39.KHOAI NGỨA
trên con đường về nhà Huy không nói chuyện với bố như lúc đi thăm chú Hà. Bố trông cũng có vẻ buồn hơn vì Huy bỗng dưng khăng khăng đòi về nhà quá sớm. Điều đình mãi cuối cùng Huy phải để cho bố ở lại với ba con chú Hà thêm một ngày nữa. Hiên không biết việc anh muốn ỡ lại thêm một ngày nữa đã khiến thằng con hậm hực.
- Sao con lại đòi về sớm thế hả Huy?
- !!! thằng con trai khuôn mặt lầm lì khó hiểu. Nó như đứa câm. Mồm ngậm chặt lại.
Ông bố không thể giải mã được tâm lý của cậu con trai. Huy thường hay nói chuyện rất tự nhiên cởi mở với bố. Nó mạnh dạn hỏi bố về đủ mọi chuyện trên đời. Huy đã từng hỏi bố:
- bố ơi! Tại sao ban đêm con ngủ, sáng dậy con thấy quần mình ướt là sao? Không giống như đái dầm. Bố hiểu con nói gì rồi chứ!
Hiên đã trả lời con trai vì tin rằng thằng bé đã trưởng thành nên mới hỏi anh thẳng như thế:
- Cũng là chuyện tự nhiên thôi. Đàn ông khi vào tuổi như con ai cũng đều vậy cả. Đấy là tinh dịch của con, xuất ra từ dương vật. Lớn lên rồi sẽ hết.
Nhưng hôm nay thì Huy không tỏ ra thân thiện gần gũi với bố như ngày xưa nữa. Ông bố nhìn lên khuôn mặt con trai. Ngày xưa ông cũng giống nó lắm. Thời ấy vào tuổi nó, anh đã từng có một cuộc đời trẻ thơ trong sáng. Một tình bạn đầy cảm động. Giờ thì đứng trước thằng con trai. Hiên muốn hiểu nó đang suy nghĩ cái gì trong đầu nhưng anh không thể nào suy diễn nổi. Cuối cùng anh hỏi con:
- Có phải con với cái Thu giận nhau?
- Không liên quan gì đến nó! - Thằng Huy trả lời, trong giọng nói của nó có chút vẻ xẵng.
- Chú Hà làm cho con buồn à?
Thằng bé định nói: cả bố và chú ấy! Nhưng nó không nói ra được. Nó cảm thấy hậm hực và khó chịu. Hiên không biết là con trai đã hiểu mối quan hệ giữa mình và Hà. Cuối cùng anh lại đóan:
- hay là bố đã làm điều gì khiến cho con bực bội?
- Bố im đi! - Huy bỗng trở nên cay đắng, giọng bất cần.
- Huy! Có chuyện gì con phải nói chứ? - Ông bố chẳng hiểu mình đang bứt dây động rừng.
- Bố không cần phải nói? Bố biết con đang nói về điều gì rồi. - Thằng bé khóc.
Hiên không thể nào tin vào mắt mình. Huy tuy đang ở tuổi 16 nhưng nó không phải là đứa trẻ có tính khí thất thường. Hiên biết con trai mình rất chững chạc. Nó là đứa thông minh và rất rõ ràng trong đối thoại. Vậy mà giờ đây con trai Hiên đang trở thành một đứa trẻ hòan tòan khác hẳn:
- Bố chẳng hiểu chuyện gì cả? Mọi người đang vui thì con đùng đùng nhất định đòi về nhà cho bằng được. Con có biết như thế là thiếu văn hóa hay không? Con đã 16 tuổi rồi.
- Bố không có quyền dạy con! Bố không xứng đáng! - Huy gào lên theo.
- Huy! Bố cấm con! - Hiên bỗng trở nên mất bình tĩnh.
- Hãy cấm bố trước! Thật con không ngờ. Bố tệ lắm... - Thằng bé bật khóc lên.
Người đàn bà răng vổ bán nước mía vẫn nhẫn nại róc mía. Chị ta tỏ vẻ bàng quan hững hờ như thể những câu chuyện khác chẳng ăn nhập gì đến mình. Tình thực chị ta đang miên man suy nghĩ. Những tế bào thần kinh đang ráo riết xử lý những tình huống phán đoán trong đầu của chị. Tất nhiên trong trường hợp này chị chỉ nghĩ là ông bố tội nghiệp kia đang có một thằng con ngỗ nghịch. Chị chẳng hiểu những gì chị đang nhìn thấy. Những câu chuyện của cuộc đời thường chẳng có gì ăn nhập giữa bên ngoài và bên trong.
40.KHẾ CHUA
Hiên ôm vợ.
Anh cảm thấy niềm hưng phấn ban nãy thật ra chỉ là một sự đánh lừa trơ trẽn nhất. Anh tưởng mình sẽ đến được với vợ như anh có thể đến được với Hà. Thật bất ngờ, khi không còn một mảnh vải nào trên người Oanh, Hiên cảm thấy những xung lực ban nãy chợt tan chảy nhão nhọet, chẳng ra hình thù gì nữa. Bộ phận sinh dục quan trọng nhất của anh bỗng trở nên bất hợp tác. Hiên bất ngờ thật sự với chính mình.
Oanh quay sang ôm lấy Hiên. Chị nhớ đến lần mẹ chị đã kể về những chuyện quan hệ chăn gối lần đầu. Mẹ bảo:
- đàn ông cũng có nhiều người về chuyện ăn nằm ấy họ không thể tự tin trong lúc đầu được đâu, con phải khiến cho họ thích mình.
