31.KHUNG CỬA
mưa to. Hình như mưa bao giờ cũng làm một con người dễ cảm động và hay mủi lòng với những câu chuyện buồn bã của người khác. Hà đạp xe trong lặng lẽ. Hiên bế xác con mà lòng tê tái. Con đường buổi tối như dài hun hút. Hà muốn con đường cứ dài như thế, dài đến vô tận. Để mãi mãi anh được trở thành một phần của nỗi đau mà Hiên đang trải qua.
Anh biết là Hiên đang khóc. Có một sự liên hệ đặc biệt nào đó cho anh biết là Hiên đang đau đớn. Im lặng trong lúc này là tự thân chúng nói lên biết bao điều thầm kín. Mưa nặng hạt vụt xuống, cố tình an ủi nhưng vẫn chẳng thể nào xoa dịu được điều gì. Những roi sét vụt ngang dọc như chính sự bất bình của Hiên.
Cuộc đời ngắn ngủi như càng định hình rõ hơn khi chúng ta nhận ra mình không còn có thể làm gì khác hơn ngoài sự đầu hàng cam chịu. Tiếng gió gào rú. Một sinh linh vừa từ giã cõi đời. Hà bất chợt nghĩ đến số phận mỏng manh của tất cả. Trong đó có cả anh, Hiên, Oanh, cả mẹ anh, cả ba và rất nhiều người khác nữa.
- Oanh ơi là Oanh ơi! - Cuối cùng, Hiên vuộc miệng. Tiếng kêu đau đớn. Dù sao thì đứa trẻ cũng đã quen hơi của Hiên. Con bé bao giờ cũng thích được Hiên ẵm. Giờ đây nó chỉ còn là một cái xác lạnh lẽo.
- Đừng quá buồn, anh Hiên ơi! - Hà muốn nói như thế nhưng chẳng thể nào cất lời được. Đấy cũng là một nét riêng của nỗi đau, chúng vô hiệu hóa ngôn ngữ. Nỗi đau chỉ có thể cảm nghiệm được. Lời lẽ và ngôn từ trở nên què quặt. Ý nghĩa cuối cùng chỉ được rót vào tiềm thức bằng cái phễu của sự đầu hàng. Dù sao thì thế giới cũng chỉ là một mặt phẳng và tư duy chính là những lỗ hổng khiến tâm tình của con người bao giờ cũng trở nên hao hụt vì thất thóat qua những lần rò rỉ.
Về đến nhà thì Hiên mới biết là Oanh đã ngất xỉu. Vài người đàn bà đang bảo nhau giã gừng và lấy nước đái trẻ con cho Oanh uống. Bà Nhụ nhìn thấy con trai ẵm cháu nội về đã hiểu ra mọi sự.
Hiên đặt đứa trẻ lên cái phản rồi quay sang nhìn Hà:
- con nó chết thật rồi, em ơi!
Hà chua xót nghĩ:
- thì ra đấy cũng là một kiếp người.
32.TÔM RANG
năm ấy trời rét rất lạ, có sương phủ cả phiến lá cà phê. Mùa thu họach quả đã đến gần. Người ta kháo nhau:
- nhà bà Ngữ bị trộm lấy liềm cắt tiệt hết cả những cành cà phê rồi bỏ vào bao chở đi mất!
Bà Nhụ về kể chuyện cho con trai nghe. Hiên nghe xong liền qua rủ Hà ra lán ngủ chung cùng canh cà phê với mình. Cô Mệ nhan sắc đã có phần kém hơn trước nhiều khi tuổi tứ tuần bắt đầu sắp kết thúc. Nhà cửa vì thế cũng không còn cần phải cửa khóa then cài nghiêm trọng như xưa nữa. Hà xin phép mẹ được ra lán ngủ chung với Hiện thì cô Mệ bảo ngay:
- chúng mày hai đứa phải cẩn thận, đem thêm mềm ra đắp cho ấm!
Một con chó cũng được điều vào trong việc canh trộm.
Đêm buông xuống thật nhanh. Hiên đem theo cả một ống điếu thuốc lào ra lán. Hà ôm chăn gối trên tay, lặng lẽ bước theo sau. Trăng tròn, sáng như một thứ chất liệu chẳng ai có thể so sánh được. Nó khác giấy và khác lụa, không giống nhôm mà cũng chẳng giống gương soi. Hà cố tìm một ví dụ liên tưởng để so sánh giữa mặt trăng và các chất liệu khác nhưng không tìm ra được.
