34.XƯƠNG GÀ
chôn con xong, Oanh như người hóa dại.
Bà Nhụ hình như cũng nhận thấy mình đã quá ích kỉ. Đun cho con dâu bát cháo đậu xanh, bà cố tình đập thêm vào đấy một quả trứng gà. Giọng bà tỏ ra rất hối hận:
- mẹ xin con. Cố mà húp lấy bát cháo.
Oanh thẫn thờ. Đôi mắt nhìn về cánh đồng nơi người ta đã đem con chị ra chôn nơi ấy. Chẳng có gì đau cho bằng một phần máu thịt của mình đã ra đi vĩnh viễn. Linh hồn Oanh hình như đã thoát xác. Tuy con chưa một lần biết nói nhưng giữa chị và con bé luôn luôn có những liên hệ thiêng liêng sâu nặng hơn ngôn ngữ rất nhiều.
- Húp lấy vài thìa cho mẹ bớt khổ tâm. Coi như con hãy tha thứ cho sự hồ đồ của mẹ.
- !!!
Oanh vẫn không nói gì cả. Chị vẫn còn chưa hòan hồn. Lời thú nhận của bà mẹ chồng trong lúc này chẳng còn ý nghĩa gì với chị nữa. Bà mẹ vẫn ngọt nhạt, giọng thân thành rất thực tâm:
- Mẹ biết mẹ đã không ra gì. Con không tha thì mẹ cũng chẳng tha cho mình được. Con cố ăn vài thìa cháo. Coi như mẹ chẳng còn xứng đáng là mẹ chồng của con nữa.
Oanh vẫn không nhúc nhích. Tâm hồn chị đã chất nặng quá tải với nỗi đau mất con. Bà mẹ ngồi nán thêm dăm phút nữa, sốt ruột vì bát cháo đang nguội dần dần. Cuối cùng bà thở dài đánh sượt một cái rồi đi ra nhà ngoài. Chỗ đấy Hiên đang ngồi dựa lưng lên bậu cửa. Bà Nhụ bảo con trai:
- Mày chịu khó vào bảo vợ mày ăn lấy vài thìa cháo. Mẹ là mẹ hết cách rồi! Hình như vợ mày nó còn đang giận mẹ lắm!
Hiên không trả lời mẹ. Anh đứng lên đi vào nhà trong. Trên phản Oanh vẫn đang ngồi bất động, Hiên ngồi gần xuống bên vợ:
- Cố ăn lấy vài thìa cháo, em ạ!
Trên nét mặt Oanh một thóang cảm xúc hiện ra. Chưa bao giờ Hiên gọi Oanh thân thiết như vậy. Cả năm chung sống, họ hình như chỉ là hai kẻ xa lạ. Ngoài những trao đổi tối thiểu liên hệ đến đứa con gái và những chuyện lặt vặt trong nhà, hai người chẳng bao giờ nói chuyện thân mật gần gũi với nhau bao giờ. Oanh chẳng khác nào như một nàng phi được tiến vào cung vua rồi bị quẳng vào lãnh cung, không người đoái hoài chăm chú.
- Ăn đi em, ăn mới có sức để sống chứ! - Hiên biết anh không thể thúc Oanh được. Nhưng thà có vài lời tử tế với cô ấy vẫn hơn là không có câu nào.
Trên khuôn mặt Oanh chợt lăn ra hai giọt nước mắt. Đấy cũng chính là những dấu hiệu cho thấy tâm trạng của chị vẫn còn họat động. Hiên lấy tay lau nước mắt cho vợ:
- Ăn ba muỗng thôi cho anh an tâm! - Nói xong Hiên nâng bát cháo vẫn còn ấm lên. Khoắng thật nhẹ, anh cố múc chỗ cháo lõang có ít đậu xanh nhất: - Nghe anh đi. Ăn vài thìa thôi, em nhé!
Nước mắt trên khuôn mặt tái xạm nhợt nhạt của Oanh càng lăn ra nhiều hơn nữa. Chẳng hiểu đấy là những giọt nước mắt tủi thân, cảm động, hay chỉ là những giọt nước mắt tự thương hại cho mình, cảm thấy mình đã bị hắt hủi quá lâu.
