View Single Post
  #20  
Old 01-17-2011, 06:09 PM
pink's Avatar
pink pink is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: Jan 2011
Bài gởi: 166
Default

41.DỪA KHÔ

đêm trở lạnh, phủ trùm lên tất cả. Hiên giật mình trở dậy trước. Nó thấy lạnh. Lúc ấy Hà vẫn chưa ngủ. Thằng bé vẫn còn đang mãi nghĩ về những lời ban nãy của thằng Hiên đã nói, đã thề thốt.

- Em đã ngủ chưa, Hà ơi? - Hiên hỏi.

- Lạnh quá, ngủ không được. - Hà cũng đang lạnh run như Hiên.

- Hãy ôm anh đi! Em sẽ ấm hơn. - Hiên nói nhỏ.

- Thôi đi! - Hà vẫn còn mắc cỡ. Nó vẫn chưa khẳng định được là Hiên đang đùa hay đang nói thật.

Hiên xoay người lại, nó gác chân lên hông của Hà. Hai tay nó luồn ra phía sau lưng thằng Hà rối lấy lực thật mạnh để kéo Hà sát lại gần nó hơn. Hơi thở của thằng Hà phả vào ngực nó thật ấm. Máu trong người hai đứa rần rật chạy. Cảm giác ấm nồng bắt đầu hun nóng khi lượng testosterone được tháo xích đang bắt đầu vùng lên.

Rồi thằng Hiên bất chợt thu người ngồi bật dậy. Trời rét nhưng tòan thân nó nóng hực. Nó cởi phắt áo ra ném xuống nền đất, Hà nằm im bất động. Có vẻ như nó đang chờ. Nó biết mình không thể có bất cứ chú ý hành động nào. Dù sao thì đây cũng là đêm đầu tiên thằng Hiên nói lời yêu nó. Vì thế nhất cử nhất động đều không thể nào sơ hở được. Nó biết nó đang phải đè nén cảm xúc của mình lại. Đây là cuộc phiêu lưu quan trọng nhất trong cuộc đời nó.

Thằng Hiên cúi xuống cởi áo cho nó. Thằng Hà vẫn tỉnh nhưng không hề phản đối. Nó biết nó phải nằm im. Không thỏa hiệp nhưng cũng không chống đối.

Con chó chợt sủa gậu lên vài tiếng.

Mặc. Hiên như quên mất lối về. Hà thì vĩnh viễn muốn mình mãi mãi là người đi lạc. Hai đứa trẻ cứ xóăn lấy nhau. Tất cả đều theo đuổi cùng một đích.

Yêu thương tâm hồn được định nghĩa bằng những cơ năng sinh lý. Chúng chẳng thể nào vượt qua chính mình. Một kinh nghiệm tự tạo mà sau này hai đứa đã cùng nhau trân trọng gọi đó là kỉ niệm.

Sét đánh ngang dọc khi trời không có mây. Rồi tíêng sấm đùng đòang kéo theo thành chuỗi. Con chim lao thẳng ức vào bụi mận gai. Tóe máu. Nó trút linh hồn. Hơi thở bắt đầu ngắn và cạn dần. Đỉnh điểm dâng lên không thể nào cưỡng lại được. Mặt đất rung chuyển, những tế bào da thịt bắt đầu nhốn nháo, cảm xúc bị đẩy vào một ngõ hẹp không thể nào quay lại được.

Mặt đất nghiêng quá 90 độ. Ban đầu chỉ là một sự xuống dốc không thể nào hãm phanh lại được. Sau đó hai linh hồn bám chặt lấy nhau, rơi xuống theo trọng lực tự do.

Một cơn chấn động kinh khủng khi thềm hai lục địa dưới đáy đại duơng chũi vào nhau, biển nhận một nguồn năng lược khổng lồ rồi bất ngờ nổi giận. Cơn sóng thần vì thế đã không thể nào cưỡng lại được. Cơn sóng thần tràn đi, tạo thành một cột nước khổng lồ truyền đi khắp vùng da thịt. Cuối cùng con sóng thần ấy đổ ập vào hòn đảo yêu thương, quét sạch tất cả những cảm xúc tỉnh táo bình thường của những than dừa đang thẳng đứng.