Cuối cùng tự nhiên nó nghĩ đến nước. Nó mỉm cười: hèn gì người ta bao giờ cũng ghép trăng với nước.
Mùi quả cà phê chín mọng mật của một gốc cà phê chín sớm thổi theo gió đưa vào mũi người một hương thơm ngòn ngọt. Hà cảm thấy xốn xang, đây là lần đầu tiên Hà theo Hiên ra lán ngủ chung. Tự nhiên nó nghĩ đến những điều xa xôi, những liên tưởng nhẹ nhàng, da thịt và hơi ấm.
- mày có sợ không? - Hiên hỏi.
- Sợ cái gì? - Hà trả lời bằng một câu hỏi khác.
- Sợ trộm chứ không lẽ mày sợ tao.
Hà nghĩ nhanh trong đầu: gần Hiên nó sẽ chẳng bao giờ sợ bất cứ ai. Nhưng nó lại nói đùa:
sợ chứ sao không sợ!
- Có tao, mày khỏi lo gì cả. Kêu mày ra ngủ chung cho đỡ buồn thôi!
- !!!
con đường dẫn đến lán gập ghềnh vì mặt đất đã được vun lên thành những mép bờ để tưới nước cho mấy gốc cà phê. Hiên quen thổ nên đi thoăn thoát. Hà thường ngồi trong nhà may quần áo nên không quen đường, vì thế bây giờ đi đứng nó cứ hay bị vấp, mấy lần suýt ngã nhào.
- Mày có sao giờ sục... như tao dạy mày hôm nọ không? - Hiên hỏi. Giọng tỉnh như không.
- Sục cái gì vậy? - Hà chưa hiểu ý câu nói.
- Giống như có lần tao dạy mày đó! Nhớ không? Bữa đó tụi mình đi bắt châu chấu cho con két của mày – Hiên gợi lại - Sục ### đó!
Hà bây giờ mới nhớ ra câu chuyện lần ấy. Nó chẳng trả lời.
- Có không, Hà? - Hiên lại hỏi.
Im lặng mất một phút.
- Không! - Hà nói dối. Với nó điều đó chẳng hay ho gì lắm.
- Nói phét nói lác! Con trai thằng nào không sục...
Hà im lặng. Hiên nói đúng.
Thỉnh thỏang vài lần một tháng hà vẫn đó những thao tác tự sướng theo lối riêng của mình. Nó nằm úp trên giường. Tòan thân căng cứng. Hai bắp đùi khép chặt lại. Những động tác dồn cỡi. Cảm giác khoan khóai và dễ chịu. Mặt gối mềm mại ấm lên vì hơi thở của chính nó.
- Xạo hoài. Mày không sục ... đem đầu tao đi chặt – Thằng Hiên cắt ngang luồn suy nghĩ của Hà.
Đáng lẽ ra thì Hà sẽ nói thật là nó đã làm những chuyện ấy, chẳng có gì là sai trái cả. Nhưng cái sai chính là mỗi lần đi vào nghi thức tự sướng ấy nó đều nghĩ đến thằng Hiên. Mà nói dối thì nói không được. Nó cũng không thể nào kể cho thằng Hiên nghe về những điều nó nghĩ.
- Không tin thì thôi. - Hà trả lời.
- Làm như mày là thánh không bằng.
Thằng Hiên nói đúng. Nó không phải là thánh. Nó tầm thường và yếu đuối hơn những gì thằng Hiên đã nghĩ rất nhiều. Hình như chưa bao giờ thằng Hà nghĩ rằng nó bình thường như những đứa trẻ khác. Có lần nó nhớ thằng Hiên đã bảo dương vật của nó nhìn tức cười quá. Giờ nếu nói ra lần nào thủ dâm nó cũng đều nghĩ đến thằng Hiên thì nghe không được.
- Thì ông muốn nói sao thì ông nói, tin hay không tùy ông.
Thằng Hiên đứng lại. Nó bất thần tung một quả đấm nhẹ vào ngực Hà. Hà bất ngờ bị đấm té bật ra phía sau. Hai tay nó chống xuống nền lá mục.
- Giỡn kiểu gì vậy cha?
- Có đau không? - Thằng Hiên có vẻ như hối hận và có phần lo lắng.
- Không sao hết! Bộ ông điên rồi hay sao? - Hà đứng dậy.
- Tại thấy mày nói xạo quá trời! Đấm cho mày chừa bớt!
Nói xong Hiên bật lên cười khanh khách. Hà cũng cười. Nó thấy vui trong bụng.