- Em không ăn anh không chịu được. - Hiên vẫn giữ muỗng cháo trước miệng Oanh. Ân cần và kiên nhẫn như một người mẹ đang cố dỗ đứa con của mình.
- Anh để đấy đi, chút xíu nữa em ăn. - Oanh nói, hơi trong phổi thóat ra rất nhẹ.
- Lại dối anh chứ gì? Ăn đúng ba muỗng thôi rồi anh không ép nữa. - Giọng Hiên chân thành đến độ trẻ con. Khuôn mặt anh năn nỉ gần như mếu.
Oanh gượng xoay người lại, miệng chị há ra, nước mắt ứa xuống khi muỗng cháo được Hiên nhẹ nhàng nâng lên cho cháo chảy vào miệng vợ. Hiên cảm động, anh thấy thươmg Oanh nhiều quá! Thì ra một năm nay anh chưa bao giờ quan tâm đến Oanh. Trong suốt thời gian ấy, Hà cũng né tránh Hiên và chỉ trao đổi vài câu mỗi khi có việc cần. Giữa anh và Oanh cũng chỉ là một quan hệ không có bất cứ sự quan tâm nhỏ nhặt nào đáng kể.
- Ăn nữa đi em, ngoan nào. - Một muỗng cháo nữa lại được Hiên nâng lên.
Oanh lắc đầu.
- Cố lên, chúng ta sẽ làm lại từ đầu. Anh và mẹ sẽ đền bù lại tất cả những gì từ trước đến nay.
Hiên ngồi xích lại gần vợ hơn. Anh lấy tay vén lại mái tóc cho Oanh. Chị khóc càng tợn hơn. Hiên đặt bát cháo xuống rồi lấy tay bóp nhẹ vai cho Oanh. Lạ thật! Thân xác là của Oanh nhưng Hiên lại nghĩ đến Hà. Dù sao thì lòng thương cảm bao giờ cũng dễ lẫn lộn và khó nói trước được. Hiên cố gạt ý nghĩ ấy ra khỏi đầu của mình.
Oanh càng khóc nhiều hơn. Hình như chưa bao giờ chị nghe được những lời nói dịu dàng như thế. Đấy là một liều thuốc chữa lành mà chị đang rất cần trong lúc này. Oanh biết người đàn ông ngồi bên cạnh chị không phải là Hiên của những buổi đầu.
Chị cảm thấy lòng mình thương Hiên rất lạ. Chẳng giống cảm giác như Oanh đã dành cho Hiện ngày xưa. Có vẻ Oanh thương Hiên nhiều lắm. Một thứ tình thương kết tủa từ cả linh hồn và thể xác.
35.CẢI MUỐI
thằng Huy chạy ùa vào nhà chú Hà. Bé Thu biết tin bố con Huy sẽ lên thăm nên trong lòng vui như mở hội. Con bé cố gắng học trong sách để làm một cái bánh nướng thật to. Vừa nhìn thấy Huy, con bé nhảy cẫng lên:
- A! Anh Huy đến rồi.
Thằng Huy ngỡ ngàng. Cu cậu vẫn chưa thật định thần thì Thu lại reo lên, thái độ vui vẻ lộ liễu không thể giấu được:
- Em nghe ba nói anh và bác Hiên lên chơi, em chờ mấy hôm nay!
Con bé nhí nhảnh hay cười. Huy thấy ngường ngượng. Dù sao thì cu cậu cũng đã có cảm tình với Thu, ngặt là lâu ngày không gặp nên thằng Huy khó chủ động. Thu cao hơn trước, mái tóc mượt hơn. Ngực và mông cũng đã tròn trịa hẳn ra.
- Lần này anh và bác Hiên ở chơi lâu không? - Con bé vẫn tíu tít.
- Chắc là vài hôm thôi! - Cuối cùng Huy trả lời con bé.
- Có mỗi vài hôm thôi. Sao không ở chơi cả tuần? Hè rồi mà! - Con bé có vẻ không vui.
- Thì bố với anh đi thăm chú Hà và Thu vì ở nhà không có ai nấu cơm cho! - Huy kể.
