View Single Post
  #23  
Old 01-17-2011, 06:12 PM
pink's Avatar
pink pink is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: Jan 2011
Bài gởi: 166
Default

48.RĂNG SÂU

khi cả nhà chỉ còn lại hai người, anh chồng hỏi chị vợ:

- Oanh này, thằng Huy nhà mình bây giờ lạ lắm! Anh không biết có phải tại nó đang tuổi dậy thì hay sao mà anh không thể nói chuyện với nó như ngày trước được nữa.

Chị vợ nhìn chồng, trong đôi mắt chị có những điều chua xót:

- chúng ta có lỗi với nó! - Oanh vuột miệng nói một cách vô thức.

- Tại sao em lại nghĩ như thế? Chúng ta đã làm việc và sống tất cả là vì con. Anh chẳng thể làm gì thiếu sót với con cả. Chính em cũng thế.

Hiên không biết là vợ và con đã biết rõ ngọn ngành về mối quan hệ giữa anh và Hà. Mắt Oanh chợt đầy ngấn nước, chị nói nhỏ với chồng:

- Nhưng lo cho con vẫn chưa đủ. Hành động của chúng ta đã khiến con thất vọng.

- Anh vẫn chưa hiểu em đang nói gì cả? - Hiên ngơ ngác vì câu nói của vợ.

Oanh sửa lại tư thế ngồi rồi nói:

- anh là một người chồng tốt. Một người cha tốt. Em không phản đối và hòai nghi về điều này. Có điều em thật bất ngờ...

Hiên vẫn chưa thật sự hiểu ra. Hơn mười bảy năm trời sống với Oanh, anh chưa nghĩ ra mình đã làm điều gì sai. Duy nhất chỉ có chuyện quan hệ giữa anh với Hà. Nhưng đó là một quan hệ độc lập, không ảnh hưởng gì đến sinh họat kinh tế của gia đình.

- Em nói cụ thể hơn nữa được không? - Hiên gặng hỏi.

Oanh lấy tay che miệng lại. Đây là phản ứng tự nhiên của một người không muốn nói điều mình sắp nói. Thu hất can đảm, cuối cùng Oanh lên tiếng:

- em cũng không dám tin đấy là sự thật. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Con đã bíêt quan hệ giữa anh với Hà.

Oanh bật khóc sau câu nói ấy. Hiên chóang váng. Thì ra là thế. Anh không bao giờ tin rằng đấy là sự thật. Tại sao thằng Huy biết? Chuyện gì đã xảy ra? Anh hy vọng là thằng Huy nghe bé Thu kể chuyện xa gần. Hiên luôn tin rằng mối quan hệ tình cảm của Hiên với Hà là mối quan hệ kín đáo nhất. Anh hỏi vợ:

- con nó đã nói những gì với em?

Oanh quay mặt đi chỗ khác. Chính chị cũng không dám đối diện với chồng:

- con đã kể lại tất cả về đêm hôm đó. Anh và Hà...

- anh và Hà làm sao? - Hiên vẫn hy vọng mình có thể tìm ra chút lối thoát.

- Hai người đã ... Anh biết rõ hơn em ... anh còn hỏi em làm gì? - Oanh khóc nấc lên. Từ ngữ lổn nhổn như nắm sỏi lạo sạo dưới bàn chân đầy vết xước.

- Anh muốn biết con đã nói gì với em? - Hiên lúng túng.

- Con nó hận anh! Nó hận Hà. Nó bảo em là người không biết giữ gìn hạnh phúc gia đình...

Hiên tái mặt lại. Thì ra Huy con anh đã nhìn thấy tất cả. Trời ơi! Hiên chẳng bao giờ ngờ được rằng câu chuyện lại chuyển qua một khúc quanh bất ngờ như thế này.

- Hãy bình tĩnh lại Oanh. - Hiên nói khi khuôn mặt của Oanh cứ tái dần.

Một phút sau Oanh nhìn thẳng vào mắt chồng:

- Em không biết phải làm gì nữa? Em thật bối rối và đau khổ. Em không thể đi nghe với một người đàn ông khác! Em chỉ có thể ghen một người đàn bà. Làm sao em có thể ghen khi anh yêu một người đàn ông khác!

Khuôn mặt của Hiên tái như đổ chàm:

- Oanh! Câu chuyện không như em nghĩ đâu!

