26.KÝ ỨC
thằng Hà có một bộ sưu tập những truyện tranh mà nó đem theo từ thành phố về đây. Đấy là một báu vật mà nó luôn cất giữ thật kỹ càng, nó nâng niu từng cuốn truyện một. Thằng Hiên là đứa duy nhất nó cho xem chung. Một hôm Hiên bảo:
- phải chi tao cũng có một tập truyện tranh như mày!
Chẳng hiểu vì Hà là đứa trẻ thao bụng hay nó thật sự thích thằng Hiên – một thằng bạn luôn bảo vệ và lo lắng cho nó. Thằng Hà bảo:
- anh thích cuốn nào thì cứ lấy! - Thỉnh thỏang nó gọi Hiên bằng anh.
- Sao mày tốt thế? - thằng Hiên biếthằng Hà quý tập sách như vàng.
- Anh cũng tốt với em vậy! Anh bênh vực em mỗi khi mấy đứa khác ăn hiếp em!
Thằng Hiên công nhận điều đó. Nó biết mình có nhiệm vụ phải bênh vực cho một thằng bé lạ nước lạ cái này. Hiên là một đứa trẻ hiền lành bẩm sinh. Nó trái ngược hẳn với tính khí của ông anh trai. Hình như anh Hiện càng láo lếu phá cách bao nhiêu thì thằng Hiên lại hiền lành dễ bảo bấy nhiêu. Nó bao giờ cũng nghĩ đến người khác trước mình.
- Cho tao sách mà mày không tiếc à?
- Cho anh cái gì em cũng không tiếc hết!
- Sao lại thế? - thằng Hiên hỏi, nó cũng chẳng hiểu tại sao thằng Hà lại tử tế quá như vậy?
- Tại em thích anh! Anh chẳng bao giờ đối xử với em như những đứa khác!
Thằng Hiên nghĩ trong đầu: thì ra tội nghiệp thật! Thằng Hà không có bạn, mình là người bạn duy nhất của nó. Hiên nghĩ tiếp: mình có nhiệm vụ phải che chở bảo vệ cho nó.
- Tao sẽ mãi mãi bảo vệ cho mày suốt đời. - Nó bất chợt hứa một câu rất văng mạng.
- Cám ơn anh! Cho anh một nửa sách đấy! Thích cuốn nào thì anh cứ lấy.
Tình bạn giữa hai đứa trẻ càng ngày càng trở nên khắng khít hơn. Chúng rủ nhau đi bắt dế, đi bắt cua, đi bẻ mía, đi mót đậu nành... nói chung là làm gì hai đứa cũng không quên rủ nhau. Cái bánh trung thu cũng phải bẻ ra mỗi thằng một nửa, quả ổi cũng thế, luôn luôn được cắn chung.
Đám trẻ con thấy thằng Hiên bênh thằng Hà nên càng tẩy chay tợn hơn. Hai đứa trẻ vì thế mà cứ chơi với nhau mãi. Sau này Hiên mới biết bọn trẻ không ưa mình vì Hiên là thành phần theo đạo Phật sống giữa một xứ đạo Công Giáo. Thằng Hà càng tệ hơn, nó vừa là dân thành phố vừa là đạo Phật, nhà lại có của ăn của để hơn những đứa trẻ nhà khác.
Một lần thằng Hiên leo lên cây xoan bắt tổ chim. Kiến bống cắn đầy người, chui cả vào quần, bám đầy lên tóc. Nó không chịu được phải tuột xuống, rồi cởi phắt hết áo quần, nó bảo thằng Hà:
- bắt kiến nhanh tay hộ tao đi.
Đấy là lần đầu tiên trong đời thằng Hà nhìn thấy thằng Hiên cởi truồng. Nó nhận thấy có sự khác biệt rõ rệt giữa dương vật của thằng Hiên và nó. Dương vật của thằng Hiên ngắn nhưng to. Dương vật của nó dài nhưng thon gọn hơn.
- Đứng đó nhìn cái gì vậy? Bắt kiến nhanh lên hộ tao đi! - thằng Hiên vừa nhảy vừa nói. - Tao bắt chim là bắt cho mày chứ có phải bắt cho tao đâu!
Thằng Hà tự nhiên mắc cỡ. Nó rấm rớ đứng, lóng ngóng, đưa tay lên nhặt từng con kiến đang bò trên đầu ótc thằng bạn. Như có một lực hút lạ thường, nó nhìn xuống, bên dưới dương vật của thằng Hiên. Hai tinh hòan vẫn chưa phát triển hòan chỉnh, chỉ nhỉnh hơn hai hạt mít một tí. Thằng Hiên hai tay phủi cổ lia lịa:
- bắt ở chỗ này trước đi, Hà – nó chỉ vào dương vật của mình.
Nhặt kiến ở vùng kiến kín cho thằng Hiên, xong, thằng hà tiếp tục nhặt kiến trên đầu thằng Hiên. Thằng Hiên sau cùng mặc quần lại, nó nói chuyện tỉnh như không:
- kiến cắn rát thật!
Đấy là một kỉ niệm mà cả hai đứa trẻ không bao giờ quên được.