- Thế bác gái đi đâu rồi? - Thu nghĩ mình là con gái nên có quyền xăm xoi, nhiều chuyện.
- Mẹ đi thăm dì Mậu, nhà dì ở mãi ngoài Nha Trang. Phải mấy hôm nữa mới về.
Thu nắm lấy tay huy kéo ra ngoài sân:
- ra đây giúp em chặt buồng chuối, anh Huy.
Cô bé nói thế vì Thu biết ba của mình bắt đầu từ phía vườn sau đi vào. Cô không muốn câu chuyện của mình với Huy được hai ông bố nghe thấy.
Hà bước từ ngoài sân vào. Quần áo vẫn là thứ đồ cũ mặc để lao động. Chân tay Hà còn đang bám đầy bùn đất. Bốn mắt nhìn nhau, ngỡ ngàng. Hà cất tiếng phá tan sự im lặng:
- sao nói là mai anh mới đến!
Tính là tính như vậy. Nhưng sẵn không có việc gì làm nên đi sớm. Lớp này anh bỏ chuồng heo trống để khử trùng sau trận dịch. Đang rảnh rỗi.
- Biết sớm, báo con Thu nó làm cơm.
- Ăn gì cũng được mà. Khách sáo làm gì?
Có chút xa xôi ngượng ngập. Bao giờ cũng thế, mỗi lần đi thăm Hà, Hiênl uôn cảm thấy một khỏang cách giữa hai người. Sau đó họ dần dần mới trở về tình trạng ấm áp như ngày xưa. Hiên muốn ôm chầm lấy Hà nhưng hình như giữa hai người có một khỏang cách vô hình, một lực cản không dễ gì vượt qua được. Hiên biết Hà cũng muốn mình được ôm nhưng cả hai đều chỉ càm nhận được điều đó! Và cả hai đều biết mình nên dừng lại.
- Dạo này anh khỏe không? Chị Oanh có có khỏe không? Hà đã thay đổi cách xưng hô với Oanh từ khi Hiên lấy Oanh.
- Anh vẫn thế, có phần dễ mỏi lưng hơn trước, ngủ cũng ít hơn. Oanh cũng hay than mệt hơn xưa.
- Hèn gì trông anh già hơn. - Hà cười.
- Tại vì anh nhớ chú. - Nghĩ điều gì đó nên Hiên nói tiếp: - Chú thì cũng vậy! - Đã từ hơn tám năm trở lại đây, Hiên chỉ gọi Hà bằng chú vào ban ngày.
- Thằng Huy có đi cùng với anh không? - Hà vẫn chưa biết là Huy theo bố đi chơi. - Anh định nói với Hiên là: em già cũng là vì nhớ anh! Nhưng Hà đã không nói ra.
Hiên trả lời Hà:
- Thằng Huy có đi với anh. Nó với con Thu chạy ra ngoài nhà rồi.
- Anh đi chị Oanh có nói gì không? - Hà hỏi.
- Oanh đi Nha Trang, mấy hôm nữa mới về.
Câu chuyện giữa hai người đại khái vẫn thế. Tòan những câu chuyện của hiện tại chẳng ăn nhập vào đâu. Cả hai đều có tuổi, thời trẻ đã đi qua như một kỷ niệm đẹp. Hà nhận ra mái tóc của Hiên đã có thêm sợi bạc. Hiên cũng nhận ra Hà hốc hác hơn xưa. Chỉ có đôi mắt của hai người là vẫn sáng, vẫn nhìn nhau trìu mến.
- Chú có nhớ anh không? - Cuối cùng Hiên hỏi. Anh cũng không biết tại sao mình lại hỏi như thế, vì trong tâm tưởng anh biết Hà sẽ chẳng thể nào quên được mình.
Nhớ chứ? Em đâu phải gốc cây đâu mà biểu không có tình.
- Anh nhớ chú lắm. Nhất là khi nhìn thằng Huy, anh nhớ đến ngày xưa.
- Em cũng nhớ anh khi nhìn con Thu. Em nghĩ đến chị Oanh, rồi em lại nghĩ đến chuyện chúng mình.