Oanh khuôn mặt đầy nước mắt:

- anh có biết là cả cuộc đời này anh chỉ có anh và con. Rồi thì khi nghe con nói là anh và Hà đã yêu thương nhau. Ân ái với nhau. Em không còn biết phải làm sao nữa? Anh có bíêt là em không thể ghen được.

- Đúng là anh đã yêu Hà. Xin lỗi em, anh đã yêu anh ấy. - Hiên thú nhận. Anh gục mặt xuống hai bàn tay của mình.

Oanh nấc lên:

- Em thật không ngờ được. Anh sống với em tốt như thế nhưng sao anh không bao giờ can đảm nói cho em biết chuyện của hai người! Tại sao anh giấu em?

Hiên ngẩng mặt lên, khuôn mặt giằng xé:

- bọn anh đã yêu nhau trước khi chúng ta là vợ chồng. Anh cũng không hiểu được tại sao anh không thể nào dứt khoát khi Hà quyết định dọn nhà đi chỗ khác. Anh không biết mình đã quá mềm yếu hay là anh đã quá tham lam.

Oanh gục mặt vào lòng hai bàn tay:

- Có phải em đã phá vỡ hạnh phúc mối tình của anh?

Hiên vội lắc đầu:

- không! Chúng ta chỉ là những số phận không có nhiều lựa chọn... - Hiên nhớ lại rất nhiều lần Hà đã nói câu này.

Như chợt nghĩ ra một điều quan trọng, Hiên nói tiếp thật nhanh:

- Hà không có lỗi, chính anh mới là người có lỗi.

Oanh vẫn không có bất cứ một biểu hiện phản ứng nào, Hiên nói tiếp:

- Hà đã nhiều lần khuyên anh quên đi câu chuyện của hai người. Nhưng anh không thể. Anh không thể bỏ lại Hà. Anh muốn đền đáp cho Hà. Được yêu thương... Hà là người chịu thiệt thòi nhất trong câu chuyện này. Oanh ơi! Anh xin em hãy hiểu cho anh ấy!

Oanh ngước mặt nhìn chồng:

- đấy cũng chính là lý do em đã không thể ghen được. Nhưng em đau khổ và mặc cảm. Phải chi anh gian díu với một người đàn bà khác. Em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Dễ giải quyết hơn. Phải chi anh chưa bao giờ giấu em.

- Anh xin em, đừng trách Hà. Tất cả đều là lỗi của anh.

Ngay cả những lúc như thế này Hiên vẫn không bỏ rơi Hà. Từ trong sâu thẳm anh biết mình đã không thể nào quên được mối tình đầu của mình. Rồi Hiên chợt nhớ đến lần Hà đã hy sinh vì anh.

Câu chuyện ấy đã xảy ra cách đây 15 năm.



49.XÔI GẤC

chẳng biết định mệnh có màu sắc như thế nào, chỉ biết âm thanh của nó nghe như tiếng sét đánh vào màng tai và vị nếm của nó cay nồng và mặn chát như nước mắt.

Thằng Huy đã được hai tuổi, đang khỏe thế nhưng một hôm bỗng quay ra bỏ ăn rồi lên một cơn sốt cao rất nhanh. Gia cảnh nhà Hiên cũng suy sút vì bao nhiêu tiền đã phải nuôi chị gái bị ung thư tử cung thời kì cuối vốn tốn phí rất nhiều tiền bạc. Gia đình chồng chị gái nghèo nên chị phải về nhà đẽo mẹ. Bà cụ cũng đã già, bị ngã ảnh hưởng chấn thương sọ não, người cứu được đã ra thân tàn phế. Thành ra lợn gà không còn là nguồn thu nhập phụ thêm mà còn phải chi tiêu thang thuốc cho bà.

Chỉ sau khi thằng Huy ra đời có hai năm mà hòan cảnh gia đình Hiên đã rơi vào tình trạng túng quẫn. Nay con ốm, Hiên chẳng biết cậy nhờ vào ai ngoài Hà.

- Anh nghĩ anh phải đưa con trai anh đi thành phố. Anh không thể mất con được, nó bị sốt cao. Anh sợ lắm!

Hà mở to đôi mắt. Anh nhìn thấy vẻ hốt hòang của Hiên:

- anh có cần tiền không? - Hà hỏi.

