View Single Post
  #11  
Old 01-17-2011, 06:01 PM
pink's Avatar
pink pink is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: Jan 2011
Bài gởi: 166
Default

21.DƯA CHUA:

hôm ăn cơm ở nhà Hiên, sau chén rựơu thứ ba thì Hà hòan tòan quên đi tất cả. Cảm giác hưng phần khác thường, khuôn mặt mọi người đều thân thiện dễ thương hơn. Hiên cũng thế, rượu khiến cho con người ta quên hết những căng thẳng, ưu phiền. Ngay cả trong ánh mắt nhìn của Hiên, Hà cũng cảm nhận được điều đó. Mọi người đều vui. Tiếng cười giòn như nộm và tâm tư con người đang thư giãn, mềm mũn ra như miến nấu.

- chén này là chén tôi mời anh Hiên. - tự nhiên Hà thấy mình rất vui. Đầu chóang hơn nhưng đấy là một cảm giác thật nhộn nhịp. Các tế bào thần kinh bây giờ bắt đầu nhảy múa.

- uống chung tao mới uống! Mỗi thằng làm một nửa – Hiên đặt điều kiện.

- Mỗi người làm một chén luôn! - Hà cao hứng, quên rằng bàn tiệc còn có cả mẹ của mình đang lo lắng nhìn anh.

- làm một chén thì làm. Ngán mày sao, Hà!

Lẹt đẹt có tiếng vỗ tay của Hiện. Bà Nhụ và cô Mệ đã ăn xong. Chị cả vẫn đang tiếc, cố ngồi gặm cái chân gà, chả có thịt nhựa gì nhiều chỉ ngoài cái lớp da màu vàng chanh. Thế là chai rượu vơi dần. Ly cuối cùng rót ra cũng là lúc rượu bắt đầu phát hòan tòan tác dụng. Hà đứng lên muốn ra ngoài đi tiểu nhưng anh mất thăng bằng, người ngã dụi vào người Hiên. Hà nghe thấy có tiếng người nói:

- thằng Hà say rồi.

- cẩn thận đấy!

- Hiên ! Mày dìu thằng Hà, kẻo nó ngã.

Hà nói mình muốn đi ra sau nhà. Hiên còn tỉnh rượu nên khóac vào vai bạn dìu ra.

Một lát sau, nguời trong nhà đang thu dọn bát đĩa. Bà Nhụ và cô Mệ nghe được tiếng Hà nôn ọe ngoài sân. Bà Nhụ an ủi cô Mệ:

- chẳng sao đâu! Chốc tôi xoa chanh vào lòng bàn chân nó cho. Giã rượu nhanh lắm!

- bác cho cháu ngủ lại bên này nhé! - Cô Mệ nhìn bà Nhụ.

- được rồi! Chốc tôi xoa chanh cho nó – Quay sang Hiện đang nằm ưỡn dài trên phản, bà nói: - thằng Hiện tối này ngủ ngoài phản, nhường chỗ cho em!.
Hiện không trả lời, hình như cu cậu cũng đã bắt đầu say. Trời tối xập thật nhanh. Muỗi ùa ra chuẩn bị cho một đêm lao động nhiệt tình như thuờng lệ.

22.NẮNG LỤA

tiếng cười nói râm ran cả một góc sân. Cô dâu mặc áo đỏ, khăn voan trắng, đẹp như một diễn viên kịch được hóa trang tỉ mỉ. Chú rể bận rộn, dáo dác nhìn quanh, hình như anh cố tình tìm trong đám người lố nhố một khuôn mặt quen thuộc.

- đốt pháo đi chúng mày. Sắp sang giờ tỵ rồi đấy! - một người đàn ông bên nhà gái oang oang như lệnh vỡ.

- pháo đâu rồi? - có người đàn bà to béo hỏi vọng ra phía sau. Bà ta cũng là người bên nhà gái.

Chưa có tiếng trả lời thì ngoài sân đã đì đẹt tiếng pháo. Nổ chưa được nửa dây thì tràng pháo tắt ngang. Mọi người nhốn nháo nhìn ra ngoài, nín thở hồi hộp.

- ô hay! Sao lại như thế? - một người đàn bà khác lại chen vào.

- Châm lửa nhanh lên! - có ai đó thúc. Hình như chẳng ai muốn một dây pháo lại bị ngưng ngang nửa chừng như thế.

Một thành viên khác của nhà gái lao ra. Anh ta xòe diêm châm vào ngòi pháo. Lại đì đẹt nổ thêm một quãng nữa. Pháo lép nhiều hơn pháo nổ tung xác. Có người chép miệng:

- hay thật ! Thế này là điềm không may mắn!