- Cuối cùng thì chúng ta cũng về già. - Sau cùng Hiên nhận xét.
- Chỉ có trái tim là vẫn trẻ. Và chúng ta vẫn chẳng lựa chọn gì được ngoài sự chấp nhận sự quen! - Hà nói như anh đang nói với chính mình.
Rồi cả hai không nói gì nữa. Trong đầu hai người đang có những luồng tư tưởng chạy qua rất nhanh. Hiên nghĩ đến ngày tháng cũ. Hà nhớ lại kỷ niệm ngày xưa. Bất chợt cả hai cùng mỉm cười. Hình như cả hai đều ngượng ngập. Họ đã thay đổi, đã không còn là thằng Hiên và thằng Hà của ngày xưa nữa.
Bất chợt kỷ niệm lại ùa đổ về.
36.TÓC XANH
lán bắt đầu ấm hơn khi có hơi người.
Hiên treo lại cái đèn bão rồi bắt đầu dọn phản. Hà xếp gối chăn cho tử tế. Anh chàng nhún trên chiếc phản xem nó có chắc chắn không. Hiên sau khi sắp xếp các thứ xong, anh xích con chó lại rồi vo một viên thuốc lào bỏ vào nõ điếu.
Hà ngồi dậy, hai tay bó gối. Anh quan sát Hiên rất kỹ. Dưới ánh đèn dầu, nhìn Hiên đẹp trai vì ánh sáng nhập nhọang tạo ra một sống mũi thẳng, một bờ môi có đường cong và mái tóc hắt lên mặt những hình răng cưa lớn. Bất chợt Hà cảm thấy trong tâm trí như có điều gì đang xao động.
Hiên kéo một hơi thuốc lào ro ro thật dài, hắt cái điếu phun sái thúôc ra ngoài, anh thở ra một làn khói trắng lên bầu không khí, sau đó anh nói:
- năm nay được mùa, tao sẽ sắm lấy chiếc xe máy chạy với người ta! Sẽ chở mày đi chơi. Thích đi đâu, chỉ cần bảo tao một tiếng.
Hà không trả lời, cu cậu vẫn đang đắm mình vào những suy nghĩ lan man. Cứ thế, mỗi lần Hiên thay đổi vị trí thì Hà lại suy nghĩ so sánh về những đường nét trên khuôn mặt của Hiên. Sau cùng Hiên đứng lên, nó bảo:
- giá có chai rượu, Hà nhỉ!
- Thôi đi cha, coi trộm mà rựơu chè gì? - Hà bật cười. Bất chợt Hà nhớ đến lần đầu tiên mình say rượu. Kí ức lần ấy vẫn còn nằm như in trong trí hà. Anh chàng nhớ mình đã phải ngủ lại nhà của Hiên và khiến cho mẹ cả một đêm trằn trọc không sao ngủ được vì lo lắng.
- Mày có đói bụng không? - Hiên lại hỏi.
- Ăn cơm hồi chiều vẫn còn no. Mà có gì ở đây mà ăn? - Hà hỏi vì thấy câu nói của Hiên nghe có vẻ vôlý quá.
- Có khoai mì ngoài vườn. Ăn khoai mì nướng khi trời lạnh cũng hay lắm. Muốn ăn thì bảo một câu, tao đi nhổ cho. - Hiên cố tình ra vẻ đãi khách cho thật chu đáo.
- Thôi đi cha. Ăn khoai mì đêm say chết.
Hiên leo lên phản nằm xuống. Cái chõng dã chiến gá tạm nên nhỏ hẹp, một người nằm thì thừa mà hai người nằm thì thiếu. Hà nép sát người vào bên trong. Hiên cố tình giỡn, lấn vào sâu hơn.
Im lặng bao trùm.
Chỉ có tiếng những con côn trùng đang ri rỉ kêu. Tiếng chúng nghe không rõ, lại tan chảy vào nhau, sếnh như hồ, thành ra cảm giác im lặng như được người ta sơn lên một lớp men màu cánh kiến.
- Hà này! Mày đã thích con bé nào chưa?
- Hỏi kì cục! - Hà xoay thế người lại, cong như con tôm luộc.
