẻ gian. Thằng Hà nhìn thằng Hiên, nó cảm thấy an ủi hơn vì mình đang được bảo vệ.
Những giọt nước mắt kia là những lời cảm ơn chân thành của tấm lòng trẻ thơ đầy cảm động.
Thằng Hiên khoác vai thằng Hà rồi hai đứa đi về phía ngôi nhà gạch có sơn chữ thập đỏ. Màu sơn bây giờ đã ngả sang màu huyết dụ. màu hoa dong vẫn đỏ, gay gắt, chói chang...
|