33.BẤT NGỜ
Hà cùng vác xà beng và xẻng đi đào huyệt chôn con của Oanh khi trời vừa hưng hửng sáng. Trong ánh mắt của Hiên là một sự trống trải rất sâu. Chỉ qua có một đêm mà Hiên có vẻ già thêm mấy tuổi. Anh lặng lẽ hơn, hình như tâm thần vứt bỏ tại nơi nào đó của một cõi riêng rất xa xôi.
Hà vì thế cũng không dám nói gì nhiều. Hai người họ chọn một mảnh đất khá cao trên một gò đất rộng. Rải rác quanh đó đã có những ngôi mộ khác được đắp lên. Vì mưa gió bạt ngàn, những ngôi mộ bằng đất bị gió mưa xâm thực, mòn nhẵn như những ụ mối con con.
Hà không thể tham gia ý kiến được. Anh biết sự im lặng là điều Hiên rất cần trong lúc này. Hà chỉ biết quan sát từng cử chỉ của Hiên để làm theo. Có lúc anh chàng đứng im cảm thấy mình rất thừa thãi. Hiên hùng hục văm xà beng xuống nền đất cứng.
Bao giờ cũng vậy, nơi chôn người là những mảnh đất không thể khai khẩn trồng trọt được. Chẳng biết có phải người sống luôn bạc bẽo tính tóan thiệt hơn với người chết? Hay đấy chỉ là chẳng có ai có can đảm lấy một khỏang đất tốt để làm nghĩa trang chôn người! Mà cũng có thể do không bao giờ được cày bừa khai thác nên những mảnh đất chôn người vì thế đã không trở nên màu mỡ. Làm gì có ai đổ mồ hôi và bón phân trên những mảnh đất ấy. Chỉ có nước mắt. Có thể như thế lắm! Nước mắt làm cho nghĩa trang trở thành khô cằn đá sỏi. Phân và mồ hôi mới làm cho đất tốt phì nhiêu.
Nắng bắt đầu lên. Hiên vẫn hì hục đào huyệt chôn con. Anh đào đất không biết mệt. Mồ hôi vã ra như tắm. Hà muốn để Hiên giải lao nhưng không dám mở lời. Anh biết không thể nói bấ cứ điều gì được. Sự im lặng trong lúc này là rất cần thiết.
Cuối cùng Hiên bật lên khóc.
Sức lực nơi người đàn ông dường như tan biến theo nước mắt. Anh dựa vào cây xà beng như thể anh không đứng vững được nữa. Hà ngồi xuống rồi lấy hai tay đặt lên vai Hiên, anh cố gắng truyền cảm xúc của mình lên người Hiên. Trên khuôn mặt của Hà cũng đang có những giọt nước mắt.
- Anh thương con bé lắm, Hà ơi!
- Em biết! Nhưng con bé đâu có muốn anh buồn như lúc này. - Hà nói nhỏ.
- Hà ơi! Nó là đứa trẻ đáng thương! Anh có lỗi với nó. Với mẹ của nó...
Hà gỡ nhẹ cây xà beng ra khỏi tay Hiên rồi tiếp tục đào. Anh văm mạnh cây xà beng xuống đất như muốn trút hết những bất lực của mình vào lòng đất cứng. Hiên vẫn ngồi im như tượng. Hà càng hăm hở hơn với tất cả sức lực của mình. Chỉ mới có ba phút mà bàn tay của Hà đã trượt da, phồng lên, bỏng rát. Không màng. Anh tiếp tục đào. Lỗ huyệt sâu dần hơn và bắt đầu đi vào một lớp cát pha sỏi. Anh phải lấy xẻng để hất những mảng đất lên bờ. Đào cho đến khi cái huyệt đã sâu gần đến ngực thì Hiên nói:
- thôi sâu đủ rồi em ơi!
- !!!
Hà không nói. Anh vẫn cố đào sâu hơn. Trong tâm tưởng của mình, anh tin rằng đấy là điều anh duy nhất có thể chia sẻ, để Hiên biết được anh đã cố gắng. Dù sao thì Hà chỉ có thể làm được những điều gì anh có thể. Và anh luôn muốn làm tất cả mọi điều tốt đẹp cho Hiên. Trong phút đặc biệt này, hành động là kênh trao đổi duy nhất khi ngôn ngữ đã thật sự trở thành bất lực.
Vì thế Hà vẫn muốn đào sâu hơn. Hình như anh cũng muốn chôn sâu hiện thực nỗi đau của chính mình.
|