- Cần lắm! Nhà anh không còn gì cả? - Hiên cầu cứu.

Hà bảo hiên đứng đợi rồi trở ra đưa cho Hiên một cọc tiền tòan những đồng bạc có mệnh giá lớn. Hà ân cần và đầy vẻ quan tâm:

- anh và chị đưa con đi bệnh viện đi. Rồi thì ta sẽ tính sau.

Hiên vội đi nên anh chỉ nhìn Hà bằng một cái nhìn thật biết ơn. Anh biết mình là người mắc nợ và vĩnh viễn chẳng bao giờ trả hết được.

Hai vợ chồng Hiên hôm ấy túm quàng những thứ vặt vãnh rồi chực chỉ đi lên thành phố. Thằng bé được chẩn đóan là bị viêm màng não. Vì được chữa trị kịp thời nên thằng Huy đã không bị thiệt mạng. Số tiền Hà đưa cho Hiên chi tiêu mất quá nửa. Nhưng cũng vì đưa con lên thành phố mà Oanh lại phát hiện ra tin sét đánh.

Oanh khám phụ khoa và được chỉ định phải chữa chứng viêm tử cung nhưng khi nghe chị kể là ngực trái của mình thỉnh thỏang cảm thấy đau đau. Lời đề nghị của một bác sĩ:

- Chị nên chụp x-quang để xem có nguyên nhân gì gây bệnh hay không?

Kết quả là một khối u có nhiều rễ ăn lan. Tiến hành những khâu xét nghiệm khác, họ biết rõ Oanh bị ung thư vú:

- cũng may là khối u còn trong thời kì mới, điều trị sẽ có kết quả. Nhưng chi phí thì khá nặng...

bác sĩ phụ trách hồ sơ bệnh án của Oanh dè dặt thông báo. Khi hai người đem con về nhà thì Hiên nói với vợ, giọng nói của anh rất quả quyết:

- bán nhà để chữa bệnh cho em anh cũng bán!

Oanh rối bời lên trong lúc này. Câu nói của Hiên đầy vẻ chân thành nhưng chị quá mải lo đến tiền nong nên hòan tòan không nhận ra điều đó. Chị nói với chồng:

- bán nhà rồi biết ở vào đâu?

- Cứu em mới là quan trọng. Mọi chuyện khác anh sẽ tính sau.

Hiên về nhà thì đã thấy Hà đang cạo gió cho bà Nhụ. Bà bị cảm thương hàn đã hai hôm. Lại bị thổ tả vì thức ăn cũ đã thiu. Không có Hà chạy đi mua cho mấy liều thuốc cầm tiêu chảy có thể đã sinh ra biến chứng mất mạng rồi. Thấy vẻ mặt của Hiên và Oanh lo lắng, Hà hỏi luôn:

- tình hình thằng Huy sao rồi?

- Cháu đã khỏe bình thương trở lại – Hiên nói.

Oanh đặt con xuống cái nôi treo gần đấy rồi đi vào nhà trong thay áo. Vài món quà bánh trái được Hiên đặt ở trên bàn. Có cả cái phích họ mới mua trong thời gian chăm sóc cho con trai ở thành phố. Hiên ra hiệu cho Hà cùng đi ra ngoài sân với mình.

- Có chuyện gì vậy anh? - Hà hỏi.

- Oanh bị ung thư vú em ơi!

Hiên nói xong câu nói nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Nước mắt chực trào ra nhưng không chịu lăn xuống, ngấn họng đầy hai con mắt. Với Hà thì đấy chính là một hung tin, anh cảm thấy bàng hòang. Hà chẳng muốn tin đấy là sự thật, dù một chút tư tưởng đen tối kéo qua thật nhanh: Oanh sẽ chết và Hiên sẽ có thể ...

Hà hỏang hốt vì ý tưởng đen tối ích kỷ của mình. Anh cố gắng xua ý nghĩ xấu xa ấy đi. Sau cùng anh bối rối hỏi:

- Bác sĩ có bảo chữa được không? - Hà sốt ruột thật sự.

Hiên gật đầu:

- nhưng phải có tiền em ạ!

- Tiền thì xoay. Cứu vợ anh là điều quan trọng nhất!

- Anh định sẽ bán nhà bán đất. - Hiên gục mặt vào vai Hà. Nước mắt anh thấm qua lần áo mỏng của hà. - thật sự anh chẳng còn biết xoay xở như thế nào nữa?