- Sao lại kỳ cục? Chẳng lẽ mày không thích đứa nào? - Hiên vặn vẹo.
- Vậy chứ ông có thích đứa nào không? - Hà hỏi bạn
- có chứ!
- ai vậy? Hà bất chợt hỏi nhanh.
- Đứa này nè. - nói rồi Hiên bất ngờ thúc mạnh cùi chỏ vào người Hà.
Hà bất ngờ. Cảm xúc bị sổ tung như một cuộn chỉ rối. Dù biết là Hiên nói đùa nhưng Hà vẫn cảm thấy thích thú trong lòng. Bao giờ Hà cũng quý mến Hiên. Giữa hai đứa, Hà không hiểu sao Hiên bao giờ cũng tự nhiên, rổn rảng. Hiên nói những điều gì Hiên muốn nói. Hiên có thể làm những điều gì Hiên thích làm. Hà chẳng biết rằng chính thái độ ông cụ non của mình đã khiến cho Hiên có một cảm xúc đặc biệt. Nhiều lúc Hiên nghĩ thằng Hà hòan toàn vô hại, nên nó cảm thấy thật sự an tòan để làm tất cả những gì nó muốn làm trước mặt thằng bạn. Giống như người ta có thể vô tư cởi quần thay áo trước mặt một con mèo già.
Cả hai im lặng. Con chó dưới chân giường ngáp. Nó nhớ cái ổ ấm của nó. Nằm ở đây vừa lạnh vừa không an toàn. Động vật cũng như con người, chúng không muốn sống ở những môi trường chúng chưa quen thuộc.
- Hà này! Nếu tao thích mày thì chuyện đó có gì là lạ hay không? - Hiên tự nhiên hỏi rồi bật lên cười khanh khách!
- Giỡn hoài! Nói chuyện nghiêm túc đi cha. - Hà không muốn nói thế nhưng lại không biết nói làm sao khác hơn.
- Giỡn cái gì? Tao nói thật đó! Nhiều lúc tao thấy thương mày lắm. Nhớ mày nữa. Mà tao chẳng nhớ đứa nào như mày, phải chi mày là con gái!
- !?!
Hà nằm im, nuốt nước miếng ừng ực.
- Rồi có lúc tao đã nghĩ... có thể tao sẽ phải nói là tao yêu mày. Khó giải thích lắm! Đấy là tao nói thật.
Hà không nhúc nhích. Nó miên man nghĩ ngợi. Tại sao những điều thằng Hiên nói thật dễ nghe, rõ ràng và minh bạch. Còn nó, cảm xúc là rất thật nhưng nó chẳng dám thổ lộ bất cứ điều gì. Nhiều lúc nó đã có những tư tưởng khát khao được mãi mãi sống bên cạnh thằng Hiên. Nó sợ sự thay đổi. Nó không muốn hai đứa sẽ lớn lên. Rồi thì một ngày nào đó thằng Hiên sẽ đi lấy vợ. Còn nó, nó biết mình sẽ không bao giờ lấy vợ được. Một sự mơ hồ không định hình cho nó biết nó thích những người đàn ông hơn là nó thích được gần gũi với những người con gái khác.
- Sao mày không trả lời tao? - thằng Hiên cắt ngang luồng suy tưởng của nó.
- Hỏi gì kì cục! - nó biết mình đang nói ngược lại với chính khao khát của mình.
- Thì tao hỏi là mày sẽ nghĩ gì nếu tao nói là tao yêu mày?
- Hiên à. Chuyện này không nói đùa được đâu! - Nó muốn nói như thế nhưng không thể nào cất thành lời được.
- Hình như mày cũng thương tao, phải vậy không Hà?
Câu nói của thằng Hiên như cây gậy chọc vào tổ ong. Đến nước này thì thằng Hà đã biết nó không thể nói dối được nữa. Nó trả lời rất nhẹ:
- đã biết rồi còn hỏi!
Bất ngờ thằng Hiên ôm chặt lấy nó:
- Bắt được quả tang mày không phải là con trai! - Thằng Hiên bật cười. Một nụ cười quái đản, ranh mãnh.