Kết quả là tất cả những công dân ngây thơ trên hòn đảo yêu thương đã bị hủy diệt không còn một ai sống sót. Tuổi dậy thỉ xơ xác. Hồn nhiên hoang tàn. Và sự trong sáng đã hòan tòan trở thành hoang địa.

Cơn lốc cuối cùng lắng xuống.

Mặt biển thanh bình trở lại. Bờ cát chỉ còn vương lại một vài đụn bọt biển. Trên bụng thằng Hà là một vũng chất nhày thật sự, dính dính. Nó biết mình được yêu và cũng đã yêu. Co thắt của tình yêu đã chính thức được thể hiện trên cơ thể, qua một lần trút hơi thở, cho đi, và hòan tòan tự nguyện.

Thằng Hiên vật ra giường, thở mạnh. Cảm giác sung mãn. Cuối cùng nó quay sang ôm lấy thằng Hà. Mặt thằng Hà đầy nước mắt vì hạnh phúc. Thằng Hiên hôn lên vai bạn tình. Nó nhẹ nhàng nói:

- cảm ơn em!

Đấy cũng là nghi thức mở đầu cho những chu kỳ yêu thương tiếp nối sau này.

42.XOÀI CHÍN

mẹ nó đang nhặt rau đay. Thằng Huy đang xé những con cua màu tím để làm cơm giúp mẹ. Hai mẹ con cùng ngồi dưới một gốc mít già, tỏa bóng mát che gần kín một khỏang sân sau. Nghe kể đấy là cây mít ngày xưa chú Hà đã trồng. Thằng Huy hỏi mẹ:

- trong hôn nhân có phải khi mình bị phản bội là điều đau khổ nhất, phải không mẹ?

Mẹ nó tay vẫn nhặt những ngọn rau xanh mượt chẳng nói gì. Thằng bé hình như không có nhiều kiên nhẫn bằng mẹ, nó hỏi tiếp:

- có bao giờ mẹ tin rằng đấy là điều vô liêm sỉ nhất không?

Mẹ nó ngẩng đầu lên:

- Sao con lại hỏi mẹ những điều như thế? Những câu chuyện này là của người lớn!

- Con cảm thấy đấy là một sự đánh lừa trơ trẽn nhất! Hèn nhát và ích kỉ nhất! Bẩn thỉu và đê hèn nhất. - Thằng bé nới với mẹ nó.

- Nhưng mẹ vẫn chưa chiểu tại sao con lại hỏi mẹ? - Người mẹ bây giờ bắt đầu lắng nghe con trai.

- Con thấy thương cho những người đàn bà chung tình lại bị phụ bạc. Bị đánh lừa.

Người đàn bà bắt đầu ngừng tay nhặt rau. Chị nhìn con trai thật kĩ:

- có chuyện gì đã xảy ra nên con mới hỏi mẹ những câu như thế?

Huy vật mạnh một con cua vừa xé xong cho vào cái rổ nhôm:

- mẹ có mắt mà như không có! - nó cố gắng không nói ra câu này nhưng không thể kìmhãm được..

- sao con lại nói với mẹ như thế? - Người mẹ có vẻ quan tâm hơn.

- Mẹ biết chú Hà chứ? - Huy nghiến răng lại.

- Biết! Chuyện gì thế hở con? - Ngừoi mẹ bắt đầu nghiêm nét mặt lại. Chị cảm nhận được một điều gì đó không bình thường trong thái độ của con trai.

- Bố và chú ấy! Cả hai người họ cùng đánh lừa mẹ. - Thằng Huy bật khóc. Nó cảm thấy thương mẹ nó.

- Họ làm sao hả con...

Thằng Huy lấy tay lau nước mắt. Nó bắt đầu kể lại những gì nó thấy.
Trả Lời Với Trích Dẫn