Hà bóp mạnh vào cánh tay nhũn nhão vì bún riêu của Hiên:

- em sẽ có cách! Bao giờ thì anh tính sẽ đưa chị đi thành phố?

- Anh cũng không biết nữa. Chữa bệnh ung thư thì không thể chần chừ được, thời gian giải quyết cho nhanh quan trọng lắm.

Đó là lý do tại sao Hà đã nói với mẹ vào ngay đêm hôm ấy:

- Con không muốn ở đây nữa?

- Thế con định đi đâu? Chuyện gì đã xảy ra? - Cô Mệ hỏi con trai.

- Con định dọn về Gia Kiệm, ở đó dễ sống hơn ở đây.

Cô Mệ chợt nhớ đến câu chuyện của ông chú họ xa đã đề nghị để lại cho mẹ con cô một khu vườn trái cây ở Gia Kiệm khi gia đình ông quyết định xuất cảnh sang Mĩ qua một chương trình ra đi có trật tự; đi theo diện gia đình có con lai Mỹ.

- Thế con định bán vườn bán nhà sao?

- Không ở đây nữa thì mình kkhông bán nhà sao, hả mẹ!

- Con tính thế cũng phải đấy! - Cô Mệ hòan tòan không biết được những tính tóan của con trai.

Việc bán nhà diễn ra chóng vánh vì đã có người thích mảnh đất có chiều dài mặt tiền khá rộng. Một nơi an cư khá tốt nên với số tiền Hà đề nghị được họ chấp nhận ngay. Hà giao tiền cho Hiên rồi nói dối với mẹ là anh đã đánh mất.

- Trời ơi! Sao con làm ăn kiểu gì mà thiếu cẩn thận vậy, hả Hà? - trong giọng nói của mẹ tiếc xót như đứt từng đọan ruột.

Hà không nói gì cả. Anh thương mẹ nhưng hình như anh thương Hiên nhiều hơn. Anh biết mình không thể từ chối bất cứ điều gì khi Hiên cần. Hà cũng không hiểu sao mình lại quá quan tâm đến Hiên như vậy?

Thủy chung là gì thì Hà cũng không biết rõ? Có phải hy sinh cho Hiên như thế là một sự thủy chung? Hà chỉ biết mình không thể khoanh tay đứng nhìn Hiên rơi vào cảnh khó khăn mà không giúp. Với anh thì hạnh phúc của Hiên thật ra cũng chính là hạnh phúc của mình.

Vì thế mà Oanh được cứu. Thằng Huy cũng được cứu. Từ đó Hiên đã biết mình sẽ mắc nợ Hà suốt cuộc đời của anh.


50.GIÒ LỤA

Oanh nhìn chồng:

- thì ra con và em đều được Hà cứu sống! Nhưng tại sao anh không nói gì hết? Tại sao anh giấu em? Tại sao em không có quyền tri ân người đã giúp gia đình ta.

Hiên nhìn vợ, anh nắm lấy bàn tay gầy guộc của vợ:

- Anh mắc nợ Hà cả cuộc đời anh! Sống với em, anh có được đời sống vật chất và danh dự xã hội. Gần Hà, anh tìm thấy tình cảm ở một thế giới khác! Chính anh đã ép Hà tiếp nối quan hệ với anh. Cậu ta yếu đuối lắm! Anh sợ em biết chuyện của anh và Hà, tất cả sẽ bị phá hủy.

- Bây giờ chúng ta phải làm sao? Em phải nói gì với con đây!

- Tự anh sẽ giải quyết việc này. - Hiên an ủi vợ.

Đêm nằm bên vợ, Hiên cảm thấy xấu hổ. Anh chán ghét sự bất lực hòan cảnh kinh tế của mình. Dạo gần đây nhà anh có được sinh họat khá hơn cũng cho Hà đã âm thầm kín đáo giúp anh. Hiên không muốn lợi dụng Hà nhưng không từ chối được. Kể từ khi cô Mệ bị tai nạn giao thông qua đời, ba của Hà bây giờ là một công dân về hưu Canada vẫn gửi tiền về cho con trai khá đều đặn. Hiên không nhận thì Hà bảo đừng gặp nhau nữa.

- Anh đừng ngại gì cả. Anh biết chúng ta đến với nhau không phải chỉ vì tiền bạc.