Oanh ngước mắt nhìn mẹ:
- Thế phải làm sao hở mẹ?
- Thì mình đừng có nôn nóng, tìm lời lẽ mà khiến cho họ tự tin hơn. Bà mẹ ân cần giải thích.
- Con chẳng hiểu gì cả? - ngày ấy Hiện và Oanh vẫn còn chưa trên dâu dưới bộc với nhau.
- Khờ quá cái con này. Thì bảo anh cứ ôm em đi, em chỉ cần có thế thôi. Thế là em cũng đủ hạnh phúc lắm rồi.
Hóa ra kinh nghiệm của người đi trước bao giờ cũng thật thâm thúy và sâu sắc.
Đêm nay trong vòng tay Hiên, Oanh nhớ lại lời mẹ dặn hôm nào. Với Hiện thì Oanh chẳng cần phải nói như thế. Hiện ngấu nghiến Oanh như người nghiện vớ được rựơu ngon. Còn Hiên thì ọăt ạo, chẳng giống Hiện tí nào.
Hiên đã cố gắng nhưng những cố gắng của anh càng lúc càng trở nên thất bại thảm hại hơn. Dương vật của Hiên máu không chịu tụ tập lại. Anh bất lực với chính mình, hoang mang, dao động. Bàn tay và đôi môi cố bù đắp lại khiếm khuyết của dương vật nhưng tất cả chỉ là những mân mê sờ sọang rất dư thừa và nhâng nháo.
Đùi Oanh nóng rực. Cơ thể cô ấy với những đường xong mà Hiên vẫn từng tưởng tượng khi Oanh còn mặc quần áo giờ đây phô ra vẫn không thể đánh thức bản năng làm đàn ông của mình.
Hiên cay đắng nhận ra anh cũng không hơn gì Hà. Hóa ra Hiên và Hà đều là những người đàn ông thực sự không có cảm giác với phụ nữ. Với những người đàn ông bình thường khác thì họ hấp dẫn bởi những đường nét khêu gợi của người phụ nữ. Còn với Hiên, thân thể của một người phụ nữ như Oanh chẳng khác nào như sỏi mà anh chỉ là một con gà trống thiến đã bị rù. Trời ạ. Anh cũng có đủ hai tinh hòan và một dương vật nhưng không thể nào rung cảm trước một âm hộ đang sẵn sàng chờ đợi của vợ.
- Hãy ôm em đi! Em chỉ cần được anh ôm em. Bây nhiêu đó cũng đủ rồi!
Oanh thổn thức. Cô nói câu nói ấy bằng cả sự thành thật vì cô thấy thương Hiên thật sự. Oanh nhớ đến thái độ khẩn trương của chồng khi anh mắng cô vì đứa con ốm nặng. Oanh nhớ đến những lời nói trìu mến và những cử chỉ ân cần của Hiên. Hóa ra Oanh không phải đang đóng kịch. Cô chỉ nói lên điều trái tim cô muốn nói.
Anh đã cố gắng lắm mà làm không được! - Hiên gục mặt vào giữa hai nhũ hoa của vợ. Vai anh run bần bật. Anh biết mình không thể nói dối Oanh được mãi.
- Hãy cứ ôm em như thế này này...
Oanh lấy tay của Hiên đặt lên bụng mình. Bàn tay chị ấn lẫn bàn tay của chồng. Hiên ngoan ngõan như một con cừ ngơ ngác. Cỏ non đầy dưới chân mà con cừu không biết gặm. Miệng nó bị khóa chặt bởi một vòng đai. Tiếng Oanh vẫn nhẹ nhàng:
- Em chưa bao giờ được hạnh phúc như lúc này, vì em có anh bên cạnh.
Hiên càng bối rối hơn. Hạnh phúc thế nào được, hả Oanh ơi! Vợ chồng phải có sinh họat tình dục chứ? Anh không thể làm được điều mà bao nhiêu người đàn ông khác làm. Oanh ơi! Nếu em biết anh có thể xuất tinh thoải mái sung mãn với Hà thì em sẽ thất vọng về anh vô cùng. Trời ơi! Sao trời nỡ nghiệt oan với chúng tôi đến thấ này?
- Em chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ nằm gần em, truyền hơi ấm cho em, bảo vệ em! - Tiếng Oanh cất lên từ trái tim mình.
- Oanh ơi! Làm sao bây giờ hả em? - Hiên chua xót trong giọng nói.
- Hãy cứ ôm em. Ôm em ngủ cho đến sáng. Em chỉ cần được anh ôm em như thế này thôi.
Hiên khóc vì anh bất lực thật sự. Tòan thân anh nóng hổi vì xấu hổ. Nhiệm vụ của người đàn ông anh không thực hiện được. Nhục ơi là nhục! Oanh ơi! Hà ơi! Cuộc đời của tôi ơi!
- Hãy cứ ôm em. Em chẳng cần gì hơn nữa.
Bất giác Oanh tin rằng dù cho Hiên không thể đem lại cho cô những điều mà Hiện đã làm, Oanh nhất định sẽ kính phục và trọn vẹn bổn phận làm vợ đối với Hiên. Chị thật sự tin thế. Dù sao thì Hiên vẫn có quả tim cao thượng. Hơn nữa chẳng phải người đàn bà nào cũng quan trọng đến nhục cảm của những vùng thể xác.
Oanh chỉ biết mình thương yêu Hiên và giờ đây chị đang thật sự hạnh phúc.
|