Hà bật dậy:
- Hiên! Ông làm cái gì vậy?
Hiên bật dậy theo:
- sướng quá chứ sao! Tao biết mày thương tao. Nhưng tại mày không chịu nhận. Còn tao thương mày, tao dám nói thật ra.
- Giỡn kiểu gì vậy? Tình cảm của con người... - Hà vẫn nghĩ đến câu nói đùa của Hiên trước đó.
- Làm gì dữ vậy? Tao thương mày, phải chi mày là con gái.
- Ông nói chuyện gì nghe kì cục quá đi!
- Kỳ cục cái gì ...
nói xong Hiên vật người ra phản. Nó dụi mặt vào đùi thằng Hà:
- nằm xuống đi. Để tao kể chuyện cho mày nghe ...
Hà vẫn không nằm xuống. Nó sợ lại bị thằng Hiên chơi xỏ. Đến bây giờ nó mới thật sự thấy mình đang đứng trên bờ vực chông chênh. Nó hòai nghi thằng Hiên? Chẳng thể nào biết được chuyện gì sẽ thật sự xảy ra. Nó sợ khi thằng Hiên biết được cõi lòng của nó rồi thằng Hiên sẽ từ bỏ đó. Thằng Hà toát mồ hôi như thể nó đang đứng ngoài trời nắng giữa trưa. Nó không biết mình sẽ phải làm gì?
Bất chợt nó muốn là nó chưa từng bao giờ theo thằng Hiên ra đây. Nó ngồi im như phỗng. Về nhà cũng không được mà ở lại cũng không xong. Nó cảm thấy lo lắng. Thằng Hiên vẫn nằm im. Bất ngờ thằng Hà nói:
tôi về đây!
Thằng Hiên bật dậy:
- mày nói thiệt!
- Ừ
- tại sao? Tại vì tao đã nói là tao thương mày, phải vậy không?
- Đừng nói giỡn nữa mà!
- Thế có trời đất! Thề có mặt trăng! Thề vong hồn của thầy tao! - thằng Hiên vuột miệng nói. Nó biết nó đang nghĩ gì.
Hà lấy tay bịt miệng Hiên lại. Nó mếu máo:
- trời ơi! Chuyện này ông không nói đùa. Càng không thể thề thốt bừa bãi được.
- Bừa bãi à? Tao nghĩ sao nói vậy. Tại mày cứ quan trọng hóa vấn đề.
- đừng nói nữa, Hiên ơi!
- Không nói tao không chịu được. Tao cũng chẳng hiểu tại sao nữa? Tao thấy mày hiền lành nhút nhát, cái gì cũng bị người ta ăn hiếp. Tao thương mày, tao muốn lo cho mày. Tao cũng không biết có phải là tao có duyên với mày từ khiếp trước hay không? Tụi mình cùng tin đạo Phật. Đấy là những gì tao đã hiểu. Mày có tin là tao đã nằm mơ được sống với mày ở một cõi xa xôi nào đó hay không?
Hiên leo lẻo nói, nói như người say. Hà không biết có nên tin người bạn mà nó bao giờ cũng thương mến này không?
- Em cũng quý mến anh, cũng nằm mơ thấy anh. Sáng dậy có lần chính chiếc quần em mặc đã ướt vì đã được anh ôm ấp! - Thằng Hà thèm được nói ra sự thật nhưng nó không có đủ can đảm.
- Nghe anh đi Hà! - bất ngờ thằng Hiên đổi cách xưng hô.
- Nằm xuống đi. Để anh kể chuyện cho em nghe!
- Đừng giỡn nữa! - Thằng Hà biết nó không thể mạo hiểm mãi được.
- Anh đã thề rồi em còn không tin anh sao?
Thằng Hà vẫn ngồi im như cột nhà. Nó không biết mình phải làm gì nữa? Bất chợt thằng Hiên cầm lấy tay của thằng Hà rồi ấn nhẹ vào dương vật đang căng cứng của nó:
- bây giờ thì em đã tin anh chưa?
Thằng Hà không thể rụt tay lại được. Nó biết mình đã đầu hàng thật sự.
|