- tiền nào của nấy, rẻ thì nó thế! - một cô gái gầy đét nói chõ vào.

- tát cho một cái vỡ mồm bây giờ. Mới nứt mắt, biết gì mà nói leo! - một người đàn bà khác mắng cô gái.

Người ta phân vị xong rồi cùng ngồi vào bàn tiệc, cả khách lẫn chủ đều mặc áo mới. Cô dâu bụng có phần nhỉnh căng đang cùng chú rể đi tiếp khách. Cỗ có thảy tám bàn. Đàn ông ít hơn đàn bà. Trẻ con đứa đứng đứa ngồi. Đứa nào tay cũng không cầm xôi thì cầm thịt. Tiếng cười vui như khi xuân. Chỉ có chú rể là nhớn nhác.

- Hà đâu rồi, anh? - cô dâu hỏi chồng.

- anh cũng không biết nữa. - Hiên trả lời với vợ. Anh có vẻ bức xúc – Quái lạ cái thằng. Đâm đầu đi đâu chẳng thèm nói gì với ai một tiếng.

Oanh cấu nhẹ vào tay chồng khi anh nói quá to. Nhưng tiếng cười nói rộn ràng của mọi người nên chẳng ai nghe thấy gì cả. Người ta đang nói về đủ mọi chuỵên cám bã và phân gio. Có người khen con lợn cấn thịt nên thịt mềm và ngọt. Họ khen nguời nào hông xôi khéo tay nên xôi khô và dẻo. Mọi người hí hửng vì được bữa cỗ ngon. Đàn ông vừa chuốc rượu cho nhau vừa mách tục. Đàn bà thì gỡ xương cho trẻ con và đám con gái thì e dè, mặt đỏ gay khi bọn con trai lăm lăm nhìn chúng.

- để anh đi tìm nó.

- nhanh lên anh nhé! - Oanh cấu vào tay chồng.

Hiên lao vọt ra phía sau vườn, vén những tán cà phê rậm rạp. Trực giác cho anh biết Hà đang ở nơi đâu.
23.BỂ DÂU

ở đời những kỉ niệm gắn với vào nhau như một cây mía dài, có khúc sâu, khúc lành. Như một qui luật tự nhiên, những đốt mía ban đầu gần gốc luôn cứng và khô. Các đốt giữa mềm và ngọt, càng lên đến gần ngọn, các dóng mía càng nhạt dần dần đi.

Vụ cà phê năm nay trúng mùa nhưng mấtgiá nên hóa ra không tốt hơn vụ năm ngoái thất mùa được đám con buôn trả giá rất cao. Thành ra các sự ở đời chẳng ai biết biết đâu mà lần trước được. Họa và phúc là hai mặt của một đồng xu. Anh tung nó lên, xác suất bao giờ cũng là một nửa. Chỉ biết trước khi đồng xu lật ngửa ra, nó xoay tròn và anh chẳng biết kết quả như thế nào. Đời con người cũng thế, cũng là những vòng xoáy. Chung cuộc ra sao thì chỉ khi nào đồng xu nằm im tắt thở anh ta mới biết nó là mặt hình hay mặt số.

Gần nhà Hà có một hộ nấu rượu gạo và nuôi lợn. Cô con gái cả tên Vi. Nhan sắc hạng trung nhưng thân hình nảy nở cân đối. Dáng đi khoan thai, ăn nói lại nhu mì. Đại thể nếu chỉ chọn gỗ tốt chứ không chuộng nước sơn thì người ta sẽ bảo nhau:

- cưới con bé này về làm dâu được đấy.

Cô Mệ thích cái nết của Vi nên bảo con trai:

- Hà này, bắt chước thằng Hiên mà lấy vợ. Con cũng đã hơn hai mươi tuổi rồi!
Hà di mảnh vải trên máy khâu, tiếng động của máy rào rào khi anh đạp bàn máy. Đường chỉ thẳng mỗi khi kim khâu đâm phập vào thịt vải cam chịu. Hà không còn nói chuyện nhiều như xưa, nhất là sau cái hôm Hiên lấy vợ. Chẳng ai hiểu gì cả, Hà biết mình thay đổi nhưng không làm sao khác hơn được.

- ai lấy con mà mẹ nói?

- Thì mày có chịu đi tìm đâu, thế cái Vi mày có chịu không? - cô Mệ gặng lời.
Hà ngừng tay, anh quay sang nhìn mẹ:

- sao bảo cái Vi đã có người đánh tiếng dạm ngõ rồi.

