View Single Post
  #14  
Old 01-17-2011, 06:04 PM
pink's Avatar
pink pink is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: Jan 2011
Bài gởi: 166
Default

28.MÙA XUÂN

Huy hỏi bố:

- Quan hệ giữa chú Hà với nhà ta như thế nào, hả bố?

Người đàn ông trả lời con:

- chú ấy là em kết nghĩa của bố!

Huy hút một hơi cạn ly nước mía rồi hỏi tiếp:

- làm sao bố và chú Hà quen nhau?

- Ngày xưa chú ấy cũng ở gần nhà mình. Chuyện ấy cũng lâu rồi, nhà bà Thuộc bán bún bây giờ là nhà của chú ấy ngày xưa.

- Thế cái Thu là gì với chú ấy?

- Nó là con nuôi của chú Hà.

Người đàn bà răng vổ bán nước mía ngồi ở quầy sau vừa róc mía vừa nghe lóm câu chuyện của hai cha con ông khách. Bán nước mía ở bìa rừng cao su này nhiều năm nên chị đã nhiều lần được nghe những câu chuyện tủn mủn đời thường từ nhiều người khách.

Nào là chuyện vợ chồng nhà nọ lục đục đánh nhau rồi phải đâm đơn ra tòa ly dị. Nào là chuyện có người vỡ nợ phải bỏ nhà trốn đi. Chuyện ung thư vú, chuyện heo bệnh khiến người nuôi bị phá sản. Chuyện chồng ghen vợ tẩm xăng vào đốt con nhưng được hàng xóm cứu thóat. Chuyện một ngôi chùa tự nhiên tượng Phật rất thiêng bỗng chảy nước mắt. Chuyện con cái hư hỏng lâm vào cảnh nghiện ngập. Chuyện bị cháy nhà, đám cưới, đám tang, ma chay, cưới hỏi, giá xăng, giá vàng... đủ cả. Cứ thế, các mảnh đời chồng chéo, đan quyện lên nhau.

- Tại sao chú Hà không lấy vợ hả bố?

Những câu chuyện được khách qua đường kể cho nhau nghe một cách hết sức tự nhiên, tuồng như chị bán hàng nước mía răng vổ kia chỉ là một gốc cao su đứng giữa rừng, không hơn, không kém. Vì thế khách qua đường vô tư kể chuyện, vô tư chửi bới, vô tư đơm điều, vô tư bình phẩm và vô tư thóa mạ lẫn nhau. Lời khen thì ít mà hằn học cay đắng thì nhiều.

- Chú ấy chung tình với người yêu. - Bố hình như đang nói chuyện với chính mình.

- Thế thì thím ấy phải đẹp lắm? - Thằng con trai suy diễn, nó vẫn tin là chú Hà đã có vợ.

Bố nó mỉm cười, một nụ cười chua xót. Huy ơi! Người yêu của chú Hà là bố đây này. Nhưng làm sao người cha có thể nói với con mình như vậy được. Thằng bé hỏi tiếp:

- tại sao hai người họ không ở với nhau hở bố?

- Họ không có nhiều lựa chọn. - Bố trả lời, đôi mắt xa vắng như đang nhìn về kỉ niệm.

Và kỷ niệm chợt ùa về. Mênh mông. Lênh láng.

29.CANH CUA

mùa mưa đi qua. Mùa nắng ập đến.

Những vệ cỏ một dạo xanh mướt mắt giờ đây đang ngả sang một thứ màu nâu. Những cộng cỏ khô cằn cỗi cứ đứng im. Trong suốt mùa mưa chúng đã nở hoa và kết hạt, giờ thì tất cả đã khô cứng. Chỉ cần mồi lửa châm vào là tất cả sẽ bốc cháy. Ngay cả những con châu chấu một dạo xanh thẫm bây giờ cũng đã đổi màu biến thành màu nâu.

- Sao lại có loại châu chấu màu nâu hả Hà?

- Tại vì châu chấu phải biến đổi màu cho hợp với màu cỏ để không bị những con chim ăn mất!

- Ai bảo mày thế? - thằng Hiên hỏi.

- Đọc trong sách. - Thằng Hà trả lời. Sự thực thì nó nghe được ai đó đã kể với nó như thế.

- Mày giỏi thật, cái gì cũng biết cả. - Thằng Hiên khen bạn.