27.ẾCH NHÁI
cũng bữa cơm hôm ấy, đi tiểu xong thằng Hiên dìu Hà vào trong nhà. Thằng bạn rõ ràng đã quá say rượu. Vậy mà làm cứ như là ông tướng, huênh hoang mời rựơu hết người nọ đến người kia. Thằng Hà tuy say thật, nhưng nó vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận ra hơi ấm tỏa ra từ tấm thân của thằng Hiên. Nó muốn cứ được thằng Hiên dìu nó mãi như lúc này. Cảm giác thật khó giải thích, nó biết mình chẳng bao giờ muốn nghĩ ra những điều như thế này. Nhưng biết làm sao được, tình cảm mà nó dành cho thằng Hiên quá lớn, cao đẹp hơn những giới hạn tình bạn thông thường khác.
- Mày có mệt lắm không? - Thằng Hiên ân cần hỏi.
Thằng Hà, sặc ho lên mấy tiếng rồi trả lời:
- say thiệt rồi ông ơi!
- Để tao đưa mày vào giường rồi mẹ sẽ xoa chanh vào chân cho mày.
Hà không nói gì nữa. Nó cảm thấy xấu hổ, một cảm giác rất riêng. Đôi chân nó như không còn hiện diện. Đầu óc thì vẫn rất tỉnh. Nó biết thằng Hiên đang gần như cõng nó. Ngôi nhà như quay cuồng, nó cảm thấy mệt. Đã có bao giờ nó say như thế này đâu. Cơm thì ngon mà nó chỉ ăn vài miếng thịt và một chút gỏi. Đầu căng cứng và nhức buốt. Nó cứ thế để cho thằng Hiên đưa mình vào giường.
Đổ vật ra giường, nó nhướng mắt lên nhìn. Thằng Hiên tỏ ra vẫn còn r6át tỉnh táo. Nó nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của thằng bạn thân tỏ ra đầy nỗi lo lắng. Lòng Hà cảm thấy xao xuyến với niềm biết ơn thật khó nói. Dù chỉ là bạn bè, nó cảm thấy mình được quan tâm và chăm sóc như thế kể ra thật quá nhiều.
Rồi nhớ đến ba, buồn thật! Ba bao giờ cũng hiền lành dễ mến. Dù ba mẹ không bao giờ nói chuyện nhiều với nhau nhưng ba lúc nào cũng ân cần tận tụy. Không hiểu sao khi nhìn thấy thằng Hiên chăm sóc cho mình, thằng Hà nghĩ đến ba nó. Chẳng biết bây giờ ông ấy ở đâu và sinh sống như thế nào?
Hiên lấy gối kê đầu cho Hà. Nó chạy nhanh ra ngoài rồi lấy khăn ướt xoa lên mặt cho bạn. Hiên hỏi:
- Mày có sao không?
- Mệt lắm! - Hà thở mạnh ra, nó ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của mình.
Có tao ở đây! Mày không sao đâu.
Nói xong Hiên lại chườm nước cho Hà. Nó lấy khăn lau vành tai, miết nhẹ lên thái dương, luồn xuống cổ thằng bạn. Hà cảm nhận được rất rõ những động tác rất ân cần của thằng Hiên khi chiếc khăn ướt mát lạnh đụng vào cơ thể nó. Nó thở mạnh, hình như phổi không thích rượu nên việc thở cũng khó khăn hơn bình thường. Nó nghe thằng Hiên gọi với ra nhà sau, giọng hối hả:
- Mẹ ơi, đã có chanh chưa? Nhanh nhanh lên, mẹ ơi!
Câu nói lộ rõ vẻ khẩn trương. Thằng Hà cảm thấy ấm áp sung sướng, nhưng đấy cũng là xúc cảm pha trộn với cảm giác nó đã làm phiền mọi người khác. Cố gắng hết sức, nó muốn tìm trong không gian mờ tối bàn tay của thằng Hiên. Nó muốn được nắm lấy bàn tay ấy để tỏ niềm tri ân của mình. Thằng Hiên thấy bàn tay nó mân mê trên phản liền hỏi:
- mày cần gì thế?
- Cám ơn anh nhiều. - Thằng Hà nói khi nó không tìm thấy được bàn tay của thằng Hiên.
Mệt lử, thằng Hà nhắm nghiền mắt lại. Nó đã càng lúc càng say hơn. Có người xát muối và chanh vào gan lòng bàn chân của nó. Hơi rượu càng ngấm dần. Trước lúc quá mệt, nó biết thằng Hiên đang cởi khuya quần dài của nó. Thằng Hiên còn kéo cái quần đùi thấp hơn để cho nó dễ chịu. Nó ngại nhưng tòan thân bất động. Nó nghe bà Nhụ nói một câu:
- cái thằng gì mà như con gái ấy, uống có vài chén rượu mà say nát ra thế này.
- Cũng là tại con ép nó.
Rồi thì nó chẳng còn nghe được gì nhiều nữa. Nó sợ chết. Say thật rồi. Nó chỉ lo nó sẽ chết trước khi nó kịp nói với mẹ nó một câu là nó yêu mẹ, yêu ba. Sâu thẳm hơn nữa, nó muốn nói là nó rất mang ơn thằng Hiên.
Mang ơn suốt đời.
|