- Nhưng anh đã chẳng làm được gì cho em! - Hiên ngần ngại nói.

- Thì nhận sự giúp đỡ của em đi. Hãy coi như em là một phần hạnh phúc của anh.

Rồi thì Hiên lại cầm tiền. Hai người họ lại ân ái, lại yêu thương, lại chia tay. Lần nào trong lòng cũng chất chứa những niềm thương cảm khôn nguôi.

Hiên yêu Hà thật sự, giằng xé những lần mặc cảm vì đã không thật sự trung thành với Oanh thỉnh thoảng vẫn trỗi lên. Tuy nhiên, Hiên nghĩ anh không thể không yêu thương Hà khi Hà đã quá quan tâm đến anh, hy sinh gần như trọn vẹn vì anh.

Mỗi lần Hiên được sống bên Hà mới cảm nhận được thế nào là hạnh phúc sung mãn thật sự. Hình như đó là mới là thứ tình yêu mà chính anh mới cảm nhận được. Còn sống với Oanh, hình như đấy chỉ là tình bạn có nền tảng liên quan đến giao hợp thể xác chứ không thể trọn vẹn như anh đã sống với Hà. Rồi sự ra đời của thằng Huy mới biến đổi vị trí của Oanh ngang bằng được với Hà. Đôi lúc hiên đã tứng tính tóan một cách sòng phẳng như thế!

Cứ thế, dòng xóay cảm xúc đã khiến Hiên phải xé đôi mình ra để trôi vào hai quỹ đạo. Oanh tuyệt nhiên không nhận ra mình đang cầm trên tay một xác ve khô, tiếng ve thì Hiên đã trao tặng cho Hà lâu rồi. Một người được xác ve, một người được tiếng ve kêu. Cuộc đời đôi khi nghiệt ngã không thể nào hình dung được.

Với Oanh, kể ra Hiên thật sự là một mẫu đàn ông lý tưởng. Anh không cờ bạc, không rượu chè, không vũ phu, không trai gái. Nhưng hóa ra lâu nay ngưởi đàn ông mà chị sống chung là người luôn đem theo một mối tình. Oanh bao giờ cũng tin Hà chỉ là một người bạn tốt của Hiên. Bây giờ thì chị đã hiểu ra tất cả.

- Anh ơi! Chúng ta mắc nợ Hà nhiều đến thế sao? Em có nên rút lui không, hả anh?

- Em điên hay sao? - Hiên vuột miệng. - chúng ta không thể phá vỡ tất cả những gì Hà đã xây dựng!

- Nhưng thật sự chỉ có hạnh phúc bên Hà. - Oanh chua xót nhận xét.

Hiên bóp nhẹ vào vai vợ:

- anh không thể mất cả em lẫn Hà! Anh không thể mất ai được. Anh không thể mất tất cả những gì anh đang có. Hãy thương anh đi em! Hãy thương cho cả hai đứaanh, đi em!

- Anh Hiên! Em chỉ trả lại cho anh những gì anh cần thôi.

- Anh cần em, cần con. Đúng là anh cần Hà nữa, nhưng giữa anh với Hà chỉ là một thế giới rất riêng. Hãy hiểu cho anh. Đừng phá hủy anh. Đừng gây đau khổ cho Hà, Oanh ơi! Em bỏ đi, giữa anh và Hà cũng sẽ chấm dứt! Anh không có can đảm với điều đó!

Oanh lắc đầu:

- Hiên ơi! Em thật sự thương anh! - Oanh khóc.

- Em đừng bao giờ bỏ đi. Anh không thể mất em và con, nếu vậy anh không sống được đâu.

Trong mắt Oanh, Hiên thật sự là một người chồng tốt. Và anh cũng là một người đàn ông yếu đuối, đáng thương yêu nhiều hơn là đáng trách. Oanh xúc động khi nhận ra Hiên là một người đàn ông chung thủy, vì thế chị không thể nào mà ghen được nữa.

Chẳng hiểu sao, Oanh chợt nghĩ chị vẫn còn là một người phụ nữ may mắn hơn nhiều người đàn bà khác. Vì chị có Hiên, có con và có cả một người đàn ông luôn đứng bên ngoài hy sinh hạnh phúc cho gia đình chị.
Trả Lời Với Trích Dẫn