- chỉ là tin thổi phồng. Nó vẫn chưa có người yêu – cô Mệ giải thích.

- con vẫn chưa muốn lấy vợ – Hà lại cúi xuống may tiếp. Thì ra đấy là lời nói dối. Hà chẳng bao giờ tin rằng mình sẽ lấy vợ. Anh không bao giờ có cảm xúc với bất cứ một người con gái nào. Ngược lại mỗi lần gần Hiên, Hà mới thực sự hiểu được thế nào là cảm giác xốn xang.

- thằng này nói chuyện nghe đến hay! Định ở nhà mẹ nuôi báo cô mãi à? - cô Mệ chọc con, thực ra thì Hà may quần áo tiền dư hơn là làm bất cứ nghề nào trong xã, chẳng ai phải nuôi báo cô anh.

Hà bâng khuâng nghĩ ngợi, thật ra anh có cảm tình với Vi, nhất là khi cô thường đem sang những hoa quả biếu mẹ con anh. Vi kín đáo và tế nhị, ăn nói mềm mỏng, nụ cười bao giờ cũng khiến người khác dễ chịu. Nhưng tình cảm anh em thuần túy, Hà nhớ một lần Vi đã nói với anh:

- người như anh, ai yêu được sẽ sung sướng hạnh phúc.

Hà nhớ lần ấy anh đã trả lời:

- chẳng biết có đúng như Vi nói hay không? Tình yêu bao giờ cũng khiến người ta đau khổ. Một thứ đau khổ êm ái dịu dàng. - Hà nói câu ấy khi anh đang nghĩ đến Hiên và người vợ của Hiên là Oanh.

- anh nói chuyện nghe cứ như là nhà thơ ấy! Nghe thích lắm – Vi vò mép áo, cô đỏ bừng mặt khi Hà nhìn vào ngực mình. Kể ra thì Hà chỉ nhìn Vi như một thói quen, hòan tòan chẳng có bất cứ một ý nghĩ vẩn đục nào khác. Vả lại Hà chẳng bao giờ có cảm giác với bọn con gái.

- cảm ơn Vi đã khen anh.

Câu chuyện sau đó kéo quanh qua những khi vực quê mùa bình thường khác. Triết lý sống khát khao trong tâm thức của những con người chân thành, hiền lành, đơn sơ và lam lũ. Vi kể về những khao khát của mình, sau cùng bằng một ánh mắt ân cần, Vi nói gần như tọac ra:

- em chỉ mơ ước sau này mình sẽ có một người chồng giống như anh.

Hà cảm thấy nói, một cảm giác lạ kì. Một thứ mặc cảm mình được khen quá lời. Vi ơi! Cô chẳng hiều cái gì đâu? Cái bánh mà cô tưởng là rất thơm ngon thực ra chỉ là một cái ỏan. Người ta quyệt cho nó tí phẩm rồi đưa lên bàn cúng Phật. Chẳng có nhân đâu, đấy chỉ là một cái ỏan chứ không phải là một cái bánh. Vi ơi! Cô chẳng thể nào hiểu cặn kẽ đâu, chỉ có anh và Hiên mới hiểu được thôi. Chẳng ai muốn mình là một quả ỏan nhạt nhẽo. Ai cũng muốn đời mình là một chiếc bánh, có nhân và có hương vị đàng hòang.

Cô Mệ lại giục:

- mày cứ như thế thì đến già cũng không có vợ, đàn ông con trai gì mà nhát như cáy ấy – chính cô Mệ cũng đã bắt đầu lây cái giọng của những nguời miền Bắc di cư ở đây.

- thì mẹ cứ thủng thẳngtừ từ, chuyện đâu còn có đó! - Hà trả lời mẹ.

Hóa ra câu chuyện hôm ấy của hai mẹ con nói về Vi đến nay vẫn chưa ngã ngũ.

Mẹ chỉ mới đề nghị Hà lấy vợ, tuy chưa thật sự là điều Hà nghĩ đến, nhưng anh cũng không thể gạt phắt tư tưởng ấy ra ngoài. Hà chợt nghĩ đến Hiên, anh ấy đã từng yêu mình, cuối cùng rồi cũng lấy vợ. Cuộc đời lăn bánh như một cỗ xe chở nặng. Chậm đấy nhưng rồi sẽ có quán tính, và như thế cuộc đời thật ra vẫn đó vẫn có những điều để chúng ta lựa chọn.

Oan nghiệt thay là Hà không có can đảm để làm điều đó.
Trả Lời Với Trích Dẫn