Một con tắc kè đang nằm gần đấy cũng có màu nâu. Nó nằm trên một nhánh cỏ sậy khô. Thằng Hiên nhận xét:

- Thế con tắc kè màu nâu kia cũng đang đánh lừa chim à.

- Không! Nó đánh lừa để dễ bắt châu chấu hơn! - Thằng Hà mỉm cười giải thích.

- Ai bảo với mày như vậy?

- Tự nghĩ trong đầu ra.

Ở đời con người cũng phải như thế. Vỏ bọc bên ngoài chính là những ngụy trang để chúng ta đối diện với đời. Chẳng có gì là ầm ĩ cả. Dòng chảy tư duy của ta và của người khác cũng thế, chẳng ai có đủ can đảm để sống với chính con người thật của mình. Cảm xúc không có chân dung thực nên chẳng ai biết nó cụ thể như thế nào? Chỉ có chúng ta mới biết được mình đang bơi trong dòng nước mát hay đang ngụp lặn trong một vạc dầu đang sôi sùng sục. Cứ thế! Chúng ta cần có những vỏ bọc để tồn tại giữa dòng chảy, vốn luôn đầy những tai họa bấp bênh của cuộc đời.

Một người đàn ông chung thủy, không chịu lấy vợ vì một mối tình. Vì thế người ta sẽ nói rằng anh ta đang thủy chung với một người đàn bà và người đàn bà đó thật may mắn. Tất nhiên là mặt trái của bức tranh sơn dầu chỉ là một mặt phẳng loang lổ những vết mực thấm qua, lem luốc và thô ráp. Chỉ có người trong cuộc mới biết đâu là hư, đâu là thực, đâu là đánh lừa và đâu là sự thật.

- Hà ơi! Tao muốn dạy cho mày cái này.

Thằng Hà đang rón rén định bắt một con chuồn chuồn ngô cho con két của mình ở nhà thì thằng Hiên gọi. Nó giật mình, con chuồn chuồn bay vù đi mất.

- Hà ơi! Coi này.

Quay lại nhìn, thằng Hà không thể nào tưởng tượng được. Trước mắt nó, những gì nó nhìn thấy đã vượt qua tất cả khung tư duy cảm xúc trước đó.

- Sướng lắm! - Thằng Hiên kể. Hình như với nó thì khi tìm ra điều gì mới lạ, nó đều có trách nhiệm phải kể ra cho thằng Hà nghe. Đôi mắt thằng Hiên lim dim, miệng nó như đang cười.

- Thử đi! - thằng Hiên khuyến khích.

Não thằng hà tê liệt. Cảm xúc dâng lên rất mạnh. Nó thật sự đã biết đến điều đó qua một lần vô tình cọ sát.

Chúng ta vẫn thế, trong hành trình kinh nghiệm của mình vẫn là những cái vấp chân rất bất ngờ. Một lần ta phát hiện ra một cây ổi mọc hoang, quả chín bị dơi khoét quá nửa. Thế là từ đó ta hay mon men vào vườn hoang thăm ổi. Bao giờ cũng là những phần thưởng khó quên. Thằng Hà không phải là không biết về chuyện tự sướng, nhưng nó vẫn nghĩ đấy là những điều rất riêng. Riêng đến độ không thể chia sẻ với ai được.

- Nhanh lên! Hơi thở thằng Hiên gấp hơn.

Thằng Hà vẫn đứng sững. Nó không thể hiểu được điều gì đang xảy ra? Buổi trưa nắng gắt. Con đường vắng và chỉ có những vạt cỏ khô màu nâu. Con tắc kè đã biến mất. Những con châu chấu cũng biến mất. Không gian biến mất. Chỉ có những ngón tay của thằng Hiên vẫn quyết liệt với một động tác càng lúc càng nhanh hơn, gấp gáp hơn.

Hình thể và vận tốc. Kích thích và cọ xát. Bàn tay tăng tốc và hơi thở căng cứng. Tòan thân thằng bé tê liệt. Đôi mắt của nó rơi thẳng xuống vực thẳm, óc nó sưng tấy khi các tế bào thần kinh bắt đầu rung lên với một tần số quá sức chịu đựng của tư duy quá mỏng giòn, yếu ớt.
Trả Lời Với Trích Dẫn